Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

12A1 – Chương 5 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thứ hai,
ngày cuối cùng trong đợt thi học kỳ hai, chỉ cần kiểm tra nốt hai môn địa và
giáo dục quốc phòng là có thể nghỉ ngơi thoải mái rồi. Dù gì cũng mang danh đội
tuyển Địa từ bé, nên môn này không thể làm khó nó được. Còn GDQP, nói ra thì thật
là xấu hổ với mọi người, nhưng mà bởi vì ước mơ của nó không phải làm quân nhân
nên nó cứ mở vở ra chép thoải mái mà lương tâm không thấy áy náy tẹo nào. Chép
xong lại còn thấy biết ơn cô giáo chủ nhiệm đã xếp nó vào cái chốn khỉ ho cò
gáy này, để nó có làm chuyện gì bất chính cũng không ai phát hiện ra. Xong xuôi
hết, nó lại thả hồn ra cửa sổ trong lúc bọn ở lớp bàn xem cuối năm liên hoan
thế nào cho nó hoành tráng. Bỗng nó thấy đèn flash ở đâu đó nháy lên, đúng là
dịp cuối năm, mọi người suốt ngày mang theo máy ảnh để lưu giữ những khoảnh
khắc cuối cùng của lớp 12. Bọn xóm trên hình như vừa chụp được kiểu ảnh nào đó
hay ho, cứ túm tụm lại xem, rồi quay xuống chỗ xóm nhà nó cười khúc khích.
Quỳnh Anh nói: “Ngọc ơi! Năm nghìn! Nếu như không muốn cái ảnh này bị tung lên
mạng”. Á à, tống tiền à! Không biết bọn này tóm được hình ảnh ngộ nghĩnh nào
của con bò rồi! Nó cũng muốn chạy lên xem thử, nhưng trống vào lớp rồi, đành để
lúc khác xem vậy.

Hết giờ,
Châu bí thư đề nghị cả lớp ở lại góp chút ý kiến về phần tài năng của lớp. Vinh
bắt đầu trình bày ý tưởng, còn cả lớp bắt đầu cầu cho con này nói nhanh lên để
còn đi về.

–        
Theo tớ, hát hò mãi thì cũng nhàm, mấy môn nghệ thuật như vẽ tranh hay cắm hoa
thì chỉ thể hiện được tài năng của một cá nhân chứ không mang ý nghĩa tập thể.
Diễn kịch cũng không được, thời gian quá ngắn, không thể hoàn thành được kịch
bản và tập trong vòng một tuần được. Nói đến phong cách, chắc ai cũng sẽ liên
tưởng ngay đến thời trang, vậy nên tớ đề nghị, lớp mình sẽ trình diễn một show
thời trang, chủ đề về đồng phục lớp.

–        
Có vẻ không khả thi lắm đâu – Bí thư lên tiếng- cho dù các cậu đã có sẵn các
mẫu thiết kế, thì cũng không thể may kịp trong 1 tuần được, mà kinh phí lớp
mình cũng có hạn nữa.

–        
Cái đó cậu không phải lo, bọn tớ sẽ dàn xếp được, bây giờ chỉ lo xem có tìm
được người mẫu không thôi! Tớ cần mười bạn nam và mười bạn nữ, do đây chỉ là
một show không chuyên, nên chỉ cần tự tin là được, không quan trọng những chỉ
tiêu về ngoại hình. Ngoài ra, để gây thêm ấn tượng với Ban Giám Khảo, tớ muốn
lớp mình dàn dựng một tiết mục đồng diễn như chúng ta đã từng làm dịp 20 – 11.

Ah, cái
vụ đó là do đoàn trường yêu cầu mỗi lớp 12 bắt buộc phải đóng góp một tiết mục
vào chương trình văn nghệ chào mừng ngày 20 – 11, mà lớp nó lại có khá nhiều
bạn nữ tập aerobic, nên tụi nó quyết định dựng luôn một màn đồng diễn để tham
gia.

–        
Vậy những ai có thể tham gia?

Một cảnh
khá quen thuộc lại diễn ra, cả lớp im lặng, không ai muốn tham gia cả. Châu nói
nhỏ gì đó với Vinh, cứ tưởng lại bắt đầu màn chỉ định, nhưng không, im lặng một
lát rồi Châu ra hiệu mọi người có thể ra về. Thật không biết tiết mục tài năng
của lớp mình sẽ đi đâu về đâu.

Chiều,
cả tối nữa, nó chạy sô tận 2 ca học thêm, về nhà thì mệt lử người. Vậy nên lúc
Châu nhắn tin cho nó bảo rằng ngày mai đi tập, nó cũng chẳng buồn phản đối như
mọi khi. Chiều cao của nó là 1m63, cũng là một trong số những đứa con gái cao
nhất lớp, hơn nữa lại là thành viên trong đội đi thi, bị gọi đi cũng chẳng phải
là lạ. Nhưng điều lạ nhất từ xưa đến nay xảy ra vào buổi hôm sau, lúc nó đến
buổi tập thì đã thấy đông đủ, từ đội ngũ người mẫu đến đội nhảy. Rõ ràng hôm
qua không ai chịu tham gia, cũng không xảy ra màn chỉ định, vậy mà bây giờ quân
số đã đầy. Nó nói với Thanh thiết điều nó nghĩ thì mới được giải thích rằng hôm
qua Châu với Vinh voi ngồi cả buổi để chọn các thành viên ưu tú của lớp rồi gửi
tối hậu thư hăm dọa, không đi sẽ bị làm sao đó. Hazz, cuối cùng hoá ra không
phải chỉ định mà là bắt ép. Thực ra, buổi tập diễn ra khá là vui vẻ chứ không
nhàm chán như nó nghĩ, bon nó chỉ cần bắt chước mấy cô người mẫu vẫn xuất hiện
nhan nhản trên TV, Ly còi trực tiếp hướng dẫn cho tụi nó, nói rằng chỉ cần đi 1
vòng quanh sân khấu rồi quay vào là được, không đòi hỏi gì cao siêu cả. Bọn con
trai dành hết thời gian để sáng tạo ra những kiểu đi đứng độc đáo, ví dụ như đi
kiểu ếch, đi kiểu ninja, đi kiểu bọ cạp, đủ kiểu, khiến bon con gái cứ ôm bụng
mà cười. Trong khi đó, phần nhảy nhót lại khiến mọi người có hứng thú hơn cả,
tụi nó chon bài We’re all in this together – nhạc phim của HSM làm nhạc nền,
giờ mới lộ ra là lớp mình có nhiều tài năng đến thế, nhảy chuẩn đâu thua gì
phim. Sau buổi hôm đó, tụi nó kết luận được rằng, nếu như các thầy cô xem xong
những gì tụi nó đã công phu chuẩn bị thì chắc hẳn sẽ nói 12A1 không phải tài
năng nữa, mà là đa tài. Hehe. Cứ như thế, cả tuần đó bận rộn không tả hết, sáng
lên lớp ôn thi tốt nghiệp, chiều lại đi tập. Được cái bon con trai càng ngày
càng nghĩ ra lắm trò, cứ làm cho con gái cười mãi không thôi. Mà cũng không thể
phủ nhận rằng những buổi tập tành thế này giúp mọi người cởi mở và nói chuyện
với nhau nhiều hơn. Dần dần quan tâm nhau hơn, nó thấy 3GV đã xin lỗi Thanh
thiết và những ai bị họ đưa vào danh sách đen năm ngoái. Nguyên nhân của việc
này là do trước đó Hạnh chuối và Quỳnh Anh trong giờ giải lao đã lên án gay gắt
3GV về chuyện họ hay bình phẩm này nọ về mọi người. Tính Hạnh chuối vốn thẳng
như cây chuối vậy, nên lúc mà có cảm tình được một chút với 3GV, nó nói luôn:

–        
Bọn cậu bày tỏ chính kiến của các cậu, chuyện đó không phải là không đúng,
nhưng cũng nên lựa xem cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Chuyện các cậu phê
phán người khác có thể là muốn người đó rút kinh nghiệm, nhưng cũng có thể gây
ra sự tự ti, ngăn cản họ với mọi người. Chính điều đó đã gây nên sự chia rẽ
giữa nội bộ con gái lớp mình. Nói những điều không nên nói có thể làm tổn
thương người khác, và cũng khiến cho cuộc sống của cậu gặp không ít khó khăn
đâu.

Thực
lòng nó cũng thấy dạo này 3GV ít bàn tán hơn, hoà đồng hơn. Cũng là dấu hiệu
tốt.

Sáng thứ
5, nó shock khủng khiếp khi thấy Hoàng Anh dúi cho nó một tập tài liệu, nói:
“Đây là những bài hùng biện hay nhất tớ tìm được ở trên mạng, tớ nghĩ có thể
cậu muốn xem” Thật không ngờ HA lại quan tâm nó vậy. Hạnh chuối cũng sướng khi
Khuê cho nó mượn cuốn sách về những bài toán logic, đề phòng gặp phải khi đi
thi. Cuối năm là dịp để mọi người quan tâm nhau hay sao ấy. Sư mẫu Hoàng cám
của nó suốt ngày kiếm cớ để xuống ngồi cạnh Nhung. Sư phụ nó hôm nọ vừa phải
đội mưa về nhà vì trong 1 phút hâm dở bộc phát, đã nhường ô cho Oanh. “Con bò”
dạo này tốt phết đấy, hắn bảo là nó ôn thi khó nhọc nên hôm nào cũng cho nó vài
cái kẹo mút, toàn là vị chocolate. Nó nhìn hắn mà nghĩ, bọn xóm trên gọi Hiếu
lừng là “hoàng tử cái búa” vì thằng này nói gì cũng thêm từ “cái búa” vào. Nếu
thế thì có nên gọi con bò là hoàng tử kẹo mút không nhỉ, vì nó thấy trong cặp
hắn lúc nào cũng có kẹo mút. À không, hoàng tử cái nỗi gì thằng này, quỷ sứ thì
đúng hơn.

Sáng thứ
7, 1 ngày trước khi đi thi, mọi người làm buổi tổng duyệt cuối cùng. Vinh mang
đến lớp bộ sưu tập của cô nàng, làm cả lớp suýt xoa. Không chỉ đẹp, mà còn có ý
nghĩa nữa. Là đồng phục lớp nên tất nhiên là mang ý nghĩa gắn kết rất lớn,
trang phục của con gái và con trai đạt được sự hoà hợp đáng kinh ngạc. Có những
bộ cá tính, có những bộ đơn giản, lại có những bộ sặc sỡ. Nói chung thì một lời
chẳng thể tả hết được. Bọn ở xóm nhà nó bảo nhau, có khi lấy luôn một mẫu trong
số này làm đồng phục luôn đi, khỏi phải chờ LV nữa. Quay lại chuyện tổng duyệt, Hạnh
chuối mở màn với màn thi kiến thức, do bọn ở lớp làm giám khảo, hỏi toàn những
câu như:

–        
Bức tranh toàn đàn ông người ta gọi là gì?

–        
Thiếu nữ

–        
Đập một quả dưa hấu và một quả dứa vào đầu, cái nào đau nhất?

–        
Cái đầu.

……..

–        
Chuối ơi, mày ăn gì mà thông minh thế?

–        
Ăn chuối.

 Phần
ứng xử, bọn nó phải trả lời một loạt những tình huống củ chuối. Trong đó, nó
nhớ nhất là lúc được hỏi: “Nếu như chiến thắng trong cuộc thi này, em có suy
nghĩ gì?”. Ngay lập tức Quỳnh Anh chạy lên nói “Câu này phải để tao, lời đầu
tiên, em xin được cảm ơn ban giám khảo…”. Ngay lập tức, cả 3 đứa đồng thanh:
“THÔI!!!” và đẩy con này xuống phía dưới, thật là bôi bác, quân sư à!

Đến phần
hùng biện, nó tưởng tượng ra cái viễn cảnh phải hùng biện về gì đó hay ho như:
“Vì sao thầy Tuấn thường cười rất tươi khi phát hiện ra lỗi sai của học trò?”
hay “Vì sao phải nói nhiều?”. Nhưng vấn đề Chuối đặt ra cho nó hùng biện lại
hoàn toàn nghiêm túc. “Vì sao phải đoàn kết”.

Nó hít
một hơi dài, con này để nó nói vấn đề này, chắc là phải có hàm ý gì đó. Đi ăn
trộm sợ nhất là mất tự tin, vì thế nó phải tự tin lên, nhìn khắp một lượt cả
lớp rồi bắt đầu:

–        
Trước tiên ,chúng ta cần phải hiểu thế nào là đoàn kết. Đoàn kết, tức là gắn
bó, kết thành một khối thống nhất, cùng hoạt động vì một mục đích chung. Vậy
tại sao phải đoàn kết? Nói ở tầm cỡ quốc gia, đoàn kết dân tộc có thể giúp đất
nước chống được những âm mưu phá hoại của những thế lực thù địch, có thể giúp
đất nước phát triển về mọi mặt như kinh tế, văn hoá, xã hội…Nói ở phạm vi nhỏ
hơn, như trong một lớp học chẳng hạn, đoàn kết tức là giúp đỡ nhau, trong cả
lĩnh vực học tập cũng như đời sống. Thấy bạn sai phải bảo, thấy bạn đúng phải
học. Tuyệt đối không nên chia bè kết phái, không nên sống riêng lẻ một mình.
Một lớp học đoàn kết sẽ là một lớp học vui vẻ, là một tập thể vững mạnh, và
chắc chắn sẽ đạt được những thành công to lớn về mọi mặt. Lớp chúng ta đã là
một lớp đoàn kết chưa? Xin thưa chắc chắn là chưa. Điển hình nhất là chuyện viết
lưu bút, nếu như A2 họ viết lưu bút rất nhiệt tình thì lớp mình cứ nhìn thấy là
chạy toán loạn, không ai muốn viết cả. Đến để lại vài dòng cho nhau mà cũng khó
khăn vậy thì còn đoàn kết cái nỗi gì. Còn nội bộ lớp, ai cũng biết là có một
khoảng cách nhất định giữa các nhóm chơi trong lớp, mọi người dường như chỉ
chơi với nhóm mình và thậm chí còn có mâu thuẫn với các nhóm khác, như vậy có
tốt không? Tớ nghĩ ai cũng biết là không. Cuối năm rồi, chỉ thi xong tốt nghiệp
là chúng ta sẽ chia tay, hi vọng mọi người hoá giải được mọi hiểu lầm, yêu
thương nhau và trân trọng những giờ phút cuối cùng của năm lớp 12 này. Bài hùng
biện của tớ đến đây là kết thúc do văn tớ hết hạn sử dụng, cảm ơn mọi người đã
lắng nghe!

Kết
thúc, không ai nói gì, nó cũng không biết có ai hiểu được những điều nó muốn
nói không, nó chỉ cúi gằm mặt bước về chỗ. Rồi nó nghe giọng Hạnh chuối: “Khá
phết đấy Ánh à! Ngày mai cố gắng phát huy nhá!” Con bò lại đưa kẹo mút cho nó,
mỉm cười. Trong lớp bắt đầu có tiếng xì xào. Khá nhiều đứa hướng về phía nó
cười ủng hộ. Có lẽ, hoặc nó mong rằng, những ngày tháng tiếp theo ở lớp 12A1
này sẽ có một sự đổi khác.     

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+