Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

24. Nhoẻn miệng và cười 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

24. Nhoẻn miệng và cười

Truyện ngắn của Đào Nguyễn Thị Anh

Nương gặp cô gái ấy trong một buổi tiệc cô đi cùng chồng, cô gái có đôi mắt buồn không thể lẫn vào đám đông dù âm nhạc và mọi thứ rất ồn ào sôi nổi. Không hiểu sao Nương bị ấn tượng rất mạnh bởi cái nhìn của cô gái, họ không quen, nhưng buộc Nương phải gật đầu chào xã giao, dù xung quanh cũng có rất nhiều người không quen như cô gái đó.

Bào, chồng Nương, cũng không ngoại lệ, anh đứng thẩn thờ mấy giây trước cô gái rồi bàn tay anh tự dưng rịn mồ hôi, ríu ríu nắm tay Nương kéo đi. Nương ngoái lại nhìn, cô gái nhoẻn miệng và cười với Nương. Hai bàn chân Nương như chôn xuống đất, không bước tiếp được. Cái cười của cô gái cứ như có ma thuật làm hút hồn người nhìn nó, cái cười như của ai đó rát quen. Nương thầm cám ơn trời đã không để Bào nhìn thấy cái cười đó, cái cười không vồn vã nhưng đủ sức hút kéo người đối diện đi theo những suy nghĩ của mình.

Lẽ ra, sau bữa tiệc ấy thì mọi thứ sẽ kết thúc, ai về nhà nấy, Bào và Nương sẽ lại có một cuộc sống vợ chồng đầm ấm như chính họ đang có mà mong muốn có cho đến hết cuộc đời. Nhưng Nương bị cái cười của cô gái làm cho đầu óc mụ mị đi, nó mụ mị đến nỗi lúc nào Nương cũng nghĩ chồng đang ngoại tình với cái nụ cười đó. Nương bắt đầu hạch sách, bắt đầu nghi ngờ, bắt đầu suy diễn hết tất cả những gì thuộc về Bào, bất cứ hành động nào của Bào, Nương cũng nghĩ có liên quan đến cô gái mà Nương đã gặp ở bữa tiệc.

Bào không bào chữa, không thanh minh, không cãi cọ. Chỉ thấy Bào bắt đầu mệt mỏi với những suy diễn của Nương, anh đi sớm hơn và về muộn hơn, anh ít ăn cơm nhà hơn, ít nói chuyện với vợ hơn, mọi thứ tồi tệ tới mức Nương yêu cần anh ký đơn ly hôn. Mọi thứ gần như đổ vỡ.

Nương có cái giác quan và linh cảm của đàn bà, Bào nghĩ vậy, cái giác quan đó chưa bao giờ sai, dẫu ban đầu Bào không tin là mình có thể phản bội lại Nương, nhưng Bào không cưỡng lại được trái tim mình, lúc nào nó cũng nói với Bào rằng, tình yêu của anh là ở đôi mắt buồn thăm thẳm và cái cười rất nhẹ kia.

Bào đã gặp lại cô gái trong một đêm say khướt loạng choạng tay lái để về nhà, cô gái với chiếc váy hoa mà Bào đã gặp hôm nào, đi lang thang một mình trên phố. Bào dừng lại, cô gái chỉ nhoẻn miệng và cười. Bào như bừng tỉnh, tỉnh hẳn dù trước đó Bào nghĩ mình không thể lái xe về đến nhà, Bào bảo cô gái lên xe rồi anh chở đi. Đêm ấy, Bào đã không về nhà thật.

Nương và Bào như hai người ở cùng nhà trọ, không nói gì với nhau, phần ai nấy sống. Nhiều đêm nằm thức trắng suy nghĩ tới lui, Nương tự hỏi liệu mình có công tâm khi ghen tuông mà không có một chứng cớ nào xác đáng? Cái nhoẻn miệng cười ấy hút hồn chính Nương, sao cô lại đem cảm xúc của mình đổ sang chồng với cái ý nghĩ đàn bà còn bị mê hoặc, huống gì đàn ông. Nếu đúng là Bào ngoại tình, Nương cần có chứng cứ, ít nhất là một lần bắt quả tang thì mọi thứ mới phơi bày rõ ràng, mạch lạc, khỏi khúc mắc, đau khổ trong nhau. Nghĩ là làm, Nương cần một lần bắt quả tang.

Sáng, Nương nghỉ làm, chồng ra khỏi nhà trước, Nương trang điểm rồi theo sau giữ một khoảng cách nhất định. Bào đến công ty rồi ở hẳn trong ấy đến trưa, giờ ăn cơm Bào cũng không ra ngoài. Nương ngồi ở quán cà phê đối diện công ty uống đến gần sáu ly nước để đợi. Năm giờ chiều, Bào ra khỏi cơ quan, Nương lập cập chạy theo. Bào không về nhà, Nương nhếch môi, mình chả nghĩ sai bao giờ, giờ này là giờ ngoại tình còn gì? Bào chạy quanh quẩn nhiều ngỏ hẻm, chạy qua nhiều khúc cua, Nương phải cố gắng lắm mới không bị mất dấu. Nhưng rồi tới một khúc cua rẻ vào một con đường vắng, Nương bị mất dấu. Không còn cách nào khác là Nương lui lại đầu đường và đợi ở đó, thế nào thì Bào cũng sẽ phải trở ra.

Gần mười một giờ đêm, có ánh sáng của đèn xe pha vào mắt đang chực muốn sụp xuống vì mệt của Nương. Nương vội lùi xe, kéo khẩu trang lên gần phủ mắt. Bào chạy ra cùng cô gái mặc váy hoa. Không ai khác chính là cô gái mà Nương gặp ở bữa tiệc nọ. Hai người lướt nhanh qua Nương. Nương vội vàng nổ máy đuổi theo. Nương chỉ muốn đuổi kịp, để gọi Bào, để cho Bào biết rằng từ nay anh chẳng có gì phải chối cãi nữa, rằng mọi thứ đã rành rành ra đó rồi. Nhưng Nương chạy mãi mà không kịp, khi rồ ga gần sát xe Bào thì Nương có cảm giác lành lạnh. Khi Bào đưa cô gái qua hết những khúc cua ngoằn ngoèo để ra đường lớn thì Nương gần như chạy xe ngang họ, Bào tuyệt nhiên không nhìn thấy Nương, chỉ có cô gái nhìn sang Nương, nhoẻn miệng cười. Lạy chúa! Vẫn cái cười đó, cái cười mà Nương gặp từ bữa tiệc, cái cười đã ám ảnh cô tới mức cô đã đẩy chồng về phía cô ta rồi lại tìm mọi cách để giành giật chồng về cho mình.

Nương nghiến răng, định gọi Bào thì bỗng nhiên Bào vọt ga nhanh hơn, bỏ mất Nương một đoạn chừng trăm mét. Cô gái lại quay mặt ra sau, nhìn Nương rồi lại nhoẻn miệng cười. Sau cái cười đó, Nương thấy chân tay mình tê cứng, môi miệng cũng cứng ngắc, khi thấy từ sau cổ cô gái, những vệt đỏ, loang dần loang dần, dù là chiếc váy hoa nhiều màu sặc sỡ, Nương cũng nhận ra cái thứ đang loang dần từ cổ và vai cô gái đó chính là máu, xe vẫn chạy, Bào vẫn phóng xe như điên, cô gái ngồi sau vẫn bình thản, chỉ có tay chân của Nương là cứng đờ, mọi thứ bay vèo vèo qua trước mặt Nương, Nương không còn cảm giác mình đang chạy xe, chỉ là sự hoảng loạn, lo lắng cho sự an nguy của Bào. Nương đang đuổi theo Bào, chỉ để hỏi rằng hai người đã bị tai nạn ở đâu? Tại sao không đến bệnh viện mà chạy xa đến vậy? Mà nếu không phải cô gái đã bị tai nạn thì cô cũng muốn gọi cho Bảo dừng xe, vì có thể cô gái đang nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng Bào không hạ ga, Bào chạy như điên, cái tốc độ mà Nương chưa bao giờ nhìn thấy Bào chạy. Nương hết xăng, xe tắt máy, bừng tỉnh khi thấy xe của Bào và cô gái lao vút đi trong đêm tối. Nương từ từ hình dung hết những thứ vừa xảy ra, nhìn đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm, xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái, không một bóng người, không thấy ngôi nhà nào, có lẽ Nương đã ra khỏi thành phố khá xa, nhưng đang ở đâu thì Nương không biết. Nương bắt đầu thấy sợ, cô lấy điện thoại ra gọi, nhưng bấm mãi mà điện thoại không lên nguồn. Cô thụp xuống, hai tay run run cố cầm cho chắc điện thoại rồi ngồi khóc hu hu. Cô cầu mong được nhìn thấy người, thấy một chiếc xe tải hay một thứ gì đó do con người điều khiển, chỉ để hỏi rằng mình đang ở đâu. Nhưng hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, cô không thấy bất cứ điều gì như cô mong đợi. Sự sợ hãi bắt đầu như tan biến dần, nhường chỗ cho bản năng tồn tại, cô đứng dậy, dắt xe đi về hướng có nhiều ánh sáng hơn. Tiếng ếch nhái kêu dường như mỗi lúc một lớn hơn. Đôi giày cao gót làm chân Nương phồng rộp lên, nghe đau nhót tới tận tim.

Đi chừng nửa giờ, từ phía đối diện với Nương có ánh pha của đèn xe, không phải là một đèn mà tới hai đèn, có thể là hai chiếc xe máy chạy song song hoặc một chiếc xe lớn, dù là gì cũng được, Nương thấy như mình vừa bắt được vàng, Nương đá chân chống xe rồi đợi, nhất định Nương phải đón họ lại, chỉ để hỏi đường ra khỏi nơi này, mà nếu họ có tốt bụng hơn, thì có Nương một ít xăng, chứ giờ trời chuyển sang nửa đêm về sáng, ít nhất cũng phải năm giờ sáng, may ra mới có người bán mua với Nương.

Hai cái xe tiến lại gần hơn, Nương nhìn rõ dần, không phải hai chiếc xe máy mà nó là một chiếc xe tải, Nương thở phào. Cô ra giữa đường đứng vẫy tay, chiếc xe chạy chậm dần rồi dừng hẳn, trên xe bước xuống hai người đàn ông, một trẻ một già, Nương đoán đó là hai cha con. Người đàn ông già có vẻ cẩn thận hơn, ngó xung quanh trước khi tiến đến hỏi Nương “chuyện gì?”, Nương vừa mừng vừa run, cô lắp bắp “dạ, dạ…xin lỗi ông, tui muốn hỏi tui đang ở đâu, tui… tui… đi lạc, xe hết xăng….”, gã thanh niên trẻ hơn bước thêm bài bước lại gần Nương “nhưng cô đi đâu mà lạc?”, Nương lắc đầu ‘tui… tui… hổng biết!”. Hai người đang ông cười lớn, người lớn tuổi lại hỏi “chuyện khó tin, không biết đi đâu sao biết mình lạc?”. Nói rồi ông quay người đi về phía xe, Nương lắp bắp “thưa… thưa ông làm ơn, chỉ đường tui ra khỏi đây, hay là cho tui xin ít xăng… mà … mà ông cho tui đi cùng với, giờ tui sợ lắm, tui hổng dám đi nữa!”. Nương sợ thật, dù không biết hai người đàn ông này là người ra sao, nhưng nếu họ lại bỏ cô giữa đêm ở cái nơi mà cô không biết là đâu này thì giống như giết chết cô, lặp lại cái cảm giác kinh hoàng vừa xảy ra cho cô lần nữa. Gã trai trẻ hơn bỏ đi “thôi đi, ba! Nửa đêm nửa hôm có đàn bà con gái đòi đi nhờ xe, ai biết có giăng bẫy đâu đó không, cha con mình chết như chơi!”. Nương nghe nói thì hoảng hồn nói gần như lạy lục, giọng sắp khóc “tui năn nỉ 2 ông, cho tui đi cùng, bỏ cái xe máy lên dùm tui với, giờ mà hai ông bỏ tui lại đây, chắc tui chết vì sợ!”, người đàn ông lớn tuổi có vẻ mủi lòng, nhìn ra sau thùng xe, nói con “mày dẹp mấy cái rọ, bỏ xe máy lên cho cổ đi, nhưng mà, cô ngồi sau thùng xe nghen, trước hết chỗ rồi, thông cảm, phải đảm bảo an toàn cho tụi tui, đằng sau thì hơi dơ một chút, vì xe chở heo đi bán mà!”. Nương nghe vậy thì cám ơn rối rít, vội vàng chạy về phía xe như sợ hai người đàn ông kia đổi ý.

Cái thùng xe khá bít bùng, mùi phân heo xộc ngay vô mũi, nhưng giờ thì thậm chí ngồi trên đống phân Nương còn cảm ơn nữa chứ nói gì là ba cái mùi lẻ tẻ, coi như mình đã thoát. Nương tựa người ra thành xe, rùng mình nhớ tới Bào, nhớ tới cô gái mặc váy hoa, nhớ tới hình ảnh máu loang ướt đẫm vai và lưng cô gái. Nương lấy điện thoại ra bấm, cô cố gắng bấm nhiều lần, vì rõ ràng không thể là hết pin, vì cô mới sạc ban sáng, mà điện thoại cô có khi bốn năm ngày không sạc pin vẫn không tắt nguồn. Tới khi mệt và bực quá, Nương ném mạnh điện thoại xuống sàn xe, giật mình vì màn hình điện thoại bỗng nhiên bật sáng. Trên loa điện thoại phát ra câu nói quen thuộc “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được….”, Nương điếng hồn cầm điện thoại mình lên, thấy hiện trên màn hình dòng chữ “đang gọi CHỒNG”. Nương chưa hề mở được điện thoại lên, sao nó lại gọi vào đúng cái số Nương cần gọi? Gã thanh niên trẻ trước đầu xe nghe vạch tấm bạt, thò đầu vào hỏi làm Nương gần như hét lên, đánh rơi điện thoại lần nữa, “có chuyện gì sao?”,gã thanh niên chờ đợi câu trả lời, Nương lắc đầu “không, không có gì!”, gã thanh niên tỏ vẻ thương cảm “ngồi mình buồn không, tui ra ngồi chung nói chuyện?”, không đợi Nương kịp trả lời, gã thanh niên trẻ vạch tấm bạt, lòn người chui ra sau thùng xe, đá văng mấy cái rọ vào góc sau, đi lại ngồi gần bên Nương.

Mùi phân heo cộng thêm mùi thuốc lá từ áo quần của người đàn ông lang bạt làm Nương muốn ói, nhưng trong bóng tối nên gã thanh niên không biết cảm giác của Nương, gã hỏi “tui hỏi thiệt, sao cô lại tới được đây?”, Nương không trả lời gã thanh niên, giờ, Nương phải trả lời gì đây, trả lời rằng mình đi bắt ghen, bị chồng bỏ lại bơ vơ chỗ này sao? Hay là bịa ra một câu chuyện khác, rõ ràng, với câu hỏi đó, Nương không đủ thời gian để bịa một câu chuyện, mà Nương cũng không còn tâm trí đâu mà bịa một câu chuyện khác cho có lý với hoàn cảnh hiện tại của Nương. Nương trả lời bằng một câu hỏi khác để đánh trống lảng “xe anh đi đâu?”, gã thanh niên cười “đi gom hàng, lát chở ra lò mổ”, “nhưng ý tui là giờ tui đang ở đâu?”Tây Ninh!”, Nương há hốc “Tây Ninh?”, Nương lặp lại hai từ Tây Ninh nghe khô khốc, gã thanh niên cười “gần tới biên giới Mộc Bài, không phải đường tỉnh lộ, giờ còn đang sâu trong quê lận!”. Nương nhẩm tính, từ lúc 11 giờ đêm qua Nương còn ở thành phố, sao tới 12 giờ là lạc mất Bào mà Nương có thể tới tận Tây Ninh? Không thể nào là Tây Ninh được, Nương cười “anh giỡn tui chi vậy? Sao mà đang ở Tây Ninh được? làm sao tui về nổi với cái xe cà tàng của tui?”, gã thanh niên cười ha hả “về chi em, ở lại luôn với anh!”. Nương hốt hoảng nghe giọng nói chuyển đổi sang giọng của một gã trai tầm thường đang muốn có hành vi đê tiện. Nương đứng bật dậy “tui hổng giỡn, cho tui đi nhờ thì cho, hổng cho thì bỏ tui xuống xe”, gã thanh niên chụp lấy cổ tay Nương, Nương cố vùng ra nhưng không được, gã lại chụp thêm một tay nữa của Nương rồi bẻ ngoặt hai cánh tay ra sau, cười man dại “chìu anh đi, không có cách gì thoát ra đâu!”. Nương bị ấn vào thành của thùng xe, xe vẫn chạy, xóc khiến cho môi cô đập vào thành thùng xe, tướm máu.

Gã hôn lên sau gáy cô, rồi đưa môi ra trước mặt cô, nhưng cô vùng vẫy khiến cho môi gã không tài nào chạm vào môi cô được. Gã thanh niên bất thình lình quật mạnh làm cô té xuống sàn xe, hai tay vẫn bị bẻ ngoặc ra sau, gã ngồi lên người cô, một tay gã nắm hai tay cô, tay còn lại gã lòn dưới váy cô rồi giật mạnh làm rách chiếc quần lót. Gã cười “cô em mặc váy, thật hấp dẫn!”. Gã trai lại đưa môi lên gáy cô và ra mang tai rồi đưa về trước mặt cô. Lần này, Nương như chợt nghĩ ra điều gì, cô thoáng rùng mình, nhưng im lặng để cho gã hôn, được thể, gã hôn tới tấp lên tóc lên mặt cô, tay kia kéo váy cô lên ngang hông. Nương kêu lên những tiếng kêu nho nhỏ khiến cho gã thanh niên phấn khích, hắn quên việc mình đang cưỡng hiếp một cô gái, hắn thả luôn hai tay Nương ra, lật người Nương nằm ngửa. Nương chống được, bật ngồi lên, nhưng hắn đẩy Nương nằm xuống, khi bị đẩy lưng chừng, Nương đặt môi mình lên môi hắn. Gã thanh niên hôn cô điên cuồng. Bàn tay Nương bắt đầu bạo dạn xuống phần cơ thể dưới của gã. Không ngần ngại gì, hắn cởi phăng đồ ra trong khi môi vẫn dính chặt lấy môi Nương. Nương từ từ ngồi xuống, đưa miệng vào bộ phận của hắn, khi hắn phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng thì Nương bất ngờ cắn phập vào đó, dùng hết sức bình sinh để nghiến, hắn thét lên đau đớn, nắm tóc của cô mà lôi ra, nhưng hàm răng của Nương vẫn cắn chặt lấy bộ phận sinh dục của gã, tới khi chiếc xe đột ngột dừng lại, làm gã té nhào, Nương cũng té theo thì Nương mới nhả của hắn ra, miệng Nương tanh mùi máu, gã trai bất tỉnh.

Người đàn ông lớn tuổi hơn, cha hắn vén tấm bạt, ngó vô hỏi ‘chuyện gì vậy?”, ông bấm đèn pin rọi vào, thấy con trai nằm bất tỉnh, miệng Nương đầy máu, ông hiểu ra ngay vấn đề, trong lúc hoảng loạn, Nương may mắn quơ được cái liềm nằm dưới sàn xe, đưa lên cao thủ thế. Người đàn ông mở cửa thùng xe, bên ngoài, trời đã gần sáng, tuy nhiên xung quanh Nương vẫn không thấy có căn nhà nào cũng như không thấy ai. Ông già hỏi “mầy làm gì nó? Đồ con chó, cứu mầy mà mầy trả ơn vậy đó hả?”. Ông già đứng dưới đất, chụp lấy cuộn dây thừng để trói heo, quất mạnh vào chân Nương, lôi xuống, Nương bị bất ngờ, tay cầm liềm bị đánh vào thùng xe rơi xuống đất, Nương rơi ra khỏi thùng xe, té ngửa xuống đất, cái liềm rớt xuống trước, cổ Nương bị cắm phập vào đó. Nương nhìn xuống chân mình, chiếc váy hoa phủ xuống tới đầu gối, Nương nghe ướt ở lưng, máu đã thấm đã loang dần xuống lưng. Chiếc xe tải bỏ đi, chiếc điện thoại được ném lên người cô, không có một bóng người nào quanh đó.

Hôm qua, Nương đã mặc chiếc váy này nguyên cả ngày mà vẫn không hay biết, cái váy mà Bào đã tặng Nương trong ngày sinh nhật của ba năm trước.

Nương nhớ đến cô gái mặc váy hoa đã nhoẻn miệng cười với Nương, có một lần hai người đi qua nhau, Nương đã nghe cô gái ấy thầm thì rằng “đừng ghen tuông, ghen tuông sẽ giết chết cô theo nhiều cách!”.

Nương nhớ Bào từng nói rằng “làm ơn tin anh…”

Bào nằm ở sofa, nhìn đồng hồ, lẩm bẩm “đi đâu mà giờ này không về?”, đêm qua anh đã say, rồi đã đến nhà cô gái đó, nhưng Bào về rất sớm vì anh luôn có cảm giác lạ lạ, sao đường đến nhà cô gái và đường về nhà rất quen.

Sáu giờ, điện thoại reo, số điện thoại của vợ, nhưng người ta báo vợ anh đã chết ở một cánh đồng tận Tây Ninh.

Bào chết sững khi nhìn thấy vợ mình với chiếc váy hoa, bị cái liềm cắm phập vào gáy, máu lênh láng. Nhìn sang chiếc yên xe máy của mình, Bào thấy có rất nhiều máu đã khô. Cảnh sát không hỏi gì, còng tay Bào giải đi. Mắt Nương vẫn mở thao láo như nhìn theo. Bào ngoảnh lại, thấy Nương đang nhoẻn miệng và cười.

6.2011

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+