Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân – Chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9: NGHẸN LỜI

A Mạch cùng Đường Thiệu Nghĩa lúc này mới nhớ đến bên cạnh còn có một tiểu cô nương, hai người quay đầu nhìn Từ Tú Nhi, không hẹn mà cùng nhíu mày.

Từ Tú Nhi từ lúc ở thành Hán Bảo đối với A Mạch đã có chút tâm tư, trong lòng tất nhiên là nguyện ý cùng A Mạch đi chung một đường. Những lời vừa rồi tuy là hỏi cả A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa, nhưng nàng vẫn vụng trộm quan sát phản ứng của A Mạch, thấy A Mạch nhíu mày, Từ Tú Nhi chỉ cảm thấy trong lòng trầm xuống, tiếp đó là cảm giác chua xót, lạnh lẽo.

Cái nhíu mày của A Mạch lập tức kích thích tính quật cường trong lòng Từ Tú Nhi, nàng cắn chặt răng, không đợi A Mạch cùng Đường Thiệu Nghĩa nói gì, liền kiên quyết: “Ta cùng Đường tướng quân đi Dự Châu! Tướng quân yên tâm, Tú Nhi là nữ nhi con nhà nghèo khổ, cho dù có phải leo núi cũng không sao, nhất định sẽ không liên lụy đến tướng quân, dù gì thì tiểu công tử cũng cần phải có người chiếu cố, tướng quân là nam nhân, chỉ sợ sẽ không chăm sóc được cho một đứa trẻ, Tú Nhi vẫn là nên đi theo tướng quân!”

Từ Tú Nhi lời này tuy là nói với Đường Thiệu Nghĩa, nhưng tầm mắt lại vẫn không rời khỏi người A Mạch, cho nên cũng không biết là Đường Thiệu Nghĩa lại nhíu mày lần nữa. Kỳ thật tiểu cô nương này tuy nói lời dỗi hờn, nhưng đáy lòng vẫn có chút chờ đợi, hy vọng A Mạch có thể giữ nàng lại, không ngờ A Mạch lại cúi đầu, suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên nói: “Như vậy cũng tốt! Ngươi theo Đường tướng quân đi Dự Châu đi!” Nàng tự bảo vệ mình còn phải gắng sức, mang theo Từ Tú Nhi quả thật không tiện, hơn nữa nàng đã quen một thân một mình rồi, tinh thần hiệp nghĩa cái gì nàng cũng không có, tuy rằng tiểu cô nương này đã từng cho nàng vài cái bánh bao, nhưng nàng cũng không muốn gánh trên lưng một cái gánh nặng lớn như vậy, tốt nhất là giao cho Đường Thiệu Nghĩa đi, hắn chẳng phải là nam nhân thực thụ sao? Vậy thì cứ gánh vác nhiều thêm một chút đi! A Mạch thầm nghĩ.

Đường Thiệu Nghĩa thấy thế cũng chỉ gật đầu, hắn cũng biết mang theo Từ Tú Nhi sẽ có nhiều bất tiện, nhưng hắn đã được dạy dỗ rằng không thể nói “Không” với một thiếu nữ. Chính vì thế liền nói: “Vậy thì Từ cô nương đi theo ta đi!”

Từ Tú Nhi lại cắn môi liếc trộm A Mạch, nhưng lại thấy A Mạch gật đầu, khiến tâm tư thiếu nữ hoàn toàn tê lạnh, chỉ có thể dùng ba chữ để hình dung — thực bi thương!

Ba người sửa sang đơn giản lại một chút liền chia tay. Trước khi đi, Đường Thiệu Nghĩa đột nhiên lại nhìn A Mạch, thấy A Mạch thân thể đơn bạc liền hỏi: “A Mạch, ngươi có biết võ công không?”

A Mạch lắc lắc đầu, công phu nàng không có, nhưng còn có một phen khí lực, chính là khả năng chạy trốn rất nhanh, về phương diện này thì nàng rất tin tưởng ở bản thân.

Đường Thiệu Nghĩa mím môi, đem bội kiếm tháo xuống đưa cho A Mạch nói: “Thanh kiếm này cho ngươi, trong rừng sợ có dã thú, ngươi mang theo mà phòng thân!”

A Mạch thật sự bị cảm động, nhìn Đường Thiệu Nghĩa không biết nên nói cái gì cho phải: “Không cần, không cần, Đường tướng quân, ngươi mang theo Tú Nhi cùng đứa nhỏ, càng cần cái này để phòng thân hơn ta.”

“Cầm lấy!” Đường Thiệu Nghĩa đem bội kiếm ấn vào tay A Mạch, rồi nắm lấy hai vai A Mạch, kinh ngạc nhìn nàng một lát, sau đó dụng sức nắm chặt vai nàng, trầm giọng nói: “A Mạch, bảo trọng!” Nói xong không đợi A Mạch phản ứng liền buông tay, xoay người theo hướng tây bắc mà đi. Đường Thiệu Nghĩa không dám quay đầu, hắn cảm thấy trong lòng có chút khác thường, một cảm giác chưa từng có, nói không nên, nhìn không rõ, dường như có chút luyến tiếc nụ cười như đóa sen trắng thuần khiết của thiếu niên kia

Từ Tú Nhi liếc nhìn A Mạch một cái, rồi chậm chạp đuổi theo Đường Thiệu Nghĩa.

————————–

Vị trí của thành Thái Hưng thập phần ưu việt, trước mặt hướng vào vùng đồng bằng do sông Uyển bồi đắp, giao thông đường thủy rất phát triển tạo nên một khu đô thị phồn hoa. Trong thành thương nhân đông đúc, cửa hàng dày đặc, luôn luôn náo nhiệt. Nhưng dù vậy thành Thái Hưng chưa khi nào lại náo nhiệt như bây giờ, tại khu rừng cách thành hai mươi dặm thật vô cùng tấp nập, những thân cây lớn bị binh lính chặt đổ, sau đó biến thành một chiếc xe bắn đá đẩy ra.

Thống soái đông lộ Bắc Mạc quân Chu Chí Nhẫn chậm rãi đi dọc theo bìa rừng, xem ra sắc mặt có chút không được tốt lắm. Ông ta là một hán tử năm mươi tuổi tráng kiện, vóc dáng mặc dù không cao lớn nhưng lại tạo cho người ta một loại áp lực khôn kể, mày rậm, mắt không quá to, râu quai nón, thuộc loại người có tướng mạo không giận mà tự uy.

“Đây là xe bắn đá của các ngươi sao?” Chu Chí Nhẫn hỏi, âm điệu đều đều, lại giống như gõ vào trong lòng người đứng bên cạnh.

“Khởi bẩm tướng quân, xung quanh thành Thái Hưng không có rừng già, nên thân cây này xem như đã là to lắm rồi.” Na Na, quan tổng quản quân giới cẩn thận đáp, thỉnh thoảng lại vụng trộm đánh giá sắc mặt của Chu Chí Nhẫn.

Chu Chí Nhẫn hiển nhiên không vừa lòng với câu trả lời này, nhưng cũng không nói thêm gì nữa. Không ngờ một thanh niên phía sau ông ta lại hét lên: “Muốn ta chế tạo cái gì mà xe bắn đá a, dù sao cũng chẳng có mấy tác dụng, chỉ uổng phí khí lực mà thôi, không bằng để cho tướng sĩ –”

“Câm miệng!” Chu Chí Nhẫn quát, quay đầu nhìn thoáng qua người thiếu niên kia, ánh mắt vô cùng sắc bén, lập tức khiến cho những lời chực thoát ra khỏi miệng của người thiếu niên này lập tức nuốt lại vào trong cổ họng.

Trên khuôn mặt của thiếu niên kia lộ chút khiếp sợ, né tránh tầm mắt sắc như dao của Chu Chí Nhẫn, cúi thấp đầu, nhỏ giọng gọi: “Cậu –”

Chu Chí Nhẫn hừ lạnh một tiếng, nói: “Đây là trong quân ngũ, ta không phải là cậu ngươi! Nếu còn có lần sau ta sẽ cho thi hành quân pháp!” Kỳ thật ông cũng biết lời thiếu niên này nói rất đúng, dùng xe bắn đá đối với thành Thái Hưng mà nói đúng là không có bao nhiêu tác dụng, để phá tường thành thì e là quá nhẹ, để bắn người thì lại thiếu chính xác, nhưng mặc dù biết rõ là không dùng được cũng phải tạo, bằng không vây thành mà không tấn công, thì làm sao khiến người Nam Hạ tin rằng ông ta đang công thành? Tốt xấu gì cũng phải làm ra vẻ cái bộ dạng công thành cho người ta xem, như vậy mọi người đều bận việc. Người Nam Hạ ở trong thành vội vàng leo lên tường thành, bọn họ ở ngoài thành vội vàng ở ngoài thành sát phạt cánh rừng, ai nấy đều an tâm!

Tầm mắt Chu Chí Nhẫn bắt đầu hướng về phía Bắc, Thường Ngọc Thanh phía sau hẳn là đã đến Tần Sơn rồi. Ông cúi đầu thở dài một tiếng. Tuổi trẻ a. Hoàng Thượng cũng chính là một người trẻ tuổi nên cũng dùng người trẻ tuổi. Chẳng lẽ mình thật sự đã già rồi sao? Mình bất quá mới năm mươi tuổi đầu, vẫn đang lúc tráng niên, như thế nào đã bị cho là già?

Thiếu niên kia nghe được tiếng thở dài của cậu thì không khỏi ngẩn người, còn tưởng rằng cậu vì chuyện công thành Thái Hưng mà phiền não. Tuy rằng vừa bị cậu răn dạy, tâm tính thiếu niên vẫn khiến cho hắn nhịn không được muốn xin đi giết giặc, liền nói: “Cậu, cậu cho cháu hai vạn tinh binh, cháu sẽ thay cậu hạ thành Thái Hưng, cũng chẳng phải dùng đến mấy cái xe bắn đá này, cho cháu mấy cái xe phá cổng thành là được rồi.”

Chu Chí Nhẫn quay đầu trừng mắt nhìn người thiếu niên kia, vốn định lại răn dạy đứa cháu không biết trời cao đất rộng này vài câu. Nhưng nhìn đến khuôn mặt trẻ con của đứa cháu, đột nhiên nghĩ đến Hoàng Thượng lần này dùng một người trẻ tuổi thống lĩnh một cánh quân, chẳng phải cũng là không biết trời cao đất rộng là gì sao? Bằng không sao lại có thể hoạch định ra một kế hoạch mạo hiểm đến thế? Nghĩ vậy, Chu Chí Nhẫn nuốt tiếng quát lớn trên miệng xuống, nhẹ nhàng răn dạy: “Diễn nhi, trong một trận chiến có thể dựa vào chữ ‘Dũng’ để thủ thắng, nhưng trong một chiến dịch thì không thể chỉ dựa vào một chữ ‘Dũng’, trong một cuộc chiến tranh thì càng phải nhìn xa hơn một chữ ‘Dũng’ này, cháu đã minh bạch chưa? Bắc Mạc không chỉ có riêng đông lộ quân, còn có tây lộ Thường tướng quân, trận này không phải chỉ có chúng ta tham gia! Làm việc nhất định phải chịu khó động não, đừng chỉ biết nhìn về một hướng, bằng không sự dũng mãnh của ngươi cùng lắm cũng chỉ có thể trở thành một viên mãnh tướng, nhưng không thể trở thành một danh tướng được! Hiểu không?”

Thiếu niên kia gãi gãi đầu nhìn Chu Chí Nhẫn cười hắc hắc. Chu Chí Nhẫn vừa thấy biểu tình này của đứa cháu thì biết mình có nói nữa cũng vô ích, nhịn không được đảo cặp mắt trắng dã, rốt cuộc không tiếp tục để ý tới thằng cháu ruột thẳng như cây thông này nữa, chỉ quay đầu tiếp tục ngây người nhìn về phương Bắc.

Thiếu niên kia thấy cậu mình luôn nhìn về phương Bắc, không khỏi cảm thấy có chút buồn bực, cũng theo ánh mắt của cậu nhìn về phương Bắc, nhìn đến nửa ngày cũng không nhìn được có cái gì đáng giá. Dãy núi Ô Lan trải dài hơn một trăm dặm, đến thành Thái Hưng mấy chục dặm về phía tây bắc thì rốt cuộc mất đi sự hùng vĩ của mình, chỉ còn lại một sườn dốc thoai thoải, ngay một đỉnh núi nho nhỏ cũng không thấy, núi rừng như vậy chỉ e ngay cả dã thú cũng không có, người thiếu niên thầm nghĩ.

————————————–

Nơi đám mây hạ xuống, ngay tại phía đông con dốc, từ phía bắc đường núi này đã phân chia thành một con đường nhỏ chạy về phía Đông. Một chiếc xe la từ hướng bắc chạy tới, đến lối rẽ thì chậm rãi dừng lại, hán tử đánh xe nhảy xuống, đi ra phía sau, lật màn xe lên, hướng vào bên trong hỏi: “Tiên sinh, phía trước có hai con đường, chúng ta nên đi lối nào?”

“Con đường lớn hơn đi đến đâu?”

Phu xe buông màn, đi lên phía trước quan sát phương hướng rồi quay lại nói: “Đi về phía Đông!”

Người trong xe không nói gì, một lúc lâu sau thấy rèm cửa lay động, một bàn tay trắng trẻo hiện lên trên màn xe, ngay sau đó là một đôi giày đen xuất hiện, một nam nhân gầy gò chừng bốn mươi tuổi từ trên xe chậm rãi bước xuống, vung vẩy chân cho đỡ tê, phủi bụi bám trên góc áo, rồi chắp tay sau lưng hướng tới bãi cỏ xa xa phía trước đi lên vài bước, nhìn con đường rộng mở phía trước, rung đùi đắc ý thì thầm: “Hướng bắc là Dự Châu, hướng đông là Thanh Châu. Dự Châu là thành lớn, chính là yết hầu của con sông, bắc có thể bảo hộ Tĩnh Dương, nam có thể che chắn cho Thái Hưng, lại là một vựa lúa lớn, trong thành lương thảo dư thừa, thật là nơi khiến binh gia giao tranh; Thanh Châu địa thế hiểm trở, bắc có rừng Tử Nha, đông dựa vào núi Thái Hành, dễ thủ khó công, tiến có thể viện trợ cho Dự Châu, lui có thể gây nguy hiểm cho địch……”

Xa phu nghe chỉ hiểu được hướng bắc là đi Dự Châu, hướng đông là đi Thanh Châu, những cái khác một chữ cũng chẳng hiểu, có chút không kiên nhẫn, liền cắt ngang lời, hỏi: “Tiên sinh, chúng ta rốt cuộc là đi đâu?”

Nam tử kia quay đầu nhìn xa phu liếc mắt một cái, xoa xoa mấy ngọn râu trên cằm, đảo cặp mắt trắng dã: “Ngu dân, ngu dân, ngu dân!”

“Tiên sinh, ta là phu xe, không phải là ngư dân,” Xa phu sửa lại lời nói, cuối cùng nói vọng lại một câu: “Tiên sinh, chúng ta nhanh lên đường thôi, thát tử ở ngay phía sau ta mấy chục dặm thôi, bọn chúng ăn thịt, uống máu người không tanh, chúng ta nhanh lên, ta sợ chậm –”

“Được rồi!” Nam tử gầy gò kia quát bảo ngưng lại, nói: “Yên tâm đi, thát tử sẽ không đuổi theo chúng ta đâu, ta phải tính kỹ xem chúng ta nên đi nơi nào rồi hãy nói!” Nói xong liền lấy ra trong tay nải một ống trúc nhỏ, xốc lên, đổ ra mấy đồng tiền, ngồi xổm xuống lẩm bẩm: “Ta phải tính xem chúng ta nên chọn con đường nào để đi.”

Ông ta vừa tung mấy đồng tiền ra, vừa nhìn lướt qua quẻ vừa gieo, chợt nghe thấy xa phu hô: “Tiên sinh, tiên sinh, ngươi nhìn xem, bên kia sườn núi có người đang đi xuống.”

Nam tử gầy gò đứng dậy híp mắt nhìn theo hướng xa phu chỉ, quả nhiên thấy trên sườn núi cách đó không xa có một người vóc dáng cao gầy, không búi tóc, sau đầu chỉ có một mái tóc ngắn ngủi, một thân quần áo màu xám ăn mặc gọn gàng, thắt lưng đeo bảo kiếm, nhìn từ xa vẫn có thể thấy trên quần áo dường như có vết máu.

“Hỏng rồi! Tiên sinh, là cướp đường đang đến, nhanh lên xe!” Hán tử phu xe vội vàng hô, xoay người nhảy lên xe la.

“Chậm đã!” Nam tử gầy gò chặn lại, nhìn kỹ người đang đi tới, bình tĩnh nói: “Không phải cướp đường.”

Người kia tốc độ rất nhanh, đi hai bước chạy hai bước, một lát đã tới trước mặt nam tử kia. Vốn nàng từ trên triền núi đã thấy chiếc xe la này, thầm nghĩ cuối cùng đã tìm được một cái xe đỡ cho đôi chân của nàng, vốn định kêu lên hai tiếng, lại sợ dọa cho người ta kinh hãi mà bỏ chạy, nên cũng không gọi, chỉ liều mạng hướng về phía xe la này chạy tới.

“Vị tiên sinh này,” Người vừa tới thở hổn hển, thi lễ với nam nhân gầy gò kia, thở hổn hển hơn nửa ngày mới nói ra câu tiếp theo: “Tại hạ họ Mạch, thường gọi là A Mạch, từ thành Hán Bảo mà đến, xin hỏi tiên sinh họ gì?”

Nam tử gầy gò nhướng mắt, có chút ngạo mạn nói: “Lão phu tên gọi là Từ Tĩnh.”

“A, Từ tiên sinh,” A Mạch lại thi lễ.

Từ Tĩnh thoáng chắp tay nhìn A Mạch thi lễ.

A Mạch thầm quan sát, chỉ nhìn cách ăn mặc của Từ Tĩnh liền hiểu được vài phần tính nết của hắn, lại thấy biểu tình khi nói chuyện của hắn, liền biết người này hiển nhiên thuộc loại người mà cháy nhà cũng phải mở miệng nói toàn lời chữ nghĩa, vì thế thập phần khách khí nói: “A Mạch nhận lời ủy thác của Đường Thiệu Nghĩa, giáo úy thành Hán Bảo, ngày đêm chạy tới Thái Hưng đưa tin, sự tình khẩn cấp, muốn mượn chiếc xe la của tiên sinh dùng một chút có được không?”

“Thái Hưng?” Từ Tĩnh chậm rãi hỏi.

“Đúng vậy, mong rằng Từ tiên sinh có thể lấy đại cục làm trọng, cho A Mạch mượn xe la dùng một chút, tiên sinh có thể cùng A Mạch chạy tới thành Thái Hưng, đến nơi rồi tất có hậu tạ.”

Từ Tĩnh cười lạnh một tiếng, nói: “Ngươi hiện tại không thể vào được thành Thái Hưng.”

A Mạch cả kinh, còn tưởng rằng đại quân của Thường Ngọc Thanh đã đến trước mình, vội hỏi: “Người Bắc Mạt đã đến rồi sao?”

Từ Tĩnh lạnh lùng, cao ngạo khẽ gật đầu, nói: “Thành Thái Hưng đã bị bao vây ba ngày rồi, ngươi hiện tại muốn vào được thành Thái Hưng, trừ phi mọc cánh.”

A Mạch có chút mông lung, nàng chạy một ngày một đêm mới đến được nơi này, vốn định vượt trước người Bắc Mạt tới thành Thái Hưng, không ngờ Thái Hưng đã bị người Bắc Mạt vây ba ngày, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Rõ ràng người Bắc Mạt tấn công Thái Hưng là hư, chẳng lẽ nàng đã đoán sai, nhưng mặc dù đoán sai thì người Bắc Mạt cũng sẽ không thể đến sớm như vậy được. Ba ngày. Ba ngày trước người Bắc Mạt còn ở ngoài thành Hán Bảo mà.

Từ Tĩnh xem bộ dạng choáng váng của A Mạch thì cười lạnh một tiếng: “Bắc Mạc đại tướng quân Chu Chí Nhẫn lãnh mười vạn đại quân, sớm đã đem thành Thái Hưng vây chặt rồi, tiến vào thành Thái Hưng ư? Nằm mơ đi thôi.” Rồi xoay người lại phân phó xa phu nói: “Lão Trương, đánh xe, chúng ta đi hướng phía bắc tới Dự Châu!”

A Mạch sửng sờ có chút ngây ngốc, đến khi xe la đi qua bên cạnh, nàng mới giật mình tỉnh lại, nàng chạy nhanh hai bước, lập tức nhảy lên xe la, vén màn xe lên, Từ Tĩnh kinh sợ nhìn nàng, cả giận nói: “Ngươi –”

“Hướng đông! Đi Thanh Châu!” A Mạch lạnh giọng nói.

Từ Tĩnh thở phì phì đến bay cả râu, trừng mắt nói: “Thanh Châu? Không đi! Ta vừa gieo quẻ, ta phải đi Dự Châu mơi phát đạt! Làm chi phải đi Thanh Châu? Người này rất không biết phân rõ phải trái, đây là xe la do ta mướn, ngươi dựa vào cái gì mà nhảy lên, đi xuống! Đi xuống!”

A Mạch rút bảo kiếm đeo bên hông ra, hướng thẳng vào người Từ Tĩnh, lạnh lùng nói: “Đi Thanh Châu!”

Từ Tĩnh lập tức cứng đờ, một lúc lâu sau mới nhận rõ tình huống, vô lực nói với xa phu: “Lão Trương, quay lại hướng đông, đi Thanh Châu.”

————————————-

Từ Tĩnh là người Kinh Châu, tinh thông thơ văn cùng binh pháp, tính tình cao ngạo, ẩn cư nơi hoang dã. Mùa thu năm Thịnh nguyên thứ hai, Bắc Mạc xâm phạm biên giới, giết chóc khắp nơi, Tĩnh vì phẫn uất mà tòng quân, trên đường đi gặp Mạch soái, soái lấy tình hình chiến sự mà hỏi, Tĩnh ngay tức khắc trả lời, đối đáp rành mạch, Mạch soái nghĩ đã gặp được kỳ tài, rất yêu mến, cùng nhau đến Dự Châu……

[ hạ thư – Từ Tĩnh truyền ]

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+