Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân – Chương 10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10: TÂM TƯ

Lão Trương thật ra là một xa phu rất biết nghe lời, ngay cả vì sao phải đi hướng Đông cũng không hỏi, chỉ quay xe lại rẽ theo con đường đi về phía Thanh Châu.

Từ Tĩnh ở trong xe, khuôn mặt âm trầm quét qua quét lại trên mặt A Mạch, những câu mằng chửi vẫn nghẹn ở trong bụng, vì mũi kiếm của A Mạch nhẹ để ở trước ngực mà không dám nói thành lời. A Mạch thấy sắc mặt ông ta biến ảo, thì thản nhiên nói: “Tiên sinh đừng vội trách cứ A Mạch vô lễ, có lẽ về sau này tiên sinh sẽ phải cảm tạ A Mạch vì đã cứu ông một tính mạng .”

Từ Tĩnh nghe vậy thì trên mặt lộ vẻ rất ngạc nhiên, ông ta vốn là người có tâm trí rất cao, nghe A Mạch đột nhiên nói ra những lời ấy, vất vả nghĩ ngợi một chút liền đoán ra. Nàng nhận lời ủy thác của một giáo úy thủ thành Hán Bảo mà đến đây, tất sẽ biết một chút việc quân cơ yếu, theo bản năng liền hỏi: “Chẳng lẽ là Dự Châu có biến?”

A Mạch cả kinh nhìn về phía Từ Tĩnh, trong mắt còn ánh lên nỗi kinh ngạc. Từ Tĩnh thấy vậy không khỏi cười lạnh, thầm nghĩ tiểu tử này dù sao vẫn còn ít tuổi, dấu không được chuyện gì, mọi tâm tư trong lòng đều hiện hết lên trên mặt, để cho người như vậy đưa thư cơ yếu, có thể thấy thành Hán Bảo thật sự đã hết người.

“Tiểu tử nhà ngươi không cần nhìn ta như thế”. Từ Tĩnh khinh thường bĩu môi, lạnh giọng nói: “Ngươi một thân vấy máu, chính là vừa trải qua một kiếp sinh tử. Thành Hán Bảo vốn rất nhỏ, căn bản là không ngăn được đại quân Bắc Mạc, tất sẽ bị phá. Đại quân Bắc Mạc đi từ phía tây đến, tất sẽ không vì một cái thành Hán Bảo nho nhỏ mà dừng lại, nên sau khi hạ thành Hán Bảo xong, hoặc là sẽ đưa quân đến thẳng thành Thái Hưng, hoặc là lên phía Bắc vây khốn Dự Châu. Kết hợp với Đông lộ Bắc Mạc đại quân tạo thành thế gọng kìm đánh Nam Hạ. Thành Thái Hưng gặp nguy, điều này cũng là lẽ thường. Nhưng người Bắc Mạt cũng có khả năng làm một chuyện khác với lẽ thường là đi lên phía Bắc vây hãm, tấn công Dự Châu, khống chế yết hầu Giang Bắc, làm cho ba mươi vạn đại quân ở biên giới phía Bắc của ta hai mặt thụ địch mà không thể chi viện Thái Hưng. Ngươi nhận lời ủy thác từ thành Hán Bảo, khả năng đã biết tây lộ Bắc Mạc đại quân đi về phía nào. Ngươi đến thành Thái Hưng vốn không ngoài hai mục đích. Thứ nhất là cảnh báo, cầu cứu. Bất quá sau khi ngươi biết được Thái Hưng bị vây liền đi Thanh Châu, xem ra hẳn là mục đích thứ hai. Hiện tại Thái Hưng cùng Dự Châu đã ở vào thế chết, chỉ có Thanh Châu có thể dẫn binh tới cứu, lão phu nói như vậy có đúng không?”

A Mạch nghe Từ Tĩnh phân tích, trên người toát ra một tầng mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa giơ ngón tay cái ra thể hiện sự bội phục đối với hán tử gầy gò này. Không gì ông ta nói mà không đúng, chỉ trừ một điểm, đó là nàng đi Thanh Châu không chỉ vì viện binh, mà là muốn mượn Thanh Châu, xuyên qua Thái Hành, rời bến, theo đường biển đi Giang Nam.

Từ Tĩnh nhìn bộ dáng A Mạch vừa kinh sợ, vừa ngây ngốc, trên mặt lộ ra sự đắc ý tươi cười, không tự chủ được khẽ cử động bộ ngực gầy yếu. Không cẩn thận chạm phải mũi kiếm trước ngực, ông ta biến sắc, cả giận nói A Mạch: “Tiểu tử, ngươi còn không nhanh thu kiếm của ngươi về, cẩn thận ngộ thương lão phu rồi, thì ngươi có hối hận cũng không kịp!”

A Mạch bị ông ta làm cho cả kinh, vội vàng thu kiếm, cúi đầu chậm rãi tra kiếm vào vỏ, các loại ý niệm trong đầu nhanh chóng vòng vo lướt qua một lượt, đến khi ngẩng đầu lên thì biểu hiện trên mặt đã sớm thay đổi, chỉnh trang lại vạt áo, hướng về phía Từ Tĩnh vái một vái, cực kỳ khẩn thiết nói: “A Mạch vô lễ, mong tiên sinh tha thứ. Còn thỉnh tiên sinh cứu ta.”

Vẻ mặt Từ Tĩnh từ sợ hãi chuyển thành kiêu căng, thẳng lưng nhận của A Mạch một lễ, miệng hừ lạnh.

A Mạch không để ý đến phản ứng của ông ta, chỉ cúi đầu nói tiếp: “A Mạch tuy là người làm ăn buôn bán, song vẫn nhìn ra tiên sinh là người có tài kinh thiên vĩ(1), ngày sau tất nổi danh khắp bốn nước.”

Chỉ bằng mấy câu nói vuốt đuôi ngựa này mà đã chụp được cả tứ chi của nhà thông thái Từ Tĩnh, khiến cho ông ta cảm thấy thực là thoải mái, tay không tự chủ được đưa lên vuốt ve mấy cọng râu dê, thầm nghĩ tiểu tử này tuy rằng hơi lỗ mãng, nhưng ánh mắt thật ra còn có chút sáng suốt. Nghĩ như thế, nỗi tức giận trong lòng đối với A Mạch đã giảm đi ba phần.

“Chỉ bằng gặp một người là A Mạch, mà tiên sinh có thể đem thế cục thiên hạ nói được thấu triệt như vậy, tiên sinh quả thật là người thần, A Mạch không ngừng bội phục.”

Từ Tĩnh ánh mắt lại càng lim dim, nỗi bất mãn với A Mạch lại giảm thêm ba phần nữa.

A Mạch trộm quan sát phản ứng của Từ Tĩnh, tự cảm thấy nếu nói bản thân đã nắm được thóp của ông ta thì cũng không có gì sai biệt lắm, lúc này mới nói tiếp: “Tiên sinh vội đi Dự Châu, tất là muốn cứu dân chúng khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. A Mạch không biết, đã làm hỏng kế hoạch của tiên sinh, thật sự là có tội. Thành Hán Bảo đã bị phá, quân sĩ thủ thành của ta đều chết trận ở trên tường thành, thủ thành Lưu đại nhân lại lấy thân tuẫn quốc(2), A Mạch chịu sự ủy thác của Đường giáo úy, hận không thể lập tức bay đi Thanh Châu dẫn cứu binh tới cứu. Mong rằng tiên sinh nghĩ đến tâm tư chân thành của A Mạch cũng chỉ vì một lòng vì nước mà tha thứ cho sự vô lễ của A Mạch lúc ban đầu.” A Mạch nói xong, trong thanh âm lại mang theo tiếng nức nở, đầu đã cúi xuống rất thấp.

Từ Tĩnh thấy A Mạch nói như thế, chút bất mãn trong lòng đã hoàn toàn biến mất. Nhìn thấy hình dáng của A Mạch lúc này, thậm chí tâm tư lay động mà nói: “A Mạch cũng là một mảnh chân tình vì nước vì dân, lão phu thông cảm được mà.”

A Mạch thiếu chút nữa cảm động đến rơi nước mắt, lại thi lễ. Lúc này Từ Tĩnh dùng tay nâng A Mạch dậy, nói: “Tráng sĩ, xin đứng lên, Từ Tĩnh chịu không nổi đại lễ như vậy.”

A Mạch vừa nghe ông ta thay đổi cách xưng hô từ tiểu tử một đường lên đến tráng sĩ, trong lòng liền có chút đắc ý, tìm nơi sạch sẽ trên ống tay áo lau lau khóe mắt, nói: “Ta cùng Đường giáo úy đã giao ước, hắn tiến đến Dự Châu cảnh báo, còn ta chạy tới Thái Hưng cầu cứu. Nhưng nay cả thành Thái Hưng cũng đã bị vây, ta chỉ còn cách chạy tới Thanh Châu cầu cứu, còn thỉnh tiên sinh trợ giúp ta.”

“Thỉnh tráng sĩ cứ nói.”

A Mạch lấy tấm huy hiệu thiếu úy bằng đồng mà Đường Thiệu Nghĩa giao cho nàng, dùng hai tay đưa cho Từ Tĩnh, nói: “Đây là tín vật của Đường giáo úy, dùng vật này đi Thanh Châu cầu kiến thủ thành, A Mạch muốn mời tiên sinh thay A Mạch đi Thanh Châu.”

“Nhưng –”

“Tiên sinh, xin nghe A Mạch nói hết, A Mạch sẽ hộ tống tiên sinh tới Thanh Châu, sau đó lập tức chạy tới Dự Châu,” A Mạch dùng tay lau lệ, thần sắc bi tráng nói: “Đường giáo úy đối A Mạch có ơn cứu mạng, A Mạch tất phải liều chết đi theo Đường giáo úy. A Mạch vốn mồm miệng vụng về, nói không rõ tình hình chiến sự, sợ không thuyết phục được thủ thành Thanh Châu dẫn binh tới cứu, cho nên phải cầu tiên sinh giúp ta.”

Từ Tĩnh hình như có do dự, cúi đầu nhìn huy hiệu bằng đồng dính máu trong tay, lại ngẩng đầu khó xử nhìn A Mạch, rốt cuộc hiên ngang lẫm liệt gật đầu nói: “Tráng sĩ yên tâm, Từ Tĩnh nhất định xin dùng ba tấc lưỡi thuyết phục Thanh Châu phát binh đi cứu Dự Châu thoát khỏi nguy cấp.”

Hai người lại hướng về nhau thi lễ, sau đó mới đứng thẳng dậy, đều là vẻ mặt bi tráng, thật chân thành cầm lấy tay nhau, bốn mắt đều đẫm lệ. Đến giữa trưa, xe la dừng lại ở nhà trọ, A Mạch cùng Từ Tĩnh nắm tay nhau cùng bước xuống, khiến lão Trương sợ ngây người, miệng há rộng đến nỗi có thể nhét vừa được một con ngỗng. Ông ta thừa dịp A Mạch không ở trước mặt, dùng ám hiệu cứa ngang cổ, vụng trộm hỏi Từ Tĩnh: “Tiên sinh, thế nào mà ngài lại cùng sơn tặc bắt tay nhau rồi?”

Từ Tĩnh liếc mắt nhìn A Mạch ở phía xa xa, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười thâm sâu khó lường, muốn nói cái gì đó, nhưng đột nhiên ý thức được lão Trương bên người bất quá chỉ là một tên ngu dân trong núi, nếu muốn nói cho ông ta hiểu khác gì đem đàn gảy tai trâu, vì thế chỉ nhàn nhã liếc mắt nhìn ông ta một cái, khinh thường nói: “Đánh xe của người đi, quản nhiều chuyện như vậy làm gì? Lão phu tất có đạo lý của mình!”

Từ Tĩnh cùng A Mạch cùng nhau đồng hành trên một con đường, mặc dù mỗi người một tâm tư, nhưng vẫn ở chung hòa hợp. Đi đến buổi chiều ngày thứ ba, ngoài xe có tiếng vó ngựa dần đến gần. Bên trong xe, cả hai người đều nhíu mày, bởi vì từ khi chiến loạn bắt đầu, trên đường rất ít gặp được người đi đường, lại hiếm khi thấy người cưỡi ngựa là khách thương(3). Từ Tĩnh khẽ hé mở màn xe nhìn ra bên ngoài, rồi quay lại, trên mặt liền ngưng trọng.

“Là thám báo.” Từ Tĩnh nói.

A Mạch sắc mặt có chút không tốt, đã có thám báo xuất hiện ở vùng phụ cận, như vậy nhất định là có quân đội ở gần đây, chỉ có điều không biết là quân Bắc Mạc hay là quân Nam Hạ. Chẳng lẽ người Bắc Mạc lại đến nhiều như vậy, định xâm chiếm toàn bộ Giang Bắc hay sao?

Từ Tĩnh cũng đã là nhận ra đây là thám báo của Nam Hạ, nhưng ông ta cũng không hề cảm thấy hưng phấn. Nếu nói mặt sau cũng là quân đội Thanh Châu, như vậy ông ta đi Thanh Châu cũng hoàn toàn là vô nghĩa sao?

Hai người đều lo lắng không thôi, một lát sau, tên thám báo lúc nãy lại quay trở về. Chưa đến nửa canh giờ, phía trước có hơn mười kỵ mã hướng về phía xe la bọn họ phi tới như bay.

“A Mạch, những người này đúng là binh mã của Thanh Châu” Từ Tĩnh thấp giọng nói, dừng một chút lại nói tiếp,“Ngươi cần phải nói chuyện thật cẩn thận, trăm ngàn lần không thể để cho bọn họ tưởng lầm chúng ta là mật thám của Bắc Mạc, nếu ngươi không làm được, chi bằng giả bộ như là con cháu của ta, chờ sau khi chúng ta có cơ hội gặp lại Đường giáo úy rồi sẽ giải thích –”

“A Mạch hiểu!” A Mạch nói, nàng trong lòng mơ hồ đoán được Từ Tĩnh muốn lợi dụng nàng và tin tức từ Hán Bảo để đi qua nơi này, nhưng cũng không nói toạc ra, chỉ tỏ vẻ phó thác hết thảy cho Từ Tĩnh lo liệu.

Quả nhiên, hơn mười kỵ binh kia đều tiến tới bao vây lấy xe la của bọn họ, một tên lính dùng mũi thương gẩy màn xe ra, quát: “Xuống xe!”

Từ Tĩnh cùng A Mạch vội vàng xuống xe, Từ Tĩnh lấy tấm huy hiệu bằng đồng của Đường Thiệu Nghĩa trong tay nải ra, giơ lên cao quá đỉnh đầu, lớn tiếng nói: “Chúng ta chịu sự ủy thác của giáo úy thành Hán Bảo Đường Thiệu Nghĩa, có việc quân tình khẩn cấp cầu kiến thủ thành Thanh Châu, mong quân gia dẫn kiến(4).”

Thám báo tiếp nhận tấm huy hiệu bằng đồng, nhận ra đó là của quân Nam Hạ, vừa cẩn thận đánh giá Từ Tĩnh cùng A Mạch một chút, rồi quay sang phân phó những người khác: “Trước cứ trói chúng lại, đợi ta đi bẩm báo tướng quân.” Nói xong liền quay ngựa phi đi.

Đi được hơn hai mươi dặm, liền gặp được quân đội của Nam Hạ đang trên đường từ Thanh Châu tới Thái Hưng chi viện. Lĩnh quân là một viên tướng quân trẻ chỉ chừng hơn hai mươi tuổi, một thân ngân giáp(5), thoạt nhìn thật là tuấn mỹ. Đúng là thủ thành Thanh Châu, vị “Bại hoại tướng quân”, Thương Dịch Chi.

Hắn vốn ở trong kinh thành nổi tiếng ăn chơi trác táng. Vốn xuất thân trong một gia đình hiển hách, lẽ ra hắn không phải lưu lạc đến Thanh Châu. Nhưng vì phạm phải việc nam nữ, chọc cho phụ thân hắn vốn xuất thân binh nghiệp náo loạn cả lên, vì thế liền bị sung quân đến Thanh Châu.

Một kẻ ăn chơi trác táng thì biết gì về quân đội đây? Tên Thương Dịch Chi này đến Thanh Châu được đặt biệt danh là “Tứ không”: không quân trang, không ở trong quân doanh, không thao luyện, không nghiên cứu trận pháp. Mỗi ngày mặc một thân cẩm y trắng gọn gàng, hết ngâm thơ lại nói chuyện trăng gió. Dân chúng ở Thanh Châu vừa tiễn bước “Bao cỏ tướng quân” sau lại nghênh đón “Bại hoại tướng quân” là hắn. Đừng nói dân chúng Thanh Châu độc mồm độc miệng, ngươi đã gặp qua kẻ nào ngay cả cận vệ cũng nhất định phải chọn những chàng trai có bộ dáng xinh đẹp, thân thể trẻ trung chưa?

——————

Chú thích:

 (1) tài kinh thiên vĩ: tài cao sánh ngang với trời

 (2) tuẫn quốc: chết vì nước

 (3) khách thương: người buôn bán

 (4) dẫn kiến: dẫn đi gặp mặt

 (5) ngân giáp: áo giáp bạc

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+