Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân – Chương 13 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13: BIẾN CỐ KINH HOÀNG

Trên thành im lặng một lát, một lát sau, thân ảnh Đường Thiệu Nghĩa xuất hiện phía trên tường thành. A Mạch liếc mắt một cái liền nhận ra anh ta, trong lòng vui sướng, nhịn không được kích động kêu lớn: “Đường đại ca! Là ta, A Mạch!”

A Mạch sợ mình đã thay đổi trang phục thì Đường Thiệu Nghĩa sẽ không nhận ra, liền bỏ mũ giáp trên đầu xuống, hua hua tay về phía Đường Thiệu Nghĩa.

“A Mạch?” Đường Thiệu Nghĩa cả kinh, thân hình cao lớn vội vã nhìn xuống phía dưới tìm kiếm. Chỉ thấy phía trước cửa thành cách đó không xa, một thiếu niên cao gầy mặc chiến bào màu đen, khoác nhuyễn giáp đang ngồi trên ngựa, ngửa mặt nhìn về phía mình cười vui vẻ. Mi thanh mục tú, không phải A Mạch thì là ai!

Đường Thiệu Nghĩa hướng về phía Thạch Đạt Xuân bẩm: “Phía dưới quả thật không phải bọn thát tử, A Mạch chính là người cùng thuộc hạ chạy ra khỏi thành Hán Bảo, thuộc hạ đến Dự Châu, còn A Mạch chạy tới Thái Hưng báo tin.”

Thạch Đạt Xuân gật gật đầu, nhưng là vẫn cẩn thận hỏi lại: “Nhưng sao phía dưới lại là quân Thanh Châu?”

Đường Thiệu Nghĩa cũng không biết A Mạch vì sao lại dẫn quân Thanh Châu tới, đành hướng về phía A Mạch hỏi, A Mạch vội vàng hô lớn: “Thành Thái Hưng bị vây rồi, A Mạch đành phải chạy tới Thanh Châu, giữa đường gặp được Thương tướng quân đi cứu viện Thái Hưng, tướng quân nghe nói Dự Châu gặp nạn, liền vội chạy tới nơi này.”

Phía sau, Thương Dịch Chi đã không còn kiên nhẫn được nữa, thật không thể hiểu được vì sao Thạch Đạt Xuân là một võ tướng mà lại lề mề không dứt khoát như vậy, anh ta phóng ngựa tiến lên, giơ roi ngựa đang muốn chửi ầm lên, đúng lúc đó thấy cửa thành chậm rãi mở ra, Đường Thiệu Nghĩa cùng tướng lĩnh thành Dự Châu đi ra đón.

Thạch Đạt Xuân tuy rằng ít khi hồi kinh, nhưng cũng nghe nói qua về Thương Dịch Chi, biết thiếu gia này chẳng khác gì một tên Hỗn Thế Ma Vương, ngay cả hoàng cung cũng dám xông vào. Vừa rồi bởi vì phải đặt nguyên tắc an toàn lên hàng đầu, nên mới đưa ra những câu hỏi nghi vấn anh ta đến nửa ngày như vậy. Thạch Đạt Xuân chỉ sợ anh ta đã sớm không còn kiên nhẫn, vừa thấy anh ta liền vội vàng chưng ra một khuôn mặt tươi cười, tiến lên, gắng sức giải thích rằng mình thực ra là sợ người Bắc Mạt gian trá, cho nên mới vô lễ với anh ta, thỉnh anh ta trăm ngàn không nên lấy thế làm phiền lòng.

Thương Dịch Chi cười mà như không cười, nhìn Thạch Đạt Xuân, ôm quyền chắp tay, không âm không dương nói: “Thạch tướng quân quả thật là người cẩn thận, Dịch Chi bội phục, bội phục. Dịch Chi vừa rồi ở dưới tường thành đã nghĩ, nếu tướng quân không tin tưởng thân phận của Dịch Chi, Dịch Chi có lẽ sẽ đề nghị tướng quân cho người ném dây thừng xuống để Dịch Chi trèo lên, thuận tiện cho việc kiểm nghiệm của tướng quân, đồng thời chứng minh thân phận của mình.”

Lời này vừa nói ra, Thạch Đạt Xuân chỉ cảm thấy trong lòng lạnh toát, thầm nghĩ lúc nãy mình đắc tội hắn, chỉ sợ đường quan lộ của mình e rằng đã đến đường cùng.

A Mạch đứng phía sau, thấy Thương Dịch Chi kiêu ngạo như vậy thì có chút khó hiểu, thừa dịp không có người chú ý liền vụng trộm hỏi Từ Tĩnh.

Từ Tĩnh trộm nhìn về phía Thương Dịch Chi, nhỏ giọng hỏi A Mạch:“Ngươi không biết cha mẹ của Thương tướng quân là ai sao?”

A Mạch rất phối hợp lắc lắc đầu.

Từ Tĩnh vuốt râu cười bí hiểm, cũng lắc lắc đầu.

A Mạch lại càng thấy mờ mịt, bỗng trên bả vai bị một người dùng đại lực vỗ một cái  từ phía sau, nàng quay đầu lại, thì ra là Đường Thiệu Nghĩa.

“Không thể tưởng tượng được là chúng ta còn có cơ hội tái kiến.” Đường Thiệu Nghĩa vẻ mặt cảm khái nói, lại cao thấp đánh giá trang phuc của A Mạch một chút, có chút vui mừng cười cười, nói: “Làm cận vệ của Thương tướng quân cũng không sai, huynh đệ, loạn rồi, loạn rồi!.”

A Mạch thầm nghĩ ta cũng không muốn ở trong này làm loạn, cố không muốn ôn chuyện cùng Đường Thiệu Nghĩa, vội vàng nắm lấy cánh tay anh ta, nói: “Đường tướng quân –”

“Ta không phải tướng quân,” Đường Thiệu Nghĩa vội vàng sửa lại nói: “Ngươi cứ gọi ta là Đường đại ca đi, vừa rồi ở dưới thành không phải ngươi đã kêu ta là đại ca sao? Ha ha ha, ta cảm thấy rất tốt, chúng ta đồng sinh cộng tử, tình nghĩa huynh đệ đã sớm sâu đậm, nếu ngươi nguyện ý, hãy kêu ta một tiếng đại ca đi.”

“Đường đại ca, ngươi –”

“Ngươi có muốn gặp Từ cô nương hay không?” Đường Thiệu Nghĩa lại cắt ngang lời A Mạch: “Nàng đang ở trong thành Dự Châu, ngay bên trong phủ trông nom cho tiểu công tử.”

A Mạch sửng sốt, nhớ tới tiểu cô nương nhu nhược kia, lại không khỏi nhớ tới một đêm bị khủng bố ở thành Hán Bảo, ba người nương tựa vào nhau cùng ra khỏi thành. Từ Tú Nhi đi theo Đường Thiệu Nghĩa, thì tất nhiên cũng đang ở trong thành Dự Châu, nhưng mình có muốn gặp nàng ta hay không? A Mạch thấy trong lòng mâu thuẫn, đột nhiên nhớ ra nàng cùng Đường Thiệu Nghĩa đang nói chuyện, vội vàng thoát khỏi trạng thái suy tư, hướng về phía Đường Thiệu Nghĩa nói: “Đường đại ca, ngươi có thể nói với bọn họ một chút, nói ta –”

“Đường giáo úy!” Thạch Đạt Xuân đột nhiên gọi Đường Thiệu Nghĩa, Đường Thiệu Nghĩa vội vàng lên tiếng, không thể nghe tiếp A Mạch định nói gì, liền đi về phía trước. Khi ống tay áo của anh ta lướt qua A Mạch, nàng có chút choáng váng. Một lát sau, nàng liền thấy tức giận, nàng không phải là muốn cầu Đường Thiệu Nghĩa khiến cho những người đó thả nàng đi sao? Một câu như vậy cũng không chịu để cho nàng nói, mụ nội nó chứ, ông trời ơi, rốt cuộc ông muốn ta phải làm sao đây!

Bên trong phủ của thủ thành, tướng lĩnh cao cấp của Dự Châu cùng tướng lĩnh Thanh Châu do Thương Dịch Chi đưa tới đang ngồi lại với nhau, biểu tình đều có chút nghiêm túc. Đường Thiệu Nghĩa đến đây sớm hơn so với quân Thanh Châu mười ngày, đã đem tất cả những gì anh ta nhìn thấy ở thành Hán Bảo cùng với những gì mình phỏng đoán nói hết với tướng thủ thành Dự Châu Thạch Đạt Xuân. Thạch Đạt Xuân vốn nhận được quân lệnh của Bộ Binh yêu cầu ông ta phải mang binh đi cứu viện Thái Hưng, nghe Đường Thiệu Nghĩa nói, thì điều mà ông ta sợ nhất cũng giống như điều mà Đường Thiệu Nghĩa phỏng đoán, đó là người Bắc Mạt thừa dịp tấn công Dự Châu, thứ hai nữa là cũng đoán được người Bắc Mạt vây Thái Hưng là kế hoạch vây thành đánh viện binh. Cho nên muốn quan sát cho ổn thỏa, liền án binh bất động trong thành chờ xem xét kỹ tình hình rồi hẵng nói. Không ngờ là chờ đến nửa tháng mà quân Bắc Mạc vẫn không thấy đâu, lại thấy quân Thanh Châu của Thương Dịch Chi.

Thương Dịch Chi nghe Thạch Đạt Xuân nói lại về quân tình, sắc mặt trở nên lạnh băng, nheo mắt hỏi: “Vì sao không chặn đường thát tử Bắc Mạt ở bên kia sườn núi Ô Lan?”

Thạch Đạt Xuân sắc mặt có chút quẫn bách, đề nghị này Đường Thiệu Nghĩa đã sớm đề suất qua, nhưng ông ta cảm thấy kế hoạch đó thật quá mức mạo hiểm, nếu người Bắc Mạt không đi theo hướng bắc đến đây như phỏng đoán, ông ta không phái binh đi cứu viện Thái Hưng, trái lại lại đi giữ một cái cốc khẩu không quan trọng chút nào, chẳng phải là sẽ khiến cho mọi người chê cười sao.

Từ Tĩnh nhìn Thương Dịch Chi một cái rồi nói: “Cho dù không đi cốc khẩu mai phục, thì cũng có thể phái thám báo đi tới đó, chẳng lẽ Thạch tướng quân bỏ mặc cốc khẩu kia mà không để ý gì sao?”

Thạch Đạt Xuân sắc mặt có chút thả lỏng, vội vàng nói: “Mấy ngày trước đây đã phái thám báo đi rồi, phỏng chừng tin tức cũng sắp có.”

Thương Dịch Chi ánh mắt sắc bén mà lạnh như băng, lạnh giọng hỏi: “Mấy ngày trước đây?”

Đường Thiệu Nghĩa từ hơn nửa tháng trước đã đưa tin tức đến, mặc dù Thạch Đạt Xuân không dám phái binh đi cốc khẩu mai phục, ít nhất cũng phải phái thám báo đi tới đó giám thị chặt chẽ, ai ngờ ông ta mấy ngày trước mới nhớ tới việc phái thám báo. Một đạo lý đơn giản như vậy, ngay cả người được gọi là “Bại hoại tướng quân” như Thương Dịch Chi cũng hiểu được, nhưng ông ta là một tướng quân trong quân đội đã mấy chục năm, vậy mà lại không thể nghĩ đến.

Thương Dịch Chi cười gằn, giận dữ nói: “Thạch tướng quân quả thực là lão tướng cẩn thận a!”

Đây rõ ràng là nói mát, Thạch Đạt Xuân nghe được sắc mặt khẽ biến. Xét về cấp bậc, bọn họ cùng là tướng quân, xét về tuổi tác, ông ta so với Thương Dịch Chi nhiều hơn đến cả ngoài hai mươi tuổi. Trước mặt tướng lãnh hai thành, Thương Dịch Chi nói chuyện không chút kiêng nể, khiến cho ông ta không biết dấu nét mặt già nua đi đâu, vì thế cũng dùng giọng nói lạnh lùng không kiêu ngạo, không siểm nịnh nói: “Thương tướng quân có điều không biết, trên cốc khẩu Tần Sơn vốn có trạm gác của ta, nếu thát tử Bắc Mạc qua nơi đó tất sẽ có quân tình truyền tin đến.”

“Ồ!” Thương Dịch Chi nhướn mi, cười lạnh nói: “Vậy hy vọng đúng như lời Thạch tướng quân nói, bọn thát tử cũng không theo hướng bắc mà đến, Dịch Chi ở trong này quấy rầy hai ngày, rồi sẽ dẫn quân đi theo phía Nam đến thành Thái Hưng.”

Vừa dứt lời, chợt nghe thấy một tên lính liên lạc từ bên ngoài viện chạy vào: “Báo –, thám báo phái đi cốc khẩu đã trở lại!” Ngay sau đó, một binh sĩ thám báo cả người đầy máu tiến vào. Khi thám báo vừa tiến đến, người bên cạnh liền buông tay ra, anh ta lập tức té xuống đất, nhưng cố gắng chống đỡ thân mình đứng lên, hướng về phía Thạch Đạt Xuân vừa khóc vừa nói: “Tướng quân, người Bắc Mạt đánh lén trạm gác, toàn doanh tướng sĩ không một ai may mắn sống sót.”

Thạch Đạt Xuân sắc mặt trắng bệch, tiến lên nắm vạt áo của tên thám báo, run giọng hỏi: “Đại quân Bắc Mạc kia đâu rồi?”

“Bắc Mạc đại quân đã sớm qua Tần Sơn đi theo hướng bắc, bọn chúng còn để lại mai phục tại Tần Sơn giết thám báo của chúng ta, mười người đi chỉ có duy nhất tiểu nhân chạy thoát trở về.”

Thân hình cao lớn của Thạch Đạt Xuân phút chốc chao đảo, hai tay vô lực buông vạt áo của thám báo ra.

Mọi người trong sảnh đều bị tin tức này làm cho chấn động, trong lúc nhất thời cả đại sảnh trở nên tĩnh lặng. Khó trách đại quân Bắc Mạc đi qua Tần Sơn mà không người nào biết, nguyên lai bọn chúng đã sớm chuẩn bị hết thảy, đầu tiên là đánh lén trạm gác ở Tần Sơn, sau lại phái kỵ binh lưu lại phục kích thám báo của Dự Châu, xem ra bọn họ quyết tâm nhất định phải âm thầm không một tiếng động đi lên phía Bắc.

“Hướng Bắc? Như vậy không phải Dự Châu mà là Tĩnh Dương?” Từ Tĩnh tự nói một mình, người Bắc Mạt định chơi canh bạc nào đây. Ở Tĩnh Dương có ba mươi vạn biên quân Nam Hạ, thế nhưng bọn chúng lại muốn đi tấn công quan khẩu Tĩnh Dương? Cho dù người Bắc Mạt có thể nam bắc giáp công quan khẩu Tĩnh Dương, nhưng phía Bắc Tĩnh Dương không chỉ có địa hình hiểm yếu, mà thành Tĩnh Dương cũng là thành cổ trăm năm, thành cao hào sâu, kỵ binh làm thế nào để đánh hạ Tĩnh Dương!

Trên mặt Thương Dịch Chi giống như có một tầng hàn băng, lãnh lẽo không có chút hơi ấm nào. Chỉ yên lặng nhìn tên thám báo đang quỳ rạp trên mặt đất đến ngây người, đột nhiên hai tròng mắt căng thẳng, thất thanh hô: “Viện quân!”

Từ Tĩnh thoáng ngẩn ra rồi chợt hiểu ý tứ của Thương Dịch Chi, sắc mặt cũng không thay đổi, có chút chần chờ hỏi: “Không thể nào, biên quân Tĩnh Dương chính là thủ quốc quân của nước ta, triều đình sẽ không thể phái biên quân Tĩnh Dương quay lại cứu Thái Hưng được?” (Thủ quốc quân: quân giữ nước)

 

Thương Dịch Chi hung hăng đạp một cước lên cột nhà, oán hận nói: “Ai biết cái bao cỏ đó có làm như vậy hay không!” Rồi quay lại lạnh giọng phân phó: “Nhanh phái người thông tri cho Tĩnh Dương, có chết cũng phải đem tin tức tới đó trước người Bắc Mạt.”

Đáng tiếc, đã chậm mất rồi.

Ngày 29/8, biên quân Tĩnh Dương nhận được lệnh của Bộ Binh đưa quân cứu viện Thái Hưng. Chủ soái biên quân Tĩnh Dương La Nghĩa Thành cự tuyệt xuất binh, triều đình liên tục ban ra chín đạo thánh chỉ thúc giục La Nghĩa Thành xuất binh. Dưới áp lực quá lớn, phó tướng Trương Hùng đành phải lĩnh một nửa biên quân quay lại cứu Thái Hưng .

Ngày 10/9, Trương Hùng lĩnh mười lăm vạn biên quân Tĩnh Dương ra khỏi thành Tĩnh Dương, đi theo hướng nam chi viện cho Thái Hưng.

Đêm 16/9, viện quân Tĩnh Dương đi theo hướng nam bất ngờ bị kỵ binh Bắc Mạc tập kích đánh lén. Trong đêm đen, kỵ binh Bắc Mạc như từ trên trời rơi xuống, xâm nhập vào đại doanh của quân Tĩnh Dương, trong lúc nhất thời không kịpchuẩn bị, quân doanh Nam Hạ biến thành địa ngục lầy máu, hơn chín vạn người chết, gần sáu vạn người hàng địch đều bị chôn sống. Chủ tướng Bắc Mạc kỵ binh Thường Ngọc Thanh một trận thành danh, dùng mười lăm vạn chiếc đầu của binh lính Nam Hạ lót đường đưa anh ta trở thành danh tướng, thế nhân gọi là “Sát tướng”.

Đêm 19/9, chủ soái Tĩnh Dương La Nghĩa Thành bị ám sát, thành Tĩnh Dương như rắn mất đầu.

Ngày 21/9, Thường Ngọc Thanh cho quân giả trang thành quân của Trương Hùng, lừa Tĩnh Dương mở cửa thành phía nam, quân Bắc Mạc lọt được vào trong thành Tĩnh Dương, đánh từ trong đánh ra, mở hết các cửa thành nghênh đón đại quân Bắc Mạc bên ngoài vào thành.

Ngày 23/9, Tĩnh Dương hoàn toàn thất thủ.

Sau ba mươi năm, người Bắc Mạt cuối cùng đã lại một lần nữa tấn công Nam Hạ theo hướng bắc. Đồng thời, chủ soái Bắc Mạc vẫn giấu mặt phía sau rốt cục đã lộ diện. Trần Khởi, cái tên này trong thời gian ngắn nhất đã truyền khắp tứ quốc, trở thành một danh tướng vô tiền khoáng hậu.

Khi tin tức được truyền đến, là lúc A Mạch đang quỳ trước văn án của tướng quân thủ thành Thanh Châu Thương Dịch Chi xin được rời đi.

Thương Dịch Chi ngồi ở sau án, không ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên nói: “Ngươi coi quân doanh là nơi nào? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?”

A Mạch cúi đầu cắn chặt răng, trầm giọng nói: “A Mạch vốn là không phải quân nhân, do chịu sự ủy thác của Đường giáo úy mới chạy tới Thanh Châu đưa tin, hiện tại A Mạch đã hoàn thành phó thác, muốn tìm muội muội thất lạc ở Dự Châu, tiểu muội tử một thân một mình không ai bên cạnh, cho nên tiểu nhân mạo muội đến để từ giã tướng quân.”

Thương Dịch Chi không tiếp lời, chỉ cúi đầu chuyên chú tập viết. Từ Tĩnh có chút bất mãn nhìn A Mạch một cái, vừa há mồm định nói chuyện, thì bên ngoài đã có tên lính thông tin lật đật chạy vào, đem quân báo trình tới Thương Dịch Chi.

A Mạch đợi lâu không thấy Thương Dịch Chi trả lời, nhịn không được vụng trộm ngẩng đầu lên nhìn, thấy anh ta hai tay mở quân báo, sắc mặt dần dần trắng bệch sau đó lại chuyển thành màu xanh, hai tay cầm tờ quân báo run rẩy đứng lên rồi đột nhiên xé rách quân báo trên tay, quát to một tiếng, nhấc chân đạp mạnh cái bàn trước mắt.

A Mạch trong lòng cả kinh, theo bản năng lắc mình tránh bút và nghiên mực đang bay tới.

“Ba mươi vạn! Ba mươi vạn đại quân a!” Thương Dịch Chi phẫn nộ kêu lên, rút soạt bội kiếm bên hông, hai tay nắm chuôi kiếm hướng về những thứ bài trí trong phòng liều mạng chém bừa bãi.

A Mạch bị dọa đến choáng váng, sợ anh ta không cẩn thận sẽ chém vào người mình, vội vàng cuống quít chạy sang bên cạnh trốn. Ai ngờ nàng vừa động lại nhắc nhở Thương Dịch Chi nhớ ra, chỉ thấy ánh mắt anh ta vằn đỏ, rút kiếm bước một bước hướng A Mạch đi tới. Từ Tĩnh thấy thế, cuống quít tiến lên trước người A Mạch, cố sống cố chết ôm lấy cánh tay Thương Dịch Chi, gấp giọng hô: “Tướng quân! Tướng quân! Xin người bình tĩnh lại một chút!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+