Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân- Chương 138 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  Chương 138

Mấy ý niệm trong đầu Thường Ngọc Thanh hiện lên như đốm lửa, quay đầu lại nhìn liếc mắt con đường về một cái, mặc dù cây rừng hai bên đường rậm rạp che khuất tầm mắt, nhưng tiếng vó ngựa của đại đội kỵ binh phía sau cũng đã có thể nghe thấy rõ ràng. Thường Ngọc Thanh có chút do dự, nhấc A Mạch đổi qua tay bên kia ném tới bụi cây bên đường.

A Mạch đáng thương người không thể cử động miệng không thể nói, chỉ có thể trơ mắt mặc cho chính mình bị nện vào trong đám cỏ dại cao hơn nửa người. Tiếng vó ngựa của Thường Ngọc Thanh ở trên đường đã đi xa, ngay sau đó lại là một trận tiếng vó ngựa hỗn độn, xem lẫn thỉnh thoảng lại phát ra tiếng thúc ngựa rất to, giống như bão táp cuốn qua mặt đường.

A Mạch ngửa mặt nằm ở trong bụi cỏ, trợn tròn mắt nhìn mấy ngôi sao cô độc trên bầu trời đêm ngẩn người một lúc lâu,  đột nhiên suy nghĩ hiểu được tại sao Lâm Mẫn Thận lại vứt bỏ nàng mà chạy. Nếu lần này nàng chết đi, Lâm Mẫn Thận không những mượn được tay Trần Khởi trừ bỏ tai họa ngầm là nàng, còn có thể khiến cho Thương Dịch Chi giận lây sang Đường Thiệu Nghĩa, quả nhiên là một cuộc mua bán một công đôi việc!

Giây lát, Thường Ngọc Thanh quay lại, không nói một lời đem A Mạch bế ra từ bụi cỏ, lên ngựa chạy thẳng vài dặm về hướng Dự Châu, trong rừng rậm ở ven đường tìm một cái cây cao lớn tươi tốt, mang theo A Mạch nhảy lên cây.

A Mạch không biết Thường Ngọc Thanh có ý gì, chỉ thờ ơ nhìn động tác của anh ta. Một lát sau, Thường Ngọc Thanh liền đem A Mạch buộc chặt ở trên cành cây, đến khi đứng dậy lạnh lùng đánh giá A Mạch mấy lần, liền nhảy xuống bước nhanh đi về phía ven đường. Không bao lâu, A Mạch nghe được tiếng vó ngựa kia đi về hướng Dự Châu. Bây giờ mặc dù mới chỉ là đầu tháng ba, nhưng mà cành lá trên cây có vẻ đã rất rậm rạp, A Mạch im lặng nằm ở trên cành cây, nhìn lên đỉnh đầu tối om, thầm nghĩ: “Ha! Chỗ này tốt lắm, ngay cả một ngôi sao cũng không nhìn thấy, nhưng lại rất khô ráo!”

Cứ chịu đựng như vậy đến lúc hoàng hôn ngày thứ hai, Thường Ngọc Thanh mới quay trở lại. Toàn thân A Mạch tê dại như khúc gỗ, chỉ đôi mắt còn có thể chuyển động, không hoảng không sợ, bình thản bằng phẳng nhìn Thường Ngọc Thanh. Sắc mặt Thường Ngọc Thanh lạnh lùng như trước, môi mím lại cực nhanh, mang A Mạch từ trên cây nhảy xuống, đem búi tóc của nàng gỡ tung ra, dùng áo choàng liền khẽ quấn qua đầu và mặt nàng, đặt thẳng lên trên ngựa, sau đó cho mấy thị vệ vây quanh, nghênh ngang trở về thành Dự Châu.

Lúc trở về trong phủ Thường Ngọc Thanh đã là lúc lên đèn, Thường Ngọc Thanh lập tức ôm A Mạch xuống, dọc đường im lặng ôm đến phòng ngủ nội viện, không chút khách khí đem A Mạch ném lên trên giường, lúc này mới lên tiếng hỏi: “Độc châm ở đâu?” Hắn biết bên người Trữ Quốc trưởng công chúa có một ám vệ phóng độc châm thiện xạ, trên châm hoặc là bôi kịch độc hoặc là bôi thuốc tê, thấy tình hình A Mạch như thế, sớm đã đoán ra trên người dĩ nhiên đã trúng độc châm của ám vệ kia.

A Mạch vẫn không có trả lời, trong giây lát Thường Ngọc Thanh nhớ lại hiện tại A Mạch căn bản không thể nói chuyện, trên mặt bỗng dưng có chút xấu hổ, nhưng trong lòng lại đặc biệt tức giận, lạnh lùng liếc mắt nhìn A Mạch một cái, rồi xoay người rời đi.

A Mạch không ngừng âm thầm kêu khổ, độc châm không lấy ra, nếu thế có phải chính mình cứ tiếp tục cứng đơ như vậy không? Còn đang cân nhắc, Thường Ngọc Thanh đã bưng chậu nước trong đi vào, im lặng đem miệng vết thương ở đầu vai nàng lau rửa sạch sẽ, bôi lên thuốc kim sang dược rồi băng bó lại, lại thay đổi nước đem nhựa cao su trên mặt và yết hầu A Mạch rửa hết sạch, lúc này mới nhìn A Mạch nói: “Không lấy độc châm ra, ngươi phải cứng đơ như vậy ba đến năm ngày. Bây giờ ta chỉ các chỗ hỏi ngươi, nếu hỏi đúng chỗ rồi, ngươi liền nháy mắt coi như trả lời, như vậy được không?”

A Mạch nghe xong liền chớp chớp hai mắt. Sắc mặt Thường Ngọc Thanh dịu đi từ đó, từ trên xuống dưới không nhanh không chậm hỏi tới, hỏi đến tận khi tròng mắt A Mạch chua xót (vì phải trừng k được chớp ), lúc này mới hỏi tới trên đùi. A Mạch vội chớp mắt, khóe môi thường Ngọc Thanh không khỏi hơi vén lên. A Mạch bỗng nhiên có chút ngạc nhiên, muốn nhìn kỹ, Thường Ngọc Thanh đã cúi đầu xuống.

Thường Ngọc Thanh cẩn thận đem ống quần A Mạch cuộn lên, quả nhiên ở trên bắp chân nàng tìm được một cái lỗ kim châm sưng đỏ. Độc châm kia nhỏ như lông trâu, lại bởi vì lúc trước A Mạch hoạt động quá nhiều mà chạy sâu vào trong huyệt đạo, giờ phút này ở bên ngoài đã hoàn toàn không nhìn thấy. Thường Ngọc Thanh lấy loan đao tinh xảo nướng lưỡi đao trên lửa, ở trên lỗ kim dùng lưỡi đao cắt một hình chữ thập nho nhỏ, sau đó ngẩng đầu liếc mắt nhìn A Mạch một cái, đem môi áp tới.

Tâm A Mạch khó hiểu run lên, chân của nàng rõ ràng sớm đã tê dại mất đi tri giác, thế nhưng lúc này giống như có thể cảm nhận được độ ấm của cánh môi Thường Ngọc Thanh. Nàng không dám nhìn nữa, từ từ nhắm nghiền hai mắt. Dưới xương sườn, vết sẹo năm xưa lại như đang âm ỷ đau đớn, trước mắt, khuôn mặt của cả đám người Ngũ Trưởng, Lục Cương, Dương Mặc, Vương Thất… chớp hiện lên giống như đèn biển, giọng nói và dáng điệu vẻ mặt tươi cười giống như vẫn còn sống. Một lúc thật lâu sau, rốt cuộc A Mạch cũng đem hai mắt mở ra một lần nữa, bên trong hoàn toàn không có gợn sóng, âm u đen kịt.

Sau một lúc lâu, Thường Ngọc Thanh mới cẩn thận mút độc châm kia đi ra, cùng với một ngụm máu đen nhổ vào trong chậu nước, giương mắt lên lại nhìn thấy ánh mắt đột nhiên lãnh đạm của A Mạch, nhất thời không khỏi có chút trố mắt. Hai người yên lặng đối diện một lát, Thường Ngọc Thanh đột nhiên tự cười giễu, từ trên giường nhảy xuống, dùng nước trong súc miệng qua, liền ngồi trên cái ghế băng cạnh bàn tròn khoan thai uống trà, chờ A Mạch khôi phục.

Ước chừng non nửa canh giờ, cảm giác tê dại trên người A Mạch từ đầu đến chân mới từ từ lui xuống, vết thương trên vai đang từng trận đau đớn, A Mạch nhịn không được đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ. Thường Ngọc Thanh ngồi bên cạnh bàn quay đầu lại hỏi: “Có thể cử động?”

A Mạch mấp máy cánh môi khô nứt, khàn khàn cất giọng lên: “Cho ta một chén nước, sau đó, có chuyện gì ngươi cứ trực tiếp hỏi đi.”

Thường Ngọc Thanh kinh ngạc nhíu mày, đừng dậy rót chén nước trà, lại nâng A Mạch dậy giúp nàng uống hết, lúc này mới một lần nữa quay lại ngồi xuống bên cạnh bàn, hỏi: “Phụ thân ngươi là ai?”

A Mạch bình tĩnh nhìn lên đỉnh màn, nói: “Tĩnh quốc công Nam Hạ, Hàn Hoài Thành.”

Thường Ngọc Thanh im lặng một lúc lâu sau, mới lại hỏi: “Quan hệ của ngươi

cùng Trần Khởi là như thế nào?”

A Mạch quay đầu nhìn về phía Thường Ngọc Thanh, nhẹ cười, trả lời qua loa: “Hắn là đứa trẻ mồ côi cha ta nhận nuôi, từng là vị hôn phu của ta, năm ấy khi ta đến tuổi cập kê, giết cha mẹ ta tàn sát người trong thôn của ta.”

Thường Ngọc Thanh nhất thời giật mình, ở sâu trong trí nhớ, nàng cũng từng cười qua như vậy, đó là khi lần đầu tiên hắn bắt được nàng, cũng ở trong căn phòng này, nàng đánh lừa hắn nói mình là thích khách, vì thế hắn liền trêu đùa bảo nàng đi ám sát Trần Khởi. Khi đó, nàng liền cười như thế này.

Khi đó, hắn vẫn còn cho rằng nàng là một nữ mật thám dựa vào việc buôn bán nhan sắc để mưu sinh, thậm chí đùa cợt khuyên nhủ nàng nên dùng một chút nhan sắc, nàng trả lời như thế nào? Nàng nói: “Tướng quân, ngài cao quý, sinh ra ở danh môn. Tuy rằng thân mình ta đây thấp hèn, nhưng mà dù gì cũng là cha sinh mẹ dưỡng, không dễ dàng. Không phải ta không dễ dàng, mà là bọn họ không dễ dàng, có thể có thời gian không chà đạp ta đều cố gắng không chà đạp.”

Thường Ngọc Thanh cố gắng nhớ lại, nhưng tròng lòng đột nhiên mơ hồ quặn đau.

A Mạch thấy Thường Ngọc Thanh không nói gì một lúc lâu, cũng nở nụ cười, ánh mắt sáng ngời rạng rỡ, nói: “Chẳng qua nếu ngươi muốn giết ta, không cần phải lấy cha ta làm cái cớ, chỉ cần nói rõ ta là Mạch Tuệ nguyên soái quân Giang Bắc là được!”

Thường Ngọc Thanh không nói chuyện, chốc lát đứng dậy đi về phía A Mạch, Không để ý đến vẻ mặt ngạc nhiên của A Mạch, đem nàng từ trên giường kéo lên, ôm vào trong lòng. Thân thể A Mạch theo bản năng cứng đờ, nhất thời hiểu được tâm ý của Thường Ngọc Thanh, trong lòng chua chát, lại vươn tay đẩy Thường Ngọc Thanh ra, gượng cười nói: “Ngươi chớ dùng thủ đoạn mê hoặc này với ta, ta không để mình bị đẩy quay vòng vòng đâu.”

Thường Ngọc Thanh mím môi không nói, sức lực trên cánh tay cũng thật lớn, mặc kệ A Mạch dùng sức đẩy như thế nào hắn  cũng không chịu buông ra. Từ từ, cánh tay A Mạch chống ở trước ngực hắn cũng vô lực mềm nhũn buông xuống, lúc lâu sau mới thấp giọng lẩm bẩm nói: “Từ khi ta sáu tuổi chỉ biết đến khi trưởng thành phải gả cho hắn, tám năm, khoảng tầm tám năm, trong vòng một đêm, lại thật không thể ngờ, trời sập chắc cũng không khác gì chuyện này đi. Nhưng ta vẫn tiếp tục đứng, đứng thẳng, bởi vì ta là con gái của Hàn Hoài Thành, ta là con gái của Hàn Hoài Thành…”

Thường Ngọc Thanh vốn đem A Mạch ôm chặt vô cùng, nghe xong lời này trái lại dần dần nới lỏng lực đạo. A Mạch thầm nghĩ một tiếng không tốt, rõ ràng cho thấy trình diễn quá mức độ. Quả nhiên, Thường Ngọc Thanh nới lỏng A Mạch ra, kéo nàng từ trong lồng ngực ra tinh tế đánh giá một lát, giọng mỉa mai nói: “Ngươi là người thức thời như thế, nếu thật sự trời có sụp xuống, ngươi đích thị là người gục xuống đầu tiên!”

A Mạch thấy bị Thường Ngọc Thanh nhìn thấu, đành không giở vờ nữa, tự nói

giễu: “Nếu ta không thức thời, há còn có thể sống đến bây giờ!”

Trong mắt Thường Nhọc Thanh chớp lên một tia phức tạp, lùi lại phía sau hai bước trở lại bên cạnh bàn, lặng im một lát đột nhiên hỏi: “Ngươi còn… nhớ tới hắn?”

A Mạch ngạc nhiên nhíu mày, hỏi ngược lại: “Vì sao ta lại không nhớ tới hắn? Cha mẹ ta bị giết, phá hủy thôn xóm của ta, làm sao mà ta lại không nhớ tới hắn?”

Thường Ngọc Thanh không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn A Mạch.

A Mạch đối diện cùng hắn một lúc lâu, đột nhiên nhếch môi cười giễu cợt, vô tư nói: “Ta biết ngươi muốn hỏi cái gì, ta sống đến bây giờ, đã từng thích hai nam nhân, người thứ nhất lấy thù hận quốc gia làm cái cớ giết cha mẹ ta, người thứ hai lấy danh dự quốc gia vì nghĩa lớn cho ta một đao. Từ đó trở đi, ta liền tự nói với mình, không được phép nhớ tới bất kỳ người nào.” (đoạn tình rồi sao T___T)

Thường Ngọc Thanh ngồi thẳng dậy, đương nhiên hắn hiểu được người thứ hai là nói mình, trong lòng nhất thời không biết nên vui hay buồn, chỉ cảm thấy ngực khó chịu, không thở nổi. Ngồi yên một lát, hắn đứng phắt dậy bước nhanh ra ngoài. A Mạch nhìn theo bóng lưng Thường Ngọc Thanh biến mất ở ngoài cửa, lúc này mới nhắm mắt ngã xuống giường, khẽ thở dài một hơi, trong phút chốc, chỉ cảm thấy cả người đều mệt, dường nhu không còn hơi sức vật lộn với Thường Ngọc Thanh.

Tháng ba đầu xuân, gió đêm hiu hiu, đèn lồng trên hành lang bị gió thôi đong đưa hai bên, ánh nến sáng rõ cũng cùng theo lúc sáng lúc tối. Thường Ngọc Thanh dựa vào cây cột trụ trên hành lang một lúc lâu, mới cảm thấy cơn khó chịu ở ngực tiêu tán đi, tự nhủ: “Thường Thất a, Thường Thất a, không nghĩ rằng ngươi…” Chuyện nói được một nửa lại không nói thêm gì nữa, chỉ lắc đầu tự cười giễu.

Có một thân vệ đi từ ngoài viện tiến nhanh vào, đi đến bên người Thường Ngọc Thanh thấp giọng bẩm: “Vừa rồi người của phủ Nguyên soái ghé qua hỏi thăm thương thế của ngài.”

Thường Ngọc Thanh nghe vậy nhướng nhướng mày, hỏi: “Họ nói cái gì?”

Thân vệ cẩn thận đáp: “Chỉ nói là đại nguyên soái nghe nói đêm qua ngài đánh nhau với thích khách bị thương, vốn định tự mình đên đây thăm bệnh, nhưng mà Trữ Quốc trưởng công chúa ở đó bị hoảng sợ, đại nguyên soái nhất thời không thể rời đi, cho nên liền sai người bên cạnh qua đâu hỏi thăm một tiếng về thương thế của tướng quân như thế nào. Ta dựa theo sự phân phó của ngài, nói với hắn là tướng quân đã trúng một chưởng của thích khách kia, đêm qua khí huyết có chút quay cuồng, sáng nay lại không sao, còn đi lượt một vòng doanh trại bên ngoài thành.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+