Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân- Chương 147 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  Chương 147

 “Ai?” A Mạch không nhịn được hỏi.

“Ngươi!” Từ Tĩnh trầm giọng nói, thấy trên mặt A Mạch lộ vẻ ngạc nhiên, cười một cái rất đắc ý, giải thích: “Có lẽ ngươi còn không biết uy tín của mình ở trong dân chúng Giang Bắc, vì ngươi đánh đuổi Thái Tử ra khỏi Thái Hưng, nhiều lần tử chiến, liên tiếp giành được thắng lợi thần kỳ, đánh cho thát tử nghe tiếng đã sợ mất mật. Đồng thời lại trị quân nghiêm chỉnh, đối với dân chúng yêu dân như con, bắt tướng sĩ trong quân không được sách nhiễu dân chúng. Khi đại quân thát tử đến gần, lại chính là ngươi ra sức bác bỏ dị nghị của mọi người, liều lĩnh nguy cơ lòng quân bất ổn vẫn muốn đưa dân chúng Thanh Châu ra khỏi thành, bảo vệ được hơn mười vạn tính mạng dân chúng Thanh Châu…”

“Tiên sinh!” A Mạch đột nhiên cắt đứt lời Từ Tĩnh, hỏi: “Những điều này là do ngài sai người tâng bốc ta?”

Từ Tĩnh nghe xong trừng mắt liếc A Mạch một cái, tức giận nói: “Nói thừa! Việc này người nhà với nhau không nói, chẳng lẽ ngươi còn muốn đợi thát tử thay ngươi tạo thanh danh tốt?”

A Mạch thấy Từ Tĩnh tức giận, đành phải giải thích: “Tiên sinh hiểu lầm, ta chỉ cảm thấy những lời này có chút thổi phồng, có phần nói hơi quá sự thật, không phải ngài cũng hiểu rõ ta là hạng người gì mà.”

Vẻ mặt Từ Tĩnh cũng nghiêm túc, nghiêm mặt nói: “Mặc kệ trong lòng ngươi nghĩ như thế nào, chỉ cần ngươi làm như vậy là được rồi.”

A Mạch cũng im lặng lại im lặng, cười khổ nói: “Tiên sinh đem ta đặt lên cái đài cao như vậy, chỉ sợ sau này ta muốn xuống cũng khó.”

Từ Tĩnh không lên tiếng, chỉ híp mắt nhỏ nở nụ cười gian trá.

A Mạch cùng Từ Tĩnh xuống sườn núi vào thôn, tìm lão tộc trưởng trong thôn ra nói chuyện, khi lão tộc trưởng được biết vị thanh niên tuổi trẻ tuấn tú này chính là Mạch soái quân Giang Bắc rất kích động, lập tức liền muốn quỳ xuống phục lạy A Mạch. A Mạch vội vươn tay đỡ ông cụ lại, ôn hòa nói: “Lão bá mau đứng dậy, vãn bối không dám.”

Lão tộc trưởng run rẩy đứng lên, đợi nghe xong mục đích đến của nhóm người A Mạch, cúi đầu im lặng hồi lâu, đột nhiên “bùm” một tiếng quỳ xuống trước A Mạch. Ông cụ đột nhiên quỳ, A Mạch nhất thời không có đề phòng, đợi khi tinh thần phục hồi lại đi đỡ ông cụ, nói gì lão tốc trưởng cũng không chịu, chỉ kiên quyết nói: “Mạch soái, ngài cho ông lão này nói một lời!”

A Mạch thấy vậy trong lòng không khỏi hơi lạnh, biết lão tộc trưởng này nhất định sẽ không đồng ý. Nhưng mà sợ chết chính là bản tính của con người, binh lính được huấn luyện nghiêm ngặt trên chiến trường còn có thể chạy trốn, những việc này sao có thể quá khắt khe đối với những người dân bình thường trong núi này?

Nghĩ đến đây, A Mạch liền hạ giọng, nhẹ nhàng nói: “Có lời gì cụ đứng lên rồi nói.”

Lão tộc trưởng vẫn lắc đầu, nói: “Chúng ta cũng biết, Mạch soái đánh giặc cũng vì che chở cho dân chúng Giang Bắc chúng ta không bị Thát tử giết chóc, làm người không thể không có lương tâm, chúng ta đều hiểu được. Trong thôn này có mười bảy hộ một trăm mười ba nhân khẩu, đều nguyện vì Mạch soái máu chảy đầu rơi, lão đây chỉ có một khẩn cầu…” Lão tộc trưởng tuổi tác đã cao, nói đến phần sau liền không đủ sức, giọng nói mơ hồ mang một tia run rẩy: “Xin Mạch soái, đồng ý để mỗi hộ đưa một đứa bé đi ra ngoài, coi như là để trong nhà lưu lại con cháu.” Nói xong, lão tộc trưởng quỳ xuống sát đất, quỳ gối không dậy. (ôi ta ghét chiến tranh  )

Ánh mắt A Mạch tràn đầy chua xót, khom lưng xuống hai tay đỡ lão tộc trưởng, nói từng câu từng chữ một: “Lão bá, yêu cầu này ta đồng ý với ngươi! Ta còn có một câu muốn nói với lão bá, chỉ cần một người tướng sĩ quân Giang Bắc ta ở đây, cũng sẽ không để đao Thát tử dừng ở trên người dân chúng!”

Cùng thời khắc đó, về hướng nam vượt qua mất tòa núi lớn, quân tiên phong của Thôi Diễn đang đi trên đường núi quanh co của núi Thái Hành. Đội ngũ đi trước, Thôi Diễn cùng một nam tử trẻ tuổi mặc trang phục thân binh đi song song, nói: “Đại ca, huynh nhất định muốn đi?”

Nam tử trẻ tuổi này không phải ai khác, đúng là Thường Ngọc Thanh vốn dĩ nên ở Dự Châu, nghe vậy đáp: “Mạch Tuệ này rõ ràng muốn dẫn ngươi và Chu tướng quân đi về phía bắc, trong đó tất có điều mờ ám, ta nghĩ một chút, chắc phương Nam phải phát sinh biến cố. Đầu tiên ta ở Dự Châu, gặp qua Trần Khởi sau đó tiếp tục đi về phía nam hướng Thái Hưng.”

Thôi Diễn vừa nghe đến tên Trần Khởi liền khó chịu: “Đại ca, Trần Khởi kia cố tình chèn ép huynh, mới có thể để cho huynh nhàn rỗi vào lúc này, huynh cần gì lại phải quay về Dự Châu!”

Thường Ngọc Thanh khẽ cong… khóe môi, cười nói: “Quốc sự là quốc sự, oán thù cá nhân là oán thù cá nhân, không thể nói nhập vào làm một, lại nói lần này vốn là ta không đúng.”

Lầm này A Mạch từ Dự Châu đào thoát ra, đúng là mượn danh nghĩa thân phận của hắn, sau đó tuy Trần Khởi chưa truy cứu đến cùng, nhưng lại mời hắn đến, lời nói vô cùng bình thản hiếm thấy: “A Mạch cùng ta quả thật là chỗ quen biết cũ khi còn nhỏ, ta vốn nghĩ rằng ngươi có thể gọi nàng quay trở về làm một nữ tử A Mạch, đây cũng là một chuyện tốt, ta tình nguyện đối đãi nàng như em gái bình thường, nhưng mà nàng lại đào thoát ra từ nơi của ngươi, nàng lập tức không còn là A Mạch, mà là Nguyên soái Mạch Tuệ quân Giang Bắc, ta mong ngươi có thể nhớ kĩ điều này.” (chữ hắn là anh Thanh tự chỉ bản thân a ^^)

Lúc ấy Thường Ngọc Thanh kinh ngạc nhìn Trần Khởi một lát, cũng cười nhẹ hỏi Trần Khởi: “Nàng nói cha mẹ của nàng nuôi ngươi tám năm, khi đó, ngươi cũng đối đãi nàng giống như một cô em gái bình thường?”

Trần Khởi nghe xong sắc mặt lập tức trở nên hết sức khó coi, hơn nửa ngày mới hồi phục lại tâm tình, thản nhiên nói: “Thường Ngọc Thanh, người không ở trong hoàn cảnh lúc ấy, người khác nhìn lựa chọn đó vào sẽ luôn cảm thấy buồn cười. Vướng mắc giữa ta và nàng, ta không muốn nói nhiều với ngươi, ta chỉ chờ, xem ngươi lựa chọn nàng hay quốc gia trong lúc đó, ngươi có thể làm tốt hơn so với ta.”

Thường Ngọc Thanh khóe miệng hơi nhíu, nhẹ nhàng nở nụ cười, đáp: “Ngươi không cần chờ xem, bây tờ ta nói cho ngươi biết lựa chọn của ta, trước khi nàng đến ta sẽ chọn quốc gia, sau khi nàng đến lựa chọn của ta vẫn là quốc gia. Chính là, ta có thể ở trước mặt nàng, không thẹn với lương tâm nói cho nàng biết lựa chọn của ta, ngươi thì sao? Trần Khởi, ngươi có thể sao?”

Sắc mặt Trần Khởi lập tức xanh mét, nhìn Thường Ngọc Thanh nói không nên lời. Thường Ngọc Thanh nhìn Trần Khởi cười mỉa mai, xoay người rời đi. Không đầy hai ngày, hắn liền ở trong quân xin nghỉ ốm, một mình một ngựa đi từ Dự Châu về hướng đông, chờ đến Túc Dương liền nghe được tin Chu Chí Nhẫn dẫn quân tấn công Thanh Châu, suy nghĩ một chút tự đi tới tìm Thôi Diễn.

“Đại ca.” Thôi Diễn hô gọi Thường Ngọc Thanh, đem suy nghĩ của Thường Ngọc Thanh kéo về. “Chờ sau khi ta cùng cậu hợp binh, ta xin cậu dâng tấu lên Hoàng Thượng, nói chuyện tình của đại ca ở trong quân, tránh cho Hoàng Thượng bị tên Trần Khởi đó che mắt.”

Thái độ của Chu Chí Nhẫn Thường Ngọc Thanh đã sớm biết, nhất định không chịu vì hắn là đắc tội Trần Khởi, chẳng qua không thể nói thắng như vậy với Thôi Diễn, Thường Ngọc Thanh liền lắc đầu cười, chỉ nói: “Ngươi đừng nói vói Chu tướng quân chuyện ta tới tìm ngươi, nếu để cho kẻ có ý khác biết ta tự tới tìm ngươi, ngược lại không biết còn tăng thêm những tội danh gì.”

Thôi Diễn suy nghĩ một chút cảm thấy Thường Ngọc Thanh nói có lý, nhưng trong lòng cũng không cam chịu, liền cụp mắt xuống im lặng không nói. Thường Ngọc Thanh thấy thế cười nói: “Chờ qua mương Đả Thảo phía trước, ta lập tức có thể đi được rồi, nếu ngươi còn như vậy, bảo ta làm sao có thể yên tâm rời đi?”

Thôi Diễn nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Thường Ngọc Thanh nhếch nhếch khóe miệng, cất cao giọng nói: “Ta đã biết, đại ca.” Đằng trước liên tục có tin tức thám báo đưa về tình huống phía trước, Thôi Diễn lại hỏi Thường Ngọc Thanh: “Mạch Tuệ sẽ không mai phục ở mương Đả Thảo chứ? Ai cũng biết đi qua chỗ đó phải cẩn thận a.”

Thường Ngọc Thanh nhìn núi non trùng điệp phía trước, ánh mắt có chút xa xăm, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Mạch Tuệ này, tối kỵ dùng lý lẽ bình thường để hiểu nàng.”

Đại quân lại đi được hai ngày mới tới trước mương Đả Thảo, Thôi Diễn đặc biệt kêu thám báo tìm hiểu tình hình đường đi cẩn thận, một lát sau, mấy thám báo cưỡi ngựa liên tục chạy về, đều hồi báo nói phía trước không thấy gì bất thường, còn có ý cẩn thận bẩm báo: “Trên ruộng bậc thang còn có người miền núi canh tác, ngoài thôn trang bên dưới còn có thể nhìn thấy có vài nữ tử giặt quần áo bên dòng suối, bên rìa đường hay trong sân phơi còn thấy có ngô đang phơi nắng, lão đầu trông coi thấy chúng ta liền sợ tới mức chạy vội vào trong thôn, xem chừng là muốn báo tin chạy trốn.”

Thường Ngọc Thanh nghe xong liền khẽ gật đầu, Thôi Diễn ở bên cạnh cười nói: “Đại ca, ta đã nói huynh cẩn thận quá mức, Mạch Tuệ kia vài lần cho người phục kích chúng ta cũng không làm gì được, làm sao vẫn còn mai phục ở nơi này!”

Thường Ngọc Thanh trầm giọng nói: “Vẫn cẩn thận một chút tốt hơn.”

Thôi Diễn gật đầu, quay đầu lại dặn dò phó tướng cận thận sắp xếp quân canh gác, Đợi khi đại quân tiền vào trong mương Đả Thảo, quả nhiên không thấy có gì bất thường, chỗ ruộng bậc thang trên cao người miền cúi đang canh tác còn đứng nguyên tại chỗ nhìn trong chốc lát, đến khi thấy rõ cờ Bắc Mạc, lúc này mới luống cuống buông nông cụ trong tay chạy trốn tán loạn. Thôi Diễn xa xa trông thấy cười to: “Đại ca, ngươi nhìn bọn mọi rợ phương Nam này, quả thật không giống con người.” (đoạn này ghét Thôi Diễn >”<)

Lời này vừa nói không đầy một lát, cây cỏ trên ruộng bậc thang đột nhiên lật lên từng mảng lớn, từng hàng sĩ binh quân Giang Bắc tay cầm cung nỏ bật dậy quỳ lên, quân đội Bắc Mạc bên dưới còn chưa kịp phản ứng, từng đợt mũi tên sắc nhọn liền bắn xuống.

Thôi Diễn cùng Thường Ngọc Thanh đã cùng quân kỵ binh đi tới cuối mương, thấy vậy vội hét lên: “Lá chắn!”

Một bên quân Bắc Mạc đang ở trên sườn núi rất nhanh chóng đưa tấm chắn lên ngăn cản mưa tên, cung tiễn thủ trong quân được tấm chắn yểm hộ vội rút cung hướng bắn lên trên sườn núi. Quân kỵ binh đã đi qua phía trước kia rất nhanh tụ tập đầy đủ quay người lại, chuẩn bị quay ngược lại trên sườn núi phát động tấn công, lại bị Thường Ngọc Thanh quát ở lại, lệnh cho kỵ binh tiếp tục đi trước, đại đội ở phía sau dọn sạch đường, đồng thời kêu Thôi Diễn dẫn đại quân nhanh chóng đi qua mương, đừng cùng dây dưa với quân Giang Bắc.

Thôi Diễn cực kỳ tin phục đối với Thường Ngọc Thanh, vội dựa theo lời dặn dò của hắn truyền lệnh xuống, đại đội Bắc Mạc một bên bắn tên đánh trả trên sườn núi, một bên nhanh chóng hành quân. Đợi đại quân đều cũng đến cuối mương đội ngũ kỵ binh phía trước lại đột nhiên bị mai phục, bởi vì mọi người vừa rời khỏi nơi nguy hiểm, tinh thần khó tránh có chút nơi lỏng, lúc này đột nhiên phát sinh biến cố khó tránh khỏi có chút trở tay không kịp, quân Bắc Mạc lại rối loạn một hồi. May mà bên người Thôi Diễn có Thường Ngọc Thanh chỉ cách áp chế, một cái quân lệnh hiệu quả đơn giản rõ ràng dễ hiểu được truyền ra ngoài, vị trí quân Bắc mạc liền ổn định.

Trong lúc chiến đấu, Thường Ngọc Thanh thoát ra nhìn về phía Bắc, quả nhiên thấy giữa sườn núi có soái kỳ quân Giang Bắc phấp phới trước gió, dưới cờ chủ soái, mấy viên tướng lãnh vây quanh một người lập tức nhìn về nơi xa, thỉnh thoảng còn hướng về phía chân núi chỉ chỏ một chút. Người ở giữa kia xác thực là A Mạch đi, Thường Ngọc Thanh khẽ kéo kéo khóe miệng, trường thương trong tay khẽ nhảy lên, đem một gã chiến sĩ quân Giang Bắc xông đến đánh lật người trên mặt đất.

Quân Giang Bắc dường như không muốn tử chiến cùng quân Bắc Mạc, rất nhanh liền dẫn đám người rút lui vào trong rừng, Thôi Diễn muốn đuổi theo, lại bị Thường Ngọc Thanh bắt ngừng lại. Ý nghĩ Thôi Diễn có chút bình tĩnh lại liền lập tức hiểu rõ, vài lần phục kích trước không thấy soái kỳ của A Mạch, vì sao lần này lại cố tình dựng soái kỳ ngay giữa sườn núi, đây rõ ràng không phải muốn kích động mình sao! Dưới cờ chủ soái kia có phải chính là A Mạch hay không còn khó mà nói! Nghĩ thông suốt điều này, Thôi Diễn chỉ lệnh cho đại quân nhanh chóng đi trước, sau đó chọn nơi rộng rãi hạ trại chỉnh đốn lại, cũng không bị quân Giang Bắc dụ đuổi theo vào trong rừng.

Sau khi chiến đấu chỉnh đốn lại một chút nhân mã, hao tổn cũng không tính là nhiều, nhưng mà sĩ khí mấy ngày liền dâng cao cũng bị đả kích lớn.

Thường Ngọc Thanh im lặng ngồi trong chốc lát, sửa lại hành trang liền muốn rời đi, trước khi đi dặn Thôi Diễn: “Nếu Mạch Tuệ cứ dẫn ngươi về hướng bắc, không bằng trước hết ngươi chiếm địa thể hiểm yếu cố thủ, sau đó chờ hai đạo nhân mã khác của Chu Tướng quân bao vây lại đây, như vậy phần thắng khi đánh gọng kìm trước sau càng  nhiều hơn một chút.”

Thôi Diễn gật đầu một cái đồng ý, thấy Thường Ngọc Thanh khăng khăng muốn đi, liền nghĩ phải phái thân binh hộ tống, lại ị Thường Ngọc Thanh cười từ chối: “Trên đời này người có thể ngăn cản được ta sợ là còn chưa sinh ra, ngươi để người khác đi theo ta, ngược lại rất vướng víu.” Thôi Diễn ngẫm lại thật tình đúng là như thế, liền cũng không tiếp tục nói nhiều, chỉ gọi người lấy tiền bạc lương khô, sau đó tự mình tiễn Thường Ngọc Thanh ra khỏi doanh trại.

Lại nói quân Giang Bắc bên này, đứng dưới cờ chủ soái trên sườn núi chính xác là A Mạch. Lúc ấy nàng  ở trên cao nhìn thấy rõ ràng, tên nam tử mặc đồ thân binh bên người Thôi Diễn kia dũng mãnh thiện chiến, một cây trường thương đánh ngã không biết bao nhiêu chiến sĩ quân Giang Bắc, trong lúc chiến đấu lại vẫn có thể rút ra ngoài nhìn qua về hướng mình. Biết rõ hắn không nhìn thấy rõ chính mình, nhưng mà trong lòng A Mạch vẫn thấy lạnh, một loại cảm giác quen thuộc không hiểu tự nhiên sinh ra, trong đầu lập tức hiện ra tên một người —— Thường Ngọc Thanh!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+