Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân – Chương 43 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 43

GẶP LẠI

A Mạch vội vàng cảm kích gật đầu, chậm rãi đi vào cửa viện. Bước dọc trên đường, A Mạch đi từng bước một thực trầm ổn, không khẩn trương, không bối rối, không kích động, không phẫn nộ, không …… Vốn tưởng rằng trong lòng sẽ là sóng to gió lớn dồn dập, thế nhưng đến khi đứng trước cánh cửa kia, nàng mới phát hiện ra trong lòng nàng là một sự bình tĩnh đến dọa người, một sự bình tĩnh đến kỳ dị.

Chỉ duy có đầu ngón tay khi chạm đến cánh cửa căn phòng đó thì khẽ run lên một chút. Chỉ cần đẩy cánh cửa này ra, bước vào bên trong là sẽ gặp người đó.

A Mạch đẩy cửa bước vào, một thân ảnh thon dài, cao ngất đang ngồi bên cạnh giá sách, cúi đầu chăm chú đọc cuốn sách trên tay, rõ ràng nghe được tiếng đẩy cửa nhưng thân hình lại không chút lay động, một hình ảnh quen thuộc đến thế mà sao cũng lại xa lạ đến thế, thật giống như hình ảnh của người thiếu niên năm xưa, cũng lẳng lặng cầm cuốn sách ở bên giá sách của phụ thân, ngồi suốt cả buổi sáng. Mà khi đó, nàng vĩnh viễn hiếu động như một chú khỉ nhỏ, ngó đầu vào bên trong cửa thăm dò, sau đó thế nào cũng không nén nổi, mà dùng giọng điệu vô cùng thiếu kiên nhẫn gọi: “Trần Khởi ca ca, huynh đã xem xong chưa? Huynh đã nói là sẽ đi theo muội ra sau núi bắt con chim xanh rồi cơ mà!”

Đúng vậy, đây là Trần Khởi, là người bước vào cuộc đời của nàng từ khi nàng lên sáu tuổi, Trần Khởi ca ca, A Mạch nghĩ.

Thật lâu không nghe thấy người bước vào lên tiếng, Trần Khởi có chút bực bội quay đầu lại, tầm mắt thực tùy ý quét về phía A Mạch: “Ngươi còn có…”

Những lời còn lại không thể thoát ra khỏi miệng, Trần Khởi như đột nhiên bị bắt mất hồn phách, cứ chết sững ở nơi đó.

Bốn mắt nhìn nhau. Yên lặng quá! Yên lặng đến nỗi ngay cả tiếng trái tim đập trong lồng ngực cũng không thể nghe thấy. Không biết đã qua bao lâu, Trần Khởi mới phục hồi lại một chút, khó nhọc nhếch khóe miệng nhìn về phía A Mạch nở nụ cười, rồi chậm chạp quay người lại, yên lặng đem cuốn sách trên tay để lại lên giá sách. Có lẽ vì sách trên giá nhiều quá rồi, cũng có thể vì giá sách quá chật chội, cho nên anh ta cứ cài mãi mà vẫn không thể cài cuốn sách kia lên giá được, ngược lại, lại khiến những cuốn sách khác rơi đầy trên mặt đất.

Trần Khởi nhắm mắt lại cười khổ, rốt cục thả cuốn sách xuống, quay lại nhìn A Mạch, nhẹ giọng gọi: “A Mạch.”

Thanh âm ra khỏi miệng chát sít đầy khó nhọc, so với thanh âm của A Mạch còn thô ráp hơn.

A Mạch không nói gì, thậm chí ngay cả đầu cũng không chút động đậy, vẫn không nhúc nhích nhìn Trần Khởi.

Trần Khởi bước qua những cuốn sách nằm tán loạn dưới chân đi đến trước mặt A Mạch, khóe miệng cười nhợt nhạt, trong mắt ánh lên tia nhìn mềm mại đã nhiều năm chưa từng xuất hiện. Anh ta nhẹ nhàng đưa tay lên, nhưng khi chỉ còn cách sợi tóc của nàng khoảng cách chỉ băng một sợi tơ thì phút chốc bỗng dừng lại: “Muội đã trưởng thành rồi, A Mạch.” Anh ta nhẹ giọng nói, chậm rãi thu hồi cánh tay lại.

Đúng vậy, nàng đã trưởng thành, từ một cô bé để tóc trái đào giờ đã thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều trước mặt, đã không biết bao nhiêu lần anh ta tưởng tượng đến tình cảnh khi nàng xuất hiện ở trước mặt mình, anh ta sẽ gắt gao ôm nàng vào trong lòng hoặc sẽ hung hăng ghì chặt lấy thân nàng? Còn nàng thì sao? Có lẽ sẽ bị vây ở trong vòng tay anh ta mà kêu gào, khóc lóc, cào cấu, cắn xé?

Nhưng mà giờ đây, nàng không khóc lóc cũng chẳng kêu gào, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta. Mà anh ta, rốt cuộc cũng không có tư cách chạm vào nàng, cho dù chỉ là một sợi tóc cũng không.

Trần Khởi đột nhiên nở nụ cười, có chút trào phúng, không phải đã sớm biết trước rồi sao? Từ năm năm trước, khi quyết định làm như vậy, là đã biết trước sẽ như thế này rồi, vì sao bây giờ còn phải làm ra cái tư thái của tiểu nhi nữ như vậy? Sau khi mỉm cười, anh ta lui lại mấy bước, đứng cách xa đánh giá A Mạch.

Trong tay A Mạch còn bưng đĩa điểm tâm, lẳng lặng đứng đó, yên lặng nhìn Trần Khởi, sau khi anh ta cười, thối lui ra sau, rốt cục nhẹ nhàng mà hỏi ra câu hỏi vốn chôn chặt trong đáy lòng đã rất nhiều năm: “Vì sao?”

Đúng vậy, vì sao? Vì sao nhất định phải phụ lại sự chờ đợi của nàng, vì sao nhất định phải phản bội lời thề của bọn họ, vì sao nhất định phải vong ân phụ nghĩa? Vì sao…… Vì sao muốn giết phụ mẫu của nàng?

Nghe được giọng nói khàn khàn của A Mạch, Trần Khởi chợt run lên.

A Mạch yên lặng nở nụ cười, sau đó lại rơi vào trầm mặc, sau một lúc lâu mới nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Là dùng thuốc đốt cháy họng.”

Trần Khởi không hỏi vì sao, anh ta không hỏi nổi hai chữ đó, bởi vì anh ta không dám biết là vì sao.

A Mạch lại cười cười, nói tiếp: “Ngày ấy sau khi chạy trốn, vì sợ bọn huynh đuổi giết muội, muội tự cho mình là thông minh liền giả trang thành nam tử, sau lại bị người ta nhận ra, liền bắt muội đem bán, một trăm lượng bạc, cũng không thấp phải không? May mắn da mặt muội cũng dày, chạy cũng nhanh, cuối cùng lại trốn thoát. Sau đó mới biết rằng nữ cải nam trang không dễ như vậy, cho nên liền cạo trọc đầu, lại tìm cái lang trung trong giang hồ mua chút thuốc uống vào để đốt cháy họng, thay đổi giọng nói. Vốn định cứa hai nhát dao lên mặt, nhưng cuối cùng cũng không dám, sợ không biết ngày nào đó muội chết đi xuống đến địa phủ, cha mẹ sẽ không nhận ra muội.”

Đau lòng, đau đến choáng váng, đau đến không thể thở được, Trần Khởi nhắm mắt lại, thân hình cao ngất như tùng như bách không khống chế được mà run lên. Nhưng A Mạch tựa hồ lại không nghĩ sẽ buông tha anh ta một cách đơn giản như vậy, nàng vẫn nói tiếp, giọng nói nhẹ bẫng như thể là của một người nào khác đang kể lại chuyện cũ, kể đến đoạn buồn cười còn có thể bật cười ra thành tiếng.

“…… Sau muội lại nghĩ, vẫn còn có người yêu thích khuôn mặt đẹp này nên không thể hủy nó được, muội liền tự khuyên nhủ bản thân, không hủy dung là đúng, ít nhất còn có cái để dựa vào, về sau vạn nhất thật sự không còn đường sống, ít nhất còn có khuôn mặt này có thể bán đi, có thể đổi lấy ngày hai bữa cơm ăn. Huynh nói có phải hay không? Trần Khởi ca ca?”

“Đủ rồi……” cổ họng Trần Khởi như tắc nghẹn lại, gian nan nói, thân hình cao lớn không thể đứng vững được, đành dựa vào án thư: “A Mạch, đủ rồi, đừng nữa nói.”

“Vì sao?” A Mạch mở to hai mắt hỏi: “Muội vẫn còn rất nhiều chuyện còn chưa nói cho Trần Khởi ca ca mà. Muội đã tòng quân, là quân Giang Bắc, huynh đã gặp rồi đấy, khi ở Dã Lang Câu, muội đã nhìn thấy Trần Khởi ca ca ở đằng xa, muội vốn muốn đến gặp huynh, nhưng những người đó luôn ngăn cản muội, còn có người bắn muội một mũi tên, trên đùi, rất sâu, nếu cao thêm chút nữa là muội sẽ phải cởi quần cho quân y chữa trị cho muội. Thật sự là chẳng hay ho gì, muội dường như luôn cùng mũi tên không thể song hành, khi ở thành Hán Bảo, có kẻ dùng tên bắn thủng mũ giáp của muội, thiếu chút nữa đem muội đóng đinh ở trên tường thành. Lần này đến Dự Châu, Thường Ngọc Thanh lại cho muội một mũi tên, huynh nhìn xem, bây giờ vẫn còn chưa lành đâu!” Nàng nói xong liền kéo vạt áo của mình xuống, lộ ra bả vai vẫn còn băng bó.

Trần Khởi gắt gao nhắm chặt hai mắt lại, cánh tay chống lên án thư run lên bần bật, không thể đưa mắt liếc nhìn nàng một cái.

“Người nọ thật đúng là khó chơi, anh ta còn nói muội đầu ngón tay có vết chai sần, cánh tay rắn chắc, thắt lưng nhanh nhẹn có lực, trên đùi có sẹo, nói muội không một mảnh vải che thân nằm trên giường một nam nhân xa lạ mà còn có thể trấn định như thế, đúng là loại không biết liêm sỉ, anh ta nói –”

“Đủ rồi!” Trần Khởi quát lên, anh ta mở đôi mắt đỏ ngầu, dùng âm thanh tắc nghẹn, khó nhọc nói từng chữ như rớm máu: “Xin muội, A Mạch, đừng.. nói nữa.”

A Mạch hơi ngẩng đầu lên, cố gắng mở lớn đôi mắt, đợi nhiệt lượng trong mắt phai nhạt đi một chút, lại hỏi: “Trần Khởi ca ca, sao lại không nói? Những lời này muội muốn nói đã lâu rồi mà, muội vốn không dám nói cho phụ thân cùng mẫu thân nghe, muội sợ bọn họ sẽ mắng muội khờ, muội sợ bọn họ sẽ thương tâm, sợ…… bọn họ sẽ lo lắng. Trần Khởi ca ca” Nàng đột nhiên nheo mắt nhìn anh ta, hỏi: “Huynh có bao giờ nằm mơ thấy cha mẹ muội hay không? Muội thường nằm mơ thấy một giấc mộng, bốn phía là ánh lửa đỏ rực thấu trời, toàn thân muội như đông cứng lại, rồi thân thể của phụ thân ngã xuống, máu trên người phụ thân túa ra, thấm ướt quần áo của muội cùng mẫu thân …… Mẫu thân kêu lên thất thanh, người bảo muội chạy mau, chạy ra sau núi, nhất định phải sống sót, vì thế muội liền liều mạng chạy mãi, chạy mãi, nhưng dù chạy thế nào cũng không chạy được đến phía sau núi…… Trần Khởi ca ca, huynh có mơ thấy giấc mộng này hay không?”

Trần Khởi nhìn chằm chằm A Mạch, đột nhiên nở nụ cười, một nụ cười thê lương mà tuyệt vọng, anh ta cầm lấy thanh kiếm trên án thư, lảo đảo đi đến trước mặt A Mạch, hất văng cái đĩa trong tay nàng, nhét thanh kiếm nhét vào đó, sau đó chậm rãi kéo vạt áo của mình ra, đem thanh kiếm trong tay nàng đặt lên ngực trái của anh ta, tầm mắt khóa trụ A Mạch, lại không khống chế được mà vừa cười vừa nói: “Đã từng, như thế nào lại chưa từng mơ thấy, nhưng so với muội còn nhiều hơn một lần, lần đó bốn phía cũng đều là lửa, ánh lửa soi sáng cả nửa thành trì, nơi nơi đều là máu tươi cùng mùi thi thể bị đốt cháy, mẫu thân đem đứa con trai còn nhỏ nhét vào gầm giường, cũng nói với nó rằng nhất định phải còn sống, sau đó cánh cửa bị binh lính địch quốc phá vỡ, chúng đẩy ngã mẫu thân xuống đất, trong lúc giãy dụa phản kháng liền bị một tên lính dùng kiếm đâm một nhát, trước khi chết, mẫu thân còn cố gắng che tầm mắt của đứa trẻ dưới gầm giường, không muốn để cho đứa bé nhìn thấy tỷ tỷ mới mười ba tuổi của mình bị mấy tên lính cầm thú cưỡng hiếp……” Anh ta vẫn cười, cười nhưng lại ra nước mắt: “A Mạch, giấc mộng này so với của muội như thế nào? À, có lẽ là đáng sợ hơn một chút phải không, đứa trẻ đó không thể nhìn thấy phụ thân mình khi chết, bởi vì phụ thân đã bị giết trên tường thành từ lúc thành bị phá rồi, nên thật là vạn hạnh cho nó, là không thể nhìn thấy tận mắt.”

Trần Khởi cười, rồi dùng tay lau giọt lệ nơi khóe mắt, sau đó dùng tay nhẹ nắm lấy thân kiếm: “Đâm xuống đi, một kiếm đâm xuống là chúng ta đều được giải thoát, muội không cần nằm mơ thấy giấc mộng kia, ta cũng không phải giãy dụa trong hai giấc mộng. Tay đừng run, chỉ cần chậm rãi dùng sức là được.”

Tay A Mạch không run, nhưng thanh âm lại đang run rẩy: “Nhưng chuyện đó không phải do cha muội làm, cũng không phải do muội làm!”

Trần Khởi chua sót cười: “Đúng vậy, phụ thân muội là Tĩnh quốc công cao quý, sao có thể làm ra những chuyện như vậy, nhưng thủ hạ của ông ấy là quân Nam Hạ làm. Chẳng lẽ,” Anh ta lẳng lặng nhìn A Mạch: “cái này có gì khác nhau sao?”

Đúng vậy, cái này có gì khác nhau sao? A Mạch không biết nên trả lời như thế nào. Thân phận của phụ thân, nàng đã mơ hồ sớm đoán được vài phần, về sau khi tòng quân, những điều nghe được khiến cho nàng càng thêm khẳng định.

Qua một lúc lâu, A Mạch mới nghe được chính âm thanh đã bị biến đổi âm điệu của mình hỏi: “Ngay từ đầu huynh đã biết điều này?”

Trần Khởi thong thả lắc đầu: “Chính vì không biết, cho nên mới quay lại, mới có thể cảm thấy tám năm khoái hoạt kia như thể là điều đáng chê cười nhất trên đời này.”

A Mạch từ từ nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu, khó nhọc hỏi: “Huynh rõ ràng biết cha muội đã quy ẩn, huynh biết rõ ông ấy căn bản không phải thích giết người, bọn họ nuôi dưỡng huynh tám năm, để đổi lấy cừu hận này của huynh sao? Vì sao không chịu buông tha cho ông ấy?”

“Bởi vì ta là người Bắc Mạc.” Trần Khởi trả lời.

“Nhưng bọn họ chưa bao giờ coi huynh là người Bắc Mạt!” A Mạch bật khóc, áp lực của cảm xúc bị dồn nén quá lâu rốt cục cũng bùng nổ trong nháy mắt: “Bọn họ chưa bao giờ cảm thấy huynh là dị tộc!”

“Đó là bởi vì bọn họ cũng chưa bao giờ cho rằng mình là người Nam Hạ.” Cảm xúc của Trần Khởi trái lại lại bình tĩnh ngoài ý muốn, có chút lạnh lùng trả lời: “Tuy rằng phụ thân muội từng là Tĩnh quốc công Nam Hạ cao quý, tuy rằng ông ấy từng thay Nam Hạ thu hồi nửa giang sơn Giang Bắc, nhưng ông ấy cũng chưa từng cho rằng mình là người Nam Hạ. Ở trong mắt ông ấy, Nam Hạ và Bắc Mạc chẳng qua chỉ là hai cái tên, Nam Hạ không phải tổ quốc, Bắc Mạc cũng không phải địch quốc, chẳng qua là cái cớ để cho ông ấy hoàn thành khát vọng của mình mà thôi. Mà ta là người Bắc Mạc, điều đó đã khắc vào trong máu thịt của ta rồi.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+