Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân – Chương 54 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 54

QUÂN NHÂN

Lục Cương không ngốc, mặc dù A Mạch chưa nói xong, nhưng anh ta cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng. Theo hướng Tây, là đi sâu vào trong dãy núi Ô Lan, cũng là hướng mà tướng quân cùng quân sư muỗn dẫn dụ thát tử đến. Anh ta quay đầu nhìn về phía nhóm binh lính xa xa, hoặc ngồi, hoặc nằm, trong mắt dần dần phủ kín một tầng bi tráng, trên con đường bị đuổi giết đó, số binh sĩ này còn có thể sống sót được bao nhiêu? Lục Cương quay đầu nhìn A Mạch, kiên định nói: “Chúng ta đi hướng Tây!”

“Đại nhân!” A Mạch kinh hãi kêu lên thất thanh, trên mặt rốt cuộc không dấu được sự kinh ngạc.

Trên khuôn mặt thô ráp của Lục Cương lộ ra chút ý cười, nói rõ ràng từng chữ: “A Mạch, chúng ta là quân nhân.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng!” Lục Cương cắt ngang lời A Mạch, nói: “Chỉ cần là quân nhân, thì lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng hy sinh thân mình vì đất nước, quân Giang Bắc chúng ta đi vào dãy Ô Lan này là vì cái gì? Chúng ta chiến đấu không phải vì tướng quân hay quân sư, mà chúng ta chiến đấu vì Đại Hạ! Là quân nhân, thì phải bảo vệ quốc gia, bổn phận của quân nhân là chết trận nơi sa trường, đó là vinh quang!”

Trong mắt anh ta chợt hiện lên một loại ánh sáng huy hoàng rạng rỡ, là sự kiên nghị thay thế cho bi tráng, ánh sáng hào hùng từ trong mắt tỏa ra. Trong bóng đêm, thân ảnh cao lớn của anh ta cứ như vậy sừng sững hiện lên trước mắt A Mạch, khiến tất cả mọi chữ “nhưng” trong miệng nàng đều bị đè ép xuống.

Lục Cương nhìn A Mạch chằm chằm, trong thanh âm bị nén lại lộ ra một vẻ nghiêm khắc trước nay chưa từng có: “A Mạch, ngươi rất thông minh, nếu ngươi còn muốn chạy, ta sẽ không ngăn cản ngươi, nhưng nếu ngươi làm dao động lòng quân, thì đừng trách ta hạ thủ vô tình.”

A Mạch lẳng lặng đối diện cùng anh ta một lát, mím chặt môi, nặng nề gật đầu, trầm giọng nói: “A Mạch hiểu rồi, A Mạch nguyện ý đi theo đại nhân!”

Lục Cương nở nụ cười, xoay người đi nhanh đến chỗ đội ngũ. A Mạch sửng sốt một lát, rồi cũng đi sát theo một bên.

Trong trận chiến vừa rồi, trong doanh đã có một phó doanh cùng hai đội trưởng hy sinh, Lục Cương dự tính tạm thời đem binh lính của hai đội đó sáp nhập vào đội của A Mạch, sau đó thông báo cho binh lính biết tin tức do thám tử hồi báo, đó là ở phía Bắc, thát tử đang chờ trong sơn cốc phục kích bọn họ, cho nên chỉ có đi về phía Nam mà quay mũi thương giết thát tử.

Trương Nhị Đản băng bó qua vết thương trên cánh tay A Mạch, vẻ mặt anh ta có chút tự trách, cảm thấy mình đã không bảo vệ tốt cho A Mạch cho nên mới để cho nàng bị thương. A Mạch cười, khuyên anh ta vài câu, sau đó làm giống như những binh lính bên cạnh, cắt một vạt áo quấn quanh miệng. Bộ đội một lần nữa tập hợp lại, tắt hết đuốc, rồi trong bóng đêm, hơn bảy trăm binh lính của thất doanh yên lặng không một tiếng động hướng về ngọn núi kia sờ soạng mà đi.

Vừa đi qua đỉnh núi, liền nhìn thấy ánh đuốc phía xa xa, chính là chân núi đã diễn ra trận chiến chiều nay, xem ra chiến trường vừa được quét tước xong. Tốc độ di chuyển của quân Bắc Mạc có chút chậm, binh lính bị thương đều đi ở phía sau, còn có một ít binh lính khiêng chiến hữu hy sinh. Thôi Diễn cưỡi ngựa đi phía trước, hiển nhiên đối với tình hình chiến đấu hôm nay cũng không quá vẹn tâm toàn ý, Thường Ngọc Thanh ra nghiêm lệnh cho anh ta không được truy kích, mệnh lệnh này khiến cho anh ta cảm thấy có chút buồn bực, nếu không phải như vậy, anh ta có thể chắc chắn tiêu diệt hết bọn mọi rợ Nam Hạ.

Quân Giang Bắc tới rất nhanh, cơ hồ một chút động tĩnh cũng không có, theo hai phía tả, hữu đồng thời đánh tới, giống như quỷ núi đột nhiên xuất hiện trong bóng đêm, khiến Thôi Diễn trở tay không kịp. Lục Cương kéo miếng vải che miệng xuống, lớn tiếng kêu to xung phong rồi liều chết xông lên. Trong cùng một ngày, quân sĩ hai bên một lần nữa lại lao vào nhau hỗn chiến. Đám người Lục Cương chém giết không màng sống chết, khiến quân Bắc Mạc không tự giác thối lui về phía sau, Thôi Diễn nóng nảy, chỉ huy đội ngũ bảo vệ thương binh ở bên trong, rồi tự mình mang theo đội tiên phong một lần nữa xông lên.

A Mạch thấy đối phương thương vong cũng rất lớn, liền đến bên cạnh Lục Cương nhắc nhở: “Đại nhân! Nên rút thôi!”

Lục Cương dựa theo ước định trước đó, phát ra hiệu lệnh lệnh cho quân Giang Bắc rút lui về phía Tây, nhưng Thôi Diễn sao có thể từ bỏ ý đồ, liền lệnh cho quân Bắc Mạc  đuổi sát theo. Lục Cương nhìn thấy Thôi Diễn, trong mắt hiện lên sắc tàn nhẫn, phân phó A Mạch đưa đội ngũ đi trước, tự mình dẫn người đón đường định giết Thôi Diễn. A Mạch chỉ cảm thấy da đầu căng thẳng, ngay lập tức hiểu được suy tính của Lục Cương, vội vàng quay đầu hô lớn: “Đại nhân! Không nên!”

Thôi Diễn nghe thấy tiếng nàng thì sửng sốt, tầm mắt nương theo thanh âm nhìn qua, trong bóng đêm cũng không thể thấy rõ A Mạch, chỉ nhìn thấy Lục Cương như hung thần ác sát xông đến chém giết. Anh ta cười lạnh một tiếng, không những không tránh, ngược lại còn thúc ngựa lên đón đỡ, vung trường đao bổ xuống đỉnh đầu của Lục Cương. Lục Cương giơ kiếm đỡ, đao kiếm chạm vào nhau khiến tia lửa văng khắp nơi, Lục Cương chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, bội kiếm trong tay suýt nữa rơi xuống, lực cánh tay của thiếu niên kia mạnh mẽ như thế này đã vượt xa dự kiến của Lục Cương.

Đao thứ hai lại bổ xuống, Lục Cương vội vàng đón đỡ, chặn trường đao của Thôi Diễn lại. Còn chưa kịp phản kích, đao thứ ba lại đã đến, lần này không phải bổ, mà là chém, Lục Cương lắc mình tránh né, nhưng đao phong vẫn vạch một đường máu phun ra trước ngực, nếu không phải phía trước ngực còn một tầng áo giáp, thì một đao này e là đã chém anh ta thành hai mảnh.

Nhìn nam nhân trước mặt trong mắt toát ra vẻ kinh hãi, trong lòng Thôi Diễn không khỏi có chút đắc ý, anh ta giơ trường đao lên, đang muốn một đao lấy tính mạng người này, đột nhiên cảm thấy hẫng một cái, thân thể không tự chủ được ngã về phía trước. Ngày lập tức, anh ta vội vàng nhảy lên, rơi xuống một bên.

A Mạch né người tránh chiến mã đang ầm ầm đổ xuống, cướp được Lục Cương đang chao đảo sắp ngã, gấp giọng gọi Trương Nhị Đản: “Mau, đem đại nhân đi!” Nói xong đẩy Lục Cương vào lòng Trương Nhị Đản, xoay người chắn trước bọn họ. Khóe mắt chợt thấy Trương Nhị Đản không có phản ứng gì, A Mạch liền lớn tiếng quát: “Đi mau!”

Trương Nhị Đản bấy giờ mới mang Lục Cương gần như hôn mê đưa đi.

Thôi Diễn nhận ra A Mạch thì vô cùng sửng sốt, ngạc nhiên nói: “Là ngươi?”

A Mạch nắm chặt đao trong tay, nhìn chằm chằm vào Thôi Diễn, trầm giọng nói: “Không sai, là ta!” Nàng biết rất rõ, nàng đánh không lại Thôi Diễn, nhưng không hiểu có phải là do nhiệt huyết dâng trào khiến cho suy nghĩ trở nên mê muội hay không, nhưng nàng cứ nắm chặt thanh đao chắn phía trước Thôi Diễn, phía sau là sinh tử của Lục Cương, nàng không thể lui, cũng không chỗ thối lui.

Thôi Diễn trước kinh ngạc, sau cả cười, nói: “Thật đúng là chẳng uổng công! Bắt ngươi trở về, đại ca nhất định sẽ rất cao hứng.”

A Mạch lạnh lùng nói: “Vậy thì phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không cái đã!”

Thôi Diễn hừ lạnh một tiếng, vung trường đao lên, hướng thẳng về phía A Mạch. A Mạch cắn răng nghênh đón, hai người nhất thời lao vào hỗn chiến. Luận về đao pháp, Thôi Diễn từ nhỏ đã được luyện tập, mà A Mạch cũng là thay đổi giữa chừng, mới được tập trong thời gian ngắn. Luận về lực cánh tay, anh ta là nam tử nàng là nữ tử, tất nhiên không thể so bằng. Chỉ qua vài hiệp, tay A Mạch đã cơ hồ không cầm được chuôi đao. May là Thôi Diễn chủ tâm muốn bắt A Mạch, cho nên cũng không hạ sát chiêu, chính là muốn đợi A Mạch hao hết khí lực mà bắt sống nàng.

Mắt thấy binh lính Bắc Mạc đuổi theo càng ngày càng nhiều, A Mạch biết rõ một khi bị vây ở đây sẽ không còn hy vọng đào thoát, vì thế liền vội vàng tung một hư chiêu, bức Thôi Diễn tránh ra hai bước, rồi xoay người bỏ chạy. Thôi Diễn sao có thể thả nàng đi, liền đuổi theo vài bước đã ngăn được A Mạch.

Lại nói Trương Nhị Đản cõng Lục Cương đi về phía trước được một đoạn, đúng lúc gặp được binh sĩ Giang Bắc quay lại tiếp ứng, liền đem Lục Cương giao cho bọn họ, rồi xoay người lại vọt trở về cứu A Mạch, khi đuổi tới nơi thì vừa lúc nhìn thấy Thôi Diễn đang quấn lấy A Mạch, đao pháp của A Mạch đã không còn ra chiêu thức gì nữa rồi, trường đao của Thôi Diễn đã vài lần xẹt qua góc áo của A Mạch, hung hiểm vô cùng.

Trương Nhị Đản quát to một tiếng, vung đao chém tới, nhưng anh ta làm sao có thể là đối thủ của Thôi Diễn. Thôi Diễn đúng là không muốn ra tay hạ sát A Mạch vì muốn bắt sống, song anh ta lại không có ý nghĩ rằng ngay cả Trương Nhị Đản cũng phải bắt sống, chỉ thấy đao phong của Thôi Diễn vừa chuyển, khí thế, lực đạo bỗng tăng lên bội phần. A Mạch rốt cuộc không cầm nổi đao, loảng xoảng một tiếng, thanh đao liền rơi xuống đất, chỉ đành mở to hai mắt nhìn đao của Thôi Diễn đang bổ xuống. Thôi Diễn cũng là nhất thời lỡ tay, bản thân anh ta không nghĩ rằng nhất định phải lấy tính mạng của A Mạch, nhưng lúc này dù muốn cũng không thể thu đao lại được, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn A Mạch sẽ chết dưới lưỡi đao của mình.

Trương Nhị Đản quát to một tiếng, từ bên cạnh nhảy lên, bổ nhào vào trước người A Mạch. Đao phong từ phía sau Trương Nhị Đản xẹt qua lưng, đầu của anh ta ngửa mạnh ra sau, thân thể giống như cánh cung cong lên, tiếng kêu trầm đục tắc nghẹn trong cổ họng, ngón tay đặt trên vai A Mạch như cắm sâu vào trong bắp thịt của nàng. Không đợi A Mạch kịp phản ứng, Trương Nhị Đản đã đẩy mạnh nàng ra, xoay người hướng về phía Thôi Diễn đánh tiếp, gắt gao ôm lấy Thôi Diễn vốn cũng đang có chút kinh ngốc, quát: “Ngũ trưởng, chạy mau!”

A Mạch cảm thấy lý trí của mình đã rời khỏi đầu óc, nàng chỉ biết là bản thân mình không thể chạy, không thể bỏ lại Trương Nhị Đản một mình. Thôi Diễn đẩy mấy cái vẫn không thể thoát khỏi Trương Nhị Đản, tức giận đến nỗi ném trường đao, rút loan đao bên hông, hướng về phía Trương Nhị Đản đâm xuống. Cánh tay chỉ vừa nâng lên một nửa đã bị A Mạch nhào đến ôm chặt lấy, ba người lập tức ngã quỵ trên mặt đất. Trương Nhị Đản vẫn gắt gao ôm chặt lấy thắt lưng Thôi Diễn, A Mạch thì cắn lên cánh tay của Thôi Diễn, trong lúc nhất thời chiêu số gì cũng không có.

Thôi Diễn vừa tức vừa vội, ngay cả ý niệm muốn bắt sống A Mạch trong đầu cũng đều quên hết, thầm nghĩ cần phải thoát khỏi lối đánh nhau như thể lưu manh này. Anh ta không đem A Mạch để vào trong mắt, chỉ cảm thấy nàng chẳng qua chỉ là một thiếu nữ, đâu có được bao nhiêu khí lực, cho nên quyết tâm phải thoát khỏi Trương Nhị Đản trước. Anh ta vừa lấy tay đẩy mạnh được cánh tay Trương Nhị Đản ra, đem anh ta hất sang một bên, còn chưa kịp ngồi dậy, đã thấy trong tay A Mạch cầm một thanh chủy thủ hình dạng cổ quái hướng về phía anh ta vung tới. Thôi Diễn theo bản năng ngửa người tránh né, nhưng yết hầu vẫn cảm thấy lạnh, anh ta trong lòng cả kinh, nhấc chân đạp A Mạch ra ngoài.

A Mạch gắng nhịn cơn đau nhức xuống bụng, cuống quít đứng lên, đưa mắt liếc nhìn thì thấy một tên lính Bắc Mạc đã đến trước mặt, liền không cố bổ thêm một dao nữa vào người Thôi Diễn, mà vội vàng kéo Trương Nhị Đản bỏ chạy. Binh lính Bắc Mạc cũng không đuổi theo A Mạch, chỉ kinh hoảng vây quanh Thôi Diễn.

A Mạch lôi kéo Trương Nhị Đản chạy một đoạn, Trương Nhị Đản dưới chân mềm nhũn, người lập tức ngã quỵ. A Mạch cúi đầu nhìn lại, thấy sau lưng anh ta là một lỗ hổng lớn, rất sâu, máu thịt lộ ra, máu đã sớm ướt sũng toàn bộ phía sau lưng.

“Ngũ trưởng, ngươi…… đừng quản ta nữa, chạy mau đi!”

A Mạch không nói gì, liền để Trương Nhị Đản nằm lên lưng, chống tay xuống đất mạnh mẽ đứng lên, tiếp tục chạy về phía trước. Trương Nhị Đản giãy dụa yếu ớt, ý đồ muốn từ trên lưng nàng trườn xuống: “Ta không thể…… sống được, Ngũ trưởng…… Ngươi…… Buông ta ra.”

A Mạch chặn tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, hung tợn nói: “Câm miệng!”

Trương Nhị Đản đã không còn khí lực để giãy dụa, vô lực ngả đầu lên vai A Mạch, đứt quãng nói: “Như vậy…… chúng ta ai cũng…… chạy không thoát…… buông ta ra,…… đuổi theo đoàn người……”

Đường núi dần dần trở nên dốc đứng, chân A Mạch cũng đã mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã quỵ trên mặt đất, cuống quít lấy tay chống đỡ mới miễn cưỡng ổn định được thân thể, nàng cắn răng để thân thể Trương Nhị Đản hướng lên trên, rồi nằm úp sấp bò lên phía trước.

“Ngươi……  nếu không để ta xuống…… ta liền…… cắn lưỡi……”

“Ngươi cắn đi!” A Mạch khàn khàn cổ họng nói, “Ngươi có chết ta cũng sẽ cõng thi thể ngươi trở về .”

Trương Nhị Đản đã gần đến mức hôn mê, rốt cục lặng đi. Cổ A Mạch có chút ẩm ướt, nàng không nói nữa, chỉ cắn chặt môi, đi từng bước một lên phía trước. Đội ngũ ở ngay phía trước, nàng biết, nàng nhất định có thể đuổi kịp.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+