Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

A Mạch Tòng Quân – Chương 78 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 78

CẦU SAY

Nghe Thương Dịch Chi hỏi vậy, A Mạch không khỏi cúi đầu, hoảng sợ phát hiện cổ áo của mình sao mà thấp thế, trong lòng đột nhiên thấy hốt hoảng, cố gắng nén tiếng kêu kinh hãi trong miệng, thu hết can đảm, tự ý bỏ qua câu hỏi của Thương Dịch Chi mà cung kính nói: “A Mạch phụng mệnh của Trưởng công chúa, đến đây để báo với nguyên soái rằng hai cố gái phiên bang kia tuyệt đối không thể lưu lại.”

A Mạch nói xong, liền tự động chuyển sang tư thế mắt nhòm mũi, mũi nhòm mồm đứng bất động ở đó.

Thương Dịch Chi nhẹ nhàng mà “A” lên một tiếng, nụ cười trên mặt liền tan đi.

A Mạch lâu không nghe thấy Thương Dịch Chi nói gì, liền ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc chạm vào ánh mắt của Thương Dịch Chi, thấy anh ta quả thật đã uống rất nhiều, ngay cả ánh mắt cũng có vẻ mơ màng, liền nói thêm: “Nguyên soái, nếu như không có việc gì, thứ lỗi cho ty chức phải đi đổi lại quần áo.”

Thương Dịch Chi không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt nàng.

A Mạch thầm nghĩ, đúng là say quá rồi, có lẽ đã say đến mức nghe những lời ý tứ mà chẳng hiểu được người khác nói gì, thế thì phải nói thẳng ra vậy. Vì thế liền nhìn thẳng vào mắt Thương Dịch Chi mà thẳng băng nói: “Nguyên soái, không có việc gì khác, ta đi trước thay quần áo a!”

Trên mặt Thương Dịch cuối cùng đã có một chút biến đổi, mãi sau mới khẽ cong khóe miệng lên: “Ngươi đi đi.”

Lời này vừa nói ra, A Mạch chẳng khác gì được đại xá, vội vàng ôm quyền cáo từ Thương Dịch Chi, xoay người theo đường cũ trở về, đúng là bước chân của một quân nhân chính hiệu, dáng đi còn xa mới được gọi là thướt tha, nhưng bởi vì đi quá nhanh, quần áo lại được làm theo phong cách phiêu dật, cho nên tay áo thấp thoáng bay lượn, bồng bềnh như đang múa.

Thương Dịch Chi tựa mình vào cây cột ngoài hành lang, đưa mắt nhìn theo rất xa.

Bước chân A Mạch vốn dài nên đi cũng nhanh, một lát sau đã về đến hậu viện, vườn tược Giang Nam lối đi quanh co, cảnh vật tầng tầng lớp lớp. A Mạch đi hết nơi này sang nơi khác mà vẫn chưa thấy lối ra. Cuối cùng nàng cũng nhận ra một sự thật, đó là bản thân là một quân nhân, đã từng đi qua mọi nơi thâm sơn cùng cốc trong dãy núi Ô Lan, thế nhưng giờ nàng lại bị lạc đường trong một khu vườn, đúng là không ai ngờ tới, thật đúng là… dọa người ta!

Thật ra bị lạc đường cũng không thể trách được A Mạch, mặc dù nàng ở trong Hầu phủ đã nhiều ngày, nhưng A Mạch vốn không hay đi lại, ngoài ăn cơm, mỗi ngày đều là ngủ sớm dậy sớm, mà chưa hề đi dạo ra khu vườn sau Hầu phủ.  Lần này vì bị ép phải đi đến yến tiệc, lúc đi vốn là Quý Thuận đưa nàng đi, nàng cũng chẳng còn lòng dạ nào mà để ý đường đi lối lại!

Không muốn đi lung tung, tránh xảy ra việc bản thân sẽ đến nơi mà mình không nên đến, A Mạch liền ngồi xuống tảng đá bên đường, trong lòng suy tính xem tiếp theo nên làm thế nào, đang trong lúc buồn rầu, chợt thấy phía trước thấp thoáng có ánh đèn lồng, chỉ một lát đã đến trước mắt A Mạch.

A Mạch chăm chú nhìn lại, thì ra là một thị nữ trong phủ, đang cầm một ngọn đèn lồng đi dọc theo đường mòn, nhìn thấy có người ngồi trên tảng đá cũng không hề hoảng hốt, chỉ giơ chiếc đèn lồng nhỏ lên soi, thấy rõ đó là A Mạch, liền cười nói: “Quả nhiên là cô nương, tiểu Hầu gia đã nói cô nương có lẽ không về thư phòng, nên lệnh cho tiểu tỳ đi xem thế nào.”

A Mạch cũng không biết phải làm thế nào, liền nói: “Không sao, ta đi bộ thấy hơi mỏi, nên ngồi nghỉ một lát.”

Tiểu thị nữ hé miệng cười khẽ, lúc này mới lại hỏi: “Thì ra cô nương ngồi nghỉ ở đây. Trời tối đi đường không tiện, để tiểu tỳ đưa cô nương trở về.”

A Mạch không khỏi có chút đỏ mặt, đứng dậy rời khỏi tảng đá, theo thói quen phủi phủi mông, nói: “Đi thôi.”

Tiểu thị nữ mỉm cười cầm đèn lồng đi trước dẫn đường, một lát sau đã đến tiểu viện mà A Mạch ở, A Mạch lúc này mới phát hiện, thì ra mình cũng không lạc xa quá, chẳng qua là cách một bức tường viện mà thôi, nhưng vì trời tối, đường đi quanh co nên nàng không nhận ra. Nếu biết thế này, nàng đã trèo tường mà về rồi, đỡ phải ngồi trên tảng đá lạnh băng ấy đến nửa ngày.

Tiểu thị nữ kéo rèm cửa giúp A Mạch, A Mạch vội vàng đi vào, thầm nghĩ phải nhanh chóng thay đám quần áo bất tiện trên người này đi đã rồi nói sau, nàng cảm thấy khi khoác thứ quần áo này lên người, đầu óc so với ngày thường dường như cũng giảm đi mất mấy phần khôn ngoan. A Mạch chẳng những thay quần áo, mà còn kêu thị nữ mau chóng gỡ bỏ những thứ trâm cài lược dắt trên đầu xuống, tóc vừa xõa ra, còn chưa kịp búi lại, đã nghe thấy tiếng Quý Thuận ở ngoài phòng gọi “A Mạch cô nương”.

A Mạch vừa nghe này bốn chữ này đã lại cảm thấy đau hết cả đầu, A Mạch là A Mạch, cô nương là cô nương, chưa từng có ai lại đem bốn chữ này đặt cạnh nhau mà gọi nàng. A Mạch tiện tay cầm dây buộc tóc, búi thành một búi sau đầu, bước ra phòng ngoài, hỏi: “Quý Thuận quản gia, ngài gọi ta có chuyện gì vậy?”

Quý Thuận nghe thấy cách xưng hô này, trên mặt không khỏi cũng ngẩn ra, có lẽ là cũng chưa từng bị ai gọi như vậy, nếu gọi ông ta là “Quý Thuận” thì cũng không kèm theo hai chữ “Quản gia”, còn nếu gọi ông ta là “Quản gia” thì cũng không bao giờ thêm hai chữ “Quý Thuận”.

Quý Thuận nheo mắt, nhìn A Mạch chăm chú, A Mạch cũng nhướn mày nhìn lại không chút nhượng bộ.

Sau một lát, Quý Thuận tránh khỏi tầm mắt A Mạch, mặt không chút đổi sắc mà nói rằng: “Tiểu Hầu gia đã tiễn Nhị điện hạ đi rồi, nhưng hai cô gái phiên bang kia thì vẫn giữ lại, trưởng công chúa rất tức giận, cho ta đến đây hỏi một chút, là A Mạch làm việc như thế nào vậy!”

A Mạch nhất thời không nói gì, thầm nghĩ Trưởng công chúa nói chuyện chẳng có chút đạo lý nào cả, con bà tham luyến sắc đẹp, bà tìm ta làm gì? A Mạch nhìn Quý Thuận, bỗng nhiên mỉm cười, nói: “Quản gia ngài cũng thấy rồi đấy, đi ta cũng đã đi rồi, kéo cũng đã kéo tiểu Hầu gia ra ngoài rồi, cũng đã nói rằng tiểu Hầu gia không nên lưu hai cô gái phiên bang kia lại, ta đâu có khả năng làm gì khác nữa? Ta vốn chỉ là thân vệ của tiểu Hầu gia mà thôi, những việc riêng của tiểu Hầu gia đâu đến lượt một thân vệ như ta quản lý!”

Quý Thuận chẳng vội cũng chẳng giận, nghe A Mạch nói xong, chỉ thản nhiên nói: “Tiểu Hầu gia đang một mình uống rượu ở vườn sau, Trưởng công chúa muốn biết A Mạch đã nói với tiểu Hầu gia như thế nào .”

A Mạch nghe vậy thì ngẩn ra: “Ta chỉ nói Trưởng công chúa dặn ngài ấy rằng không thể giữ hai cô gái phiên bang kia lại, ngoài ra cũng có nói thêm gì nữa đâu.”

Quý Thuận thầm nghĩ: Thế mà còn bảo là chưa nói gì!

Tuy nghĩ như vậy, nhưng Quý Thuận lại vẫn không đổi sắc mặt nói: “A Mạch vẫn nên qua đó xem sao, hay là ngươi truyền sai lời rồi, để cho Trưởng công chúa và tiểu Hầu gia hiểu lầm nhau thì chính là trách nhiệm của ngươi đấy.”

A Mạch tuy rằng đã hết kiên nhẫn, nhưng Quý Thuận một khi đã nói thế, nàng cũng không còn cách nào khác, đành phải một lần nữa đi theo Quý Thuận, nhưng lần này vô cùng chú ý để nhỡ kỹ đường đi.

Đi vòng quanh trong vườn một lúc, quả nhiên thấy ở hành lang phía trước có một bóng người mặc quần áo màu trắng, vừa ngắm trăng, vừa uống rượu, đúng là tiểu Hầu gia Thương Dịch Chi.

Thương Dịch Chi nghe thấy tiếng bước chân liền quay lại nhìn, thấy Quý Thuận và A Mạch, mày kiếm khẽ nhíu lại. Thấy Thương Dịch Chi nhíu mày, Quý Thuận cảm thấy trong lòng chợt lạnh, nhưng trong lòng A Mạch thì lại rất vui, như vậy mới đúng là Thương Dịch Chi, chủ tướng của quân Giang Bắc chứ.

Thương Dịch Chi quay lại, nhẹ nhàng đưa tay cầm lấy chén rượu, nói: “Quý Thuận, ngươi trở về bẩm báo với mẫu thân, trong lòng ta đều đã có tính toán cả rồi, để cho người yên tâm.”

Quý Thuận thấp giọng tuân lệnh, cẩn thận lui ra. A Mạch thì vẫn đứng nguyên ở đó, nhất thời không biết nên tiến hay nên lui.

Như nhìn thấu tâm tư của A Mạch, Thương Dịch Chi đột nhiên nói: “A Mạch, ngươi lại đây.”

A Mạch tiến lên hai bước, đứng cạnh Thương Dịch Chi, cung kính hỏi: “Nguyên soái có gì phân phó?”

Khóe miệng Thương Dịch Chi khẽ cong lên, quay đầu nhìn A Mạch: “Ngươi biết uống rượu không?”

A Mạch ngẩn ra, lập tức hào phóng thừa nhận: “Biết.”

Thương Dịch Chi cũng cười, nhấc vò rượu đặt trên lan can, đưa tới trước mặt A Mạch, hỏi: “Có dám uống cùng ta không?”

A Mạch nhìn Thương Dịch Chi một lát, sảng khoái nhận lấy vò rượu: “Có gì mà không dám!” Nhìn trái, nhìn phải, thấy ngoại trừ chiếc chén bạch ngọc trong tay Thương Dịch Chi ra thì không có vật gì khác để rót rượu, nhất thời không biết phải làm thế nào, khẽ lắc bình rượu, thấy còn khoảng hơn nửa bình, chẳng lẽ muốn nàng một hơi uống hết sao? A Mạch nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Thương Dịch Chi, thấy anh ta chỉ mỉm cười không nói gì. Liền nhìn anh ta rồi khẽ hé miệng, nâng vò rượu lên, ngửa mặt chậm rãi rót vào trong miệng.

Đến khi uống được gần nửa bình, Thương Dịch Chi đột nhiên giật lấy bình rượu trong tay nàng. A Mạch ngạc nhiên quay lại nhìn, Thương Dịch Chi gượng cười, nói: “Cũng phải để lại một chút cho ta chứ.”

Nói xong, liền ném chiếc chén bạch ngọc trong tay ra vườn, cũng học cách uống của A Mạch, nâng vò rượu lên trực tiếp đổ vào miệng. A Mạch cũng không dám đoạt vò rượu trong tay anh ta, lúc này đã dốc ngược, đáy chổng ngược lên trời.

Nhìn vò rượu không còn lấy một giọt, A Mạch lúc này mới thấy thả lỏng một chút, cũng không nói gì, chỉ yên lặng đứng bên cạnh.

Thương Dịch Chi vốn trong bữa tiệc đã uống không ít, vừa rồi lại bị A Mạch kích, gần nửa bình rượu lại một ngụm đổ vào trong bụng, nhất thời cảm thấy đất trời đảo lộn, không khỏi lùi ra sau nửa bước, phải dựa vào lan can mới đứng vững.

A Mạch thấy vậy, vội nói: “Ta đi gọi người đên đưa nguyên soái về.”

Thương Dịch đưa tay ngăn lại, còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy tiếng Quý Thuận vang lên bên cạnh: “Tiểu Hầu gia, Trưởng công chúa sai lão nô đem thêm rượu đến cho ngài.”

A Mạch trong lòng giận dữ, thầm nghĩ lão Quý Thuận này đúng là âm hồn không tiêu tan, thực vô cùng đáng ghét.

Thương Dịch Chi nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, Quý Thuận vội vàng khom người tiến lên, đem một vò rượu nhỏ đặt lên lan can, lại xếp hai cái chén ngọc bích sang bên cạnh, rồi cung kính lui xuống.

Sau một lúc lâu, Thương Dịch Chi mới đỡ choáng váng, lúc này mới quay đầu nhìn  A Mạch, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi.

A Mạch khẽ bĩu môi, bước lên cầm lấy vò rượu ngồi xuống đất, ôm vò rượu trong lòng rồi dùng tay mở nắp, lúc này mới nhướn mắt lên nhìn Thương Dịch Chi, nói: “Uống tiếp thôi, lần này chúng ta sẽ uống như thế nào?”

Thương Dịch Chi ngẩn ra, quay đầu nhìn ra ngoài hành lang, một lát sau khi quay lại, khóe mắt đuôi mày vẫn còn đọng lại ý cười. Anh ta cũng chậm rãi ngồi xuống, nhẹ giọng nói: “Cứ uống thong thả.”

“Được!” A Mạch sảng khoái lên tiếng đáp ứng, rồi rót đầy rượu vào hai chiếc ngọc bích, nâng một chén đưa cho Thương Dịch Chi, rồi tự mình nâng chém kia lên. Lần này, nàng lại chưa vội vã uống, mà cử chỉ trở nên tinh tế đoan trang, rồi đột nhiên lên tiếng nói: “Nguyên soái, ta muốn quay lại quân Giang Bắc!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+