Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! – Chap 35: Vị nước mắt + Chap 36: Anh ôm 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[AMCC] Chánh văn : Vị nước mắt

Tạ Thư Dật nghiêng qua liếc nhìn nàng một cái, chìa cái tay bị thương ra trước mặt nàng.

“Không phải nói muốn giúp tôi băng bó sao? Nhanh chút!” Hắn không kiên nhẫn nói.

Hải Nhạc liếc nhìn tay hắn một cái, nói: “Hết chảy máu rồi.”

 

Tạ Thư Dật cúi đầu nhìn lại tay mình, không biết máu đã ngừng chảy từ lúc nào.

“Nga, hết chảy máu rồi, quên đi.” Hắn xấu hổ rụt tay của mình về.

“Tay có chảy máu hay không cũng không cảm giác được sao?” Tạ Hải Nhạc nhịn không được trách móc.

Tạ Thư Dật lại muốn bốc hỏa, hắn lại hướng về phía Hải Nhạc phun: “Nếu cô không chọc giận tôi, tôi có thể không cảm giác được sao? Sớm biết cô có loại mị lực có thể làm cho người ta dừng xe lại chở kiểu này, tôi cũng lười lại đây! Cứ để cho người ta cướp sắc luôn, tốt nhất bị vứt xác nơi hoang dã, làm cho mẹ cô cũng khỏi tìm thấy cô càng tốt!”

Vốn là Hải Nhạc bị thương tâm cũng đã dần dần hồi phục, nghe hắn rống như vậy một cái, trong lòng nghĩ mà sợ, vừa nghĩ tới mình vạn nhất bị cướp sắc thật, bị vứt xác chốn hoang dã, mẹ sẽ không còn gặp lại nàng nữa, nàng lại bật khóc.

“Tôi chết anh vui vẻ vậy sao? Mẹ tôi không còn được gặp lại tôi nữa, anh vui vẻ lắm sao? Tạ Thư Dật, trên đời không còn ai tệ hơn anh nữa rồi!” Nàng khóc nói.

Tạ Thư Dật cũng nhận ra lời nói của mình có hơi quá đáng, không lên tiếng nữa.

Hắn ngẫm lại cũng hơi sợ, nếu bây giờ mà nàng thật sự bị như vậy, vậy nàng cũng chỉ là muốn giúp hắn băng bó miệng vết thương một chút mới mở miệng kích hắn mà thôi, hắn cũng đi so đo, lúc nãy mình cũng thật sự là quá vọng động rồi.

Hắn liếc nàng một cái nói, sắc lệ từ trong gốc  nói: “Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc! Một đống nước mũi một đống nước mắt, khó coi muốn chết! Trong túi áo vest của tôi có khăn tay!” (oa oa oa hè hè hè *cười gian*)

Tạ Hải Nhạc nghe hắn nói như vậy, đưa tay lấy khăn tay trong túi áo hắn ra, lau khô nước mắt.

Tâm cùng thân đều quá mệt mỏi, khóc một chút, nàng dần dần nép vào ghế ngủ.

Tạ Thư Dật thấy nàng không còn phát ra tiếng động, nghiêng đầu lại thấy, thì ra là đang ngủ, hắn không khỏi chạy xe chậm lại, đưa tay ấn một cái, kéo mui xe lên.

Hắn chưa từng nhìn thấy dáng ngủ của nàng, thật không ngờ, nàng khi ngủ, cũng có một loại phong tư làm động lòng người, thấy trên khuôn mặt tái nhợt nhỏ nhắn của nàng vẫn còn vương nước mắt, cái miệng xinh xắn khẽ nhếch, mũi thở đều đều, mà đôi mắt nhắm chặt kia, hàng lông mi cong dài vô cùng rõ nét, đang rung rung nhè nhẹ, mà khóe mắt, vẫn còn sót một giọt nước chưa rơi.

Chẳng lẽ ở trong mơ cũng còn đang đau lòng sao? Hắn nhịn không được vươn tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ châu kia, đụng phải lông mi của nàng, hàng lông mi của nàng rung nhanh hơn rồi, hắn vội vàng rút tay về, nhìn giọt lệ bị dính trên ngón tay cái kia, hắn không kềm được đưa đến bên môi, vươn đầu lưỡi liếm giọt lệ đó.

“Thì ra nước mắt của cô cũng thật mặn a.” Hắn giễu cợt lẩm bẩm, “Tôi còn nghĩ sẽ không giống vị nước mắt của tôi trước đây, tôi còn tưởng rằng vị nước mắt con gái sẽ khác, sẽ là đắng đây này.”

Trong miệng, có mùi vị nước mắt nàng, trong lòng, đột nhiên bị cái gì lặng lẽ mở ra một khe nhỏ.

***************

Xong đoạn birthday party của Nhã Nghiên, mối quan hệ hai người này đã tiến triển thêm một bước vô hình. Nổi pháo lên chúc mừng ha ha ha!!!

Cơ mà đường còn xa lắm…

[AMCC] Chánh văn : Anh ôm

Lặng lẽ trở lại Tạ gia ngừng xe xong, Hải Nhạc cũng không tỉnh lại, hắn tự tay đẩy, vậy mà cũng chẳng thể đánh thức nàng.

Hắn đành phải mở cửa xe, bế nàng lên (awwwwww), thật không ngờ nàng coi vậy mà lại nhẹ như lông hồng.

 

Tại sao lại nhẹ như vậy? Rõ ràng nhìn nàng khá hơn a? Tạ Thư Dật nhíu nhíu mày.

La mẫu nghe thấy tiếng xe mà chạy ra, nhìn thấy Tạ Thư Dật lại ôm Tạ Hải Nhạc, há to miệng đứng đó.

Cho đến khi Tạ Thư Dật đi đến bên cạnh bà, bà mới nhẹ giọng hỏi: “Thiếu gia, tiểu thư làm sao vậy?”

Tạ Thư Dật thở dài một tiếng, thấp giọng nói: “Đang ngủ.”

“Vậy, để tôi tới ôm cô đi.” La mẫu nói.

“Không cần, tôi ôm đi, bà ôm không nổi.” Tạ Thư Dật nói, sau đó ôm Hải Nhạc đi vào trong nhà. (xạo)

La mẫu nhìn bóng lưng hắn rời đi, cao hứng chỉ biết xoa xoa tay, có phải thiếu gia trước kia trở về đây? Cậu ấy lại ôm tiểu thư a, lại không cho bà ôm a!

Bà lau lau lệ quang nơi khóe mắt: “Thiếu gia a, cậu không biết cậu như vậy, mới đúng là tiểu thiếu gia tôi yêu thương a.”

Tạ Thư Dật nhẹ nhàng đặt Hải Nhạc đặt ở trên giường, kéo xuống áo khoác choàng trên người nàng, cái khăn tay vuông nàng còn cầm trong tay, hắn tự tay kéo ra, thật không ngờ, nàng lại nắm quá chặt, không rút ra được, hắn đành phải chịu thua.

Sau đó, Tạ Hải Nhạc lại mở miệng than thở nói: ” Tạ Thư Dật, ta chán ghét ngươi, ta chán ghét ngươi, chán ghét!” Tạ Thư Dật nghe nàng nói như vậy, giận tím mặt, đang muốn phát hỏa, lại thấy Hải Nhạc lật người, ngủ tiếp, hắn không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, thì ra, nàng đang nói nói mớ, mà hắn mới thiếu chút nữa sẽ giận dữ vì lời nói mớ của nàng nói mớ.

“Xú nha đầu, nằm mơ cũng nói chán ghét tôi, xem lần sau tôi chỉnh cô thế nào!” Miệng hắn đã từng nói, làm cho nàng chán ghét hắn hận hắn, không phải là mục tiêu hắn vẫn cần cù chăm chỉ theo đuổi sao? Vì sao khi thật sự nghe nàng nói như vậy, trong lòng hắn, vì sao lại giống như đổ cái bình ngũ vị thế này?

Hắn khó chịu đắp chăn cho nàng, sau đó nhanh chóng rời đi phòng ngủ của nàng, gần đến cửa, hắn nhịn không được dừng lại quay đầu nhìn nàng một cái, sau đó nhẹ nhàng mở cửa.

“Đinh linh” Một trận tiếng đồng hồ báo thức kêu tỉnh Tạ Hải Nhạc đang ngủ say, nàng xoay người ngồi dậy, lộn xộn rời giường đứng lên, chuẩn bị đi rửa mặt, lên lớp.

Nàng nhìn quần áo trên người, mới nhớ vẫn là Chủ nhật, lại nặng nề đổ xuống giường.

Sau đó, nàng nhớ tới mọi chuyện xảy ra tối hôm qua, vậy, làm sao nàng trở lại phòng ngủ, lên tới cái giường này?

Nàng ngây ngẩn cả người.

Đứng lên chuẩn bị sửa sang lại chăn gối, khi nàng vén chăn lên, nhìn đến cái khăn tay kẻ ô vuông kia, đó là đồ của hắn.

Nàng kinh ngạc đưa tay cầm cái khăn cẩn thận nhìn một lúc, thất thần một hồi lâu.

Thật lâu sau, nàng thở dài một hơi, sửa soạn chỉnh tề, đi đến đầu cầu thang, thật không ngờ lại nhìn thấy người bình thường giờ này không thấy bóng dáng vẫn còn ở trên giường ngủ ngon Tạ Thư Dật, bây giờ đang mặc quần áo ở nhà ngồi ở trên sô pha.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+