Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! – Chap 39 – Chap 40 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[AMCC] Chánh văn : Cắm trại dã ngoại

Beta: Lãnh Nguyệt Phong

“Không có?” Tạ Thư Dật do dự một chút.

“Nhất định phải mặc cái đó sao? Không thể mặc như bình thường được?” Tạ Hải Nhạc dè dặt hỏi.

 

“Tùy cô.” Tạ Thư Dật nói.

“Ân, vậy ngày mai lúc nào đi?” Hải Nhạc hỏi.

“Tôi sẽ gọi cô!” Tạ Thư Dật trừng mắt liếc nàng, “Nào có dài dòng như vậy?”

“Nha.” Hải Nhạc kêu nho nhỏ một tiếng, thè lưỡi, đi lên lầu.

Động tác nghịch ngợm vô tình của nàng, làm cho Tạ Thư Dật không nhịn được sau khi nàng lên lầu mỉm cười.

Mà Hải Nhạc, cũng thầm mong đợi ngày mai đến nhanh lên một tí.

Sáng sớm thứ hai, Tạ Thư Dật quả nhiên gọi điện thoại, gọi nàng nhanh chóng thức dậy, sau khi thu xếp mọi thứ, Tạ Hải Nhạc đi theo hắn cùng Hứa Chí Ngạn, Long Đế Uy, Sở Lâm Phong cùng đến chỗ hẹn.

Hải Nhạc cuối cùng cũng được gặp toàn bộ người thừa kế của tứ đại gia tộc trong truyền thuyết, Chí Ngạn nàng đã sớm biết, nhưng vẫn chưa từng gặp qua Long Đế Uy và Sở Lâm Phong, quả nhiên đều là cực kỳ xuất sắc hiếm có, vô cùng anh tuấn, và quý khí bẩm sinh làm cho bọn họ đứng ở nơi nào cũng như hạc giữa bầy gà, mà bên người bọn họ đều có một cô gái, cũng đều là mỹ nữ khó gặp.

Hải Nhạc quan sát bọn họ, mà ánh mắt bọn họ cũng luôn dừng lại trên người Hải Nhạc, nhất là mỹ nữ bên cạnh bọn họ, con mắt xoay tròn hướng di chuyển trên người nàng.

“Đây, chính là muội muội nhà ta, Tạ Hải Nhạc.” Tạ Thư Dật hướng về phía mọi người giới thiệu Hải Nhạc.

Sau đó vị soái ca mặt nhỏ, ánh mắt sâu thẳm vươn tay về phía nàng đầu tiên: “Chào bé Hải Nhạc, anh là Lâm Phong ca ca của em đây.” Hắn nhìn cô gái bên cạnh tết hai bím tóc rối, nói “Cô ấy tên là Minh Hi Ca, người luôn thích bám đuôi anh.”

Cô gái tết hai bím vốn đang cười thân thiện với Hải Nhạc, vừa nghe hắn nói như vậy, chống nạnh la hắn: “Ngươi nói ai là người luôn thích bám đuôi a! Ngươi muốn chết a! Ngươi nghĩ rằng ta nguyện ý đi theo ngươi a, nếu không bởi vì gia gia, ta mới lười lại đây! Hừ!” Nàng gắng sức khinh bỉ Sở Lâm Phong.

Hải Nhạc tức thì liền yêu mến cô gái trong sáng vui vẻ tên Minh Hi Ca này.

Lúc này, một vị soái ca cao to khuôn mặt ngăm đen, mày rậm xen vào tóc mai cũng đưa tay ra cho Hải Nhạc: “Anh là Long Đế Uy, rất hân hạnh được biết em.” Nói xong, hắn lại nghiêng qua Tạ Thư Dật liếc mắt một cái, “Có muội muội xinh đẹp như vậy, bây giờ mới chịu giới thiệu cho chúng ta, ta phát hiện ngươi không phải keo kiệt bình thường nha, sợ chúng ta sẽ ăn nàng sao?”

Hải Nhạc lập tức đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Đế Uy ca ca, anh đúng là thích đùa a.”

Huynh muội Hứa gia cũng đã đi tới.

“Hải Nhạc, đã lâu không gặp.” Hứa Chí Ngạn vươn tay.

Hải Nhạc nhẹ nhàng bắt tay với hắn một chút: “Chí Ngạn ca ca.”

“Được rồi, được rồi, chúng ta đi thôi.” Tạ Thư Dật sốt ruột ở bên cạnh thúc giục.

Ngay sau đó, mọi người lên xe, xuất phát về phía núi Phượng Hoàng.

Đi tới chân núi, bọn họ đem xe để ở bãi đỗ xe chỗ quản lý du lịch, chuẩn bị bắt đầu leo núi.

Hải Nhạc phát hiện bản thân mình mang sai giày, nàng không nên đi đôi giày này, bàn chân không đề phòng chọn giầy thể thao, hơn nữa đế giày rất cứng, đối với nàng loại này chưa từng có tiến hành sang tên việc làm thêm động  người mà nói, đi lên đường tới mệt chết đi, đáng lý ngày hôm qua nàng hẳn là phải đi mua một đôi chuyên dùng để leo núi.

[AMCC] Chánh văn : Muội muội của ta, để ta phụ trách!

Rất nhanh, nàng lộ ra sự chênh lệch cùng mọi người, nàng không đi nhanh được, mặc dù đã rất cố gắng sải bước, nhưng vẫn theo không kịp bọn họ.

Hứa Chí Ngạn thấy nàng cố hết sức như vậy, cố ý chậm bước lại đợi nàng, cũng thường kéo nàng một phen.

 

Hứa Nhã Nghiên cười nhạo ca ca: “Ca ca, em mặc kệ, anh kéo Hải Nhạc mà không kéo em, anh cũng không thương muội muội em đây gì hết, em mặc kệ.”

“Hải Nhạc đi chậm a, anh chỉ giúp cô ấy một chút.” Hứa Chí Ngạn nói.

Đột nhiên, Long Đế Uy cũng lên tiếng trêu chọc: “Chí Ngạn, muội muội của ngươi còn có ý kiến nữa à, cũng đúng, muội muội của mình không lo, đi lo muội muội người ta, hơn nữa, Hải Nhạc lại có ca ca mình ở đây, ngươi muốn đi đoạt muội muội của hắn, phỏng chừng hắn ngoài miệng không nói, chỉ sợ trong lòng mất hứng rồi đấy chứ, ngươi không nhìn thấy cái khuôn mặt kia vẫn thối nãy giờ đấy sao?”

“Đế Uy ngươi ăn no không có việc gì làm phải không! Bớt xả lên người ta a! Người ta thương nó, đâu có liên quan gì tới ta a? Hừ hừ, ngươi còn lấy ta trêu đùa nữa, cẩn thận nắm đấm của ta a!” Tạ Thư Dật nóng nảy lên tiếng.

Sở Lâm Phong cười lên ha hả: “Ngươi xem, ngươi xem, hắn thật sự mất hứng rồi kìa, Chí Ngạn a, người cần cẩn thận nắm đấm của hắn không phải Đế Uy, chỉ sợ là ngươi a!”

Hắn và Long Đế Uy cùng nhau cười như điên.

Hứa Chí Ngạn liếc Tạ Thư Dật, nói: “Thư Dật tại sao có thể là người dễ giận như vậy chứ? Hơn nữa, hắn biết ta thương muội muội này, cũng không phải giống ta thương muội muội cái loại kia… Thương a, hắn vẫn đều hiểu được rõ ràng.”

Lời nói của Hứa Chí Ngạn, làm cho tiếng cười của Sở Lâm Phong cùng Long Đế Uy  từ từ dừng lại.

Tạ Thư Dật nhìn Hứa Chí Ngạn một cái, tức giận nói: “Làm sao mà ta biết ngươi thương nó không giống như ngươi thương muội muội ngươi chứ? Kỳ quái!”

Hứa Chí Ngạn không ngờ hắn sẽ mỉa mai, xấu hổ một chút.

Hắn chán ghét Hải Nhạc, mới có thể quên mất cuộc nói chuyện của hai người bọn họ ở sinh nhật Nhã Nghiên rồi, cũng đúng, với cái tính tình kia, làm sao có thể nhớ rõ  chuyện có liên quan tới Hải Nhạc chứ? (nhầm, nhầm, nhầm, nhớ kĩ là đằng khác, giả ngu thôi ;) )

Hứa Chí Ngạn lập tức thoải mái, cười cười nói: “Ta còn tưởng ngươi có biết, không biết cũng không sao, ta cũng vẫn quan tâm Hải Nhạc như vậy, dù sao hôm nay là lần đầu tiên nàng cùng chúng ta đi ra ngoài chơi, ngươi làm ca ca mà lại bỏ lơ nàng, vậy để ta tới quan tâm Hải Nhạc đi.”

Tạ Hải Nhạc cúi đầu đi đường, nghe thấy bọn họ đối thoại với nhau, trong lòng của nàng lại ẩn ẩn bất an. (chuẩn bị bị túm…)

“Ngươi nói ta bỏ lơ nó? Vậy ý ngươi là trách cứ ta đây làm ca ca mà lại vô trách nhiệm phải không? Tốt lắm, ngươi lăn sang một bên, muội muội của ta, để ta phụ trách, ngươi đi quan tâm muội muội của chính ngươi đi thôi.”

Nàng bỗng nghe được Tạ Thư Dật nói như vậy, không khỏi ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn nói vậy là có ý gì? Ý là hắn bắt đầu quan tâm nàng sao?

Bây giờ hắn càng ngày càng trở nên cổ quái, trong đầu của hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Nàng sắp nhìn không thấu suy nghĩ của hắn rồi.

Mà lúc đó Tạ Thư Dật cũng quét mắt về phía nàng, khi ánh mắt của hai người chạm nhau, Tạ Thư Dật giật mình, lập tức hung ác trừng nàng một cái, hừ lạnh một tiếng, vươn tay ra cho nàng: “Ngu ngốc, lại đây!”

“Nha.” Hải Nhạc theo bản năng cũng đưa tay ra, chần chờ đi về phía hắn.

Bởi vì tầm mắt rời đi mặt đất, nàng không nhìn tới một cục đá lồi ra dưới chân, một cước đạp lên, nàng sợ hãi kêu một tiếng, liền ngã xuống khe núi dưới chân.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+