Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! – Chap 56-57 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[AMCC] Chánh văn : Phi tiên phảng phất

Mà Thích Hán Lương thấy tên nàng, lập tức chọn tiết mục múa của nàng cùng một tiết mục song ca khác.

Để đến khi Hải Nhạc biết mình có tiết mục phải diễn, hơn nữa đã thông qua ban giám hiệu, đành phải bất chấp khó khăn nhận lấy, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mỗi ngày ở nhà luyện tập, cũng tự mình đi chọn trang phục và trang sức dùng để khiêu vũ, vạn sự sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi gió đông. (1)

 

Mà khi Tạ Thư Dật biết nàng lại có một tiết mục múa, hắn cười nhạt, hắn không cho rằng nàng có thể biểu diễn ra cái tiết mục gì tốt, cho tới bây giờ một bộ nhát như chuột ấy, nàng lên đài đi không bị dọa ngốc đã tốt lắm rồi. (khinh người quá đáng nhazzzz)

Nhưng, ở trong tiệc tối lễ đón học sinh mới, nhìn thấy Hải Nhạc đứng trước đài, hắn mới phát hiện hắn có bao nhiêu sai lầm!

“Xin mời bạn Tạ Hải Nhạc khóa 1018 biểu diễn cho mọi người một điệu múa cổ điển “《 Ái liên thuyết 》”, điệu múa này xuất phát từ bài “Ái liên thuyết” của Chu Đôn Di thời Đại Tống, chủ yếu thể hiện hoa sen mọc từ bùn lầy mà không nhiễm, tắm trên nước trong mà chẳng lẳng lơ, mời mọi người thưởng thức.” (chi tiết tại đây)

Theo tiếng MC giới thiệu, Hải Nhạc mặc áo cổ trang phấn hồng, trên đầu búi kiểu tóc cổ đại, xinh đẹp như nàng công chúa cổ đại cao quý! Nàng đi hai chân trần từ từ bước lên trên đài, theo tiếng nhạc vang lên, điệu múa của nàng, mới lên đài đã tới vài động nhẹ nhảy lên không trung, làm mọi người xem trợn mắt há hốc mồm!

Theo khúc vũ, nàng khi thì xoay tròn, khi thì xoay người cúi xuống, khi thì cong chân ra phía sau ngang cùng đỉnh đầu, tất cả đều là những động tác rất khó, nhưng nàng lại múa liền mạch lưu loát nước chảy mây bay sinh động đẹp đẽ, như cánh hồ điệp nhẹ nhàng bay lượn giữa từng bụi hoa y lượn, như tinh linh không nhiễm nhân gian khói lửa, trên mặt nàng khi thì mang theo nụ cười tươi xinh đẹp, khi thì lại là u buồn như mơ, cặp mắt kia, ánh mắt linh động, trong lúc nhìn quanh lấp lánh sinh huy, thật sự là nụ cười duyên dáng xinh đẹp, đôi mắt đẹp này, kỹ thuật nhảy tuyệt vời tuyệt luân phảng phất như nàng tiên bay lượn, chủ đề trong bùn mà không nhiễm bùn được điệu múa thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, cũng làm cho mọi người tựa như bị mê hoặc đi vào trong mộng cảnh nhìn nàng tiên tử  như si như say.

Tạ Thư Dật cũng xem choáng váng, xem ra, hắn thật không thể giải thích cô muội muội này rồi, hắn thật sự không ngờ rằng, điệu múa của nàng sẽ có thể rung động lòng người như thế, mà người của nàng, cũng đẹp như một nàng tinh linh nhầm cõi nhân gian!

Hắn từng buộc chính mình dời ánh mắt không nhìn nàng nữa, nhưng, hắn không làm được, ánh mắt không chịu sự khống chế của hắn nhìn nàng trên đài không chớp mắt.

Hắn thậm chí thầm nghĩ trong lòng, địa quay khúc vũ này của nàng, hắn nhất định phải lấy tới tay!

Tạ Hải Nhạc ở trên đài múa một động tác cuối cùng kết thúc điệu múa, tiếng vỗ tay reo hò không ngừng vang lên quanh nàng, nàng tao nhã đứng lên, hành lễ với khán giả sau đó đi xuống đài.

“Quá tuyệt vời! Hải Nhạc, quá tuyệt vời! Một điệu nhảy này, có thể làm cho bạn một bước thành danh ở Năm Châu này đó nha!” Nhã Nghiên ôm nàng vừa lắc vừa nói.

“Vậy à?” Hải Nhạc mỉm cười, nàng cũng không muốn một bước thành danh gì tại Năm Châu, nàng chỉ muốn múa thật tốt điệu múa này mà thôi.

Lúc này, Thích Hán Lương đã tới, hắn mỉm cười nhìn Hải Nhạc, cho nàng một cái ôm khích lệ: “Tạ Hải Nhạc, kỹ thuật nhảy của em, gần như có thể làm cho vũ công chuyên nghiệp tự biết xấu hổ, em không tham gia ngành nghệ thuật, sẽ tổn thất cho giới vũ đạo một đóa hoa tuyệt thế.”

“Thầy quá khen ạ.” Hải Nhạc ngượng ngùng nói.

Bỗng nhiên, Thích Hán Lương cảm nhận được một cỗ ánh mắt tràn ngập hàn ý, hắn nghiêng đầu, nhìn thấy Tạ Thư Dật đang âm trầm nhìn hắn, ánh mắt của hắn, như sói âm hiểm bi thương cùng hung ác trầm lặng. (ew, spoil, chap sau có hot scene nhazzz không hot lắm, nhưng mà là hot nhazzzz, Shi bắt đầu loạn rùi hahaha)

(1) Chỉ thiếu gió đông: dựa theo điển cố này nha:

Khổng Minh cầu gió Đông giúp Chu Du

Chu Du muốn đánh hỏa công nhưng mùa đông chỉ có gió tây bắc thổi ngược về phía quân Ngô mà không có gió đông nam thổi về phía quân Tào nên lo lắng thành bệnh. Khổng Minh xin đi cầu gió đông cho Chu Du nổi lửa đốt trại Tào.

Khổng Minh bảo Chu Du hãy truyền xây ngay một đài thất tinh ở chân núi Nam Bình, ông sẽ cầu gió Đông luôn ba ngày ba đêm để giúp Chu Du. Lập tức Chu Du sai cất đài như lời Khổng Minh dặn. Khổng Minh lên đàn thắp nhang, làm phép cầu ba lần, vẫn chưa có gió. Đến canh hai, gió Đông nam thổi tới rất mạnh, quân Ngô nhân cơ hội đó châm lửa phóng hỏa đốt sạch chiến thuyền quân Tào. Việc lập đài cầu gió Đông Nam chẳng qua chỉ là hành động phụ thêm của Khổng Minh nhằm qua mắt Công Cẩn, tiện thoát thân, thể hiện sự tinh thông thiên văn, thời tiết… của Gia Cát Lượng. Nhờ “gió Đông nam của Khổng Minh” mà quân Ngô đại thắng quân Ngụy, Chu Du không bị nỗi nhục mất nước, mất vợ nên về sau thi sĩ đời Đường Đỗ Phủ có 2 câu thơ: “Gió Đông nếu chẳng vì Công Cẩn / Đồng Tước đêm xuân khóa Nhị Kiều”. (Wikipedia)

 

[AMCC] Chánh văn : Anh muốn làm gì?

Hắn nhíu mày với Tạ Thư Dật, sau đó hắn dán sát bên tai Hải Nhạc nhẹ nhàng nói: “Hải Nhạc, đêm nay em rất đẹp, đẹp đến không giống người thường, mà như là một nàng tiên vậy.”

Lại ngẩng đầu đối diện với Tạ Thư Dật, trong mắt Tạ Thư Dật dĩ nhiên là đằng đằng sát khí, giống như hận không thể dùng ánh mắt khắc trên người hắn mười bảy lẻ tám đao, hơn nữa, hai tay hắn nắm chặt thành quyền trong mắt phun lửa giận chậm rãi đi về bên này.

Kiss Kiss Kiss

 

Bỗng nhiên, Hải Nhạc nhẹ nhàng đẩy Thích Hán Lương ra, cũng mỉm cười lễ phép nói: “Sao được vậy ạ, thầy quá khen rồi.”

Trong mắt Thích Hán Lương tia thất vọng, nhưng rất nhanh chợt lóe rồi biến mất, hắn khôi phục giọng điệu của thầy giáo nói với học trò: “Hải Nhạc, cực khổ, em đem về vinh dự rất lớn cho khoa chúng ta a.”

“Sao được thế, thầy quá khen.” Hải Nhạc vẫn cứ nói mấy chữ này, ” Thưa thầy, em xin phép đi thay áo.”

“Đi đi.” Thích Hán Lương nói.

“Mình đi với bạn.” Nhã Nghiên nói.

“Không cần, bạn cứ tiếp tục đi xem diễn, mình cũng không cần người giúp.” Hải Nhạc nói.

Nàng vội vã bước ra cửa hông của hội trường, nàng muốn trước tiên đi toilet rửa mặt, múa một thân mồ hôi, thật không thoải mái.

Nàng mở ra cửa toilet, bên trong không có một bóng người, đứng ở trước gương, vốc nước lên mặt một chút, đang chuẩn bị rửa mặt.

“Tạ Hải Nhạc!” Đột nhiên truyền đến một tiếng hô rét lạnh triệt tận xương tủy.

Nàng kinh ngạc quay đầu.

Tạ Thư Dật lạnh lùng nhìn nàng.

“Anh tới đây làm gì?” Tạ Hải Nhạc phòng bị hỏi.

Sắc mặt Tạ Thư Dật đột nhiên trở nên cực kì khó coi, ánh mắt cũng lạnh đủ đông cứng nàng, Hải Nhạc không tự chủ được rùng mình một cái.

“Tạ Hải Nhạc, cô lại dám để cho hắn hôn cô?” Tạ Thư Dật  nhả từng chữ từng chữ từ trong kẽ răng, “Hôm trước cô hứa với tôi như thế nào?”

“Ai hôn tôi? Anh đang ở đây nói hưu nói vượn gì đó?” Tạ Hải Nhạc mạc danh kỳ diệu.

“Cô còn muốn giả bộ phải không? Tôi chính mắt nhìn thấy Thích Hán Lương hôn cô!” Tạ Thư Dật lớn tiếng quát.

“Không có, anh hiểu lầm rồi, hắn chỉ nói tôi rất đẹp, xinh đẹp giống như tiên tử thôi.” Hải Nhạc vội vàng giải thích, không giải thích thử xem, quỷ mới biết tên hỗn thế ma vương này lại muốn làm ra cái gì với nàng đây?

“Vậy sao? Hắn chỉ nói là cô rất đẹp? Đẹp như tiên?” Tạ Thư Dật không hề chớp mắt nhìn Hải Nhạc, thuận tay khóa ngược cửa toilet, chậm rãi đi về phía Hải Nhạc. (ew, khóa cửa phòng làm gì đấy anh zai?)

Hải Nhạc cảm thấy ánh lửa trong ánh mắt kia của hắn, hoàn toàn khác lửa giận trước đây, bên trong lại lóe một ánh sáng như dã thú thèm khát con người!

Hải Nhạc không khỏi lui về phía sau, nhưng nàng có thể chạy đi đâu?

“Anh… anh… anh muốn làm cái gì?” Nàng chống hai tay ở trên bồn rửa tay, hoảng sợ hỏi.

Tạ Thư Dật dùng sức kéo caravat ném xuống đất, vừa cởi khuy áo vừa cười lạnh: “Cô nói thử xem?” Hormone nam tính bị kích thích, thấy hắn vừa tháo caravat vừa cởi khuy áo, lại còn xắn tay áo sơmi, trong lòng Tạ Hải Nhạc không khỏi dâng lên cảm giác không ổn, không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì, nàng đành phải run giọng nói: “Đừng tới đây! Anh lại đây, tôi liền…” Nàng còn chưa nói hết ba chữ “kêu người tới” ra khỏi miệng, Tạ Thư Dật lập tức dùng tốc độ cực nhanh giam nàng vào trong lòng hắn, dùng cái miệng của hắn lấp kín miệng nàng.

Khi cảm nhận được độ ấm làn môi hắn, Tạ Hải Nhạc một trận trời hoa đất chuyển, hắn có biết hắn đang làm cái gì không?

Sao hắn có thể làm như vậy với nàng? Đây chính là nụ hôn đầu của nàng đó! Nàng muốn giữ lại cho đến khi người nàng yêu xuất hiện mới trao ra. Mà khi Tạ Thư Dật điện quang hỏa thạch đụng môi của nàng, phảng phất có một dòng điện đánh thẳng toàn thân của hắn, Tạ Thư Dật cũng ngây người, đây là cảm giác lúc lần trước hắn làm hô hấp nhân tạo cho nàng a, lần này lại tới nữa. Lúc nãy, khi hắn nhìn thấy Thích Hán Lương khiêu khích hôn má trái của nàng, một cỗ tức giận chạy tán loạn trong cơ thể hắn, làm cho hắn cơ hồ có một loại xúc động muốn giết người. Chết tiệt, tên đó mà cũng dám hôn nàng? Phải biết rằng, trước giờ ngay cả hắn cũng còn chưa từng hôn nàng! Tên Thích Hán Lương đó làm sao có thể? Không, đóa hoa sen cao quý này, chỉ có hắn mới có thể thân cận, chỉ có hắn mới có thể đùa giỡn nhúng chàm, những người khác, chỉ có thể đứng xa xa nhìn! Khoảnh khắc đó, hắn đang muốn nổi điên xông lên, hắn muốn giết Thích Hán Lương, thật không ngờ, nàng lại đẩy Thích Hán Lương ra vội vàng chạy đi, hắn phẫn nộ theo đuôi nàng đến đây, hắn muốn chất vấn nàng, tại sao đã hứa với hắn không tới gần Thích Hán Lương, mà lại cho Thích Hán Lương hôn nàng trước mặt mọi người?

Thật không ngờ chuyện hắn tận mắt nhìn thấy, nàng lại dám thề thốt phủ nhận, nói người nam nhân kia chỉ khen nàng xinh đẹp mà thôi, nàng đang khiêu chiến cực hạn của hắn sao?

Hắn nhất định phải đánh mông nàng một trận mới có thể làm cho nàng hiểu, nàng nói dối có bao nhiêu lố nhưng, nghe thấy nàng nói muốn gọi người đến, hắn gần như là không chút nghĩ ngợi, chiếm hữu đôi môi nàng.

Không, không phải như thế, hắn cũng không muốn hôn nàng! Hắn chỉ muốn đánh mông nàng một trận, cho nàng học ngoan một chút, cho nàng hiểu được đàn ông thế nào không thể tới gần càng không thể chạm vào! Nhưng, làm sao lại biến thành như vầy? Đầu óc Tạ Thư Dật hỗn loạn một mảnh.

Có lẽ, vì hormone nam tính quá nhiều, làm ma đói trong cơ thể hắn, mới khiến cho hắn làm ra loại hành vi qua xúc động này?

Hắn theo bản năng muốn buông nàng ra, nhưng, tiếp xúc đến làn môi ấm áp ướt át của nàng, hắn lại thấy không muốn rời đi mặc kệ cái gì cũng không quản, nếu Thích Hán Lương có thể hôn nàng, hắn cũng có thể! Vì thế, hắn mang theo một chút thô bạo liếm môi của nàng, thật mềm, thật ngọt, mang theo một cỗ hương bạc hà thơm ngát! Loại mùi thơm này, làm cho hắn say mê hết sức! Hắn có thể cảm giác được toàn thân của nàng đều đang run run, chết tiệt, kỳ thật hắn cũng đang run run, hắn cũng không phải chưa từng chạm qua nữ nhân, nhưng, ở trước mặt nàng, hắn lại ngốc giống như trai tân chưa từng có chạm qua nữ nhân vậy, hắn chìm đắm trong cái loại cảm giác bềnh bồng trong mây này, trước đây, cho tới bây giờ chưa từng có cô gái nào có thể gây cho hắn cảm giác thần kỳ như vậy. Hắn không khỏi muốn xâm nhập càng sâu, đầu lưỡi hắn tìm tòi, nhưng mà, nàng lại gắt gao cắn chặt răng, không cho hắn có cơ hội thâm nhập, Tạ Thư Dật có chút phát hỏa, hắn trừng phạt bằng cách cắn cắn môi nàng.

Hải Nhạc chịu không nổi đau, nức nở há miệng ra, Tạ Thư Dật nắm lấy cơ hội thừa dịp nàng mở miệng mà vào, hắn quấy trong khoang miệng mềm mại ẩm ướt của nàng, cũng có ý đồ muốn bắt được cái lưỡi đinh hương của nàng.

Mà Hải Nhạc vì đầu lưỡi Tạ Thư Dật xâm nhập, đầu óc đã trở nên trống rỗng, khái niệm hôn của nàng chỉ dừng lại ở môi chạm môi, không biết đầu lưỡi đối phương có thể đưa vào trong miệng của mình, một loại cảm giác chua và ngọt không thể nói rõ xen lẫn vào nhau, làm cho hai mắt nàng vốn đang mở thật to chậm rãi  nhắm lại.

Tạ Thư Dật cảm thấy biến hóa của nàng, hắn càng ôm nàng chặt hơn, cúi đầu đói khát dùng sức hấp thụ nước ngọt trong miệng nàng, nàng thật sự rất ngọt, đẹp quá, mềm mại quá! Là hương vi tuyệt vời hắn chưa từng hưởng qua trước nay, hắn cơ hồ có một loại xúc động muốn một ngụm nuốt nàng vào trong bụng.

Hắn không biết mệt mỏi ở trong miệng nàng quấy trở ra một tình triều mãnh liệt, thẳng đến khi nhiệt độ trên người hai người đều tăng cao, Tạ Thư Dật đã không đủ chỉ có một nụ hôn rồi, tay hắn, lặng lẽ phủ lên đẫy đà của nàng, nơi đó, vừa đủ cho hắn một tay nắm giữ, hắn thật sự yêu cực kỳ cái loại cảm giác này, lực đạo trên tay hắn không tự chủ được tăng thêm một chút, điên cuồng vuốt ve nàng, mà tay trái lại nắm thật chặt bờ eo thon nhỏ không xương của nàng, làm cho nàng càng thêm gần sát dục vọng cháy bỏng cuồng nhiệt của hắn.

Trời ơi, hắn chưa từng khát vọng một cô gái như giờ khắc này, cũng chưa từng giống như giờ phút này, muốn yêu thương một cô gái, lòng tràn đầy ý nghĩ chính là muốn thương nàng thật tốt, yêu nàng, không, hắn thầm nghĩ gắt gao dán chung một chỗ với nàng, dung hợp cùng một chỗ thật sâu… Hải Nhạc rốt cục bởi vì Tạ Thư Dật điên cuồng đoạt lấy, giật mình tỉnh lại từ trong nụ hôn mê say, nàng bắt đầu giằng co, bàn tay không bị Tạ Thư Dật giam cầm hung hăng xé rách gấu áo trước của hắn, dùng móng ngón tay giữa hung hăng bấm vào trong thịt hắn.

Nhưng, sự giãy dụa của nàng lại đụng chạm trực tiếp nhất đến dục vọng của Tạ Thư Dật, làm cho dục vọng của hắn càng thêm bành trướng, càng thêm khát vọng! Hắn không khỏi rên rỉ, hắn muốn, hắn thật muốn, hắn thật sự muốn nàng! Hắn không để ý Hải Nhạc đang giãy dụa, xé rách quần áo trên người Hải Nhạc, mà bàn tay phải lộn xộn kia, từ trên dời xuống, xuyên qua quần của nàng, chậm rãi phủ lên mảnh đất trước nay chưa từng có người vuốt ve qua của Hải Nhạc, nơi đó, nở nang và đầy đặn, như một quả vải mọng nước, chỉ cần lột lớp vỏ kia ra, là có thể ăn vào quả vải ngọt ngào trơn bóng, vì thế, hắn điên cuồng muốn lột ra lớp bảo hộ cuối cùng kia của nàng, dùng sức xé rách, chỉ nghe quần lót Hải Nhạc vang lên tiếng bị xé rách.

Hải Nhạc dùng hết tất cả khí lực, mới thoát ra khỏi nụ hôn làm người ta hô hấp không thông của hắn, nước mắt như lê hoa đái vũ (hoa đào trong mưa), nàng nức nở kêu to: “Tạ Thư Dật, không được! Tôi xin anh!” Nàng không khỏi anh anh  òa khóc.

Tiếng khóc tuyệt vọng của nàng rốt cuộc cũng kéo về lý trí bị vây trong trạng thái điên cuồng của Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật kinh ngạc nhìn Hải Nhạc đang khóc sưng khuôn mặt nhỏ nhắn, buông tay của mình ra.

Mà Hải Nhạc dùng sức đẩy hắn ra, trốn ra khỏi lồng ngực của hắn.

Tạ Thư Dật mông lung nhìn Hải Nhạc, hắn vừa mới làm cái gì? Sao hắn có thể làm như vậy? Vừa rồi hắn lại thiếu chút nữa làm chuyện mất lý trí với Hải Nhạc ư?

Tạ Thư Dật không thể tin nhìn tay mình, bàn tay này, mà lại xém xé nát đồ lót người ta, đây là hắn sao? Sao hắn có thể giống một tên lưu manh làm ra loại chuyện bình thường hắn khinh thường nhất đây chứ?

Hải Nhạc phẫn hận nhìn Tạ Thư Dật, sao hắn có thể dùng loại thủ đoạn này, ở đây khi dễ nàng? Nụ hôn đầu của nàng, nàng giữ lại để trao cho nam nhân mình ngưỡng mộ, mà cứ thế bị hắn cướp đi như vậy! Càng quá đáng là, hắn còn sờ soạng thân thể nàng trước nay chưa từng bị người ta đụng chạm, thậm chí thiếu chút nữa đã xé nát đồ lót của nàng! Hắn cướp lấy nụ hôn đầu của nàng, đó là nàng thứ vô cùng trân quý nàng giữ lại cho người mình yêu tương lai! Ác ma này! Nàng muốn rủa hắn đi chết đi! Trong lòng Hải Nhạc vô cùng thống khổ, lòng của nàng đã sắp tan nát. Lửa giận khôn cùng làm cho nàng không chút nghĩ ngợi giơ tay lên.

“Ba!” Một tiếng vang thanh thúy vang lên, thật mạnh dừng ở trên mặt Tạ Thư Dật. Tạ Thư Dật kinh ngạc ôm mặt, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, Hải Nhạc sẽ đánh hắn?

“Tạ Thư Dật, tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho anh!” Hải Nhạc ôm mặt, mở cửa toilet ra, lập tức xông ra ngoài.

Tạ Thư Dật không tự chủ được đuổi theo, Hải Nhạc chạy trốn thật nhanh, xoay người một cái hắn đã không thấy bóng nàng rồi, nhưng tiếng khóc bi thương của nàng vẫn còn đang quanh quẩn bên tai hắn.

Hắn làm cái gì? Hắn rốt cuộc đã làm cái gì?

Nàng là người hắn ghét nhất từ nhỏ, ở trên đời này, hắn hận nhất hai người, một người là Hải Nhạc mụ mụ, một người chính là nàng, nhưng mà, vì sao? Hắn lại hôn một cô gái hắn đã hận đã chán ghét từ nhỏ, hắn lại còn thiếu chút nữa muốn nàng. Tạ Thư Dật ôm đầu suy nghĩ, ngồi xổm trên mặt đất, thật lâu sau mới đứng lên.

Nàng sẽ đi thế nào? Có thể chạy ra ngoài trường học hay không? Nếu chạy ra, nàng sẽ về nhà thế nào? Đêm nay là hắn chở nàng tới, nếu nàng cứ vậy mà đi ra ngoài, trên người không có gì cả, ngay cả tiền bắt taxi cũng không có.

Trong lòng hắn có chút lo lắng, lại có chút áy náy, sải bước đi ra ngoài.

Tạ Hải Nhạc khóc chạy ra bên ngoài trường học, nàng muốn về nhà, nàng không muốn sống ở chỗ này nữa. Bỗng nhiên sau lưng truyền đến một trận tiếng la: “Hải Nhạc, Hải Nhạc, đợi anh với!”

****

Sax Shi thề là Shi đã đọc rất rất nhiều truyện 21+ rồi, từ manga đến ngôn tình, từ Adult đến Mature đến Shoujo thậm chí đến Yaoi lẫn Yuri đều đọc tất, vậy mà lúc edit mất máu muốn xỉu luôn a!!! Khâm phục các tiền bối dịch bộ “Giang Nam nương tử” với bộ “Chân tình ngàn năm” quá!!! Shi đi bơm máu…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+