Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! – Chap 75.1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[AMCC] Chánh văn : Sinh nhật Hải Nhạc 1
August 5, 2012 by Lãnh Nguyệt Phong

Hải Nhạc bĩu môi nói: “Chị, sao chị còn nói hắn tốt chứ? Ở trong mắt em, hắn là một kẻ rất vô tình rất vô sỉ rất độc ác, không đáng cho chị nói tốt, những người con trai em quen biết, ai cũng tốt hơn hắn cả, chị, bạn của hắn là Hứa Chí Ngạn, cũng là anh trai của bạn học em, anh ấy đối với em rất tốt, còn thầy chủ nhiệm của em nữa, đối với em cũng tốt vô cùng, nhưng mà, hắn đều không cho em nói chuyện với bọn họ nói, em ghét hắn muốn chết, cái gì cũng muốn quản em, em thật hy vọng ngày nào đó hắn cứ vậy biến mất trước mặt em, nếu không có hắn, thế giới này sẽ tốt đẹp biết bao nhiêu!”

“Nga? Chẳng lẽ, người trong lòng em là Hứa Chí Ngạn kia sao?” Hải Hoan kinh ngạc hỏi.

“Người em thích là Hứa Chí Ngạn?” Hải Nhạc sợ run, không rõ vì sao đột nhiên chị mình lại hỏi như vậy.

“Nga, thì ra là em rất thích anh ta, kỳ thật em cũng không cần phải thẹn thùng, ở trước mặt chị đây, có gì phải xấu hổ chứ? Thích là thích chứ sao.” Hải Hoan cười nói.

“Không có, em đâu có thẹn thùng, em chỉ thưởng thức anh ấy, trông anh ấy thực tao nhã, thực hòa thuận, cái loại khí chất trên người anh ấy… làm cho người ta cảm thấy thật ấm áp, làm cho người ta nhịn không được muốn lại gần hơn, ở trước mặt anh ấy, không cảm thấy áp lực, chỉ cảm thấy thoải mái, kỳ thật, ai, nói làm sao ta, có lẽ là mẫu người em thích đi, sau này tìm bạn trai, chắc em sẽ tìm loại này nha.” Hải Nhạc cười nói.

“Cắt, còn ở trước mặt chị mà giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt cái gì, nói thẳng muốn Hứa Chí Ngạn làm bạn trai em đi cho rồi, còn nói cái gì sẽ tìm con trai kiểu đó, ở trước mặt chị đây, ngượng cái gì mà ngượng a?”

“Không có , em nói em thích anh ấy hồi nào a, chị, chị thật là, ai, em không nói với chị nữa.” Hải Nhạc thấy chị mình hiểu lầm, dậm chân nói.

“Được rồi được rồi, biết em thẹn thùng, biết em ngượng ngùng, chị không nói nữa là được.” Hải Hoan cười nói.

Hai cái cô gái vừa cười đùa, một bên đi về phía trước, mà ở phía sau các nàng, có một thân ảnh đứng thẳng đơ, hai tay nắm chặt thành quyền, lửa giận ở trong mắt, giống như nham thạch nóng chảy mới vừa phun ra từ núi lửa, mà toàn thân hắn đang tỏa ra một loại không khí âm lãnh xơ xác tiêu điều, luồng khí lạnh này, làm cho tất cả mọi người đứng gần hắn sợ tới mức dán vách tường trốn đi, không rõ sao người thiếu niên này đẹp trai như vậy, lại đóng một vẻ mặt như muốn giết người, sao bọn họ không sợ cho được a?

Khi Hải Nhạc mặc bộ lễ phục được đặc chế đi từ phòng thay đồ lên boong tàu, sớm đoán được có thể nàng sẽ cho mọi người kinh hỉ, nhưng Tạ Thư Dật vẫn không khống chế nổi lại thất thần!

Nàng thật sự, càng ngày càng đẹp, đôi mắt sáng phiếm hơi nước, làn môi đỏ tươi non căng mọng, bờ eo thon nhỏ mảnh mai, cùng khí chất thanh thuần tỏa ra từ trên người, tạo thành một Tạ Hải Nhạc độc nhất vô nhị trên đời!

Nàng được hoa phục tô điểm đoan trang xinh đẹp vô cùng, cho dù nàng đứng ở chỗ nào, cũng đều tỏa ra hào quang rực rỡ chói lóa!

Khi hắn nhớ ra muốn che dấu ánh hào quang của nàng thì hình như đã chậm một bước, tất cả con trai ở đây, trong mắt đều lộ vẻ kinh diễm và ái mộ nàng, ở trong lòng Tạ Thư Dật, cơn hối hận đang gặm nhấm, biết sớm hắn đã lấy kéo cắt nát bộ lễ phục này rồi! (cắt hết sẽ càng hối hận nga… định cho ẻm làm Venus àh? ;]])

Khi đầu bếp đem cái bánh sinh nhật khổng lồ lên, mọi người vèo vèo ôm Hải Nhạc, hát “Happy Birthday”, đến trước cái bánh, hát xong, Hải Nhạc ngượng ngùng ước một điều ước, thổi tắt nến trong tiếng hoan hô của mọi người, sau đó, đèn bật sáng lên, tiếng nhạc cũng vang lên.

Tạ Thư Dật đưa tay thọc vào trong túi quần, nhẹ nhàng nắm cái hộp quà ở trong tay, quà trong hộp, là con cá heo nhỏ muốn đeo cho Hải Nhạc.

Hắn còn chưa đi qua, mọi người đã bắt đầu tặng quà cho Hải Nhạc, trong tay Hải Nhạc, cũng đã ôm một đống lớn rồi, nàng cười đặt hết quà trên một cái bàn, sau đó, Hứa Chí Ngạn đến gần nàng, cũng đưa tay trao quà cho nàng, Tạ Thư Dật dừng bước.

“Hải Nhạc, sinh nhật vui vẻ.” Hứa Chí Ngạn nói với Hải Nhạc.

Hải Nhạc nhìn hộp quà màu hồng, tò mò hỏi: “Anh Chí Ngạn, anh tặng cho em cái gì thế?”

“Em mở ra xem sẽ biết.” Hứa Chí Ngạn cười nói.

Hải Nhạc nghe hắn nói vậy, mở ra tại chỗ, thật không ngờ, bên trong lại là một cái điện thoại màu hồng.

“Anh Chí Ngạn, anh tặng di động cho em?” Hải Nhạc vừa mừng vừa sợ.

Nàng vẫn muốn đổi một cái di động lâu rồi, mà kiểu di động này, đúng là kiểu nàng rất rất thích, nàng từng bàn tán với Nhã Nghiên vụ đó, chắc là Nhã Nghiên nói với anh ấy, thật không ngờ, Hứa Chí Ngạn tri kỷ như vậy.

“Cái di động này, là loại em đang muốn mua, anh Chí Ngạn, anh thật lợi hại, thật sự rất cám ơn anh a.” Hải Nhạc hưng phấn cầm lấy di động xoay tới xoay lui.

Hứa Chí Ngạn nhẹ nhàng nói bên tai nàng: “Hải Nhạc, anh đã lưu số của anh trong điện thoại di động rồi, em phải nhớ gọi điện cho anh đó nha.”

Hải Nhạc vui vẻ cười: “Vâng, vâng, em sẽ gọi cho anh.”

Nàng thật sự rất thích cái di động này a.

Đúng lúc ấy, đột nhiên truyền đến một trận tiếng cano thình thịch, mọi người không khỏi tò mò tới gần mép thuyền.

Cái cano từ từ dừng lại bên mép du thuyền, sau đó, từ trên thang, có một người đi tới, thật không ngờ, đó lại là Thích Hán Lương!

“Thầy?” Hải Nhạc thật không ngờ Thích Hán Lương lại có thể tới đây, đứng ở chỗ này.

Thích Hán Lương liếc mắt liền thấy nàng, mỉm cười đi tới.

“Hải Nhạc, sinh nhật vui vẻ.” Hắn nói.

Hải Nhạc vội vàng nghênh đón.

“Thầy, sao thầy lại tới đây?”

[AMCC] Chánh văn : Sinh nhật Hải Nhạc 2
August 6, 2012 by Lãnh Nguyệt Phong

“Hải Nhạc ngốc, làm sinh nhật cũng không thèm nói với thầy một tiếng, hại thầy phải đi tìm.” Thích Hán Lương ôn nhu nói với nàng.

“Thật ngại quá, không phải là không muốn mời thầy, mà là sợ thầy sẽ không có rảnh thôi ạ.” Hải Nhạc ngượng ngùng nói.

Thích Hán Lương giơ cao cái hộp chữ nhật trong tay mình, trịnh trọng đưa cho nàng: “Hải Nhạc, sinh nhật vui vẻ, thầy xin tặng em một phần lễ mọn.”

Hải Nhạc mở hộp ra, không khỏi giật mình trợn mắt, đó là một cái laptop quả táo mới nhất hiện nay! Giá rất rất xa xỉ đó!

“Thầy… thầy ra tay hơi bị hào phóng đó ạ.” Hải Nhạc có chút bất an không yên lòng, “Em có thể không nhận được không ạ?”

Thích Hán Lương xoa xoa đầu nàng, nói: “Bé ngốc, làm gì có chuyện không nhận quà sinh nhật chứ? Em là học trò ngoan nhất chăm chỉ nhất của thầy, sao thế, chướng mắt món quà thầy tặng em sao?”

“Không có, không có, chỉ là cảm thấy nó quá quý giá.” Hải Nhạc vội vàng lắc đầu nói, đành phải ôm quà vào tay.

“Trên desktop, có MSN của thầy, đến lúc đó, em nhớ phải liên lạc với thầy đó nha.” Thích Hán Lương nói với Hải Nhạc.

“Vâng thưa thầy, cám ơn món quà của thầy, em thật sự rất thích, trước giờ em không có máy tính riêng, mẹ em nói trước tết âm lịch sẽ đưa em một cái, thật không ngờ, bây giờ thầy lại tặng cái này cho em, thật sự rất cảm ơn thầy ạ.”

“Tôi nhớ có lần em nhìn thấy laptop của tôi, em nói em cũng muốn có một cái, cho nên, thầy cũng chỉ có cầu có cung thôi.”

“Thật ạ? Em có nói như vậy sao? Chính em cũng quên, mà thầy vẫn còn nhớ rõ a.” Hải Nhạc không khỏi le lưỡi.

Thích Hán Lương nhìn nàng thật sâu, nói: “Mỗi một câu em nói với thầy, thầy vẫn đều ghi nhớ trong lòng.”

“A?” Hải Nhạc sửng sốt một chút, những lời này, nói cũng thật kỳ lạ a.

Lúc này, Nhã Nghiên đã đi tới: “Em chào thầy.”

“Chào Nhã Nghiên.” Thích Hán Lương gật đầu với Nhã Nghiên.

Nàng nhìn thấy cái laptop Apple đời mới trên tay Hải Nhạc, ánh mắt trợn to: “Thầy! Thầy tặng cho Hải Nhạc laptop? Ai da, biết sớm mẹ em hẳn đã sinh em trễ mấy tháng, em cũng sẽ có một phần quà của thầy, Hải Nhạc, thật hâm mộ bạn nha, anh mình tặng cho bạn di động kiểu mới nhất, thầy thì tặng cho bạn cái máy tính đời mới luôn, còn có một người chậm chạp chưa chịu ra tay, hắc hắc, không biết anh Thư Dật sẽ tặng cho bạn đại lễ gì đây.”

Nàng vừa nói xong, xoay người liền phát hiện Tạ Thư Dật đang trầm mặt đứng sau lưng mình, không khỏi thè lưỡi: “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến a, anh Thư Dật, em vẫn chưa thấy anh tặng quà gì cho Hải Nhạc đâu.”

Tạ Thư Dật mặt không chút thay đổi nhìn Thích Hán Lương, lại liếc nhìn Hải Nhạc một cái, vươn tay cầm hộp quà của Hải Nhạc lại.

“Nga? Là laptop a, lại còn là dòng mới nhất.” Tạ Thư Dật nói mỉa.

Vốn là, khi Chí Ngạn tặng quà cho nàng đến gần nàng như vậy thì hắn đã tích một bụng hỏa, nhưng bận tâm đến hắn là bạn tốt của mình, cố nén.

Không ngờ Thích Hán Lương cũng tới nốt, hơn nữa vung tay ra ngay một đại lễ, (lại) hơn nữa, đáng giận chính là hắn tỏ ra một bộ ôn nhu ẩn tình, điều này làm cho đống lửa vốn đang bập bùng trong lòng hắn, đột nhiên bùng cháy càng dữ dội hơn, một người thầy phải làm gương tốt cho người ta, mà lại thể hiện thâm tình nồng đượm với một đứa học trò, quả thực là đáng đánh đòn!

Ánh mắt Tạ Thư Dật chăm chú nhìn chằm chằm Thích Hán Lương, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh lùng, Thích Hán Lương cũng không yếu thế, nhíu mày lại.

Ánh mắt Tạ Thư Dật càng thêm âm trầm, sau đó, tay hắn buông lỏng, hộp quà rời khỏi hai tay hắn trong tiếng kinh hô của mọi người, Thích Hán Lương nhanh tay muốn chụp lại, nhưng vẫn bị chậm một bước, chiếc hộp “Ba” một tiếng liền rơi trên mặt đất.

***

Tạ Hải Nhạc nhìn cái hộp quà nằm trên mặt đất, không thể tin được hét to: “Tạ Thư Dật, anh làm gì vậy?”

“Thật ngại quá, không có cầm chắc, cùng lắm thì anh đền cho em một cái.” Tạ Thư Dật nhún nhún vai, sau đó nhìn Thích Hán Lương khiêu khích.

Hai tay Thích Hán Lương đều đang run run, hắn cố nén tức giận, không nói gì cả, cứ đối diện với Tạ Thư Dật như vậy, ánh mắt hai người va nhau giữa không trung, ma sát xẹt ra tia lửa điện đầy nguy hiểm.

“Tạ Thư Dật, anh cố ý! Anh cố ý!” Tạ Hải Nhạc vô cùng tức giận, nàng xoay người muốn đi kiểm tra xem cái laptop có bị rơi bể hư gì không, nhưng, Tạ Thư Dật lại đạp một cước trên mặt, nàng rút vài lần cũng không được.

Nàng đứng lên, la về phía Tạ Thư Dật: “Tôi sẽ nói lại với bố cho xem! Anh cố ý gây rối tiệc sinh nhật của tôi! Tôi nhất định phải bảo bố phạt anh! Anh đã hứa với bố hôm nay là thuộc về tôi, nhưng anh lại âm phụng dương vi!” (~ hứa mà không làm)

Nước mắt đã đảo quanh trong hốc mắt của nàng.

Thích Hán Lương đưa tay giữ nàng lại, có chút buồn bã, nhưng hắn vẫn mở miệng an ủi nàng: “Hải Nhạc, phỏng chừng anh của em đúng là không cẩn thận, đừng như vậy, nhiệm vụ tối nay của em là trải qua một đêm sinh nhật hạnh phúc, nếu laptop rớt bể, lần sau thầy sẽ bù cho em một cái.”

Hải Nhạc oán giận liếc Tạ Thư Dật một cái như muốn xẻo hắn, áy náy nói với Thích Hán Lương: “Thầy ơi, thật sự rất xin lỗi.”

Tạ Thư Dật trầm mắt xuống, hắn tự tay kéo Tạ Hải Nhạc lại, nhưng Tạ Hải Nhạc tức giận gạt tay hắn ra, kéo tay Thích Hán Lương: “Thầy, chúng ta đừng đứng ở chỗ này nữa, chúng ta sang bên kia đi, thầy cũng không cần chấp nhặt với kẻ tiểu nhân làm gì.”

Thấy Tạ Hải Nhạc kéo Thích Hán Lương thân mật rời đi, hai mắt Tạ Thư Dật đều sung huyết như muốn chảy máu rồi!

“Tạ Hải Nhạc!” Tạ Thư Dật kêu to một tiếng, định bước lên, Hứa Chí Ngạn bên cạnh vội vàng kéo hắn.

Thích Hán Lương tranh thủ quay đầu lại, cười cười với hắn, cái loại cười này, ở trong mắt Tạ Thư Dật, có đắc ý và thắng lợi, làm cho trái tim Tạ Thư Dật tâm lại nổ tung vì giận dữ.

“Tạ Hải Nhạc! Em có gan! Em dám làm như vậy với anh!?” Tạ Thư Dật rống giận.

“Thư Dật, mày cũng không đúng, tại sao mày lại đi ném cái laptop thầy Thích tặng cho nàng chứ? Nàng không tức giận, mới là lạ! Mày đừng có như vậy, hôm nay là sinh nhật của nàng, ít nhiều gì cũng phải cho nàng vui vẻ trải qua đêm nay.” Hứa Chí Ngạn nói với hắn.

“Đừng có quản tao! Đừng tưởng là tao không biết, không phải mày cũng có lòng riêng với Hải Nhạc hay sao?!” Tạ Thư Dật mở miệng sạc Hứa Chí Ngạn.

Lời của hắn, làm cho Hứa Chí Ngạn biến sắc, cũng làm cho Nhã Nghiên đang đứng bên cạnh rất sợ hãi.

“Cái gì gọi là lòng riêng? Cho tới bây giờ tao vốn không có giấu diếm tình cảm cùa tao dành cho Hải Nhạc trước mặt mày!” Hứa Chí Ngạn trầm giọng nói.

Tạ Thư Dật cười lạnh một tiếng, nói: “Đúng rồi, mày không có giấu diếm, mày hận không thể chiêu cáo thiên hạ, mày có tình cảm với nó! Tao cho mày biết, không có cửa đâu, nàng còn quá nhỏ, tao sẽ không cho phép mày với nó yêu đương!”

Vừa nghĩ tới tối hôm qua nghe được Hải Nhạc nói chuyện, lại liên tưởng đến Hứa Chí Ngạn cũng thích nàng một cái, rất có thể nàng sẽ đồng ý cho hắn theo đuổi, thậm chí có khả năng, nàng sẽ bị Hứa Chí Ngạn ôm vào trong ngực, mặc sức hôn môi, tim của hắn, lập tức giống bị tạt nước nóng co rút đau đớn.

Hứa Chí Ngạn thấy hắn nói như vậy, cũng tức giận: “Tạ Thư Dật, tao phát hiện càng ngày mày càng không thể nói lý rồi, cho dù tao thích nàng, cho dù nàng nhận lời theo đuổi của tao, sao lại phải được mày cho phép? Mày thật là rất không thể nói lý rồi! Qua đêm nay, nàng đã mười sáu tuổi rồi! Đừng quên, người mười sáu tuổi tuổi, chỉ cần được cha mẹ cho phép, cũng có thể kết hôn! Mày càng như vậy, Thư Dật, tao quyết định ngày mai sẽ bắt đầu theo đuổi nàng! Tao sẽ làm cho nàng gả cho tao! Dù sao cha mẹ hai bên chúng ta đều có ý như vậy!”

Tạ Thư Dật nghe Hứa Chí Ngạn dám nói ngày mai sẽ bắt đầu theo đuổi Hải Nhạc, mà còn nói Hải Nhạc sẽ gả cho hắn, hai mắt không nhịn được giận trừng, quát to: “Không được! Không được! Tao không cho! Hứa Chí Ngạn! Tạ Hải Nhạc nó vĩnh viễn sẽ không gả cho ngươi! Nó sẽ gả cho…” Trong lòng hắn đột nhiên lộp bộp một chút, nàng sẽ gả cho ai? Sẽ gả cho ai? Hắn cũng thật không ngờ, có một ngày, nàng cũng sẽ lập gia đình! Cũng sẽ kết hôn!

Hắn lảo đảo lui về phía sau vài bước, bị chuyện mình đột nhiên ngộ ra trong lòng làm kinh hoàng.

Hứa Chí Ngạn hừ lạnh một tiếng nói: “Mày không cho? Đó là chuyện riêng của Hải Nhạc, mày không cho phép không cho phép, tao với nàng cùng một chỗ, chỉ cần được cha mẹ hai bên chúc phúc ! Không cần mày cho phép hay không cho phép!”

“Mày đang mơ hả? Mày cũng không biết nó thích hay không thích mày, đã nhào đến chuyện kết hôn, đúng là làm cho tao cười rụng răng!” Tạ Thư Dật cười lạnh nói với Hứa Chí Ngạn.

Hứa Chí Ngạn bị hắn làm nghẹn, trên mặt lộ ra nét xấu hổ, nhưng hắn vẫn cứ cường ngạnh nói với Tạ Thư Dật: “Tao sẽ làm cho nàng yêu tao! Nàng sẽ trở thành nữ nhân của tao!”

“Nữ nhân của mày? Nó sẽ trở thành nữ nhân của mày?” Hai tay Tạ Thư Dật không kềm được nắm chặt thành quyền

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+