Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! – Chap 84-85 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[AMCC] Chánh văn : Rốt cuộc là ai?
September 18, 2012 by Lãnh Nguyệt Phong

Nàng chạy đến trong phòng tắm, vỗ nước lung tung vào trên mặt, muốn mượn nó làm biến mất ánh đỏ hồng trên mặt.

Thấy mình bình tĩnh một chút, nàng dùng khăn lau nước trên mặt đi, sửa sang đầu tóc, mở cửa ra.

“Em à, sao lâu như thế mới mở cửa? Hại chị đợi dài cổ.” Trì Hải Hoan thầm oán.

“Nga, em có hơi mệt, đổi quần áo xong lên giường nằm một hồi luôn.” Hải Nhạc nói dối bừa.

Trì Hải Hoan thấy tóc gáy nàng cũng lộn xộn, thật sự tin nàng đang ngủ, không truy cứu nữa.

“Nhạc Nhạc, lần trước chị thấy trong tủ treo quần áo của em có một cái váy dài màu hồng thật đẹp, ngày mai có thể cho chị mượn mặc một lần không?” Hải Hoan nói với Hải Nhạc.

Lần trước nàng đi xem tủ quần áo của Hải Nhạc một chút, nhìn trúng cái váy dài màu hồng kia.

“Không sao, nếu chị thích, chị cứ lấy mặc đi, em chỉ từng mặc có một lần, chị thích, em tặng cho chị.” Hải Nhạc nói.

“Cám ơn em yêu.” Hải Hoan thơm trên mặt nàng một cái, hớn hở nói, “Hải Nhạc, tuần sau nếu có rảnh, chúng ta kéo mẹ đi dạo phố, hồi trước chị có nhìn trúng một bộ áo, mà vẫn không có thời gian đi mua, lần này, nhất định phải dành thời gian mua lại mới được!”

“Vâng, lần sau em và mẹ sẽ cùng đi với chị.” Hải Nhạc nói.

Hải Hoan cầm cái váy kia trong tay, sau đó nói với Hải Nhạc: “Nhạc Nhạc, em biết không? Lần này chị bị bắt cóc, lại chính là đi chịu thay em đó.”

Hải Nhạc có hơi ù ù cạc cạc: “Chị, thế nào lại là chịu thay em a?”

Hải Hoan nghiêng qua liếc nàng một cái nói: “Mấy tên cướp kia, là người từng bị Tạ Thư Dật đắc tội vì em trước đây đó!”

“Không biết a, em chưa từng đắc tội với ai mà.” Hải Nhạc lắc đầu nói.

“Vậy ý của em là chị đang lừa em sao!” Hải Hoan có chút tức lên rồi, “Chị đây hỏi em, em có nhớ ở Dạ Chi Hoàng Triều từng xảy ra chuyện gì hay không?”

“Nga, Dạ Chi Hoàng Triều, đúng là có một chuyện như vậy, em bị một tên Đại Hắc Nha đáng ghét quấn lấy, hắn cho em là tiếp viên ở Dạ Chi Hoàng Triều, chiếm tiện nghi của em,” Hải Nhạc gật gật đầu nói, sau đó, nàng kinh hô một tiếng, “Chẳng lẽ, kẻ bắt cóc chị là Đại Hắc Nha kia sao?”

Hải Hoan gật gật đầu nói: “Chính hắn! Hắn nói Tạ Thư Dật vì em mà làm cho mặt mũi của hắn ở Dạ Chi Hoàng Triều đi quét rác, hơn nữa sau đó lại còn sai Long gia thu địa bàn của hắn, thiếu chút nữa bỏ tù hắn luôn rồi, cho nên, hắn nhìn thấy chị ở Kawasaki, nghĩ chị là em, đi bắt cóc chị luôn!”

Hải Nhạc lập tức hoảng lên: “Vậy, hắn hẳn là không có làm gì với chị phải không?” Nếu… Nàng không dám nghĩ tới, thật không ngờ chị lại thay nàng thoát một kiếp!

“May mắn, tính chị thông minh, hù dọa hắn một phen, bằng không, chị thật không dám đảm bảo hắn sẽ đối với chị như thế nào nữa.” Hải Hoan nhớ tới chuyện xảy ra đêm đó, trong lòng vẫn còn hơi sợ hãi , “Nhạc Nhạc, không phải chị nói chứ, nếu em mà bị bắt đi, cũng không biết em có thể bảo vệ toàn thây được hay không.”

Hải Nhạc vừa nghe nàng nói như thế, không nhịn được rùng mình một cái.

“Cũng có thể, với em hả, hắn sẽ tiền gian hậu sát nữa kìa, cái loại người này, chuyện gì cũng có thể làm ra được, may mà chị đủ cơ trí, dọa bọn họ một trận, em à, chị đã giúp em chắn qua hơn một cái kiếp lớn a, còn bằng em hả, nếu cái loại gặp chuyện chỉ biết khóc yếu đuối như em á, đụng phải bọn họ, chắc chắn sẽ đem em tiền gian hậu sát cho xem!” Hải Hoan cường điệu lần nữa.

Hải Nhạc lập tức bật khóc, nàng ôm lấy Hải Hoan nói: “Chị ơi, xin lỗi chị, thật sự xin lỗi chị, vốn nên là em chịu khổ, lại phải bắt chị chắn thế, thật sự cám ơn chị, cám ơn chị.”

“Ngốc này, may mà là chị, nếu chính là em, em đã sớm không thể đứng đây khóc, cho nên, cũng không sao , chị nói chị là chị em, chị hẳn nên chăm sóc em gái, có thể làm gì cho em, chị nhất định sẽ đi làm! Em là người thân nhất của chị a, bé ngốc.” Hải Hoan hài lòng vỗ vỗ vai nàng.

“Dạ, em biết, ở trong lòng em, em chỉ có chị với mẹ là người thân nhất a, về sau, chỉ cần em có gì, em đều có thể chia sẻ cùng chị! Thật đó, chỉ cần em có, nếu chị nhìn trúng, chị cứ lấy là được, chị bị kinh hách lớn như vậy, đó cũng là chị nên được.” Hải Nhạc nghẹn ngào nói với chị.

“Được rồi, được rồi, chị cũng không lấy của em đâu, em có, sau này chị cũng sẽ có a, chỉ có điều, chị cảm thấy anh Thư Dật hình như không thế nào thích bộ dạng của chị vậy.” Hải Hoan mặt ủ mày chau nói.

Hải Nhạc thấy chị lo âu về Tạ Thư Dật như vậy, vội vàng an ủi nàng nói: “Chị, Tạ Thư Dật chính là một kẻ thờ ơ lạnh lùng, với ai hắn cũng như vậy cả, ngay cả em đây, bây giờ em nói cho chị biết luôn, từ lúc em tám tuổi đến bây giờ, hắn lúc nào cũng bắt nạt em chứ đâu, từ nhỏ hắn cũng đã rất ghét em rồi, chị không biết…” Hải Nhạc do dự một chút nói: “Chị không biết chứ, đêm tiệc sinh nhật của em đó, cũng bị hắn quấy phá, hắn đem laptop thầy em tặng cho em quăng trên mặt đất, sau lại… lại ném thầy em xuống biển, hai người thiếu chút nữa đã đánh nhau, hắn chính là một tên điên, hắn chính là không muốn em hạnh phúc, thấy em vừa vui vẻ một chút, hắn liền nhất định sẽ nghĩ cách phá hoại.”

“A? Có chuyện này nữa?” Hải Hoan kinh ngạc kêu, “Sao hắn có thể làm như vậy với em a? Vì sao em không đi nói cho mẹ biết a? Để cho mẹ đi xử hắn!”

Hải Nhạc cười khổ lắc đầu: “Chị, em chính là không muốn làm cho mẹ khó xử, mới không nói cho mẹ nghe, dù sao, trên đầu mẹ còn đang đội một cái mũ mẹ kế mà, em không muốn vì em mà mẹ chuốc lấy phiền toái.”

“Ai, Hải Nhạc đáng thương.” Hải Hoan thở dài, “Em nói cũng đúng, không thể để cho mẹ khó xử, ai.”

Thật không ngờ Tạ Thư Dật lại chính là người như vậy, chẳng lẽ, nàng nhìn sai rồi? Nàng còn tưởng rằng hắn tốt với Hải Nhạc lắm chứ, xem ra, Hải Nhạc nàng, ở trong mắt Tạ Thư Dật, cũng không có gì khác biệt a, đã vậy, nàng nhất định tin chắc có thể làm cho vị trí của mình ở trong lòng Tạ Thư Dật vượt qua Hải Nhạc!

*****

“Mẹ La, hôm nay chị con rất xinh đẹp phải không?” Hải Nhạc vui vẻ hỏi mẹ La.

“Ân, đại tiểu thư với tiểu thư giống nhau như đúc, đương nhiên cũng xinh đẹp.” Mẹ La cười meo meo, “Nếu cô không mở miệng, đại tiểu thư mặc cái váy này vào, tôi còn tưởng là cô kia kìa.”

“Ha ha, bọn con là chị em song sinh mà lị.” Hải Nhạc lè lưỡi với mẹ La, “Hôm nào, nếu chị hai mặc quần áo của con, con mặc quần áo của chị hai, bác nhất định sẽ nhận nhầm hai người bọn con, ha ha.”

Lúc này, Tạ Thư Dật đi từ trên lầu xuống, ánh mắt của hắn vẫn dừng lại ở trên người Hải Hoan, dò đi dò lại, trên mặt của hắn lại lộ ra vẻ nghi ngờ.

Mà Hải Nhạc, nghĩ tới nụ hôn tối hôm qua, mặt của nàng “vèo” một cái lập tức nóng cháy, cái miệng vốn đang chít chít oa oa, cũng dừng lại, khi Tạ Thư Dật nhìn sang phía nàng, nàng vội vã cúi đầu.

“Các người, rốt cuộc ai là ai?” Tạ Thư Dật nhíu mày.

Mẹ La không nhịn được đứng bên cạnh che miệng cười không ngớt.

“Anh đoán thử coi?” Hải Hoan cười.

Hải Nhạc vẫn luôn cúi đầu, không dám nhìn Tạ Thư Dật, nàng sợ vừa nhìn thấy hắn, sẽ nhớ tới nụ hôn cho nàng cảm giác kỳ diệu tối hôm qua.

Tạ Thư Dật mặt không chút thay đổi đánh giá Hải Hoan từ trên xuống dưới một lượt, hôm nay Hải Hoan mặc bộ váy màu hồng của Hải Nhạc, thân hình của nàng cũng không khác mấy so với Hải Nhạc, mặc trên người nàng, cũng rất xinh đẹp, nổi bật lên vóc dáng ngọc ngà của nàng.

Bị ánh mắt bình tĩnh kia xem xét làm cho Hải Hoan có chút ngượng ngùng, mặt cũng đỏ lên nhàn nhạt, cuối cùng cũng hấp dẫn được ánh mắt của hắn, nàng thầm hoan hô nhảy nhót trong lòng.

“Cởi ra!” Tạ Thư Dật đột nhiên nói.

“Cái gì?” Hải Hoan không tin vào lỗ tai của mình, nàng ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Tạ Thư Dật, “Vì sao em phải cởi ra?”

“Tôi kêu cô cởi ra, cô lập tức cởi ra ngay!” Tạ Thư Dật mất kiên nhẫn nhíu mày.

Đây là váy của Hải Nhạc! Sao lại có thể mặc trên người cô ta chứ?

Hải Hoan xấu hổ không nói thành lời, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

Hải Nhạc thấy chị đau lòng, vội vàng lên tiếng giải vây: “Không cần cởi ra, cái váy này, em đưa cho chị rồi, chị mặc đẹp hơn em nhiều.”

Tạ Thư Dật thản nhiên liếc nàng một cái, sau đó lại trở lại trên người Hải Hoan: “Trì Hải Hoan, cô muốn mặc quần áo, có thể đi mua đồ mới, Tạ gia không thiếu số tiền này, sau này, quần áo Hải Nhạc, tôi không hy vọng được mặc ở trên người của cô! Bây giờ, cô đi cởi xuống ngay cho tôi!”

“Ô ô ô…” Trì Hải Hoan ôm mặt xông lên lầu.

Hải Nhạc thấy chị bị Tạ Thư Dật làm khó, nàng không nhịn được tức giận chất vấn Tạ Thư Dật: “Sao anh có thể đối với chị tôi như vậy? Chị ấy mới đến, ăn đã bắt nạt chỉ! Tạ Thư Dật, anh thật đáng ghét!”

Tạ Thư Dật trầm mặt xuống: “Tạ Hải Nhạc, không chỉ cô ta, tôi cũng muốn nhắc nhở em, về sau, quần áo nào em đã mặc vào, không thể đưa cho cô ta, có nghe hay không?”

“Tôi không muốn nói chuyện với một tên điên không thể nói lý!” Hải nhạc tức giận cho hắn một cái trừng mắt dữ tợn, cũng rầm rầm chạy lên lầu, gõ cửa Hải Hoan.

Hải Hoan mắt hồng hồng ra mở cửa, trong tay nàng chính là quần áo bị bắt phải đổi.

“Chị, đừng giận, hắn chính là một kẻ quái dị thế đó, chị đừng so đo với hắn, chị…” Hải Nhạc an ủi nàng.

“Không phải một cái áo rách sao? Đáng giá lắm à?” Hải Hoan tức đô đô ngồi trên giường.

“Chị hai a, em cũng đã mắng hắn là kẻ điên rồi, chúng ta đừng so đo với một kẻ điên được không?” Hải Nhạc nói, “Chị cũng đừng thay ra, mặc kệ nó.”

“Chị mới không thèm mặc đâu, ra giá thiếu gia thối gì a.” Hải Hoan giận dỗi lau nước mắt trên mặt.

“Được rồi, không mặc thì không mặc, lần sau em với chị đi mua nhiều quần áo đẹp vào, quần áo mới vốn sẽ tốt hơn quần áo cũ, có lẽ hắn chính là nghĩ như vậy a? Chỉ là cách hắn nói chuyện có hơi đáng ghét đi? Chắc đúng là hắn vì chị mặc quần áo của em mà không vui rồi, hắn không phải nói sao, Tạ gia không thiếu số tiền này, phỏng chừng không muốn cho chị mặc quần áo cũ đấy, hắn kẻ này quái quái, lời nói ra từ trong miệng hắn đều rất khó nghe.” Hải Nhạc nói.

“Thật vậy chăng? Có phải không muốn cho chị mặc quần áo cũ của em không đó?” Hải Hoan bán tín bán nghi hỏi.

“Đúng vậy, chị hai, nhất định là hắn không muốn để cho chị mặc quần áo cũ của em rồi, bằng không sẽ không nói chị muốn mặc quần áo có thể mua đồ mới, chị hai, đừng so đo với hắn, hắn chính là cái loại độc miệng, nói cái gì cũng không thể làm người ta vui được.” Hải Nhạc nói.

Vừa nghe Hải Nhạc nói như thế, thần sắc trên mặt Hải Hoan tạm hòa hoãn lại.

“Lần sau, em, mẹ với chị đi mua nhiều quần áo chị thích về đi, đừng tức giận nữa, tức giận vì cái loại người này, không đáng.” Hải Nhạc tận tình khuyên bảo.

“Tốt, nghe lời em.” Hải Hoan gật đầu.

Nàng một lần nữa lấy áo thay vào, cùng Hải Nhạc xuống lầu.

Tạ Thư Dật đã ngồi đó ăn điểm tâm, thấy hai người các nàng xuống dưới, cũng không lên tiếng, khó chịu ngồi ăn tiramisu trong tay hắn.

[AMCC] Chánh văn : Thích không?
September 22, 2012 by Lãnh Nguyệt Phong

“Cha với mẹ đâu?” Hải Hoan khó hiểu hỏi.

“Bình thường sáng thứ hai, bố mẹ không kịp ăn sáng ở nhà.” Hải Nhạc nói.

Đột nhiên, Tạ Thư Dật để một cái dĩa tiramisu khác lên trước mặt Hải Nhạc: “Ăn lẹ lên! Sắp nguội rồi!”

“Không ăn!” Hải Nhạc tức giận lại đẩy ra.

Tạ Thư Dật “rầm” một cái đứng lên, tức giận nhìn nàng.

Nhìn ánh mắt quật cường của Hải Nhạc, hắn thở dài một hơi, xoay người, nói với mẹ La: “Mẹ La, lấy một cái túi giấy dầu lại đây.”

Mẹ La lên tiếng đáp lời đi lấy một cái túi giấy dầu.

“Gói cái tiramisu kia lại.” Hắn dặn dò.

Mẹ La bọc tiramisu lại, Tạ Thư Dật đưa tay nhận lấy.

“Không ăn thì không ăn! Vậy đến trường thôi!” Tạ Thư Dật to tiếng với Hải Nhạc.

Hải Nhạc trừng hắn một cái dữ dằn, đứng lên, cầm lấy túi xách đặt ở trên sô pha, thuận tay cũng nắm lấy Hải Hoan.

“Chị ơi, đi với em đi.” Nàng quan tâm Hải Hoan.

Hải Hoan cũng đứng lên, đang muốn đi về phía Hải Nhạc, Tạ Thư Dật nói: “Em ấy không thuận đường với chúng ta, bác Cương sẽ đưa nó!”

Hải Hoan không biết theo ai đứng đó, Hải Nhạc thấy Tạ Thư Dật nói như vậy, biết muốn đi cùng chị là vô vọng, nói với chị: “Nếu vậy, chị ơi, bác Cương đưa chị cũng được, bằng không, chị cứ ăn xong bữa sáng trước đi, em đi trước đây.”

Hải Hoan đành phải ngồi xuống lần nữa, nhìn Hải Nhạc và Tạ Thư Dật cùng nhau rời đi.

Tạ Thư Dật vẫn rất xua đuổi nàng! Nhận ra điều này, làm cho Trì Hải Hoan tức sôi máu, nàng “rầm” một tiếng quăng cái bát trên bàn xuống đất.

Mẹ La nghe thấy tiếng vang, hoảng hốt vội vã chạy ra.

“Đại tiểu thư, có chuyện gì vậy?”

Hải Hoan giật mình, phát hiện mình quá mức kích động, vội vàng nói: “Thật ngại quá, con không cẩn thận làm rơi bát xuống đất rồi.”

“Nga, không sao, tôi đi quét là được.”

“Mẹ La, không sao đâu, con làm cho.” Nàng cười nói.

“Như vậy sao được, cô là tiểu thư, đây chính là chuyện người hầu chúng tôi phải làm.” Mẹ La ngăn cản nàng.

“Con làm cho, bác đi tìm bác Cương giùm con, nhờ ông ấy đưa con đến trường học với.” Hải Hoan nói.

“Vậy được rồi, tôi đi gọi ông ấy.” Mẹ La cười hiền hậu nói, “Đại tiểu thư, cô với tiểu thư giống nhau thật tốt bụng a.”

“Ha ha, mẹ La, ở trong mắt con, bác giống như là bà nội con vậy đó.” Hải Hoan nói.

Mẹ La nở nụ cười: “Con bé ngốc, sao tôi có thể làm bà nội cô cơ chứ?”

“Mẹ La, con không có bà nội a, vậy bác làm bà nội con đi, con còn thật sự muốn gọi bác một tiếng bà nội nữa kìa.” Hải Hoan ngọt ngào nói.

“Tiểu thư ngốc, mẹ La không nhận nổi, cô có lòng là đủ rồi, vẫn nên gọi tôi là mẹ La đi, nếu lão gia với phu nhân phát hiện cô phá hỏng quy củ, lại sẽ mắng cô cho coi.” Mẹ La cười ha ha.

Tiểu thư Hải Hoan thật sự là rất được lòng người a, phu nhân sinh con gái làm sao có thể ngoan hết như vậy chứ nhỉ?

Mẹ La cười hiền rời đi.

Bác Cương đã tới, Hải Hoan cười ngọt ngào nói: “Bác Cương, sau này phải phiền bác đưa con đi học, vất vả cho bác.”

“Đây là công việc của tôi, tiểu thư.” Bác Cương nói.

“Con biết, nhưng mà, vẫn muốn cảm ơn bác, đến lúc đó, con sẽ nói với mẹ, mọi người đều làm việc tốt lắm, đối với con rất tốt.”

Bác Cương ngẩn người, mỉm cười, sau đó cúi người: “Vậy xin cám ơn tiểu thư.”

Thấy hai người trước thận trọng xa cách sau biến thành cung kính, Hải Hoan thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thu mua lòng người đối với nàng mà nói, rất đơn giản.

Muốn thu mua lòng người, cần phải làm từ đám người hầu trước, nàng muốn cho mọi người ở Tạ gia từ trên xuống dưới đều thích nàng!

Một lần nữa quay về những ngày làm bề trên người khác, tâm tư buồn phiền mới vừa rồi của Hải Hoan, lại bị sự cung kính của đám người hầu với nàng hòa tan mất.

Tạ Thư Dật không cho nàng mặt mũi, không sao cả, nàng sẽ từ từ làm cho hắn thay đổi được!

Nàng thầm nói trong lòng.

“Ăn đi, đến lúc đó lại lạnh.” Tạ Thư Dật đưa cái túi giấy dầu cho Hải Nhạc đang ngồi bên cạnh.

Vẫn là xe thể thao tốt nhất, nàng cũng sẽ không thể mượn cớ ngồi phía sau, sau này hắn sẽ thường xuyên lái xe thể thao đến trường học.

“Không đói!” Hải Nhạc tức giận nói.

“Em…!” Tạ Thư Dật vốn muốn nổi giận, nhưng hắn nhịn được.

Tạ Thư Dật nghĩ nghĩ, vẫn nên nói cho nàng biết đi.

“Vì sao tôi không cho cô ta mặc đồ của em, là bởi vì tôi sợ đến lúc đó tôi sẽ lẫn lộn em với cô ta loạn xạ, tôi sợ tôi sẽ nhầm cô ta thành em mất.” Tạ Thư Dật hơi bứt rứt vặn tay.

“Không thể nào! Chị tôi mặc quần áo của tôi, anh sợ sẽ nhầm chỉ thành tôi?” Hải Nhạc có chút kinh ngạc, thì ra hắn vì vậy nguyên nhân như vậy, không cho chị mặc quần áo của nàng?

Tạ Thư Dật gật gật đầu nói: “Ừ, tôi chưa từng thấy cặp song sinh nào giống nhau hơn các em cả, người ta còn có thể có nốt ruồi hay bớt nổi trên mặt, nhưng mà, hai người các em trên mặt chẳng có gì cả, thật sự rất khó phân biệt.”

Nên nhớ rằng, ngay lần trước hắn đã nhìn nhầm rồi, kết quả là hôn Hải Hoan, hắn không cho phép chính mình sau này lại lặp lại chuyện như vậy nữa.

Hơn nữa, sáng nay vừa nhìn thấy Hải Hoan mặc váy dài màu hồng phấn, hắn còn tưởng rằng là Hải Nhạc nữa chứ, cho nên, hắn không cho Hải Hoan mặc quần áo Hải Nhạc, cũng chính là vì nguyên nhân này.

“Thế nhận nhầm thì cứ nhận nhầm a, có sao đâu? Dù sao tôi với chị cũng giống nhau, không có gì khác biệt cả.” Hải Nhạc ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng, không biết tại sao, lại toát ra một cảm giác vui sướng mơ hồ.

Tạ Thư Dật liếc nàng một cái, lái xe chậm lại, sau đó, hắn nói: “Em cũng không ngại tôi nhận nhầm sao? Thế, nếu tôi xem cô ta là em, hôn cô ta thì sao? Em cũng không để ý sao?”

“Ách…” Lưỡi Hải Nhạc đột nhiên co rút, nói không nên lời.

Nàng… sẽ để ý không? Sẽ sao? Nàng tự hỏi mình trong lòng.

“Bô tôi cần phải để ý sao? Nhiều lắm cũng chỉ là một nụ hôn mà thôi, anh không thể chỉ hôn tôi một cái đúng không?” Hải Nhạc hừ hừ vài tiếng, “Trước tôi, tôi nghĩ anh đã từng hôn không biết bao nhiêu cô gái nữa kìa? Phi phi phi, thật bẩn, thật bẩn.”

Tạ Thư Dật nghe nàng khinh thường nụ hôn của hắn như vậy, tức muốn chết, hắn lớn tiếng phản đối: “Tôi chưa từng hôn họ, tôi đều không cho các cô ấy chạm vào môi của tôi!”

“Không thể nào? Nhưng mà… nhưng mà… các anh đều đã như vậy như vậy…” Giọng Hải Nhạc càng lúc càng nhỏ.

Nàng thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình, trong lòng tự ảo não vì sự lỗ mãng của mình.

Tạ Thư Dật thở dài một hơi, nói: “Em không tin sao? Tôi cũng không tin, tôi cũng không biết đây là chuyện gì xảy ra, có lẽ, tôi thích sự sạch sẽ đi, tôi mới không cho họ chạm vào môi của tôi, nhưng, không biết vì sao, tôi hôn em lại hôn phát nghiện, có phải vì em luôn luôn ở bên cạnh tôi, tôi biết em là sạch sẽ chăng?”

Nói xong lời cuối cùng, hắn gần như biến thành lầm bầm lầu bầu.

Hải Nhạc nghe được câu nói kia, trong lòng vừa tức vừa thẹn, tên vương bát đản này, đang nói cái gì a, thật đúng là không biết xấu hổ!

“Anh… Không biết xấu hổ!” Nàng ôm gương mặt nóng bừng, nói.

Tạ Thư Dật liếc qua nhìn nàng một cái, khóe miệng đột nhiên hiện lên một nụ cười.

“Nhạc Nhạc, nói cho tôi biết, em đang tính sổ tôi từng hôn những cô gái khác sao?” Hỏi nàng.

“Để ý cái đầu anh á! Anh hôn họ, đâu có liên quan gì tới tôi a? Tôi mới ước gì anh đi hôn bọn họ đi, đừng đi hôn tôi là tốt rồi!” Hải Nhạc tức giận nói.

Đúng là một tên vừa tự kỷ cuồng vừa tự kiêu cuồng! Nàng thầm mắng trong lòng, nhưng mà, khi trong đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh Tạ Thư Dật đang hôn một cô gái khác, trong lòng của nàng đột nhiên thắt một cái, đó là một thứ cảm giác rất không thoải mái.

“Em…” Tạ Thư Dật chán nản, “Em đã quên tối hôm qua rồi sao? Chính nụ hôn tối hôm qua kia, em dám nói một chút cảm giác em cũng không có sao? Nếu nói không có cảm giác mà nói, tại sao em lại đáp lại tôi?”

Hải Nhạc bị hắn nói như thế, tay cũng run lên.

“Ai đáp lại anh? Ai đáp lại anh? Tôi nào có!”

Vô lại đến nàng cũng dám giỡn, hắn cho là là hắn thì không sao ư?

Tạ Thư Dật đánh tay lái một cái, đỗ xe bên cạnh một cái biển tạm dừng ở trên đường, ánh mắt sáng rỡ nhìn Hải Nhạc.

“Không có sao? Em có muốn tôi giúp em nhớ lại ngày hôm qua em đã đáp lại tôi như thế nào hay không?” Hắn cười hỏi nàng.

“Không cần!” Hải Nhạc vội vàng bịt miệng, “Đến lúc đó sẽ muộn mất.”

Tạ Thư Dật nhìn đồng hồ, thở dài một hơi: “Tạm tha cho em.”

Hắn như đột nhiên nhớ tới cái gì, sờ sờ trong túi quần, lấy một thứ gì đó cầm chặt trong tay, nói với Hải Nhạc, “Nhắm mắt lại.”

“Không!” Hải Nhạc mở trừng mắt thật to.

“Đừng đùa nữa, tôi sẽ không hôn em!” Tạ Thư Dật trừng Hải Nhạc một cái.

“Thế… anh muốn làm gì?” Hải Nhạc hỏi.

“Tóm lại là không phải hôn em! Nhắm mắt nhanh lên!” Tạ Thư Dật mất kiên nhẫn nói.

Hải Nhạc đành phải ngoan ngoãn nhắm mắt lại, cảm giác được đôi tay Tạ Thư Dật phía sau, vòng lên cổ nàng, sau đó, đột nhiên cảm thấy cổ lạnh lên một tí.

“Được rồi, có thể mở mắt ra.” Tạ Thư Dật nói.

Hải Nhạc mở to mắt, sờ sờ cổ, thì ra, hắn đeo lên cho nàng một cái dây chuyền, nàng kéo ra nhìn một chút, là một chú cá heo bạch kim xíu xiu, hai mắt khảm kim cương trắng, thật tinh xảo, thật đáng yêu, nhất thời nàng liền yêu thích không buông tay.

“Đẹp quá, đẹp quá.” Hải Nhạc nhịn không được nhẹ giọng la lên.

“Thích không?” Trong giọng nói của Tạ Thư Dật mang theo một tia gấp gáp.

Hải Nhạc nhìn chú cá nhỏ không chớp mắt, nói: “Thích lắm, đây là một con cá heo, làm sao anh biết tôi thích cá heo a? Tôi thích nhất là cá heo đó, anh biết không? Hồi trước đây tôi đi theo bố với mẹ đến công viên Hải Dương, chỗ tôi thích xem nhất mà cũng thích đi nhất chính là khu cá heo, tôi rất thích xem bọn chúng biểu diễn, chúng nó vừa ngoan vừa đáng yêu, tôi thật sự rất thích!”

“A?” Vậy thì đúng là chó ngáp phải ruồi rồi, lúc trước hắn cũng chỉ là bởi vì trong chữ “tiểu hải đồn” (nghĩa là cá heo) có một chữ trong tên Hải Nhạc mà thôi, thật không ngờ, nàng lại thật sự yêu cá heo, món quà này, thật đúng là chính xác!

“Thích là tốt rồi.” Tạ Thư Dật vui vẻ nói.

Hải Nhạc giương mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Cám ơn anh.”

Thật không ngờ, ba chữ đó của nàng, lại có thể làm cho Tạ Thư Dật đỏ mặt.

“Con cá heo này, vốn chính là quà sinh nhật tôi muốn tặng cho em, có điều là, vẫn luôn không có cơ hội tặng cho em thôi.” Hắn hồng mặt nói, “Lần trước nói cái kia đại lễ sinh nhật, chỉ là muốn chọc tức em, nói nhảm thôi, con cá heo này, mới đúng là món quà sinh nhật tôi muốn đưa cho em.”

“Thật sao?” Hải Nhạc chấn động nhìn hắn, nhưng, vừa nghĩ tới tối hôm sinh nhật đó, chuyện hắn làm ra với nàng, ánh mắt của nàng lại u ám xuống.

Có lẽ, hắn chính là đang lừa nàng, bây giờ hắn muốn nàng tha thứ hắn, cho nên, không tiếc tiêu phí tâm tư muốn dùng con cá heo này làm cho nàng vui vẻ, khiến cho nàng tha thứ hắn, là như vậy, nhất định là như vậy! Bằng không, vì sao hôm sinh nhật đó không tặng cho nàng? Ngược lại phải đợi lâu như vậy mới đưa cho nàng chứ?

***

Shi thề là Shi dịch đúng chỗ “tiramisu” đó, nhưng Shi cũng không thể nào hiểu được sao lại có người ăn sáng bằng nó, còn bọc trong giấy dầu và sợ nguội lạnh nữa???

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+