Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ác ma xấu xa lão đại – Chương 4 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Tiểu Oánh không sao chứ?”

La Duẫn Hàm trở lại phòng, thấy Đường Tiểu Oánh ánh mắt tựa hồ có điểm hồng,“Em đã khóc??”

“Không có, chính là buổi chiều đi ra ngoài một hồi cảm thấy ánh mắt có điểm đau, xoa nhẹ là không sao.” Nàng cười cười tìm cách nói.

“Ta nghe nói của chân em bị thương, là tổng tài ôm em trở về, thật vậy chăng?”

“Đúng, bởi vì tổng tài vừa lúc đi qua, nên anh ấy liền giúp em trở về, thật sự rất cám ơn anh ấy chườm nóng hộ, hiện tại tốt hơn nhiều.”

La Duẫn Hàm ngồi cạnh bên người nàng.“Tiểu Oánh, mau thành thật khai ra, không phải em với tổng tài có quan hệ gì chứ?”

“Không có.” Nàng vội vàng lắc đầu.

“Thật vậy chăng?” La Duẫn Hàm không tin,“Vậy vì sao tổng tài lại lái xe đưa em tới khách sạn? Sau đó khi em bị thương lại ôm trở về phòng a?”

“Em cùng tổng tài trong lúc đó thật sự không có gì, em nghĩ anh ấy nhất thời thay đổi chủ ý nên mới đưa em tới khách sạn, cũng nghĩ cùng mọi người đến phao ôn tuyền đi. Về phần anh ấy ôm em trở về phòng, em nghĩ hôm nay mặc kệ ai chân bị thương anh ấy chắc đều làm như vậy.”

Đường Tiểu Oánh dùng mỉm cười che dấu nội tâm chua sót. Nếu có thể, nàng cũng muỗn cùng tổng tài trong lúc đó có cái gì quan hệ đặc biệt a, nhưng thật sự không có. Hắn đối với nàng không có ý gì, nàng cũng vì thế khóc một hồi không phải sao? Bất quá nàng cũng không khóc lâu lắm, bởi vì nàng không thể yếu đuối.

Nhớ tới buổi nói chuyện kia, đến nay vẫn làm cho lòng của nàng đau. Nàng chưa bao giờ biết nguyên lai tổng tài nhìn nhận về nàng như vậy, cảm thấy nàng thực đáng thương, yếu đuối vô dụng, bất quá cũng không thể trách hắn có cảm giác như vậy, ai bảo nàng mỗi lần đều ở trước mặt hắn yếu đuối.

Biết từ nay về sau hắn sẽ đối xử với nàng khác trước, Đường Tiểu Oánh tuy rằng cảm thấy không quen nhưng có thể làm mình không phải mơ mộng nữa, như vậy cũng tốt.

Ngay từ đầu là do nàng tự đa tình. Tổng tài tài hoa như vậy làm sao có thể thích nàng, nàng bề ngoài bình thường, hơn nữa trước đó không lâu mới bị bạn trai bỏ rơi, là nàng xuyên tạc long tốt của hắn, hết thảy đều là nàng sai. Bất quá sau một hồi khóc thương tâm nàng mới biết được nguyên lai là nàng đã thích hắn, hơn nữa là rất thích.

Rốt cuộc vì sao lại thích hắn? Ngay từ đầu nàng không phải còn rất sợ hắn sao? Lúc này hồi tưởng lại, kỳ thật nguyên nhân nàng thích hắn cũng rất đơn giản. Hắn đối nàng tốt lắm, còn lộ ra bộ mặt ôn nhu chăm sóc nên hình tượng hắn tỏng long nàng liền thay đổi. Nhớ tới hắn nói muốn lái xe đưa nàng đến khách sạn, lúc ấy nàng không biết có bao nhiêu kinh hỉ, bao nhiêu vui vẻ.

Nhưng mà này hết thảy đều là ảo giác mà thôi, hắn cũng không có đối nàng đặc biệt như nàng nghĩ. Kỳ thật hắn chán ghét nàng, hắn còn nói cảm thấy nàng thực chướng mắt thực phiền phức…… Tâm hơi hơi đau, muốn ngừng thích hắn không phải chuyện dễ, nàng nên cố gắng điều chỉnh cảm xúc, đừng làm hỏng tâm tình của mọi người mới tốt.

Nàng cười sáng lạn ra vẻ không có việc gì,“Duẫn Hàm tỷ, nói lại lần nữa, bọn em thật sự không có quan hệ đặc biệt gì.”

La Duẫn Hàm xem bộ dáng của nàng giống như thật sự cùng tổng tài không có gì.“Thật là, ta còn nghĩ em cùng tổng tài sẽ thành đôi a.”

“Tỷ suy nghĩ nhiều rồi.” Nàng cũng thật là.

“Hảo, ta đã biết, ta đi ra ngoài ăn bữa tối, để ta giúp muội mang bữa tối lên.”

“Không cần, mình cùng xuống nhà ăn.”

“Nhưng là chân em không có vấn đề gì sao?”

“Không sao, chỉ đau một chút.”

“Tốt lắm, chúng ta cùng nhau đi thôi.”

Chân của nàng lúc đi vẫn là hơi đau, nhưng là nàng không muốn biểu hiện yếu đuối, chân bị thương một chút mà thôi, cùng lắm thì chịu đựng đau. Nàng đi vào nhà ăn ăn, bọn họ tổng cộng có hai bàn, có rất nhiều đồng sự đều đến đây, bao gồm Tôn Hạo Trạch. Hắn thấy nàng đến, tựa hồ thực kinh ngạc. Nàng lạnh nhạt cười dời tầm mắt, làm bộ như không có việc gì, chọn chỗ cách xa hắn ngồi xuống.

Nàng đoán hắn sở dĩ kinh ngạc nhất định là nghĩ nàng chắc chắn ở trong phòng, nhưng nàng quyết định kiên cường đứng lên, nàng cũng không phải gọng cỏ yếu đuối vô dụng, chỉ là lúc trước quá mức ỷ lại hắn thôi.

Bỗng nhiên La Duẫn Hàm hỏi:“Tiểu Oánh, sao ăn ít như vậy, như thế nào, còn say xe sao?”

“Không có việc gì, lúc trước em đã ăn nhiều.” Nàng chính là chân rất đau, bởi vậy ảnh hưởng khẩu vị, bất quá nàng vốn cũng ăn không nhiều lắm.

“Tiểu Oánh, ta cảm thấy chuyến đi này em có vẻ xui nha, đầu tiên là buổi sáng muộn, sau đó buổi chiều bị thương ở chân.Vậy ngày mai em có biện pháp cùng mọi người hoạt động sao?”

“Em nghĩ hẳn là không có vấn đề.” Buổi tối lại chườm nóng một chút, ngày mai chắc là đỡ thôi.

“Bàn kia xảy ra chuyện gì vậy? Như thế nào đặc biệt im lặng?.” Cao Tư Quân nhìn cảm thấy mọi người dường như ăn thật sự trầm trọng.

“Có lẽ đồ ăn quá ngon, mọi người chỉ lo ăn đi.”

Bàn khác đó thật sự im lặng, bất quá không phải do đồ ăn ngon, mà là bởi vì không khí là lạ.

Lão đại nhà bọn họ mặt so với màu đen dường như giống nhau, làm Bao công hiện đại bất thành sao? Có thể trực tiếp lên sân khấu không cần hoá trang. Đương nhiên một phần nguyên nhân là vì vài nhân viên nam đang nghĩ tiến hành kế hoạch buổi tối. Mọi người đều tự hiểu trong lòng không nói ra, không muốn tranh cãi ầm ĩ. Cặp tân tình lữ có sinh ra hay không, đêm nay sẽ rõ.

Sau bữa tối, Đường Tiểu Oánh tính trở về phòng chườm chân lại bị vài nữ đồng sự bắt được.

“Tiểu Oánh, không cho phép đi, ngươi là lần đầu tiên theo chúng ta đến viên công du lịch, nhất định phải tham gia hoạt động a.”

“Nhưng là……” Nàng muốn trở về phòng chườm nóng nha.

“Không nhưng nhị gì hết, đi thôi.”

Vài người bu vào giúp đỡ nàng tiến đến phòng hoạt động đã được chuẩn bị tốt. Đường Tiểu Oánh nghĩ này chính là hoạt động của người trẻ tuổi, không nghĩ tới Tôn Hạo Trạch cũng đến đây. Đương nhiên hắn mới ba mươi mốt tuổi, cũng không phải rất lớn, chính là nàng không nghĩ tới hắn cũng sẽ tham gia.

  Người chủ trì hoạt động là Tiểu Lý, hắn đảm nhiêm làm MC, trước hết bắt đầu trò chơi ca đấu. Vài người phẫn vài lời bình thẩm ác độc làm quá trình thêm buồn cười.

“Cao Tư Quân tiểu thư, trước khi hát xin nói cho mọi người biết cô năm nay bao nhiêu tuổi, bởi vì trận đấu này có hạn chế tuổi.” Tiểu Lý hỏi khôi hài.

“Ta năm nay hai mươi tuổi.”

“Ta ở trong này tuyên bố Cao Tư Quân tiểu thư trực tiếp bước sang khu dành cho người thua cuộc, không, hẳn là trực tiếp đào thải, bởi vì nói dối tuổi nhiều lắm.”

Mọi người cười thành một đoàn, Đường Tiểu Oánh cũng bật cười, vô tình bắt gặp con ngươi đen của Tôn Hạo Trạch, nàng lập tức dời đi miễn lại sinh ra hiểu lầm không cần thiết.

Bất quá nàng lúc trước nàng thật sự có biểu hiện bộ dáng đáng thương sao?…… Quên đi, không nghĩ nữa, vẫn là chuyên chú hoạt động náo nhiệt trước mắt đi

“Tốt lắm, biểu diễn chấm dứt, tiếp theo là hạng mục tối phấn khích, quốc vương trò chơi gặt hái.” (TN: để nguyên bản cv nha =.=) Tiểu Lý vui vẻ tuyên bố, sau đó xuất ra hai xấp giấy. Trợ thủ A Tuấn chia cho mỗi người một tờ giấy có ghi số.

“Trong hộp này là cá dãy số chứa các nhiệm vụ. Tỷ như nói, chỉ định ngươi cùng với người khác ôm hôn một cái thì hai người bốc sẽ phải thực hiện, cũng có thể cự tuyệt, bất quá phải nộp hai ngàn nguyên làm chi phí, ai có ý kiến không? Tốt, trò chơi bắt đầu.”

Tiểu Lý tiên phong bốc trước:“Số năm, thỉnh đứng ở trước đài.”

Nhìn A Tuấn lên đài, Tiểu Lý tiếp theo đọc đề mục:“Số năm là lão đại ca A Tuấn tiên sinh, nhiệm vụ là – xin làm biểu tình thật dâm loạn. Ta xem nhiệm vụ này căn bản chính là vì A Tuấn mà viết, bởi vì không cần cố ý biểu diễn, bản thân đã có vẻ mặt dâm loạn.” (TN: bó tay =))

Có người quăng giầy đến trước đài, là La Duẫn Hàm.

“Hảo, số tiếp theo… số một. Số một không phải là ta, vì để công bằng, ta thỉnh Cao thư ký đến trước đài đọc nhiệm vụ.”

Cao Tư Quân lên đài, rút tờ giấy trong hộp ra, sau đó đọc nội dung,“Cùng số mười hai hôn môi, số mười hai là ai a? Có ở đây không.”

Số mười hai? Đường Tiểu Oánh nhìn dãy số trên tay mình , nàng là số mười hai?

La Duẫn Hàm nhích lại gần,“Tiểu Oánh, hình như của em là số mười hai.” Nàng lấy tờ giấy trên tay Tiểu Oánh sau đó hô to:“Số mười hai là Tiểu Oánh.”

Tiểu Lý quả thực là nhếch môi cười to, hắn đưa Microphone trên tay cho Cao Tư Quân, sau đó dang rộng hai tay,“Đến đây đi, Tiểu Oánh muội muội đáng yêu, nhanh lên sân khấu.”

Cùng Tiểu Lý hôn môi? Đường Tiểu Oánh nghe được liền cảm thấy sợ hãi. Nhìn Tiểu Lý, nàng nào có biện pháp cùng hắn hôn? Vậy nàng phải nộp hai ngàn sao?

“Tiểu Oánh muội muội, nhanh chút đi lên a, đừng làm cho ta chờ lâu.”

“Ta……” Nàng theo bản năng hướng Tôn Hạo Trạch nhìn nhưng lập tức thu hồi tầm mắt.Nnàng làm sao có thể lại hướng hắn cầu cứu? Hơn nữa hắn cũng sẽ không ra tay cứu nàng, bởi vì hắn nói về sau sẽ không lại để ý nàng.

Nàng đứng lên, quyết định biểu hiện kiên cường, nội tâm khẩn trương xen lẫn kinh dị, nàng từng bước từng bước chậm rãi đi lên sân khấu.

Khi nàng bước lên đài, Tiểu Lý nhanh tay nắm lấy đôi tay nhỏ bé. Thình lình một thân ảnh cao lớn xuất hiện, động tác rất nhanh đem nàng ôm lấy làm cho tất cả mọi người ngồi đây một trận choáng váng, bao gồm cả người bị ôm – Đường Tiểu Oánh. 

“Tiểu Lý, tối nay tới phòng ta lấy tiền.” Tôn Hạo Trạch nói xong, ôm nàng ra ngoài không thèm ngoảnh đầu.

“Ngươi nếu hôn thật, còn có mệnh sống sao?”

“Nói cũng đúng.”

“Xem ra kế hoạch chúng ta thực thành công, ôn tuyền chi lữ đôi thứ sáu chính thức sinh ra nha!” Mọi người vui vẻ cười đùa.

Tổng tài đã lâu không gần nữ sắc, đoàn người còn không rõ ràng sao? Cho nên nhìn thấy hắn đặc biệt lái xe đưa Tiểu Oánh lại đây, mọi người trong lòng liền có quỷ. Xem Tiểu Oánh thỉnh thoảng nhìn tổng giám ánh mắt hữu tình nên mọi người quyết định hạ mãnh dược, kết quả biểu hiện, chiêu này quả nhiên hiệu quả.

 

“Làm chi cứ như vậy coi người ta như con mồi tha đi, thật đúng là ‘dã thú’ đúng như danh hiệu nha.” Tiểu Lý oán giận nói,“Bất quá người ta không quản mất hai ngàn, có vẻ muốn thân Tiểu Oánh muội muội.”

“Ta nghĩ người diễn đạt nhất đêm nay nhất định là ta. Xem ta vừa mới biểu diễn rất đạt, làm cho tổng tài hoàn toàn nhìn không ra.” Cao Tư Quân đắc ý nói, nàng vừa mới lấy là tờ giấy dính ở cạnh thùng.

“Không đúng, hẳn là ta.” La Duẫn Hàm cũng muốn tranh công. “Là ta cứng rắn lôi kéo Tiểu Oánh tới tham gia, quá trình thể hiện tự nhiên hoàn toàn không bị nàng phát hiện, cho nên ta mới là đạt nhất.”

“Là ta mới đúng.” Đoàn người quay lại nhìn Tề Diệc Như đứng ở cửa đột nhiên chen ngang, chỉ thấy nàng như trước một thân gợi cảm chậm rãi đi vào.

“Người diễn đạt nhất hẳn là ta, nếu không phải ta nói những lời này với Hạo Trạch ca, anh ấy sẽ không tin tưởng, đêm nay càng không thể đến tham gia hoạt động nhàm chán này, cho nên vị trí này cho ta hoàn toàn xứng đáng.”

“Hảo hảo hảo, các vị mỹ nữ đều là nhân vật diễn tốt nhất, công lao đều rất lớn,” Đại nam nhân Tiểu Lý bọn họ thực không hiểu này có cái gì mà thích tranh,“Quan trọng nhất là kế hoạch tác chiến chúng ta thành công!”

Mọi người vui vẻ vỗ tay hoan nghênh ăn mừng, lúc này có nhân hỏi:“Vậy trò chơi kia tiếp tục nữa hay không?”

“Đương nhiên tiếp tục!”

————————————–

 

“Tổng tài, anh muốn kéo tôi đi đâu?”

“Không biết.”

Cái gì? Người này……“Tổng tài, trước hết thả tôi ra được không? Tư vị thật không thoải mái.”

Tôn Hạo Trạch liếc nàng một cái.“Bữa tối chưa ăn cái gì vậy tư vị cũng sẽ không thoải mái?”

Hắn ôm nàng trực tiếp đi ra cửa sau khách sạn, đem nàng đặt trên ghế đá: “Thay đổi không khí một chút.”

  Giờ phút này hắn đối tốt với nàng hay chỉ là ảo giác?

“Tổng tài, anh có biết anh kéo tôi rời đi như vậy sẽ làm mọi người hiểu lầm.”

“Hiểu lầm cái gì?”

Hiểu lầm cái gì? Hắn nói làm cho nàng không biết nên trả lời như thế nào. Đúng vậy, hắn không sợ bị hiểu lầm bởi vì hắn căn bản là không có ý gì, cũng sẽ không để ý có bị hiểu lầm hay không. Không giống nàng, loạn thất bát tao một đống ý tưởng.

Nàng nâng mi mắt nhìn bầu trời đêm, không biết có phchirdo đang ở trên núi cao hay không, nàng cảm thấy đêm nay sao đặc biệt sáng, đặc biệt đẹp.

Tôn Hạo Trạch nhìn nàng dưới ánh trăng hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo toát vẻ nhu hòa, xinh đẹp bất khả tư nghị. Hắn có chút chần chờ mở miệng,“Về chuyện buổi chiều……”

“Tổng tài, anh không cần phải nói, hết thảy đều là tôi sai, là tôi suy nghĩ nhiều mới sinh ra hiểu lầm như vậy, nghĩ anh đối tốt với tôi…… Tóm lại tôi đã chỉnh lại cảm xúc của mình, anh không cần lo lắng, về sau tôi sẽ không để anh tức giận như vậy nữa.”

“Tôi có nói là tức giận sao?”

Ngữ khí hung lệ lãnh đạm làm cho hốc mắt Đường Tiểu Oánh thoáng chút đỏ, nàng lập tức nghiêng mặt đi.

“Tôi đang nói chuyện, làm chi quay mặt đi?” Tôn Hạo Trạch có chút thô bạo giữ lấy cằm nàng. Thế này mới phát hiện nàng khóc.“Cô khóc cái gì?”

Nàng cúi đầu, thanh âm nghẹn ngào.“Tổng tài, thực xin lỗi, tôi nghĩ mình cần một chút thời gian mới có biện pháp sửa sang lại cảm xúc thật tốt, bây giờ anh cũng không cần để ý đến tôi. Giống hiện tại, tôi cũng không biết nguyên nhân anh ôm tôi ra đây làm gì, nhưng anh cứ như vậy tôi sẽ càng thêm miên man suy nghĩ, càng không thể hảo hảo sửa sang lại cảm xúc.”

Hắn vì sao lại ôm nàng ra đây?

Nói thật ngay cả chính hắn cũng không giải thích được, chỉ biết là hắn không muốn để cho người khác chạm vào nàng…… Rốt cuộc là từ khi nào hắn lại trở nên như vậy? Hắn biết rõ tất cả không phải lỗi của nàng bởi vì đều là hắn chủ động tới gần nàng.

Hắn hướng bên cạnh nàng ngồi xuống.“Cô thích tôi sao?”

“…… Ân.” Đường Tiểu Oánh hồi lâu mới gật đầu.“Nhưng là tôi sẽ nhanh sửa lại cảm xúc……”

“Cô thích tôi ở điểm nào?”

Không chút do dự, nàng nở nụ cười ngọt ngào: “Anh thực ôn nhu.”

Nàng choáng váng sao? Hắn mà ôn nhu? Buổi chiều không phải còn nói lời quá đáng với nàng sao? Mà giờ phút này nàng vừa khóc vừa cười nói hắn thực ôn nhu, lúc này ai dám nói nàng không đáng yêu, làm đau lòng người?

Hắn đoán có lẽ nàng đơn thuần nên hấp dẫn ánh mắt hắn, mặc kệ người khác đối xử như thế nào nàng cũng chỉ tươi cười ngây ngô đáp lại, làm cho người ta dỡ xuống phòng bị cảnh giác.

Hẳn là như vậy, hấp dẫn nhân sinh thật phức tạp. Hắn chủ động tới gần, cùng một chỗ với người đơn bào như nàng làm cho hắn cảm thấy thoải mái. Ngày đó ăn bữa tối ở cửa hàng nhỏ cùng nàng, có thể nói đó là bữa cơm vui vẻ nhất của hắn nhiều năm qua. Đã lâu trong lòng hắn không thấy khoái hoạt như vậy.

Có lẽ là từ lần đó tầm mắt hắn càng không rời được nàng, bởi vậy buổi chiều ở trong rừng rậm thấy nàng thần sắc biến đổi hắn khẳng định nàng có chuyện, quả nhiên, hắn không đoán sai.

Hắn giơ tay vuốt khuôn mặt nàng, có chút chần chừ. Không lẽ cứ để tiểu nữ nhân đơn thuần đáng yêu bị cuốn vào cuộc đời phức tạp của hắn sao? Nhưng tựa hồ hắn đã không thể nàng tha nàng.

Cho dù biết rõ như vậy lại nghĩ một đằng làm một nẻo, nhưng mà hắn cố không được, vẫn là hành động đi.

Hắn cúi đầu, hôn trụ môi nàng.

“Tổng tài?” Hắn đột nhiên hôn môi, làm cho Đường Tiểu Oánh thập phần ngạc nhiên, không biết nên phản ứng như thế nào.

Hắn cười hỏi:“Như vậy người khác sẽ hiểu lầm nhiều hơn sao?”

“Đương nhiên!” Nàng cũng vậy.

“Vậy cứ để cho người khác hiểu lầm đi, chúng ta hôn tiếp.” Hắn lại lần nữa che lấy đôi môi đỏ mọng mềm ngọt.

Môi nàng mềm mại đến bất khả tư nghị bộ, thưởng thức hương vị ngọt ngào này cảm giác tâm mình bị giam cầm đã lâu, một cỗ ấm áp vây quanh, chậm rãi hòa tan.

Tôn Hạo Trạch đem nàng ôm vào trong ngực hôn thật sâu.

Hắn nghĩ không ra cũng không nghĩ buông tay nàng. Chuyện trước kia sau này hắn sẽ cùng nàng nói. Từ nay về sau nàng chỉ có thể ở bên cạnh hắn mà thôi. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+