Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ác ma xấu xa lão đại – Chương 7 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôn Hạo Trạch đưa Mẫn Tư Viện vào một nhà hàng cao cấp.

“Ở đây có món gì ngon?” Nàng xem thực đơn xong nâng mâu hỏi ý kiến người trong lòng: “Hạo Trạch ca, anh có biết không?”

“Bít tết ở đây cũng không tệ lắm.”

“Được, vậy ăn cái này đi.” Nàng vui vẻ cười đến ngây thơ.

 “Hai phần bít tết.” Tôn Hạo Trạch hướng bồi bàn nói.

“Có ngay.” Bồi bàn sau khi ghi chép liền rời đi.

Mẫn Tư Viện tò mò đánh giá xung quanh.“Nhà hàng này thoạt nhìn rất khá, Hạo Trạch à, anh thường tới nơi này ăn cơm sao?”

“Mỗi lần Diệc Như đến Đài Bắc, bọn anh với Diệc Vĩ đều tới nơi này.” Khoảng cách gần công ty, hương vị cũng không tệ.

“Diệc Như chị ấy thường lên Đài Bắc tìm anh sao?”

“Thỉnh thoảng.” Tôn Hạo Trạch nhìn nàng.“Nghe Diệc Vĩ nói em không ở nhà hắn lại một mình thuê khách sạn, là thật sao?” Trước đây nàng đến Đài Loan đều là ở tại Tề gia.

“Bởi vì anh ấy rất đáng ghét.” Nhớ tới những lời hắn nói trên xe, Mẫn Tư Viện liền cảm thấy tức giận.

“Diệc Vĩ cậu ấy chỉ là lo lắng cho em thôi.”

“Hạo Trạch ca, chúng ta lâu như vậy không gặp nhau, đừng nói về anh họ nữa được không? Đúng rồi, anh có nhớ em hay không? Thật ra lúc trường học cho nghỉ hè em định đến Đài Loan luôn, nhưng là giáo sư lại cho dự án nghiên cứu, hại em toàn bộ kì nghỉ bận túi bụi.” Dự án kết thúc nàng lập tức bay tới Đài Loan.

Qua nghỉ hè nàng sẽ là sinh viên năm thứ ba.

Tỷ tỷ qua đời năm nàng mười bốn tuổi, từ đó Hạo Trạch ca liền ở lại Đài Loan không về Mỹ. Nàng tuy rằng rất muốn gặp hắn nhưng do tuổi còn nhỏ, chỉ có nghỉ hè hàng năm cùng mẹ về Đài Loan thăm bà ngoại, sau đó mới được gặp Hạo Trạch ca.

Sau này bà ngoại qua đời, mẹ ít về Đài Loan hơn. Hai năm nay là nàng tự mình đi, mục đích đương nhiên là hắn.

Lúc này phục vụ đã đưa cơm lên, Mẫn Tư Viện ăn một miếng tán dương: “Món này thật ngon nha.”

Tôn Hạo Trạch không ăn, hắn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tư Viện, anh đã có đối tượng kết hôn.”

Nghe vậy, Mẫn Tư Viện tay cầm dao dĩa nhất thời cứng đờ. Nàng tức giận nhìn hắn, trong giọng nói tràn đầy lên án.

“Không phải mới kết giao chưa được bao lâu sao?”

Quả nhiên, nha đầu kia biết chuyện hắn cùng Tiểu Oánh kết giao.

Vốn hắn định sau khi về Mỹ sẽ tìm thời điểm thích hợp giới thiệu nàng với Tiểu Oánh, bất quá nếu nàng đến Đài Loan rồi vậy thì hắn cũng không giấu diếm.

“Người vừa nói chuyện với anh ở văn phòng lúc nãy chính là vị hôn thê của anh, tên là Đường Tiểu Oánh.”

Nàng biết, vừa nhìn nàng đã nhận ra bởi vì Hạo Trạch ca vừa nhìn thấy cô gái đó đã đi qua nói chuyện ngữ khí thập phần quan tâm.

Nàng buông dao nĩa, bất mãn oán giận nói:“Hạo Trạch ca, chẳng lẽ anh đã quên chị em sao? Hơn nữa anh với Đường Tiểu Oánh kia cũng mới quen nhau chưa được bao lâu, vì sao nhanh như vậy đã muốn kết hôn?”

“Cả đời này anh cũng không thể quên chị em, tựa như với thân nhân giống nhau, trong lòng vĩnh viễn hoài niệm cô ấy.” Đối hắn mà nói, An Viện chính là người thân.“Hiện tại người anh yêu là Tiểu Oánh, bọn anh sẽ kết hôn.”

Mẫn Tư Viện có thể nhìn ra hắn là thật sự muốn kết hôn cùng Đường Tiểu Oánh kia.

Đã nhiều năm qua bên người Hạo Trạch không có nữ nhân khác xuất hiện. Nàng biết hắn vẫn không quên được chị mình, và nàng cũng tự cho rằng có một ngày Hạo Trạch ca sẽ đem tình yêu này chuyển lên người mình. Kết quả hắn hiện tại đột nhiên nói muốn thú nữ nhân khác, điều này làm cho nàng hoàn toàn không thể chấp nhận được.

“Hạo Trạch, làm sao anh có thể yêu người khác được, như vậy chị em không phải rất đáng thương sao? Chị ấy vì cứu anh mà bỏ mạng.”

Đối mặt với chỉ trích của nàng Tôn Hạo Trạch cũng không cảm thấy tức giận, bởi vì nàng nói là sự thật, mạng của hắn là do An Viện dùng sinh mệnh đổi lấy.“Anh sẽ theo di ngôn của An Viện, sống hạnh phúc khoái hoạt.”

Kia kì thật là di ngôn của chị nàng, nhưng là… nhưng là hắn cũng có thể sống những ngày khoái hoạt cùng nàng a!

Nàng căm giận bất bình nói: “Hạo Trạch ca, không phải là anh một người cô đơn đã lâu, muốn tìm người tâm sự cho nên mới nói muốn thú Đường Tiểu Oánh đấy chứ? Nhưng anh đã quên sao? Em sẽ thay thế chị em cả đời bồi ở bên cạnh anh, em tốt nhất là tạm nghỉ học, mỗi ngày ở cạnh anh.”

Nhìn Tư Viện, hắn cho rằng cô nhóc này bất quá là đem tưởng niệm người chị của mình chuyển dời lên người hắn, mà không phải thật sự yêu hắn. Bởi vì năm đó An Viện phi thường yêu thương cô em gái kém mình nhiều tuổi này.

Hắn không biết nên nói với nàng như thế nào nữa, bất quá hắn nghĩ rồi có ngày nàng sẽ minh bạch.

“Tư Viện, không phải là anh tùy tiện tìm người thay thế. Những năm gần đây nữ nhân xung quanh anh không biết bao nhiêu, nhưng là anh chưa từng để mắt tới ai, chỉ có Tiểu Oánh không giống vậy, cô ấy luôn hấp dẫn ánh mắt anh, khiến anh chủ động tiếp cận cô ấy, yêu cô ấy.”

Mẫn Tư Viện nghe xong càng tức không thôi, “Vì sao là Đường Tiểu Oánh? Cô ta bộ dạng cũng không có gì đặc sắc, hoàn toàn không bằng chị em!”

“Đúng vậy, cô ấy cùng An Viện hoàn toàn bất đồng.” Hắn không phủ nhận.

An Viện tự tin xinh đẹp, cá tính sáng sủa, mà Tiểu Oánh đừng nói tự tin, căn bản là ngốc ngốc khờ khạo. Nhớ lại sáng hôm đó nàng vẻ mặt vô tội nói đồng hồ báo thức không chạy, di động vừa vặn cũng hết pin, đến nay hắn vẫn cảm thấy buồn cười.

Hắn nghĩ có lẽ chính là bởi vì nàng rất đơn thuần, làm người ta cảm thấy lo lắng cho nên hắn mới có thể đặc biệt chú ý tới nàng.

Hắn lại nhìn ngón áp út bên trái vô thức nở nụ cười cho đến khi thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Mẫn Tư Viện hắn mới phát hiện mình cư nhiên lại nghĩ đến cô ngốc kia đến ngẩn người.

Xem ra hắn đã thật sự yêu người con gái kia.

Mẫn Tư Viện cắn môi, tuy rằng nàng không biết vì sao Hạo Trạch ca vừa rồi lại nhìn bàn tay trái, trên ngón tay căn bản không có cái gì nhưng mà hắn vừa nhìn đã nở nụ cười.

Mẫn Tư Viện không thể không ghen tị. Anh ấy tươi cười là vì nhắc tới Đường Tiểu Oánh sao? Anh ấy thích nữ nhân kia đến vậy sao?

Nhưng người có tư cách bồi ở bên người Hạo Trạch ca chỉ có nàng, cũng chỉ có thể là nàng thôi!

Không khí nặng nề của bữa tối không lâu sau liền chấm dứt. Tôn Hạo Trạch trên đường lái xe đưa Mẫn Tư Viện về khách sạn khuyên nàng nên về Tề gia ở, nhưng nàng ngược lại nói muốn đến nhà hắn, hắn lập tức cự tuyệt. Nàng muốn ở khách sạn thì cứ ở đi.

Quay về nhà đã là chín giờ tối, hắn liền gọi điện cho Đường Tiểu Oánh: “Em đã ăn tối chưa?”

“Ăn rất no, anh đừng lo.”

“Vậy sao?” Tinh thần tốt như vậy có vẻ như thật sự ăn no.

“Anh đã về nhà….?”

“Ừm.”

“Cái kia……” Nàng chần chờ chưa nói.

“Em muốn nói gì?”

“Tề tổng nói với em Mẫn Tư Viện là em họ anh ấy. Còn nữa, anh và chị cô ấy trước kia xảy ra chuyện.”

“Phải không?” Hắn cũng không để ý. Diệc Vĩ nói với nàng cũng tốt, hắn vốn cũng đã nghĩ sẽ tìm một cơ hội nói với nàng.

“Anh không sao chứ?”

“Không sao, chỉ là cảm thấy hơi mệt.”

“Vậy anh nghỉ ngơi sớm một chút, em không làm phiền.”

“Anh còn tưởng em hỏi như vậy là muốn lại đây giúp anh đâu!”

“Anh muốn em qua nhà sao?”

“Nói đùa thôi, cũng muộn rồi em mau đi ngủ sớm.” Tuy rằng giờ phút này nghe thấy thanh âm của nàng làm hắn thật sự muốn nàng bồi bên người, nhưng là thời gian cũng không còn sớm, hơn nữa ngày mai còn phải đi làm.

“Hảo, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Tôn Hạo Trạch gác máy, đi vào phòng bếp lấy một ly nước đá trở lại phòng khách.

Tối nay đã nói rõ với Tư Viện không biết cô ấy có thể tiếp thu được bao nhiêu, bất quá hắn vẫn hy vọng khi hắn cùng Tiểu Oánh kết hôn, cô ấy có thể vui vẻ mà chúc phúc hắn.

Bởi vì cô ấy là em gái của An Viện.

An Viện cùng một chỗ với hắn đã sáu năm. Hắn dùng một loại phương thức khác bồi nàng sáu năm — An Viện từng nói qua nàng rất thích Đài Loan, tương lai nếu có cơ hội sẽ mở công ty áo cưới ở Đài Loan vì thế hắn quyết định thay nàng hoàn thành giấc mộng.

Hắn không phủ nhận khi An Viện vừa qua đời hắn luôn khổ sở tự trách mình, nếu lúc ấy hắn lái xe cẩn thận một chút hoặc là hắn không hôn mê, có lẽ An Viện sẽ không phải chết…… Tôn Hạo Trạch mi tâm (lông mày) nhíu chặt nhớ lại chuyện năm đó, chuyện đã qua nhiều năm như vậy hắn vẫn không thể bình tĩnh đối mặt. Cũng vì áy náy mà hắn đối đãi với Tư Viện như em gái mình, muốn thay An Viện yêu thương nàng, nàng vốn có người chị gái yêu nàng như vậy mà hắn…

Không biết có phải do thời gian hay không, vô hình trung hắn đối với việc tưởng niệm An Viện có sự chuyển hóa như là tưởng niệm thân nhân. Kỳ thật việc này hắn đã nhân ra hai năm trước đây.

Hắn thay An Viện hoàn thành giấc mộng của nàng, sau đó hắn sẽ về Mỹ tiếp quản gia nghiệp hết thảy đều nằm trong kế hoạch của hắn.

Duy nhất không có trong kế hoạch chính là Tiểu Oánh.

Từ khi gặp cô gái này trái tim hắn đã có một chủ nhân mới, chấp nhận mở thêm một lần nữa. Tuy rằng hắn một lần muốn đẩy nàng ra, cũng cho rằng mình không có khả năng thích nàng, thậm chí bởi vì không muốn làm rõ tâm ý mà nói với nàng nhiều lời quá đáng.

May mắn khi quay đầu lại, cô gái nhỏ kia vẫn dịu dàng cười với hắn.

Nội tâm hắn thực sự cao hứng. Ngày đó cầu hôn nàng không phải là nói đùa mà hắn thập phần nghiêm túc.

Hắn quyết định ngày mai tìm thời điểm thích hợp đem chuyện của hắn nói rõ ràng với nàng, thỉnh nàng cùng sang Mỹ. Hy vọng khi hắn nói ra thân phận thật thì đừng dọa nàng chạy mới tốt.

Dinh Dong!

Tiếng chuông cửa đánh gãy suy nghĩ Tôn Hạo Trạch. Đã trễ thế này sẽ là ai đây? Hơn nữa quản lý dưới lầu sao không thong báo cho hắn có khách, hệ thống bảo an của tòa nhà phi thường nghiêm mật, trừ phi là…… Chỉ có một người hắn nói qua không cần thông báo.

Hắn mở cửa ra, quả nhiên thấy Đường Tiểu Oánh đối hắn cười ngọt ngào.

“Cái kia…… Em nghĩ hay là qua đây xem anh, lúc nãy trên điện thoại âm thanh của anh có vẻ cần có người……”

Lời nàng còn chưa nói xong liền bị người đàn ông đang khẽ cười, vẻ mặt cảm động một phen kéo vào trong nhà, thân thể nàng bị đè dán chặt trên cửa, sau đó là những nụ hôn dồn dập.

Kỳ thật nàng là vì lo lắng hắn mới đến.

Mẫn Tư Viện là em gái của người yêu đã qua đời. Gặp cô ấy làm tâm tình hắn hẳn là không dễ chịu gì, nàng muốn cùng hắn chia sẻ những khó chịu này.

Những nụ hôn nồng nhiệt dễ dàng khởi động dục vọng trong cơ thể. Bàn tay to hướng hai chân dưới váy bắt đầu xoa nắn……

Hắn không phải là muốn làm trong này chứ? Giây tiếp theo nàng bị bế xốc lên, ngượng ngùng hỏi:“Không vào phòng sao?”

“Quá xa.”

Đúng vậy, nàng cũng biết là xa. Từ phòng khách đến phòng hắn phải đến mười bước, lại đang đứng ở cửa, chính là…… Ở trong này không phải rất kỳ quái sao?

“Rất khó chịu sao?”

Bây giờ mới hỏi không phải quá muộn sao? Đường Tiểu Oánh nhìn hắn vẻ mặt khát vọng, đáy mắt hiện ôn nhu sợ làm nàng bị thương, lòng nàng nhịn không được mềm nhũn, tùy mặc hắn bài bố.

Nàng chủ động hôn môi hắn. Hai người nhìn nhau, trong mắt đối phương là hình ảnh chính mình. Đôi môi lại một lần nữa gắt gao kết hợp, căn phòng tràn ngập nhu tình.

Nàng không biết an ủi hắn như thế nào, cũng không vĩ đại như An Viện, nhưng mà chỉ cần hắn cần nàng, nàng sẽ luôn bồi bên người hắn.

Nàng cũng không muốn hắn quên đi An Viện, bởi vì An Viện vì hắn mà trả giá bằng cả sinh mệnh, bất quá trong thâm tâm nàng vẫn tồn tại một loại ích kỷ, nàng hy vọng bây giờ trong lòng hắn nàng chiếm vị trí thứ nhất.

Khi biết An Viện vì hắn trả giá, có lẽ ngược lại làm nàng cảm thấy bất an sợ hãi bởi vì nàng cái gì cũng không làm, chân tay luôn yếu đuối. Vậy hắn sẽ thích nàng bao lâu đây?

Nếu trong long hắn nàng là số một thì nàng có thể ở bên hắn lâu một chút.

Nàng thật sự rất yêu người đàn ông này, hy vọng vĩnh viễn không phải chia lìa.

Buổi sáng hôm sau Tôn Hạo Trạch lái xe chở Đường Tiểu Oánh đến công ty. Hắn dừng lại ở cửa không xuống xe vì hắn muốn đến hội trường bên kia xem một chút.

Đây là dự án cuối cùng của hắn ở Đài Loan, hoàn thành xong hắn chỉ có thể ở Đài Loan vài ngày, đem chức vụ ủy quyền cho người khác. Đương nhiên phải nói rõ ràng với Tiểu Oánh trước.

Trước khi rời Đài Loan, hắn phải lên kế hoạch cho tương lai mới có thể yên tâm về Mỹ, đem chuyện vị hôn thê xử lý tốt rồi mới trở về tiếp nàng. Đoạn tình cảm này không nằm trong dự kiến ban đầu của hắn bởi vậy sự tình có chút dồn dập, bất quá hắn nắm được chín phần.

Tôn Hạo Trạch hôn hai má nàng: “Chiều anh mới về công ty, còn nữa, tối nay anh có chuyện muốn nói với em.”

“Chuyện gì vậy?” Vẻ mặt của hắn thoạt nhìn rất nghiêm túc.

“Buổi tối em sẽ biết.” Hắn nhéo nhéo hai má hồng của nàng.

“Vậy anh nói một chút thôi được không.” Nàng thật sự rất tò mò a.

Hắn cúi người, bàn tay to đỡ sau gáy nàng đem khuôn mặt đáng yêu kia dán lại gần mình, trao nàng cái hôn nóng bỏng.

“Ưm, Hạo Trạch……” Một hồi kịch liệt làm nàng hô hấp rối loạn, tim đập nhanh hơn.

Rõ ràng đêm qua đã dính nàng cả một đêm nhưng là vẫn cảm thấy không đủ. Nếu hai tư giờ có thể ở bên nàng thì tốt biết mấy. Ba mươi mốt năm qua đây là lần đầu tiên hắn có dục vọng mãnh liệt với nữ nhân như vậy, ngay cả trước đây kết giao với An Viện cũng không có cảm xúc này.

Đại khái là vì nàng đơn thuần, lại ngốc làm cho người ta không thể không lo lắng, chỉ sợ không biết nàng sẽ phát sinh chuyện gì, một lòng gắt gao bị nàng thu hút.

Thay nàng sửa sang lại quần áo, lại hôn nàng thêm một chút hắn mới thả nàng xuống xe.

“Tái kiến.” (gặp lại)

Đường Tiểu Oánh vẫy tay cho đến khi hắn lái xe rời đi mới xoay người vào công ty. Vừa bước vào cửa đã thấy Mẫn Tư Viện làm nàng có chút thấp thỏm.

Sớm như vậy cô ấy đã đến tìm Hạo Trạch?

Mẫn Tư Viện vừa thấy nàng đến lập đứng trước mặt nàng hỏi:“Hạo Trạch ca đâu?”

“Ách, anh ấy đến hội trường rồi, có lẽ tối mới có thể về công ty.” Thật hung dữ nha, so với ngày hôm qua làm cho người ta cảm giác hoàn toàn không giống nhau. Đôi mắt xinh đẹp trừng to dọa người, thật đúng là nổi da gà, làm người ta sợ hãi mà.

Mẫn Tư Viện trừng mắt nhìn nàng: “Chúng ta đi ra ngoài, tôi có chuyện muốn nói với chị.”

“Hảo.” Đường Tiểu Oánh cũng rất ngạc nhiên không biết cô gái này muốn nói cái gì với mình.

Nhìn Mẫn Tư Viện bộ dáng như muốn đấu nhau, La Duẫn Hàm mở miệng ngăn cản sợ Tiểu Oánh chịu thiệt: “Tiểu Oánh em đừng nghe cô ta, làm chi phải ngoan ngoãn cùng cô ta đi ra ngoài, có chuyện gì nói ngay tại đây, nếu không thì xin mời cô về.”

“Nữ trung hào kiệt thật đúng là suất nha.” Tiểu Lý lên tiếng tán dương.

“Cám ơn.” La Duẫn Hàm hướng Tiểu Lý gật đầu.

Mẫn Tư Viện là em gái người yêu trước đây của tổng tài, việc này mọi người đều biết rõ. Nghỉ hè hàng năm cô ta chỉ đến Đài Loan, tuy rằng bồi bên người tổng tài nhiều năm, lại thể hiện khát khao có được hắn thập phần rõ ràng nhưng tổng tài cho tới bây giờ đều chỉ coi cô ta là em gái. Bây giờ tổng tài cùng Tiểu Oánh kết giao, nhắm mắt cũng biết cô ta đến tìm Tiểu Oánh là để gây phiền toái.

Đường Tiểu Oánh thực cảm động vì Duẫn Hàm tỉ đứng về phía mình, bất quá nàng lại muốn biết Mẫn Tư Viện rốt cuộc muốn nói cái gì. “Duẫn Hàm tỉ, không có việc gì, em đi một lát sẽ trở lại.”

“Nhưng mà……”

“Nếu có phát sinh chuyện gì em sẽ lập tức gọi điện thoại cho chị.”

“Duẫn Hàm, để cho hai người nói chuyện rõ ràng.” A Tuấn lên tiếng, hắn nghĩ nếu Tiểu Oánh hôm nay không đi theo cô gái kia, ngày mai cô ta lại đến.

“Được rồi Tiểu Oánh, vậy em cẩn thận một chút.”

“Em biết.”

Có nhiều đồng nghiệp quan tâm, làm hậu thuẫn như vậy Đường Tiểu Oánh cảm thấy không còn sợ chút nào nữa.

Bất quá, Mẫn Tư Viện rốt cuộc là muốn nói cái gì a?

Hai người đi vào chỗ bóng râm trong sân, Mẫn Tư Viện nói câu đầu tiên liền làm cho Đường Tiểu Oánh ngây ngẩn cả người.

“Đường Tiểu Oánh, chị không xứng với Hạo Trạch ca, mau rời khỏi anh ấy!”

“Cái gì?” Tuy rằng nàng biết Hạo Trạch rất tài hoa, nhưng mà cô ấy nói như vậy không phải hơi quá đáng sao.

“Tôi biết chị bám dính lấy Hạo Trạch ca đơn giản là muốn về Mỹ cùng anh ấy làm phu nhân tổng tài. Tôi nói cho chị biết, cái này không có khả năng.”

“Về Mỹ? Phu nhân tổng tài?” Nàng hoàn toàn không biết.

“Chị không hiểu tôi nói gì sao?” Mẫn Tư Viện nguyên bản là nghĩ nàng đang giả ngu, bất quá biểu hiện của Tiểu Oánh có vẻ như cái gì cũng không biết.“Chị không biết thân phận Hạo Trạch ca sao?”

“Thân phận Hạo Trạch?” Anh ấy không phải đến Đài Loan mở công ty thôi sao?

“Xem ra chị thật sự cái gì cũng không biết, nguyên lai Hạo Trạch ca cũng không phải thật thích chị.” Mẫn Tư Viện trào phúng nói. “Hạo Trạch ca là đại thiếu gia tập đoàn Lohr cũng là người thừa kế duy nhất, chị có biết tập đoàn Lohr lớn như thế nào không? Nếu ở Đài Loan anh ấy chính là số một, như vậy chị hiểu được vì sao tôi nói chị không xứng với Hạo Trạch chưa?”

Đường Tiểu Oánh đầu tê rần. Cho tới bây giờ nàng vẫn không biết Hạo Trạch còn có thân phận khác…… Lúc trước nàng chỉ nghĩ hắn không phải kẻ thiếu tiền, nguyên lai hắn thật đúng là người có tiền.

“Ngay cả chuyện Hạo Trạch ca là tổng tài tương lai của tập đoàn Lohr chị cũng không biết, vậy chị hẳn là cũng không biết anh ấy sắp tới sẽ về Mỹ tiếp quản vị trí tổng tài của cha đi.”

Anh ấy rất nhanh sẽ về Mỹ? Đường Tiểu Oánh khiếp sợ không thôi, vậy nàng làm sao bây giờ?

Trong khoảnh khắc này nàng nhận ra, thật ra thì mình nhận thức về Tôn Hạo Trạch so với Mẫn Tư Viện hoàn toàn bất đồng. Không phải, người đàn ông có nụ hôn nồng nhiệt của nàng không phải tổng tài tương lai…… Quá mức khiếp sợ làm đầu óc nàng nhất thời trống rỗng, cái gì cũng không nói nên lời.

“Chị rốt cuộc hiểu về Hạo Trạch ca được bao nhiêu? Hai người là người yêu thật sao?”

“Tôi……” Nàng muốn trả lời bọn họ đương nhiên là người yêu, nhưng mà nàng lại chần chừ, bởi vì nàng phát hiện mình thật sự hiểu biết hắn rất mơ hồ, chính mình cảm thấy thật xấu hổ.

“Hiện tại chị đã biết thân phận Hạo Trạch ca, cũng biết khoảng cách giữa chị và anh ấy lớn như thế nào. Tôi nghĩ chị ngay cả tư cách xách giày cho anh ấy cũng không xứng đâu.” Nữ nhân bình thường như Đường Tiểu Oánh hoàn toàn không xứng với Hạo Trạch ca, Hạo Trạch ca lại còn nói muốn kết hôn với chị ta, thật sự là buồn cười.

Đường Tiểu Oánh đầu óc rối loạn, tâm cũng đau. Nam nhân kia rõ ràng nói rất thích nàng, lại tặng ‘nhẫn’ cho nàng, nói muốn cưới nàng. Nàng lại nhìn ngón áp út của mình, vết cắn kia sớm đã tiêu tan……“Chị có biết Hạo Trạch ca yêu chị tôi như thế nào không? Anh ấy là vì chị tôi mà ở lại Đài Loan, vì chị ấy từng nói muốn thành lập công ty áo cưới ở Đài Loan cho nên anh ấy đã lập thỏa thuận với cha mẹ sau sáu năm sẽ hoàn thành giấc mộng của chị tôi, đến hạn sẽ về Mỹ kế thừa gia nghiệp.”

Mẫn Tư Viện ném cho nàng cái nhìn khinh thường kiêu ngạo như thể chính mình là An Viện vậy.“Sao không nói câu nào? Bị dọa rồi sao?”

Có lẽ vậy a, nàng thật sự bị dọa ngây người không biết nên nói cái gì.

“Chị cái gì cũng không biết, vậy có muốn nghe tôi nói một sự kiện nữa không?” Mẫn Tư Viện cười nói.

Đường Tiểu Oánh lăng lăng nhìn nàng.

“Hạo Trạch anh ấy đã có vị hôn thê.”

“Anh ấy có vị hôn thê?” Nàng khiếp sợ không thôi, giống như sét đánh ngang tai.

“Chị nghĩ là tôi lừa chị sao? Tin tức này còn từng được đăng trên báo chí bên Mỹ a, chị không tin có thể tìm đọc hoặc là hỏi anh họ tôi cũng được.” Thật ra trong lòng Mẫn Tư Viện biết rõ ràng Tôn Hạo Trạch đối với người gọi là vị hôn thê kia căn bản không thèm để ý, cũng không có khả năng cùng đối phương kết hôn. Nàng nói ra chuyện này chỉ là muốn dọa cho Đường Tiểu Oánh chủ động rời khỏi Hạo Trạch ca.

Đường Tiểu Oánh cảm thấy đầu óc quay cuồng, người hơi lảo đảo.

Tôn Hạo Trạch chẳng những là tổng tài tương lai của một đại tập đoàn mà hắn còn có vị hôn thê? Vậy mà nàng cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hay…… Nàng không biết nên tiêu hóa câu chuyện của Mẫn Tư Viện như thế nào, đừng nói là đối mặt.

“Chị hoàn toàn không xứng với Hạo Trạch ca, cho nên hãy mau rời khỏi anh ấy.” Mẫn Tư Viện lặp lại một lần nữa.

Rời khỏi Hạo Trạch? Đúng vậy, khoảng cách giữa bọn họ chênh lệch thật sự quá lớn.

Tựa như con bươm bướm rối loạn phương hướng mà lạc đường, Đường Tiểu Oánh bối rối không biết nên nói câu gì. Hiện tại nàng nên làm gì bây giờ?

Đột nhiên trong đầu hiện lên câu nói của Tề Diệc Vĩ.

“Mặc kệ phát sinh chuyện gì tôi cũng không rời khỏi anh ấy, sẽ luôn bên cạnh anh ấy……” Nàng hốt hoảng lặp lại từng từ trong câu nói củaTề Diệc Vĩ. Đúng, chính là như vậy, nàng sẽ không rời xa hắn, nàng muốn được bên hắn bởi vì nàng thật sự rất thích hắn. Cho dù biết hắn giấu nàng rất nhiều chuyện, nhưng là nàng vẫn rất thương hắn……

“Chị nói cái gì?” Mẫn Tư Viện mở to hai mắt nhìn, không nghĩ mình nói nhiều như vậy mà đối phương vẫn cứng đầu quấn quít lấy Hạo Trạch ca?

Đường Tiểu Oánh kiên định nói: “Tôi sẽ không rời xa Hạo Trạch, chỉ cần anh ấy cần tôi, tôi sẽ không buông tay.”

“Chị…”

“Trừ phi anh ấy muốn tôi rời đi, còn đâu tôi tuyệt đối sẽ không buông tay!”

Mẫn Tư Viện trừng to con mắt hận không thể làm gì. Nếu ánh mắt có thể giết người, Đường Tiểu Oánh có lẽ đã chết vài lần.

Đường Tiểu Oánh không quan tâm bị Mẫn Tư Viện đối xử như thế nào, cho dù chỉ có một ngày, nàng vẫn muốn bồi bên người hắn.

Nàng cho rằng hắn có lẽ là có nỗi khổ riêng, hoặc là sau này mới nói cho nàng. Đúng rồi, hắn không phải bảo buổi tối có việc muốn nói cho nàng sao? Có lẽ, hắn chính là định nói chuyện này……

Mẫn Tư Viện hoàn toàn bị lời của Đường Tiểu Oánh chọc giận, nàng quyết định ra tuyệt chiêu cuối cùng: “Chị cho rằng chị ở bên cạnh Hạo Trạch ca là có thể gả cho anh ấy sao? Tôi nói cho chị biết, này là không có khả năng, bởi vì người mà Hạo Trạch ca thực sự yêu là tôi, anh ấy sẽ không cưới chị!”

“Cô nói sao?” Hạo Trạch yêu cô ta?

“Chị cho rằng tôi đứng đây để nói giỡn sao?” Mẫn Tư Viện đột nhiên rút ra tấm ảnh trong túi da.“Cho cô xem, đây là chị tôi.”

Đường Tiểu Oánh nhìn ảnh chụp, ánh mắt kinh ngạc.

“Thế nào, bị dọa sao? Ngoại hình chị em tôi có phải rất giống nhau hay không?”

Đúng vậy, chị em cô ta bộ dạng giống nhau tựa như song bào thai, cũng xinh đẹp như nhau, bất quá An Viện trong ảnh thoạt nhìn có vẻ là người cá tính hơn.

Mẫn Tư Viện cất ảnh chụp đi.“Hạo Trạch đối với tôi rất tốt. Anh ấy không những coi tôi như em gái mà anh ấy còn yêu tôi, chỉ là bản thân anh ấy không biết thôi. Dù tôi muốn cái gì, anh ấy đều đáp ứng.”

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp đầy tự tin kia, Đường Tiểu Oánh tuy rằng cảm thấy chuyện này thật vớ vẩn không thể tin, nhưng sau đó nghĩ lại ngày hôm qua Mẫn Tư Viện thân thiết ôm Hạo Trạch, vẻ mặt làm nũng, mà ánh mắt Hạo Trạch nhìn cô ta ôn nhu, ngữ khí cũng vậy. Vậy thì… lời cô ta nói cũng không hẳn là không đúng. “Tôi nghĩ Hạo Trạch chỉ coi cô là em gái.” Kỳ thật lời này nàng nói ra có chút mơ hồ.

“Vậy có muốn tôi chứng minh người Hạo trạch yêu là tôi hay không? Trong lòng anh ấy, chị tôi chiếm vị trí thứ nhất, mà tôi là thứ hai, không có nữ nhân khác.” Ý tứ là không ai có thể vượt qua được cô ta.

Đường Tiểu Oánh bất an hỏi: “Vậy cô muốn chứng minh như thế nào?”

Chỉ thấy kia khuôn mặt tuyệt mỹ kia lộ ra ý cười,“Đến lúc đó chị sẽ biết.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+