Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ác qủy bên em – Full – Chương 06 – 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHAP 6: Tạm biệt ác quỷ.

Tròn một tháng từ ngày
Ken mất tích. Mọi chuyện với Vy Vy dường như cũng có phần nguội lạnh hơn. My My
vẫn theo đuổi Avi như ngày nào. Avi thì chỉ cố tỏ ra như không quan tâm. Nhưng
chỉ cần nhìn Vy Vy cũng biết. Thực chất thiên sứ đã yêu cô bé bạn thân nhí
nhảnh của cô rồi.

Lúc Ken vừa đi chưa được
mấy ngày, Cậu bạn tên Luke đã chính thức ngỏ lời với Vy Vy. Luke không đẹp trai
như Ken. Nhưng cậu nổi tiếng với khuôn mặt có duyên. Tính tình rất tốt. Hoà nhã
với bạn bè. Lúc đó Vy Vy không nhận lời, cũng chẳng từ chối. Dường như để quên
một người, cách người ta nghĩ đến luôn là xây dựng một tình cảm khác. Vy Vy
biết cậu bạn này từ năm cô mới vào trường. Luke luôn xuất hiện trước mắt cô với
nụ cười ấm áp thường trực. Rất hay ngắm trộm Vy Vy. Cũng rất hay giúp đỡ Vy Vy.
Cậu ta đơn phương yêu Vy Vy. Cái này Vy Vy cũng biết. Thế nhưng vì không có
tình cảm gì nên Vy Vy xem như không biết. Lúc cậu ta tỏ tình, Vy Vy không đồng
ý cũng vì không có tình cảm. Thế nhưng cũng không từ chối vì muốn xây dựng mối
quan hệ mới. Cô biết như thế này là trốn chạy, là hèn nhát. Nhưng Vy Vy quả
thật không muốn công nhận tình cảm của mìn với ác quỷ như Ken.

Hôm Luke tới tìm Vy Vy ở
nhà cô, Vy Vy có phần ngạc nhiên. Rõ ràng cô giấu rất kĩ. Sao cậu ta biết nhà
cô? Thế nhưng sau đó Vy Vy nghe nói lại. Hoá ra Luke là con trai chủ tịch tập
đoàn Vương Thịnh. TẬp đoàn này vốn rất có thế lực. Chẳng trách cậu ta điều tra
ra được. Mẹ Vy Vy có phần hơi sửng sốt. Mấy ngày nhìn Vy Vy ngồi im trong
phòng, mẹ cô cũng biết Vy Vy buồn chuyện gì đó. Nghe My My nói cũng có liên
quan tới Ken. Bà vốn rất yêu thích Ken. Không ngờ Ken với con gái bà lại chia
tay rồi. Hôm đó thấy Vy Vy không mấy nồng nhiệt đón tiếp, bà cũng phần nào đoán
được Vy Vy không thích cậu ta

Luke bên cạnh Vy Vy tỏ
ra nhất mực cưng chiều. Trên trường lúc nào cũng đi theo Vy Vy. Vy Vy muốn gì
cậu ta cũng đáp ứng. Trước nay Vy Vy chưa cần ai làm như vậy với cô. Cuộc sống
của cô là chuỗi tự lập. Tiền của Vy Vy đều là lương làm trong một công ty lập
trình. Công việc không có gì nặng nhọc. Với trí thông minh của Vy Vy, cô chỉ
cần ngổi ở nhà, lập trình và gửi phần mềm tới cho công ty. Tiền công của cô sẽ
được công ty chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng của cô. Dù chỉ mới là học
sinh cấp 3, thế nhưng những chương trình do Vy Vy lập trình đem lại lợi nhuận
rất cao cho Vy Vy. Thế nên số tiền hàng tháng của Vy Vy quả thật không ít. Lúc
đầu Vy Vy có khó chịu vì sự cưng chiều quá mức của Luke. Chỉ cần cậu ta để ý
được Vy Vy nhìn hơi lâu một chút vào một thứ gì đó, nhất định sẽ mua tặng cho
Vy Vy. Lâu dần Vy Vy cũng không mấy để ý nữa. Quà của Luke tặng cô chỉ lẳng
lặng nhận, sau đó về nhà tống luôn vào kho.

Hôm đó Vy Vy đang đi
trên đường thì bắt gặp Luke đi vào một quán bar nhỏ. Quán bar êm dịu, không ồn
ào. Vy Vy có chút tò mò. Trước nay Vy Vy chỉ biết đến Luke với một vẻ mặt tươi
cười. Hoàn toàn không biết Luke có thể uống rượu. Cô lẳng lặng bước theo Luke,
ngồi vào một chiếc bàn cách bàn Luke không xa.

Luke hình như có chuyện
buồn. Đôi mắt u uất của cậu hiện rõ nỗi cô đơn. Từng ly rượu được cậu ta uống
như nước lã. Một lát sau, cảm thấy tình hình không mấy ổn, Vy Vy đứng dậy, bước
về phía Luke

-“Đừng uống
nữa.”

Giọng Vy Vy nhẹ nhàng,
thế nhưng lại làm cho con người kia ngạc nhiên, đôi mắt sau đó hiện lên tia
nhìn ấm áp. Hình như cậu ta say rồi. Đôi mắt mờ ảo. Khuôn mặt đỏ bừng. Cậu nở
nụ nười

-“Vy Vy. Sao em lại
ở đây?”

Vy Vy không trả lời.
Ngồi xuống đối diện Luke. Một lát sau mới lên tiếng

-“Anh đang
buồn?”

Luke có chút ngạc nhiên.
Nhưng sau đó cũng nói khe khẽ

-“Ba anh vừa mới
mất”

Giọng nói thoang thoảng
bên tai, nhẹ như long hồng khiến Vy Vy hơi ngạc nhiên. Bấy lâu nay cô cũng có
nghe nói chủ tịch tập đoàn Vương thịnh có bệnh. Tình cảm vợ chồng của ông ta
với phu nhân cũng có rạn nứt. Hình như là có nhân tình. Cả 2 người đó đều có
nhân tình.

Vy Vy không nói gì thêm.
Chỉ ngồi nhìn Luke uống. một lát sau, Luke khe khẽ nói

-“Từ lúc nhỏ, ba mẹ
anh đã trơ trẽn đưa tình nhân về nhà.”

Vy Vy vẫn im lặng. Lúc
này cô cảm thấy mọi lời an ủi đều thừa thãi.

-“Em biết không.
Cảm giác nhìn ba mẹ của mình, mỗi người một phòng, 2 căn phòng không ngớt những
tiếng rên rỉ, cảm giác đó rất kinh khủng”

“Nhiều khi anh ước
mình có ba mẹ khác. Trẻ con lắm phải không. Ha, anh nghĩ, chỉ cần ba mẹ anh
thật lòng yêu thương nhau, cái gia tài hiện tại có thể không cần nữa.”

“Sau này anh dần
dần phát hiện ra. Anh thực chất không phải là con đẻ của ba anh. Chuyện này
dường như ba anh cũng biết. Vì thế chưa bao giờ ông gọi anh một tiếng con. Hoà
hoằn mở miệng cũng chỉ có mày tao.”

“Năm anh học lớp 9.
Có một người bạn gái theo đuổi anh.”

“Đó là ánh mặt trời
duy nhất của cuộc đời anh. Đôi môi cô ấy không bao giờ ngớt nụ cười. Ánh mắt
trìu mến của cô ấy chỉ có một mình anh.”

“Khoảng thời gian
bên cạnh cô ấy là khoảng thời gian anh thấy hạnh phúc nhất. Anh thấy mình cười
nhiều hơn. Thấy mình biết quan tâm người khác hơn.”

“Có lần cô ấy nhìn
anh chăm chú. Sau đó cô ấy nói. ‘Luke. Nụ cười của anh có thể vì em mà mãi mãi
giữ gìn hay không?’. Lúc đó anh chỉ nhìn cô ấy chăm chú, rồi trả lời có
thể.”

Nói tới đây, một giọt
nước tràn ra trên mi Luke.

“Một tháng sau. Cô
ấy tự tử.”

“Trước đó 2 ngày.
Cô ấy bị cưỡng hiếp.”

“Đau đớn thay.
Người cưỡng hiếp cô ấy là ba anh.”

“Hôm đó cô ấy tới
tìm anh. Hôm đó là sinh nhật của anh. Nhưng lúc đó anh không có ở nhà.’

“Ba anh nhìn thấy
cô ấy chờ anh ở trong phòng. Ông ta đã cưỡng hiếp cô ấy. Tên cầm thú đó đã
cưỡng hiếp người con gái con ông ta yêu ngay trên chiếc giường của con trai ông
ta.”

Vy Vy lặng người. Cầm
thú. Ông ta quả thật là cầm thú. Vy Vy biết được nỗi đau của Luke là như thế
nào. Cô cũng nhận ra, nụ cười ấm áp của Luke luôn là để người con gái cậu yêu
nhìn thấy. Cô cũng biết, Luke cảm thấy đau đớn chính là vì Luke dù hận ba mình,
nhưng vẫn có chút đau lòng khi ông chết.

Chính điều đó làm cho
Luke khổ sở.

Luke nhấp môi. Nước mắt
ráo hoảnh.

“Trước lúc chết.
Ông ta nói với anh rằng ông ta rất hối hận. Nói rằng ông ta biết anh hận ông
ta. Cái chết này là báo ứng của ông ta.”

“chiều nay ông ta
đã tắt thở. Ngày hôm nay cũng là ngày giỗ của cô ấy.”

……………………………………………………………………………………………………………………………………………………….……

Lúc Vy Vy về nhà thì đã
gần nửa đêm. Cô đối với Luke không biết phải an ủi thế nào. Con người đáng
thương đó, trước khi về còn tỉnh táo nói với cô một câu

-“Vy Vy. Anh biết
anh ích kỉ. Nhưng em có đôi mắt trong veo giống cô ấy. Có thể vì thương hại anh
mà cho anh nhìn ngắm đôi mắt đó suốt đời?”

Vy Vy không thể không
thừa nhận rằng cậu ta ích kỉ. Thế nhưng Vy Vy cũng không thể không thừa nhận
Luke đáng thương. Nhìn vào đôi mắt cầu khẩn của Luke, Vy Vy không thể nào không
mềm lòng. So với nỗi đau của cô, nỗi đau của Luke còn sâu đậm hơn nhiều. Bất
giác, Vy Vy đưa mắt ngắm nhìn chiếc nhẫn trên tay. Đã hơn một tháng rồi. Vy Vy
đã phần nào không còn hoảng sợ. Hôm nay nghe Luke nói, cô mới biết. Thực ra Ken
không phải là xấu. trái với vẻ ngoài lạnh lùng, Ken thực chất rất ấm áp. Những
lúc đụng phải ánh mắt cậu ngắm nhìn cô, Vy Vy đều cảm nhận được sự yêu thường
ngập tràn. Nếu so với ba của Luke, Ken còn giống một con người hơn.

Vy Vy khẽ thở dài. Lâu
như vậy, nỗi sợ hãi trong cô đã không còn. Trong lòng Vy Vy lúc này cơ hồ chỉ
còn nỗi nhớ. Nhưng đã lâu như vậy, Ken không đi tìm Vy Vy. Phải chăng anh đã
quên cô? Chỉ nghĩ tới đó thôi, tim Vy Vy cũng đau thắt. Phải rồi. Cô chỉ là một
con người yếu ớt. Sao có thể xứng với ác quỷ như anh. Hẳn là anh đã chán ngán
cô. Anh đã về địa phủ vui vẻ với người con gái khác.

Vy Vy thầm rên lên khe
khẽ. Quên đi thôi. Vy Vy không thể nuôi cái ảo mộng này nữa.

 

CHAP 7: Thiên thần sa
ngã

Mấy hôm sau tới lớp, Vy
Vy nhìn ra một chuyện rất lạ. Lạ ở đây không phải chuyện My My không thèm ngủ
nữa, thay vào đó là khuôn mặt tươi như hoa. My My vốn mưa nắng thất thường. Dù
sao cũng là con người rất yêu đời. Cái mà Vy Vy thấy lạ chính là Avi thỉnh
thoảng cứ nhìn My My cười mủm mỉm. Cái này thì lạ àk nha. Vy Vy trước nay vốn
chưa bao giờ có nụ cười này. Từ sau cái hôm đó thì càng không.

Thắc mắc của Vy Vy ngay
giờ ra chơi đã được giải toả đích đáng. My My như không chờ thêm được, giờ ra
chơi lập tức kéo Vy Vy ra ngoài. Nụ cười trên môi còn rạng rỡ hơn nắng.

Nghe My My kể chuyện, Vy
Vy mới hiểu dần ra.

Chiều hôm qua My My đã
lần mò tới được tận nhà Avi. Cách cổ hủ là theo dõi xem ra vẫn hữu dụng. Avi
tuy là thiên sứ nhưng không hề nghi ngờ gì chuyện có người theo sau mình. Lúc
tới nhà Avi, My My mới nhận ra, nhà Avi hoá ra đẹp như chính con người cậu vậy.
Cô trông thấy mà ngẩn cả người. Lúc Avi phát hiện sau lưng có người thì đã
muộn. Con mồi đã lỡ bước đưa thợ săn về tận ổ rồi. Nhìn cảnh My My há hốc mồm
nhìn ngôi nhà mà Avi vừa cười vừa mếu. Cô gái này thật không đơn giản. Mấy ngày
qua đeo đuổi cậu như vậy, cậu vốn dĩ đã không thể gắng gượng được nữa. nói
thẳng ra là con tim cậu không thể khống chế được nữa rồi.

Lúc My My dời mắt từ
ngôi nhà sang nhìn sương mặt méo xệch của Avi, Cô bé bẽn lẽn cười một cái. Sơ
suất bị phát hiện mất rồi. Thật ngại quá. Nhưng không sao. Mục đích đã đạt được
thì có gì hối tiếc nữa. Đúng lúc Avi khống chế được cái ham muốn cười to trước
gương mặt cố nặn ra nụ cười hối lỗi mà không khác gì cáo già gọi cừu non của My
My, đang định nghiêm giọng mắng cô tại sao lại đi theo anh thì trời bất chợt
mưa. My My ngước mặt lên, nheo nheo mắt. Chỉ trong mấy giây, cơn mưa trút xuống
ầm ầm, thỉnh thoảng còn loé lên những tia chớp đáng sợ. My My nửa muốn vào nhà
nửa không dám. Cô sợ Avi mắng cô.

Avi lúc đầu nhìn thấy,
cũng định để My My hứng mưa cho chừa cái tội dám đi theo cậu. Nhưng nhìn thấy
khuôn mặt khổ sở của cô dính đầy những hạt mưa, cuối cùng thì không thể đành
lòng nữa. Cậu chạy ra ngoài, nhanh chóng kéo My My vào trong nhà. Nhanh chóng
giục cô thay đồ ướt.

Lúc My My bước ra khỏi
buồng tắm với chiếc áo choàng dài như váy của Avi, nhìn cô chẳng khác gì một
tiểu yêu vậy. My My nhìn Avi, khổ sở kéo kéo cái ống tay áo choàng dài quá khổ.

-“Avi. Anh thật sự
không có chiếc áo nào vừa với em àk?”

Avi nhìn My My không nói
gì. Có chút gì đó sững sờ. Tiểu yêu My My thật sự xinh đẹp hút hồn cậu mất rồi.
Avi ngượng tới đỏ cả mặt, xoay người bước đi. Cứ nhìn My My thì sẽ không thể
chịu đựng được mất.Mưa càng ngày càng to. Dường như không có dấu hiệu ngừng. My
My ngồi cạnh cửa sổ ngắm nhìn những hạt mưa rơi. Avi đang xào xào nấu nấu cái
gì đó trong bếp. Lúc này, hơn bao giờ hết, My My cảm thấy thật sự rất ngọt
ngào. Sống mũi có chút cay cay. Cô khe khẽ lắc lư chiếc đầu nhỏ xinh xinh, ngân
nga hát nho nhỏ. Cánh môi hồng hồng mấp máy.

Lúc Avi bê ra một mâm
cơm, Nhìn thấy My My như vậy quả thật rất khổ sở. Tiên Vũ nhất định là đang rũ
rũ chiếc chăn mưa của cô rồi. Mưa không ngớt thế này quả thật sẽ hại anh mất.
Nghĩ là thế nhưng Avi vẫn lãnh đạm đặt mâm cơm xuống chiếc bàn tròn nho nhỏ
giữa nhà, cất tiếng gọi My My lại ăn cơm.

Bên ngoài trời cũng đã
xâm xẩm tối. Nhưng mưa thì vẫn chưa dứt. My My vui vẻ thưởng thức món ăn của
Avi. Lòng không khỏi vui sướng

-“Avi. Tiểu thiên
sứ như anh cũng biết nấu ăn nữa sao? Không phải là người trên trời không cần ăn
uống gì àk?”

-“Không phải tiểu
thiên sứ. Là thiên sứ cấp cao đấy.” Avi đính chính lại lời nói của My My.
Khuôn mặt vẫn cắm cúi ăn, tuyệt nhiên không dám nhìn lên khuôn mặt khả ái kia.
Thế nhưng My My lại không biết điều đó. Còn tưởng Avi không muốn nhìn mặt cô.
Thế nên cô càng cố gắng khiêu khích Avi.

-“Được rồi. cấp cao
thì cấp cao. Avi. Anh thích ăn nấm hả? Toàn là nấm này.”

Mâm cơm hôm đó quả thật
chỉ có nấm.

-“Ừ”

-“Avi. Anh sao cứ
cúi mặt mà ăn thế hả? Như thế không tốt đâu. Người ta khuyến cáo lúc ăn không
nên cúi gằm mặt. Chỉ nên vừa ăn vừa nhìn ngắm những gì làm mình cảm thấy đẹp
mắt thôi. Avi. Hôm nay anh quả thật rất may mắn đấy. Đại mĩ nhân như em sẵn
sàng để cho anh ngắm nhìn đây này.”

-“Khục.”

Avi nghe câu nói đùa đầy
tự kiêu của My My, nhất thời không thể nhịn cười. Thế nhưng bạn Avi khốn khổ
của chúng ta đang ăn cơm mà. Thế nên từ đỏ mặt vì cười chuyển thành đỏ mặt vì
sặc. Rồi từ đỏ lại chuyển sang tím tái vì ho khụ khụ. My My hoảng hốt. Cô bé
chỉ định đùa thôi. Nào ngờ lại thành ra thế này. Cô bé mặt mày khổ sở, vỗi vã
chạy sang chỗ Avi vỗ vỗ lên lưng cậu.

-“Em xin lỗi. Em
xin lỗi. Không phải cố ý đâu.” Cô nói mà lòng đau thắt.

Một lát sau, Avi cuối
cùng cũng đã ngừng ho được. Khuôn mặt đầm đìa nước mắt. quay lên nhìn thấy My
My cũng đang đỏ hoe mắt vì lo cho cậu. Avi thốt nhiên nhăn mặt, đau lòng. My My
thấy thế thì tưởng Avi khó chịu. Cô bé bật khóc ngon lành.

-“Ối.” Avi kêu
khẽ. Anh kinh hoàng nhìn người con gái nước mắt tuôn rơi, miệng không hề ngớt
câu xin lỗi trước mặt anh mà hốt hoảng. “Đừng… Đừng có khóc.”

My My mặc kệ những câu
an ủi, mặc kệ Avi lau nước mắt cho cô một cách vụng về, cô bé vẫn cứ khóc ngon
lành, luôn miệng xin lỗi. hình như cô bé này không có mấy kinh nghiệm xin lỗi
người khác. Bằng chứng là cái cảnh đáng cười người cần được xin lỗi chăm sóc vì
mới ho sụ sụ xong thì đang bối rối đứng dậy, bối rối không biết làm thế nào.
Còn cái người phải xin lỗi thì ngồi bệt xuống đất, khóc um sùm.

Avi đến là bó tay với cô
bé này. Cậu dở khóc dở cười. Trước nay cậu nổi tiếng với thiên sứ chưa dỗ nổi
ai đang khóc bao giờ. Duy chỉ có một lần. Lần đó Avi trông coi một tiểu thiên
sứ. Cậu nhóc bắt Avi làm ngựa. Đường đường là thiên sứ cấp cao. Tất nhiên là
Avi dãy nảy lên. Không chịu. Thế là tiểu thiên sứ kia khóc toáng lên. Khuôn mặt
tèm lem nước mắt. Lúc đó Avi rối quá. Chẳng biết làm thế nào. Rối quá hoá hay.
Avi hoảng quá. Cũng khóc ầm lên. Thế là cậu nhóc kia ngừng khóc. Liếc sang cái
vật thể cao cao bên cạnh cậu, nước mắt cũng ngừng rơi. Cậu nhó tiểu thiên sứ
bật cười khanh khách. Thế mới biết. Cách dỗ này của Avi quả thật có hiệu quả.
Nhưng chỉ duy nhất lần đó thôi. Bây giờ mà khóc đua với My My thì còn ra thể
thống nào chứ.

My My không để ý khuôn
mặt xanh lét của Avi. Khóc càng ngày càng to. Không phải vì sợ hãi gì nữa. Avi
hết sặc lâu rồi. Còn lo lắng gì nữa. Nhưng len lén nhìn Avi, thấy mặt cậu đang
tái xanh thì My My khoái chí lắm. rắp tâm khóc to hơn cho cậu hoảng một phen.
Ai bảo nãy giờ cứ ăn bánh bơ đội mũ phớt với cô chứ.

Đúng cái lúc My My không
ngờ nhất, đúng cái lúc My My nhắm tịt mắt, ra sức rống thật to mặc dù nước mắt
đã thôi chảy, My My cảm thấy cằm mình được nâng lên. Ngay sau đó là cảm giác
một đôi môi ấm nóng áp lên môi cô. My My nín ngay tắp lự. Đôi mắt mở căng ra.
Chưa bao giờ My My nhìn thấy Avi gần đến thế. Chưa bao giờ My My cảm thấy tim
mình như đang sắp nhảy ra ngoài tới nơi như thế. Đôi mắt có đuôi xinh đẹp của
Avi khép hờ. Một lúc sau, môi Avi rời khỏi cô. Trên mặt Avi thoáng chút bối
rối, ngượng ngùng. Nhìn thấy My My khóc dữ vậy, Avi quả thật không biết làm thê
nào. Đành nhắm mắt làm liều. Khoảnh khắc môi cậu chạm môi My My, trái tim cậu
nhảy lên một cách bất thường.

Đúng như dự tính của
Avi. My My nín khóc luôn. Đôi mắt chỉ mở to kinh hoàng. Avi hài lòng nhìn ngắm
thành quả. Nhưng chỉ sau đó 2 giây, Avi bắt đầu hối hận. My My không khóc nữa.
Nhưng thay vào đó là…nấc cục. Cô bé nấc liên hồi. Không cách nào dừng được. Avi
mếu mặt, chạy đi múc cho My My một cốc nước. My My uống xong vẫn không tài nào
hết nấc được. Avi cuống lên. Thử hết mọi cách. Kể cả nén hơi cũng không ăn thua
gì. Hoá phép biến ra một con chuột doạ cho My My sợ cũng không ích gì nốt. Bí
quá, không biết làm thế nào, Avi bất quá cúi xuống hôn My My cái nữa.

…………………………..

My My chỉ cần kể tới đó
thôi, Vy Vy cũng đã hiểu hết. Cô nhìn My My với ánh mắt ý như bảo cô bé
“Nham hiểm, quá nham hiểm.” My My không lấy gì làm để ý. Cô bé còn
bận phấn khởi với cái niềm vui bất ngờ của mình. Sau nụ hôn đó, My My nhảy cẫng
lên. Quên cả nấc luôn. Avi cuối cùng cũng chấp nhận cô bé. Nhưng cô bé nào có
biết. Chính vì sự chấp nhận đó, chẳng bao lâu Avi sẽ gặp chuyện không hay.

Vy Vy vào lớp, nhìn đứa
bạn mà mỉm cười hài lòng. Cuối cùng bạn cô cũng vui vẻ hạnh phúc. Nhưng mà bên
cạnh hài lòng, lẽ dĩ nhiên trong lòng Vy Vy cũng cảm thấy chua xót. Nếu hôm đó
Vy Vy không phản ứng thái quá, nếu như Vy Vy có thể bình tĩnh như hôm nay,
đường đường chính chính nới với Ken rằng cô không ngại cậu là ác quỷ, nếu như
hôm đó Vy Vy kịp nói với Ken tình cảm của mình, thì chắc chắn hôm nay Vy Vy sẽ
không cảm thấy buồn như vậy.

Đang suy nghĩ mông lung,
Vy Vy không để ý Luke tới tìm cô tự bao giờ. Mấy hôm trước, Vy Vy đã đồng ý
chấp nhận làm người yêu Luke. Cô biết, Luke cũng biết. Thực ra Vy V chấp nhận
chỉ vì thương hại Luke. Nhưng Luke vẫn vui vẻ. Cậu không nề hà gì. Miễn là Vy
Vy chịu ở bên cậu.

Luke hôm đó mặc chiếc áo
len màu trắng trẻ trung. Nét mặt tươi vui hớn hở. Hôm nay vừa thắng trận bóng
rổ, Luke muốn Vy Vy chai vui với cậu.

-“Vy Vy, chiều nay
chúng ta đi chơi nhé.”

-“Đi chơi?” Vy
Vy khẽ nhíu mày. “Đi đâu?”

-“Tới quán bar hôm
trước, chúng ta ăn mừng chiến thắng của anh.”

-“Thắng trận đấu đó
với anh có gì khó khăn? Sao phải ăn mừng chứ?”

Luke gãi đầu cười trừ.
Đúng là chiến thắng đó không là gì. Thế nhưng Luke vẫn thấy vui. Cậu muốn đi chơi
cũng Vy Vy. Đã là một đôi thì phải hẹn hò chứ. Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, cuối
cùng Vy Vy cũng miễn cưỡng gập đầu đồng ý. Luke sướng rơn, cười toe toét. Trước
khi về lớp còn dặn đi dặn lại chiều nhơ ở nhà chờ cậu qua đón. Vy Vy không nói
gì, chỉ mỉm cười đáp lại. Phải rồi. Đã đồng ý làm bạn gái người ta, hẹn hò là
đương nhiên mà.

Avi nhìn hết mọi chuyện
từ nãy tới giờ bằng một ánh mắt khó hiểu. Vy Vy không mấy để ý nên không biết,
ánh mắt Avi có gì đó rất khó hiểu.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+