Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai là ai của ai – Chương 10-11-12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

CHƯƠNG 10

 

 

 

Nồi há cảo thứ hai bị Bộ Hoài Vũ nấu thành canh lá mì, Bì Hối đem bát đến, dùng đũa gắp lên mấy miếng da há cảo lên, ngắm nghía trên dưới phải trái, mặt toát lên sự hoài nghi không tin nổi, “Hai người nấu há cảo thành cái gì rồi thế này?” Đôi mắt liếc liếc Viên Hỷ, lại nhìn Bộ Hoài Vũ, đồng tử mắt đảo tròn rất linh hoạt, “Chắc đây không phải là tác phẩm nghệ thuật của Viên Hỷ chứ?”

Nụ cười Bộ Hoài Vũ có phần ngượng ngùng: “Anh nấu đấy, quên nắn nó lại, thành thử đều bung ra cả.”

Viên Hỷ trừng mắt với Bì Hối: “Cậu có ăn hay không? Không ăn thì biến! Mình thì không tự nấu, lại còn bày đặt kén cá chọn canh.”

Bì Hối liền cười hích hích, kéo dài giọng ra kêu lên: “Tớ nói gì đâu nào? Tớ nói gì đâu nào? Mọi người nhìn kìa, có người muốn bênh vực!”

Tiêu Mặc Đình nhìn Bì Hối với vẻ âu yếm, cười mà không nói gì, Trương Hằng dẫn theo Thanh Trác theo sau chọc quê, dùng đũa gõ vào thành bát, “Ồ~~ bênh vực~~ bênh vực kìa, có người bênh vực kìa ~ ~”

Viên Hỷ dở khóc dở cười nhưng Bộ Hoài Vũ vẫn điềm nhiên, môi nhếch lên, đảo mắt qua mọi người một lượt với vẻ bình thản, cầm bát lên múc canh.

Ăn cơm xong, hai người phụ nữ vào bếp rửa trái cây, Bì Hối dùng củi chỏ huých Viên Hỷ, thấp giọng thì thào, “Này, tớ nói cái này cậu đừng thấy phiền, thằng ngốc cũng thấy được là anh ấy có ý với cậu.”

Viên Hỷ trầm mặc rửa quả táo trong tay, như không hề nghe thấy Bì Hối nói gì. Tia nước xuyên qua vòi chầm chậm chảy xuống, chạm vào quả táo thì bắn lên những tia nước lóng lánh, rớt xuống kệ bếp bằng đá mài bên cạnh, tan thành những khoảng nho nhỏ.

Bì Hối có vẻ bực bội vì thái độ “cậu thích nói gì thì tùy, dù gì tớ cũng không để ý” của Viên Hỷ, hằn học gạt quả thanh long đã gọt được một nửa sang bên, quay người lại đối diện Viên Hỷ, cố nén giọng hơn nói: “Viên Hỷ, cậu xem cậu bây giờ thê thảm đến đâu rồi? Viên Hỷ hồn nhiên yêu đời trước kia đâu mất rồi? Một tên Hà Thích có đáng để cậu thành ra thế này không? Cậu rốt cuộc là muốn thế nào đây? Vẫn muốn chờ đợi anh ta à? Cậu xem anh ta là gì? Bộ Hoài Vũ có điểm nào không xứng với cậu? Luận nhân phẩm, tướng mạo hay gia tài, người ta có chỗ nào không được xem là xuất sắc? Cậu còn muốn tìm người thế nào nữa hả?”

Viên Hỷ vẫn không nói gì, cầm mảnh vải lên chầm chậm lau sạch những giọt nước trên quả táo.

Tiêu Mặc Đình ở ngoài phòng khách gọi Bì Hối, “Tiểu Hối, rót cho anh một ly nước!”

Bì Hối đang bức xúc không có chỗ nào trút giận, ngoảnh đầu ra gào lên bực bội với người ở ngoài kia: “Anh không có tay à? Muốn uống thì tự đi lấy!”

Trong phòng khách, Tiêu Mặc Đình cười vẻ bất lực: “Nhìn thấy chưa? Đó chính là Tiểu Hối, không thể lẫn lộn được với chị cô ấy, cho dù rất giống nhau nhưng tôi tuyệt đối không thể ôm nhầm người được.”

Trương Hằng nhìn Tiêu Mặc Đình, rồi cười trên sự đau khổ của kẻ khác.

Trong nhà bếp, Viên Hỷ liếc thấy Bì Hối đang tức giận phồng mang trợn má thì cười khẽ, nhét vào trong tay cô một miếng thanh long đã được gọt sẵn, rồi mới khẽ khàng nói: “Tớ biết cậu muốn tốt cho tớ, bà Bì à, tớ cũng biết anh ấy là một chiếc du thuyền hào hoa sang trọng, tớ biết rõ lắm chứ, chính vì thế mà muốn tốt cho anh ấy, tớ mới không nghĩ đến chuyện xem anh ấy là một cái phao cứu sinh, nếu bây giờ tớ hoảng loạn lúng túng trèo lên thuyền, tớ sẽ mãi mãi không biết được mực nước sâu đến đâu, có lẽ nguồn nước không sâu đến thế, chỉ cần tớ đứng dậy lên không dìm tớ được, chỉ khi mọi người đều thấy rõ, tớ mới biết anh ấy có phải là chiếc thuyền tớ nên lên hay không, anh ấy cũng sẽ biết được tớ có phải là người hợp với anh hay không, cậu hiểu chưa?”

Bì Hối cắn môi dưới nhìn Viên Hỷ, như đang tiêu hóa lời cô nói, lâu sau mới lại hỏi: “Nếu nước sâu thì sao? Cậu lại không học bơi, bị ngập hết đầu thì phải làm thế nào?”

Viên Hỷ nhếch nhếch môi, muốn nở nụ cười an ủi nhưng cuối cùng vẫn không cười nổi, quay người đi tiếp tục gọt hoa quả, buồn rầu đáp: “Tớ thà bị chết đuối còn hơn bị anh ấy xem là người khác để cứu lên.”

Phải, cô thà rằng chống cự vật lộn trong nước, cũng nhất quyết không muốn anh chỉ vì thương hại, hoặc là xem cô là người khác trong màn sương mù để kéo lên thuyền, đó không phải là tình yêu, cô biết rõ. Cho dù không còn Hà Thích, cô cũng không nên từ bỏ quyền yêu và được yêu, vì cô là Viên Hỷ, là Viên Hỷ kiên cường, cô là Viên Hỷ mà từ nhỏ đã biết ưỡn thẳng sống lưng đối diện với cuộc đời.

Những ngày nghỉ qua nhanh như bay, kỳ nghỉ Tết đã kết thúc, Thanh Trác được đưa đến nhà Bì Hối để bà nội cô chăm nom vài ngày. Người già, luôn mong nhớ quê nhà, đi đến đâu cũng nhớ đến những thứ cũ nát trong nhà, với qua ngày mười lăm, hai ông bà đã đòi về quê, Thanh Trác tuy không bằng lòng nhưng cũng đành theo ông bà nội Bì Hối về lại quê nhà.

Tàu lửa chuyến năm giờ hơn, khi từ ga tàu bước ra thì trời đã tối dần, Viên Hỷ và Bì Hối lên xe Bộ Hoài Vũ trở về, radio vang lên bài “Đợi một phút nữa” của Từ Dự Đằng:

“…Nếu cuộc đời chẳng còn tiếc nuối, không còn sóng gió, em có khi nào mãi mãi không nói lời tạm biệt, có lẽ trái tim thời trẻ quá yếu mềm, …, Anh sẽ đợi thêm một phút, hoặc thêm phút nữa, nhìn thấy ánh mắt em lưu luyến, anh sẽ ôm trọn em vào lòng để ngăn cản em quay người bước đi…”

Tiếng hát u buồn tràn ngập khắp xe, Bộ Hoài Vũ lặng lẽ nhìn đèn đỏ phía trước mặt, gương mặt thoáng chốc phảng phất nét hoang mang buồn bã, dường như đang chiêm nghiệm lời ca này.

Cửa kính xe ngăn cách với tiếng ồn ào bên ngoài, Viên Hỷ nghiêng đầu sang nhìn đèn đỏ trên đường, trong lòng như có nơi nào đó lại đau nhói lên.

Bì Hối phát hiện ra ra không khí này có phần kỳ quái, nên đang ngồi ghế sau chợt lên tiếng thật to: “Bộ Hoài Vũ, đổi đi, đổi đi, bài hát gì thế này? Khó nghe quá!”

Bộ Hoài Vũ cười nhẹ, tắt radio và đưa đĩa nhạc vào nghe, tiếng đàn piano réo vắt vang lên, không biết vì sao mà Viên Hỷ cảm thấy như trút được một hơi thoải mái, quay đầu sang nhìn Bộ Hoài Vũ, dường như lần đầu phát hiện ra các đường nét vốn góc cạnh trên gương mặt anh giờ đây dường như mềm mại hơn dưới ánh đèn vàng vọt.

Bộ Hoài Vũ như cảm nhận được ánh mắt của Viên Hỷ thì xoay đầu sang đón lấy ánh nhìn của cô, thấy Viên Hỷ vội vã né tránh rồi cố ý đưa tay làm ra vẻ đùa nghịch với chùm thủy tinh trang trí treo trước xe, thì anh liền cười khẽ, khóe môi hơi mím nhướn lên một nét cười.

Qua Tết, không khí mỗi ngày một ấm áp hơn.

Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ vẫn bên nhau với khoảng cách vừa phải, lúc Bộ Hoài Vũ rảnh rỗi sẽ đưa Viên Hỷ đi làm, khi Viên Hỷ có thời gian sẽ nấu cho anh ít canh bồi bổ dạ dày, sẽ lo lắng một số việc trong cuộc sống, hai người như bạn, lại nhiều hơn tình bạn một chút gì đó, song lại thiếu rất nhiều mới tiến đến người yêu.

Trong công ty có đồng nghiệp nhìn thấy Viên Hỷ lên xe Bộ Hoài Vũ, nên tin “Viên Hỷ cưa được Bộ Hoài Vũ” nhanh chóng lan xa khắp cả tòa nhà, đồn đại đến cuối cùng thì thành ra cô đã thâm hiểm biết tận dụng thời cơ, bỏ ra bao nhiêu công sức, cuối cùng đã câu được con rùa vàng như anh ấy, các đồng nghiệp nam ánh mắt khi nhìn cô đã thêm phần tò mò, còn các đồng nghiệp nữ thì lại càng thêm soi mói và đố kỵ.

Còn có một đồng nghiệp nữ cố ý nói trước mặt Viên Hỷ rằng, “Còn dám nói là vốn chẳng quen biết gì, sao lại có người giả tạo thế nhỉ? Ngoài mặt thì làm ra vẻ nghiêm túc đứng đắn, ai mà biết được trong lòng cứ che giấu những chuyện gì.”

Viên Hỷ nghe thấy thì chỉ cười thờ ơ, đã không phản ứng lại cũng không giải thích, vẫn tiếp tục làm tròn công việc bổn phận của mình.

Bì Hối nhìn thấy Viên Hỷ đang dần dần khôi phục lại sự phóng khoáng thời thiếu nữ thì đã hài lòng lắm rồi, cũng không truy vấn tiến độ của Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ nữa, vẫn chạy qua chạy lại giữa Tiêu Mặc Đình và Viên Hỷ, ở giữa thỉnh thoảng cũng chạy về nhà an ủi mẹ mình một chút, cô nàng thực sự là rất bận rộn.

Trương Hằng lại quan sát mọi thứ rất tỉnh táo, “Lão Bộ à, nếu cậu và cô bé đó ở bên nhau, hoặc là hai người sẽ trở thành một cặp hạnh phúc nhất, hoặc sẽ bất hạnh nhất,” Anh nói, “Cậu không biết à? Hai người quá giống nhau, nếu hai người quá giống nhau ở bên nhau thì một là sẽ hạnh phúc lên tới trời, hai là sẽ rơi xuống tận địa ngục, cậu nghĩ kỹ chưa?”

Nghe Trương Hằng nói những lời này, động tác châm thuốc hút của Bộ Hoài Vũ khựng lại, anh ngẩng đầu nhìn bạn mình.

Trương Hằng trừng nhìn vào mắt Bộ Hoài Vũ, thu hồi lại nét cười cợt nhả mọi khi, nói bằng giọng nghiêm túc hiếm thấy: “Lúc mới bắt đầu quen nhau, tớ cũng cảm thấy cô ấy có phần giống Thắng Lan, nhưng ở bên nhau lâu rồi mới nhận ra trên thực tế hai người họ không hề giống nhau, chắc trong lòng cậu cũng biết. Tớ không rõ cô ấy đã trải qua những chuyện gì mà lúc đầu lại làm cậu thấy một cái bóng của Thắng Lan, nhưng đó không phải là cô ấy thực sự, Viên Hỷ là một cô gái thông minh, chắc cô ấy đã đoán ra gì đó, nên thời gian này mới tỏ ra là một con người hoàn toàn không giống cô gái lúc đầu chúng ta quen, một cô ấy thực sự, cậu có hiểu không? Cô ấy không phải Thắng Lan, có lẽ cô ấy có thể đón nhận tình yêu của cậu, nhưng không thể chấp nhận việc cậu xem cô ấy là cái bóng để trả nợ cho những gì cậu từng thấy hổ thẹn với người con gái khác, tính cách cô ấy giống cậu, đều là những người cao ngạo đến cực độ.”

Bộ Hoài Vũ lún mình sâu hơn vào trong ghế salon, hít vào một hơi thuốc thật sâu, qua màn khói mỏng, đôi mắt Trương Hằng vẫn sáng rực, “Tớ biết,” Anh nói, “Cô ấy kiên cường hơn Thắng Lan nhiều, bất chấp trên vai áp lực có đè nặng đến đâu, sống lưng của cô ấy luôn ưỡn thẳng.” Từ khi mừng năm mới đến bây giờ, cô luôn cố gắng bắt bản thân mình vui lên, bắt mình mỉm cười đối diện với tất cả, cho dù có nhiều khi nụ cười ấy rất miễn cưỡng.

Nỗ lực của cô, anh nhìn thấy được.

“Vậy nên,” Trương Hằng nối tiếp, “Tớ càng không cho phép cậu làm tổn thương cô ấy, cô ấy kiên cường đến nỗi khiến tớ cứ thấy là lại đau lòng.”

Bộ Hoài Vũ nghe rồi cười cười, liếc xéo Trương Hằng một cái, dụi đầu lọc vào gạt tàn rồi nói với vẻ đùa cợt hiếm thấy: “Cậu đau lòng thì sao không tự đi mà theo đuổi cô ấy?”

Trương Hằng lại không cười, lặng lẽ nhìn Bộ Hoài Vũ, cho đến khi Bộ Hoài Vũ thu lại nét cười trên miệng, mới bắt đầu châm một điếu thuốc cho mình.

Có lẽ, cứ như thế này mãi thì Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ thực sự có thể sóng bước bên nhau, chỉ cần cho họ thêm chút thời gian, để họ nhìn nhau cho thật rõ, cũng là để mình tự nhìn bản thân thấu suốt hơn.

Thế nhưng, cuộc sống lại chẳng có nhiều điều “có lẽ” như vậy, có những con đường, rõ ràng như có thể thấy rõ đoạn cuối, nhưng lại đột ngột rẽ sang một ngã khác ngay trước mắt.

Buổi chiều hôm ấy, Bộ Hoài Vũ lại ra ngoài gặp gỡ khách hàng, lúc tan sở Viên Hỷ đáp xe buýt về nhà, vẫn còn đang ở trên xe thì di động réo vang, Viên Hỷ chật vật móc điện thoại ra giữa đám người đông ken chen đặc, bấm nghe máy, giọng nói có phần kỳ lạ của Bì Hối vẳng đến: “Viên Hỷ! Cậu đang ở đâu?”

“Hở? Tớ đang trên xe, lát nữa là về đến nhà rồi.”

“Với Bộ Hoài Vũ?”

“Không.” Xe lại ngừng, người chen lên càng nhiều hơn, Viên Hỷ đành xích sát vào trong theo dòng người xô đẩy, “Anh ấy có việc, tớ bắt xe buýt về.”

Bên kia im lặng, Viên Hỷ không biết là Bì Hối không nói gì, hay là sóng di động trong xe không được tốt.

“A-lô?”

“Viên Hỷ,” Bì Hối bên kia như đang do dự rất lâu, mới khẽ khàng thốt ra một câu, “Hà Thích trở về rồi…”

Viên Hỷ chỉ nghe được câu này, chỉ một câu này, đã khiến thế giới của Viên Hỷ đảo lộn quay cuồng.

 

 

CHƯƠNG 11

 

 

 

Viên Hỷ cũng không biết mình đã xuống xe với tâm trạng thế nào nữa, cứ vội vã bước về phía khu nhà, muốn chậm lại một chút nhưng bước chân như không nghe lời, cứ sải từng bước tiếp nối từng bước, dường như có sự vội vàng gấp rút, không thể chờ đợi thêm vậy.

Khi hình bóng ấy xuất hiện trong tầm mắt, bước chân của cô chợt khựng lại đột ngột, hơi thở vốn đang đứt đoạn vì đi nhanh bỗng tắc lại, như chợt nhiên có người bụm lấy mũi mình, ngực rõ ràng đang nhói lên rất đau, nhưng không thể hít vào một chút không khí nào cả.

Viên Hỷ lúc này mới nhận ra, di động vẫn bị mình nắm chặt trong tay, thấm ướt mồ hôi, trơn nhẫy, hễ sơ sót là sẽ trượt ra khỏi lòng bàn tay rơi xuống ngay.

Xuyên qua ngọn đèn đường vàng vọt, cô nhìn về phía Hà Thích ở bên kia, vừa thân quen lại cũng xa lạ, hình như anh cao hơn xưa, cũng cứng cáp hơn nhiều, không còn là thiếu niên cao gầy trong ký ức của cô nữa, và anh bây giờ, là một người đàn ông mạnh mẽ, có dáng vóc cao lớn, tay chân chắc nịch, cho dù khoảng cách rất xa, cô dường như vẫn có thể ngửi thấy mùi vị toát ra từ người anh – thứ mùi vị được gọi là “đàn ông”.

Như có thần giao cách cảm, anh bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt vốn có phần trống rỗng chợt đong đầy thâm tình, xúc động, đau khổ, cuồng nhiệt và thậm chí có cả sự sợ hãi, xuyên qua khoảng không bốn năm để rơi trên gương mặt cô, không hề có chút thay đổi nào.

Chỉ một ánh mắt này thôi, cô đã biết, anh vẫn là Hà Thích của cô.

Nhưng mà, bốn năm rồi, đã bốn năm trôi qua anh mới chịu quay về, khi cô đã qua cơn tuyệt vọng, khi cô đã vật lộn để đứng lên khỏi vũng lầy, khi cô đã quyết tâm vứt bỏ tất cả những ký ức về anh, anh mới chịu trở lại.

Bốn năm rồi, anh phũ phàng đến nỗi một cú điện thoại cũng không gọi cho cô, khi cô ôm lấy chú khỉ bông anh tặng lẩm bẩm một mình, anh ở nơi nào? Khi cô ôm lấy bụng co rúm người trên giường, anh đã ở đâu? Khi một mình cô đối diện với căn phòng lạnh lẽo, muốn khóc mà chẳng chảy nổi nước mắt, anh lại đang ở nơi nào?

Trong lòng không phải là từng chưa căm hận, chỉ là đã sớm bị những nhớ nhung chôn vùi.

Viên Hỷ hít một hơi, bước từng bước ngang qua Hà Thích , như chỉ coi anh là người qua đường, chỉ là một người xa lạ không liên quan đến mình, không yêu cũng không oán hận.

Trong tích tắc đi ngang nhau, cánh tay cô đã bị anh tóm lấy, một giây sau, lưng của cô đã chạm vào ngực anh, nhiệt độ nóng bỏng của cơ thể anh, xuyên qua lớp vải áo mỏng manh, dâng lên như thủy triều, như muốn tràn vào cô.

“Viên Hỷ…” Anh đau khổ kêu nhỏ, giọng nói khàn đặc vì run rẩy.

Cánh tay khỏe mạnh ôm chặt lấy cô, như muốn bẻ gãy cô ra, sau đó hòa nhập làm một vào thân thể anh vậy.

Viên Hỷ ưỡn thẳng lưng lên, hơi ngẩng đầu, cố gắng mở to mắt ra, nhìn bảng hiệu quảng cáo rất to ở phía xa, những nét chữ trên ấy vừa rõ ràng đấy đã lại nhòa nhạt, không dám chớp mắt thêm.

“… Còn quay về làm gì?” Cô hỏi.

Hà Thích vùi mặt vào vai cô, đôi môi chạm vào làn da cô, run rẩy dữ dội, giọng nói khàn đặc đến không nghe rõ nữa: “…Anh sợ, sợ rằng nếu không trở về, sẽ không nhớ rõ dáng vẻ của em… Sợ anh không về, sẽ xem một người không hề liên quan đến mình là em mất… Anh sợ…”

Viên Hỷ cúi đầu, để mặc từng giọt nước mắt tí tách trượt rơi xuống đất, choáng váng đến nỗi đầu óc quay cuồng, “Anh khốn kiếp!” Trong giọng nói của cô lộ ra vẻ tức tưởi, “Sao giờ anh mới chịu quay lại, sao giờ anh mới chịu quay lại…”

Phải! Sao giờ mới chịu quay lại đây? Anh thở dài, cánh tay càng ôm cô chặt hơn, tại sao đến bây giờ anh mới chịu quay lại? Tại sao đến bây giờ mới biết cô đã khắc sâu vào trong cuộc đời mình từ lâu rồi, tại sao đến bây giờ mới hiểu cô là người anh mãi mãi không thể nào buông rời?

Đã từng nghĩ rằng đó chỉ là tuổi trẻ cuồng nhiệt nhất thời, đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ xóa nhòa sạch sẽ tình yêu và sự bồng bột…

Sống lưng ưỡn thẳng của cô như không thể chịu đựng thêm bất kỳ một sức mạnh nào, cuối cùng đã mềm nhũn dần trong lòng anh…

“Cậu định làm thế nào?” Bì Hối ngồi trên bệ cửa sổ hỏi Viên Hỷ.

Đúng lúc nãy, qua khung cửa sổ lạnh băng, khi nhìn thấy Hà Thích ôm lấy Viên Hỷ từ phía sau, cô đã biết, tên cướp của Viên Hỷ đã đến, đến thật nhanh, thật hung hãn, khiến cả đoạn thời gian cô chật vật kéo Viên Hỷ lên đã biến mất, chỉ có thể mở to mắt nhìn, nhìn Viên Hỷ lại một lần nữa bị chìm đắm, trôi nổi trong tình yêu.

Nếu như có thể, cô ước chi Viên Hỷ lựa chọn Bộ Hoài Vũ, có lẽ sẽ không quá yêu, nhưng cũng sẽ không quá tổn thương.

Người ta thời trẻ thường đưa tình yêu đến mức cao nhất, nhưng có ai biết được sau lưng một tình yêu đã lên đến cực hạn là niềm đau cũng lên đến đỉnh điểm? Chỉ trong tích tắc cũng có thể khiến bạn tổn thương mãi mãi.

Viên Hỷ đang sắp xếp lại đồ của Hà Thích, ngẩng lên nhìn Bì Hối, dường như đầu mày khóe mắt đều ẩn hiện nét cười.

Bì Hối không quen nhìn bộ dạng này của cô, thở dài lắc đầu, “Hỏi cậu làm sao lo liệu Bộ Hoài Vũ, đừng nói với tớ là anh ấy chẳng là gì trong tim cậu nhé!”

Gương mặt Viên Hỷ tích tắc đờ ra, cúi thấp đầu nghĩ ngợi, rồi nhẹ nhàng bảo: “Chắc anh ấy sẽ hiểu, vả lại – giữa bọn tớ cũng chưa từng nói gì, không hứa hẹn gì, cũng không chịu trách nhiệm gì cả, trong tim anh ấy cũng có người khác, tớ biết thế.”

Bì Hối tức đến nỗi mắt trợn lên toàn tròng trắng, “Đồ ngốc!”

Viên Hỷ bị bạn mắng nên hơi nghệch ra, đờ đẫn ngẩng đầu lên, “Hử?”

“Không phải tớ mắng cậu, mà là mắng anh ấy, sắp nửa năm rồi mà anh ấy đã làm những gì nào? Sự quyết đoán nhanh nhẹn trên thị trường cổ phiếu đâu mất rồi?”

Viên Hỷ chỉ cười nhẹ.

“Dừng! Đừng cười nữa! Cậu không sợ cơ bắp bị chuột rút à, một tên Hà Thích đáng để cậu vui mừng như thế này ư?” Bì Hối nói, liếc xéo về phía nhà vệ sinh, nghe bên trong vẫn vẳng ra tiếng nước chảy, lúc này mới nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, tiến sát lại gần Viên Hỷ thì thào: “Nói cho cậu biết, Viên Hỷ, cậu phải nghĩ cho kỹ, Bộ Hoài Vũ là cơ hội có một không hai, nhìn là biết đó là người đàn ông có thể mang lại cảm giác an toàn cho phụ nữ, bỏ qua là không còn ai tốt hơn đâu, bây giờ cậu thật sự vẫn yêu Hà Thích như thế sao? Bốn năm rồi, cái cậu yêu rốt cuộc là gì? Cậu phải nghĩ cho thật kỹ, đừng để những ký ức xưa kia làm mờ mắt!”

Bì Hối thấy Viên Hỷ vẫn không nói gì thì lại khuyên tiếp: “Cậu đừng khăng khăng thế nữa! Chí ít cũng đừng phủi Bộ Hoài Vũ đi mất, cho dù Hà Thích có quay về, cậu cũng có thể được lựa chọn tốt nhất! Để Hà Thích theo đuổi cậu lại từ đầu, cậu…”

“Tớ yêu anh ấy.”

“Yêu?” Bì Hối cười khan, “Yêu là cái gì? Tình yêu chân chính không duy trì nổi ba tháng!”

“Vậy cậu và Tiêu Mặc Đình thì sao?” Viên Hỷ hỏi, “Các cậu cũng mấy năm rồi, cũng không yêu nữa à?”

Bì Hối thấy Viên Hỷ không chịu nghe thì càng quýnh hơn, “Yêu quá giới hạn rồi thì bọn mình cũng còn cảm tình, cậu hiểu không? Còn cậu và anh ta thì sao? Thì sao? Hai người chia tay nhau cũng đã bốn năm rồi! Cậu có biết bốn năm nay anh ta thay đổi gì không nào? Anh ta có biết cậu đã vượt qua bốn năm nay như thế nào không? Bà nó chứ (^_^ câu này nghe quen quen), tớ khó khăn lắm mới kéo cậu ra khỏi hố sâu đó, mà anh ta chỉ quay lại một cái là đã kéo cậu rơi xuống lại, biết sớm thế này thì chi bằng lúc đầu tớ đập một phát cho cậu chết luôn dưới đó là xong rồi!”

Vừa nói vừa huơ một nắm tay sượt qua trán Viên Hỷ, cô nhìn Bì Hối cười, rồi hỉnh hỉnh mũi ra vẻ thị uy với bạn mình.

Bì Hối bó tay, bực bội lôi quần áo của Hà Thích trong tay Viên Hỷ ném sang một bên.

Viên Hỷ vẫn cười, lấy lại rồi lại gấp vuông vức, ngay ngắn cho anh.

Hà Thích trong nhà vệ sinh gọi to lên, bảo Viên Hỷ mang quần áo mới cho anh thay, Viên Hỷ tìm ra một bộ áo quần trong đống cô vừa sắp xếp, lại lật giở lục lọi một lúc lâu mới tìm thấy chiếc quần đùi lót, lúc cầm trong tay mặt lại bỏ bừng.

Bì Hối bực bội liếc cô một cái, nhếch nhếch môi, kéo cô lại, “Tớ nói cậu biết, tớ nghe nói hắn ta ở Mỹ có bạn gái rồi, cậu phải hỏi rõ cho tớ!”

Viên Hỷ cứng người lại, sau đó đưa tay lên vỗ nhè nhẹ vào mu bàn tay Bì Hối, khẽ nói: “Trong lòng tớ biết rõ, sẽ không tự ức hiếp mình, cậu yên tâm!”

Đến trước cửa nhà vệ sinh, Viên Hỷ gõ cửa, quay lưng lại rồi đưa bàn tay đang cầm đồ vào trong cửa, “Anh tự cầm lấy đi này!”

Hà Thích bên trong cười nho nhỏ, cửa nhà vệ sinh hé mở, cánh tay chắc nịch của anh vươn ra, cùng lúc chạm đến quần áo cũng tóm luôn lấy cổ tay Viên Hỷ.

“A…” Cô kêu nhỏ, vẫn chưa kịp phản ứng thì đã bị Hà Thích kéo vào bên trong.

“Suỵt…” Hà Thích đè ngón tay lên môi Viên Hỷ, như một đứa trẻ vừa làm chuyện xấu, vẻ mặt cười đầy đắc ý.

Viên Hỷ hơi hoảng loạn, thấy đôi mắt của Hà Thích sáng rỡ như được nước rửa sạch, dưới sóng mũi cao thẳng là đôi môi mỏng đang cong lên, lộ ra nụ cười hài lòng, những giọt nước lóng lánh lăn xuống, rơi trên đôi vai anh, tiếp tục lăn xuống phía dưới…

Mặt cô thoắt chốc như phải bỏng, tim đập cuồng loạn trong lồng ngực, khiếp đảm đến độ nhắm tịt cả hai mắt, miệng luôn mồm kêu hoảng: “Hà Thích, anh đừng đùa, mau mặc quần áo vào đi!”

Hà Thích cười khì khì, một bàn tay ấn lên vai Viên Hỷ, dùng người anh đè cô vào cửa, thấy bộ dạng lúng túng của cô khi muốn đẩy anh ra nhưng lại không dám đụng chạm vào thì ra lệnh: “Không! Em mở mắt ra nhìn anh!”

Mặt Viên Hỷ càng đỏ hơn, mắt càng nhắm chặt, lời nói cũng bắt đầu hoảng loạn lấp vấp, “Đừng — đùa, lạnh bây giờ! Còn đùa nữa là em hoảng thật đó!”

Sự sợ hãi của cô rõ ràng không có uy lực, anh vẫn cười, ngón tay chầm chậm lướt qua cánh môi cô, cảm nhận sự mềm mại ướt át trên đó, tính khiêu khích phảng phất trên đôi môi thông qua nơi thần kinh nhạy cảm nhất trên đầu ngón tay rồi truyền đến anh, khiến tim anh cũng đập cuồng loạn.

“Hỷ, nghe lời, mở mắt ra nhìn anh này.” Anh thấp giọng dỗ ngọt.

Viên Hỷ đã có phần thẹn quá hóa giận, vẫn nhắm chặt mắt lắc đầu, “Em thật sự…”

Câu phía sau bị anh nuốt vào trong miệng, chạm nhẹ, mút mát, đùa giỡn, nhớ nhung trong bốn năm đã được anh ấp vào nụ hôn này, cắn vào đó lúc mạnh lúc nhẹ, như đang trừng phạt cô, lại như đang trừng phạt chính mình.

Không biết đã mê đắm bao lâu, cho đến khi Viên Hỷ thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi, Hà Thích mới buông cô ra, bên tai vẳng đến tiếng thở đứt đoạn cố nén của anh, anh nhích người ra, dựa má vào cánh cửa bên cạnh cô, nhè nhẹ hít thở.

Chỉ có đôi con ngươi là vẫn sáng rực như cũ.

Anh cười, càng giống như một con mèo ăn vụng, khàn khàn kêu nhỏ: “Đồ ngốc!”

Viên Hỷ lúc này mới phát hiện ra phần eo của anh đã được quấn bằng một tấm khăn tắm to.

“Anh?!” Cô càng tức tối hơn, đẩy mạnh Hà Thích một cái.

Hà Thích lùi về phía sau một bước, nụ cười trên mặt càng rõ, cố ý chọc cô: “Hề hề, em còn đẩy nữa là anh cởi ra ráng chịu đấy!” Vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tấm khăn, làm ra vẻ sắp mở ra.

Viên Hỷ thẹn thùng trừng mắt nhìn anh, dúi mạnh quần áo trong tay mình lên người anh, Hà Thích luýnh quýnh đưa tay đón lấy, nhưng không ngờ rằng trong lúc vội vã, ngón tay đã móc phải tấm khăn quấn ở eo…

Tấm khăn vốn đã chẳng được quấn chắc, qua lần ma sát vừa rồi, chỉ cần một đầu ngón tay bé tí thôi, cuối cùng đã khiến nó kết thúc sứ mệnh.

Viên Hỷ thoáng chốc đờ ra, Hà Thích cũng ngẩn ngơ.

“Đồ dê xồm!” Viên Hỷ xấu hổ đỏ cả mặt, quay người mở cửa đi nhanh ra ngoài.

“Viên Hỷ!” Hà Thích cuống quýt lấy quần áo che phần thân dưới, kêu lên đầy thê thảm: “Anh không cố ý mà! Anh thật sự không cố ý đâu, em nghe anh nói đã!”

 

 

CHƯƠNG 12

 

 

 

Viên Hỷ cúi đầu trở về phòng, ngồi xuống cạnh giường tiếp tục vùi đầu vào sắp xếp đồ đạc cho Hà Thích, Bì Hối nhìn thấy sắc đỏ vẫn chưa tan hết trên mặt cô thì vẻ mặt lộ ra nét hoài nghi, há mồm ra muốn hỏi nhưng rồi nhịn được, biến thành một tiếng hừ lạnh khe khẽ, nhổm mông dậy khỏi giường rồi trở về phòng mình, trước khi ra ngoài vẫn không quên nhắc nhở một câu: “Ngày mai còn phải đi làm, lát nữa cậu liệu mà đi ngủ sớm, mất công tớ ngủ rồi lại đánh thức dậy.”

Vừa ra khỏi cửa thì đã đụng ngay Hà Thích đang lau tóc từ phòng tắm bước ra, nút áo chỉ cài hai ba cái, cổ áo đang trễ xuống, lộ ra bộ ngực rắn chắc khỏe mạnh, bị hơi nước nóng hun thành màu đo đỏ.

Bì Hối lườm một cái, hỏi rất nghiêm nghị: “Trong phòng tắm có hổ à?”

Hà Thích ngẩn ra, bàn tay đang lau tóc khựng lại giữa chừng, đôi mắt sáng rỡ nhìn Bì Hối xuyên qua những sợi tóc lòa xòa rũ xuống, có vẻ không hiểu.

Bì Hối cười lạnh vẻ châm biếm: “Cứ tưởng nhà tắm của chúng tôi có hổ chứ, hại anh quần áo chưa mặc xong đã phải cuống lên chạy ra đây.”

Hà Thích cúi đầu nhìn theo tầm mắt của Bì Hối, mặt đỏ bừng lên, vội vã cài lại nút áo, cười bảo: “Miệng em sao vẫn sắc như thế chứ?” Gương mặt tuấn tú tuy lộ ra nụ cười nhưng khó che giấu nổi vẻ ngượng ngập.

Bì Hối khoanh tay lại, nửa cười nửa không: “Ăn món Mỹ bao năm nay rồi, tưởng anh cũng mọc lông đen trên ngực giống mấy thằng cha Mỹ rồi cơ đấy, cũng may là chưa mọc, có điều cũng nên cẩn thận một chút, đừng có để lông đen mọc trong bụng, bên ngoài không thấy được đâu nhỉ? Vậy là toi đấy!”

Lần này nụ cười ngượng ngùng trên mặt Hà Thích cũng không giữ nổi nữa, đành phải dừng tay lại, lặng lẽ nhìn Bì Hối, mấp máy môi như muốn nói gì đó thì đã bị Bì Hối cười ha ha chặn lại, cô cười khan khoát khoát tay, cười nói vẻ dửng dưng: “Đùa thôi, đùa thôi, nhìn anh căng thẳng kìa, sao vẫn yếu thế nhỉ? Nghỉ ngơi sớm đi, bay qua nửa vòng trái đất chứ ít gì, cũng không dễ dàng chút nào, hôm khác chúng ta lại hàn huyên. Lát nữa đá Viên Hỷ ra sớm một chút, cô ấy lằng nhằng lắm, có hai câu cũng nói được đến sáng, anh không phải ngại.” Nói xong cũng không thèm nhìn phản ứng của Hà Thích, xoay người bước vào phòng.

Chỉ còn lại Hà Thích đứng đờ ra trong phòng khách một lúc, cười khổ lắc đầu rồi đẩy cửa bước vào phòng Viên Hỷ.

Viên Hỷ ngồi trong phòng cũng loáng thoáng nghe thấy đoạn đối thoại ngoài phòng khách, cũng cảm thấy dở khóc dở cười, nếu mà không hiểu ám chỉ của Bì Hối thì đúng là mất công cô làm bạn với Bì Hối hai mươi năm rồi. Lời nói của Bì Hối trong ngoài gì cũng đều chỉ đến một việc, chắc chắn là bắt buộc cô phải đến phòng kế bên ngủ cùng, tuyệt đối không thể ở lại đây cùng Hà Thích được.

Viên Hỷ nghe thấy tiếng cửa mở ra rồi đóng lại, đợi một lúc sau cũng không thấy Hà Thích đến gần nên nghi ngờ ngẩng đầu lên, thấy Hà Thích đang lặng lẽ dựa vào cửa mỉm cười nhìn mình, sóng mắt dịu dàng như có thể trào nước ra được. Viên Hỷ mặt bỗng nóng lên, tránh né luồng mắt giao nhau, hơi cúi đầu chỉnh ngay ngắn tấm trải giường mới thay rồi khẽ nói: “Lại đấu khẩu với Bì Hối rồi à? Hai người sao cứ cãi nhau mãi thế? Gặp nhau là lại cự nhau?”

Đợi hồi lâu cũng chẳng thấy phản ứng của Hà Thích, Viên Hỷ không cần nhìn cũng biết anh vẫn đang lặng lẽ nhìn mình, càng cảm thấy mất tự nhiên hẳn lên, đang vừa định tìm một chủ đề khác để phá tan không khí ngượng ngùng mờ ám này thì nghe Hà Thích cười khẽ một tiếng, nói: “Hình như từ lúc đi học đã thế rồi, lần nào anh gặp Bì Hối cũng đều có cảm giác như gặp tình địch ấy, nếu không phải về sau cô ấy có Tiêu Mặc Đình thì anh còn nghi ngờ cô ấy có vấn đề về giới tính thật ấy chứ!”

Viên Hỷ cười, mở cửa tủ lấy những thứ như gối, chăn… cho Hà Thích, “Hôm nay anh tạm ngủ ở phòng em nhé, em ngủ chung với Bì Hối, nghỉ sớm đi, chắc mệt lắm rồi.”

Hà Thích lặng lẽ bước đến, không nói gì, chỉ đứng bên cạnh nhìn Viên Hỷ bận rộn trước cửa tủ.

Tầng đựng các thứ chăn gối phía trên cao, Viên Hỷ nhón chân lên mới lấy được, vươn thẳng tay ra vói lấy, đầu ngón tay vừa chạm vào chiếc chăn mềm mại thì Hà Thích bỗng nhiên ôm lấy cô từ phía sau, Viên Hỷ cứng người lại, đờ ra một lúc rồi mới thả tay xuống, cánh tay cô dừng giữa không trung một hồi rồi mới do dự phủ tay mình lên tay Hà Thích.

“Sao vậy anh?” Viên Hỷ khẽ hỏi, giọng nói tỏ ra bình thản và dửng dưng, thế nhưng cô lại biết rõ như vậy chẳng qua chỉ để lừa Hà Thích đang ở phía sau lưng thôi, nếu tay của anh chỉ cần nhích lên trên một chút nữa thì sẽ cảm thấy thấy nhịp tim cô đang đập dữ dội trong lồng ngực.

Hà Thích gục đầu vào vai cô, vòng tay ôm cô càng thít chặt hơn, rồi mới buồn bã nói, “Không sao, chỉ rất cảm kích Thượng đế vẫn để em ở lại đây… thật tốt.”

Phải, cô vẫn còn ở đây, sau khi anh đã đi rất xa như thế rồi quay về, cô vẫn còn ở đây, trời xanh hậu đãi anh hơn ai hết. Còn nhớ những ngày trước khi về nước, anh đã rất lo sợ, nỗi sợ cứ giày vò tâm trí anh, sợ rằng cô đã không còn ở đây nữa, sợ cô cũng đã bỏ đi xa từ lâu lắm rồi.

Cô vẫn còn ở đây, thật tốt.

Viên Hỷ cười lặng lẽ, nhưng cảm thấy có phần chua xót, cô vẫn còn ở đây, thật tốt? Là đối với anh sao? Anh phải biết rằng nếu như có thể, cô đã không muốn ở lại nơi đây để đợi chờ…

Ai cũng nói đời người quanh co thế sự khó đoán, quanh đi quẩn lại bao năm vẫn sẽ quay về chỗ cũ, gặp được người ấy nhìn thấy cảnh ấy, một câu “thì ra em vẫn ở nơi đây” đã nói lên toàn bộ những cảm thán. Nhưng có mấy ai hiểu cho nỗi khổ của người đứng đợi ở chốn xưa?

“Tại sao em không hỏi anh?” Anh hỏi, tại sao không hỏi lúc ấy vì sao lại dứt khoát ra đi như thế, tại sao không hỏi anh cớ gì lại đột ngột quay về, tại sao không hỏi anh mấy năm nay anh ở bên ấy sống ra sao, tại sao cô không hỏi gì cả?

Viên Hỷ chầm chậm gỡ vòng tay anh ra, động tác nhẹ nhàng nhưng kiên định. Cô xoay lại, nhìn Hà Thích đang có vẻ hoảng hốt, mỉm cười đáp: “Có quá nhiều tại sao rồi, em không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu, cho nên tạm không hỏi trước đã, để từ từ nói sau.”

Viên Hỷ dịu dàng nhưng thản nhiên như thế lại khiến Hà Thích lúng túng hơn, anh thà rằng cô nhào đến la hét, trách móc anh, cho dù cắn anh một cái thật đau như trước kia cũng được, còn hơn là bây giờ chỉ đứng lặng lẽ nhìn anh như vậy.

Hà Thích nhắm mắt, lại ôm Viên Hỷ vào lòng trở lại, thở dài bảo: “Viên Hỷ, cho dù em có hỏi anh hay không, anh cũng phải nói rõ một số chuyện, em nghe đây.”

Viên Hỷ cố thoát ra khỏi vòng tay anh, “Ngày mai hẵng nói, mọi người đều mệt rồi.”

“Không, đừng động đậy, nghe anh nói.” Sức tay của Hà Thích rất mạnh, áp chặt Viên Hỷ vào lòng mình, rồi mới khẽ nói tiếp: “Dạo anh vừa ra đi, anh đã oán trách, thậm chí còn hận em. Mỗi lần anh nhớ em thì anh tự khuyên nhủ mình, nam tử hán đại trượng phu có gì mà không bỏ qua được, thế là anh đốt sạch tất cả những tấm hình của chúng mình, cự tuyệt không muốn biết toàn bộ tin tức về em, tập trung tinh thần cho việc học hành, cứ thế hai năm trôi qua, đến năm thứ ba thì anh quen được một cô gái gốc Hoa, học cùng một trường đại học với anh, là một người rất xuất sắc, cũng rất bạo gan, cô ấy không hề che giấu việc có cảm tình với anh. Lúc ấy anh nghĩ mình phải bắt đầu một cuộc tình mới thôi, anh đã yêu em hai năm, sau đó cũng quên em bằng ngần ấy thời gian, anh nghĩ anh bắt buộc phải bước ra khỏi những hồi ức về em rồi, thế là anh đón nhận tình cảm của cô ấy, bắt đầu thử một cuộc tình mới.”

“Vậy tại sao lại còn…”

“Khoan đừng hỏi vội, đợi anh nói xong,” Hà Thích cắt ngang lời Viên Hỷ, “Khó khăn lắm anh mới có đủ can đảm, em để anh nói hết một lần. Khi anh những tưởng mình đã hoàn toàn quên hẳn em thì có một ngày, anh tham gia vào diễn đàn của lớp em, nhìn thấy một tấm hình mà Bì Hối đăng lên đó, em trong hình mặc một chiếc áo len thật dày, ngốc nghếch nâng một cây kẹo bông gòn thật to lên cười, nụ cười ấy thoáng chốc đã khiến anh sực tỉnh, anh mới biết anh chưa hề quên được em, thì ra anh có thể đón nhận cô gái ấy là do anh có thể nhìn thấy bóng em ở cô ấy, thì ra anh vẫn cứ tự lừa dối mình, tự nhủ lòng đã quên được em, nhưng lại đi tìm vật thế thân của em để lừa gạt chính mình…”

Nghe giọng nói nghẹn ngào của Hà Thích, Viên Hỷ đã không còn cách nào nói ra cảm nhận trong lòng mình, tấm hình mà anh nói ấy, cô biết, đó là hình được chụp khi cô cùng Bộ Hoài Vũ đưa anh mình đi công viên hồi Tết, cô và anh trai mỗi người cầm một cây kẹo bông gòn, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Hà Thích nhắm nghiền mắt lại, trên mặt mang một vẻ đau khổ, như đang hồi tưởng lại những xúc động và tuyệt vọng khi nhìn thấy bức hình đó, trong hình có người đàn ông mà mùa hè năm ấy anh lén đến nhà cô để rồi bắt gặp thấy người ấy trong nhà, hai người họ cười vui vẻ như thế, anh nghĩ họ rất hạnh phúc, anh nên chúc phúc cho họ, nhưng cảm giác ghen tuông đã khiến anh cảm nhận được sự tuyệt vọng, vậy nhưng một câu nói đùa dưới bức hình của Bì Hối đã lại kéo anh ra khỏi địa ngục, như chích một mũi trợ tim cho anh, khiến trái tim anh bật lên những nhịp đập hối hả.

Cô nói: Các anh em, mọi người nhìn này, chẳng trách Viên Hỷ không gả đi đâu được, thì ra tinh hoa nhà cô ấy đều do anh trai cô thừa hưởng, xem họ có giống cùng một mẹ sinh ra không nào? Cùng một gene mà sao cách biệt xa thế cơ chứ?

Trong một tích tắc, anh mới hiểu rõ, thì ra người đàn ông ấy là anh trai của Viên Hỷ, tuy rằng cô chưa hề nhắc đến với anh bao giờ.

“…Em chưa từng nhắc đến anh mình với anh, hại anh cứ nghĩ rằng em là con một, nên lần ấy đến nhà tìm em thì từ bên ngoài đã thấy cảnh em và anh ấy thân mật với nhau, anh tưởng rằng chính là vì anh ấy nên em mới không chịu đi với anh, nên anh mới bỏ đi không quay đầu lại.”

Nghe Hà Thích nói xong, Viên Hỷ không nói nổi cảm xúc trong lòng mình, cô cũng lần đầu tiên biết thì ra Hà Thích trước khi xuất ngoại đã từng đến quê tìm cô, chỉ có điều thấy cô ở bên cạnh anh trai nên đã hiểu lầm, nên mới bỏ đi mà không chịu lộ diện như thế.

“Vậy cô gái kia thì sao?” Viên Hỷ khẽ hỏi.

Hà Thích ngẩng lên, dè dặt quan sát vẻ mặt của Viên Hỷ, “Anh đã nói rõ với cô ấy rồi, anh rất có lỗi, nhưng anh không thể tiếp tục lừa dối mình nữa, người anh yêu là em, anh nghĩ cô ấy cũng không muốn làm vật thế thân.”

Viên Hỷ vẫn trầm tư, lúc lâu sau mới thở dài nói: “Như vậy không công bằng với cô ấy.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+