Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai là ai của ai – Chương 16-17-18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

CHƯƠNG 16

 

 

Hà Thích không nói gì nhiều, chỉ mỉm cười bảo Viên Hỷ: “Nếu không có chuyện gì thì chúng ta đến giúp đi, làm quen thêm bạn bè cũng đâu phải chuyện gì xấu.”

Viên Hỷ nhìn nụ cười ấm áp của Hà Thích thì cũng cười rồi gật đầu.

Mới sáng sớm thứ Bảy, Trương Hằng đã đứng đợi dưới nhà của Viên Hỷ, Bì Hối mắt mũi mơ màng nhìn ngó xuống phía dưới đó rồi quay lại hỏi Viên Hỷ: “Anh ta đến để đón bọn mình giúp dọn nhà á? Có người nào dọn nhà mà lái xe đó không?”

Viên Hỷ đang bận chiên trứng trong chảo, nghe tiếng còi xe bên dưới thì hai hàng lông mày chau lại, “Cậu gọi điện cho Trương Hằng, bảo anh ấy đừng có nhấn còi nữa để khỏi bị hàng xóm ném trứng, tiện thì hỏi luôn anh ấy đã ăn gì chưa, có cần làm ít gì đó cho anh ấy không?”

Bì Hối ừm một tiếng rồi gọi cho Trương Hằng. Chưa được mấy phút, Trương Hằng đã cười hí hí bước vào nhà, thấy Viên Hỷ đã bày điểm tâm lên bàn, không hề khách sáo mà ngồi ngay xuống bàn bắt đầu ăn như rồng cuốn, vừa ăn vừa lúng búng nói với Bì Hối và Viên Hỷ, “Thôi hai em bỏ quách chỗ này đi, dù gì nhà của anh cũng lớn, đến đó ở chung đi, không thu tiền trọ, chỉ cần lo cơm ba bữa và giúp anh dọn dẹp phòng ốc là được.”

Bì Hối trừng mắt, bực bội nói: “Anh cũng khôn gớm nhỉ, không chi tiền mà đòi có bảo mẫu cơ đấy.”

Trương Hằng cười hề hề, “Thì đôi bên cùng có lợi mà! Vả lại, chủ yếu là anh muốn mời Viên Hỷ cơ, vì ngại bỏ em bơ vơ nên mới thêm vào chữ “các”, em còn kêu gào gì nữa nào? Như em mà đến chỗ anh thì còn gọi là Bảo Mẫu được à? Tiểu thư đài các thế kia!”

Viên Hỷ nghe thế thì cười ngặt nghẽo, Bì Hối lại không chịu được, chỉ muốn tống cho tên Trương Hằng hai đấm, Viên Hỷ vội cản lại, không ngờ Trương Hằng vẫn trong tư thế khiêu chiến, còn cố ý nghiêng vai tới vẻ rất-muốn-ăn-đấm, kêu lên: “Đánh đi, đánh đi, Viên Hỷ, em không cần ngăn cản, con gái mà, sức lực thì bao nhiêu chứ, cô ấy đánh hai cái thì cứ như được em gái xinh xinh mát-xa thôi.”

Viên Hỷ quay lại nhìn Trương Hằng, hỏi: “Anh nói đấy nhé?”

Trương Hằng nghệch mặt ra rồi tiếp đó cười lăn lộn, “Ừ, không sao, yên tâm đi, tục ngữ nói hay lắm, đánh là thương mắng là yêu nếu không ổn nữa thì giơ chân đạp, trong lòng Bì Hối chắc đã yêu thầm anh lâu lắm rồi ấy!”

“Vậy, tốt thôi, như ý anh muốn,” Viên Hỷ vừa nói vừa buông cánh tay Bì Hối ra, “Bì Hối, ra tay đi!”

Bì Hối cười khà khà, co tay thành nắm đấm huơ về phía bên kia bàn, Trương Hằng cười dữ hơn, “Bì Hối, em đừng động thủ!” Vừa nói vừa gồng người lên khoe cơ bắp, “Xem này, anh khỏe mạnh cường tráng, em đánh đau thì đừng có mà khóc đấy nhé!”

“Không khóc, không khóc,” Bì Hối vừa cười vừa vào nhà bếp, một lúc sau khệ nệ vác cái chảo ra.

Trương Hằng kinh hoàng nhảy nhổm ra khỏi ghế, vừa đi vòng qua bàn để tránh Bì Hối vừa la làng: “Phụ nữ! Phụ nữ! Đừng chơi ác thế! Viên Hỷ, Viên Hỷ, em không thể thấy chết mà không cứu thế được!”

Trương Hằng và Bì Hối đang kẻ đuổi người chạy vòng vòng quanh bàn thì Tiêu Mặc Đình đến, Trương Hằng vừa thấy Tiêu Mặc Đình thì như thấy cứu tinh, thoắt hai bước nhảy đến trước mặt anh ta ôm lấy, gào khóc: “Đức Phật ơi, xin Ngài thu nhận con yêu tinh làm hại thế gian này đi!” Trương Hằng chưa kịp nhõng nhẽo xong thì đã nhìn thấy phía sau Tiêu Mặc Đình còn có một anh chàng trẻ tuổi mặt mũi thanh tú, áng chừng là Hà Thích rồi, thế là chuyển tông sang nghiêm túc đứng đắn, giơ tay ra cười bảo: “Hà Thích đúng không? Chào anh, nghe Viên Hỷ nhắc đến cậu rồi!”

Câu này vốn chẳng có gì nhưng Viên Hỷ nghe thế thì có phần nghi ngờ, nhủ thầm mình có bao giờ nhắc đến Hà Thích với Trương Hằng đâu, sao anh ta lại nói câu này nhỉ, có điều chợt nhớ đến anh ta là người làm ăn, trước giờ đều nói những lời dễ nghe, nên nói như thế cũng không có gì là lạ.

Hà Thích lại tưởng nhầm Trương Hằng là Bộ Hoài Vũ, nên vừa cười vừa nắm tay lấy Trương Hằng đáp lại: “Hà hà, Bộ Hoài Vũ phải không? Tôi cũng nghe Viên Hỷ nhắc đến anh rồi, cám ơn anh rất nhiều vì đã chăm sóc cho cô ấy.”

Bì Hối đứng ôm chảo chiên cười ranh mãnh, Viên Hỷ thấy Hà Thích nhận nhầm người thì cảm thấy hơi ngượng ngập, đang muốn giải thích lại thấy Trương Hằng quay đầu lại nhìn cô, nhướn mày lên nói: “Haizzz, Viên Hỷ, làm người không thể thiên vị thế được, chẳng nhẽ chỉ có mỗi Bộ Hoài Vũ đối xử tốt với em à? Sao em chỉ nhớ mỗi điểm tốt của hắn? Em như thế đã làm tổn thương tâm hồn trong sáng của anh biết bao!”

Viên Hỷ bị Trương Hằng nói liền một hơi thế thì càng cảm thấy ngượng ngùng, Hà Thích vẫn phản ứng hơn nhanh hơn, thấy Trương Hằng nói thế thì biết mình đã nhận nhầm người, cười nói: “Ngại quá, Trương Hằng, tôi không ngờ anh cũng đến đây đón chúng tôi, Viên Hỷ cũng thường nhắc đến anh.”

Trương Hằng liếc xéo Viên Hỷ, nửa cười nửa không hỏi: “Ồ? Thật à? Viên Hỷ cũng nhắc đến tôi? Tôi cứ nghĩ cô ấy chỉ thấy Bộ Hoài Vũ được thôi chứ. Ồ, anh đừng hiểu lầm, hà hà, con người tôi thích nói đùa, giữa Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ chỉ là bạn bình thường, chỉ là do tôi thích trêu đùa họ thôi ấy mà.” Vừa nói vừa cố ý kề miệng sát vào tai Hà Thích làm ra vẻ thần bí, nói bằng giọng mà mọi người đều nghe thấy: “Thực ra tôi cũng rất muốn chọc ghẹo Bì Hối và Tiêu Mặc Đình, nhưng tôi không dám, anh xem kìa cô nàng Bì Hối hung dữ quá, cô ấy còn động nồi động dao nữa cơ đấy!”

Sắc mặt Viên Hỷ có phần khó coi, Trương Hằng rõ ràng là đang kiếm chuyện, bất chấp mục đích của anh ta là gì, nhưng đều khiến Viên Hỷ cảm thấy bực bội, cô mím môi nhìn Trương Hằng, không nói gì, cúi đầu xuống bắt đầu dọn dẹp bát đĩa trên bàn rồi mang vào nhà bếp.

Hà Thích nhếch mép lên, để lộ một nụ cười nhẹ, bước lại giúp Viên Hỷ dọn dẹp. Bì Hối thấy không khí có phần kỳ cục thì vội vã nâng chiếc nồi trong tay lên, gào: “Họ Trương kia, hôm nay anh không ăn đòn là không chịu được, phải không hả?” Tiêu Mặc Đình vừa cười vừa đón lấy chiếc nồi trong tay Bì Hối, vào nhà bếp đặt lại chỗ cũ.

Bì Hối lườm Trương Hằng một cái, thì thầm khe khẽ: “Ngốc quá, chẳng có đẳng cấp gì cả!”

Trương Hằng cũng thấy biểu hiện của mình ban nãy thất thố quá, hình như có phần quá đáng, nhưng lời đã nói thì không rút lại được, nên đành cứng miệng: “Anh cũng có nói gì đâu! Có đáng không!”

Mọi người dọn dẹp xong xuống lầu, Bì Hối thấy xe của Trương Hằng thì bĩu môi: “Đúng là hợm hĩnh! Mới nhìn đã biết là nhà giàu xổi rồi! Trương Hằng, anh có hiểu thế nào là khiêm tốn không?”

“Khiêm tốn?” Trương Hằng cười, “Anh vẫn chưa đủ khiêm tốn à? Em thấy anh lái nó được mấy lần nào? Hầu như anh chỉ ngồi xe Bộ Hoài Vũ!”

Bì Hối cười khì: “Khiêm tốn thì đừng mua dạng xe này, xì! Anh xem xem xe của Bộ Hoài Vũ kìa, xe người ta mới gọi là khiêm tốn, có đâu như xe anh, dán hai chữ hợm hĩnh lên trán kìa!”

“Xe của Bộ Hoài Vũ mà khiêm tốn á?” Trương Hằng trề môi, chỉ vào Bì Hối, nói với Tiêu Mặc Đình và Hà Thích: “Thấy chưa, đó chính là phụ nữ, bọn họ có hiểu về xe không? Các cậu hỏi Viên Hỷ đi, cô ấy thường ngồi xe đó, hỏi xem trong xe có khiêm tốn không?”

Thực ra Trương Hằng nói vậy là thực sự vô tâm, nhưng trước đó quả thực anh đã nói quá nhiều câu có ẩn ý, nên câu này Viên Hỷ nghe thế nào cũng thấy kỳ quặc, cô vốn đã mở cửa xe định lên rồi, nhưng nghe Trương Hằng nói thế lại không động đậy, giữ lấy cửa xe quay lại nhìn Trương Hằng.

Trương Hằng lúc này mới tỉnh ra mình đã nói một câu có vấn đề, thấy Viên Hỷ trừng mắt nhìn mình thì vội vã cười cười nói: “Lần này anh không có ý gì khác đâu, em đừng nghĩ lung tung.”

Viên Hỷ cau mày, dứt khoát sập cửa xe lại, hỏi Trương Hằng: “Anh muốn dọn nhà thật à?”

Trương Hằng ngẩn ra, không ngờ Viên Hỷ lại đột ngột thốt ra câu này, anh liếc trộm Viên Hỷ, không biết nên nói gì. Hà Thích bước lại, cười cười vỗ vào vai Viên Hỷ, khẽ nói: “Lên xe nhanh đi em.”

Bì Hối cũng đứng ở bên kia hét: “Mau lên xe đi chứ, bạn bè với nhau nói chuyện đâu có kiêng nể gì, một lát nữa trời nóng lắm, đừng lằng nhằng nữa.”

Viên Hỷ lại không nhúc nhích, chỉ trừng mắt nhìn Trương Hằng, Trương Hằng cũng có vẻ lúng túng, vốn muốn nói gì đó để khỏa lấp, nhưng nhìn ánh mắt Viên Hỷ thì lại không há nổi miệng.

Đang căng thẳng thì xe Bộ Hoài Vũ chầm chậm từ xa tiến đến.

Bộ Hoài Vũ mở cửa bước xuống, nhìn bọn Trương Hằng một cái với vẻ lạ lùng, nói gọn lỏn: “Đừng chen hết lên một chiếc, sang đây hai người đi.”

Viên Hỷ mím môi, cố dằn cơn giận với Trương Hằng xuống, gật gật đầu với Bộ Hoài Vũ xem như chào hỏi, sau đó vẫn trừng nhìn Trương Hằng.

Trương Hằng rất nhanh phản ứng kịp, gào lên với Bì Hối: “Nhanh đi chứ, nhanh đến ngồi xe khiêm tốn của em đi, để khỏi phải chê xe anh hợm hĩnh,” Quay sang cười hề hề với Viên Hỷ, thấp giọng phân trần: “Được rồi, cái miệng của anh có phải là em không biết đâu, bức xúc làm gì, mau lên xe đi.”

Nói thực, trong lòng Viên Hỷ thật sự cảm kích Trương Hằng đã giải vây cho mình, nếu không hoặc là cô sẽ phải ngồi xe của Bộ Hoài Vũ, hoặc là dứt khoát bỏ lên lầu lại, cũng xem như đã phá tan quan hệ với Bộ Hoài Vũ, hơn nữa còn là vì câu nói đùa này của Trương Hằng, quả thực cũng khó nói.

Bì Hối đón nhận ánh mắt của Trương Hằng đưa đến thì cũng hiểu ra, vội vàng kéo Tiêu Mặc Đình đến phía xe của Bộ Hoài Vũ. Bộ Hoài Vũ nhìn Viên Hỷ, nhưng cô lại tránh né ánh nhìn của anh, cúi đầu chui vội vào xe của Trương Hằng.

Trong lòng Bộ Hoài Vũ có phần lạc lõng, anh dời mắt ra khỏi Viên Hỷ, lúc nhìn đi nơi khác lại bất ngờ chạm phải ánh mắt của Hà Thích, hai người đàn ông lặng lẽ đánh giá nhau một lúc, cuối cùng Bộ Hoài Vũ vẫn nở nụ cười trước, gật gật đầu rồi chui vào xe mình.

Nhà mới của Trương Hằng nằm trong một khu biệt thự ở Tân Hồ, nói là nhà mới nhưng thực đó là căn nhà đã mua từ trước đó lâu rồi, có điều vì cách xa trung tâm quá xa nên không đến ở mà thôi. Xe đưa cả bọn đến trước tòa biệt thự, Bì Hối xuống xe, rảo mắt một vòng, sờ lên cánh cửa lớn chạm trổ, hỏi Trương Hằng: “Anh muốn bọn em đến đây để giúp anh dọn cái gì? Trong nhà anh có đủ cả rồi, còn chuyển gì đến đây được nữa? Anh cố ý lên mặt với những kẻ nghèo bọn em đúng không?”

Trương Hằng cười đáp: “Căn nhà này mua lâu lắm rồi, lúc đó cũng không đắt lắm. Bày biện cả nhưng cứ để trống đó, lần này để mọi người đến thêm chút hơi người, đợi sau khi tôi đến ở thì cũng thấy ấm áp hơn chút. Vả lại, tôi tốt bụng mời mọi người đến để thoải mái thôi mà.”

Bì Hối nghe thế cứ trề môi, nhân lúc mọi người tham quan nhà của Trương Hằng thì len lén huých cùi chỏ vào người Viên Hỷ, thì thào: “Cậu thật dở tệ, có đáng xị mặt ra thế không? Đúng là có tật giật mình! Cậu cứ ngốc thế này thì ai cũng nhìn ra quan hệ của cậu và Bộ Hoài Vũ không được bình thường đấy!”

Viên Hỷ cau mày, thấp giọng hỏi: “Có lộ liễu thế không?”

Bì Hối liếc cô một cái, chỉ chỉ vào tấm gương, “Không tin thì tự đi mà xem!”

Viên Hỷ cũng cảm thấy khó hiểu, tại sao giờ đây nhìn thấy Bộ Hoài Vũ lại cảm thấy hoảng sợ chứ, rõ ràng giữa hai người vốn chẳng có chuyện gì rõ ràng, cho dù trước kia cũng có tình cảm mơ hồ với nhau, nhưng vật cản giữa hai người vẫn khá chắc chắn, chưa ai dám phá vỡ, vậy tại sao khi gặp mặt lại thấy ngượng ngùng? Bộ Hoài Vũ thấy cô thì có cảm giác ra sao? Có giống như cô bây giờ không?

Trương Hằng cũng khá chu đáo, trong nhà bếp đã chuẩn bị sẵn dụng cụ để nướng, thịt cũng đã ướp đặt trong tủ lạnh. Mọi người bày biện đầy đủ trong vườn, Viên Hỷ thấy thảm cỏ xanh mướt thì trong lòng không nỡ, hỏi Trương Hằng: “Có được không? Người ta đồng ý cho nướng thịt ở đây à?”

Trương Hằng mồm ngậm điếu thuốc, vừa quét dầu ăn lên vỉ, vừa ậm ừ trả lời: “Để ý kỹ thế à? Anh cũng làm trong vườn nhà mình thôi, giờ anh nhổ hết cỏ lên trồng hành tây, ai làm gì được anh?”

“Nhà giàu xổi, đúng là miệng lưỡi phú hộ!” Bì Hối nói vẻ ghét bỏ.

Hà Thích và Tiêu Mặc Đình cũng cười hà hà, Trương Hằng day day mí mắt, nhếch mép lên hỏi Viên Hỷ, “Viên Hỷ à, em là người thành thật, em nói lời công bằng đi nào, chàng trai đẹp đẽ ngọc thụ lâm phong như anh, có giống phú hộ không?”

Viên Hỷ chi lo cắm cúi đặt mấy miếng cá lên trên vỉ, không hề ngẩng đầu lên, “Phú hộ thường không đẹp trai như anh! Em thấy như anh thì, chắc là sản phẩm đời thứ hai của phú hộ!”

Một câu khiến mọi người đều cười lớn, Bì Hối cười còn dữ dội hơn, Trương Hằng lại thấy không vừa ý, lảm nhảm: “Hả? Viên Hỷ, ta nói sao miệng lưỡi của em còn sắc nhọn hơn cả cô bé Bì Hối kia vậy?”

Viên Hỷ cúi đầu cười khì, vài sợi tóc rơi xuống rủ bên má, phất phơ trên mặt cô. Gương mặt Hà Thích thoáng nở nụ cười yêu chiều, vươn tay vén tóc ra sau tai cho cô, động tác thân mật và tự nhiên.

Bộ Hoài Vũ chỉ nhếch nhếch mép xem như đã cười, rồi lôi dụng cụ câu cá ra khỏi xe, một mình bước đến bên hồ. Bì Hối nhìn thấy bóng dáng Bộ Hoài Vũ thì đờ đẫn thất thần, lại dời ánh mắt sang Viên Hỷ đang bận bịu nướng đồ ăn, không nhịn được phải lắc đầu.

Trương Hằng vốn định gán ghép Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ, nhưng thấy ban nãy Viên Hỷ suýt trở mặt chỉ vì một câu nói đùa của mình thì cũng không dám nói năng ẩn ý gì thêm, có điều trong lòng vẫn không chịu thua, nhân lúc Hà Thích vào nhà lấy bát đĩa thì ghé sát lại Viên Hỷ nói nhỏ: “Viên Hỷ, em như vậy thì có phần quá đáng với Bộ Hoài Vũ, dù gì cũng là bạn bè tốt của nhau, sao lại thế được!”

Tay Viên Hỷ bị vỉ nướng hơ nóng đỏ lên, ngẩng đầu thẫn thờ nhìn bóng Bộ Hoài Vũ đang thả cần câu bên hồ phía xa xa, trong lòng cũng không hiểu mình rốt cuộc là làm sao nữa, tại sao lại còn mơ hồ hơn cả trước kia?

“Đến đó chào hỏi đi,” Trương Hằng nói, “Hôm nay hai người chưa nói gì với nhau, dù em đã lựa chọn người cũ thì người mới cũng không đến nỗi thành kẻ thù chứ, vả lại Bộ Hoài Vũ không phải người hẹp hòi, em cứ thế này sẽ càng làm mọi người ngượng ngùng hơn, nghĩ thoáng hơn đi, có gì đâu nào, anh thấy Hà Thích còn rõ đạo lý này hơn em!”

Viên Hỷ nghĩ ngợi, thấy Trương Hằng nói cũng có lý, nhưng vẫn hơi do dự không chắc chắn, Trương Hằng cười khì, tiện tay đưa cho cô một bình nước, hất hất cằm về phía Bộ Hoài Vũ: “Này.”

 

 

CHƯƠNG 17

 

 

Bộ Hoài Vũ thích câu cá vì lúc đó có thể khiến đầu óc anh thoải mái hoàn toàn, điều đó đối với anh là một sự hưởng thụ kỳ diệu đến mức gần như xa xỉ. Nhưng tâm trí anh bây giờ lại không được như vậy, tuy đôi mắt anh vẫn luôn chú ý đến chiếc phao đang nổi lập lờ trên mặt nước. Viên Hỷ đã đứng sau lưng anh gần một phút rồi, Bộ Hoài Vũ không quay đầu lại nhưng vẫn cảm nhận được sự do dự của cô.

Cuối cùng, Bộ Hoài Vũ phát ra một tiếng thở dài nhẹ đến mức như không thể nghe thấy, quay lại mỉm cười với Viên Hỷ, đưa tay về phía cô.

Viên Hỷ ngẩn ngơ, nhất thời không hiểu được ý của Bộ Hoài Vũ.

Bộ Hoài Vũ cười, vẫn đưa tay cho Viên Hỷ, ánh mắt liếc qua bình nước trên tay cô, hỏi: “Chẳng phải em đến đưa nước cho anh à?”

Viên Hỷ lúc này mới sực nhớ ra, mỉm cười ngượng ngập với Bộ Hoài Vũ rồi đưa nước cho anh, sau đó ngồi xổm xuống cạnh anh, hỏi vu vơ: “Anh câu được cá chưa?”

Bộ Hoài Vũ lắc đầu, thu ánh mắt trở lại về những con cá sọc trắng đỏ đang lượn lờ, nói khẽ: “Câu cá là để hưởng thụ sự thảnh thơi, chứ không phải là câu được bao nhiêu cá.”

Viên Hỷ ừ khẽ một tiếng, không biết nên nói gì thêm, hai người phút chốc chìm vào yên lặng, chỉ có gió khẽ thoảng qua, gợn lên những đợt sóng lăn tăn, xô từng lớp vào bờ, phản xạ lại ánh nắng chói chang khiến người ta hoa mắt.

“Viên Hỷ,” Bộ Hoài Vũ chợt mở lời, giọng nói trầm trầm, có phần nặng nề ép thẳng vào ngực Viên Hỷ, khiến trái tim cô cũng khẽ run lên, “Anh khiến em khó xử lắm ư?” Anh hỏi.
Viên Hỷ không đáp, cũng không biết phải trả lời thế nào.

Bộ Hoài Vũ lại cười, nụ cười rất nhạt, chỉ có khóe môi khẽ nhếch lên, giữa hàng lông mày vẫn thoáng chau lại, “Thực ra em trốn tránh anh như vậy lại khiến hy vọng trong lòng anh sống dậy, nếu em không muốn cho anh thêm chút hy vọng nào thì em hãy đối xử với anh như với Trương Hằng đi, chẳng có gì là không thể đối diện được, việc đã thế rồi thì người cũng thế ấy đi.” Anh cười, cố ý đùa: “Vả lại giữa chúng ta cũng chưa đạt tới mức độ bắt buộc phải quên nhau mới có thể rút lui, đúng không?”

Viên Hỷ không hề thấy câu nói của Bộ Hoài Vũ buồn cười chút nào, thậm chí cô cảm nhận được có chút cay đắng kỳ lạ, đối với Bộ Hoài Vũ, cô cũng đã động lòng, và cũng biết Bộ Hoài Vũ có ý với mình, nhưng đã đến nước này rồi thì cô chẳng còn cách nào quay lại, cũng không cam tâm rút lui, Hà Thích đang đứng ở phía sau cô không xa, có lẽ cũng đang nhìn theo cô, đó mới là người cô yêu, mới là người mà cô vẫn luôn nhớ nhung khôn nguôi.

Còn cô và anh, chẳng qua chỉ là một cặp nam nữ bình thường vô tình gặp nhau và sưởi ấm cho nhau ở thành phố này mà thôi, gặp gỡ rồi, bước chân hai người đã từng khựng lại trong khoảnh khắc, thế rồi lại đi lướt qua nhau.

“Em xin lỗi.” Viên Hỷ khẽ nói.

Bộ Hoài Vũ quay lại, lặng lẽ nhìn Viên Hỷ, đôi đồng tử thâm trầm, rất giống nước hồ dưới bóng râm, dường như chỉ cần nhìn thôi thì sẽ chìm đắm trong ấy. Viên Hỷ không dám nhìn, xoay đầu lại tránh né ánh mắt anh và nhìn đi nơi khác.

Bộ Hoài Vũ chợt cười, “Có gì mà phải xin lỗi đâu? Tình cảm đã mất đi rồi có lại, anh rất hâm mộ, nếu ông trời có thể cho anh một cơ hội như vậy, sợ rằng lựa chọn của anh cũng sẽ giống em,” Giọng nói của anh dần dần trầm hẳn xuống, “Hà Thích quá may mắn, may mắn đến độ khiến người khác ganh tỵ, vì có người chấp nhận đợi anh ấy lâu đến thế. Có quá nhiều lúc, chỉ cần một bước nhỏ, em đã đi qua rồi thì khi quay đầu lại, phát hiện ra sau lưng mình vật còn mà người thì đã đi mất từ lâu rồi.”

Bộ Hoài Vũ lại quay đầu đi, “Nếu vẫn thấy ngượng ngùng thì cũng không cần khó xử thế, anh sẽ để mình hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của em.”

Nhịp tim Viên Hỷ ngừng lại một nhịp, tiếng động của mọi vật xung quanh dường như biến mất trong tích tắc, một lúc lâu sau mới vẳng đến tiếng cười vui vẻ trở lại của bọn Trương Hằng, Viên Hỷ xoay lại nhìn, nụ cười của Hà Thích dưới ánh mắng rạng rỡ đến chói mắt.
“Đến đó đi.” Vẻ mặt Bộ Hoài Vũ dửng dưng, ánh nhìn vẫn tập trung trên chiếc phao nổi trên mặt nước, khẽ nói, “Anh ấy đang chờ em ở đó.”

Viên Hỷ quay lại nhìn Bộ Hoài Vũ, cuối cùng cô đứng dậy, “Đến đó ăn chút gì luôn nhé!” Cô nói.

Bộ Hoài Vũ gật đầu, “Em đi trước đi, chút nữa anh sẽ đến.”

Viên Hỷ nhìn dáng nghiêng nghiêng của Bộ Hoài Vũ, khẽ mấp máy môi, rồi cũng cố nén những lời muốn nói xuống, chỉ khẽ ừ một tiếng rồi đi về phía thảm cỏ bên kia.

Nghe tiếng bước chân Viên Hỷ xa dần, Bộ Hoài Vũ như lẩm bẩm với chính mình: “Đành lòng… đành lòng… nhưng có đành lòng được không?” Tiếng của anh rất nhẹ, như vừa ra đến môi đã bị gió cuốn bay rải rác trên mặt hồ, Bộ Hoài Vũ không nén được lắc đầu, nét cười trên môi anh tự nãy giờ cuối cùng đã hóa thành nụ cười chua xót.

Từ biệt thự Trương Hằng trở về, Viên Hỷ đã bình tĩnh lại, đã lựa chọn thì tất phải buông tay, đạo lý này Viên Hỷ hiểu rõ, hơn nữa cũng biết rằng Bộ Hoài Vũ còn hiểu rõ điều này hơn mình. Thế là, rõ ràng là hai người ấy đã suýt nữa được ở bên nhau, chỉ sau một đoạn đối thoại ngắn ngủi ven hồ, đã không hẹn mà cùng chọn cách im lặng và trốn tránh, cho dù vô tình gặp nhau ở tòa nhà làm việc, Bộ Hoài Vũ cũng vẫn nhìn thẳng và đi lướt qua Viên Hỷ, lại lần nữa trở về với hình tượng nhân vật truyền kỳ lạnh lùng cô độc.

Viên Hỷ từng muốn rằng mình sẽ đối xử với Bộ Hoài Vũ như với Trương Hằng, nhưng những chuyện như tình cảm nếu có thể dễ dàng khống chế thì đã chẳng được gọi là tình cảm nữa. Viên Hỷ hiểu rõ, cho dù thời gian hơn nửa năm qua ấy không thể khiến cô và anh nảy sinh tình yêu, nhưng tình cảm đã lặng lẽ xâm nhập vào thế giới của cô theo thời gian rồi. Vậy nên nếu muốn dứt bỏ thì phải ra tay sạch sẽ nhanh gọn.

Mặt khác, Hà Thích cũng cố gắng hết sức mình để bắt đầu hòa nhập lại vào cuộc sống của Viên Hỷ, anh ngồi xe điện ngầm đến đón Viên Hỷ tan sở, sẽ cùng Viên Hỷ xem những bộ phim chán ngắt sướt mướt, cuối tuần sẽ kéo Viên Hỷ ra ngoài xem phim… Nỗ lực của anh không chỉ Viên Hỷ thấy, mà đến một người ngoài cuộc luôn soi mói châm chích anh như Bì Hối cũng thấy bó tay: “Viên Hỷ, có lẽ sự lựa chọn của cậu là chính xác,” Bì Hối bảo, “Theo như con người Hà Thích thì, cho dù cậu có chọn Bộ Hoài Vũ thì anh ấy cũng khó được như thế.”

Hà Thích lại giúp bạn tiếp quản một công việc mới, mấy người ấy bận bịu suốt ngày suốt đêm đến hơn nửa tháng sau, Hà Thích đã lái một chiếc xe khá cũ về, sau đó hứng chí đến lôi Viên Hỷ ra ngoài hóng gió, bên bờ sông, Hà Thích giang rộng đôi tay đón gió, hét to: “Viên Hỷ, anh muốn cho em một cuộc sống hạnh phúc nhất nhất!”

Viên Hỷ đưa tay giữ lại mái tóc đang bị gió thổi tung, chỉ cười, cảm thấy một niềm vui khó nói nên lời, tuy biết rõ từ “hạnh phúc” này nói ra thì đơn giản, nhưng làm mới là khó, nhưng có người bên cạnh bạn nói to rằng sẽ cho bạn hạnh phúc, thì chí ít cũng khiến bạn có hy vọng, chẳng phải thế sao?

Hai người đứng bên bờ sông hóng gió rất lâu, buổi tối trở về cảm thấy hơi lạnh trong người, Viên Hỷ nấu nước gừng cho mình và Hà Thích uống, lại thấy đồng hồ đã chỉ hơn mười giờ nên đứng dậy đuổi Hà Thích về, Hà Thích đang cuộn mình trong khăn lông ấm áp không chịu nhúc nhích, “Viên Hỷ~” Giọng anh mang hơi hướm đứa trẻ đang làm nũng, “Người ta đang bị cảm mà, uống nước gừng xong còn phải để mồ hôi ra nữa, không đi nữa, được không?”

Viên Hỷ nhìn đồng hồ, lại nhìn Hà Thích đang sụt sịt nằm trên ghế salon, có vẻ đấu tranh tư tưởng.

“Dù gì Bì Hối cũng không về, anh nằm phòng cô ấy, được không?” Hà Thích tiếp tục kì kèo, “Như thế anh có thể ở lại với em, để em một mình không phải sợ.”

Thực ra anh ở lại đây em mới sợ đó, Viên Hỷ thầm nghĩ. Đối với tâm tư Hà Thích, cô đâu phải không rõ, trước kia cũng có lần anh ở lại đây muộn quá, cũng từng để lộ ý không muốn đi, nhưng đến phút cuối vẫn bị Viên Hỷ đuổi về, nhưng hôm nay thì anh bị cảm lạnh thật, vả lại còn đang vã mồ hôi đầy người nữa.

“Anh làm sao mà cứ phải rúc vào cái khăn này hả?” Không biết vì sao mà Viên Hỷ có vẻ bực bội, hậm hực kéo tấm khăn trên người Hà Thích.

Hà Thích cuộn người vào khăn chặt hơn, ra vẻ đáng thương nói: “Người ta lạnh.”

“Lạnh?” Viên Hỷ nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi Hà Thích, dở khóc dở cười, “Lạnh mà còn toát mồ hôi thế này.”

Hà Thích cười hì hì, vẫn khăng khăng: “Đó là mồ hôi lạnh.”

Viên Hỷ bất lực lườm anh một cái, sau đó cắn môi nhìn Hà Thích, cho đến khi Hà Thích cảm thấy lúng túng phải buông tay ra khỏi tấm khăn, đứng dậy lẩm bẩm: “Được thôi, anh đi là được chứ gì.”

“Anh ngủ ở phòng em đi.” Viên Hỷ bỗng nói.

Hà Thích ngẩn người, lập tức cười ngốc nghếch hê hê hai tiếng, sau đó lại nghe Viên Hỷ bảo: “Đi tắm trước đã rồi ngủ, nhớ không được tè dầm ra giường.”

Cuối cùng Viên Hỷ cũng đi tắm trước, bước ra khỏi nhà tắm, tuy trên người ăn vận rất nghiêm chỉnh nhưng lúc nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Hà Thích, mặt Viên Hỷ chợt nóng lên, vội vã nói một câu “Anh đi tắm đi, em đi ngủ trước đây.” Rồi chuồn vào phòng ngủ của Bì Hối.

Ngoài cửa loáng thoáng có tiếng chân của Hà Thích, nghe thấy anh vào nhà tắm, một lúc sau lại ra ngoài, tiếng bước chân đến trước cửa phòng Viên Hỷ dừng lại một chốc, sau đó lại nghe thấy anh gõ ngón tay hai lần lên cửa. Viên Hỷ rúc đầu vào trong chăn, trong lòng hoảng hốt, dù biết cửa phòng đã khóa nhưng nhịp tim vẫn đập loạn xạ.

“Viên Hỷ?” Hà Thích đứng ngoài khẽ gọi tên cô, hơi thở của Viên Hỷ nín lại, dường như sợ mình hễ phát ra tiếng động thì sẽ dẫn dụ một con dã thú xộc ra từ bóng đêm vậy.

Một lúc lâu sau, bên ngoài mới vẳng đến tiếng thở dài khe khẽ của Hà Thích, liền sau đó là tiếng mở đóng của cánh cửa phòng cạnh bên. Viên Hỷ lúc này mới ló đầu ra khỏi chăn, thở hổn hển. Đều là những người lăn lộn ngoài xã hội bao năm rồi, Viên Hỷ không phải là không hiểu ý tứ của Hà Thích, nhưng không rõ vì lý do gì mà cô vẫn không muốn tiến thêm bước nữa với anh, có lẽ vốn chẳng có nguyên nhân gì, chỉ là do cô bây giờ vẫn chưa muốn thôi.

Đã đến cuối tháng, Viên Hỷ vẫn gửi tiền về nhà theo lệ cũ, lúc rút tiền mới phát hiện ra số tiền chi trong tháng này đã vượt quá dự tính, nghĩ ngợi lại cũng không mua gì cả, chẳng qua là do thêm chuyện yêu đương thôi, tuy Hà Thích rất hiểu tình hình tài chính của cô, nhưng chi phí vẫn nhiều hơn khi cô chỉ có một mình.

Viên Hỷ nhìn những con số ít đến thảm hại trên màn hình hiển thị, không nhịn được lại cười khổ, cho dù là yêu đương thì cũng là một dạng tiêu tiền thôi.

Gửi tiền xong lại gọi điện thoại về cho nhà, và do mẹ cô bắt máy, nghe thấy tiếng “a-lô” của mẹ vọng đến từ bên kia đầu dây, Viên Hỷ ngẩn ra, im lặng trong khoảnh khắc. Bên kia dường như cũng thấy được sự kỳ lạ của bên này nên cũng chìm vào im lặng. Viên Hỷ sực tỉnh, khó khăn nuốt nước bọt, vừa định mở lời thì đã nghe giọng của bố cô: “Hỷ à?”

Viên Hỷ thở phào nhẹ nhõm, khẽ đáp lại một tiếng “vâng.”

Bố cô bên kia thở dài, “Lúc này sao không nói tiếng nào với mẹ con vậy?”

Viên Hỷ không trả lời câu hỏi của bố, chỉ nói: “Bố, con gửi tiền tháng này về rồi, bố nhớ kiểm tra và nhận nhé.”

“Hỷ, đừng chỉ lo cho gia đình, con cũng nên lúc phải…”

“Bố, bố vẫn đưa hàng cho người ta hở?” Viên Hỷ ngắt lời bố cô, hỏi.

“Ừ, vẫn thế.”

“Chẳng phải đã nói không để bố đưa hàng nữa sao? Bố, đừng làm việc quá sức thế, bố đã già rồi chứ có còn là thanh niên nữa đâu, sao có thể làm được những chuyện này nữa?” Viên Hỷ cuống lên, trước kia rất lâu cô đã không để bố cô làm công việc này nữa, một bộ đồ dùng trong nhà đưa đến từng nhà khách hàng, sau đó lại khuân lên lầu từng chiếc một cho người ta, tổng cộng cũng không được quá mười mấy đồng, công việc này quá khổ quá mệt rồi.

“Không, không sao.” Giọng bố cô có vẻ gượng gạo, “Sức khỏe bố vẫn tốt, còn khỏe hơn đám thanh niên kia nữa.”

Viên Hỷ thở dài, “Bố, tiền con gửi về mỗi tháng không đủ sao?”

“Đủ mà! Đủ mà!” Bố cô vội vàng đáp.

“Vậy sao lại phải ra sức làm việc như thế?” Viên Hỷ hỏi.

Bố cô ở bên kia trầm lặng một lúc, rồi mới thấp giọng nói: “Mẹ con muốn kiếm thêm ít tiền, cưới vợ cho anh con.”

“Cái gì?” Viên Hỷ kêu lên thất thanh, “Bố, bố nói gì thế?”

 

 

CHƯƠNG 18

Bố cô càng ấp a ấp úng, rồi hạ thấp giọng xuống: “Mẹ con, mẹ con nói muốn kiếm tiền cho anh trai con cưới vợ, Tiểu Hỷ, con đừng cuống, không cần con phải lo đâu, mấy năm nay bố mẹ cũng dành dụm được ít tiền, hai năm nữa thôi là đủ rồi, mẹ con nói… nói…”

“Bố!” Viên Hỷ ngắt lời, “Nhưng, nhưng… nhưng anh trai con không được như người bình thường mà!” Đầu óc Viên Hỷ rối tung cả lên, “nhưng” một lúc lâu mà vẫn không nói nổi nửa câu sau.

“Ai lại chịu gả cho một thằng khờ đâu? Có cô gái nào chịu gán hạnh phúc cả một đời lên một thằng khờ chứ?

“Không sao, anh con đẹp trai, chỉ cần ít nói là sẽ không nhìn ra, mẹ con nói rồi, chi nhiều tiền tìm một cô gái nào nhà nghèo là được, không sao, yên tâm đi, mẹ con bảo không sao mà.” Bố cô cật lực nhấn mạnh là “không sao”, chẳng biết là đang an ủi Viên Hỷ hay đang thuyết phục chính mình. Người đàn ông thực thà mộc mạc này từ khi còn trẻ đã nể sợ vợ, bao năm nay đã nuôi dưỡng thói quen thuần phục mệnh lệch của vợ mình, nếu vợ đã nói không sao thì tức là không sao.

“Tiểu Hỷ, con đừng cãi nhau với mẹ nữa, mẹ con chỉ muốn anh con sau này sống tốt, chúng ta còn khỏe mạnh nên cưới vợ cho anh con gấp thì còn có thể lo liệu được, đợi mấy năm nữa thì lực bất tòng tâm rồi, rồi con nó lớn, cũng giảm bớt gánh nặng cho con, cho dù con muốn cũng không cần lo cho anh con cả đời nữa, nó có con rồi, đời sau cũng sẽ có hy vọng hơn. Tiểu Hỷ, đừng trách mẹ con, bà ấy cũng vất vả, bây giờ hễ nhìn thấy mấy thằng khờ nhặt rác mà ăn là lại khóc, nói rằng có thằng khờ nào không có anh em ruột thịt đâu, nhưng liệu mong đợi được mấy người chăm sóc được cả đời? Cuối cùng cũng chán ghét bực bội mà rũ tay thôi…”

Bố vẫn lảm nhảm nói, Viên Hỷ chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, chuyện này là sai lầm, cô biết rõ là sai lầm, tất cả đều là sai lầm, nhưng lại không biết phải ngăn chặn chuyện sai lầm này, cô cũng muốn anh mình được hạnh phúc, nhưng như thế liệu anh cô có hạnh phúc không? Còn cô gái gả cho anh cô có hạnh phúc không? Vì muốn có con nối dõi mà sinh con thì hạnh phúc được chứ? Cô chỉ có một ông anh ngốc thôi mà đã từ nhỏ đã bạn bè chế giễu bắt nạt, nếu đứa trẻ đó có một ông bố ngốc, thì nó sẽ gặp phải những chuyện gì? Viên Hỷ không dám nghĩ nữa, không, không được, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra nữa!

Cúp điện thoại rồi, Viên Hỷ vẫn cảm thấy đầu óc tê liệt, cứ đờ đẫn ngồi trên salon, trong đầu nghĩ quá nhiều, dày đặc đan vào nhau như một tấm lưới đen tối, thít chặt mọi tư tưởng. Bà mẹ cứng cỏi cố chấp, ông bố nhút nhát yếu đuối, và cả anh trai ngờ nghệch khờ dại, cô phải nói thế nào đây, cô phải làm gì?

Ngoài kia sắc trời đã tối lại, di động bên cạnh reo vang một lúc lâu, Viên Hỷ mới giật mình tỉnh ra, đờ đẫn nhìn màn hình hiển thị, mới sực nhớ đến hôm nay đã nhận lời đi với Hà Thích tối nay, nhưng cái tin quá đột ngột kia đã làm cô choáng váng, từ ngân hàng trở về vẫn ngồi thẫn thờ ở đó, nên quên bẵng mất việc này rồi.

Nghe điện thoại, Hà Thích gọi to phía bên kia đầu dây: “Viên Hỷ, anh đang ở dưới lầu, em mau xuống đi.”

“Ồ!” Viên Hỷ cố trấn tĩnh tinh thần, đáp lại một tiếng rồi tiện tay cầm túi xách lên và đi xuống dưới lầu.

Hà Thích thấy Viên Hỷ vẫn ăn mặc như bình thường thì trong lòng hơi cảm thấy thất vọng, anh đã thông báo với Viên Hỷ từ trước là hôm nay sẽ đưa cô đi gặp mấy người bạn, tuy không nghĩ sẽ bắt Viên Hỷ trang điểm quá cầu kỳ lộng lẫy, nhưng trong lòng vẫn mong cô xem trọng chuyện này, dù sao đàn ông cũng có lòng hư vinh, ai cũng muốn bạn gái làm mát mặt mình trước mặt bạn bè.

“Ở nhà suốt à?” Hà Thích quay lại hỏi.

Viên Hỷ gật đầu, cũng phát hiện ra mình ăn mặc quá sơ sài, nên hỏi Hà Thích với vẻ hối lỗi: “Đi gặp bạn nào hả anh? Có quan trọng không? Em ăn mặc thế này được chứ? Hay em lên lầu thay nhé?”

Hà Thích cười với vẻ độ lượng, thắt dây an toàn cho Viên Hỷ, “Không sao, vậy được rồi, cũng chẳng phải người ngoài gì, là mấy đồng nghiệp đang làm việc cùng thôi, còn có một sư huynh lúc anh học ở Mỹ nữa, lần này về đây cũng quan tâm đến anh nhiều.”

Với tâm trạng hiện giờ của Viên Hỷ thì tham gia tụ họp với Hà Thích đã không dễ dàng gì, làm gì còn thời gian rảnh để suy nghĩ xem mình ăn vận trang điểm thế nào, nghe Hà Thích nói thế nên cô cũng yên tâm, nhắm mắt lại dựa vào lưng ghế để nghỉ ngơi.

“Sao vậy? Nhìn em có vẻ rất mệt.” Hà Thích bỗng hỏi.

“Viên Hỷ mở mắt quay sang nhìn Hà Thích, gượng cười, đáp: “Không có gì, gặp vài chuyện không hay trong công việc thôi.”

Hà Thích vừa lái xe, vừa đưa một tay ra nắm thật chặt tay Viên Hỷ, “Nếu không thích thì đừng làm nữa, dù sao cũng không kiếm được bao nhiêu, đừng mài mòn cả tính cách mình thế.”

Không thích thì không làm nữa? Tính cách cũng là vật xa xỉ phụ thuộc cuộc sống, không phải ai cũng có quyền nói đến tính cách, Viên Hỷ khẽ nhếch môi, cười hỏi: “Không làm thì thế nào? Anh nuôi em?”

Hà Thích quay lại nhìn Viên Hỷ chăm chú: “Anh nuôi em.”

Viên Hỷ đờ người, khóe môi lại khẽ nhướn lên, sau đó quay đầu đi đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh nuôi cô, nhưng ai sẽ nuôi gia đình cô?

Hà Thích thấy Viên Hỷ im lặng thì nhất thời không đoán ra tâm tư của cô, cũng chẳng dám nói gì thêm. Chiếc xe dừng trước một quán ăn Nhật Bản, Viên Hỷ theo Hà Thích vào trong, vừa đứng trước cửa phòng bao, vừa đúng lúc gặp ngay người đàn ông cầm điện thoại từ phòng trong bước ra, người ấy nhìn thấy Viên Hỷ tỏ ra sững sờ, ngạc nhiên hỏi: “Ella?”

Viên Hỷ không nghe rõ người kia gọi gì, nên nhìn lại với vẻ nghi hoặc, anh ta khoảng ba mươi tuổi, đeo một cặp kính không gọng, có vẻ rất nho nhã, cũng đang nhìn Viên Hỷ với vẻ kinh ngạc. Hà Thích từ phía sau vội vàng tiến lên hai bước, ôm choàng vai Viển Hỷ, cười nói với anh ta: “Lão Từ, đây là Viên Hỷ.”

Người đàn ông được gọi là lão Từ vẻ mặt vẫn mang nét ngờ vực, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ cười cười rồi chỉ chỉ tay phía sau ra hiệu cho hai người vào trong trước, còn anh vẫn cầm điện thoại ra ngoài nghe.

“Đó chính là sư huynh mà anh nhắc với em ấy, họ Từ, Từ Tuyền Ẩm, nếu không nhớ nổi tên thì cứ gọi sư huynh là được, đừng có gọi bậy bạ tên họ người ta.” Hà Thích kề sát tai Viên Hỷ thì thầm, nói xong còn liếc nhìn cô vẻ nửa cười nửa không, Viên Hỷ vừa nhìn thấy vẻ mặt anh thì biết ngay anh lại đang cười nhạo chuyện cô không nhớ được tên người, thế là bĩu môi, bực dọc liếc anh một cái, khi tròng mắt lưu chuyển, trong mắt Hà Thích lại là vẻ nũng nịu, vô cùng đáng yêu, Hà Thích nóng người, càng ôm Viên Hỷ chặt hơn, cúi đầu xuống nhìn cô cười ngốc nghếch, Viên Hỷ cũng không kìm được cười, khẽ vỗ lên tay anh một cái, nói: “Được rồi, mau vào trong đi.”

Hai người đẩy cửa bước vào, trong phòng đã tụ tập trên dưới chục nam nữ trẻ tuổi, ngồi xung quanh chiếc bàn trò chuyện rôm rả, nhìn thấy Hà Thích và Viên Hỷ tay trong tay bước vào, bèn có người lên tiếng chọc ghẹp, bảo họ đến trễ nên phải phạt rượu. Tiếng cười nói xen lẫn vẻ đùa giỡn ập đến khiến Viên Hỷ vừa cảm thấy xa lạ lại có phần thân thuộc, ánh mắt như nhìn xuyên qua khoảng không, trở về thời còn học đại học, khi ấy Viên Hỷ phóng khoáng hơn bây giờ nhiều, thường xuyên chơi đùa cùng bạn bè Hà Thích, quen thuộc rồi còn dám thi uống rượu với nhau, mà giờ đây, có lẽ do đã cô đơn quá lâu, khi gặp lại cảnh náo nhiệt như vậy, ngược lại cô cảm thấy có phần lúng túng, vô thức nắm chặt tay Hà Thích, lóng ngóng đứng ngoài cửa, cả nụ cười trên gương mặt cũng có phần gượng gạo.

Hà Thích phát giác ra nét bất an của Viên Hỷ nên nắm chặt tay cô, sau đó kéo đến ngồi xuống bên bàn. Mấy ly rượu thoáng chốc đã tụ đến, mà đằng sau đó là những gương mặt đang cười hí hí tinh nghịch, có cô gái còn nhét thẳng ly rượu vào tay Viên Hỷ, ánh mắt lại nhìn Hà Thích cười bảo: “Nào, Hà Thích, nếu anh không ngoan ngoãn chịu phạt thì để chị dâu thay anh, yên tâm, các anh em đây rất mềm lòng, không nỡ chuốc say chị dâu đâu, một ly của chị dâu bằng hai ly của anh, các anh em bảo có phải không?

Đám người kéo dài giọng tán thành “Phảiiiii…”, bọn họ đã bàn bạc trước khi Hà Thích đến là phải chuốc cho anh say, sau đó dò thám đời tư của anh chàng giỏi giang này, làm sao không phối hợp nhịp nhàng cho được!

Hà Thích giang tay che cho Viên Hỷ đứng phía sau, không nhịn được cười và mắng: “Quên đi! Muốn khiêu khích thì xử tôi này, đừng có bắt nạt chị dâu.” Nói xong bày hết bảy tám ly rượu ra trước mặt, “Nói đi, các bạn muốn uống thế nào? Từng người lên hay cùng một lúc? Cứ thoải mái đi!”

Vài câu hào sảng phóng khoáng của Hà Thích vừa thốt ra đã khiến mọi người chấn động. Vì mọi người ở đây đã theo lão Từ làm việc, tuy rằng là đồng nghiệp, nhưng xét về tình cảm thì lại là bạn bè, đều là những người trẻ vừa tốt nghiệp xong, có mấy người thậm chí vẫn còn là sinh viên, ngây thơ hơn nhiều so với những người đã lăn lộn ngoài xã hội. Hà Thích lại vừa về nước, buổi tụ họp này chưa tham gia được bao lần, bình thường vẫn tỏ ra là người giỏi giang mẫn cán, mấy câu hào sảng này của Hà Thích khiến mọi người nhất thời không mò đâu ra thâm ý của Hà Thích.

Có điều đã không nói thì thôi, đã nói ra thì “tấm lòng tốt bụng” của mọi người đã bị khiêu khích, “chiến trường” chỉ tĩnh lặng trong ba giây, cuối cùng có người đã đứng lên mở đầu, hét: “Tôi đấu với anh!”

Hà Thích vốn chỉ định dọa họ một trận, ai ngờ cuối cùng bị phản tác dụng, nhìn thấy cảnh tượng đó thì không kìm được, khóe môi giật giật, len lén cười khổ với Viên Hỷ, Viên Hỷ cũng đáp trả bằng nụ cười bất lực, ghé sát lại gần anh hạ giọng nói: “Ăn chút gì đó trước đã, đừng để bụng rỗng uống rượu.”

Nhưng cả đám đâu chịu để anh ăn no, Hà Thích vỗ vỗ mu bàn tay Viên Hỷ an ủi, cười nói, “Không sao, anh lo trước, đến lúc gục rồi thì em ra tay, anh không tin hai chúng ta không thắng nổi đám dưa chuột xanh kia!”

Mọi người càng ầm ĩ hơn, bảo xem ra chị dâu khá hơn cả, hôm nay gì thì gì cũng phải thử xem tửu lượng chị dâu thế nào. Chỉ một lúc sau, không chỉ Hà Thích uống hơn mười ly rượu, mà cả Viên Hỷ cũng bị chuốc đến mấy ly. Lão Từ từ ngoài bước vào, thấy mọi người đang cười đùa vui vẻ, thì tìm chỗ đối diện Hà Thích ngồi xuống, cũng không khuyên nhủ gì mà chỉ cười híp mắt nhìn mọi người đeo bám Hà Thích và Viên Hỷ không thôi.

Viên Hy vốn ăn trưa ít, trong bụng đã trống rỗng từ lâu, bây giờ lại bị họ chuốc mấy ly, chỉ thấy dạ dày khó chịu như bị lửa đốt, nhưng vì ngại có Hà Thích ở đó nên không tiện tỏ ra mặt, đành cười gượng rồi từ chối nhiệt tình của họ, trong lòng lại có chút gì đó không vui.

Ánh mắt của lão Từ thỉnh thoảng lại lướt qua mặt Viên Hỷ, mỗi lần như thế đều có một ý vị kỳ lạ nào đó, Viên Hỷ mơ hồ cảm thấy ánh mắt người này có gì đó lạ lùng, nhưng mỗi lần cô nhìn lại thì anh ta lại nhìn đi nơi khác, làm ra vẻ như không có chuyện gì, khóe môi vẫn thấp thoáng nét cười nhìn mọi người vui đùa. Mấy lần như vậy, trong lòng Viên Hỷ cũng nghi ngờ, lại nhớ đến vừa nãy trước khi vào đây, anh ta gọi “Ai-la” gì đó, bây giờ nghĩ kỹ lại thì càng giống tên một cô gái hơn, hiển nhiên là đã nhận nhầm cô thành người khác.

Đến cuối buổi, Hà Thích vẫn bị họ chuốc say. Viên Hỷ sợ anh bụng đói uống rượu sẽ làm hại dạ dày, nên cứ nhân lúc mọi người không chú ý bèn nhét đồ ăn vào miệng Hà Thích, có lần đúng lúc gắp cho anh thì bị anh tóm chặt cánh tay, thuận thế hôn liên tục lên đầu ngón tay cô, ánh mắt mơ màng, cười rất thỏa mãn, “Viên Hỷ, anh yêu em, thật sự rất yêu em, gả cho anh nhé, được không? Anh nuôi em, chúng ta sẽ sinh ra một đàn con, được chứ? Sinh thật nhiều đứa, tiểu đại, tiểu nhị, tiểu tam…”

Anh tưởng mình nói nhỏ, nào ngờ mình đã uống say khướt, âm lượng phát ra đương nhiên không nhỏ, ngược lại còn trở thành lời tuyên ngôn trước mặt bàn dân thiên hạ, mọi người ngẩn ra trước rồi hò reo ầm ĩ, có người còn khoa trương đến nỗi cười lăn sang một bên, còn một số người cứ cật lực giục Viên Hỷ nhận lời nhanh nhanh.

Viên Hỷ nhìn Hà Thích đang đếm lảm nhảm, dở khóc dở cười, tiếng cười giỡn một lúc một to, sắc mặt Viên Hỷ đỏ bừng, muốn rút tay mình ra khỏi tay anh, mỗi tội Hà Thích nắm chặt quá, nên đành cuống quýt gọi: “Hà Thích! Hà Thích! Đừng đùa nữa!”

Hà Thích đã đếm tới “tiểu thập nhị”, có lẽ càng về sau, anh cũng quên đếm được bao nhiêu, nên đành cười ngốc nghếch đếm lung tung, sau đó nghe thấy mọi người cười đùa đếm tiếp với mình, anh càng thêm đắc ý, đếm càng to hơn. Viên Hỷ càng cuống, trong hoảng loạn cô nhìn thấy gương mặt lão Từ, trong đôi mắt ấy lại có nét lạnh lùng, Viên Hỷ đờ người, chớp chớp mắt rồi nhìn lại, phát hiện ra trên gương mặt lão Từ rõ ràng đang có nụ cười ấm áp.

Cuối cùng, vẫn là lão Từ giúp Viên Hỷ thu dọn tàn cuộc, đám người này đã uống khá nhiều, lúc chia tay đã mấy người phải dìu mới đi nổi. Hà Thích đã bị chuốc say đến thần trí lẫn lộn, được lão Từ và Viên Hỷ đỡ ra sau xe, ngoẹo đầu ngủ mất.

“Biết lái xe không?” Lão Từ hỏi.

“Viên Hỷ lắc đầu, nhìn Hà Thích đang ngủ khò khò, có phần buồn rầu.

Lão Từ suy nghĩ một lúc rồi ngồi vào ghế lái, quay lại nói với Viên Hỷ vẫn đang đứng ngẩn ngơ bên ngoài: “Lên đi, tôi đưa hai người về trước.”

“Xe của anh thì sao?” Viên Hỷ hỏi.

Lão Từ nói: “Cứ để tạm ở đây, lát nữa tôi về lấy sau.”

Viên Hỷ có phần ngượng ngùng, nói: “Nếu không để tôi vẫy xe về vậy, đợi ngày mai anh ấy quay lại đây lấy xe là được.”

Lão Từ cười, khởi động xe rồi nói: “Được rồi, lên đi, dù sao cũng không muộn lắm, một lát thôi mà, đừng khách sáo nữa, Hà Thích chưa hề khách sáo với tôi bao giờ.”

Viên Hỷ không nói nữa, lên xe và giúp Hà Thích điều chỉnh lại tư thế, để anh ngủ thoải mái hơn, sau đó nghe lão Từ hỏi: “Đưa hai người về đâu? Lệ Đô hay ở chỗ cô?”

Viên Hỷ nghĩ ngợi, với tình trạng Hà Thích bây giờ cũng không yên tâm bỏ anh lại một mình trong căn hộ chung cư ở Lệ Đô, nên đáp: “Đưa đến nhà tôi vậy, để tôi chăm sóc anh ấy.”

“Ở đâu?” Lão Từ lại hỏi địa chỉ Viên Hỷ.

Viên Hỷ khẽ báo địa chỉ rồi im lặng, chỉ cúi thấp đầu thẫn thờ ngắm Hà Thích đang gối đầu lên đùi mình ngủ say sưa, tửu phẩm của anh xưa nay vẫn tốt, lúc say khướt thường chỉ ngủ vùi, có lúc cũng ngáy khe khẽ, đáng yêu như một đứa trẻ vậy.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+