Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai là ai của ai – Chương 40-41-42 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Viên Hỷ lại nghĩ không phải anh mình giả vờ ốm, nên quỳ xuống bên giường kiên nhẫn hỏi Thanh Trác thấy đau ở đâu. Bà Viên mang một cốc nước nóng đến, hỏi Viên Hỷ: “Ở đây có thuốc không? Cho anh con uống một ít là được. Nếu không thì đưa vào bệnh viện tiêm.”
 
Thanh Trác tính khí trẻ con, vốn sợ uống và tiêm thuốc, bà Viên chỉ cần dọa thế là đủ. Viên Hỷ cau mày, thầm nghĩ thuốc đâu thể uống bậy, cô phớt lờ mẹ mình, chỉ hỏi Thanh Trác đau ở đâu, thấy đau khi nào. Hỏi rồi gọi anh dậy để đưa đến bệnh viện.

Thanh Trác vừa nghe bảo đến bệnh viện là co rúm người, kêu thét: “Anh không đi bệnh viện, anh không đi bệnh viện.” Bà Viên thấy cũng không đáng thế, vì ai mà chả đau bụng đau đầu vài lần, đau bụng thì chắc là cảm lạnh hoặc ăn bậy ăn bạ thôi, đi bệnh viện làm gì!

Viên Hỷ không thuyết phục được hai người nên đành ngồi xuống mép giường, bảo đợi thêm một lúc rồi tính, nếu vẫn còn đau thì phải đi bệnh viện. Thanh Trác vừa nghe đã vội vàng bảo bớt đau nhiều rồi, nằm một lúc là hết. Bà Viên thấy thế càng chắc chắn con trai đang giả bệnh, nên bỏ vào phòng đối diện thăm Tiểu Hồng, chỉ còn lại mình Viên Hỷ ngồi cùng anh trai.

Một lúc sau, Viên Hỷ hỏi Thanh Trác đã đỡ hơn chưa, Thanh Trác trùm chăn kín đầu ậm ừ nói: “Đỡ hơn rồi.” Viên Hỷ nghe thấy giọng anh rất lạ nên vội kéo chăn ra xem, giật thót mình vì thấy trán Thanh Trác đã ướt đẫm mồ hôi, đang ôm chặt bụng rúm ró cả người. Anh vừa thấy Viên Hỷ thì không nhịn nổi nữa, khóc “òa” một tiếng, vừa khóc vừa gào: “Tiểu Hỷ, anh đau bụng quá, đau quá…”

Bà Viên và Tiểu Hồng nghe thấy tiếng khóc của Thanh Trác thì chạy đến, thấy anh đang ôm bụng lăn lộn gào khóc, vừa kêu la đau bụng vừa hét không chịu đi bệnh viện. Bà Viên hoảng hồn, vội vàng kéo cánh tay Viên Hỷ, hỏi: “Anh con sao vậy? Làm sao bây giờ?”

Viên Hỷ gạt tay mẹ ra rồi nhét quần áo vào tay bà: “Phải đi bệnh viện, mẹ mặc quần áo cho anh, con xuống dưới gọi xe!”

Cũng may ngoài cổng tiểu khu có xe taxi, Viên Hỷ gọi đến rồi chạy lên lầu đón anh mình. Thanh Trác đã đau đến nỗi chỉ biết kêu khóc, ôm bụng nằm trên giường, nói thế nào cũng không chịu dậy. Bà Viên nước mắt lưng tròng vì xót con trai, chỉ biết khóc cùng anh, đến áo khoác cũng chưa mặc vào cho anh. Viên Hỷ vừa tức vừa cuống, không thèm nói gì với mẹ mà chỉ kéo bà sang bên, sau đó lôi Thanh Trác xuống giường, vừa lôi kéo vừa dịu giọng dỗ ngọt: “Không sao, đến bệnh viện không tiêm đâu, cho bác sĩ xem là hết ấy mà.”

Thanh Trác vừa khóc vừa xuống giường, đau không đứng vững nổi, cơ hồ đè toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người Viên Hỷ. Anh vốn đã to lớn nên mình Viên Hỷ không đỡ nổi, suýt nữa bị đè ngã xuống đất, cô cuống lên hét to: “Mẹ, mẹ làm gì thế? Còn không đến giúp con đỡ anh!”

Bà Viên vội vội vàng vàng đến dìu Thanh Trác, cùng Viên Hỷ đưa Thanh Trác ra ngoài. Viên Hỷ thấy Tiểu Hồng đứng đờ đẫn thì tức giận quát: “Cô đừng theo ra, ở đó trông nhà! Nhớ đừng mở cửa cho người lạ!”

Viên Hỷ và bà Viên dìu Thanh Trác loạng choạng xuống lầu, lái xe taxi thấy thế vội bước ra đón, vừa giúp mở cửa, phụ đưa Thanh Trác vào trong vừa hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Anh tôi bị đau bụng, bác ơi, phiền bác lái nhanh hộ.” Viên Hỷ quýnh quáng nói.

Bác lái xe đáp “Được thôi” rồi lái xe đưa họ đến bệnh viện. Trên đường đi Thanh Trác ngồi trên ghế ôm bụng la khóc, bác tài nghe thế càng cuống, thầm nghĩ đàn ông đàn ang gì mà khóc kinh thế, chắc phải đau lắm! Bác ta quay lại thấy Viên Hỷ cũng cuống lên khóc theo thì cắn răng nói: “Mọi người ngồi vững vào!” rồi đạp chân ga thật mạnh.

Chiếc xe lái đến trước cổng bệnh viện mới ngừng, Viên Hỷ vốn định dìu anh ra nhưng Thanh Trác đã đau đến độ không nhúc nhích nổi, bác tài lên tiếng nhắc: “Mau gọi bác sĩ ra khiêng vào!”, cô mới sực tỉnh, chạy như bay vào trong gọi bác sĩ.

Thanh Trác quả nhiên đã bị viêm ruột thừa cấp tính, bác sĩ đưa ngay anh vào phòng mổ. Viên Hỷ chạy lên chạy xuống như coi thoi, mệt đến muốn đứt hơi. Bà Viên ngồi bên khóc hu hu, Viên Hỷ nghe thế càng mệt, chỉ an ủi: “Mẹ, đừng khóc nữa, có phải bệnh gì nguy hiểm đâu, phẫu thuật nhỏ thôi mà, không sao.”

Bà Viên lườm cô một cái, khóc nói: “Động vào dao mổ rồi còn bảo phẫu thuật nhỏ cái gì, con không biết thương anh con à.”

Câu này của bà khiến tim Viên Hỷ nhói đau, cô không hiểu tại sao mẹ mình lại nghĩ cô không biết thương anh, đó là anh cô, làm sao không thương được, nhưng bây giờ khóc thì có tác dụng gì?

Ca mổ rất suôn sẻ, Thanh Trác nhanh chóng được đẩy ra khỏi phòng mổ về phòng bệnh. Bà Viên thấy con trai được đẩy ra thì tập trung toàn bộ tinh lực cho con trai, nhất thời không còn làu bàu trách móc Viên Hỷ nữa. Thấy anh mình tạm thời không có vấn đề gì, Viên Hỷ mới thở phào nhẹ nhõm, để mẹ ở lại chăm anh trước, cô về nhà thu dọn ít đồ dùng để mang đến.

Trên đường về cô mới phát hiện ra nơi cánh tay hơi đau, xắn tay áo lên thấy đã bầm xanh tự lúc nào, chắc là do khi cô dìu anh xuống lầu, cô không nén được cười khổ, đúng là càng sợ gì thì nó càng đến, anh cô đang khỏe mạnh thì lại bị viêm ruột thừa. Lại nghĩ nên gọi cho Hà Thích, nhưng khi bên kia bắt máy thì cô bắt đầu hối hận, nên khi Hà Thích hỏi: “Viên Hỷ, sao thế?” thì cô lại do dự rồi đáp: “Không sao, vì hơi nhớ anh thôi, hôm nay anh vẫn bận à?”

Hà Thích nghe Viên Hỷ nói nhớ mình thì cười, đáp: “Buổi sáng anh không dứt ra được, buổi chiều nhé, chiều đến thăm em, được không?”

Viên Hỷ thấy anh bảo không dứt công việc ra được thì càng thấy không nên nói việc anh mình đã nhập viện, chỉ đáp “được”, hình như Hà Thích cũng bận thật, nói chưa vài câu đã vội dập máy. Viên Hỷ thu dọn ít đồ đạc đơn giản trong nhà rồi dặn Tiểu Hồng vài câu, sau đó vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện.

Viên Hỷ đã gặp Hà Thích và Ella ở cổng bệnh viện, cô đã nhìn thấy họ từ phía xa rồi, thấy Ella kéo tay áo Hà Thích không biết nói gì mà vẻ mặt anh bất lực rồi ôm eo cô bế bổng lên, Ella cười, dáng vẻ rất đắc ý cũng rất ngọt ngào.

Viên Hỷ thoáng chốc đờ người, cô chưa bao giờ nghĩ chuyện này lại xảy ra với mình, đó là tình tiết trong phim, thậm chí biên kịch cũng rất nhảm nhí, đến nỗi không muốn viết nữa, nhưng cảnh này lại diễn ra ngay trước mặt cô, quả nhiên còn sống động và kịch hơn cả kịch. Cô bỗng thấy rất tức cười, những lời ngọt ngào đêm qua vốn đều là trò đùa, nhưng cô lại lắng nghe rất chân thành, mà cũng xem là thật nữa.

Cảnh tượng ấy đã đâm nhói mắt Viên Hỷ, cô không dám nhìn nữa, chỉ sợ dù chỉ thêm một phút sẽ điên lên mất. Chuyện của anh và mẹ đã khiến cô quá mệt mỏi rồi, cô rất rõ thần kinh mình hiện giờ đã căng đến cực hạn, mấy hôm nay luôn gắng gượng bằng cách nghĩ đến tương lai của mình với Hà Thích, càng rõ bản thân hiện nay tuyệt đối không thể bị đánh bại, anh trai đang nằm trong bệnh viện, dù thế nào đi nữa cô cũng phải cố lên, dù cho Hà Thích hoàn toàn bội phản thì cô cũng không thể chọn đúng lúc này để gục ngã.

Sau khi hiểu rõ mọi thứ, Viên Hỷ lảo đảo quay người bỏ đi, chưa được mấy bước đã nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên đầy kinh ngạc: “Viên Hỷ?”

Cô biết cuối cùng cũng không tránh được, nên đành mím chặt môi, hít một hơi sâu rồi quay lại cười với Ella: “Trùng hợp quá, lại gặp nhau ở đây.”

Cũng đúng vào lúc Ella thốt lên tiếng “Viên Hỷ”, Hà Thích cũng cứng người, nhất thời quên mất phải buông Ella xuống. Đến khi anh nhìn rõ nụ cười của Viên Hỷ thì bỗng thấy hoảng lên, vội vội vàng vàng đặt Ella xuống đất, bất chấp cô nàng “Ối da” một tiếng, anh bước đến cạnh Viên Hỷ nói nhanh: “Viên Hỷ, em nghe anh giải thích.”

Viên Hỷ tránh tay anh, cười cười: “Không cần giải thích gì, chân Ella chắc bị thương nhỉ, anh mau dìu cô ấy vào đi, không phải em đến đây tìm anh đâu.”

Ella nghe thế thì vội khoát tay: “Tôi không sao, không sao, không cần dìu, hôm qua bị bỏng nhưng hôm nay đỡ hơn rồi.”

Viên Hỷ thấy đau nhói trong tim, hôm qua à, thì ra hôm qua anh đã lừa dối cô. Nụ cười cô càng đậm, cô hỏi Hà Thích: “Hai người định đi khám à? Vào mau đi, em còn có chút chuyện, lên trước đây.” Nói xong cô phớt lờ Hà Thích, vòng qua họ để bước nhanh đến phòng bệnh. Hà Thích vội đuổi theo sau hỏi gấp: “Viên Hỷ, sao thế? Em đến đây làm gì? Em không khỏe ở chỗ nào?”

Viên Hỷ hất tay anh ra mấy lần, cũng không trả lời, chỉ cắm cúi đi, Hà Thích thấy thế thì nhảy ra chặn trước mặt cô, bướng bỉnh nói: “Em nghe anh giải thích được không?”

Viên Hỷ cười lạnh, cơn giận trong lòng thoắt chốc bùng nổ: “Nghe anh giải thích tại sao phải nói dối à? Hà Thích, anh thật không hiểu em, em giận không phải vì anh đưa cô ấy đến bệnh viện, thậm chí em có thể hiểu cô ấy ở đây không một ai thân thích, chỉ có mình anh chăm sóc. Em biết anh có mặc cảm tội lỗi, nên em chưa bao giờ truy vấn chuyện hai người ở cùng nhau, em luôn luôn tin tưởng anh, nhưng niềm tin của em chỉ để đổi lấy sự lừa dối của anh thôi sao?”

Cô rất ít khi nổi giận như thế, trước nay luôn là người dịu dàng nhu mì, chuyện gì cũng chỉ để trong lòng, hiếm khi nói ra. Nhưng áp lực mấy hôm nay đã bức cô đến đường cùng, sự viếng thăm bất ngờ của mẹ, hôn sự của anh trai… tâm trạng cô cố dồn nén bấy lâu nay đã bị bộc phát bởi chuyện của Hà Thích.

Người thực thà chẳng phải không nổi nóng, mà là không chịu nổi nóng. Họ thường quen im lặng, nhưng im lặng mãi cũng không phải cách hay. Có vĩ nhân đã nói một câu nổi tiếng thế này: Không phải chết đi trong im lặng, mà là bộc phát trong im lặng…

Hà Thích không ngờ Viên Hỷ lại có phản ứng mạnh mẽ đến thế, vẻ mặt anh toát lên sự kinh hoảng, định ôm lấy cô nhưng bị cô đẩy ra. Viên Hỷ thấy mọi người xung quanh đang chú ý mình thì cố gắng kiềm chế: “Anh biết em ghét nhất chuyện lôi lôi kéo kéo ở nơi công cộng, em không cần anh giải thích nữa, tránh ra, em còn có việc.”
 
Hà Thích nào chịu thôi, cũng biết hiện giờ giải thích cô sẽ không nghe, nên đành chuyển sang vấn đề khác: “Có chuyện gì? Em đến bệnh viện làm gì thế?”

Viên Hỷ không đếm xỉa gì anh, chỉ đi vòng sang bên. Hà Thích không dám ngăn lại nữa, đành lặng lẽ đi theo sau, vào thang máy rồi đến phòng bệnh Thanh Trác. Thanh Trác đã tỉnh, đang khóc lóc kêu la vết thương đau quá. Bà Viên vừa lau nước mắt vừa dỗ dành anh, nhưng thuốc tê đã hết nên tất nhiên sẽ đau rồi, Thanh Trác lại không thể nhẫn nhịn như người lớn, mà cứ khóc gào kêu đau suốt. Do ở trong phòng bệnh lớn, còn có những người bệnh khác và cả người thân của họ, đều nhìn Thanh Trác như nhìn quái vật. Thấy một người đàn ông lớn như vậy mà gào khóc như trẻ con thì đều thấy kinh ngạc, hỏi thì được biết chỉ là ca mổ viêm ruột rừa, càng cảm thấy không thể hiểu nổi.

Bà Viên thấy Viên Hỷ quay lại thì vội đứng lên hỏi cô: “Có phải bác sĩ không mổ hết cho nó? Sao anh con cứ kêu đau mãithế? Chúng ta không đưa phong bì cho bác sĩ, nên…”

Viên Hỷ vội trừng mắt với mẹ, ngăn bà không nói tiếp. Thấy mọi người xung quanh đều nhìn phía mình với ánh mắt quái lạ thì vẻ mặt cô tỏ ra rất ngượng ngập, lại thêm việc lúc nãy khiến cô thấy rất ức chế, bây giờ anh trai lại khóc lóc than thở thì càng phiền muộn hơn, muốn nói vài câu cứng rắn với anh nhưng lại không thốt ra được. Trí tuệ anh cô chỉ như đứa trẻ vài tuổi, làm sao chịu đựng được như người lớn, nói anh làm gì, nếu anh có thể hiểu thì chắc anh cũng không muốn như thế. Nghĩ đến đây, Viên Hỷ thầm thở dài, cũng bước đến dịu giọng dỗ dành.

Hà Thích lúc này mới biết thì ra Thanh Trác nhập viện, muốn hỏi Viên Hỷ có chuyện gì không nhưng lại sợ cô không hiểu anh, nên đành e dè hỏi chuyện bà Viên. Viên Hỷ không muốn tỏ ra điều gì khác lạ trước mặt mẹ mình, chỉ phớt lờ Hà Thích mà không biểu hiện gì.

Viên Hỷ khó khăn lắm mới dỗ anh mình nín khóc, vô tình ngước lên thấy Ella đang thò đầu vào phòng, thấy Viên Hỷ nhìn mình, cô nàng nở nụ cười rạng rỡ, bảo: “Cuối cùng cũng tìm được mọi người.” Không biết cô nàng tìm đâu ra xe lăn, nhưng rõ ràng sử dụng không quen, cứ quay vòng vòng, mãi mới đẩy vào phòng được.

Hà Thích mới nhớ ra lúc nãy do tình hình căng thẳng nên đã bỏ cô ở lại, trong lòng cũng thấy có lỗi. Anh liếc nhìn Viên Hỷ, ghé sát lại thì thầm: “Anh đưa cô ấy về trước rồi quay lại ngay, sẽ giải thích em biết.”

Viên Hỷ lạnh lùng hừ một tiếng nhỏ, đáp: “Không cần, cứ ở với cô ấy đi.”

Hà Thích có vẻ bực mình, nhưng nghĩ lại dù sao mình cũng sai trước, vả lại còn có bà Viên ở đây nên cũng không thể giải thích gì được, đành vừa bực tức vừa tỏ vẻ ấm ức nhìn Viên Hỷ.

Bà Viên thấy Ella đột ngột xuất hiện thì ngẩn người, cứ đứng đó nhìn chằm chằm cô ta. Ella lại tỏ ra tự nhiên, tiến đến cười chào “Chào dì”, rồi quay lại nhìn Thanh Trác: “Chào anh. Anh khỏe hơn chưa?”

Thanh Trác không đếm xỉa gì đến Ella, chỉ kéo tay Viên Hỷ nấc nghẹn: “Tiểu Hỷ, anh đau bụng, đau ở đây này.”

Vẻ mặt Ella hơi ngại ngùng, phần nhiều là kinh ngạc, nhìn Thanh Trác với vẻ kỳ quái. Viên Hỷ không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt cô ta, chỉ thờ ơ nhìn một cái rồi nói: “Hà Thích, chân Ella không tiện ở đây, anh đưa cô ấy về trước đi.”

Ngờ đâu Ella khoát tay: “Không cần không cần, tự tôi về được mà, Hà Thích ở lại đây đi, đúng rồi, bố tôi có mấy người bạn công tác ở đây, mọi người có cần gì thì nhờ họ nhé.”

Viên Hỷ đáp không cần, ai ngờ bà Viên đột ngột lên tiếng, bà vốn chưa yên tâm, sợ không tìm bác sĩ quen thì sẽ không tiện, nghe Ella nói thế thì vội bảo: “Vậy phiền cháu nhé, chúng tôi…”

“Mẹ!” Viên Hỷ kêu lên, mím môi rồi bảo: “Anh chỉ làm phẫu thuật nhỏ, mà đã mổ xong rồi, không cần tìm ai nữa.”

“Không sao, chỉ nói có vài câu thôi mà,” Ella đảo mắt nhìn phòng bệnh chật ních người, cười nói: “Đổi sang phòng đơn cũng được, người đông thế này thì không thể nghỉ ngơi gì được.”

Viên Hỷ phản đối không tác dụng, vì bà Viên rất muốn tìm người quen, vừa nghe bảo có thể đổi phòng thì đồng ý ngay. Hà Thích không tiện nói gì, chỉ đứng đó lặng thinh, nói thực là anh cũng muốn đổi Thanh Trác sang phòng khác tốt hơn, vì biết Viên Hỷ nhất định phải ở lại đây, anh không nỡ nhìn Viên Hỷ chịu cực khổ.

Ella rất nhiệt tình gọi điện cho ông chú của cô, một lúc sau đã có người đến xếp cho Thanh Trác đổi phòng. Viên Hỷ cười mỉa mai với Hà Thích, nhân lúc mọi người không chú ý thì nói với anh: “Có người quen đúng là tốt, rõ ràng em đã hỏi có còn phòng đơn trống không, kết quả là chỉ cần một cuộc gọi của cô ấy là xong, haizz, Hà Thích, nhà cô ấy chắc khá lắm nhỉ? Sao chỉ một ông chú mà có ích đến thế? Có phải đầu óc anh mụ mẫm rồi không, bỏ một người tốt đến thế mà tự hành hạ mình với em làm gì?

Hà Thích bất lực hạ giọng đáp: “Viên Hỷ, Ella có ý tốt thôi, thực ra cô ấy là người rất phóng khoáng, rất tốt bụng.”

Viên Hỷ liếc nhìn Hà Thích: “Đúng, cô ấy lương thiện, đến mức em cũng thấy hổ thẹn đây.”

Hà Thích đỏ bừng mặt, ú ớ không nói được gì.

Ông chú của Ella đúng là một người tận tình hết chỗ chê, Thanh Trác nằm viện được chữa chạy tốt nhất, lại thêm phẫu thuật cắt ruột thừa vốn chỉ là phẫu thuật nhỏ, sau ca mổ đã hồi phục rất nhanh. Ella cũng thể hiện sự nhiệt tình của mình, gần như ngày nào cũng đến thăm Thanh Trác khi cô đi đổi thuốc, có lúc còn mang trò chơi mà trẻ con thích đến, khiến bà Viên rất cảm động, không biết phải cám ơn thế nào.

Viên Hỷ rất phản cảm chuyện Ella chạy đến bệnh viện làm người tốt, nhưng vì sĩ diện nên cô cũng chẳng nói gì. Hà Thích đã giải thích là vì Ella bị bỏng chân không đi được, nên hôm ấy ở bệnh viện anh mới bế cô, Viên Hỷ chẳng nói chẳng rằng, cùng là phụ nữ với nhau, cô rất rõ Ella tuyệt đối không trong sáng như Hà Thích nói.

Không biết vì sao mà Viên Hỷ thấy tính cách mình dần dần đã có thay đổi, cô bắt đầu trở nên rất dễ nổi giận, có lúc gần như không thể kiềm chế nổi tính khí mình, đặc biệt là khi thấy cảnh Ella chụm lại cười đùa với anh trai mình bên giường bệnh, lúc nào cô cũng chỉ muốn xông đến đẩy phắt cô ta ra, sau đó hét lên “cút ngay!”.

Bì Hối hai ngày nay không thấy động tĩnh của Viên Hỷ, chạy đến nhà bạn mới biết được chuyện Thanh Trác nhập viện từ miệng Tiểu Hồng, bèn đưa Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ cùng đến thăm, đúng lúc đó gặp ngay Ella trong bệnh viện. Bì Hối vốn không biết Ella là ai, chỉ cảm thấy cô ta khá giống Viên Hỷ, còn đang nghi ngờ nhà bạn mình sao tự dưng xuất hiện họ hàng, thì sau đó nghe nói là bạn học ở Mỹ của Hà Thích, lập tức Bì Hối dài mặt ra, cô bất chấp Ella có ngượng ngùng hay không mà hỏi thẳng Viên Hỷ trước mặt cô ta: “Ly kỳ thật, cô ta đến đây làm gì? Cho dù đến chúc Tết cũng đâu phải ngày.”

Bì Hối bỏ lửng câu nói, rõ ràng là ám chỉ Ella là sói đi chúc tết gà (*), không có ý gì tốt đẹp. Ella từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, nên không hiểu ý Bì Hối. Cô đờ đẫn hỏi: “Chúc Tết gì?”

(*) Truyện sói chúc Tết gà: Ngày xửa ngày xưa trong rừng có rất nhiều sói, sói mẹ nói: sắp tết rồi, chúng ta phải tìm món gì ngon ngon, sói con nói: tóm một con gà béo ở nhà người ta đi, sói bố bảo: nói thì hay lắm, nhưng nhà họ có gắn điện bảo vệ và cả chuông báo động, hơn nữa nhà họ lại gần đồn cảnh sát, làm sao vào được? Sói con bảo: Con có cách. Cả nhà sói cùng hỏi là cách gì? Sói con đáp: chúng ta có thể đến chúc Tết gà. Sói bố khen: đúng là con ta, con ta thật thông minh. Sói con lại nói: Hơn nữa con gà trống kia rất dễ tin người, chủ nhân nó lại không có ở nhà, chúng ta cứ yên tâm bắt đi. Thế là cả nhà sói gõ cửa nói: Tôi là sói đây, hôm nay đến tặng quà chúc Tết, bây giờ không ăn thịt gà nữa. Gà bảo: không cần quà cáp gì, chỉ cần anh sửa tính xấu đó là được, xin mời anh về đi! Sói nói: Để tỏ ý xin lỗi, tôi tặng anh ít món ngon, và cả một trăm vạn tệ này đều là của anh cả. Gà đáp: Cám ơn nhiều! Sói nói: Tôi phải về ăn đây, vừa hay lại thiếu một con gà, anh lại đáp ứng được. Thế là nhảy bổ đến. Gà sợ quá cục tác om xòm: Cứu tôi với, có sói! Cũng may láng giềng nghe được, vội thông báo cho đồn cảnh sát để bắt sói lại. Gà bảo: Lần sau tôi không tin ai nữa đâu!

Trương Hằng “phì” ra một tiếng, cười lớn đến nỗi không đứng thẳng lên được, cứ bám víu vào vai Bộ Hoài Vũ. Sắc mặt Bộ Hoài Vũ vẫn lãnh đạm, gỡ tay Trương Hằng ra, liếc nhìn Viên Hỷ rồi cúi xuống trò chuyện với Thanh Trác.

Ella thấy phản ứng Trương Hằng như vậy thì cũng đoán ra ý nghĩa không mấy tốt đẹp, nhưng chỉ khổ nỗi là không hiểu gì thôi, nên đành làm ra vẻ không quan tâm, quay người đi nói chuyện tiếp tục với Thanh Trác. Nhưng Thanh Trác đang nói chuyện rôm rả với Bộ Hoài Vũ nên phớt lờ cô ta, cứ hỏi Bộ Hoài Vũ khi nào thì đưa anh đi công viên chơi. Gương mặt Bộ Hoài Vũ hiện nụ cười dịu dàng, khẽ khàng dỗ dành anh, bảo đợi khỏe rồi sẽ đưa đi chơi.

Ella có vẻ ngượng ngập, đang do dự không biết nên đi hay không thì Hà Thích đưa bà Viên về, anh vừa vào thấy mọi người trong phòng thì ngẩn ra, lại thấy Bộ Hoài Vũ ngồi cạnh giường thì sắc mặt càng thay đổi.

 

Ella thấy anh vào thì cười hỏi: “Hà, thế nào gọi là chúc Tết không phải ngày?”

Hà Thích lúng túng, nghi ngờ hỏi Viên Hỷ: “Chúc Tết gì thế?”

Ella lại cười tiếp: “Họ nói em đến đây chúc Tết không phải ngày, em có chúc Tết gì đâu.”

Hà Thích nghĩ ngợi mãi mới sực hiểu họ đang ám chỉ Ella là sói đi chúc tết gà, không tốt lành gì. Anh nhìn Viên Hỷ, chỉ thấy khóe môi cô thấp thoáng nụ cười lạnh lùng thì bỗng thấy bực mình, thấy họ bắt nạt Ella tiếng Hoa không giỏi nên mới cố tình nói những câu lắt léo. Nhưng có Ella ở đây nên anh cũng không tiện nói thẳng, chỉ bảo: “Không có ý gì, họ đang đùa em thôi.”

Viên Hỷ không nhịn được cười lạnh, thầm nghĩ cô Ella này đúng là phóng khoáng ngây thơ, rõ ràng chỉ Bì Hối nói mà cô ta chuyển thành “họ” nhẹ bẫng như thế, đến tai Hà Thích thì không hiểu anh sẽ nghĩ gì.

Bì Hối không muốn để Viên Hỷ bị oan ức như thế, nên cười lạnh một tiếng: “Đừng có họ này họ kia, câu đó là do mình tôi nói, đừng giở trò lương thiện ngây thơ đó đi, ai mà chả biết.”

Nghe câu đó xong, Hà Thích đột ngột thấy lửa giận bốc lên. Trong quan hệ với Ella, anh luôn tự vấn lòng mình không có gì để hổ thẹn, mà trước kia cũng đã nói rõ với Viên Hỷ rồi, tuy anh không yêu Ella nhưng dù sao cũng đã có lỗi với cô, không thể yêu thì cũng phải tôn trọng. Anh thấy rất ức chế, chân Ella bị bỏng đến mức ấy, lẽ nào anh mặc kệ được? Hơn nữa Ella cũng đã hoàn toàn từ bỏ anh, thật lòng xem anh là bạn, mà đối với Viên Hỷ cũng không chút ác ý, thấy Thanh Trác ốm cũng nhiệt tình giúp đỡ. Nhưng Viên Hỷ gần đây cũng không biết thế nào mà tính cách vốn trước nay hiền lành rộng lượng, mà nay chẳng những không nể mặt Ella, đến cả lúc nói chuyện với anh cũng sắc bén chua cay. Anh nghĩ chắc do tình hình nhà cô không ổn nên tâm trạng cô sa sút, vì vậy anh luôn nhẫn nhịn, song anh không thể chịu đựng bọn Bì Hối sỉ nhục Ella. Huống hồ gì anh biết Bì Hối luôn ghét anh, lúc nào cũng có ý gán ghép Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ, rõ ràng không phải nhằm vào Ella mà là nhằm vào anh thì có.

Hà Thích hít một hơi, anh không muốn xung đột với bạn bè Viên Hỷ, chỉ cố nén cơn giận trong lòng: “Bì Hối, em đừng nói như thế.”

Bì Hối vốn không sợ đấu khẩu, lại thêm thấy Hà Thích bảo vệ Ella thì càng bất bình thay Viên Hỷ, kêu lên một tiếng “ối chao”: “Thế phải nói gì nào? Dán băng keo vào miệng như Viên Hỷ chắc? Bộ tôi nói không đúng à? Anh trai Viên Hỷ nhập viện, cô ta là cái thá gì? Túm tụm vào đây là có ý gì? Bày đặt làm Đức Mẹ cơ đấy! Cũng chả hỏi nhà người ta có thèm cô ta giúp đỡ hay không nữa!”

Viên Hỷ thấy Bì Hối đã nói hết những lời mình nghĩ rồi, cô nghĩ nội tâm mình đúng là đen tối, có những câu cô không nói nhưng không có nghĩa là không nghĩ tới. Nếu chỉ có cô và Ella thì e rằng những lời cô nói còn khó nghe hơn Bì Hối, nhưng cô rất rõ bây giờ không phải lúc nói, thế là cô kéo ống tay áo Bì Hối: “Được rồi, cậu bớt nói lại đi.”

Hà Thích mặt đỏ bừng, chỉ Bì Hối quát: “Em!”

Ella vội vàng kéo tay Hà Thích, cúi đầu nói nhỏ: “Em hiểu.” Rồi ngẩng lên nhìn mọi người, cố gượng cười bảo: “Tôi còn việc phải đi trước, mọi người cứ nói chuyện nhé.” Rồi dựa vào giường đứng dậy, cúi gằm đầu nhảy lò cò ra ngoài.

Bì Hối cười gằn, hất cằm lên về phía Ella, bảo Viên Hỷ: “Cậu cũng học tập người ta đi.”

Viên Hỷ cười mệt mỏi, khẽ khàng thốt ra một câu: “Đi nhé, không tiễn.”

“Viên Hỷ!” Hà Thích kéo Ella lại, hỏi Viên Hỷ với giọng khô cứng: “Có phải em cũng nghĩ như thế?”

Ella cắn môi không nói gì, vùng vẫy muốn thoát khỏi tay anh. Viên Hỷ nhìn với vẻ mặt lãnh đạm, im lặng.

Hà Thích nhìn cô chằm chằm, khà giọng nói: “Anh đã nói anh và Ella bây giờ chỉ là bạn, em có chịu tin không?”

“Em tin.” Viên Hỷ khẽ nói.

Bì Hối trừng mắt nhìn Viên Hỷ với vẻ hận thép không thành gang. Trương Hằng dựa vào khung cửa tỏ ý cười cười, vẻ rất thích thú xem trò hay. Bộ Hoài Vũ vẫn quay lưng lại mọi người, ngồi trên ghế trò chuyện với Thanh Trác, hình như những gì vừa xảy ra không hề liên quan gì đến anh.

Sắc mặt Hà Thích hòa hoãn dần, vừa định lên tiếng thì nghe Viên Hỷ thờ ơ nói: “Ella là bạn anh, Bì Hối là bạn em, bạn anh và bạn em không hợp nhau, em không để bạn anh đi thì chả lẽ bắt bạn em đi?”

Bì Hối suýt tí nữa kêu “Được!”, hoàn toàn hiểu ra thế nào gọi là “chó không sủa mới cắn người”. Trương Hằng còn khoa trương hơn, còn lén lút giơ tay cái lên với Bì Hối. Nhưng trong lòng Viên Hỷ vẫn chẳng thấy thoải mái, cô không hiểu, rõ ràng mấy hôm trước cô và Hà Thích còn tốt đẹp, tại sao giờ đây lại thành ra nông nỗi này? Là vì cô Ella kia ư?

Sắc mặt Hà Thích vừa khá hơn lại tái xanh, anh nghiến chặt răng, phẫn nộ nhìn Viên Hỷ, tay lại nắm chặt Ella không buông. “Là do anh đã đưa cô đến đến bệnh viện sao?” Anh hỏi.

Viên Hỷ hơi cau mày, cô không mong muốn giải quyết chuyện hai người trước mặt mọi người. Nhưng Hà Thích nhìn cử chỉ đó lại nghĩ ra ý khác, anh bỗng cười phá lên, chỉ vào lưng Bộ Hoài Vũ hỏi: “Vậy anh ta thì sao? Ban đêm em ra ngoài với anh ta thì là gì?”

Bóng lưng Bộ Hoài Vũ cứng lại.

Viên Hỷ cố đứng thẳng nhìn Hà Thích, cô biết anh ám chỉ hôm nào, đó là lần đầu cô đưa mẹ và Tiểu Hồng ra ngoài mua quần áo, là khi cô đã sắp phát điên lên, không gắng gượng nổi. Sự ngờ nghệch khờ khạo của anh trai, sự tham lam của Tiểu Hồng, sự tính toán chi li của mẹ, và cả nỗi ngại ngùng và tránh né của anh, tất cả đã khiến cô không chịu đựng nổi, thậm chí bắt đầu thấy nghi ngờ ý nghĩa của sinh tồn. Hôm ấy, cô mượn tiền của Bì Hối, tuy rất khó khăn nhưng cô vẫn đưa tay cho Bì Hối, vì cô không biết ngoài Bì Hối ra thì cô còn cầu cứu được ai. Buổi tối, Bộ Hoài Vũ đến, không nói gì, cũng không hỏi gì, chỉ đưa cô đi ăn, cho cô chút hơi ấm.

Viên Hỷ đã nhìn Hà Thích như vậy, một lúc lâu sau mới nghe mình lên tiếng: “Hà Thích, anh đưa Ella về trước đi, được không?”

Hà Thích cười méo mó: “Tại sao không nói? Là vì không dám à? Hôm ấy anh đã đi theo sau hai người cả đoạn đường, em có biết trong lòng anh thấy thế nào không? Nhưng anh có nói gì với em không? Vì anh tin em, anh tin em sẽ không phản bội anh, nhưng Viên Hỷ, em đã từng tin anh hay không?”

Viên Hỷ không ngờ anh lại nói thế trước mặt mọi người, giận đến mức cơ thể run bắn lên, môi run run không nói được gì. Hà Thích vẫn không thôi, như thể bị trúng tà, mắt đỏ vằn tiếp tục nói: “Anh dám làm bạn với Ella, còn em? Viên Hỷ, em dám không?”

“Hà Thích!” Bì Hối hét lên, “Anh nói bậy bạ gì thế hả?”

Viên Hỷ đưa tay giữ lấy Bì Hối, ánh mắt nhìn trừng trừng Hà Thích, hồi lâu sau mới chậm rãi nói nói, run rẩy đến lạc cả giọng: “Hà Thích anh đi đi, anh đi với Ella đi, được chứ? Chuyện giữa chúng ta hà tất phải lôi người khác vào?”

Hà Thích chỉ đứng đó với nét mặt  tức tối và quyết liệt, nhìn Viên Hỷ mà không động đậy.

Viên Hỷ hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế giọng mình: “Em không dám, vì em sợ mọi người sẽ dính líu mãi không gỡ ra được, em sợ tình cảm mình không thể trong sáng, em sợ những mờ ám còn lại sẽ là bất công với một người khác. Hà Thích, anh quang minh chính đại, tại sao anh lại nói dối em? Tại sao em không dám nói anh đang chăm sóc cô ta? Anh bảo anh không thấy mình có gì phải hổ thẹn, nhưng anh có bao giờ nghĩ cho cảm nhận của em? Cô ta dựa vào đâu mà ngày nào cũng đảo qua đảo lại trước mặt em? Em ghét cô ta, ghét cô ta! Anh có thể xem cô ta là bạn, dựa vào đâu mà yêu cầu em cũng phải xem là bạn? Em và cô ta là bạn kiểu gì?” Càng nói càng chua cay, cô run run tay chỉ vào Bộ Hoài Vũ: “Anh hỏi em và anh ấy là gì à? Được, em nói cho anh biết, bọn em bây giờ chẳng là gì cả. Hà Thích, em không thể phóng khoáng được như anh, nâng lên được đặt xuống được, em không tài nào xem anh ấy là bạn,  em  chỉ có thể trốn tránh, xem anh ấy là người xa lạ. Chẳng lẽ thế cũng sai? Em có thể vì anh mà không gặp anh ấy, không có bất kỳ dính líu nào với anh ấy, còn anh? Hà Thích, anh làm được không? Anh có thể vì em mà xem Ella là người qua đường không? Anh có thể vì em đoạn tuyệt tất cả quan hệ với cô ta không?”

Trong phòng bỗng yên tĩnh đến bất ngờ, đến Thanh Trác cũng hoảng sợ trước vẻ mặt của Viên Hỷ, trùm chăn lại không dám nói gì. Không biết từ lúc nào mà Bộ Hoài Vũ đã quay lại. Sắc mặt anh nhợt nhạt, hơi mím môi, lặng lẽ nhìn Viên Hỷ, đôi đồng tử đen nhánh ánh lên quá nhiều sắc đen như mực, cũng che giấu đi tất cả tình cảm của anh.

Viên Hỷ như sực tỉnh, đờ đẫn nhìn Bộ Hoài Vũ, trời ơi, cô đang nói những gì thế này!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+