Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 01 – 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1: Tính Tình Thay Đổi Hay
Là Bắt Cá Hai Tay

Edit:
Tia Tiên Tử

Beta:
Sakuraky

“Khi
nào rảnh, anh muốn nói chuyện với em.”

Trở
lại dưới lầu ký túc, vừa khởi động máy, Trần Triêu Huy liền thấy tin nhắn của
Dương Cảnh gửi đến một giờ trước.

Dương
Cảnh hiếm khi lại nghiêm túc đến như vậy, ngẫm lại cũng đã mấy ngày nay không
gặp mặt anh, Trần Triêu Huy lập tức nhắn lại:

“Buổi
tối em có giờ tự học, lát nữa gặp ở canteen được không ?”


nói canteen, dĩ nhiên là canteen mà bọn họ thường hay lui tới.

Dương
Cảnh nhanh chóng nhắn trở lại: “Được, mười phút sau gặp mặt.”

Trần
Triêu Huy cũng không vội vàng tới căn tin, về ký túc xá trước một chuyến, mang
theo cả sách giáo khoa và vở ghi buổi tối cần dùng.

Trong
phòng chỉ còn Đông Yến đang chăm chú chiến đấu hăng hái với cái máy tính, những
người khác chắc là đi ăn cơm rồi.

Thấy
Trần Triêu Huy trở về, Đông Yến nhanh chóng nhìn lướt qua, động tác trên tay
cũng không dừng lại, thuận miệng hỏi một câu:

“Cậu
tan học rồi à?”

Trần
Triêu Huy sớm đã quen với việc này, đáp lời, bỏ ba lô xuống, đem sách bên trong
đặt lên giá cẩn thận đâu ra đấy, lại lấy xuống những cuốn cần dùng, sau đó theo
thói quen gom những cuốn sách mọi người đặt tùy tiện trên bàn lại.

Bạn
cùng lớp vẫn thường dùng bốn mùa để hình dung về bốn người trong phòng của
Triêu Huy:

Xuân
là Tiểu Khê —— trên bàn luôn có truyện tranh và tiểu thuyết, thanh xuân hoạt
bát;

Hạ
là Đông Yến —— luôn thích chơi những trò chơi trên máy tính và CD, sức sống vô
hạn;

Thu
là Tĩnh Tĩnh ——xinh đẹp lộng lẫy; công phu chăm sóc sắc đẹp không ai sánh bằng.

Đông
là cô ——  lúc nào cũng luôn tỉ mỉ, cẩn thận, ngăn nắp, nghiêm túc tự gò bó
mình.

Thói
quen như vậy, đã được bồi dưỡng từ nhỏ, không thể nói là thích hay không thích,
người khác có thể cảm thấy cô rất cứng nhắc, nhưng Trần Triêu Huy vẫn luôn kiên
trì .

“Tiểu
Khê và Tĩnh Tĩnh đâu rồi?”

Đông
Yến nhún nhún vai, tỏ vẻ không biết, tiếp tục đắm chìm trong trò chơi chinh
chiến cướp bóc.

Trần
Triêu Huy nói lời tạm biệt với cô, đóng cửa phòng rồi đi về phía canteen.

Đến
căn tin, Triêu Huy tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống. Không bao lâu Dương Cảnh
cũng đến, hơi thở gấp gáp.

“Anh
vội tới đây sao?” Trần Triêu Huy cười hỏi. Bản thân anh lười biếng, lại không
biết xấu hổ thường xuyên cười cô là người chậm chạp. Hôm nay có chuyện gì lại
làm cho anh gấp rút đến vậy?

Dương
Cảnh do dự rồi nói: “Ăn cơm trước đi” Nói rồi anh định đi lấy cơm nhưng Trần
Triêu Huy đã nhanh chóng giữ tay anh lại.

Vẫn
là nói luôn bây giờ đi, trong lòng có nghi hoặc, cô cũng không có khẩu vị.

Dương
Cảnh lại ngồi xuống đối diện với cô, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng nói:

“Tiểu
Huy, chúng ta chia tay đi.”

Chúng
ta chia tay đi…

Chúng
ta chia tay đi…

Chúng
ta chia tay đi…

Đầu
óc Trần Triêu Huy lâp tức choáng váng, âm thanh ngày trước cô cảm thấy thật ấm
áp giờ phút này dây dưa bên tai, quanh quẩn không đi biến thành một vòng luẩn
quẩn không chịu buông tha cho cô.

Chia
tay sao… Hai người qua lại còn chưa được ba tháng mà!

“Tiểu
Huy, là anh không tốt, không đủ vĩ đại, không xứng với em.”

“Không
phải như thế, là em không tốt mới đúng, em quá ngu ngốc… Hy vọng anh tha thứ
cho em, làm lại một lần nữa…” Bắt đầu một tình yêu say đắm

“Anh
sẽ, em cũng là… Nhưng mà chuyện này không hẳn là vấn đề, dù sao cũng là em.”

Cái
gì gọi là không thành vấn đề? Rốt cuộc cho đến khi Trần Triêu Huy lấy lại tinh
thần, Dương Cảnh đã không còn ngồi đối diện nữa.

Ngẩn
người đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, Trần Triêu Huy vẫn không hiểu sự
tình phát sinh như thế nào lại cũng giống như khi Dương Cảnh ngỏ lời với cô
cũng không nói rõ là anh thích cô ở điểm nào.

Bắt
đầu bất ngờ, chấm dứt cũng thật đáng ngạc nhiên.


vẫn tỉnh tỉnh mê mê, dường như không hiểu gì cả.

Miễn
cưỡng mà nói đây cũng là cảm giác mối tình đầu tan vỡ.

Nếu
tình yêu cũng có thể đem ra đo đếm, vậy cô có được bao nhiêu chứ?

Nếu
dịu dàng quan tâm có thể liệt vào —— có lẽ là cô chưa hề làm được, lần nào gặp
mặt cũng là Dương Cảnh hẹn cô, cũng nỗ lực dành cho cô đủ loại bất ngờ, còn cô
thì lại hay thất hẹn với anh.

Thấu
hiểu tâm tư  người khác —— cô cũng không phải, mà là hoàn toàn ngược lại.
Đối với chuyện tình cảm yêu đương, cô hoàn hoàn chỉ là như một đứa trẻ chập
chững học những bước đầu tiên, thường xuyên làm ra những việc ngốc nghếch, anh
thì lúc nào cũng  tha thứ  cho cô.

Nhiệt
tình không có gì ngăn trở… Hài, đúng là chuyện nan giải. Nếu người yêu là lập
trình phần mềm, cô cam đoan có thể dùng mười hai phần công lực để đi chinh phục…

Tính
đi tính lại, cho dù có tính như thế nào, cô cũng không đủ tư cách.

Nhớ
tới bộ dáng miễn cưỡng vừa rồi của Dương Cảnh, cô đột nhiên ý thức được, cảm
tình không phải cứ dần từng bước từ cùng ăn cơm rồi đến nắm tay là trọn vẹn,
hóa ra anh cũng không vui vẻ gì. Đến cuối cùng, anh vẫn bao dung đem trách
nhiệm nhận về mình, không muốn cô phải áy náy, có lẽ cô cũng nên nghiêm túc xin
lỗi anh một tiếng?

Nói
được thì làm được, Triêu Huy lập tức nhắn tin cho Dương Cảnh: “Hẳn là em nên
nói lời xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, vẫn là em làm không tốt.”

Đợi
thật lâu, cũng không có tin nhắn trả lời, trong lòng Trần Triêu Huy như có tảng
đá đè nặng, không thể an tâm đi học, quyết định tan học đi tìm Dương Cảnh để
mọi việc kết thúc tốt đẹp. Không làm người yêu vẫn có thể làm bạn bè, dù sao
trước khi quen nhau bọn họ đã từng là bạn tốt.

Nhưng
ý nghĩ này bị bóp chết chỉ trong một giây khi Trần Triêu Huy nhìn thấy Dương
Cảnh thân mật ôm một cô gái khác.


gái kia chính là Lâm Ứng Tuyên, một trong những đồng hương cũng vào trường học
năm thứ nhất với cô.

Trần
Triêu Huy cúi đầu, yên lặng lướt qua bọn họ, bước chân so với bông còn nhẹ hơn.
Cô trở về phòng, gội đầu tắm rửa, rửa mặt, giặt quần áo, xắp xếp mọi thứ, lên
giường ngủ.

Một
lúc lâu sau, có người kéo chăn của cô ra.

“Triêu
Huy, ngươi làm chuyện gì thẹn với lương tâm mà không chịu khai báo với tổ
chức?” Tĩnh Tĩnh đứng ở dưới nhìn chằm chằm cô, một bên còn không quên đúng giờ
thoa kem dưỡng da thoa lên mặt.

“A?
Không có.” Trần Triêu Huy theo trực giác lắc đầu phủ nhận.

“Hử?”
Tĩnh Tĩnh hừ lạnh, Triêu Huy tự nhiên phát hiện chính mình vô cùng tinh tường
chú ý tới Tĩnh Tĩnh đã dừng động tác thoa kem trong một phần ba giây, trong
lòng cô đột nhiên sợ hãi.

“Tiểu
Huy, ngươi cảm thấy là ngươi lợi hại, hay là Tôn Ngộ Không lợi hại?” Tĩnh Tĩnh
hỏi.

“Á…
Trên cơ bản, hẳn là hắn lợi hại hơn đi.”

Hầu
ca người ta biết bảy mươi hai phép biến hóa, nhổ một nhúm lông có thể biến ra
được thiên binh vạn mã, cô có cố gắng đến mấy cũng chỉ múa chơi ra được mấy
chiêu hầu quyền, so với một cọng lông người ta cũng không nổi.

“Tôn
Ngộ Không còn trốn không khỏi năm bàn tay của Như Lai Phật Tổ, Trần Triêu Huy
ngươi nghĩ có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Tô Tĩnh ta sao? Ai cho ngươi ăn
gan hùm mật chó vậy hả!” Đôi mắt của Tĩnh Tĩnh hiện lên vẻ lạnh lẽo khiến cho
Trần Triêu Huy lập tức run hết cả người.


ràng so với mực nước biển thì cô đang ở vị trí cao hơn Tĩnh Tĩnh, sao cô cứ có cảm
giác như mình đang bị người khác nhìn xuống vậy?

Còn
nữa, làm gì có mỹ nữ nào lại đi so sánh bản thân mình với Như Lai Phật Tổ… Hơn
nữa, cô cũng không phải Tôn Ngộ Không mà ~ lại hơn nữa, là gan hùm mật gấu chứ
không phải gan hùm mật chó.

Tuy
vậy, Trần Triêu Huy chỉ thầm oán trong lòng chứ không có can đảm nói với Tĩnh
Tĩnh.


Tĩnh là mỹ nữ của học viện khoa học máy tính đại học A, mỹ nữ nói chuyện, trọng
lượng lời nói đương nhiên sẽ nặng hơn người bình thường rất nhiều, nếu phản
kháng không thành, nếu không xoay chuyển làm chủ được tình thế, ở đại học A có
khả năng xảy ra sự kiện thảm án xuất khẩu đả thương người  —— theo kinh
nghiệm gần một năm ở chung với hoa khôi của học viện thì chuyện này rất có thể
xảy ra, hơn nữa còn chắc chắn hơn cả việc mặt trời mọc ở phía Đông.

Cho
nên, một người rất đơn giản như bạn học Trần Triêu Huy chỉ có thể chống đỡ với
vẻ mặt khinh thường ánh mắt sắc bén của mỹ nữ bằng cách ấp a ấp úng đem chuyện
buổi tối khai báo rõ ràng một chữ cũng không sót.

Thẳng
thắn thì được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị!

Nguyên
tắc trong phòng của các cô chính là ——- thà rằng máy tính bị hack, còn hơn là
đắc tội với mỹ nữ. Phải biết rằng ở đại học A có chân lý là máy tính so với
sinh mệnh còn quan trọng hơn.” Kẻ sĩ có thể chết, người có thể chịu nhục, nhưng
máy tính bảo bối không thể bị hack!”

Trước
kia cô nghe người khác nói, cảm thấy rất buồn cười… Nhưng chỉ trong ngắn ngủi một
năm, à không, một tháng, cô đã lĩnh hội được đạo lý lớn lao này.

Cho
nên ở trong phòng tuy người lớn tuổi nhất là Đông Yến, nhưng người lãnh đạo
quần chúng nhân dân chân chính lại chính là đại mỹ nữ Tô Tĩnh.

“Sau
đó thế nào?” Tĩnh Tĩnh truy vấn

“Sau
đó… Tớ trở về phòng.”

Kết
quả cô nhận được ba ánh mắt khinh bỉ hung hãn bắn thẳng vào mình.

Lúc
sau, Tiểu Khê hỏi: “Tiểu Huy, bây giờ cậu tính sao?”

Đông
Yến lại sảng khoái: “Hay là tớ cho cậu mượn một cây loan đao, đem đôi gian phu
dâm phụ kia đuổi cùng giết tận.”

Trần
Triêu Huy: …

Không
cần phải huyết hải thâm thù như vậy chứ? Chuyện tình cảm, không hợp thì chia
tay, không thể miễn cưỡng được. Tuy rằng trong lòng có chút cảm giác khác
thường, nhưng cô lại không nói rõ được là gì.

 “Lại
dám bắt nạt người trong phòng của chúng ta, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho
bọn người đồng loại với gà, gấu này như vậy được? ” Tĩnh Tĩnh nhíu đôi mày
liễu.


= cầm, gấu = thú, đồng loại gà và gấu  === cầm thú.


Triêu
Huy 囧, sản phẩm nổi tiếng của mỹ nữ = mắng chửi người không
dùng lời lẽ thô tục cũng vẫn làm người ta hộc máu mà bỏ mạng, cô có học cả đời
cũng không được đến một phần mười công lực này.


Triêu
Huy vẫn yên lặng không nói gì.

“Dù
sao cậu có muốn làm bạn bè gặp mặt chỉ lạnh nhạt mà hello goodbye một cái, người
ta cũng không muốn đâu. Ngày mai có tiết học chung đấy, cứ chờ mà xem kịch vui
đi.”

Xem
ra Tĩnh Tĩnh đối với chuyện của Lâm Ứng Tuyên có vẻ rất am tường.

Lực
chú ý của Tiểu Khê dời đến Tô Tĩnh: “Mẹ ơi … Mỹ nữ, cậu cố tình a.”

Tĩnh
Tĩnh quăng cho Tiểu Khê một ánh mắt: “Còn phải hỏi?”, lại quay đầu nhìn Triêu
Huy bằng một ánh mắt tàn nhẫn.

“Ngày
mai cậu dám nhận thua thì chết với tớ”, nói xong thản nhiên bước lên giường đi
ngủ, bỏ lại Triêu Huy và Tiểu Khê vẫn còn ngơ ngác.

Triêu
Huy: …

Tiểu
Khê: …

Đông
Yến: “Hai người các ngươi còn không mau tắt đèn cho lão nương đi ngủ!”

Tuân
lệnh, mẹ của ta ~~~~

Vừa
nhắm mắt nằm xuống, Trần Triêu Huy bỗng nghĩ đến một vấn đề: Chuyện này là do tính
tình anh thay đổi hay là anh bắt cá hai tay, quả thật là khó suy nghĩ mà.

*****

 

Chương 2: Đôi bên hận thù ai dũng
cảm sẽ chiến thắng?

Edit:
Tia Tiên Tử

Beta:
Sakuraky

 

Không
thể không nói, Triêu Huy ở phương diện này đúng là một người ngờ nghệch.

Ngày
hôm sau, cô vẫn như trước rời giường lúc sáu giờ, chạy bộ hai ngàn mét sau đó
ăn sáng rồi xem lại bài, hoàn toàn đem chuyện tối hôm qua quăng vào trong thư
mục “Dữ liệu dự bị” trong đầu.

Lúc
cô bước vào phòng học, phát hiện toàn hội trường hơn trăm ánh mắt sáng lấp lánh
nhìn thẳng vào mình, lại nhìn thấy một cặp đôi quen thuộc ngồi ở giữa, cô mới
nhớ ra những chuyện ngày hôm qua.

Lúc
trước vẫn còn cặp với cô, bây giờ lại cùng với người khác như hình với bóng, dù
là ai cũng đều phải tò mò, huống chi là ở học viện khoa học máy tính đại học A
nữ sinh cực kì hiếm. [các nam sinh khóc ròng: tài nguyên nam sinh thì quá dư
thừa, vì sao còn muốn phát sinh thảm án hai cô gái tranh đoạt một anh chàng,
càng bi thảm là, tên kia còn không phải là người của học viện!]

Một
bên là hai người đang thân mật với nhau,  một bên là Tĩnh Tĩnh đeo khuôn
mặt mẹ kế thấy ghê người, xung quanh còn có trăm kẻ đang hóng chờ xem kịch vui…

Triêu
Huy đứng ở tiêu điểm tiến thoái lưỡng nan, thậm chí ngay cả động đậy cũng không
được.

Đang
lúc Triêu Huy phân vân không biết phải làm sao, đầu bị gõ nhẹ một cái.

Giảng
viên dạy toán Cao cấp đứng đằng sau, cầm giáo án, vẻ mặt tò mò.

“Bạn
học này, em cản đường tôi như vậy là muốn thay tôi giảng bài hay sao?”

Ôi
cô giáo xinh đẹp ơi, cảm tạ người ~ Triêu Huy nhanh chân chạy đến ngồi bên cạnh
Tiểu Khê.

“Đúng
là không có tiền đồ.” Tiểu Khê nhìn Triêu Huy nghiêm túc nói, còn Tĩnh Tĩnh với
Đông Yến thì không thèm nói chuyện với cô.

Xem
bộ dáng chạy trốn của cô vừa rồi, thật là làm cho người ta cảm thấy mất mặt.

Triêu
Huy: …

Mở
đầu khúc oán thầm —— chuyện này có liên quan đến tiền đồ sao? Hơn nữa, cô rất
có tiền đồ mà, nếu không sao có thể trở thành sinh viên trường đại học chuyên
ngành nổi tiếng cả nước chứ? Năm đó khi nhận được giấy báo nhập học người trong
bán kính năm trăm dặm đều cho là cô được thần thánh đãi ngộ, cô làm sao lại không
có tiền đồ cơ chứ —- kết thúc oán thầm.

Triêu
Huy vụng trộm nhìn về phía Dương Cảnh cùng Lâm Ứng Tuyên.

Hai
người bọn họ ngồi rất gần, còn nghe cô giáo giảng bài, thỉnh thoảng còn kề sát
tai nhau nói chuyện, có lẽ là trao đổi ý kiến.

Trước
kia, trong một tiết học Dương Cảnh cũng từng ngồi với cô nói hai người ghi chép
sẽ tốt hơn một người. Nhưng sau khi Dương Cảnh thấy cô ghi bài cả một tiết,
liền quyết định không học chung với cô thêm buổi nào nữa.

“Tiểu
Huy, em học máy tính, chứ không phải em là máy tính?”Anh nói một câu khiến
cho cô đến giờ vẫn cảm thấy ngạc nhiên.

Bây
giờ anh lại cùng người khác lên lớp cùng ghi chép thảo luận. Cô vốn không có
cảm giác bị phản bội nhưng trong lòng đột nhiên có chút chua xót, cô kém Lâm
Ứng Tuyên rất nhiều sao? Rõ ràng chỉ khác nhau ngày hôm qua và hôm nay thôi mà.

“Làm
gì thế? Muốn chiến đấu sao?”Đông Yến nhỏ giọng nói.

Hôm
nay Lâm Ứng Tuyên không chỉ liên tiếp giơ tay lên trả lời với cô giáo, khi trả
lời sai cũng cười trừ, nét mặt đáng yêu vô cùng.

Tiểu
Khê nhìn lướt qua: “Đường làm quan rộng mở đối với nữ phụ được thần tình yêu
phù trợ, nữ chính thất tình một mình ảm đạm thất sắc thậm chí có nguy cơ chịu
khổ rớt hạng, thật sự là một vở kịch đầy tính cẩu huyết. Tiểu Huy, đóng cửa,
cắt điện!”

Triêu
Huy: …

Nữ
sinh khoa máy tính …

Tĩnh
Tĩnh chưng khuôn mặt phong hoa tuyệt đại hết sức xinh đẹp qua nhìn Triêu Huy,
trong mắt ánh lên ý cười: “Tiểu Huy Huy cậu không thấy là bọn họ đánh chó không
ngó mặt chủ sao?”

Triêu
Huy: …


không dính với chó được không? (Sa: mấy chương nữa mọi người sẽ biết lí do vì
sao ^^)

Mắt
thấy Lâm Ứng Tuyên vừa định giơ tay, một cánh tay ngọc ngà chầm chậm dơ lên,
sau đó hấp dẫn ánh mắt của toàn bộ giống đực trong lớp nhìn vào, bình tĩnh trả
lời vấn đề của cô giáo, khiến cho cô giáo xinh đẹp rất vui vẻ. Ai nói con gái
có sắc thì không có não? Nhìn đi, nhìn một cái đi, người này vừa có tướng mạo
lại có trí tuệ ~

“Tô
Tĩnh, perfect!” Cô giáo xinh đẹp nhịn không được liền tán thưởng, khiến cho
hình tượng của Tô Tĩnh trong mắt nam sinh lại càng long lanh.

“Cám
ơn cô.” Mỹ nữ thích mỹ nữ, Tĩnh Tĩnh thản nhiên đón nhận, sau đó trả lại laptop
cho người còn đang khiếp sợ — Triêu Huy

Đông
Yến: “Đại thần, tớ phục rồi!”

Tiểu
Khê: “Ngự tỷ  ~~~~~~ em yêu chị ~~~~~~~~”

Triêu
Huy yên lặng thu hồi laptop của mình …

“Thưa
cô, em còn một đáp án.” Lâm Ứng Tuyên đứng lên trước ánh mắt kinh dị của mọi
người.

Lâm
Ứng Tuyên lợi hại vậy sao? Đương nhiên không phải. Tĩnh Tĩnh ăn ý nhìn về phía
nam sinh đang cúi đầu ngồi bên cạnh Lâm Ứng Tuyên tự hỏi.

Trước
kia khi giới thiệu, hình như có nói qua anh ta là một trong số ít người của
tỉnh G đỗ vào Khoa Tự Nhiên của đại học A.

Thế
nào? Lâm Ứng Tuyên liếc mắt sang bên này nhìn lướt qua, cái liếc mắt của cô ta
làm Đông Yến suýt nữa lấy đại đao —— a, không, là bút bi. Chơi trò chơi nhiều,
trong thực hiện cũng thấy ngứa tay, đành phải nuốt hận nhìn về phía Tĩnh Tĩnh
cùng Tiểu Khê.

Hai
người đều là không có kế sách gì —— kỳ thật biện pháp có rất nhiều, nhưng ở nơi
công cộng dĩ nhiên phải chú ý hình tượng của mình.

“Phương
pháp này cũng rất tốt, bạn học này cũng rất xuất sắc.” Cô giáo xinh đẹp từ nước
ngoài trở về, dĩ nhiên biết khuyến khích chính là phương pháp dạy học tốt nhất.

“Thưa
cô, em là Lâm Ứng Tuyên, lời giải vừa rồi cũng nhờ bạn trai giúp em suy nghĩ,
thật là ngại.”Lâm Ứng Tuyên ngượng ngùng le lưỡi.

Mỹ
nữ chính là mỹ nữ, ngay cả le lưỡi cũng thật dễ thương.

Người
bên cạnh Lâm Ứng Tuyên bắt đầu ồn ã, nam sinh khen cô có sắc đẹp, nữ sinh lại
hâm mộ cô may mắn.

“Tuổi
trẻ thật tốt”, cô giáo xinh đẹp cũng cười đùa, “Trai tài gái sắc, xứng đôi vừa
lứa, đáng tiếc tôi đã qua cái tuổi này rồi.”

“Sao
lại thế ạ? Cô thoạt nhìn vẫn còn rất trẻ.” Vài người khác cũng bắt đầu trêu
đùa.

“Thoạt
nhìn mà thôi, trên thực tế tôi đã già rồi, ha ha, đừng nên hỏi tôi bao nhiêu
tuổi, tuổi của phụ nữ còn bí mật hơn cả tài khoản ngân hàng đấy nha.”

“Cô
ơi, vậy có thể hỏi cô đã có bạn trai chưa được không ạ?” Lại có người ồn ào.

Không
khí lớp học không biết từ lúc nào đã chuyển từ chăm chú học hành sang tán
chuyện giải trí, cô giáo xinh đẹp dường như không phát hiện ra hoặc là phát hiện
cũng không muốn thay đổi không khí đó. Mà Lâm Ứng Tuyên lại nhân cơ hội này
muốn gần gũi hơn với cô giáo  —— hiển nhiên vừa  rồi cô giáo thân
thiết với Tô Tĩnh cũng khiến cho cô ghen tị —— vì vậy phải cố gắng xây dựng nên
một cảm giác tốt, tạo hình tượng “Đôi tình nhân trong mộng”.

Tĩnh
Tĩnh không nói gì, càng khiến cho các cô không có lí do mở miệng, Triêu Huy rất
thản nhiên một chút phản ứng bình thường cũng không có, tức giận, khinh thường,
chán ghét, thống hận cái gì cũng không có, cô căn bản không nghe người khác
đang nói gì, chỉ vùi đầu vào giải toán.

Tiểu
Khê: “Đánh cuộc nước nóng tối nay, Tiểu Huy đang làm gì?”

Tĩnh
Tĩnh: “Thử lại phép tính.”

Đông
Yến: “Giống như trên.”

Tiểu
Khê khóc ròng, nhà cái tự nuốt, cô đành đảm đương trọng trách lấy nước sôi đêm
nay.

Trong
lúc mọi người còn đang ngồi bàn chuyện phiếm với nhau, một câu nói đủ lớn dường
như cố tình khiến cho mọi người chú ý, âm thanh tám chuyện dần ngưng hẳn mọi
người cùng nhau nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Chỉ
thấy đại mỹ nữ hoa khôi của học viện đang kinh ngạc nhìn nữ sinh bên cạnh, nói:
“Thật vậy à, Tiểu Huy, cậu không nói đùa chứ?”Nói xong còn quay mặt lại nhìn
Lâm Ứng Tuyên và cô giáo, vẻ mặt tràn ngập do dự khó tin.

A?
Triêu Huy vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu, cô một câu cũng chưa nói mà.

“Tô
Tĩnh, sao vậy?” Cô giáo xinh đẹp chuyên nghiệp đá bay ý niệm tiếp tục đùa giỡn
trong đầu, nghiêm túc hỏi, trách nhiệm của giảng viên là truyền thụ kiến thức
và giải đáp thắc mắc của học trò, sinh viên có nghi vấn, làm giảng viên phải đi
trước làm gương cho dù phía trước là núi đao biển lửa cũng vẫn phải bất chấp.

“Tiểu
Huy nói phép tính vừa rồi của bạn Lâm có vấn đề, làm sao có thể chứ, cậu ấy nói
đùa, phải không cô?” Tĩnh Tĩnh nhìn về phía bên cạnh.

Đông
Yến cùng Tiểu Khê tuy trong lòng nói: Tĩnh Tĩnh xinh đẹp ngươi điên rồi, nhưng
ngoài mặt vẫn liên tục gật đầu tỏ vẻ tán đồng.

<
Mình chưa nói, cái gì mình cũng chưa nói > (suy nghĩ ~ing), Triêu Huy liên
tục lắc đầu.

“Nói
như vậy, nhất định có lý do, bạn học Triêu Huy, em có thể giải thích rõ ràng
một chút được không?”

A!
! ! ! Triêu Huy lại cứng đờ lần nữa.

Nhưng
Tiểu Khê căn bản không cho cô có cơ hội ngẩn người, trực tiếp nhét vở ghi vào
tay cô, sau đó một cước đá cô lên bục giảng, cô đành phải kiên trì viết phép
tính của mình lên bảng, giọng nói có chút run run giải thích: “Trên cơ bản năm
bước giải toán đều không có vấn đề, nhưng từ phép thứ năm thì sẽ xuất hiện như
thế này… Hai điều kiện này, phải chia làm hai bước… Như thế, sau đó như thế
này… Tiếp đó thử lại phép tính… mệnh đề nghịch đảo là như vậy, cho nên từ lý
luận có thể thấy… Áp dụng công thức… Cho nên, liền ra như thế này.” [Tác giả:
Tha thứ cho ta, ta thật sự xa rời toán học quá lâu rồi…]


nói xong, sau lưng một tiếng động cũng không có, nhìn lại, trên mặt mỗi người
đều viết bốn chữ “Không thể tin được”. Chẳng lẽ là tính sai rồi? Cô sờ sờ mặt,
cảm thấy thật là mất mặt bèn trở về chỗ.

Ba
người kia vẻ mặt cũng phức tạp, tuy sớm biết rằng cô đã tính ra, nhưng giải
toán biến hóa như vậy, chẳng lẽ các cô đang ở cùng một thiên tài sao?

Một
lúc lâu sau cô giáo mới hồi phục tinh thần lại, khụ khụ, nói: “À, bạn học này
có tư duy rất tốt, rất toàn diện, suy xét đến rất nhiều điều kiện. Đúng rồi, em
tên là gì?”

Triêu
Huy còn chưa trả lời, Đông Yến đã đứng dậy nói: “Thưa cô, là Triêu Huy, bạn ấy
tên là Trần Triêu Huy.”

“Trần
Triêu Huy, tan học em giao bài tổng kết về phép tính này cho tôi, về sau nếu
trốn học bị bắt được, tôi cũng sẽ tha cho em một lần.”

Mọi
người lại ồ lên một trận…

“Hâm
mộ sao? Vậy các em nên học tập bạn Triêu Huy, nếu các em bạn nào cũng tính được
như vậy, đến cuối kì không cần phải làm bài thi nữa mà tôi trực tiếp cho qua.”

Mọi
người lại ồ lên, có thể có vinh dự cao như vậy, ai có thể tranh với Triêu Huy
chứ.

Sắc
mặt Lâm Ứng Tuyên càng lúc càng cổ quái…

“Làm
tốt lắm! Khiến cho lão nương được nở mày nở mặt!” Đông Yến vỗ vỗ bả vai Triêu
Huy, cho cô một nụ cười triều mến kiểu bề trên.

“Chỉ
là một bài toán mà thôi.” Triêu Huy mơ hồ, vì sao vẻ mặt của các cậu ấy lại đầy
ý nghĩ sâu xa vậy?

Tiểu
Khê: “… Quả nhiên là thiên tài…” Đến bây giờ còn chưa biết mình đã tạo nên công
trạng lớn thế nào, là hạnh phúc hay là bi ai?

Tĩnh
Tĩnh: “Không biết thì không có tội, chúng ta khoan dung độ lượng tha thứ cho nó
đi.”

Không
thể không nói, tuy rằng Triêu Huy cử chỉ vô tình, nhưng lại có hiệu quả vô cùng
tốt, cứ nhìn sắc mặt của họ Lâm kia là các cô thấy rất vui.

Kết
thúc giờ học, Triêu Huy theo lệnh giao bài tổng kết cho cô giáo xinh đẹp.

Tĩnh
Tĩnh ở cửa chờ cô, thấy cô cùng cô giáo xinh đẹp nói nói mấy câu, vị lão sư kia
liền mất hết khí chất đông cứng cả người.

Lạt
sau Triêu Huy tới, Tiểu Khê hỏi: “Cậu với cô giáo nói gì đó?” Tĩnh Tĩnh và Đông
Yến đang chờ mong câu trả lời.

“Tớ
nói thời gian hôm nay không đủ, không thể đưa những phép tính gửi vào mail của
cô được.” (Sa: ặc ặc cô chỉ bảo chị viết ra thôi mà)

Tiểu
Khê: …

Đông
Yến: …

Tĩnh
Tĩnh: …

Giết
người trong chớp mắt! Tuyệt đối là giết người trong chớp mắt!

Không
biết không có tội, cô giáo, người hãy tha thứ cho kẻ ngu ngốc này đi.

“Tiểu
Huy”, Dương Cảnh đi tới, hướng ba người gật đầu chào trước, sau đó mới nhìn
Triêu Huy, “Em còn nhớ Lâm Ứng Tuyên không ?”

“Vâng,
trước kia đã từng gặp qua vài lần.” Triêu Huy nghiêng đầu nhìn anh.

Dương
Cảnh trầm mặc nói: “Vừa rồi, thật có lỗi.”

Triêu
Huy nghe không rõ cho nên: “Cái gì ạ?” Anh không làm chuyện có lỗi, sao lại xin
lỗi cô.

Dương
Cảnh sửng sốt, cười miễn cưỡng: “Tiểu Huy, đề bài kia em nói em có thể dùng
phép tính khác để tính?”

Triêu
Huy gật gật đầu: “Muốn em đưa cho anh sao?”

“Có
phải vừa nãy, ở trong giờ học, em đều suy nghĩ đến những phép tính đó?”

Tuy
không rõ vì sao, Triêu Huy đột nhiên cảm thấy do dự, nhưng vẫn gật đầu.

Dương
Cảnh bộ dạng “Quả nhiên là như thế” bất đắc dĩ mà tự diễu chính mình, nụ cười
của anh ngày càng vô lực, thậm chí hơi thở cũng không binh thường.

“Khi
nào thì em mới có thể lớn lên được đây, Tiểu Huy?” Anh thì thào nói xong, cũng
không chờ Triêu Huy phản ứng còn nói, “Kì nghỉ tới cùng nhau về không? Khi nào
mua vé thì gọi anh một tiếng.” Nói xong, liền quay đi.

Nhìn
bóng dáng của Dương Cảnh, tâm tình của Tiểu Khê, Đông Yến và Tĩnh Tĩnh có chút
thay đổi.

Tiểu
Khê hơi hơi thở dài: “Haizzz… Nam nhân vật chính chờ nhiều năm cũng không thể
công phá được tường đồng vách sắt dành phải đau lòng ôm tỳ bà rời đi, quả thật
là một tình tiết vô cùng cẩu huyết.”

Tĩnh
Tĩnh nhìn lướt qua bóng dáng ngẩn ngơ của người nào đó, nói: “Cũng không phải
không có thay đổi, ít nhất cũng có một chút. Thế nhưng tín hiệu gửi không có
tiêu đề, văn bản kèm theo lại rất mới lạ, cho nên hệ thống bảo vệ mới không
phân biệt được.”

Đông
Yến lơ đễnh: “Muồn tớ phát biểu không, anh chàng này đúng là rất lạnh. Đổi lại
là tớ, lên đao liền chém, không cần cô tiếp nhận hay không. Tình cảm đúng là
thứ khó đoán nhất mà?”

Haizzz,
tạo hóa trêu người, chỉ trách chỉ số tình yêu của Tiểu Huy bọn họ có hạn, Dương
Cảnh không thể sử dụng cái nguồn điện này nữa, vừa vặn có một cái nguồn điện
khác xuất hiện, cho nên… Rốt cuộc đây là tình tiết kiểu gì?

Tình
yêu, luôn làm cho người ta đoán không ra đọc chẳng hiểu.

“Tớ
vốn muốn tổng kết chuyện hôm nay thành một cái tít: “Hiệp lộ tương phùng dũng
giả thắng”(*), bây giờ nên đổi tiêu đề gì cho phải đây?” Tiểu Khê đưa ra vấn
đề.

(*)Hiệp
lộ tương phùng dũng giả thắng: Đôi bên hận thù kẻ có dũng khí thì chiến thắng.

Đông
Yến cùng Tĩnh Tĩnh tức giận trừng mắt liếc cô một cái, lại nhìn tiếp “Người nào
đó”còn đang mải đắm chìm trong suy nghĩ

Còn
có thể là cái gì? Kẻ không biết thì không có tội!

Ngoại
trừ cái này không còn cái gì nữa, nhất định là vậy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+