Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 09 – 10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9 : Lời Đồn Nổi Lên Tứ
Phía.

Edit
: NaNa ; Beta : Sakuraky

Hằng
ngày tới cục cảnh sát hỗ trợ, qua hai lần tham gia họp lớp, nghỉ hè cứ như vậy
trôi đi nhanh chóng. Trước khi đi, bà ngoại nhét vào trong hành lý của cô bao
nhiêu là đồ, sợ ở trường học cô thiếu thứ ăn, thứ dùng. Ông ngoại vốn định mua
vé máy bay cho cô nhưng bác trai nói người trẻ tuổi không thể nuông chiều quá
như vậy, nhất định ép cô ngồi xe lửa. Cho nên mới xuất hiện tình cảnh một thiếu
nữ mỏng manh trên lưng cõng một chiếc balo lớn, hai tay còn túi lớn túi nhỏ
chật vật chen lấn vào trong nhà ga.

“Học
hành chăm chỉ, qua mấy tháng nữa anh trai sẽ đến thăm cô.” Lý Vân Úy hai tay
đặt lên vai cô thong thả nói.

“Anh
tới thành phố B công tác sao?” Triêu Huy tò mò, không phải anh không bao giờ
nhận mấy vụ án liên quan tới thành phố B hay sao?

“Ai
nói là anh? Em không phải chỉ có mình anh là anh đâu đấy?”

Triêu
Huy lập tức hoảng sợ : “Anh là nói nhị ca! Anh ấy tới thành phố B sao?” Không
phải chứ, cả mùa hè cũng không thấy anh ấy, không ngờ anh lại đi phỏng vấn. Sẽ
không phải … “Anh ấy tới phỏng vấn ở Học Viện Khoa Học?”

“Thông
minh! Đại khái tháng 10 sẽ tới đó, lúc đó có người chiếu cố tới em, cả nhà cũng
an tâm.”

Người
trong nhà yên tâm nhưng là cô lo lắng! Người kia là ai? Đường đệ (em họ) của
đại ca cô, Lý Mộ Thần, cực kì nham hiểm! Nếu nói Lý Vân Úy là nhìn bề ngoài tao
nhã, nhưng đơn thuần chỉ là phần tử hành động thô lỗ, thì Lý Mộ Thần ngoài mặt
nhìn như rất cao quý, hành động ra vẻ chính phái, thủ đoạn lại âm hiểm, xảo
quyệt, độc ác, miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Nếu cho cô lựa chọn, cô tình
nguyện chết vì hầu hạ Lý Vân Úy, cũng không muốn bị Lý Mộ Thần đùa giỡn, tuyệt
đối sẽ làm cho thể xác và tinh thần bị sỉ nhục nghiêm trọng. Thậm chí, nếu bạn
biết rõ anh ta muốn bán đứng bạn, thế nhưng bạn cũng phải cười tươi vui vẻ.
Nghĩ đến nhị ca, cô liền nghĩ đến lúc bị bắt đi học lái xe, anh giở trăm ngàn
thủ đoạn bắt cô kí cái hiệp ước không bình đẳng, cứ nghĩ đến đó, lòng cô vẫn
còn thấy hoảng sợ.

Đàn
ông  phúc hắc (xấu bụng) như vậy, lại là
một trong những trụ cột tương lai của Học viện Khoa học, ngẫm lại khóe miệng
không khỏi run run. Tương lai sắp tới sẽ bị anh tàn phá ra sao, cô cũng không
dám tưởng tượng tới. Triêu Huy đột nhiên nảy ra ý nghĩ không biết có thể chuyển
trường hay không nhỉ, trở về phải nghiên cứu kĩ càng mới được.

Rốt
cục cũng về tới trường học, vừa mở cửa, một đống khăn mặt liền bay đến, Triêu
Huy cuống quít tiếp nhận.

“Còn
thiếu một mình cậu thôi đấy.” Đông Yến cầm chổi nói với cô, “Người đã đủ, tổng
vệ sinh bắt đầu.”

Tĩnh
Tĩnh cùng Tiểu Khê đều đang cầm dụng cụ nhìn cô, cười đến quỷ dị, Tiểu Khê lại
nhiệt tình liếc mắt đưa tình: “Hoan nghênh nhá, người nổi tiếng.”

Người
nổi tiếng? Cô cảnh giác nhìn chung quanh. Nếu đối tượng nói ra câu này là Đông
Yến hoặc Tĩnh Tĩnh, thì không có phải lo lắng, ngược lại là Tiểu Khê… người
không bao giờ biết nói quá là gì, cô cảm thấy nên cảnh giác thì hơn.

“A,
nữ nhân vật chính trong truyền thuyết, xem ra cậu còn chưa biết chuyện trong
trường nhỉ, đến đây đến đây, Tiểu Khê tỷ tỷ giải đáp nghi hoặc cho ngươi.” Tiểu
Khê bày ra bộ dạng chị cả, khiến cho Triêu Huy nghĩ có lẽ mình về không đúng
lúc thì phải, có lẽ nên đợi các cô ấy bình thường trở lại rồi về cũng chưa
muộn.

Nhìn
thấy Tiểu Khê trông ngóng đã lâu, Triêu Huy mới chạy đến nịnh nọt hỏi: “Không
biết Tiểu Khê tỷ tỷ có thể giúp em giải đáp thắc mắc gì chứ?”

Tiểu
Khê nháy mắt với cô một cái, cười một tiếng êm tai.

Một
ngày nào đó, trên kênh BBS (Sa: chắc là diễn đàn trường) của  Đại học A tung ra một chủ đề ——《Bạn gái trong truyền thuyết rốt cục cũng xuất hiện!!!》phỏng chừng  bản
thân chủ topic  không nghĩ tới là chỉ tùy
tiện cảm khái một chút, thế nhưng khiến cho BBS của đại học A hết sức quan tâm,
không ngừng đào bới tin tức này. Phải nói là, chủ topic kia chỉ than thở hai ba
câu mà hiệu quả vô cùng, phần đông nữ sinh đại học A vì cái tin tức này mà tan
nát cõi lòng.

Nội
dung bài viết đơn giản là như thế này: Sáng sớm tinh mơ, chủ topic (cái người
chứng kiến sự việc) rời giường sớm đi ăn sáng. Đây vốn là chuyện bi thảm nhưng
lại khiến cho anh ta may mắn chứng kiến được một khoảng khắc của kì tích. Anh
nhìn thấy Chu Vệ của Học viện Luật cùng một nữ sinh đi về kí túc xá, sau đó Chu
Vệ trở về phòng lấy đồ, để lại giai nhân đứng chờ. Chu Vệ đi ra, hai người trao
đổi thư tình (theo ý tứ của chủ topic, đây là cách gọi tắt của giao ước chi
thư) sau đó liền nắm tay nhau đi đến nhà hàng xa hoa nhất ăn cơm. Theo ý kiến
của chủ topic, hai người vô cùng ngọt ngào, thân mật, bla bla rất nhiều thứ vân
vân…

Tin
tức vừa tung ra, như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên vô số gợn
sóng trên mặt nước. Có N người hỏi có ảnh chụp hay không, một truyền mười, mười
truyền trăm, rốt cuộc tin được đưa lên trang đầu, dẫn đến việc xuất hiện rất
nhiều topic ăn theo như 《Tạm
biệt, người mà em thầm mến》, 《một ngôi sao đã rơi xuống vì tiếc hận》, 《Chu Vệ không còn, rốt cục thì thiên hạ cũng về ta》đợi chút.

Càng
phải nói đến là, sau mười ngày cực khổ không ăn không ngủ, rốt cuộc cũng có
người truy được manh mối của nữ sinh đó.

Nữ
sinh đó học khoa máy tính đại học A tên thật là Trần Triêu Huy, Mã số sinh
viên: XXXXXXX, sinh nhật: ngày YY tháng YY năm YYYY, chiều cao: ZZ, cân nặng:
SS…

Sau
khi nữ sinh đó bị lộ thân phận, lại có thêm một tin《Sự kiện bắt cá hai tay lớn nhất đại học A》 , là nữ sinh đó muốn cùng bạn trai nối lại tình xưa,
cùng với Lâm Ứng Tuyên có vấn đề khúc mắc, đem sự kiện lần này đẩy lên đến đỉnh
điểm: đến cuối cùng đây là tay ba hay tay tư, thoạt nhìn một nữ sinh họ Trần
giản dị như vậy sao có thể làm hai đại soái ca điên cuồng vậy? Bởi vì nữ sinh
này hiện tại không đi học, Chu Vệ lại không lên tiếng nên vụ án chỉ mới tìm ra
tới đây.

Triêu
Huy nghe Tiểu Khê nói vẻ mặt đầu tiên là xấu hổ, sau lại là chết lặng.

Hóa
ra trên đời này tốc độ nhanh nhất không phải là ánh sáng mà là tin đồn.


vốn từ một nữ sinh nho nhỏ không ai biết đến trở thành kẻ thù của toàn bộ nữ
sinh, cảm ơn thượng đế, cảm ơn Chu Vệ đại thần!

“Tiểu
Huy Huy, các bạn học phát biểu ý kiến như vậy, cậu có cảm tưởng gì không?” Tiểu
Khê làm ra vẻ phóng viên chuyên nghiệp phỏng vấn khiến Triêu Huy nhịn không
được, khóe môi run rẩy.

“Vì
sao còn chưa kết thúc cơ chứ…” Cô chỉ có thể ở trong lòng thầm ai oán. Sách đã
trả lại thư viện, tiền còn thiếu cũng đã thanh toán rõ ràng, tiền nợ bữa sáng
Chu Vệ đại nhân cũng đã trả, vậy tại sao còn chưa chấm dứt? Người học luật
không phải ý thức rất cường hãn hay sao? Nhưng sự tình kéo từ năm học trước đến
năm học này, cũng không nghe thấy Chu Vệ nói gì. Loại cảm giác này, giống như
là anh ngầm đồng ý… Cô làm cái gì đắc tội anh ư? Tại sao anh lại nhẫn tâm bắt
cô đứng nơi đầu sóng ngọn gió này vậy ~~~

“Cậu
và Chu Vệ có oán thù gì vậy?” Tĩnh Tĩnh hỏi.

Triêu
Huy lắc đầu: “Tuyệt đối không có.”

Tĩnh
Tĩnh trầm tư, lại hỏi: “Hay là, anh ta thật sự thích cậu?”

Triêu
Huy, Tiểu Khê cùng Đông Yến đồng thời: “Không có khả năng!” Nói xong, ba người
nhìn lẫn nhau —— Triêu Huy kinh ngạc trước vẻ quả quyết của các cô, Tiểu Khê,
Đông Yến vẻ mặt chột dạ.

Tĩnh
Tĩnh: “Tớ cũng biết là không có khả năng. Cho nên, tớ nghĩ,  Hẳn là Chu Vệ không biết chuyện này, hoặc là
đã biết, nhưng không muốn làm sáng tỏ.”

Triêu
Huy trầm mặc, Tĩnh Tĩnh nói cũng như không.

“Tớ  phải làm sao bây giờ?” Cô kêu gào thảm thiết,
biết đâu ngày mai sẽ có người nhảy đến trước mặt cô chất vấn thì sao? Tình cảnh
này khiến cô suy nghĩ tới một tình huống bi thảm hơn: một đám cẩu cẩu đói khát
lâu ngày, ánh mắt phát ra u quang, hung hăng vây quanh một nữ sinh một thân một
mình, mà cô chính là vị nữ sinh bất hạnh đó —— chuẩn bị nằm trong miệng cẩu.

“Đến
đâu thì đến.” Tĩnh Tĩnh mỉm cười, có thể sánh như tiên trên trời, trong ánh mắt
ánh lên tia giảo hoạt chờ xem kịch vui.

Chương 10 : Tiêu chuẩn kén vợ.

Edit
: NaNa ; Beta : Sakuraky

Bạn
bè  đều nói con mắt của anh rất tinh
tường, nên một nửa của anh chắc cũng không phải loại tầm thường.

Mỗi
khi nghe được nhận xét như vậy, Chu Vệ chỉ cười không nói. Nói như vậy có lẽ là
hơi quá đáng. Chuyện kén vợ, từ đầu anh cũng chỉ nói một câu “không có yêu cầu
gì, nhìn thuận mắt là được rồi”, căn bản không đề cập đến gia thế hiển hách hay
vẻ ngoài như tiên nữ. Những lời này truyền đi truyền lại, rốt cuộc bay về tai
anh lại thành ra như thế này:  tiêu chuẩn
tìm bạn gái đã biến thành trưng cầu một người có đầy đủ công năng, đầy đủ
phương vị, trình độ cao, động lòng người, tính năng như một người bảo mẫu tiêu
chuẩn mẫu mực, chuyện này trực tiếp làm cho anh đối với việc bạn gái từ đó
không đề cập tới.

Lúc
trước nói những lời này, cảm thấy quả thật bản thân không có yêu cầu cao gì,
chỉ cần có cảm giác là được rồi, nhưng qua ba năm, anh không thể không nói, cái
yêu cầu thuận mắt chính là yêu cầu cao nhất. Trong ba năm đại học, anh không
phải không thử tiếp xúc với những cô gái, hy vọng sẽ gặp được người như ý, cho
dù gặp sai người còn hơn là không lấp được chõ trống kia. Nhưng dù cố gắng thế
nào cũng không tìm được ai cả. Từng có cô gái rất tốt thổ lộ với anh, gặp mặt
hai lần anh đành chia tay. Ít nhất phải tìm một người có thể đối mặt với anh
một cách bình thường? Bằng không, về sau cứ mỗi lần gặp mặt lại thấy đối phương
nhìn mình lại ngẩn ngơ đến mức liên tục mắc những lỗi ngớ ngẩn nhất.

Không
thể oán cha mẹ đã sinh ra anh có khuôn mặt yêu nghiệt như vậy. Cho nên, tiêu
chuẩn chọn vợ đầu tiên của Chu Vệ chính là có thể phản ứng bình thường với
khuôn mặt của mình. Bình thường này là đừng quá kích động chứ không phải không
hề có phản ứng —— người không có phản ứng chắc chắn là người lãnh cảm.

Tiêu
chuẩn thứ hai là về diện mạo. Anh là một chàng thanh niên bình thường, tự nhiên
đối với diện mạo người đồng hành tương lai có khao khát, nhưng đòi hỏi không
cao, trên trung bình là được. Theo đuổi sắc đẹp, thì cứ trực tiếp tự ngắm mình
trong gương còn hay hơn.

Tiêu
chuẩn thứ ba, là hy vọng đối phương cũng giống mình là một người có nguyên tắc.
Anh không thích người chỉ biết răm rắp nghe lời, anh thích những cô gái có tính
độc lập tự chủ. Hơn nữa là, nguyên tắc của đối phương không được quá mạnh mẽ,
đến thời điểm tranh cãi cũng có thể lắng nghe ý kiến của anh.

Sau
một phen phân tích, Chu Vệ đột nhiên thấy mấy cái tiêu chuẩn của mình thật đáng
đánh đòn, nếu thật sự có thể tìm được người phù hợp với ba điều kiện này, khiến
cho anh có cảm giác quả thật đúng là kì tích.

Nhưng
là hiện tại, cón vẻ như kì tích đã xuất hiện, có một người ở rất gần anh, cô ấy
tên là Triêu Huy.

Khi
mới gặp cô, cô không biết anh, yêu cầu anh áp đặt cô cũng không để ý, hoàn toàn
đối xử với anh bình thường như một người xa lạ. Cô yên lặng, quan tâm, vui vẻ
giúp đỡ người khác, có lẽ còn có chút thiện lương, từ đầu đến cuối kiên trì
theo nguyên tắc của bản thân. Ở thư viện, anh chỉ trích cô chơi game ảnh hưởng
người khác học tập, cô bị hiểu lầm thế mà vẫn xin lỗi, sau đó đến một nơi khác
làm việc riêng của mình không để người khác bị ảnh hưởng. Sau đó là vấn đề tiền
trả lại sách anh nợ, cô cũng rất ngoan ngoãn tiếp nhận rồi còn tìm cách nói lời
cảm ơn.

Vốn
hết thảy đều đã kết thúc, cô theo nguyên tắc của cô, anh theo nguyên tắc của
anh, vốn không liên quan.

Một
ngày nào đó anh lấy thẻ cơm lâu ngày không dùng đến đi xuống canteen, phát hiện
số tiền trong tài khoản tăng lên không ít, sau một hồi nhớ lại, anh đi đến
trung tâm quản lý, biết được số tiền gửi vào tài khoản là 58 tệ 2 đồng, thời
gian là vào một buổi chiều sau khi anh mời cô ăn. Anh chưa có ăn cơm không lẻ
là cô trả lại tiền thừa cho anh? May mắn có một bạn học trực ban ở đó anh quen,
có thể xem được tài khoản của cô, phát hiện cùng thời gian bên kia cũng thiếu
một khoản đúng 58 tệ 2 đồng.

Chuyện
này khiến anh cho rằng, đột nhập vào hệ thống của nhà trường sửa chữa số liệu,
đối với một đệ tử ở khoa máy tính chỉ đơn giản là vì một bữa ăn sáng.

Anh
một bên đối với hành động khiêu chiến pháp luật của cô mà lắc đầu, một bên cảm
thấy buồn cười với phương thức của cô. Người bình thường, nếu đối phương đã nói
không cần tiền thì sẽ quên đi, không ngờ còn có người như cô tình nguyện trả
cho anh. Lúc trước anh nhắn tin cho cô nói cô không trả lại, chính là hy vọng
không cần để ý chuyện nhỏ ấy, không ngờ cô lại rõ ràng hơn cả anh.


thể bình thường mà đối diện anh, diện mạo có thể coi là khả ái, có nguyên tắc
nhưng không mạnh mẽ quá mức, ba điều kiện cô đều phù hợp, còn thiếu một lý do
là có thể làm cho anh rung động.

Nếu
để cho người khác biết anh cân nhắc về phương diện này, khẳng định  sẽ có nhiều người không tán thành, thậm chí
phỉ nhổ anh. Nhưng anh thực sự là một người lý trí, chẳng mong cái gọi là nhất
kiến chung tình hay là tim đập thình thịch, không bằng tự mình tìm kiếm đối
tượng thích hợp rồi dần bồi dưỡng cảm tình là được. Thần Cupid trước khi phóng
tên cũng phải xem đối tượng, huống hồ mọi người đều nói “Bắn tên phải có đích”
[1] sao?

Hiện
tại, không biết giữa anh và cô có phải là duyên phận hay không. Nhưng anh cũng
không phải loại người chờ vận mệnh sắp đặt trước, anh biết làm thế nào để tạo
cơ hội cho mình, bản tin trên BBS khiến dư luận xôn xao không phải anh không
biêt, nhưng anh lựa chọn im lặng không nói gì. Thợ săn thông minh chính là biết
cách làm cho con mồi tự đến nạp mạng.

Mấy
ngày nay gặp được người quen, ai cũng hỏi quan hệ của cô với Chu Vệ là như thế
nào, quấy rầy nhiều đến nỗi khiến cho cô phát điên, cô thật muốn hét lớn một
tiếng “Ai cùng anh ta có quan hệ cơ chứ”, nhưng cô đều nhịn xuống, sau đó tâm
bình khí hòa giải thích. Đợi đến khi Mi Nhiễm chạy đến hỏi cô, cùng với ánh mặt
của Tĩnh Tĩnh và những người khác, cơn giận của cô thăng tới đỉnh điểm.

Sự
việc nghiêm trọng vượt quá mức tưởng tượng của cô. Đi trên đường thường xuyên
có người chỉ trỏ, khe khẽ thì thầm, đây chỉ là cấp độ bình thường, nghiêm trọng
hơn chính là xa lánh, lại nghiêm trọng hơn một chút thì là công kích. Hiện tại
Triêu Huy quả thật giống như chuột chạy qua đường [2], không phải chuyện bất
đắc dĩ thì không xuất hiện ở nơi công cộng, ngay cả tiết học chuyên ngành cũng
rất ít đi. Nhưng có những người cô không thể tránh nổi , thầy Trương Quân dạy
môn Nguyên lý số liệu chính là một trong số đó, đừng nhìn thầy ấy bình thường
trẻ tuổi, rất hài hước, rất gần gũi với sinh viên, nhưng đến lúc điểm danh với
thi cuối kì tuyệt không nương tay, tương truyền các tiền bối hai phái các khóa
trên có rất nhiều người phải học lại, ngay cả các nữ sinh ra sức lấy lòng cũng
không được ưu tiên, cô đành phải mặt dày mày dạn đi học.

Đã
thế ông thầy còn tóm cổ cô lên làm bài, Triêu Huy một bên cảm tạ bản thân vận
khí tốt may mà có đi học, một bên ai oán vận khí xui xẻo khi bị gọi lên bảng.
Cô rất nhanh liền làm xong bài, Trương Quân nhìn một chút, nói: “Cũng không tệ
lắm, khá ngắn gọn.” Cầm lấy danh sách đánh dấu tích, còn nói, “Triêu Huy, nghe
các thầy khác nói các môn chuyên ngành của em thành tích đều trên 90 điểm,
không biết vị trí nhất khoa lần này có về tay em không.”

Này
không phải phóng đại quá hay sao! Nghe nói vị này là thầy giáo trong truyền kỳ
chuyên hoạnh họe sinh viên, hoặc là bị thầy làm khó dễ cho đến tiết cuối cùng,
hoặc là bị tôi luyện cho đến khi đứng đầu bảng. Triêu Huy như con rùa đen rúc
đầu không thèm để ý tới biểu hiện của những người khác, cúi đầu yên lặng chuẩn
bị ca bài ca ngủ yên. Thầy giáo Trương phiền thầy có thể đi tìm cây đại thụ nào
khác mà chặt chém tàn phá được không, em chỉ là một bụi cỏ nho nhỏ, thân thể không
cường tráng một chút nào, cũng không muốn gây họa một chút nào.

“Thực
nhìn không ra, cô ta lại lợi hại như vậy.” Chung quanh khe khẽ xì xào, làm cho
thần kinh Triêu Huy đột nhiên căng thẳng, có đạo lý không vậy, ngay cả nam sinh
cũng lắm chuyện như thế.

“Không
có chút bản lĩnh, làm sao có thể dụ dỗ được Chu Vệ và Dương Cảnh cơ chứ? Chắc
chắn là dùng thủ đoạn có hàm lượng kỹ thuật cao gì đó.” (Sa: sặc đúng là dân
máy tính nói chuyện có khác cũng không quên gắn công nghệ vào)

Tay
phải bị nắm lại, Triêu Huy nhìn Tĩnh Tĩnh.

“Đừng
nghe bọn cẩu này sủa bậy.” Tĩnh Tĩnh nói ánh mắt vô cùng lợi hại. Cô cùng Tiểu
Khê ngay từ đầu đã có thái độ bàng quan, ý đồ trợ giúp dụ dỗ Chu Vệ. Nhưng sự
thật thì chuyện này đã quá mức tưởng tượng và phạm vi của cô, tính tình của
tiểu Huy ngày càng không kìm chế được nữa. Đừng nhìn tiểu Huy bình thường bộ
dáng rất dễ bắt nạt, một khi tức giận bộc phát ra, chắc chắn là khủng bố gấp
ngàn lần.

“Cẩu
sao có thể sánh bằng hồ ly tinh cơ chứ, chúng ta thực may mắn vì không phải là
đồng loại với người này.” Người đó đáp lời lại chỉ có hơn chứ không kém.

Bưng!
Triêu Huy nghe được rõ ràng âm thanh dây thần kinh nhẫn nại của mình bị đứt. Cô
đứng lên, rời khỏi chỗ ngồi, không để ý tới đang trong giờ học. Nam sinh thấy
cô đi đến trước mặt, ngây ngẩn cả người, không đề phòng đã bị cô đá một cước,
từ trên chỗ ngồi bị bắn ra ngoài một cách rất oanh liệt.

“Thật
ngượng quá.” Triêu Huy từ trên cao nhìn xuống, chìa tay kéo cậu ta đứng dậy.

Cảm
xúc tinh tế của nữ sinh, dễ làm cho nam sinh đỏ mặt, cậu ta thậm chí quên chính
mình trước đó vừa châm chọc khiêu khích người ta.

Triêu
Huy cầm lấy một cây bút máy, giơ lên nói: “Làm người nhất định phải chính trực
ngay thẳng, không được ăn không nói có, cha mẹ cậu chưa dạy cậu à. Còn nữa,
trong cuộc đời tôi ghét nhất, chính là cẩu.”

Răng
rắc!Âm thanh thanh thúy vang lên trong phòng học yên tĩnh, khi mọi người lấy
lại tinh thần, mới phát giác đó là tiếng động từ trên tay Triêu Huy truyền
đến  —— Hơ! Cây bút máy cầm trên tay cô
đã bị bẻ gãy thành hai đoạn! Ý tứ cảnh cáo quá rõ ràng: nếu cậu muốn giống như
cảnh ngộ của cây bút này, thì cứ việc nói tiếp.

Mọi
người há hốc mồm to đến nỗi có thể nhét vừa quả trứng gà.

Tĩnh
Tĩnh cũng khiếp sợ, chẳng nhẽ… Đây là tiểu Huy sao? Quả thật là không nhận ra,
mới nhìn có như vậy đã khiến tim cô bắn ra ngoài, nếu gặp vài lần như thế,
chẳng phải là khiến cô chết vì sợ mất?

Ra
hiệu với thầy giáo Trương Quân một cái, Triêu Huy liền bước ra ngoài, tan học
sớm. Thư viện cô không dám tới, ký túc xá cũng không muốn về, hít sâu vài hơi,
đem những buồn bực trong lòng thở ra, cô quyết định tìm chỗ ít người trong
phòng tự học, cùng lắm thì lấy sách vở che đi cái mặt của mình là được. Vừa
quyết định như thế, điện thoại liền vang lên, là Dương Cảnh gọi tới.

“Tiểu
Huy, em có rảnh không ?” Giọng nói của Dương Cảnh vẫn ấm áp như cũ, làm lòng cô
cũng ấm áp theo.

“Vâng
, anh tìm em có chuyện gì sao?”

“Không
có chuyện gì, anh chỉ là…” Dương Cảnh dừng một chút, nói, “Em dạo này có khoẻ
không?”

Chờ
đến khi tỉnh táo lại, Triêu Huy mới phát giác bản thân mình đột nhiên cúp điện
thoại, cái gì cũng không nói. Ngay cả Dương Cảnh cũng đứng ngồi không yên lo
lắng gọi điện thoại cho cô, cô thực sự muốn nhẫn cũng không được, ngón tay giật
giật, nỗi xúc động trong lòng cô càng ngày càng mãnh liệt.

“Em
đang làm gì vậy?”Âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên bên tai, tiếng
bước chân trầm ổn dừng lại ở trước mặt cô.

Triêu
Huy mở to mắt, khuôn mặt yêu nghiệt hại nước hại dân của Chu Vệ đang ở ngay
trước mặt.

Chú
thích:

[1]
Bắn tên có đích: làm việc gì cũng phải có mục tiêu rõ ràng.

[2]
Chuột chạy qua đường: ví như người xấu bị mọi người căm ghét. Có câu là chuột
chạy qua đường mọi người tới đánh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+