Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 11 – 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11 : Cừu cũng biết cắn
người huống hồ là sói.

Edit:
NaNa; Beta: Sakuraky

Cô thật đúng là xui xẻo. Xem xong hồ sơ vụ
án, Chu Vệ tay cầm chiếc cốc định lấy nước uống nhìn thấy ba thằng bạn cùng
phòng đang túm tụm một chỗ vây quanh cái máy tính, vẻ mặt rất tập trung. (Sa :
Xem phim xxx chăng ??? =)) )

“Các
cậu đang làm gì vậy?” Anh đi đến, ba người giật mình tản ra.

Trên
màn hình hiện lên tin tức của BBS. Chu Vệ cúi xuống nhìn, mấy thằng này chẳng
nhẽ không nhiều chuyện thì chúng nó không sống được hay sao?

“Bọn
tớ chỉ là… Hỏi cậu cái gì cũng không nói, bọn tớ đành phải xem có thể khai
thác được thông tin gì trên diễn đàn hay không.” Bách Dịch nhìn thấy trong mắt
anh có tia xem thường, lập tức giải thích, “Chúng tớ là bạn cùng phòng của cậu,
nhưng cậu tuyệt nhiên không lộ ra một chút tin tức nào, chả có tí nghĩa khí
huynh đệ gì cả.”

“Đứng
trên lập trường của một người bị hại mà nói, quả thực tại hạ không có tin tức
gì có thể chia sẻ với chư vị cả.” Chu Vệ thản nhiên nói. Công chúng đối với
chuyện riêng tư của người nổi tiếng thì rất thích xoi mói, điều đấy anh có thể
hiểu được, nhưng người bị đàm tiếu là anh, trong lòng anh ít nhiều cũng cảm
thấy không được thoải mái, nhưng lại có phần kinh ngạc nhiều hơn: Không ngờ khả
năng nhiều chuyện của sinh viên đại học A lại tiềm tàng như thế, trước đây
không thấy, chẳng lẽ là do chưa có cơ hội bùng nổ hay sao?

“Trần
sư muội thật đúng là giỏi chịu đựng,  có thể một câu cũng tuyệt đối không
chịu nói.” Triết Minh buồn bực nói, nếu là nữ sinh khác, chắc chắn sẽ phải có
động tĩnh gì chứ.

“Sức
hấp dẫn của tớ không lớn như các cậu tưởng đâu.” Chu Vệ hừ một câu, không
để ý tới bọn họ.

“Các
cậu cảm thấy, tên này nói như vậy có phải là đang chê cười anh em mình
không?” Cổ Càng trừng mắt nhìn người nào đó, nghiến răng nghiến lợi .

Bách
Dịch và Triết Minh: “Hoàn toàn đồng ý!”

Tuy
rằng bọn Bách Dịch nói nhảm khá nhiều nhưng lần này lại nói đúng tâm tư của Chu
Vệ. Triêu Huy, chẳng lẽ em là Câu Tiễn [1] chuyển thế, nhẫn
công mười phần? (công lực nhẫn nhịn đến 10 phần )

Cho
nên, khi Chu Vệ nhìn thấy Triêu Huy liền nghĩ: Vua không đến,thì tôi phải xông
tới, muốn đọ công phu nhẫn nại ư, Chu Vệ anh tất nhiên không kém hơn em.

Triêu
Huy trừng mắt nhìn anh, buồn bực trong lòng càng thêm mãnh liệt: dựa vào cái gì
cô phải sứt đầu mẻ trán mà anh lại có thể ung dung như thế này?!


ràng anh có khả năng hơn nữa còn có nghĩa vụ phải giải quyết thế nhưng lại chọn
lựa cách im lặng, nối giáo cho giặc, người như thế thật sự là quá đáng mà!!!

“Quả
thực là anh có chút quá đáng, nhưng anh có lí do.” Chu Vệ ngồi xuống bên cạnh
cô, mở miệng nói.

Triêu
Huy nhìn anh, chờ anh giải thích.

Chu
Vệ nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt hình quả hạnh của cô đang nhìn anh.

“Theo
cá nhân anh mà nói, anh không hay xem BBS, chuyện tình yêu bịa đặt xưa nay
không liên quan tới anh. Nếu mọi người thiếu trò vui giải trí, anh không ngại
cho bọn họ một cơ hội, dù sao cũng không ảnh hưởng gì tới anh.”

Triêu
Huy nhất thời á khẩu nhìn anh, làm gì có người ích kỉ như vậy! “Anh đương nhiên
không sao, bởi vì không ai dám chọc giận anh, đối với anh, đối với anh thì… Anh
không phải lo lắng đến cảm nhận của người khác?”

Nghe
xong lời trách móc của cô, Chu Vệ nở nụ cười: “Thứ lỗi anh nói thẳng, Triêu
Huy, anh thấy sự việc này cũng không có gì gây phiền phức cho em.” 

“Phiền
phức của em sao anh có thể tưởng tượng được, đúng không?” Triêu Huy buồn bực.

Lạnh
lùng, xa lánh, thậm chí công kích, chuyện này anh đã sớm nghĩ tới, nhưng không
ngờ thái độ của em lại như thế này, Chu Vệ trong lòng nghĩ.

“Một
luật sư xuất sắc, hành động chỉ căn cứ theo sự thật. Em đã không làm cho mọi
chuyện trở nên phức tạp, anh sẽ cũng không tự cho mình là đúng mà anh hùng
đi cứu mĩ nhân. Hơn nữa em có số điện thoại di động của anh chỉ cần nhấc
 tay một cái là có thể tìm được anh, nhưng em đâu có làm, vậy anh phải
giải thích cái gì đây chứ?”

Đó
là vì cô không muốn liên hệ với anh nữa, tránh liên lụy để đỡ phát sinh thêm
những chuyện rắc rối.

Chu
Vệ tiếp tục nói: “Hơn nữa, cho dù anh biết được cảm giác của em thì sẽ phải như
thế nào? Lại đăng lên một bài viết, nói anh và em không có khả năng, mong mọi
người đừng nhắc tới chuyện này nữa sao? Em đoán hậu quả sẽ thế nào?”

Triêu
Huy: …

Không
hề nghi ngờ.

Câu
chuyện vẫn tiếp tục, hơn nữa lại tiếp tục theo hướng “Vì sao anh và cô lại
không có khả năng” mà phát triển, mà kết luận không cần nghĩ cũng biết, tuyệt
đối khẳng định là do cô dáng người không tốt, tướng mạo không tốt, khí chất
không phải loại ưu…

Bất
kể Chu Vệ khẳng định hay phủ định, kết cục của cô cũng chẳng hay ho chút nào,
nhưng bây giờ so với tình huống đó có lẽ là tốt hơn một chút, ít nhất cô vẫn
“Có được” Chu Vệ, không phải sao?

OMG!
Chẳng lẽ cô chỉ còn cách để cho thời gian giải quyết tất cả sao?

“Em
rất không thích loại cảm giác này.” Cô chán nản nói.

“Chẳng
ai thích, anh đề nghị em, làm nhẫn tắc nhẫn, không lo nhẫn[2]… Không ai miễn
cưỡng em nhận cả.”

Triêu
Huy chậm rãi ngẩng đầu, nhìn anh, sắc mặt Chu Vệ không chút thay đổi nhìn cô


… … … … … … Năm giây nhìn nhau… … … … … … … … . . .

Triêu
Huy lấy laptop ra, bắt tay vào làm.

Chu
Vệ kinh ngạc không nói gì chỉ nhìn chăm chú, Triêu Huy mở trang BBS của
trường, tuỳ tiện gõ gõ vài cái (tận mắt Chu Vệ chứng kiến), liền khai trừ hết
bài viết về sự kiện kia một cách dễ dàng (cũng tận mắt Chu Vệ chứng kiến).

Đây
không phải điều Chu Vệ chờ mong, anh định dụ dỗ cô đáp lại bằng một bài
viết nói là “Tôi cùng Chu Vệ có mờ ám thì sao” hay cái gì khác tương tự như
thế, không nghĩ tới. . . . . . Anh phải một lần nữa đánh giá tiểu sư
muội thoạt nhìn rất vô hại này mới được.

“Em
không biết là… Làm như vậy, thật phô trương sao?” Chu Vệ nhìn trang web, hảo
tâm nhắc nhở, bất luận như thế nào thì cô cũng sẽ bị hoài nghi đầu tiên.

“Vâng…
Vậy thì sao?” Cô gõ vài cái rồi chuyển laptop cho anh nhìn.

Trên
màn hình hiện lên một dòng chữ nhỏ: “Có điều gì không hiểu về pháp luật, xin
mời điện thoại  vào số XXXXXXXXXXX, Chu Vệ.”

Chu
Vệ ngây ngẩn cả người, không ngờ tới đối tượng mà cô công kích không ai khác mà
là Chu Vệ anh? Trước một người học Luật như anh lại hack trang web rồi vu oan
hãm hại cho anh, cô thật sự rất tự tin. Xem ra, nội tâm của tiểu vũ trụ này
không phải là không bùng nổ mà là chưa bùng nổ mà thôi.

Anh
 rũ ánh mắt đẹp xuống, nói: “Tội danh thấy chết mà không cứu chính là lý
do để em quăng anh vào chỗ nước sôi lửa bỏng này à?”

“Tất
nhiên rồi.” Triêu Huy tiếp tục nhìn sự nghiệp vu cáo lớn lao của mình, “Trừ phi
anh có thể giải thích, vì sao số tài khoản IP phát ra bài viết chính là từ
phòng kí túc của anh. Chu sư huynh, em chẳng qua là có thù thì tất báo mà
thôi.”

Ba
tên cầm thú chết tiệt! Người khác làm, anh có thể không tính toán, nhưng hóa ra
là ba người bọn họ, còn nói cái gì nghĩa khí huynh đệ, chính là huynh đệ bán
đứng nhau! Anh  muốn bóp chết bọn họ!

“Anh
cũng sẽ cho bọn họ biết cái gì gọi là có thù tất báo.” Chu Vệ bình tĩnh nói,
nhưng sắc mặt lại vô cùng khó coi.

Quả
nhiên, người này rất giống Lý Mộ Thần. Trực giác mách bảo Triêu Huy phải nhanh
chóng rời khỏi chỗ này, cô lập tức thu thập sách vở, vội vàng đứng lên, bất cẩn
làm rớt một quyển sách.

Chu
Vệ giúp cô nhặt lên, cũng “không cẩn thận” nhìn thấy tựa sách.

“…
《1000 đề giải tiếng anh cấp 4》?”
anh nhẹ giọng nói nhưng vào tai Triêu Huy lại thành ra giọng anh có vẻ khó
tin. 

“Không
ai quy định sinh viên năm thứ 2 đại học A  phải quá cấp 4 chứ.” Triêu Huy
chật vật tiếp nhận quyển sách, để vào túi, “Nếu sự việc đã được giải quyết,
chúng ta cũng nên tạm biệt nhau thôi. Anh đi bên này, em đi bên kia, tạm biệt”

Trong
lời nói của anh không có hàm ý gì cả… Cô không cần phải đi vội vàng như thế
chứ.

Quả
nhiên sức quyến rũ của anh không đủ lớn, mặc dù như vậy, Chu Vệ vẫn nở nụ cười.

Hôm
nay phải tới văn phòng luật thảo luận một vụ án khó giải quyết, không nghĩ ở
trong này lại gặp được cô, trì hoãn không ít thời gian, xác định chắc chắn là
anh đến muộn, có lẽ là nên chuẩn bị môt chút.

Đi
được mấy bước, chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập sau lưng. Triêu Huy đi
tới, hô hấp có vẻ gấp gáp.

“Còn
có việc gì vậy?” Anh không biết là cô còn có gì muốn nói với anh.

“Cảm
ơn sư huynh, không có gì.” Cô cười, “Em quên là em cũng có việc phải đi bên
này, ha ha.”

Nhìn
bộ dáng vội vàng vừa rồi, nếu không phải cô cười miễn cưỡng như thế, nếu không
phải có hai chữ ha ha, chắc chắn anh sẽ tin lời cô.

Bên
kia đường cũng không có gì đặc biệt, chỉ là mấy sinh viên đang qua lại và đôi
vợ chồng già đang dẫn chó đi dạo.

Rốt
cục, cô gặp được ai mà làm cho cô chạy trối chết như vây?

Lại
nhìn lần nữa, trong lòng anh nảy ra một ý nghĩ, suy nghĩ này khiến cho anh
không kìm được mà nở nụ cười.

Buổi
tối, bên kí túc xá nam sinh truyền đến ba tiếng thét chói tai, cực kỳ thống
khổ, cực kỳ tê tâm liệt phế, làm kinh động toàn bộ khu kí túc xá. Mọi người
nghĩ có chuyện bất hạnh gì xảy ra, nhanh chóng chạy tới xem xét.

Sau
một hồi lâu, cửa cũng mở. Chu Vệ vẻ mặt buồn bực nhìn mọi người, hỏi: “Đã xảy
ra chuyện gì vậy?”

Câu
này bọn họ nên hỏi mới đúng chứ? Trong lòng mọi người thầm nghĩ.

“Tiếng
thét kia ư? …À, chúng tớ vừa rồi chơi trò mạo hiểm, rất là kích động. Quấy rầy
đến cả nhà rồi, thật có lỗi.” Chu Vệ thực thành khẩn nói, tránh nửa bước cho
mọi người nhìn thấy ba cái mặt đang cười gượng gạo.

Mọi
người tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng nếu không có gì, chỉ hàn huyên vài câu
rồi dẹp đường hồi phủ.

“Chúng
ta tiếp tục.” Chu Vệ đóng cửa lại, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh, “Không cần
kích động.”

“Lão
đại, chúng em sai rồi, ngài đại nhân đại lượng, tha thứ cho chúng tiểu nhân
đi.” Ba giọng nói tha thiết đồng thời vang lên.

“Các
. cậu . cảm . thấy,  tớ . là . một . người .  nói . được . không .
làm . được . sao?” Chu Vệ nói từng chữ một.

Cứu
…. Mạng … A!!!

Ngày
thứ hai, mọi người nhìn thấy Bách Dịch, Cổ Càng và Triết Minh mỗi người cầm một
cái túi plastic màu đen, vẻ mặt uể oải.

“Ba
người muốn làm gì vậy?” Thoạt nhìn, giống như đi lượm rác vậy, nhưng chưa bao
giờ nghe bọn họ bảo sẽ tham gia hiệp hội bảo vệ môi trường.

“Đền
ơn.” Bách Dịch bi thương nói

“Đền
ơn? Đền ơn cái gì?”

“Hồi
báo đại ân đại đức Chu đại nhân tha cho chúng tớ.” Cổ Càng ngửa mặt lên trời
thở dài, “Huynh đệ, ngươi cảm thấy Chu Vệ là người tốt chứ.”

“Là
người rất tốt, làm sao vậy?”

Triết
Minh cười ha ha, giống như “Gió hiu hắt thổi sông Dịch lạnh” [3] vẻ bi tráng:
“Huynh đệ,  kinh nghiệm của đại ca đây, người tốt mới là kẻ dễ ăn tươi
nuốt sống cậu.”

Ngay
cả Trần sư muội nhu nhược như cừu cũng báo thù, huống hồ là Chu đại nhân sói
đội lốt người? Nhất định phải nhớ kỹ nhá.

Chuyện
này không biết thế nào lại truyền ra ngoài, Bách Dịch chết cũng không chịu mở
miệng, mà Chu Vệ khi được hỏi cũng chỉ cười  cho qua, sau đó sự việc này
trở thành sự kiện quỷ dị nhất của đại học A. Rút cục, Chu Vệ đã dùng thủ đoạn
gì trừng trị bạn cùng phòng? Mãi mãi cũng không ai biết được.

Chú
thích:

[1]
Câu Tiễn: Việt Vương Câu Tiễn gắn với câu nói “Nằm gai nếm mật”.

[2] làm
nhẫn tắc nhẫn, không lo nhẫn: đại khái là đã nhẫn nhịn thì cứ nhẫn nhịn đi đừng
lo lắng về việc này làm gì cả.

[3] Gió
hiu hắt thổi sông Dịch lạnh: đây là câu thơ trích trong bài Dịch Thủy ca của
Kinh Kha tráng sĩ trước khi đi ám sát Tần Thủy Hoàng.

 

Chương 12 : Ba mươi sáu kế chi lễ
đa nhân bất quái *

Edit:
NaNa; Beta: Sakuraky

 

BBS
bị người ta hack! Chuyện này chấn động vô cùng lớn, toàn bộ cả trường như phát
điên, không chỉ vì coi rẻ nội quy của trường, mà chủ nhân tài khoản kia —— lại
là Chu Vệ! Đây không phải là biết luật vẫn phạm luật hay sao?

Mọi
người có hai cảm xúc trái ngược nhau —— sung sướng là, rốt cục cũng biết được
số điện thoại của Chu Vệ, sầu là đường dây điện thoại luôn luôn trong tình
trạng bận.

Triêu
Huy vốn nghĩ rằng có Chu Vệ nhúng tay sẽ làm cho cuộc sống náo nhiệt thêm một
bậc, định khiến cho cuộc sống của anh phức tạp như của cô, kết quả là
không có gì. Bất an hồi lâu, mới từ chỗ Tiểu Khê biết được nguyên nhân, hóa ra
là do Chu Vệ phát ngôn một câu. Anh nói, tuy rằng anh còn không biết một nửa
còn lại của anh là ai, nhưng cô ấy tuyệt đối sẽ không nhiều chuyện.

Cảm
giác rất giống một mỹ nứ dáng người thon thả đối với một đám khủng long thân
thể nặng nề nói, tuy rằng tôi không biết bản thân bảo trì dáng
vóc như thế nào, nhưng mà tôi chưa bao giờ ăn dầu mỡ… Thực là kích động
quần chúng.

Mặc
kệ như thế nào, dù sao bản thân mình có thể giải thoát khỏi tình cảnh khốn khổ
này cũng phải cảm ơn anh, những chuyện lúc trước, cũng không tính toán gì nữa.

“Tiểu
Huy, trang web có phải do cậu hack không?” Tĩnh Tĩnh chưng ra vẻ mặt “Chắc chắn
là thế”, “Chu Vệ lợi hại đến mấy cũng chỉ biết chơi trò chơi, hack trang web
xem ra vẫn còn non nớt lắm, đó là chưa nói tới chuyện công khai số điện thoại
làm tổn hại đến lợi ích như vậy…”

Như
vậy cũng có thể đoán được? Thật sự là quá lợi hại! Triêu Huy đáy lòng bội phục.

“Cậu
không sợ anh ấy biết sẽ kiện cậu sao? Người ta là nhân tài về luật đấy.” Tĩnh
Tĩnh ngữ khí không tốt, vẫn còn ghi hận chuyện uỷ khuất lần trước khi xin số
điện thoại của Chu Vệ, tuy rằng đắc tội với cô không phải Chu Vệ nhưng xét cho
cùng thì vẫn là lỗi của anh.

“Chắc
là không đâu, anh ấy lúc đó cũng không thấy nói gì mà.” Triêu Huy nhớ lại, nếu
thật sự anh có ý kiến, đối với hiểu biết nông cạn của cô về anh, hẳn là anh đã
lấy điện thoại ra chụp, có tang chứng đầy đủ.

Tĩnh
Tĩnh sửng sốt, khí chất lập tức cao lên 8 độ: “Lúc đó!? Cậu nói cậu hack trang
web ngay trước mặt Chu Vệ, còn để lại tên và số điện thoại của anh ấy?”

“Ừ…”
Triêu Huy nhìn sắc mặt quái dị của Tĩnh Tĩnh.

Tĩnh
Tĩnh cùng Tiểu Khê hai mặt nhìn nhau.

“Tiểu
Huy Huy, cậu với Chu Vệ đại nhân thật sự không có JQ (gian tình) gì chứ?”

Tiểu
Khê tới gần Triêu Huy, trên mặt rõ ràng hiện lên dòng chữ “ta là mẹ kế, ta muốn
ngược đãi công chúa Bạch Tuyết ngươi”. Dám ở sau lưng các cô cùng Chu Vệ làm
nhiều chuyện như vậy, con heo này muốn lên lò nướng đây mà, cô muốn bức cung!!!

Làm
sao vậy!! Triêu Huy hoảng sợ, cô lại nói sai cái gì sai sao?

Sau
khi Triêu Huy thề thốt với trời một hồi, các cô mới tin là cô trong sạch, nhưng
cảnh cáo cô sau này có động tĩnh gì đều phải hướng tổ chức khai báo thành khẩn
rồi mới buông tha cô.

Triêu
Huy nghĩ cuối cùng cũng thoát được cửa tử này, có thể an tâm trở lại cuộc sống
của một cây cỏ vô danh như trước kia.

Nhưng
hình như thượng đế đại gia không nghĩ vậy, bởi vì thầy Trương Quân gọi điện thoại
bảo cô đến diện kiến. Tuy rằng thầy Trương Quân chưa tới nhưng cái gọi là “Vô
sự không đăng tam bảo điện” (không có việc thì không đến tìm) làm cô có dự cảm
không tốt.

Đến
văn phòng, Triêu Huy phát hiện ngoài thầy Trương Quân ở đấy còn có ba vị sư huynh
nữa mà cô không quen (Nếu đã không quen sao còn biết mà gọi là sư huynh? Huy:
chẳng lẽ phải nói là thầy, các sư đệ mới được hả?), cô bắt đầu suy đoán: rốt
cục đây cũng chẳng phải là cuộc họp giữa thầy với trò đau, chẳng lẽ thầy chủ
nhiệm định hỏi tội bốn sinh viên? Cho dù là tình huống gì thì cũng là 1 chọi
bốn, mà cô chẳng phải nằm trong 4 người đó sao?

“Tìm
em đến, là vì chuyện bảo vệ trang web của trường, học trưởng Dư Kiệt muốn thỉnh
giáo em một chút.” Trương Quân chỉ vào nam sinh rất cao bên cạnh nói.

“Chào
Sư huynh.” Đoán được nội dung tiếp theo, trên mặt Triêu Huy vẫn giữ vẻ bình
thản mà chào hỏi.

“Triêu
Huy em nói xem, tấn công trang web của trường thì phải trừng phạt như thế nào
.” Dư Kiệt đi thẳng vào vấn đề.

“Em
không nghĩ tới.” Triêu Huy thật thà đáp.


Kiệt vốn bởi vì chuyện trang web bị hack mà căm tức đến muốn giết người, nào
ngờ người gây ra chuyện vẻ mặt còn ung dung như thế. Nhất thời trong lòng anh
bốc hỏa, vẻ mặt hơn một nửa tái mét.

“Nha
đầu không biết trời cao đất rộng, em có tin tôi có thể khiến em bị đuổi học hay
không!” Trường học gia tăng áp lực cùng việc người bên ngoài nghi ngờ năng lực
của anh khiến anh bắt đắc dĩ phải nói ra những lời này.

“Em
tin, Dư sư huynh sẽ không làm những chuyện vu oan hãm hãi người
khác như vậy.” Khí thế của Dư Kiệt cũng không làm cho Triêu Huy áp lực, cô
vẫn ôn hòa nhã nhặn nói.

“Tôi
làm gì có vu oan.” Dư Kiệt hừ một câu, tiếp tục cuộc chiến tâm lí.

Triêu
Huy nhăn mày lại, nhìn thẳng anh: “Dư sư huynh có chứng cớ sao?”


Kiệt chấn động, nếu có chứng cớ thì anh đã sớm đá cô ra khỏi đại học A rồi, làm
sao có thể để cô sĩ diện trong này chứ! Dựa vào cái gì! Có phải cô quá tự tin
 hay không? Cô tưởng bọn họ sẽ không nắm được nhược điểm của cô sao —— quả
thực, anh không nắm được, thậm chí khi trang web bị hack anh cũng đã được thông
báo, ý định ngăn cản, nhưng mà… Lực bất tòng tâm, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô
tàn sát bừa bãi, loại cảm giác này, so với chuyện bà xã bị trộm còn phẫn nộ
hơn!!!

Trương
Quân đứng một bên vừa quan sát vừa buồn cười, một người hiển nhiên đang muốn
phát điên, một người lại có vẻ mặt “không liên quan đến tôi”. Dư  Kiệt nói
với anh, muốn chơi trò chiến tranh tâm lí một chút, ý định khiến cho Triêu Huy
chưa khảo đã khai, không dự  đoán được tiểu nha đầu tố chất tâm lí không tệ,
thế nhưng đó là đương nhiên, làm được như vậy tự tin cũng phải. Làm rất tốt,
nhưng anh cũng không khỏi suy nghĩ: anh thật là thầy giáo của cô sao? Rất nhiều
đệ tử có năng lực phong phú đã được kiểm nghiệm, tại sao vẫn còn bỏ sót cô?

Vừa
định mở miệng, lại bị một bóng dáng cao gầy ở cửa thu hút.

“Thầy
Trương, em tới đón Triêu Huy.” Chu Vệ không cảm thấy mình xuất hiện đột ngột,
thản nhiên nói

Triêu
Huy ngẩn người, nửa ngày mới nói: “Anh lại muốn làm gì vậy?” Người này còn
không chịu buông tha cho cô sao?


JQ! Nội tâm quần chúng xung quanh như tiểu vũ trụ rục rịch không ngừng.

Chu
Vệ nhìn vẻ mặt đề phòng và bộ dáng ghét bỏ của cô, có chút buồn cười : Lần
trước em làm rơi thứ này, anh đến trả lại cho em.”


không có rơi đồ, Triêu Huy khẳng định trăm phần trăm, nhưng Chu Vệ không
giống như nói đùa, anh hình như có ý gì đó…

“Đi
thôi.” Chu Vệ lôi cô ra ngoài, Dư Kiệt đứng lên ngăn lại.

“Hai
vị đừng vội, chúng ta đem chuyện trang web giải quyết trước đã.” Dư
Kiệt không dự đoán được Chu Vệ sẽ xuất hiện, xuất hiện thì tốt, nhân tiện giải
quyết mọi chuyện luôn một thể.

Chu
Vệ nhìn về phía Dư Kiệt, thay vào đó là khuôn mặt tuấn lãng, ánh mắt trong như
nước, bộ dáng giống như giải quyết việc chung: “Rất vui khi được biết anh.
Nếu có vấn đề gì cứ gọi theo số trên danh thiếp, tôi tin tưởng ngài sẽ nhận
được sự trợ giúp của pháp luật, sau đó có thể tham khảo trả một phí thay mặt
phát ngôn lớn cho tôi.” 

 “Phí thay mặt, thay mặt phát ngôn?” Dư Kiệt
không hiểu, sao lại liên quan đến phí thay mặt?

“Là
một luật sư tiêu chuẩn, hình tượng cá nhân của tôi dĩ nhiên vô cùng quan trọng,
quý trang web chưa được sự đồng ý của tôi đã đăng một số tin không có thật làm
ảnh hưởng đến hình tượng của tôi, tôi không muốn truy cứu sâu hơn, tốt nhất
chúng ta hãy lựa chọn phương án khiến hai bên cùng có lợi, còn vấn đề gì
không?” Chu Vệ biểu hiện nghiêm túc.

“Đương
nhiên là có vấn đề! Trang web trường là để cho sinh viên trao đổi tự do, nội
dung trao đổi chúng tôi không thể tùy ý can thiệp, chúng tôi không phải là cố
ý…” Dư Kiệt vội vàng biện giải.

“Cho
nên các anh để mặc cho sự việc lan tràn? Không quan tâm tới cảm nhận của người
bị hại chúng tôi. Nói vậy chắc là các anh đã chuẩn bị tốt tâm lý ra tòa? Tôi
cũng không muốn làm các vị mất hứng! Phiền ngài chờ giấy hầu tòa của pháp viện.
Hẹn gặp lại.” Đề tài đột nhiên thay đổi, không đợi Dư Kiệt cãi lại, Chu Vệ đã
kéo Triêu Huy ra khỏi văn phòng.

Ra
tòa… Từ khi nào mà lại chuyển sang vấn đề này vậy???


“Thấy
thế nào?” Trương Quân hỏi hai người phía sau, cũng nhìn lại Dư Kiệt, có
chútđồng cảm, đứa nhỏ đáng thương, phỏng chừng anh đến bây giờ vẫn chưa rõ tại
sao mới chỉ nói ba câu mà đã bị quay như chong chóng, tinh thần chấn động hoàn
toàn không thể xác định được là tình huống gì !!!

QM
(Sa: tên anh này là QM, kì cục) nở nụ cười: “Một người công ngoạn mục, một
người thủ xuất sắc, thật đúng là một đôi phu thê ăn ý.”

“Còn
nói bọn họ không có JQ ư, hừ.” A Hải cũng đồng ý nói.

“Đủ
tiêu chuẩn không?” Trương Quân hỏi.

“Ai
biết được, để sau hẵng nói.” QM nói.

Mới
gặp một lần ngắn ngủi, cũng chỉ là kinh động thoáng qua, vẫn chưa thể nhận định
rõ được.

Đi
ở bên cạnh Chu Vệ, Triêu Huy nhịn không được lén ngắm cái người bên cạnh, trong
lòng vẫn thấy khó tin. Chẳng lẽ làm luật sư đều giống như anh miệng lưỡi nói
như rót, hai ba câu liền có thể đổi trắng thay đen? Đáng thương cho Dư Kiệt sư
huynh, hùng hổ đến hỏi tội, mà cô vốn định chết cũng không nhận, kết quả anh
lại… Người đòi nợ biến thành người bị tra khảo, loại cảm giác này cô cũng đã
trải qua, cùng với một đối tượng. Trong lòng cô thầm đem vị luật sư này thành
người trong danh sách “không thể đắc tội”.

Đi
một hồi lâu, Triêu Huy mới thấy người bên cạnh không hề chủ động nói gì, cô
đành mở miệng trước: “Chu sư huynh, xin hỏi anh tìm em có việc gì vậy?”

“Gọi
tên của anh là được rồi.” Chu Vệ lấy ra hai quyển sách đưa cho cô.


hai cuốn sách phụ đạo tiếng Anh… Không phải của cô, cô mở ra, nhìn thấy bên
trong có vẻ như đã từng sử dụng, nghi hoặc nhìn về phía Chu Vệ.

“Là
tài liệu anh từng dùng trước kia, hẳn là có ích với em, em về làm trước, có cái
gì không hiểu hỏi lại anh, tuy rằng tiếng Anh của anh cũng không tốt lắm.” Chu
Vệ sắc mặt tự nhiên nói.

Cái
gì! Lọt vào top 3 của cuộc thi hùng biện tiếng Anh cả nước mà bảo là không tốt
lắm? Nói anh khiêm tốn là nói dối. Không đúng, điểm quan trọng không phải điều
này, mà là… Tại sao anh lại muốn đưa cho cô?

Thông
minh như Chu Vệ, sao lại không nhìn thấy được suy nghĩ của cô? Anh lựa chọn
không phát hiện, tiếp tục nói: “Thời gian ôn tập còn rất nhiều, có thể từ từ,
anh đã lập một bảng kế hoạch, để ở trong sách, em xem một chút, căn cứ tình
hình thực tế mà điều chỉnh.”

Ha…
Tiếng Anh của cô tuy không tốt nhưng mỗi ngày đều tập nói, tập nghe, vì sao anh
còn muốn chen vào kế hoạch của cô, tuy rằng kinh nghiệm thành công
của tiền bối thực đáng để tham khảo.

“Anh
còn có việc, đi trước. Chịu khó làm bài nhé, anh sẽ bất ngờ tới kiểm tra đấy.”
Chu Vệ nói xong định rời đi thì Triêu Huy đã nhanh chóng giữ chặt tay áo của
anh, muốn nói nhưng lại không biết nói gì.

Chu
Vệ nghĩ nghĩ, nói: “Yên tâm, anh không có âm mưu hay dương mưu gì cả, chỉ cảm
thấy cùng là bạn học với nhau cũng nên giúp đỡ nhau một chút mà thôi.” (Toàn bộ
nữ sinh đại học A nhao nhao: Chu sư huynh em cũng là bạn học của anh mà)

“Em
đã qua cấp 4, em chỉ là muốn thi lại một lần nữa mà thôi.” Triêu Huy có chút
oan ức, hy vọng không bị anh xem là kẻ không coi ai ra gì.

Chu
Vệ cúi xuống, đôi mắt đẹp đầy chân thành: “Cho nên, mời em nhận tâm ý của anh.”

Không
biết có phải bầu không khí lúc đó rất tốt hay không, hay là do ánh mắt của Chu
Vệ quá chân thành, Triêu Huy dễ dàng gật đầu. Không biết rằng, cũng chính vì
cái gật đầu đó mà con đường của cô đã bước sang một bước ngoặt mới.

Đương
nhiên, bạn học Tiểu Huy rất nhanh chóng liền tỉnh táo lại, lập tức hối hận
không thôi, hận chính mình ý chí không kiên định.


bên kia, tâm tình Chu Vệ vô cùng sung sướng rời đi. Cái gọi là lễ nhiều người
không trách, một chiêu này của anh không tính là biện pháp hay, nhưng là hiệu
quả mười phần, Triêu Huy, anh xem em làm sao thoát khỏi đây.

(*)
Chi lễ đa nhân bất quái : lễ nhiều người không trách. Trong 36 kế không có kế
này mà đây là kế sách riêng của Chu Vệ đại ca.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+