Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 13 – 14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13 : Ba mươi sáu kế: Thừa
thắng xông lên

Edit:
Tia; Beta: Sakuraky

 

Không
thể không nói, nhiều người tán dương Chu Vệ như vậy không phải là
không có lý do. Nhìn nét bút mạnh mẽ trong tay, bảng kế hoạch ôn tập chi tiết
đầy đủ. Triêu Huy âm thầm hạ quyết tâm, có lẽ mình vẫn nên làm một cây cỏ vô
danh thì tốt hơn, thế giới của đại thần cách cô quá xa, cô
trèo không nổi a ~~ anh thiết kế cho cô một lịch trình ôn tập đâu ra
đấy, chia năm phần rõ ràng:  từ vựng, ngữ pháp, nghe nói, đọc, viết, mỗi
phần lại có phương pháp ôn tập trọng tâm, dựa vào trình độ của cô mà tổng hợp
lại, lên kế hoạch luyện tập tốt nhất cho cô… Suy nghĩ tỉ mỉ khiến cho người ta
phải phẫn nộ, thử nghĩ, nếu phần tâm tư này dùng ở phương diện không tốt
thì sẽ sao đây…


hai cuốn tài liệu anh đưa… Cũng tốt đến mức không thể soi mói… Lúc trước
cô hao tốn không biết bao công sức tìm trên mạng tài liệu luyện nói cho tốt
nhưng không thể tìm được cái nào phù hợp với mình…

Cho
nên, thời điểm Chu Vệ thật sự gọi điện giám sát, Triêu Huy đang ngủ mơ mơ
màng màng cũng không lấy gì làm kinh ngạc.

“Em
đang ngủ à?” Giọng nói của cô nghe có vẻ mơ hồ.

“Vâng…
Em thề mỗi ngày đều nghiêm túc tuân thủ kế hoạch, tuyệt đối không có nhàn hạ.”

“Em
thề thì anh phải tin sao? Nhanh thức dậy rồi đến quán cà phê đối diện nhà
hàng chúng ta ăn cơm lần trước, nhớ mang theo sách, đến nơi thì gọi điện
thoại cho anh nhé.”

Thuận
miệng đáp lời, Triêu Huy buông điện thoại tiếp tục ngủ. Ngủ ngủ, đột nhiên cô
bừng tỉnh, chẳng lẽ vừa rồi cô đã đáp ứng chuyện khủng bố gì sao?

Tay
chân luống cuống lấy điện thoại ra xem lại nhật kí cuộc gọi, hóa ra là không
phải nằm mơ… Không xong rồi! Cô vội vàng rửa mặt chải đầu, chuẩn bị
đầy đủ rồi đi ra cửa, điện thoại lại reo lên.

“Cậu
làm cái gì vậy? Vội vã đi đầu thai sao?” Đông Yến đứng trước cửa
lẩm bẩm nói.

“Em
vừa dậy à? Ừm, không vội, anh chờ em.” Cúp điện thoại, Chu Vệ cầm
điếu thuốc trong tay nhấn xuống mặt bàn, nói với người bên cạnh, “Dập
đi.”

“Hút
mấy miếng đã, người không phải còn chưa tới sao?” Lão Trương oán giận, ánh
mắt Chu Vệ liếc ngang qua, lão Trương lập tức ngoan ngoãn, “Cậu
sợ người khác nhìn thấy cậu hút thuốc sẽ phá hủy hình tượng của cậu
sao?”

Chu
Vệ cho anh một cái ánh mắt khinh bỉ: “Anh không có quyền bắt người khác
phải ngửi khói thuốc của anh.”

Chậc,
lão Trương bĩu môi, cậu cứ làm ra vẻ, trước kia chưa từng thấy cậu có mặt chăm
sóc phụ nữ như vậy.

Không
bao lâu sau, Triêu Huy liền xuất hiện trước cửa, Chu Vệ vẫy vẫy tay gọi cô
đến.

“Vị
này là đồng sự của anh, lão Trương.” Chờ cô ngồi xuống, Chu Vệ đem menu đưa cho
cô, “Anh và anh ấy thảo luận một số việc, em chờ một chút nhé.”

“Chào
anh!” Triêu Huy hướng về phía lão Trương chào hỏi, rồi gọi một ly trà sữa. Lão
Trương mới ba mươi tuổi, cách chữ lão còn rất xa.

Chu
Vệ cũng không có ý giới thiệu Triêu Huy, tiếp tục cùng lão Trương thảo luận,
Triêu Huy cũng không quan tâm bản thân mình bị bỏ rơi, cứ ngồi nhấm nháp
ly trà sữa.

Vất
vả mới đuổi được lão Trương, Chu Vệ nhìn về phía Triêu Huy, hỏi:
“Sách đâu?”

Triêu
Huy ngoan ngoãn dâng lên thành quả nhiều ngày qua của mình, ngồi im chờ nhận
xét. Đã bao lâu rồi… Đại khái là năm thứ ba tiểu học, cô ngồi ở trước
mặt thầy giáo dạy ngữ văn, chờ ông kiểm tra bài tập, phán những câu thấm thía.
Không nghĩ tới mười năm sau lại may mắn được ôn lại cảm xúc cũ.

Nghiêm
túc xem qua những đề bài cô đã làm, Chu Vệ cân nhắc rồi nói: “Em… Còn rất nhiều
chỗ cần phải cố gắng.”

Vâng,
cô biết, tiếng Anh của cô quả thật rất tệ, Triêu Huy cũng cảm kích anh
không nói thẳng ra.

“Sách
này anh cầm đi, đêm nay xem lại rồi sẽ nói cho em biết ý kiến.” Chu Vệ chậm rãi
nhấp trà, tiếp tục nói, “Bây giờ chúng ta tán gẫu một chút, dùng tiếng
Anh.”

Thân
thể mềm mại của Triêu Huy chấn động, suýt nữa làm rớt ly trà sữa trong tay,
“Khụ khụ, cái gì ạ?”

“So,
talk about something.” Chu Vệ mở miệng là dùng tiếng Anh của
người Mỹ, làm cho Triêu Huy hoảng hốt vô cùng, cô, hoàn toàn không
rành khoản này mà…

“What
should I say?” (“Nói cái gì?”) Cô miễn cưỡng mở miệng, đương
nhiên là chỉ biết dùng tiếng Anh.

“Anything’s
fine! Tell me about your hobby.” (“Cái gì cũng được, nói về sở thích của
em đi.”) Chu Vệ cổ vũ nói, nhưng cũng không biểu hiện cảm xúc.

“Oh….
Hobby? I don’t have any hobby.” (A… Sở thích? Em không có sở thích gì cả…”)
Triêu Huy bắt đầu lắp bắp vốn tiếng Anh nghèo nàn của mình. Cô vốn là
người không thích nói chuyện, huống chi còn là nói tiếng Anh? Mỗi một câu
đều phải vắt hết óc, vắt óc suy nghĩ gần nửa ngày cũng không thể
nói được một câu lưu loát, cảnh này khiến cô rất lo lắng, càng lo lắng lại
càng nói không tốt, một giờ trôi qua nhưng cô cảm giác như  mình đã qua cả
một kiếp.

May
là Chu Vệ có tính nhẫn nại, không thúc giục, thậm chí khi cô không nói được
cũng chỉ cau mày một chút mà thôi. Mặc dù anh “bao dung” như thế, nhưng
Triêu Huy cũng không muốn có lần sau. Có một số việc, một lần là kinh nghiệm,
hai lần chính là ác mộng.

“Thật
ra em nói cũng không đến nỗi tệ, chỉ là thiếu dũng khí mở miệng mà thôi.
Hôm nay là một khởi đầu tốt, về sau sẽ bớt căng thẳng hơn.” Chu Vệ
thấy vẻ mặt cô uể oải liền an ủi.

“Lại
an ủi em rồi.” Triêu Huy vô lực nâng ly trà sữa lên.

“Thật
ra anh cũng không cần lo lắng như vậy đâu, mục tiêu của em cũng không
cao lắm.” Chỉ cần thoát khỏi ngưỡng điểm thấp như bây giờ là tốt rồi.

“Vậy
em không cần thi nữa, dù sao vẫn là qua, được bao nhiêu điểm căn bản cũng
chẳng có ý nghĩa.” Chu Vệ đối với suy nghĩ này của cô không thể chấp nhận. “Em
không tin vào bản thân mình, hay là không tin anh?”


nào dám không tin anh? Nhìn anh hôm nay tỉ mỉ cẩn thận cũng biết anh là
người có nguyên tắc, anh là người không làm thì thôi, đã làm thì phải
làm đến cùng.

“Phát
âm tiếng Anh của em bị lẫn tiếng Mỹ, không chuẩn xác cho lắm, về sau chú ý
một chút.” Anh nói xong, viết vài câu trong sổ ghi chép của mình.

“Anh…
Chuyện này cũng phải ghi lại ư?” Triêu Huy trừng lớn hai mắt.

“Không
được sao?” Chu Vệ hỏi lại.


“…
Vất vả cho anh.” Triêu Huy đem khuôn mặt ai oán của mình tựa vào tay, nhìn
thái độ của anh, cô không hi vọng có thể lừa gạt để dễ dàng qua cửa, tại sao cô
lại bất hạnh tự mình đi rước một quản gia như vậy cơ chứ? “Cho em hỏi anh phát
âm giọng Anh nhiều hơn hay giọng Mỹ nhiều hơn?” Cái nào nhiều thì cô học theo
cái đó.


Anh phát âm là giọng Mỹ.” Chu Vệ nói như thế.

Triêu
Huy tự nhiên hiểu được, không nói thêm gì nữa.

Hai
người còn nói thêm một lát.

Triêu
Huy cả tinh thần lẫn thể xác đều bị đả kích uể oải trở về phòng liền
nhìn thấy Tiểu Khê, cũng biết chắc chắn có chuyện, tốt nhất là chuẩn bị tinh
thần trước.

“Tớ
 đã về rồi.” Thân thể Triêu Huy cứng ngắc, lấy quần áo đi vào phòng tắm,
để lại ba người có chút đăm chiêu.

“Các
cậu nói xem, đại thần là người tốt bụng nhiệt tình như vậy sao?” Tiểu
Khê khó hiểu.

Tĩnh
Tĩnh không nói chuyện, chỉ hừ mũi một cái.

“Nhiệt
tình cái gì, nói trắng ra là chính là gà mẹ.” Đông Yến nói trúng chỗ
quan trọng, “Không giống với tác phong của Chu Vệ.”

“Cho
nên?” Tiểu Khê khiêm tốn thỉnh giáo.

Lạy
trời … Chẳng lẽ Chu Vệ muốn nhân cơ hội trả thù Tiểu Huy? Hẳn là
không phải, Chu Vệ đại nhân là người khoan dung độ lượng. Hay là… Chẳng lẽ
anh cũng phát hiện Tiểu Huy có chỗ hơn người?

Chu
Vệ kiểm tra rất nhanh rồi trả lại sách, Triêu Huy nhìn hai trang giấy
tràn ngập chữ viết của anh, Chu Vệ này, thật sự là đem bản thân
mình thành thầy phụ đạo tiếng Anh cho cô sao.

Một
nửa tâm trạng ai oán một nửa lại phải nghiêm túc làm bài, lại đem đến cho Chu
Vệ kiểm tra, lại đem về sửa lỗi cho cô. Triêu Huy đã tạo thành thói quen khi
nhận được điện thoại của chàng trai họ Chu, rót vào trong tai giọng phát
âm trầm ổn kiểu Mỹ, cô cũng không quá xấu hổ khi nói chuyện bằng vốn tiếng Anh
gà mờ.

Nhưng
cô vẫn chưa thể thích nghi với một Chu Vệ thi thoảng lại tâm huyết dâng trào.


dụ như hôm nay, cô vừa tan học liền nhận được điện thoại của anh, hỏi cô buổi
chiều thứ bảy có kế hoạch gì hay không.

“Vâng…
Tạm thời không có, sao vậy ạ?” Không phải là lại đàm thoại bằng tiếng Anh chứ?
Mấy ngày hôm trước anh còn đưa cô đến trước mặt mấy người bạn nước ngoài
của anh, kêu cô tự sinh tự diệt, không biết hôm ấy cô đã tiêu
hao bao nhiêu tế bào não nữa.

“Anh
có vài vé xem phim, muốn em cùng đi để biết như thế nào là phát âm kiểu
Mỹ, phát âm kiểu Anh.”

Triêu
Huy không có cớ cự tuyệt nên đành phải đồng ý.

Chiều
thứ bảy, đúng giờ cô tới trước cửa rạp chiếu phim, Chu Vệ đã
tới trước đợi cô. 

“Thật
sự là vé miễn phí?” Triêu Huy cảm thấy có điểm bất bình thường.

Chu
Vệ lấy vé ra, đưa đến trước mặt cô để chứng minh.

“Xem
cái gì bây giờ ạ?” Triêu Huy hỏi, cô không thường xem phim nên hiểu biết về
điện ảnh cũng rất ít.

Chu
Vệ nhìn cô một cái, thấy cô không phải là khách khí, mà là thật sự không biết
chọn phim nào, liền tới xem mấy tấm poster nghiên cứu, chọn ra hai bộ. Bộ
thứ nhất là phim kinh dị của Mỹ, bộ thứ hai là phim tình cảm của Anh.

Triêu
Huy không có ý kiến gì,  Chu Vệ đi mua bỏng ngô và Coca.

Bọn
họ xem phim Mỹ trước. Chu Vệ buồn bực, bộ phim này nội dung thật
sự là nhàm chán, ít nhất mấy đoạn kinh dị còn tạm được. Triêu Huy xem
đến một nửa liền cảm thấy chán đến buồn ngủ, cuối cùng nhắm mắt lại, chỉ nghe
âm thanh… Anh muốn nhân cơ hội này có thêm chút tiến triển… Mà bộ phim tiếp
theo, khiến anh không biết phải nói như thế nào, đến thời điểm
nữ nhân vật chính nói lời chia tay lần thứ ba với nam nhân
vật chính, Triêu Huy đã thật sự tựa vào vai anh mà ngủ. Anh yên lặng trong lòng
nhẩm tính lại cách thức theo đuổi con gái, người không có kinh nghiệm nên mới
như thế này, không khác gì mò đá ở dưới sông .

Khi
kết thúc cả hai bộ phim, Triêu Huy xấu hổ không thôi, muốn mời Chu Vệ ăn
cơm để tạ lỗi.

“Em
không thích sao?” Chu Vệ nhịn không được bèn hỏi cô.

Suy
nghĩ một chút, Triêu Huy mới trả lời: “Em không biết, kịch bản tốt, kĩ xảo tốt,
em đều thích.” Đây được xem là phim kinh điển, dĩ nhiên là cô thích. Đầu
tháng ba vào một  hôm giữa trưa cô một mình xem《Cuốn
theo chiều gió》hơn ba giờ đồng hồ, nước mắt rơi không ngừng, doạ
Lý Vân Úy đến cứng đờ, mà bộ dáng buồn cười của anh cũng nhanh chóng
khiến cô cười mãi không thôi, phiền não từ bộ phim cũng bay đi mất.

Hóa
ra là cô không thích phim nhựa , Chu Vệ thầm ghi nhớ trong lòng.

 

Chương 14: Supergirl cũng có
nhược điểm

Edit:
Tia; Beta: Sakuraky

 

Ăn
xong cơm tối, Chu Vệ không để ý Triêu Huy nhiều lần khéo léo từ chối, kiên trì
muốn đưa cô về kí túc. Triêu Huy cảm thấy bất lực, chẳng lẽ anh không biết là
làm như vậy sẽ đem đến phiền toái cho cô sao?

 Hai
người cứ trầm mặc mà đi, không ai có ý định bắt chuyện. 

Anh
rất cao, Triêu Huy lén liếc mắt ngắm nhìn. Thân hình cao ngất, khuôn mặt như
ngọc, đôi mắt đen láy, mà khí chất của anh rất linh anh, khó trách đi trên
đường thu hút nhiều ánh mắt như vậy. Không giống cô cảm thấy khó chịu, anh
dường như đã quen với những tình huống như thế này, cứ nghênh ngang tự đắc mà
đi. 

Vào
mùa này, ở thành phố B màn đêm buông xuống rất nhanh. Đèn đường đã sớm bật lên.
Đi tới một khúc ngoặt, đột nhiên xuất hiện một bóng người, phía sau còn có một
phụ nữ liên tục la lối om xòm: “Bắt kẻ trộm! Bắt kẻ trộm!” 

Trong
nháy mắt, trong đầu Chu Vệ hiện lên vô vàn suy nghĩ, động tác trên tay nhanh
chóng, lập tức kéo Triêu Huy về phía sau mình, bất kể như thế nào, bảo vệ cô
vẫn là tốt nhất. 

Nhưng
hình như cô không hiểu được dụng ý của anh, vung tay thoát khỏi. Sau đó, Chu Vệ
nhìn thấy Triêu Huy bước hai bước tung chân đá một cước, khiến tên trộm ngã
xuống đất, lại hung hăng thêm bồi thêm một cước dẫm nát tay kẻ trộm. Còn nhanh
nhẹn cởi áo khoác chụp lên đầu hắn. 

Truy
bắt tội phạm sao? Chu Vệ ngẩn ngơ, bước lên hỗ trợ cô chế ngự tên trộm.

 Hai
người phối hợp với những người khác đưa tên trộm tới đồn cảnh sát gần đó. 

“Anh
giận à?” Triêu Huy phát hiện từ lúc ra khỏi đồn Chu Vệ cứ trầm mặc như vậy,
không nói một tiếng nào. 

“Không
phải giận, mà là đang suy nghĩ.” Chu Vệ qua một hồi lâu mới trả lời. 

“Suy…
Nghĩ chuyện gì vậy?” 

Chu
Vệ dừng lại, nhìn cô, sau đó đột nhiên đưa tay đẩy cô. Triêu Huy nhanh nhẹn
tránh đi, anh lại ra sức dùng thêm lực, bước chân khéo léo di chuyển, lại tránh
đi. 

Chu
Vệ rốt cục dừng lại, thâm ý nói: “Thì ra em là supergirl.” 

Triêu
Huy囧, cái gì supergirl… “Em có chỉ có một chút võ thuật
căn bản, người bình thường không thể làm gì được em nên anh cũng không cần lo
lắng.” 

“Lo
lắng? Ngay từ đầu quả thực có chút lo lắng, nhưng mà sau khi nhìn thấy em hung
dữ như vậy, anh còn sợ người ta sẽ bị tàn phế đấy .” Chu Vệ không vui
nói. 

Triêu
Huy càng thêm 囧, nghe những lời này sao cô lại có cảm giác anh có một
chút chua xót vậy… Nhất định là ảo giác. 

“Con
gái rất ít khi học võ.” Chu Vệ cảm thấy tức giận chính mình, là một đại nam
nhân mà không lại thể bảo vệ được cho cô. 

“Em
cảm thấy tự bảo vệ cho bản thân mình là một chuyện tốt, hơn nữa người trong nhà
cũng đồng ý.” Triêu Huy cười cười nói, “Đừng nhìn em như vậy, kỳ thật từ năm
lớp sáu em đã bắt đầu học võ, đạo hạnh cao thâm, về sau nếu cần em có thể hỗ
trợ.” 

Chu
Vệ trầm mặc, tình nguyện coi như không nghe thấy vế sau. 

“Năm
lớp sáu mà em đã có suy nghĩ như vậy, thật bội phục.” 

Triêu
Huy trầm mặc một chút, mới cười nói: “Bởi vì trước kia em đã từng bị bắt
cóc.” 


… … … … … … Trầm mặc đáng sợ… … … … … … … … … … 

Chu
Vệ khụ khụ, nhẹ nhàng vỗ đầu cô: “Biết rút kinh nghiệm, đứa trẻ thông
minh.” 

“Cám
ơn thầy khen ngợi.” Triêu Huy khiêm tốn nhận. 

Chuyện
đó cứ trôi qua như vậy, Chu Vệ còn nói: “Tuy nói người bình thường không gây
thương tổn cho em, nhưng dù sao em cũng là con gái, về sau gặp những chuyện như
vậy đừng nên ra tay thì tốt hơn.” 

“Anh
nói hoàn toàn đối lập so với đại ca em đấy, anh ấy nói, nếu thấy người khác gây
khó dễ cho mình, tuyệt không được để cho người đó được như ý.” 

Chu
Vệ sau một lúc lâu mới hỏi: “Xin hỏi lệnh huynh nghề nghiệp là…” 

“Cảnh
sát.” Triêu Huy nhe răng cười, trong mắt lộ vẻ kiêu ngạo. 

Được
rồi, nếu là đại ca của người ta đã nói như vậy, anh còn có thể làm gì? Chu Vệ
nghĩ nghĩ, tiếp tục đi với Triêu Huy. 

Vào
cửa đông của đại học A, đây là khu tập thể giáo viên của trường, ban đêm có rất
nhiều tiểu thương rao hàng, tương đối náo nhiệt. Triêu Huy vẻ mặt hứng thú,
giống như lần đầu tiên biết đến nơi này. 

“Em
chưa từng đi cùng Dương Cảnh tới đây sao?” Chu Vệ giúp cô mua một xiên thịt
nướng, anh nhớ rõ khu học viện nam ở gần đây mà. 

Triêu
Huy đang ăn kì quái nhìn anh, hỏi lại: “Tới nơi này làm gì?”

Người
trong nhà không thích ăn đồ ăn lề đường nên dĩ nhiên cô có rất ít cơ hội thưởng
thức, hóa ra đồ ăn ven đường lại có mùi vị ngon như vậy. 

“Vậy
bọn em hẹn hò thường tới những nơi nào?” Chu Vệ cũng không phải người thích tìm
hiểu chuyện riêng tư của người khác, nói ra những lời này, bản thân anh cũng bị
mình dọa, huống chi là người được hỏi?! 

Nhưng
Triêu Huy cũng không cảm thấy có việc gì, thậm chí còn nghiêm túc suy nghĩ trả
lời: “Căn tin, phòng tự học hoặc đi dạo quanh trường.” 

Lúc
này, Chu Vệ không biết là nên cảm thấy may mắn vì Triêu Huy ngây ngô hay thông
cảm cho Dương Cảnh bất hạnh. 

Sau
khi ăn no, hai người tiếp tục hành trình. Trên đường về đại học A có rất nhiều
chỗ để tản bộ dạo mát, nhưng mục tiêu rốt cuộc cũng xuất hiện, Chu Vệ ung dung
thản nhiên tiếp tục bước lên phía trước, thuận tiện lén nhìn người đang đi bên
cạnh. 

Quả
nhiên không ngoài dự đoán. 


bé Triêu Huy tự xưng là người bình thường không thể đả thương được lúc này thân
thể cứng đờ, thậm chí có xu hướng muốn quay đầu bỏ chạy. Cô nôn nóng hơi hoảng
hốt nhìn về phía mục tiêu, nuốt nước miếng, nhìn anh muốn nói rồi lại
thôi. 

Càng
ngày càng gần! Làm sao bây giờ? Triêu Huy phát hiện chân mình đang run
rẩy. 

Càng
ngày càng gần! Tim đập nhanh hơn, Chu Vệ phát hiện chính mình đang tràn ngập
chờ mong kết quả, thật sự là có lỗi quá. 

Mục
tiêu ở ngay trước mắt! Triêu Huy theo bản năng muốn xoay người chạy như điên,
Chu Vệ như dự đoán được cô muốn làm vậy, vững vàng nắm lấy cổ tay, không cho cô
đi. 

“Giáo
sư Vu, thầy đi tản bộ ạ.” Chu Vệ kéo Triêu Huy ra phía sau, chủ động cùng giáo
sư Vu chào hỏi. 

Giáo
sư Vu ở Đại học A nổi tiếng là nghiêm khắc, đối với đệ tử nào cũng cực kỳ
nghiêm khắc, rất được kính trọng. 

“Thanh
niên đang hẹn hò sao? Ha ha.” Giáo sư Vu hòa nhã nói. 

Đối
với vấn đề này Chu Vệ không trả lời, chỉ hỏi: “Giáo sư Vu, chó của ngài thật
đáng yêu, là giống gì vậy?” 

Giáo
sư sờ sờ chó yêu, nói: “Là giống chăn cừu.” 

Chu
Vệ nhân cơ hội cùng giáo sư Vu trao đổi kinh nghiệm tâm đắc khi nuôi chó, hoàn
toàn đem cái người phía sau đang nóng lòng muốn trốn khỏi hiện trường bỏ qua.
Cho đến khi giáo sư Vu cảm thấy hài lòng rời khỏi, anh mới buông cô ra, nhướng
mày nói: “supergirl cũng sợ chó sao?” 

Triêu
Huy trừng anh, không được tự nhiên nói: “Sợ thì đã sao?” Không biết anh làm sao
lại biết được nhược điểm trí mạng này của cô, cô chưa từng nói với ai, cũng hết
sức tránh không để cho người khác biết. 

“Không
sao cả, chỉ là cảm thấy…” Rất buồn cười. Chu Vệ rốt cục nhịn không được nở nụ
cười, anh chưa từng gặp người sợ chó đến độ cách xa mấy chục thước đã chạy trối
chết, lần trước đoán quả nhiên đúng, cô thật sự sợ chó, ngay cả một con chó nhỏ
cũng sợ. 

Bị
cười đến mức mặt ửng hồng, Triêu Huy quả thực xấu hổ vô cùng. Cô chỉ là sợ chó
mà thôi, cũng không phải phạm vào chuyện gì không thể tha thứ, sao anh lại cười
khoa trương đến vậy nhỉ? 

“Em
từng bị chó cắn rồi sao?” Chu Vệ rốt cục dừng cười, rạng rỡ như trước. 

“Là
đại ca của em bị cắn.” Cô rầu rĩ nói. 

Chu
Vệ nhìn cô ủ rũ, vươn ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cô một chút. Cô ngẩng mặt lên,
hơi hơi nhướn đôi mắt hình quả hạnh bởi vì ánh sáng của những ngọn đèn hắt vào
mà lóe lên những tia sáng long lanh đẹp mắt. 

“Không
thoải mái cũng không chịu nói ra, cô bé ngốc.” Chu Vệ dùng âm thanh dịu dàng
nói với Triêu Huy, khiến cho Triêu Huy ở rất rất nhiều năm sau, vẫn còn nhớ rất
rõ, đêm hôm đó, bên những ngọn đèn ven đường, trong tiếng rao hàng ầm ĩ,
còn có… Chàng thanh niên có đôi mắt sâu thẳm, khóe miệng khẽ mỉm cười cùng lời
nói ấm áp của anh đã thấm sâu vào lòng cô. 

“Vị
tiểu thư này, làm sao bây giờ? Anh đã bắt được nhược điểm của em rồi.” 

Một
khắc sau đó, Triêu Huy cảm thấy, anh bắt được nhược điểm của cô, tức là anh
cũng bắt được con người cô… 

Nếu
một khắc trước trong đầu Triêu Huy xuất hiên suy nghĩ lãng mạn thì giờ phút này
sự thật tàn khốc đã ném cô lên tới chín từng mây. Cô làm sao quên được, Chu Vệ
là một con sói đội lốt người, muốn anh không lấy chuyện cô sợ chó mà rêu
rao,  tuyệt đối phải chờ tới khi hoàng hà nghịch lưu (sông Hoàng Hà chảy
ngược). Cho nên, cô đành cắt đất bồi thường, đáp ứng rất nhiều hiệp ước không
bình đẳng mới làm cho Chu Vệ làm như mất trí nhớ với chuyện này. 

Động
vật ăn thịt nhất định sẽ không có khả năng chịu ngồi yên, Triêu Huy thật sâu
sắc cảm nhận được điều này. 

Chu
Vệ hoàn toàn coi như không có chuyện gì, trêu trọc Triêu Huy: “Em nói xem, nếu
trong tình huống bất đắc dĩ, võ công của em có thể đối phó được với bao nhiêu
con chó dữ?” 

“Một
con.” Cô giơ ngón tay lên nói, chính là con ở trước mắt này. 

“Em
quả là có dũng khí.” Chu Vệ nhìn cô bình tĩnh nói, hoàn toàn không thèm để ý
đến việc “chó cùng dứt giậu”. 


đương nhiên không có can đảm khiêu chiến với Chu Vệ. Nhà trường không làm phiền
 cô vì truyện trang web nữa, mà thái độ những người khác đã trở về bình
thường, cũng không tìm cô tra hỏi, mặc dù giờ đây cô thường đi cùng với anh.
Anh không đề cập với cô, nhưng là cô biết là anh làm, tuy rằng không biết anh
làm cách nào mà thôi. 

Dưới
kí túc xá nữ chính là nơi lí tưởng để các cặp tình nhân hẹn hò, anh anh em em
vô cùng lãng mạn. Tối nay, Chu Vệ đến đây càng khiến cho nơi này thêm phần thần
thánh hóa. Bao nhiêu đôi tình nhân đang thân mật nhìn thấy người không có khả
năng xuất hiện ở nơi đây ngạc nhiên đến mức nhất thời quên cả việc ôm hôm.

 “Chỗ
này còn mấy vé xem phim, cùng các bạn đi xem đi.” Chu Vệ nhét mấy chiếc vé vào
tay Triêu Huy rồi nói tiếp, “Em lên đi.” 

Triêu
Huy cầm vé, đi được vài bước, quay đầu nói: “Cám ơn anh.” 

“Đừng
khách khí. Còn nữa… Anh sẽ không nói cho ai biết đâu.” Chu Vệ nói câu mà chỉ có
hai người hiểu được, sau đó mỉm cười nhẹ nhàng. 

Triêu
Huy không quay đầu, chỉ vẫy vẫy tay, bởi vì không cần quay đầu cô cũng tưởng
tượng được, bóng dáng đang rời đi thật sự là rất xuất chúng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+