Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 15 -16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15 : Ai NB* hơn ai.

Edit:
Tia; Beta: Sakuraky

 

NB:
Từ viết tắt trong tiếng Trung có nghĩa là tự tin (chả bít có chuẩn không nữa gu
gồ kk bảo thế)

Thời
gian thấm thoắt trôi qua, rốt cuộc cũng tới đại hội thể dục thể thao hằng năm
của đại học A. Triêu Huy không lấy làm thích thú với đại hội, nguyên nhân là cô
sợ lạnh, cô không hiểu vì sao đại hội thể thao cứ phải tổ chức vào cuối thu đầu
đông. Thật sự là rất lạnh mà, nhất là mùa đông ở phương Bắc, gió lạnh thổi tới
giống như cây đao chém vào người vậy, vô cùng đau đớn. Lại phải măc quần đùi áo
ngắn đi thi đấu, làm gì có ai thích cơ chứ?

Nhưng
đau khổ là cô lại học ở học viện máy tính, nữ sinh ít đến thê thảm, bất kể nữ
sinh nào cũng đều được huy động. Thời điểm đăng kí tháng trước, cô chỉ đăng kí
chạy cự ly dài 3000 mét và 4*400 mét chạy tiếp sức, kết quả vẫn còn hạng mục
thiếu người, trải qua rút thăm và quyết định của tập thể sau khi thảo luận, cô
phải tham gia thêm phần thi 400 mét bơi ngửa. Mùa đông mà còn tổ chức bơi lội,
quá biến thái? Đại học A chính là trường biến thái như vậy.

Ai
bảo cô không cẩn thận nói với Đông Yến cô rất thích bơi lội, mà không biết khéo
như thế nào, Đông Yến vừa vặn là đồng hương của tổ trưởng tổ thể dục, càng khéo
là, tuy rằng mỗi người chỉ cần đăng kí hai hạng mục nhưng chạy tiếp sức lại
không nằm trong số đó… Đông Yến nói là trời đã định, cô muốn chạy cũng không
thoát.


để luyện tập cho cuộc thi bơi lội, Triêu Huy thay đổi giờ giấc, khoảng thời
gian sau giờ học đều dành cho việc bơi lội, ngay cả việc kiểm tra của Chu Vệ
cũng gác lại đằng sau.

“Chu
sư huynh không giận sao?” Tiểu Khê kín đáo dò hỏi.

“Anh
ấy giận chuyện gì? Tớ cũng không phải là không làm, mà chỉ kéo dài thêm một
chút thời gian  thôi.”

Triêu
Huy nói. Khi nói chuyện này với Chu Vệ, anh cũng không nói gì, còn giới thiệu
cô nên đi mua áo tắm ở đâu, dù sao vào thời điểm này, cũng không có nhiều chỗ
bán áo tắm.

Tiểu
Khê buồn bực, Chu Vệ đại nhân rốt cục muốn âm mưu chuyện gì vậy? Nói anh theo
đuổi Tiểu Huy, chứng cớ rõ ràng không đủ, nhưng cũng không phải là không thích,
tóm lại một từ: ái muội. Siêu cấp ái muội! Hai người bọn họ không phải yêu
đương, nhưng mỗi ngày đều nói chuyện điện thoại, tuy rằng hơn nửa thời gian đều
nói về chuyện học tập, nhưng khi Tiểu Huy cùng Dương Cảnh yêu nhau thì luôn tắt
máy làm bài, nhưng là hiện tại… Mỗi khi di động của Tiểu Huy vang lên, mọi
người theo trực giác đều biết đó là Chu Vệ, sự thật chứng minh, 80% quả thật là
đến từ Chu Vệ. Rốt cuộc là như thế nào? Trên mức bạn bè nhưng chưa đến mức
người yêu? Nhưng mà, nhìn bộ dáng của Tiểu Huy, xem ra hoàn toàn không biết gì.

Triêu
Huy hoàn toàn không hiểu nỗi sầu muộn của Tiểu Khê, tâm trí còn đang dành cho
việc tập bơi.

Đến
ngày tổ chức đại hội thể dục thể thao, sau khi kết thúc nghi lễ khai mạc lãng
phí nhân lực và vật lực, các môn thi rốt cục cũng bắt đầu tranh đoạt kịch liệt.
(nhân tiện nói thêm một câu, lúc khai mạc, bạn học Tĩnh Tĩnh không hổ danh là
hoa khôi của học viện, vừa bước ra liền mê đảo chúng sinh).

Thi
chạy tiếp sức diễn ra vào buổi chiều của ngày đầu tiên, 3000 mét chạy dài là
buổi chiều ngày hôm sau, bơi ngửa là buổi sáng ngày thứ ba. Triêu Huy ở học
viện nghỉ ngơi chờ đợi trận đấu bắt đầu, thuận tiện giúp các bạn học chuẩn bị
vào cuộc thi khởi động.

“Căng
thẳng sao?” Tĩnh Tĩnh hỏi cô, thuận tiện cổ vũ cho nam sinh đang chạy, làm cho
đối phương đầu óc choáng váng quên cả việc luống cuống, một lòng liều chết
giành chức quán quân.

“Tàm
tạm, tớ cũng không  nhất định phải là quán quân.” Triêu Huy cười yếu ớt.

Tĩnh
Tĩnh liếc mắt một cái, hừ, đúng vậy, không nhất định là quán quân, nhưng là
nhất định lấy huy chương. Cô cũng không để ý gì, bạn học Tiểu Huy có một ưu
điểm khác không nói đến đó là nói được là sẽ làm được, chuyện này ai cũng biết.

Quả
nhiên, 4*400 mét chạy tiếp sức Tiểu Huy là người đầu tiên trao gậy, tiếng súng
vừa vang, cô liền như tuấn mã chạy băng băng, lúc trao gậy đã tạo một khoảng
cách lớn với những người còn lại.

“Này!
Chỉ biết là Triêu Huy chạy trốn rất nhanh, thực không ngờ… Cô ấy tại sao không
tham gia chạy nhanh?” Có người kinh ngạc hỏi, nếu cô tham gia chạy nhanh, chắc
chắn sẽ lấy được huy chương vàng.

Tĩnh
Tĩnh bĩu môi, nói: “Bởi vì có ít người tham gia chạy 3000 mét.” Quan trọng hơn
là, đây mới là sở trường của Tiểu Huy.”

“Ồ!!
Cô ấy tham gia chạy 3000 mét! Cô ấy có làm được không?” Càng thêm kinh ngạc!
Không thể nào, Triêu Huy thoạt nhìn gầy yếu như vậy, làm sao có thể chạy nổi
3000 mét?

Không
được ư? Vậy cứ chờ coi đi.

Buổi
chiều ngày thứ hai, Chu Vệ xuất hiện ở sân điền kinh, khiến cho mọi người một
trận xôn xao.

“Nhân
vật truyền kì trong giới thể dục của Đại học A, cậu không phải đã về hưu sao?”
Một người quen trong tổ thể dục chạy tới, còn cố ý nói lớn, “Hay là, có người
nào ở đây khiến cậu đặc biệt chú ý?”

Chu
Vệ luôn luôn là tiêu điểm của đại hội thể dục thể thao, đáng tiếc năm nay là
năm thứ tư đại học anh bận bảo vệ luận văn cùng với việc công tác, chủ động
trao lai cơ hội cho các đàn em trẻ tuổi, hôm nay anh xuất hiện cũng không ngoài
dự đoán, cũng không tránh khỏi làm cho người ta nghĩ đến lời đồn đại lưu truyền
 hơn nửa học kỳ qua. Cô nữ sinh ấy lần này còn thi đấu mấy hạng mục, làm
sao mà không đi cho được.

“Kỉ
lục của tớ còn không?” Chu Vệ không trả lời hỏi lại, làm cho những người đang
nghe lén phải thất vọng.

“100
mét vẫn còn duy trì, trận chung kết nhảy cao còn chưa tiến hành.”

Chu
Vệ lên tiếng, tùy ý ngồi xuống, ngắm nhìn bóng dáng cách đó không xa ở đường
chạy 3000 mét đang khởi động gân cốt.

Triêu
Huy bất hạnh ngẫu nhiên bốc phải số 44 mà không ai thích thú gì, cô cũng chẳng
buồn để ý cứ thế đeo trước ngực. 3000 mét đối với cô mà nói không tính là khó,
khó ở chỗ năm nay có một nhóm rất lợi hại hợp tác cùng nhau, cái khó chính là ở
chỗ đó.

Đúng
như dự liệu, tiếng súng xuất phát vừa vang lên, đối phương mang số 8 liền gắt
gao kèm cô, đem cô thành mục tiêu, một bước cũng không nhường nhịn, ý định
khiêu chiến, còn số 9 thì ra sức vượt lên trước cô.

Thực
giảo hoạt! Các cô tính hy sinh một người giữ chặt Triêu Huy, một người toàn lực
tiến lên, ít nhất giữ được một tấm huy chương. Triêu Huy không để ý đến hành
động này, cô buồn bực là các cô ấy làm sao lại biết được thực lực của cô, năm
trước cô cũng không có tham gia đại hội mà ~~ Triêu Huy làm sao nghĩ được, trải
qua chuyện lần trước, cuộc sống của cô rất được người ta quan tâm, hiển nhiên
việc buổi sáng hàng ngày cô bất chấp mưa gió chạy 2000 mét cũng bị người ta
quan sát được hết, cũng từ đó lập ra quy tắc cứ thấy cô xuất hiện ở đây là xem
như quân địch mà tấn công.

Bị
người bên cạnh quấy nhiễu triệt để, Triêu Huy hết chỗ nói rồi, hai người kia có
phải cho rằng chỉ cần kiềm chế cô thì sẽ yên ổn giành được ngôi quán quân hay
không? Cái này cũng phải xem những người khác có chấp nhận không đã, nhìn số 15
phía trước, vô cùng dũng mãnh phi thường, chạy 4 vòng (một vòng 400 mét) vẫn hô
hấp như bình thường, bước chân trầm ổn, có tiền đồ, cô quả thật bội phục. Chạy
chạy, số 15 càng ngày càng bỏ xa các cô, số 8 liên tiếp nhìn ra ngoài đường
băng, chờ đợi chỉ thị.

Triêu
Huy thực hoài nghi cô còn có thể thấy rõ người khác thủ thế, dù sao đã chạy
được năm vòng, đầu óc đã sớm choáng váng, thế nhưng số 8 đã nhanh chóng bỏ quên
cô, vượt lên số 15.

Nhưng
số 8 làm sao có thể là đối thủ của số 15? Dù sao thực lực cũng đã phân biệt rõ
ràng. Còn nửa vòng nửa, Triêu Huy hít sâu, tăng tốc, bắt đầu tiến lên. Cách
đích còn 600 mét còn có thể gắng gượng, nếu không làm như vậy, đằng sau bị
người kìm kẹp, huy chương có thể nguy hiểm .


nhanh chóng vượt qua số 8, số 9, cuối cùng cùng chạy song song với số 15, đang
toàn lực chạy đến phía trước, rất nhanh đem khoảng cách của số 8 và số 9 bỏ xa.
Huy chương đã gần được, nhưng cô không cam lòng chỉ lấy huy chương bạc, nhất là
gặp một đối thủ ngang tầm, cô cắn môi, tung ra sức lực cuối cùng, khi chỉ còn
cách 30 mét, cô đã vượt qua số 15, hướng đến đích.

Toàn
trường ồ lên! Vừa rồi radio nói, số 15 là hạt giống do tổ trưởng đặc biệt tuyển
chọn, so với người thường, chẳng phải là có trình độ cao nhất hay sao?

Khi
giáo viên công bố, lại là một trận ồ lên! Thành tích của á quán còn vượt qua kỉ
lục của trường từ trước tới nay.

“Lợi
dụng bạn, thật có lỗi.” Triêu Huy bình ổn nhịp thở, cùng số 15 bắt tay. Cô cảm
thấy chính mình có điểm ti bỉ, nếu không phải cô tập võ, chắc chắn sẽ không
thắng được.

“Đó
cũng là do bạn có thực lực thôi.” Số 15 không lưu tâm, thẳng thắn chúc mừng cô.

“Cám
ơn…” Nhận được lời chúc mừng bất ngờ Triêu Huy vui vẻ nở nụ cười, sau đó chào
tạm biệt số 15.

Nhìn
bóng dáng Triêu Huy, số 15 nói thầm, vừa rồi trong nháy mắt, tại sao cô nhìn
thấy Triêu Huy cười thật hấp dẫn? Nhất định là vận động quá sức làm cho hoa
mắt, nhất định là vậy.

“Triêu
Huy đoạt ngôi quán quân.” Người nào đó trong tổ thể dục nhắc nhở Chu Vệ.

“Tớ
biết.” Chu Vệ vẻ mặt kỳ quái nhìn cậu ta.

“Cậu
sao lại không có một chút hưng phấn vậy.” Tốt xấu gì Triêu Huy cũng là bạn gái
“tin đồn” của cậu ta, dù sao cũng đã đến xem rồi, cần gì phải tiếc một chút cảm
xúc.

Chu
Vệ bật cười: “Vì sao phải hưng phấn, chuyện đó không phải là đương nhiên sao?”

Người
nào đó trầm mặc… …

3000
mét Triêu Huy bùng nổ, tới xem trận đấu bơi lội, mọi người đều đoán già đoán
non xem Triêu Huy lần này có thể tiếp tục tạo thêm kì tích hay không.


rất nhiều người tới xem cuộc thi, các tuyển thủ tham gia thi đấu có người cao
hứng, có người không.

“Hừ,
cái gì thế này, dáng người hóa ra là như vậy.”

Một
nữ sinh nhìn vào dáng người của mình, lại nhìn sang Triêu Huy đang làm nóng cơ
thể, không hiểu vì sao một khối cứng nhắc như vậy lại có thể hấp dẫn Chu Vệ,
nghĩ như vậy, ánh mắt càng trở nên soi mói

“Cái
này rốt cuộc là áo tắm niên đại nào, sao lại bảo thủ như vậy?”

Triêu
Huy ngẩn người, mới biết được người kia đang nói tới cô, liền giải thích: “Bọn
họ nói loại áo tắm này lực cản rất tốt, nhưng mà, áo tắm của cậu cũng rất đẹp.”

Không
nghĩ cô lại ca ngợi như thế, nữ sinh kia thẹn thùng quay đi làm nóng người.

Triêu
Huy không để cho mọi người thất vọng, cô nhẹ nhàng lấy được giải quán quân,
đương nhiên không phải vì cô thực lực quá xuất sắc, mà là tuyển thủ dự thi vốn
không nhiều, trình độ cũng không đồng đều, thậm chí nhiều người còn không hoàn
thành được 400 mét. Nhưng mà tất cả mọi người cũng không thể không thừa nhận,
xem cô bơi lội là một loại hưởng thụ, bởi vì các động tác của cô rất chuẩn mực,
một động tác dư thừa đều không có, như du long múa ở trong nước, nổi lên từng
đợt sóng rất đẹp mắt.

Đại
hội thể dục thể thao chấm dứt, học viện máy tính anh dũng lấy được ba chiếc huy
chương, Triêu Huy thu hoạch được hai chiếc, còn lập thêm kỉ lục chạy 3000 mét
nữ.

Không
lâu sau, BBS lại nghênh đón mùa xuân thứ hai, bởi vì có người nặc danh đăng tải
một bài viết có tiêu đề là《 ai NB hơn ai》, liệt kê so sánh
thành tích từ khi nhập học tới nay của Chu Vệ và Triêu Huy. Chu Vệ không cần
nhiều lời, chỉ cần là sinh viên đại học A dường như đều quen thuộc, mà Triêu
Huy lại kinh phá tròng mắt của toàn bộ sinh viên trong trường. Sau khi nhập học
đã lấy được vô số giải thưởng, đứng nhất về thành tích học tập, vừa lên đại học
liền tham gia ba cuộc thi về máy tính, còn đạt được cúp vàng trong cuộc thi
thiết kế web, là nhân vật nòng cốt của thư viện máy tính trường, hơn nữa biểu
hiện ở đại hội thể dục thể thao… Hai người này, ai tài giỏi hơn ai? Nhất thời
làm mọi người đều xôn xao.

Bách
Dịch nhìn thấy tin đó, lập tức quay đầu, lấy ánh mắt kì quái nhìn Chu Vệ:
“Chuyện này cậu cũng biết?”

Chu
Vệ nhíu mày hỏi.

“Không
phải chứ, có phải cậu đã sớm biết Trần sư muội vốn không tầm thường phải
không?”

Chu
Vệ lấy một ánh mắt “thật nhàm chán”, nói: “Cậu cho rằng tớ là thầy tướng số
sao?”

Thật
sự không biết? Bách Dịch càng thêm buồn bực, thế này chẳng phải vận khí của cậu
ta quá tốt hay sao, tùy tiện một cái lại có thể tìm được một trân bảo như vậy.

Chu
Vệ nghĩ nghĩ rồi nói: “Đại khái là do con mắt nhìn người.”

Bách
Dịch: …

 

Chương 16 : Thẩm mỹ của Tiểu Huy.

Edit:
Nana; Beta: Sakuraky

 

Đại
hội thể dục thể thao thành công Triêu Huy chưa vui mừng được bao lâu thì bị
cảm, bình thường rất khỏe mạnh khó sinh bệnh, một khi đổ bệnh thì lại bị rất
nặng, khó chịu vô cùng.

“Cậu
ở một mình không có vấn đề gì chứ?” Đông Yến lo lắng hỏi, hôm nay ba người các
cô đều phải đi học, nhưng Tiểu Huy bị cảm rất nghiêm trọng, sốt cao đã đành,
còn ho khan, giống như ốm đau cả đời dồn hết vào lần này vậy.

Triêu
Huy thò tay ra từ trong chiếc chăn dày, cánh tay vô lực quơ quơ với Đông Yến,
nhỏ giọng nói: “Không có việc gì… Khụ, khụ, tớ ngủ, khụ khụ, ngủ một giấc là
được rồi.”

Đông
Yến lấy nhiệt kế trong miệng của cô ra, xác định nhiệt độ không tăng thêm mới
yên tâm đi học, dặn cô có chuyện gì thì gọi điện thoại ngay.

Đông
Yến đi rồi, Triêu Huy mơ mơ màng màng ngủ, cho đến khi tiếng di động vang lên.


một dãy số lạ, cô nhận điện thoại, alo một tiếng, nhưng không thấy ai trả lời.
Đợi vài giây, cô định gác điện thoại thì nghe được giọng nói nồng đậm truyền
đến: “Tiểu muội, em bị ốm à?”

“Nhị,
khụ khụ khụ… Nhị ca?” Triêu Huy có chút kinh ngạc, Lý Mộ Thần rất ít khi gọi
điện cho cô.

“Vốn
định hỏi em gần đây có khỏe không, bây giờ thì không cần hỏi nữa rồi.”

“Em
chỉ bị cảm cúm thôi, không nghiêm trọng lắm đâu.” Triêu Huy nhịn ho khan, cố
hết sức để cho anh tin cô không có chuyện gì.

“Bên
này anh còn chút việc, vài ngày sau mới qua thăm em được.” Lý Mộ Thần dừng một
lát, còn nói: “Đến lúc đó gọi bạn của em tới cùng nhau gặp mặt, ăn một bữa cơm,
làm quen một chút.”

“Không
cần đâu, phiền phức…” Triêu Huy cự tuyệt, nhị ca là người khó đoán, không biết
anh sẽ nói nhăng nói cuội với những người ở nhà cái gì, tốt nhất là đừng gặp
thì hơn.

“Em
nói cái gì?” Lý Mộ Thần nhẹ nhàng nói một câu.

Triêu
Huy toàn thân nổi da gà, không dám không theo…

Ứng
phó xong Lý Mộ Thần, Triêu Huy xuống giường uống thuốc, đầu óc mê man bò lên
giường. Lại có người điện thoại, nói gì đó, cô không nhớ rõ ràng lắm, chỉ là
cảm thấy người rất  nóng. Chờ đến khi cô tỉnh lại, đã thấy mình nằm trong
bệnh viện. Ôi? Quay đầu lại thì thấy, người đang ngồi bên cạnh là Chu Vệ, hai
tay khoanh trước ngực, nhắm mắt lại không biết là anh đang ngủ hay là đang suy
nghĩ.

Chuyện
gì vậy? Không phải cô đang ở phòng ngủ… Cô chống tay lên, chậm rãi nhỏm dậy.

“Tỉnh
rồi à?” Chu Vệ mở to mắt, đưa tay giúp cô ngồi dậy.

“Vâng…
Sư huynh, đây là thế nào ạ?” Triêu Huy kéo chăn lên cao, ngượng ngùng hỏi.

Chu
Vệ sờ sờ cái trán của cô rồi nói: “Có nhớ anh gọi điện cho em không? Em nói
nhiệt độ cơ thể em đang tăng lên, trong phòng lại không có người, anh lại không
có điện thoại của mấy cô bạn em, đành phải cùng quản lí kí túc phá cửa xông
vào, sau đó đưa em đến bệnh viện, toàn bộ câu chuyện là như thế.”

Oa,
cái đó, cái đó, động tác thử nhiệt độ vừa rồi của anh thật tự nhiên, khiến cho
cô có chút không thích ứng được, càng thêm thẹn thùng: “Em thật sự nói như vậy
sao?”

Chu
Vệ không trả lời, lấy cho cô một cốc nước.

Muốn
anh nói như thế nào với cô đây? Anh nghe nói cô bị bệnh, liền gọi điện cho cô,
không ngờ lại nghe được giọng nói vô lực của cô, thậm chí điện thoại còn chưa
ngắt đã không nghe thấy cô nói gì, anh lập tức chạy đến phòng ngủ của cô, cẩn
thận ôm lấy cô đưa vào bệnh viện. Cô làm sao biết, khi bác sĩ nói cô không có
việc gì nghiêm trọng, trong lòng anh vẫn chưa hết hoảng sợ.

Những
lời này, anh muốn nói nhưng tạm thời không thể thốt ra, cũng không có cách gì
nói ra được. Cô luôn cho rằng sư huynh giúp sư muội là chuyện thường tình, chưa
từng nghĩ đến phương diện khác, bảo anh làm sao giải thích cho cô về sự hoảng
hốt của mình đây?

Triêu
Huy uống nước xong định nói lời cảm ơn, điện thoại của Chu Vệ vang lên, làm cô
đành đem lời nói nuốt trở lại.

Chu
Vệ nghe điện thoại xong nói anh có việc gấp, không thể ở trong này cùng với cô
nữa, thông báo cho các bạn cùng phòng giúp cô rồi vội vàng đùng đùng chạy đi.

Kết
quả, lời cảm ơn cũng không thể nói được với anh, lần sau vậy, Triêu Huy suy
nghĩ.

Biết
được là Chu Vệ đưa Triêu Huy đến bệnh viện, ánh mắt Tiểu Khê như tỏa ra bong
bóng , đây không phải là chuyện tình yêu trong đồng thoại sao? Nữ nhân vật
chính mảnh mai không may bị nhiễm bệnh, nam nhân vật chính cao lớn tuấn tú mị
lực kinh người đến đúng thời điểm mấu chốt, ôm nữ nhân vật chính đưa vào bệnh
viện, sau đó hai người thâm tình nhìn nhau, có thể phổ thành một ca khúc ngọt
ngào lãng mạn…

Triêu
Huy ngơ ngác nhìn Tiểu Khê rơi vào thế giới mơ tưởng, hết chỗ nói rồi…

“Cậu
đây là… Hâm mộ tớ sao?” Cô bệnh thành cái dạng này mà còn lấy ra để đùa giỡn
được, thật là chả có chút nhân đạo gì cả.

“Đương
nhiên hâm mộ chứ.” Tiểu Khê liếc mắt một cái, trách cô cắt ngang ảo tưởng của
 mình. “Tớ tình nguyện dùng một lần bị cảm để đổi lấy một cái ôm của Chu
Vệ. Nói nhanh lên, lúc Chu Vệ ôm cậu có cảm giác gì? Có phải tim đập thình
thịch, cánh tay của anh ấy vô cùng mạnh mẽ, trong lồng ngực rộng của anh ấy vô
cùng ấm áp hay không?” (Sắc nữ a a~~~~)

“Chờ
tớ hỏi lại dì quản lý rồi sẽ nói cho cậu biết.” Triêu Huy trả lời.

“Bà
quản lí thì liên quan gì? Tớ hỏi cậu cơ mà…” Tiểu Khê ồn ào.

Đông
Yến đang gọt táo vốn yên lặng từ nãy giờ mở miệng trả lời thay Triêu Huy: “Cậu
ấy hôn mê thì làm gì có tâm tình ngắm trai đẹp? Cậu nghĩ Tiểu Huy cũng giống
cậu chắc?”

Tiểu
Khê bị câu trả lời này làm cho phát nghẹn, sửng sốt nửa ngày, rồi nói: “Tiểu
Huy, cậu thật không bình thường. Người ôm cậu là Chu Vệ, Chu Vệ đấy, tại sao
một chút hưng phấn cậu cũng không có?”

Triêu
Huy nghi hoặc: “Tớ muốn hỏi các cậu, Chu Vệ có chỗ nào đặc biệt mà các cậu coi
trọng anh ấy như vậy.”


Tiểu
Khê mặt không chút thay đổi nhìn cô vài giây, sau đó quay đầu cùng Đông Yến,
Tĩnh Tĩnh nói: “Tớ cuối cùng cũng cảm thấy tinh thần bị đả kích, các cậu cảm
thấy thế nào?”

Đông
Yến, Tĩnh Tĩnh: “Đồng cảm.”

Các
cô nói Chu Vệ kia quả thật là Chu Vệ không sai, mà Tiểu Huy thần chí thanh
tỉnh, không có khuynh hướng hỗn loạn, đến rốt cục là chỗ nào bị hỏng vậy?

Tĩnh
Tĩnh nghĩ nghĩ, hỏi: “Tiểu Huy, cậu có phải cảm thấy Kim Thành Vũ rất tuấn tú
không?”

“Đúng
vậy.” Triêu Huy trả lời.

“Vậy
cậu cảm thấy người kia thế nào?” Đông Yến chỉ vào một nam sinh ngoài cửa sổ
hỏi.

Bộ
dạng nam sinh kia quả thật khiến cho tổ quốc nhân dân phải hổ thẹn… , khuôn mặt
râu quai nón, một cái mũi hồng hồng như uống rượu, hai bên má là vết rỗ hoa như
bị đánh bom, anh ta mở ra cái miệng rộng, ách xì 1 cái, lộ ra cả hàm răng vàng
vàng đáng sợ…

“Ách…”
Triêu Huy lộ vẻ mặt khó chịu thay cho đáp án.

“Thẩm
mỹ xem ra rất bình thường.” Đến phiên Tiểu Khê, “Tớ cảm thấy Chu Vệ là nam sinh
tuấn mỹ nhất trong trường của chúng ta, cậu cảm thấy sao?”

Triêu
Huy nghĩ nghĩ, cô đúng là chưa gặp ai trong Đại học A có khuôn mặt yêu nghiệt
hơn Chu Vệ, gật đầu thừa nhận.

Thẩm
mỹ hoàn toàn bình thường, vậy rốt cục là vấn đề gì?

“Chẳng
lẽ cậu không cảm thấy, đối mặt với khuôn mặt đẹp trai như thế, lòng cậu không
chạy loạn như nai, trái tim không rung động hay sao?”

Hả?
Triêu Huy ngây ra, chạy loạn như nai? Trái tim rung động?

“Làm
sao có thể…” Cô nghi hoặc nhớ lại, khi cùng Chu Vệ ở cùng một chỗ, ngay từ đầu
là nơm nớp lo sợ, lo lắng sẽ phát sinh chuyện bi thảm, nhưng tiếp xúc lâu, liền
cảm thấy anh là một người có nguyên tắc, một khi đã làm là làm cho tới cùng, có
thể nói là làm chuyện gì đều nhìn xa trông rộng là một sư huynh tốt. Nhưng mà
nai con chạy loạn? Thế nào là thế nào?

Tiểu
Khê, Tĩnh Tĩnh cùng Đông Yến nhìn lẫn nhau, trong lòng thầm thông cảm thay cho
Chu Vệ.

Cho
dù Chu Vệ đối với Tiểu Huy không có ý tứ gì nhưng với mị lực của bản thân bị đả
kích như vậy, vẫn là một chuyện rất đáng để buồn bực.

Triêu
Huy cảm thấy mình hình như bệnh nặng thêm rồi, nếu không sao cô lại thấy có ba
ánh mắt thông cảm thương tiếc đang nhìn mình chằm chằm vậy?

Tiểu
Khê nhìn Triêu Huy uống thuốc rồi đi ngủ, trong lòng nghĩ, cho tới nay, Triêu
Huy đều ôn hòa trước mặt mọi người, cũng chưa bao giờ tức giận, nhưng cũng tức
là cô chưa bộc lộ hết con người của mình cho người khác, cho dù là bạn bè gần
gũi như các cô, có nghĩa là Tiểu Huy rất thần bí. Cô ấy am hiểu rất nhiều thứ,
nhưng lại rất khiêm tốn; cô thích mặc hàng hiệu, nhưng cũng không phải xem hàng
hiệu như tất cả; cô rất có lễ nghi khi ăn cơm, khi ăn cơm hạn chế nói chuyện…
Bất luận là từ góc độ nào mà nhìn vào, trong nhà khẳng định không chỉ thường
thường bậc trung, nhưng  sau giờ học cô ấy vẫn chạy đi làm thêm kiếm tiền
tiêu vặt… Tiểu Huy Huy, cậu đúng là một trong số những người thần bí nhất đại
học A.

Nếu
muốn tìm từ để hình dung Tiểu Huy, nhất định phải dùng 3 từ “Gia giáo tốt”. Có
phải vì được dạy dỗ quá tốt mà cô không dám đưa ra những nhận xét rất thẳng
thắn với người khác giới? Giống như thời xưa tiểu thư nhà giàu thích ai thì sẽ
không bao giờ nói thẳng, đúng, nhất định là như vậy.

Đã
nói rồi Triêu Huy làm sao có thể đơn độc chống cự lại sức hấp dẫn của Chu Vệ?
Chẳng qua là khó nói ra thôi. Sau khi lý giải được như vậy, mọi người đều cảm
thấy thoải mái .

“Vậy
suy nghĩ của Tiểu Huy đối với Dương Cảnh là thế nào?” Tiểu Khê nhỏ giọng hỏi,
nếu Tiểu Huy là người yêu ở trong lòng mà không dám nói ra, vậy cảm giác của cô
với Dương Cảnh là sao? Là trong lòng hữu tình nhưng khó mở miệng hay là như
phỏng đoán ban đầu?

“Ai
mà biết được?” Tĩnh Tĩnh cũng khó hiểu.

Các
cô đoán già đoán non cũng không hỏi qua Triêu Huy liền cứ nhận định như vậy, ai
biết được vài ngày sau phỏng đoán của các cô bị một chuyện kinh ngạc đánh bay
không thương tiếc.

Sự
thật kia bất ngờ đến mức, nếu nói Chu Vệ là con gái so với chuyện này cũng
không thể bất ngờ hơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+