Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 17 – 18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17: Yêu Nghiệt Gặp Phải
Yêu Nghiệt.

Edit:
Tia &NaNa; Beta: Sakuraky

 

Trải
qua vài ngày được mọi người luân phiên thăm nom, Triêu Huy cũng xuất viện.

Dương
Cảnh cũng đến thăm, mang theo một bó hoa bách hợp cho cô. Cô vui vẻ tiếp nhận,
lại không tìm thấy bình hoa, đành để cho Tĩnh Tĩnh đem đến câu lạc bộ văn nghệ
trang trí.

Dương
Cảnh cũng không nói gì, còn giúp Tĩnh Tĩnh sắp xếp, chỉ là cười có chút chua
chát.

Hai
người hàn huyên vài câu, cũng không biết nên nói gì nữa, có chút xấu hổ.

“Hai
ngày nữa nhị ca sẽ đến thăm em, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi.” Triêu
Huy đột nhiên nhớ tới chuyện này.

Dương
Cảnh lập tức nhớ tới một khuôn mặt khiến người ta phải run rẩy, bất giác lạnh
hết cả sống lưng, sự tích anh dũng về Lý Mộ Thần anh từng nghe qua, nhưng những
gì anh nghe được cũng đủ khiến cho người ta phải… phát run. Thế nhưng đó là
nhiều năm về trước, hiện tại anh tốt xấu cũng đã là thanh niên, không vì một
người mà bị doạ đến mức như vậy chứ.

Đại
khái.

Lúc
Triêu Huy nói với Tĩnh Tĩnh và các bạn là nhị ca của cô muốn mời cơm, các cô
chỉ nghĩ ăn cơm cùng anh trai của bạn học là chuyện rất bình thường, nên nhanh
chóng đáp ứng. Sau đó mới phát hiện bản thân sai lầm, quá sai lầm, sai lầm quá
mức….

Khi
đến nơi, Đông Yến, Tĩnh Tĩnh, Tiểu Khê, Mi Nhiễm cùng Dương Cảnh đều choáng
váng: nhà hàng xa hoa lộng lẫy khí khái phi phàm này là nơi tối nay bọn họ sẽ
ăn cơm sao? Có lầm không vậy? Các cô ăn rất khỏe nhưng ăn xong cũng không muốn
chính mình phải bán thân trả nợ đâu nha!!!

Không
đợi bọn họ hoàn hồn, Triêu Huy đã đi vào, mọi người đành phải lục tục theo sau,
nhân tiện lén xem lại bản thân mình đem bao nhiêu tiền, Mi Nhiễm thì lại hạ
quyết tâm nhất định mình chỉ cần uống một ly nước lọc là đủ.

Càng
dọa người là, tại sao lại là phòng vip! Mọi người ngay lập tức nghĩ đến cảnh
tượng tiền đi từ ví mình bay đi vù vù…

Hết
thảy những bối rối này sau khi nhìn thấy Lý Mộ Thần trong nháy mắt liền biến
mất không còn tăm hơi.

A
~~~~~~~ thế giới làm sao lại có người bộ dạng đẹp mắt đến như vậy chứ, cảnh đẹp
ý vui như vậy, đầu độc tâm hồn như vậy? Ngũ quan tinh tế, đôi mắt biết
cười, khí chất nho nhã, oh~~ trong lòng chúng nữ sinh rên rỉ kêu lên, cười đến
khuynh quốc khuynh thành nha, làm sao bây giờ? Đắm chìm… Ngay cả người lãnh cảm
như Tĩnh Tĩnh cũng không ngoại lệ.

“Xin
chào mọi người, tôi là Lý Mộ Thần, bình thường Triêu Huy đều nhờ mọi người
chiếu cố cả.” Lý Mộ Thần mỉm cười tiếp đón mọi người ngồi xuống, ánh mắt lướt
qua từng người như phóng điện khiến cho mọi người choáng váng một trận (đương
nhiên chỉ là với nữ sinh, Dương Cảnh thì như bị điện giật nổi hết cả da gà).

Tiểu
Huy cùng người thanh niên như Phan An (Phan An: mỹ nam cổ đại của Trung Quốc)
tái thế kia thật sự có quan hệ với nhau sao? Một chút cũng không giống a… Ánh
mắt mọi người đảo qua đảo lại hết nhìn Triêu Huy rồi lại nhìn Lý Mộ Thần, tìm
kiếm một chút manh mối gọi là giống nhau.

Trong
đầu Triêu Huy mờ mịt, mà Lý Mộ Thần thì lại đoán được tâm tư của mọi người, anh
lại cười lần nữa, nói: “Tiểu Huy quả thật không có quan hệ gì với tôi.” Anh là
con trai của em trai chồng của dì Triêu Huy, chỉ thế thôi.

Người
này sao cứ cười như thế nhỉ? Khuynh quốc khuynh thành còn chưa đủ, chẳng lẽ
muốn khuynh cả cái nhà hàng này luôn sao? Cũng may cũng may, Tiểu Huy không
giống anh, nếu không tâm hồn các cô sẽ sớm bị tàn phá hết mất.

“Có
lẽ các em chưa từng xem ảnh gia đình của chúng tôi phải không?” Lý Mộ Thần chậm
rãi nói.

Không
ngoài dự kiến, mọi người trong mắt tràn đầy chờ mong, muốn nhìn muốn nhìn!
[ngoại trừ Dương Cảnh như kẻ ngoài cuộc, hỏi: Dương Cảnh, cậu tới đây làm gì?
Một chút cũng không phối hợp. Dương: ăn cơm trắng . . . . . .]

“Tiểu
muội.” Lý Mộ Thần nhìn Triêu Huy, mọi người cũng nhìn cô, Triêu Huy không chịu
nổi sức ép, đành chầm chậm thò tay lấy ví tiền ra.


… … … … . . . Thời gian để mọi người bình tĩnh lại sau khi bị sét đánh … … … …
. . .

Này!
Này! Đây thật là ảnh gia đình chứ không phải các ngôi sao chụp chung? Sao lại
như thế này, trong ảnh Triêu Huy đứng bên phải cười với mọi người, khiến cho
bọn họ tin tưởng tuyệt đối đây đúng là ảnh gia đình, nhưng mà, ai có thể nói
cho bọn họ, vì sao gia đình nhà này toàn những người kinh động trời đất đến
vậy? Yêu nghiệt Lý Mộ Thần cũng đứng ở bên trong dĩ nhiên như thế… Có vẻ thích
hợp, ngược lại là Tiểu Huy lại bình thường đến vậy. Bọn họ thật sự không phải
hồ ly tinh chuyển thế hay sao? Tiểu Huy có phải là con nuôi hay không? Hay là
đầu thai nhầm chỗ….

Thì
ra, đây là nguyên nhân mà Tiểu Huy miễn dịch đối với Chu Vệ, đổi là bọn họ, mỗi
ngày đối mặt với đẳng cấp sắc đẹp như thế này, tâm hồn mênh mông cũng sẽ sớm
chết lặng, không có gì đáng ngạc nhiên!!!

 Không
chống lại được sức hấp dẫn toát ra từ Lý Mộ Thần, trong lòng các cô vô cùng hối
hận tại sao khi ra khỏi cửa lại không mang theo nhiều tiền, đều do Tiểu Huy
trước đó không báo trước, làm cho bọn họ thất lễ trước mặt mỹ nhân. Nhưng mà,
người bình thường cũng sẽ không nói “Anh tớ bộ dạng như tiên nhân, các cậu hãy
chuẩn bị cho tốt” lời nói động kinh như vậy, nói ra mọi người lại nghi ngờ
Triêu Huy chưa bình phục, không ai lại có thể nghĩ đến nhị ca của Triêu Huy lại
đẹp đẽ như một đóa Mạn Đà La [1] đến vậy. (Sa: khổ mấy bà chị nhìn thấy trai
đẹp mà quên mất việc là mình được mời cứ lo lắng tiền nong)

“Gọi
đồ ăn đi,” Lý Mộ Thần nhìn thời gian không còn sớm nữa.

“Còn
thiếu một người.” Triêu Huy nhìn chỗ trống bên cạnh mình, “Các cậu cứ ăn trước
đi, tớ đi ra ngoài gọi điện thoại.”

Còn
thiếu ai chứ? Tiểu Khê chớp mắt với Tĩnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh lắc đầu.

Hơn
mười phút sau, đồ ăn cũng mang lên đầy đủ, Triêu Huy rốt cuộc cũng đi vào, đi
sau cô là một người nữa.

Nhìn
thấy người tới, Tiểu Khê đem một ngụm trà Thiết Quan Âm vừa uống phun ra, những
người khác cũng trợn mắt há hốc mồm. Trời ạ! Dĩ nhiên là Chu Vệ! Lại thêm một
người nữa, hôm nay là ngày yêu nghiệt hoạt động hay sao?

Cho
đến khi Chu Vệ ngồi xuống, nói xin lỗi mọi người, ánh mắt mọi người mới từ ngây
dại trở nên kích động, Chu Vệ thật sự đến đây… Người trong truyền thuyết hiện
rõ trước mặt, còn ngồi cùng bàn ăn cơm, trái tim mọi người vì chịu đựng thụ
sủng nhược kinh suýt chút nữa lên cơn đau.

Nhìn
thấy Chu Vệ, vẻ mặt của Lý Mộ Thần cùng Dương Cảnh cũng thoáng thay đổi, người
trước nghiền ngẫm nhìn, người sau có vẻ ảm đạm.

Mi
Nhiễm và Tiểu Khê có biệt danh “không có gì là không biết” an vị ở vị trí
đối diện Tiểu Huy, bà tám dò xét dây anten bát quái thăm dò từng người, yên
lặng quan sát, để thu được tin tức mắt thấy tai nghe.

Bên
phải là gia trưởng, bên trái là bạn trai đương nhiệm, còn lại là bạn trai tiền
nhiệm… Oa, đây không phải chuyện hay thì là cái gì?

“Chu
sư huynh, nghe Tiểu Huy nói gần đây anh chiếu cố nó rất nhiều, thật sự là rất
cảm kích.” Lý Mộ Thần cười đến siêu cấp sáng lạng, nhìn Chu Vệ, “Anh quả là một
tiền bối đáng để hậu bối học tập.”

Triêu
Huy cúi đầu ăn cơm, nụ cười này cô rất quen thuộc, kinh nghiệm báo cho cô biết
để bảo toàn tính mạng, cô nhất định phải tránh càng xa càng tốt.

Chu
Vệ là loại người nào? Anh không chút hoang mang gắp cho Triêu Huy một miếng
sườn, nói: “Đúng vậy.”

Không
biết anh nói chiếu cố Triêu Huy là với thân phận sư huynh, hay là ý khác… một
câu chứa hai ý nghĩa.

Triêu
Huy tiếp tục vùi đầu ăn cơm, cái gì cô cũng không nghe thấy, cái gì cũng không
có nghe thấy.

Hừ!
Nụ cười của Lý Mộ Thần vẫn không thay đổi, cũng gắp cho Triêu Huy một miếng cá,
dặn: “Tiểu muội, ăn nhiều cá đối với thân thể rất tốt. Lần này em bị bệnh,
trong nhà lo lắng vô cùng, về sau nên rèn luyện thân thể kĩ một chút, đừng có
lười biếng.” Dừng một chút, lại nói: “Chuyện trường học cơ bản đã thu xếp xong,
từ nay về sau anh có thời gian, em có chuyện gì cứ tới tìm anh, đừng đi làm
phiền người khác, như vậy quá thất lễ. Dù sao không phải người nhà, phiền toái
quá mức cũng không tốt, có đúng không — Chu sư huynh?”

Tất
cả mọi người ngừng ăn cơm, chờ Chu Vệ trả lời, mà Triêu Huy cũng ngẩng đầu, tò
mò xem anh có bình thản được nữa hay không.

Chậm
rãi đem đồ ăn trong miệng nuốt vào xong, Chu Vệ mới trả lời: “Người nhà vĩnh
viễn là người nhà.”

Người
nhà vĩnh viễn là người nhà, ngoài ra người nhà sẽ không là cái gì nữa, loại
quan hệ này sẽ không thay đổi. Mà anh, tuy rằng hiện tại chỉ có thể xem như sư
huynh, nhưng tương lai còn rất nhiều không gian để phát triển, có thể biến
thành người nhà, người yêu, cha của mấy đứa trẻ, thậm chí là một nửa sinh mạng
của cô, không nghi ngờ về lời nói khiêu khích này

Câu
trả lời này thật kinh người! Không khác tiếp nhận khiêu chiến của anh vợ, thật
cảm động… Hình tượng của Chu Vệ trong lòng Mi Nhiễm càng thêm chói lọi vài
phần.

Biểu
hiện bình tĩnh chín chắn Chu Vệ cũng lấy được lòng Lý Mộ Thần, anh quyết định
 không đâm chọt nữa, chỉ nở nụ cười giảo hoạt mà quỷ dị. Người nhà
vĩnh viễn chỉ có thể là người nhà sao? Quá ngây thơ rồi…

Sau
khi không đàm luận về những chủ đề kích thích thần kinh này nữa, mọi người ăn
thật sự vui vẻ, không hổ là tiệm ăn nổi tiếng. Đến khi thanh toán, Triêu Huy nhìn
Lý Mộ Thần, mà Lý Mộ Thần lại nhìn Triêu Huy chờ đợi.

“Nhị
ca, không phải nói anh mời sao?” Triêu Huy thúc giục.


Mộ Thần tứ lưỡng bát thiên cân [2] đáp: “Anh chỉ nói cùng mọi người ăn một bữa
cơm thôi, đều là bạn học của em mà.”

Triêu
Huy nhíu mày, không tình nguyện lấy thẻ tín dụng của mình ra.

“Chỉ
là một chút tiền cơm mà thôi, không cần nhỏ mọn như vậy.” Lý Mộ Thần giễu cợt.

“Đây
là tiền em kiếm được, em đương nhiên phải tiếc.” Triêu Huy đau lòng nói.


Mộ Thần bị bộ dáng như thần giữ của của cô làm cho bật cười, sau đó nghiêm mặt
nói: “Gần đây anh chi tiêu rất nhiều, cho anh mượn một chút tiền đi.”

“Bao
nhiêu?”


Mộ Thần làm hình chữ thập, Triêu Huy lập tức trừng lớn hai mắt, hai tay gắt gao
nắm lấy ví tiền của mình: “Mười vạn!” Không cho mượn! Đánh chết cũng không cho
mượn!

“Ngại
ít sao? Vậy thì năm mươi vạn là được, nửa năm sau trả lại em.” Lý Mộ Thần giống
như đang mượn năm mươi đồng vậy, “Anh biết bác cả cho em rất nhiều tiền, còn có
tiền mừng tuổi hằng năm…”

“Năm
mươi vạn, nhiều lắm…” Triêu Huy đau lòng, đó là vốn liếng ban đầu của cô nha.

“Ba
mươi vạn được rồi, thật sự có việc cần dùng gấp.”

Vẫn
còn nhiều … Cô luyến tiếc lắm nha, tại sao anh không về nhà mượn kia chứ?

“Vậy
mười vạn thôi.” (Sa: 30 triệu đó nhaaaaaaa)

Triêu
Huy tâm không cam lòng không tình nguyện đưa tiền cho anh. 


Mộ Thần mở miệng cười, gian kế thành công! Chiêu lừa gạt này anh và Lý Vân Úy
lúc nào sử dụng cũng hiệu quả, Tiểu Huy căn bản không phải ích kỉ, đúng là một
cô em tốt, bảo anh làm sao mà dễ dàng đem tặng cô cho người khác cơ chứ? 


bên này, mọi người đều ngây người. Vừa rồi hai anh em nhà kia nói, đúng là nhân
dân tệ, không phải là nam tệ [3] hay minh tệ chứ? Là nhân dân tệ thật sao… Quả
thực là giá trên trời mà bọn họ có mơ cũng không được, Tiểu Huy lại là một con
cá lớn thâm tàng bất lộ, rất lớn rất lớn… Nhà cô không phải là nhà giàu nhất
thành phố G đấy chứ? Nhưng trước kia bọn họ cũng từng xem qua lí lịch của cô,
ông bà ngoại đã về hưu, mồ côi cha, mẹ là bác sĩ quân y, chỉ thế thôi,làm sao
có nhiều tiền như thế? 

Dương
Cảnh cũng bị dọa tới, trước kia anh cũng từng nghe nói thân thích Triêu Huy là
những nhân vật lớ , nhưng hình như là ở bộ giáo dục, không ngờ cũng có tài lực
như thế. 

Chỉ
có vẻ mặt Chu Vệ là trấn định, giống như đã quá quen thuộc. Bản thân gia thế
lai lịch của anh cũng rất thần bí, nói vậy chắc có căn nguyên nên đối với
chuyện này cũng không lấy gì ngạc nhiên. 

Đoàn
người, khi đến chỉ đơn thuần có ý niệm là ăn cơm, khi về thì lại đầy một bụng
tâm tư.

Chú
thích: 

[1]
Hoa Mạn Đà La: 

 

Mạn
Đà La. Lại xưng bỉ ngạn hoa

Tương
truyền loài hoa này nở trên đường tới hoàng tuyền, là loài hoa phổ biến nở ven
bờ sông của Minh giới, là loài hoa dẫn đường tới “Vong xuyên bỉ ngạn”, là loài
hoa duy nhất của Minh giới.

nguồn
trích dẫn  http://mailac.wordpress.com

[2]
Tứ lưỡng bát thiên cân: dùng bốn lạng hất bay ngàn cân.

[3] Nam
tệ: (yuè nán ) Việt Nam đồng mình đấy. Minh tệ không rõ (có khả năng là tiền tệ
ở địa phủ vì chữ minh này trong u minh, Sa tỏ ra nguy hiểm tí chém bừa)

 

Chương 18 : Ai Bảo Là Anh Thổ Lộ.

Edit:
Tia

Beta:
Phong Vũ

Không
khí nghiêm trọng quanh quẩn trong phòng suốt ba ngày, bạn Tiểu Khê rốt
cuộc cũng bộc phát. Cô kéo Trần Triêu Huy đang nghỉ ngơi ở giường trên xuống,
bắt đầu thăng đường hội thẩm. 

“Tiểu
Huy, cậu mồ côi cha, sống cùng với ông ngoại bà ngoại và mẹ, đúng không?”
  

  Triêu
Huy gật đầu.

  ”Ông
ngoại bà ngoại đều về hưu hết rồi, mẹ cậu là bác sĩ, đúng không?”

  
 Trần Triêu Huy lại gật đầu lần nữa.

 “Vậy
cậu nói cho mình biết, ở đâu cậu có năm mươi vạn?” Nghi ngờ suốt mấy ngày nay
của Tiểu Khê rốt cuộc cũng trút ra được.

 “A?”
Triêu Huy ngẩn người, giờ mới sực nhớ đến năm mươi vạn, “Bác… À không, dượng
của tớ làm ăn buôn bán, kiếm được rất nhiều tiền, năm nào
cũng cho tớ tiền mừng tuổi và phí sinh hoạt. Với
lại tớ buôn bán cũng lời không ít tiền, cho nên tiền cứ dồn vào như
thế, lại thêm mấy người họ hàng khác nữa, cho nên mới có nhiều tiền
như vậy.” 

Năm
mươi vạn tiền mừng tuổi… Mồ hôi…

“Cho
nên, là họ hàng nhà cậu có tiền, chứ không phải cậu có tiền?” Tiểu Khê thở dài
một hơi, cô còn nghĩ rằng mình đang ở chung phòng với một thiên kim tiểu thư
nữa chớ.

Triêu
Huy suy nghĩ một chút, mới hỏi: “Năm mươi vạn gọi là có tiền
sao?”

Tiểu
Khê bị hỏi bất ngờ: “Hả…”

“Mấy
cậu hỏi điều này làm gì? Muốn mượn tiền ư?” Trần Triêu Huy tò mò.

Tiểu
Khê lại bị bất ngờ ngơ ngác lần nữa, hỏi thế này cô làm sao mà trả lời?
Nói là bọn họ không thể quen với việc bạn mình là người có tiền, trong lòng khó
chịu? Tiểu Huy rất là vô tội a, cho dù cậu ấy có thật sự là thiên
kim tiểu thư đi nữa thì cũng không thay đổi được gì, cậu ấy vẫn là Tiểu
Huy… Nhưng con người vốn là loài động vật phiền toái mà, luôn thích
tìm phiền phức cho mình…

Đông
Yến nhìn thoáng qua Tiểu Khê đang suy nghĩ câu trả lời, hỏi: “Tiểu Huy,
cậu nói cậu buôn bán lời được chút tiền, là như thế nào?” 

Lần
này, đến lượt Triêu Huy ngượng ngùng: “Chỉ là tùy tiện chơi đùa một
chút trên Internet thôi.”

Sắc
mặt Đông Yến lập tức đại biến: “Cậu hack ngân hàng sao?”

Trần
Triêu Huy 囧…

 “Mình là
người như vậy sao?” Cô ai oán nhìn Đông Yến, không thể
tin được mình trong mắt Đông Yến lại là con người vô pháp vô kỷ như thế,
“Mình mở một vài cửa hàng trong game, bán chút đồ thôi mà.” 

À,
thì ra là thương nhân trong game, Đông Yến ngượng ngùng cười, ai bảo cậu
hack web trường thuận tay như vậy làm chi? Nói đến game, Đông Yến lại có nghi
ngờ: “Bình thường đâu có thấy cậu chơi game, làm sao mà kiếm tiền?”

 “Lúc đó mình còn học trung học, sau đó
thi vào đại học nên mướn hai kế toán giúp đỡ, sau đó thấy bọn họ làm tốt quá,
mình cũng lười quản, chỉ cần lấy tiền là được.” Triêu Huy giải thích.

Đông
Yến ngây người, làm bà chủ, thật là an nhàn, cậu đúng là có đầu óc làm ăn thật
đấy…

“Một
tháng kiếm được bao nhiêu?” Tĩnh Tĩnh đánh vào chỗ quan trọng.

Triêu
Huy nói vài con số, ba người chấn động, sau đó trăm miệng một lời thốt ra ba
chữ: “Người có tiền!”

Đông
Yến lại hỏi game mà cô đang chơi là gì, Triêu Huy trả lời một cái tên quen
thuộc.

“Có
phải cậu đang đùa với mình không!? Vậy cái tiệm buôn bán của cậu tên là
gì?”

“Lan
Đăng Các.” Trần Triêu Huy nhẹ nhàng nhả ra ba chữ.

“Lan
Đăng Các!” Đông Yến hổn hển la lên, trời ạ! Cậu còn là chủ
quán tiệm bán trang thiết bị cấp 3 sao! Thật là lãng phí, cô tiêu tốn
nhiều tiền đi mua thiết bị,  bên cạnh có tài nguyên lại bỏ lỡ mất. “Sau
này mình đến, cậu nhất định phải chiết khấu cho mình 30% đó!”

Trần
Triêu Huy cười cười, nói: “50% đi, thấp quá kế toán lại nổi giận với
mình đấy.”

“Tiểu
Huy, mình yêu cậu!” Đông Yến cảm động đến nỗi rối tinh rối mù, lập tức mở game
lên.

Triêu
Huy không phải là phú nhị đại làm cho mọi người thở dài một hơi, mà bản thân cô
lại không ý thức được vấn đề này, chỉ cảm thấy không hiểu cho
lắm, nghĩ rằng có lẽ tâm trạng của thiếu nữ mới lớn tựa như khí trời vậy, vài
ba ngày đè nén là lập tức chuyển sang nhiều mây ngay.   

Trần
Triêu Huy càng không biết là, Dương Cảnh đã đi tìm Chu Vệ. Sau
bữa cơm đó, Dương Cảnh phát hiện, Chu Vệ có sự khác biệt rất lớn với
anh, suy tư mãi, anh nghĩ rằng mình nên tìm Chu Vệ để nói chuyện một
chút.

 “Tôi hy vọng anh đừng làm tổn thương Tiểu
Huy.” Dương Cảnh đi thẳng vào vấn đề.

Chu Vệ nhướn
mày, hỏi: “Vì sao lại nói ra câu đấy?” Không phải là anh
cố ý tỏ vẻ, anh chỉ cảm thấy tức cười, Dương Cảnh lại bảo anh
đừng làm tổn thương Triêu Huy? Người làm tổn thương Trần Triêu Huy rốt cục là
ai?

“Thật
sự là do tôi sai, không nên lấy tình cảm của Tiểu Huy ra đánh cược.”
Trong mắt Dương Cảnh đầy đau lòng và hối hận, “Cũng là vì tôi sai, nên tôi
mới mong anh đừng làm tổn thương Tiểu Huy. Ở phương diện tình cảm, Tiểu Huy vẫn
còn là trẻ con, căn bản không biết nên làm sao đáp lại sự theo đuổi của
anh, nếu như anh không phải thật lòng, vậy thì xin anh buông tay ngay từ
bây giờ đi, đừng để đến khi chiếm được rồi mới từ bỏ, Tiểu Huy
đã từng một lần… Đừng để cho cô ấy lần thứ hai lại…”

Nhìn nam
sinh đối diện rõ ràng đang lâm vào trầm tư, Chu Vệ không có chút
thương hại, lạnh lùng hỏi: “Cậu đã bảo vệ cô ấy như vậy, vậy thì dứt
khoát theo đuổi cô ấy lại lần nữa đi?”

 “Tiểu Huy, Tiểu Huy không phải là người dễ
dàng mặc kệ chuyện quá khứ như vẻ bề ngoài, cô ấy nhạy cảm hơn bất cứ ai hết.
Cho nên, xin anh…”

Chu
Vệ uống cạn trà trong ly, lấy một tờ tiền từ trong ví ra đặt lên bàn,
thanh toán cho ly trà của mình, sau đó đứng lên nói: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi
chưa từng bảo rằng tôi muốn theo đuổi Trần Triêu Huy, nên những lời cầu xin này
tôi không dám nhận. Còn nữa, cậu nói Trần Triêu Huy ở phương diện tình cảm
chỉ là một đứa trẻ nhưng với tôi, kinh nghiệm của cô ấy đã nhiều hơn
một lần, chẳng phải sao? Dĩ nhiên, đó là chuyện giữa Triêu Huy với cậu, không
liên quan đến tôi, nên không cần phải nói với tôi.”

Dương
Cảnh nhìn bóng lưng Chu Vệ bỏ đi, trong lòng ngũ vị tạp trần. Hôm đó
anh đã phát hiện, Chu Vệ là người chưa đạt được mục đích
thì tuyệt đối không dừng tay, Tiểu Huy ở cùng người như vậy, không
biết là bất hạnh hay là may mắn. Chu Vệ nói không sai, chuyện của anh và Tiểu
Huy đã qua rồi, không hề liên quan đền hiện tại, bây giờ anh chỉ có thể
chúc phúc.   

Chu
Vệ nghẹn một hơi trở về phòng ngủ, không muốn thừa nhận tâm trạng lúc này
của mình là “Ghen”. Tên Dương Cảnh kia, đúng là hiểu rõ Triêu
Huy, nhưng cũng là đương nhiên thôi, dù sao người ta cũng là bạn trai cũ.
Nói cái gì mà xin đừng làm tổn thương Tiểu Huy… Sao anh không phát hiện
trong cá tính của Triêu Huy có cái gì gọi là vô hại chứ?

Dương
Cảnh nói cô ấy nhạy cảm, phải là quá… Ôn hòa, Triêu Huy không chỉ
nhạy cảm, mà nhạy cảm đến mạnh mẽ, chỉ cần là người làm tổn thương cô ấy, tất
cả đều sẽ bị tống vào lãnh cung, vĩnh viễn cũng không thể thoát
ra. Mặc dù trong thời gian này, dưới sự cố ý của anh, Triêu Huy
có vẻ như rất thân thiết với anh, nhưng thật ra là không phải, thỉnh
thoảng anh vẫn có thể cảm giác được sự ngăn cách với cô. Lấy thí dụ, hôm nay
nếu là anh trả tiền cơm, vậy cô sẽ dùng những cách khác để trả tiền lại cho
anh, như bữa sáng đầu tiên bọn họ quen nhau kia… Có lẽ chính cô cũng
không ý thức được, cô vẫn xem mối quan hệ của bọn họ như lúc ban đầu,
không có bất kỳ tiến triển gì.  

Ngay
cả cơ hội cũng không có, anh làm sao mà làm tổn thương cô? Rõ ràng, cho dù
gặp được người âm hiểm như anh hai của cô, anh cũng có thể gặp chiêu tiếp
chiêu, nhưng còn cô, hết lần này đến lần khác đều lẩn tránh trong tháp,
làm cho người yêu không được mà hận cũng không xong.  

Em có
Kim Chung Tráo, chẳng phải tôi có Thiết Đầu Công sao? Chu Vệ ấm ức nghĩ,
lấy điện thoại ra nhấn vào dãy số thường xuyên gọi nhất. 

Điện
thoại vừa được nối, anh còn chưa kịp mở miệng,  giọng Triêu Huy có
chút bối rối đã truyền đến: “Anh, anh ở đâu vậy?”  

 “Trên đường trở về phòng kí túc.” Trong
lòng Chu vệ lo lắng nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh để trả lời.

 “Vậy, vậy anh có thể đến đây một chút
không? Em ở xxxxxx.”

Giọng
nói của cô đầy bối rối, dồn dập làm cho Chu Vệ chú ý, vòng
sang một ngã rẽ, nhanh chóng tìm đến nơi cô đang đứng, kết quả lại
thật buồn cười.

Thì ra
cô bé họ Trần này vừa tự học xong, muốn đi ăn cơm, không ngờ vừa đi xuống lầu
lập tức bị một chú cún đáng yêu ngăn cản đường đi. 

Nhìn bộ
dạng trông mòn con mắt của cô, Chu Vệ đột nhiên thấy thỏa
mãn với cảm giác được cô cần này, nhưng đối với sự sợ hãi của cô, anh
thật sự không cách nào khen tặng được, chẳng phải chỉ là một chú cún nhỏ hay
sao? Có cần sợ đến nỗi run rẩy không dám đi vậy không?    

Nhìn
sắc mặt cô thay đổi, anh đi đến gần, giả vờ như không biết có chuyện
gì hỏi: “Sao vậy?”    

 “Chó …”
Trần Triêu Huy nhanh chóng níu lấy vạt áo của anh, tay kia chỉ vào con cún
đang nhe răng trợn mắt với cô.

Chu
Vệ nhìn theo hướng cô chỉ, nói: “Thấy rồi, thật đáng yêu.”

Trần
Triêu Huy không ngờ anh sẽ nói vậy, sửng sốt: “Đáng yêu?! Anh không thấy
bộ dạng kích động như muốn cắn người của nó à?”

 “Không thấy.” Chu vệ nhịn cười, giả vờ
bình tĩnh, trời mới biết, bình thường tuyệt không bao giờ nghe được
tiếng nói the thé như thế này của cô.

Trần
Triêu Huy nóng nảy: “Nếu vậy, chẳng lẽ anh muốn lại đó chơi với nó, sau đó đưa
nó về nhà luôn …?”

“Hoàn
toàn không muốn.” Chu Vệ thầm cười trộm trong lòng một tiếng.

Trần
Triêu Huy há hốc mồm, không biết nên nói gì, cô thật sự sợ hãi mà…

Nguy rồi,
cô sắp khóc! Chu Vệ ý thức được mình đùa hơi quá, nhanh chóng vỗ đầu
cô: “Anh nói giỡn thôi, em đừng khóc!”   

 “Em không khóc!”


không có khóc, chỉ suýt nữa là muốn khóc thôi!

Chu
Vệ không vạch trần cô, rất tự nhiên đặt tay lên vai cô nói: “Chúng ta đi thôi.”
Cảm giác như vậy thật là… thư thái, trách sao nhiều người thích ôm bạn gái như
vậy, thì ra ôm một người vào ngực lại có cảm giác phong phú như thế.
 

 “Em sợ!” Lòng bàn chân của Trần Triêu Huy
như mọc rễ vậy, không muốn đi về phía trước nửa phần, cô căn bản không rảnh bận
tâm đến tư thế của bọn họ mờ ám như thế nào.  

Aizz,
đừng trách anh quá phóng đãng, Chu Vệ cúi đầu, dễ dàng
ôm lấy Triêu Huy. (Sa: Ahhh anh chị ôm nhau ôm nhau kìa)

 “… Sư huynh?” Trần Triêu Huy bị hành động bất
thình lình này làm cho ngẩn ra, hoàn toàn không chú ý đến
mình đang “di động”.

Chu Vệ
rạng rỡ cười một tiếng: “Như vậy thì có hiệu suất hơn.”

Trần
Triêu Huy: “… Có thể đặt em xuống được rồi.” Đã đi rất
xa, rất nhiều người nhìn…

Chu Vệ
hoàn toàn bỏ mặc đề nghị của cô, tiếp tục ôm cô, mặt không đỏ thở không gấp
nói: “Em không có nặng.”

Trần
Triêu Huy yên lặng, cái này có liên quan đến nặng hay không sao?

“Anh
không cảm thấy … Chúng ta như vậy rất kỳ cục sao?”

Chu
Vệ nhìn đảo qua các bạn học đang xem bọn họ như quái vật, đặt Trần Triêu
Huy xuống, trịnh trọng nói: “Anh là đàn ông, ôm cô gái của mình thì có
gì để nhìn?”

Trần
Triêu Huy hoàn toàn bị những lời này đánh tan tác…

Khụ, anh
đang nói gì vậy …

“…
Sư, sư huynh?” Đầu óc Trần Triêu Huy hoàn toàn trống rỗng, không khỏi lắp bắp.

“Sắp
12 giờ rồi, mau đi ăn cơm đi.” Chu Vệ lập tức chuyển đề tài, giống như ban
nãy anh chỉ vừa mới nói “trời hôm nay đẹp quá” vậy.

“Anh
… Vừa rồi là tỏ tình sao?” Trần Triêu Huy mặc dù cảm thấy khó tin, nhưng mọi
việc làm cho cô không cách nào mà giả vờ như chưa từng nghe được, đành phải mặt
dày lên tiếng hỏi. 

Chu
vệ buông mắt nhìn cô, nói: “Ai bảo anh thổ lộ? Anh sẽ không bao giờ
thổ lộ trước ai.” Tỏ tình, tức là nói lên tình cảm của mình với đối phương, đợi
chờ câu trả lời chắc chắn từ đối phương, quyền quyết định chính là ở đối
phương, chuyện như vậy anh chắc chắn không bao giờ làm. Khó lắm anh mới thấy
hứng thú với một cô gái, làm sao có thể chấp nhận bị từ chối chứ? Lời nói vừa
rồi không phải là tỏ tình, mà là tuyên bố, tuyên bố Chu Vệ chính thức phát động
công kích với tòa thành mang tên Trần Triêu Huy.  

 “A …” Triêu Huy nhìn vẻ mặt chăm chú
nghiêm túc khác ngày thường của anh, trong lòng vừa thoải mái, vừa cảm thấy mất
mát kỳ lạ. Nếu anh đã nói không phải, vậy cô cũng sẽ tin lời anh, không lo
lắng về những chuyện tình ái vừa làm người ta vui vừa làm người ta
lo sợ này nữa. 

Tình
yêu, luôn là thứ phiền toái, tốt nhất là không nên đụng vào thì hơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+