Trang chủ » Thế giới truyện »

Ai Là Của Ai – Chương 21 – 22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21 : Người Chó Đại Chiến.

Edit:
Tia; Beta: Sakuraky

Triêu
Huy trắng đêm không về, ba người trong phòng kí túc tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ
hội lần này được quang minh chính đại nghiêm hình tra khảo cô, nội bộ đang tính
toán trăm ngàn phương án kế hoạch bức cung như thế nào thì lại nhìn thấy cái
người ở phía sau Triêu Huy, nhất thời trở nên chán nản —— trước mặt Chu đại
luật sư thi hành án phạt riêng, ai dám chứ, muốn uy hiếp cũng phải đợi về đến
kí túc rồi hẵng ra tay.

Ban
đầu chỉ gặp gỡ trên đường tới căn tin, không ngờ bây giờ lại thành bạn trai
cùng bạn học ăn sáng với nhau.

Nếu
là bình thường, mọi người đã sớm náo loạn hết cả lên, nhưng trước mắt lại là
đại thần không thể đắc tội….

Tiểu
Khê kích động nhiều hơn là kính sợ: không nghĩ tới mình sẽ có cơ hội ăn bữa
sáng cùng Chu Vệ, hơn nữa là tiếp xúc gần gũi như thế, không được, không được,
mình phải bình tĩnh mình phải bình tĩnh, không được thể hiện là mình háo sắc.

Đông
Yến tò mò nhiều hơn là kính sợ: không nghĩ tới mình sẽ có cơ hội ăn bữa sáng
cùng Chu Vệ, thật muốn đánh giá kĩ một phen, xem thử nhân vật này lợi hại ở chỗ
nào, đừng xúc động đừng xúc động, đừng làm cho anh hiểu lầm rằng mình là háo
sắc

Tĩnh
Tĩnh bất mãn nhiều hơn là kính sợ: không nghĩ tới mình sẽ có cơ hội ăn bữa sáng
với Chu Vệ, sớm biết thế này mình đã trang điểm kĩ càng hơn, nhìn anh ta kiêu
ngạo kìa, vững vàng vững vàng, mình đường đường cũng là mỹ nữ, không phải háo
sắc.

Triêu
Huy trong lòng buồn bực nhưng vẫn còn cảm thấy may mắn: không nghĩ tới mọi
người có cơ hội cùng nhau ăn bữa sáng, tuy rằng không ai nói chuyện khiến không
khí thật cổ quái nặng nề, nhưng cũng chứng mình trước mặt Chu Vệ không chỉ có
mình cô là bị anh ép cho cứng đờ…

Chu
Vệ sắc mặt ung dung thản nhiên nhìn bốn nữ sinh có tâm sự khác nhau, cầm lấy
giấy ăn lau miệng, nói: “Tối hôm qua tiết mục của các em rất xuất sắc.”

Tiểu
Khê rất ngạc nhiên nhìn sang: “Thật vậy sao? Sư huynh anh cũng xem à?”

Chu
Vệ gật đầu, trong lòng Tiểu Khê cảm thấy ngọt ngào, khó trách cảm xúc hôm qua
của cô tốt như vậy, hóa ra là người cô vẫn sùng bái ngồi dưới khán đài…

Tĩnh
Tĩnh khinh bỉ nhìn thoáng qua Tiểu Khê cảm xúc đang lâng lâng, kiêu ngạo nói:
“Đó là đương nhiên, tốt xấu cũng là do một tay tớ vạch kế hoạch ra. Tiểu Huy,
tiết mục của chúng mình nhận được phản ứng vô cùng tốt, vài người phụ trách học
viện còn muốn chúng mình tới phụ giúp nữa đó.”

Triêu
Huy ngây người, không phải chứ, cô biểu diễn vụng về như vậy mà cũng có người
xem trọng?

“Thế
nào? Muốn đi không?” Tĩnh Tĩnh vẻ mặt chờ mong nhìn về phía Triêu Huy, hừ, cô
muốn biểu diễn lưu động trên tất cả các trường đại học, xem Lan Linh kia còn
kiêu ngạo cái quỷ gì nữa?!

Triêu
Huy do dự một chút, vừa định gật đầu, Chu Vệ lại giành trước trả lời thay cô:
“Đương nhiên không đi.”

Tĩnh
Tĩnh tức giận, cau mày nói: “Vì sao không đi?”

Triêu
Huy cũng nhìn anh, đúng vậy, vì sao cô không đi?

Chu
Vệ đưa cho Triêu Huy một chén trà đầy, nói: “Ân oán của người khác, em
phải nhúng tay vào làm gì?”

Triêu
Huy không hiểu lời của anh, nhưng sắc mặt của Tĩnh Tĩnh lại thoáng thay đổi.

Chu
Vệ tiếp tục nói: “Thà rằng đắc tội tiểu nhân, cũng không nên đắc tội với con
gái, lại càng không nên đắc tội với người con gái không có ý đồ tốt. Anh không
phải sợ phải chống lại người kia nhưng là anh thấy rất phiền toái, em hiểu
chưa?”

Triêu
Huy đương nhiên không hiểu, dù sao có người hiểu đã là tốt rồi, Chu Vệ nhìn
đồng hồ, nói: “Anh phải đi trước, các em cứ từ từ ăn.”

Anh
vừa nói lời này, Triêu Huy tự giác giật lấy tờ hóa đơn ôm vào lòng, Chu Vệ cũng
sớm quen hành động của cô, tự nhiên đưa tay ra trước mặt cô, nói: “Đưa cho
anh.”

Triêu
Huy lắc đầu, lần này nhất định cô phải giữ lấy hóa đơn, đánh chết cũng không
đưa cho anh.

Chu
Vệ không đổi sắc mặt, chỉ thản nhiên nói: “Hôm nay anh bề bộn nhiều việc,
nếu không kịp đi làm không biết đêm nay khi nào mới tan ca, chó yêu trong nhà
nên làm thế nào cho tốt đây?” [Sa: vỏ quýt dày có móng tay nhọn]

Triêu
Huy nhanh chóng đưa tờ giấy đặt vào tay anh, thúc giục nói: “Anh đi nhanh đi.”
Cô không muốn buổi tối cũng phải đi làm bảo mẫu cho cún đâu.

Chu
Vệ lúc này mới hài lòng đi tính tiền: “Giữa trưa đừng quên tới nhé.”

Ba
người bên cạnh ngẩn ngơ nhìn Triêu Huy.

“Tiểu
Huy Huy,” Tiểu Khê hâm mộ lại khó có thể tin nói, “Cậu và đại thần ở chung ?”

Phốc!
Triêu Huy phun ra một ngụm trà…

Vất
vả lắm mới làm cho mọi người tin sự trong sạch của cô so với Bạch Tuyết còn
trắng hơn, Triêu Huy mệt chết khiếp, kết quả là tới giờ lên lớp, cô liền nhanh
chân chạy đến phòng học, trong lòng âm thầm lo lắng không biết mình giải thích
như vậy liệu mọi người có tin không.

“Làm
sao bây giờ?” Đông Yến nhìn Tĩnh Tĩnh, hỏi.

Tĩnh
Tĩnh thở dài: “Gia trưởng đã lên tiếng , tớ còn có thể làm sao được?” Chu Vệ
nói không sai, đây là chuyện của cô và Lan Linh, không có liên quan chút gì với
Tiểu Huy, không nên cuốn Tiểu Huy vào. Nhưng cô khó chịu là Tiểu Huy Huy rõ
ràng là người của cô, Chu Vệ kia lấy quyền gì mà dùng khẩu khí người của mình
mà lên tiếng! Tức chết đi được!

Thời
gian nhanh chóng trôi qua, cuối cùng cũng đến buổi trưa.

Triêu
Huy đứng ở ngoài cửa, cầm cái chìa khóa chần chừ mất 10 phút, rốt cục cũng mở
cửa. Cô thò cái đầu vào trước, nhìn nhìn, không phát hiện vật gì có tính uy
hiếp. OK, có lẽ là ở trong bếp, cô thật cẩn thận đóng cửa lại, đổi dép đi trong
nhà, nhẹ nhàng đặt balo xuống sôfa


bình ổn lại bản thân, chậm rãi tiến vào bếp, tiện tay túm lấy gạt tàn trên bàn,
cẩn thận trước thôi, vạn nhất, vạn nhất cún con kia đột nhiên phát cuồng, ít
nhất cô cũng không đến nỗi tay không tấc sắt.

Đứng
ở cạnh cửa bếp, cô nghiêng ngó nhìn khắp nơi, thấy rồi! Cún con đang cuộn mình
nằm trên chiếc “giường” làm bằng miếng vải bông, mắt nhắm nghiền, cái đuôi
không hề phe phẩy, rất là an nhàn.

Hình
như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của cô, cún con giật mình, chậm rãi mở to
mắt, nhoài người đứng lên, nhìn cô chằm chằm.

Triêu
Huy lông tơ đột nhiên dựng đứng, nở nụ cười miễn cưỡng, cổ họng run rẩy nói:
“Thọ Thọ, mày, mày tỉnh rồi ạ?”

“Gâu!”
Thọ Thọ kêu một tiếng, cô lui hai bước.

“Thế
này, Thọ Thọ, ta, chúng ta làm một cái giao dịch đi, ta đến cho chú mày ăn chú
mày đừng kêu, cũng đừng nhìn ta, càng không được lại đây, được không?”

“Gâu!”

“Chú
mày đồng ý hả? Này… Ta đi qua nha, chú mày không được lại đây, trăm ngàn lần
không được lại đây, trong tay ta có vũ khí đó…”

“Gâu!”

Tốt
lắm, xem ra thỏa thuận đã xong. Triêu Huy lá gan cũng to ra, cố gắng đi vào
bếp, mở tủ bát, sau đó đứng ngây ngốc.

Không
hề có bóng dáng của sữa bột, chỉ có một tờ giấy viết: tối qua anh quên mất, Thọ
Thọ đã cai sữa, cần đồ ăn bình thường. Kế tiếp là cái gọi là danh sách “đồ ăn
bình thường”… Thịt bao nhiêu gam, protein thì thế nào, vitamin thì ra sao…

Hóa
ra, cô không chỉ là bảo mẫu cho cún, mà còn là đầu bếp cho nó!!!

Cam
chịu số phận Triêu Huy chỉ có thể ngoan ngoãn xuống bếp, nấu đồ ăn cho Thọ Thọ.

Lấy
một miếng thịt từ trong tủ lạnh ra, Triêu Huy chậm rãi lấy dao thái, đang suy
nghĩ nên ngũ mã phanh thây xắt như thế nào, đột nhiên lông tơ cô lại dựng lên,
một cảm giác quen thuộc truyền tới từ mắt cá chân…

“Gâu
gâu gâu!” Thanh âm trong trẻo mà chói tai vang lên…

Oa!

Một
trận đất rung núi chuyển.

Chu
Vệ về nhà, rất tự giác đi một vòng quanh nhà thị sát.

Tốt
lắm, Thọ Thọ còn sống, yên ổn phe phẩy cái đuôi, nhìn thấy anh trở về còn hưng
phấn nhào đến. Nhưng mà… Thực rõ ràng, phòng khách cùng phòng bếp không có gì,
sàn cũng sạch sẽ dị thường, còn có… Lưỡi của con dao thái hình như bị xoắn rất
kỳ lạ, gạt tàn cũng không rõ tung tích.

Không
thể yêu cầu quá cao, anh nghĩ, cứ từng bước từng bước một tiến lên.

Ngày
thứ hai.

Tình
hình không tồi, gạt tàn đã trở lại, cũng nhiều thêm một con dao mới, nhưng đồ
ăn trong tủ lạnh lại hao kinh người, làm cho anh không thể không nghi ngờ khẩu
vị của Thọ Thọ.

Không
biết cô làm bao nhiêu lần mới thành công.

Ngày
thứ ba.

Nơi
hoạt động đã lan ra đến phòng khách, bởi vì trên sôfa có dấu vết. Cô rời đi vội
vàng, sách giáo khoa cũng quên mang theo.

Thọ
Thọ trở nên hoạt bát, anh biết.

Ngày
thứ tư.

Trên
cơ bản hẳn là tốt, chỉ là sôfa đã được giặt sach, toàn bộ chén dĩa cũng thay
mới.

Ngày
thứ năm.

Ủa?
Thọ Thọ không có ở nhà? Cô rốt cục nhịn không được hạ độc thủ rồi sao?

Chu
Vệ nghi hoặc gọi điện thoại cho Triêu Huy, lại phát hiện điện thoại của cô
quăng ở nhà.

Chuyện
gì vậy? Thật là kỳ quái, cửa mở, Triêu Huy ôm Thọ Thọ có vẻ đang bệnh đi vào.

“Làm
sao vậy?” Chu Vệ đón lấy Thọ Thọ, đỡ Triêu Huy đang mệt phờ ngồi xuống.

“Không
có việc gì.” Triêu Huy uể oải trả lời, “Nó bị bệnh, em mang nó đi gặp bác sĩ,
ai biết bệnh viện của thú cưng lại xa mà người lại đông  như vậy? Kết quả
nó cũng không thích, không ngoan ngoãn để cho bác sĩ tiêm, làm em mệt mỏi nửa
ngày. Mày thật quá đáng ” cô ngồi xuống, chỉ vào đầu Thọ Thọ , “Vì sao lại sợ
chết như vậy, không phải chỉ là tiêm một mũi thôi, sao lại sợ đến vậy? Rất tổn
hại thanh danh của loài chó, biết không?”

Thọ
Thọ từ trên tay Chu Vệ thò ra cái đầu, tỏ vẻ đáng thương mà sủa gâu gâu.

“Tha cho
mày đấy” Triêu Huy nói xong, lại nằm xuống.

Thì
ra đã thân mật như vậy rồi, Chu Vệ nhìn một người một chó, cười.

“Bác
sĩ nói gì ?”

“Tiêu
hóa không tốt, hai ngày tới nên ăn nhẹ một chút.” Triêu Huy lấy tờ giấy ra, đưa
cho anh, “Đây là những việc cần chú ý.”

Chu
Vệ nhìn cô cầm đệm ghế ôm vào trong ngực, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, trong mắt lại
có phần sủng nịnh.


đã vượt qua chướng ngại tâm lí mới có thể ôm Thọ Thọ đi khám bệnh, còn chạy tới
chạy lui trong bệnh viện dành cho chó mèo? Chỉ nghĩ như vậy, anh liền cảm thấy
ấm áp, cô gái nhỏ này đúng là tri kỉ của anh.

“Cám
ơn.”

Triêu
Huy giống như bị sét đánh nhìn anh, khó tin hai chữ mình vừa nghe được.

Chu
Vệ đương nhiên không phải lần đầu tiên nói cám ơn, nhưng mà anh quả thực rất ít
khi nói lời cám ơn, nhất là sau khi cô biết được bản chất mặt dày như thổ phỉ
của anh, câu cảm ơn này thật quá kinh người.

“Em
đâu cần cảm động như vậy?” Chu Vệ nhíu mày, “Em đây là đang ám chỉ anh rất hà
khắc?”


sát khí!

Triêu
Huy theo trực giác lắc đầu.


nào dám nói anh hà khắc, mặc dù cô muốn nói, cũng sẽ chỉ là vụng trộm nói trong
lòng mà thôi.

Thọ
Thọ đáng yêu nè các nàng ơi:

 


chú này …..

Hay
là chú này nhỉ… yêu quá cơ.

Chương 22: Đàn ông mẫu mực ngày
nay (*)

Edit:
NaNa; Beta: Sakuraky

Lại
là một năm mười hai tháng trôi qua, Triêu Huy hoàn thành xong kì thi cấp 4, ra
khỏi phòng thi cô liền mua một chiếc bánh ngọt tự mình ăn mừng.

“Em
tự tin mình thi tốt đến vậy sao?” Chu Vệ nhìn cô kì quái.

“Vâng.”
Triêu Huy gật đầu, “Cho dù kết quả không tốt thì lần sau em cũng không thi cấp
4 nữa.” Cắt một miếng bánh nhỏ bỏ vào bát ăn cho Thọ Thọ, Chu Vệ không thích đồ
ngọt nên một mình cô đánh chén.

Chu
Vệ ngồi một bên, uống trà, nhìn cô gặm bánh.

“Ah,
em nghĩ, Hẳn là em nên cảm ơn anh mới phải, anh nói xem anh muốn em tặng anh
cái gì nào?”

Một
ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Chu Vệ buông chén trà, đưa ra đề nghị: “Anh đang
thiếu một đôi giày chơi bóng.”


Triêu Huy chậm rãi quay đầu, ngây ngốc nhìn ChuVệ…

Cứ
như vậy, Triêu Huy cùng Chu Vệ đi dạo một vòng qua  những cửa hàng bách
hóa cách trường khá xa. Còn vì sao lại chạy tới chỗ cách xa trường đến vậy là
bởi vì Chu Vệ nói khó có cơ hội được cô tặng quà, nhất định phải chọn thứ tốt,
quan trọng hơn là, trong tay anh có rất nhiều phiếu mua hàng của các cửa hàng
nổi tiếng, anh và cô cũng nên dùng bớt đi chứ nhỉ…

So
với con gái mà nói, con trai mua giày thật sự là nhanh chóng, nhất là giày thể
thao, nhãn hiệu ưa chuộng không thay đổi, ở trên mạng chọn sẵn kiểu dáng ưng
mắt, tới cửa hàng thử một lần, OK, mua luôn.

Thanh
toán xong, Triêu Huy cầm lấy túi đồ đã mua, không nói câu gì ngửa mặt lên trời,
bọn họ chạy xa như vậy cũng chỉ vì 10 phút này hay sao?

Chu
Vệ vẻ mặt buồn cười đón lấy chiếc túi: “Sao mặt em lại ỉu xìu vậy?”

“Mình
đi dạo tiếp đi, biết đâu còn có thứ gì cần mua.” Cô đề nghị.

“Em
biết không? Người bình thường mua sắm có 80%  là thứ không cần đến, chỉ là
tùy tiện đi dạo kìm lòng không được mà mua đấy.” Chu Vệ bày ra bộ dạng rất lí
trí cự tuyệt.

Triêu
Huy xem thường, tức giận hỏi: “Tiên sinh, anh không tin bản thân mình có thể
kiềm chế hay là không tin em ?”

Chu
Vệ trầm mặc, nghiêm túc suy nghĩ. Sau một lúc lâu, anh rốt cục đồng ý với đề
nghị của cô.

Hai
người đầu tiên là đi dạo cửa hàng thời trang nam, Chu Vệ một chút hứng thú cũng
không có, quần áo của anh đã quá nhiều, không muốn mua thêm làm chật tủ. Triêu
Huy vốn cũng không có hứng thú, cô chưa từng mua quần áo cho người khác, càng
miễn bàn là cho đàn ông. Mà khi Chu Vệ không cẩn thận đứng gần một bộ quần áo
nào đó trước mặt cô, cô lại không kiềm chế được phát huy khả năng trí tưởng
tượng, trong đầu thầm nghĩ Chu Vệ mặc thứ này bộ dáng sẽ như thế nào… Ưmh, có
vẻ thích hợp nha.  Mà sự thật chứng minh, quả nhiên là rất hợp.

Chờ
khi bọn họ đi ra, trong tay Chu Vệ đã có vài gói lớn gói nhỏ, hai cái áo
T-shirt khác kiểu, một cái áo khoác ngoài, hai cái quần âu, một cà vạt…

Đến
khi tới cửa hàng dành cho nữ, gió bèn đổi chiều, Chu Vệ giống như muốn trả thù,
bắt Triêu Huy đi thử trang phục, cho cô biết mùi vị thế nào là cởi ra mặc vào
giữa mùa đông…

Từ
trong phòng thử đồ đi ra, Triêu Huy có chút ngượng ngùng kéo nhẹ quần áo, quần
áo này thật sự là thật sự là…

“Rất
gợi cảm rất đẹp!” Cô nàng bán hàng nhiệt tình tán thưởng, “Bộ quần áo này thật
sự là rất hợp với vị tiểu thư đây, mặc đi ra ngoài, nhất định là ai cũng ngoái
đầu, khiến người người phải hoa mắt nha.”

“…
Phải không vậy?” Triêu Huy nuốt nuốt nước miếng, đương nhiên là sẽ hoa mắt, gắn
đầy kim tuyến đây này.


bán hàng nhiệt tình thuyết phục: “Đúng vậy, bộ quần áo này là mẫu mới nhất của
năm nay, vừa mới tung ra thị trường không lâu, tiểu thư liếc mắt một cái liền
nhìn trúng, thật sự là quá lợi hại. Chị nhìn xem, có phải chị mặc vào cả người
đều khác hoàn toàn? Có phải rất chói mắt hay không? Mặc bộ này hơn hẳn bộ
trước  ~~~~~~~”

“Đúng
là không thể bì được.” Xem kỹ nửa ngày, Chu Vệ rốt cục lên tiếng, “Vẫn là bộ
trước đó có vẻ nhìn thuận mắt hơn, mặc bộ này là quần áo mặc em chứ không phải
là em mặc quần áo, rất kì cục.”

Triêu
Huy thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô thực sợ anh sẽ bị vị tiểu thư kia thuyết phục.
[Sa: Đừng lo chị ,Vệ ca có con mắt tinh tường mà]


chị gái bán hàng nhất thời xấu hổ, không biết nói cái gì cho phải. Người yêu
luôn là người thuyết phục khách hàng tốt nhất, đàn ông bình thường không phải
thích bạn gái mình ăn mặc xinh đẹp rực rỡ để người khác ngắm nhìn rồi khen ngợi
hay sao? Cặp đôi này sao lại đặc biệt như thế?

Chu
Vệ nhìn nhìn, chọn một bộ quần áo màu nâu đưa cho cô, chọn một chiếc thắt
lưng khác, lại bảo cô đổi đôi giày cao cổ thay vào đó là một đôi giày thích hợp
với cô hơn.

A,
hiệu quả cũng không tệ lắm, vừa rồi bộ kia gợi cảm có thừa, có vẻ cô yểu điệu
quá mức, hiện tại là cứng mềm vừa phải, nhu hòa vừa phải, rất hợp với tính
cách của cô… [Sa: Đấy đấy chỉ có anh là hiểu chị nhất]

Kết
quả, Triêu Huy đương nhiên cũng mua không ít… Cũng đủ thỏa mãn vài loại phong
cách mà Chu Vệ thích.

Thực
sự khiến cho người ta không nói lên lời là đến khi đến cửa hàng đồ gia dụng,
khao khát mua sắm của Triêu Huy mới có cơ hội bành trướng.

Sofa,
ga trải giường, rèm cửa sổ, bàn trà… Mỗi thứ cô ấy thấy thích liền mua, cái này
rất tốt, cái kia cũng không tệ…

“Loại 
ga trải giường này rất hữu dụng, chỉ cần phủ lên, sau đó kéo khóa bốn góc là
được, thật tiện lợi. Hơn nữa, anh không thấy sờ nó rất thoải mái sao? Nhất định
là ngủ trên đó rất dễ chịu?” Triêu Huy kiềm chế không được xúc động nói.

Chu
Vệ theo trực giác đã muốn tránh đi ánh mắt lónh lánh của cô… Rất chói mắt, chói
mắt đến mức người bán hàng vốn đang cùng đi bên cạnh không biết khi nào đã hổ
thẹn rời đi —— lời kịch của bản thân đều bị khách hàng nói hết, cô còn cái mặt
mũi gì ở lại chỗ này? Anh chưa bao giờ thấy cô nhiệt huyết dâng trào như thế
này… Khó có thể tự kiềm chế.

Nhưng
với quyền lợi của người thực tế sử dụng, anh cảm thấy mình cũng nên lên tiếng
bảo vệ quyền lợi của mình mới phải.

“Anh
cảm thấy chất vải này có chút… Khụ, trơn nhẵn như thế này anh không quen dùng,
quan trọng hơn là, không biết kích thước giường như thế nào, nếu mua về không
vừa lại không dùng đến.”

Vậy
mà Triêu Huy lại cười, nói: “Em biết mà, sẽ không mua nhầm. Anh dùng một thời
gian sẽ quen, thật sự rất thoải mái, nhất định phải thử xem. Chị bán hàng,
phiền chị lại đây một chút.”

“Không,
không phải…” Chu Vệ ngăn cản không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn người bán hàng
vẻ mặt tươi cười cùng cô vẻ mặt hạnh phúc thảo luận vấn đề chi tiết. Ai…


một thì có hai, có hai tất có ba, có ba thôi thì… Chu Vệ bắt đầu hoài nghi hôm
nay quyết định đi mua sắm có phải là rất sai lầm hay không, anh hẳn là nên tìm
hiểu thói quen mua sắm của Triêu Huy trước, nếu không thì không cần phải ngây
ngốc đến đây.

Đợi
đến khi tính tiền, Chu Vệ phải dùng hết phiếu mua hàng mà vẫn còn chưa đủ,
Triêu Huy nhanh tay giành trước đưa thẻ tín dụng của mình. Sau khi nhìn hóa đơn
thanh toán , Chu Vệ hết chỗ nói, rồi đưa cho Triêu Huy, Triêu Huy cũng không
biết phải nói gì.

Nhớ
tới lúc trước còn thảo luận về vấn đề “kiềm chế”, hai người thật sự thật sự
đúng là hết chỗ nói rồi.

Chu
Vệ thầm nghĩ nếu có thể chấm điểm về tự chủ, anh tuyệt đối có thể lấy điểm
10, sao hôm nay lại mất hết tiêu chuẩn đến vậy? Anh yên lặng nhìn về phía người
bên cạnh… Chắc chắn, về sau nếu cùng cô đi mua sắm nhất định sẽ không mang
nhiều tiền, cũng không cần mang nhiều phiếu mua hàng nữa.

Còn
Triêu Huy thầm nghĩ nếu nói có thể chấm điểm về khả năng mua sắm, cô tuyệt đối
chỉ được có 3 điểm, sao hôm nay lại hăng hái như vậy? Cô yên lặng nhìn về phía
người bên cạnh… Chắc chắn, từ nay về sau cùng anh đi mua sắm phải nhớ kĩ lập
một danh sách trước khi đi mới được.

Hai
người phải vất vả lắm mới về tới nhà, Triêu Huy mặc dù mệt mỏi, nhưng cũng rất
hăng hái muốn nhìn thấy thành quả của ngày hôm nay.

Chu
Vệ không nghĩ mình lại trở nên như vậy… Có vẻ bất bình thường, liền lấy cớ vào
phòng bếp làm cơm tối.

Sau
đó, Triêu Huy liền một mình bắt tay trang hoàng lại căn phòng. Lần đầu tiên
đi vào trong đầu cô đã nghĩ tới khung cảnh một gia đình nhỏ ấm áp hạnh
phúc, hôm nay rốt cuộc cũng có thể biến bức họa kia thành sự thật.


thế, sofa thay đổi vị trí, bàn trà khoác bộ cánh mới, rèm cửa sổ cũng thay đổi,
còn thêm rất nhiều rất nhiều thứ nữa…

Khi
Chu Vệ mang món chính ra, anh thật sự bị căn phòng dọa hết hồn… Loại kinh sợ
này không khác gì chuyện mỹ nữ ở trên mạng trước và sau khi bỏ lớp trang điểm
hiệu quả chấn động như nhau. Nếu một ngày nào đó bạn anh đột nhiên trở về, có
thể nghĩ tới mình đã cầm nhầm chìa khóa của người khác rồi hay không? Hay là
nên vào lấy máy chụp ảnh lại nhỉ tránh cho việc anh hoa mắt nhìn nhầm. Anh cũng
biết là mình mua cũng khá nhiều… Nhưng mà, có tác dụng lớn đến như vậy sao? Anh
ảo não kinh hãi kiêm nghi hoặc quay về phòng bếp.

Chờ
toàn bộ đồ ăn đã dọn lên bàn, Triêu Huy nhanh nhẹn hoàn thành nốt công việc sắp
xếp đồ đạc.

“May
mắn là hôm nay anh ở nhà.” Chu Vệ cảm khái.

Triêu
Huy khó hiểu nhìn anh.

“Nếu
không về tới nơi không chừng anh còn tưởng rằng mình đi nhầm nhà đấy?”

Triêu
Huy bị chọc cười: “Anh không thấy bây giờ rất ổn sao?”

Phải,
đương nhiên là rất ổn, lúc trước anh không rõ cô nói nơi này giống nhà là có ý
gì, hiện tại rốt cục đã biết, thật sự là… Rất giống nhà, cần phải thích ứng mới
được nếu không đến ngày mai tan tầm trước khi vào cửa chỉ sợ lại bối rối, luật
sư bình thường nghiêm túc về nhà lại thấy khẩn trương.

“Xem
ra lần này em rất hăng hái.” Chu Vệ vừa giúp cô dọn dẹp bát đũa, vừa nói, nếu
cô tích cực vì anh, dĩ nhiên anh rất hạnh phúc.

“Chuyện
đó liên quan đến lợi ích của khách khứa.” Triêu Huy hợp tình hợp lý nói xong,
sau đó vui vẻ đi rửa chén.

Khách?
Chu Vệ nghiền ngẫm nghiên cứu từ này, anh chưa bao giờ xem cô là khách, mà cô…
dường như cũng chưa bao giờ coi mình như một vị khách cả.

Tắm
rửa xong, Triêu Huy hưng phấn vô cùng, phi lên giường lăn qua lăn lại, chỉ còn
thiếu nước chưa kêu “Thật là hạnh phúc, thật là  hạnh phúc”  thôi.

Nhìn
người nào đó đang lăn lộn trên giường rất kì quái, Chu Vệ nhịn không được hỏi:
“Thoải mái như vậy sao.”

“Anh
muốn thử không?” Triêu Huy cuốn lấy chăn ngồi dậy, có lòng tốt chia sẻ.

Chậc
chậc chậc, khách đây ư? Chu Vệ lắc đầu, có ai đến nhà người khác mà “khách khí”
đến trình độ này không vậy?

Theo
lệ cũ, sau khi Triêu Huy tắm rửa xong, Chu Vệ liền đưa cô trở về phòng kí túc.

Trên
đường quay về nhà, nhận được điện thoại của lão Trương gọi đến.

“Vụ
án ngày kia cậu xem đến đâu rồi?” Lão Trương hỏi.

“Chưa
có xem.” Chu Vệ thành thật trả lời.

“Cái
gì!” Lão Trương thét chói tai, “Vụ án quan trọng như vậy, cậu thản nhiên không
xem qua, vậy cả ngày hôm nay cậu làm cái quái gì vậy?”

“Làm
người đàn ông mẫu mực.”

“Hả?”

“Đưa
bà xã đi thi, hầu hạ bà xã đi mua sắm, nhìn bà xã trang trí phòng, nấu cơm
cho bà xã, sau đó đưa bà xã về kí túc, đây không phải là người đàn ông mẫu mực
thì là cái gì?”

Lão
Trương ngây ngốc, cậu ta nói những lời này là oán thầm hay là sung sướng đây?
Chu Vệ  hẳn là không phải vui vẻ đến rạng rỡ cả mặt chứ, khẳng định là
thầm oán, nhất định.

“Cậu
không phải nghĩ làm người đàn ông mẫu mực là phải ngoan ngoãn đem người đuổi về
phòng ngủ, không thể giữ lại qua đêm đấy chứ?”

Chu
Vệ trầm mặc… Cái người này chẳng lẽ trong não chỉ toàn ý đồ đen tối thôi sao?
Anh hiếm có khi nào cao hứng như vậy, liền bị tên này bóp chết, thực không
đáng.

“Tôi
đoán sai sao? Hay là vì cậu đã làm cơm còn muốn rửa chén nữa cho nên thấy không
thoải mái?”

Chu
Vệ lại trầm mặc, người này đúng là đang mặc định anh không thoải mái.

Bọn
họ luôn là ai nấu cơm thì người kia rửa chén, có gì không đúng? Lão Trương này,
nhất định là trong nhà chuyên môn bị ức hiếp nên mới “Lấy bụng tiểu nhân đo
lòng quân tử” đây mà.

Xem cả bộ:


truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+