Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 23 – 24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23 :Nhớ Nhung Là Chuyện
Đương Nhiên.

Edit:
NaNa; Beta: Sakuraky

Kết
thúc đợt thi, một học kì cứ như vậy mà trôi qua, kì nghỉ xuân cũng đã bắt đầu.

35
ngày xa cách, theo kế hoạch, Chu Vệ thấy hoàn toàn không cần phải lo lắng, cũng
nên xa cách một thời gian, để cho người nào đó còn có thời gian ngẫm nghĩ. Quan
trọng là Trần Triêu Huy căn bản không có tinh thần giác ngộ, ngờ ngệch khiến
cho người ta phải phát điên, nhưng cũng không thể nói cô hoàn toàn không có
thay đổi gì, ít nhất cô đối với người bên ngoài cũng không bao giờ tùy ý như
vậy, ngay cả bạn trai trước cũng không được hưởng đãi ngộ này. Đưa cô đến nhà
ga, sắc mặt tiểu tử kia liền biến sắc, nhưng người nào đó vẫn vô tâm vô phế hỏi
tại sao thời tiết lạnh như thế này anh không chịu vào xe mà ngồi, nếu anh là
Dương Cảnh, chỉ sợ lúc này đã nằm trong bệnh viện truyền máu  —— bởi vì đã
bị phun hết mất rồi.

Vài
ngày sau khi Triêu Huy đi khỏi, anh cũng thu xếp mang theo Thọ Thọ trở về nhà.
Tuy rằng từ trường về nhà không xa lắm, nhưng bình thường anh cũng không hay
về. Bởi vì trong nhà chưa chắc đã có ai, cha già thì thường xuyên ra ngoài giải
quyết công việc, mà mẹ già lại thích tụ tập với mấy người bạn thân thiết, anh ở
nhà một mình cũng thật buồn chán. Lúc có người ở nhà cũng thực là phiền toái,
mẹ già cả ngày bởi vì một chuyện không đâu vào đâu tới làm phiền anh, làm cho
anh phiền không chịu nổi. Thật may trong khoảng thời gian này công việc anh có
vẻ bận bịu, mẹ già đại khái cũng biết khó khăn của anh, không đến quấy rầy anh nữa,
bên tai thanh tịnh đi không ít.

Vừa
mới được vài ngày, anh lại ngay lập tức thường xuyên nhớ tới cô, lúc ăn cơm,
lúc cùng Thọ Thọ đi chơi, khi làm việc…

Nhớ
nhung cũng khiến cho người ta thật khổ sở.

Trần
Triêu Huy cũng rất buồn chán, mùa đông ở phía nam rất lạnh, không muốn đi ra
ngoài, chỉ nằm mốc meo trong nhà.

Ông
ngoại Trần gia quan sát mấy ngày, cùng bạn già nói chuyện: “Đứa nhỏ kia hình
như đang có tâm sự gì phải không?”

“Ông
cũng thấy à?”  bà ngoại nhìn Triêu Huy đang nằm trên ghế sofa ôm ôm cái
gối cứ một chốc lại lật qua lật lại.

Đứa
nhỏ này, muốn nói nó có điểm gì không thích hợp bọn họ thực không thể nói rõ
ràng, hình dung thế nào cũng không rõ, nhưng là cảm thấy cô tuy chuyện gì cũng
làm tốt nhưng lại thiếu một chút tinh thần, thiếu đi sự hưng phấn…

“Hay
là bà ra hỏi nó đi.”

“Hỏi
thì có ích lợi gì, con bé là đứa kín đáo, có tâm sự gì đều giữ ở trong
lòng cả.” bà ngoại suy nghĩ một lát, nói thêm, “Hay là Hải Viện lại nói gì
không đúng?”

Aizz,
đối với hai mẹ chúng nó, đời trước không biết có phải kẻ thù hay không, chưa
từng có lúc hợp nhau, vừa thấy mặt liền giận dỗi. May mắn Tiểu Huy là một đứa
không thích tranh cãi, bằng không nhất định ngày nào trong nhà cũng ồn ào, quan
hệ của mẹ con chúng nó lại càng căng thẳng.

Hải
Viện vất vả đi du học từ Mỹ trở về, vốn tưởng mẹ con sẽ vì xa nhau mà sẽ hòa
giải, nào ngờ còn chưa ngồi ấm chỗ, lại bởi vì một vấn đề mà cục diện lại lâm
vào bế tắc.

Trần
Hải Viện hỏi: “Nghe nói người ở thành phố B nơi nơi đều là làm quan lớn, con
cũng nên tìm lấy một người mà dựa dẫm?”

Lực
sát thương mười phần… Trần Triêu Huy đang vùi đầu ăn cơm chậm rãi ngẩng
đầu lên.

Hai
vị lão nhân gia còn chưa kịp nói gì, Trần Hải Viện còn nói: “Không có người dựa
dẫm? Mẹ nghĩ con cũng chỉ là một con nhóc mà thôi.”

“Con
nhóc cũng là do mẹ sinh ra.” Trần Triêu Huy thản nhiên đáp lại một câu.

“Hừ,
gien của ta vô cùng ưu tú, chỉ sợ là di truyền hết những yếu kém của người
khác.” Trần Hải Viện vẻ mặt chán ghét.

Trần
Triêu Huy đã sớm quen biểu hiện của mẹ cô khi nhắc đến người kia, có điểm bất mãn:
“Người khác là ai?”

Chỉ
một câu này thôi, khiến cho bữa cơm đoàn viên lại trở nên khó nuốt.

Aizz,
hai lão nhân gia nghĩ lại cũng chỉ có thể than vắn thở dài. Trần Duy Ý định tìm
cháu gái nói chuyện, khuyên giải cô, điện thoại của cô bỗng vang lên, ông đành
phải để sau.

“Tôi
Triêu Huy đây.” Chỉ thấy Trần Triêu Huy lười biếng tiếp điện thoại, động tác
chuyển kênh trên tay cũng không vì thế mà dừng lại.

Bên
kia truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Em vẫn đang ngủ à?”

Triêu
Huy lập tức giật mình, điều khiển trong tay cũng suýt văng ra ngoài… Hô, may
mắn là bắt lại được.

“Không,
không có… Em đang xem tivi thôi.”


vội vàng nói, bây giờ đã là bốn giờ chiều, còn hỏi cô đang ngủ sao?

“Nghe
qua có vẻ rất giống.”

Giọng
nói uể oải của cô Chu Vệ nghe được vài lần, hơn phân nửa đều là vào giữa trưa,
cho nên anh đoán khi đó cô đang ngủ.

“Ừ…
Tìm em có việc gì vậy?” Trần Triêu Huy không giải thích, trực tiếp nói sang
chuyện khác.

“Không
có việc gì thì không thể tìm em sao?” Chu Vệ hỏi lại cực kỳ hợp tình hợp lý,
khiến cho Triêu Huy không còn lời nào để nói.

“Quả
thật đúng là có chút việc.”

Chu
Vệ cười cười, nói:

“Máy
tính trong văn phòng anh có vấn đề, lúc trước vẫn bình thường, tự nhiên vừa rồi
màn hình đen xì, một lúc sau cứ sáng lên rồi lại tắt, thử vài lần đều không
được, có ít tài liệu để trong máy tính, trợ lí lại không chuẩn bị tài liệu dự
bị, anh lại cần gấp.”

“Tìm
vài người thử sửa xem, nếu không có ai em có thể giới thiệu…”

Trần
Triêu Huy đề nghị.

“Vô
ích thôi” Chu Vệ trực tiếp loại bỏ phương án này, “Đã tìm ba người rồi, nhưng
họ đều bó tay.”

Trần
Triêu Huy suy nghĩ một chút, hỏi: “Máy khởi động bình thường?”

“Rất
bình thường, ba vị nhân viên chuyên nghiệp có thể đảm bảo.” Chu Vệ cố ý
nhấn mạnh bốn chữ nhân viên chuyên nghiệp.

Trần
Triêu Huy nghe ra anh đang rất tức giận có chút bườn cười, quả thực anh cũng có
lúc phải nổi cáu, xem ra tài liệu này thật sự rất quan trọng với anh.

“Màn
hình thế nào?” cô hỏi tiếp: “Có phải là máy tính để bàn không?”

“Đúng
là máy tính để bàn nhưng màn hình không có vấn đề, đã thử bằng cách nối vào máy
khác rồi.”


Ừm.. Có khi là do RAM không nhỉ? Lúc vận hành có nghe thấy tiếng tít … tít… tít
không?” Cô lại hỏi.

Đợi
một lát, điện thoại truyền đến cho một người khác, giọng điệu có vẻ hơi bực
mình:

 ”Tôi
là nhân viên sửa chữa YYY của công ty máy tính XXX  số một thành phố, ổ
cứng bình thường, màn hình máy cũng bình thường, chúng tôi mỗi một phần đều
test qua, tất cả đều rất bình thường, nhưng không hiểu vì sao màn hình lại đen,
cô không tin sự chuyên nghiệp của chúng tôi ư ?”

Trần
Triêu Huy ngẩn ra: “À, cám ơn.”

Chu
Vệ nghiêm mặt tiếp nhận điện thoại, anh đương nhiên biết việc gọi cho một sinh
viên giúp đỡ, chính là khiêu chiến lòng tự trọng của ba vị này, nhưng anh cũng
không buồn để ý, anh đã cho bọn họ cơ hội, chẳng qua bọn họ làm không tốt mà
thôi.

“Thế
nào?” Anh hỏi.

Trần
Triêu Huy cầm một cái quả táo, mạnh mẽ cắn một miếng: “Ha ha, về cơ bản em đã
đoán được nguyên nhân.”

“Nguyên
nhân là gì?”

“Nguồn
điện.” Cô lại cắn thêm một miếng,

“Không
phải nguồn điện bên trong ổ cứng, mà là nguồn điện cung cấp không ổn định, em
nghĩ các anh nên ấn chặt lại phích cắm hoặc đổi cái ổ cắm khác đi là được.”

ChuVệ:
“…”

Cúp
điện thoại, Trần Triêu Huy cười tủm tỉm cắn quả táo, tưởng tượng tình hình của
Chu Vệ bên kia.

Trần
Duy Ý cùng bạn già quay mặt nhìn nhau, như thế nào lại trở nên vui vẻ như vậy ?
Đúng là người trẻ tuổi, thay đổi thật nhanh chóng. Cuộc điện thoại vừa rồi, hẳn
là bạn tốt gọi tới rồi? Hy vọng có thể thường xuyên gọi đến nữa.

Cúp
điện thoại, Chu Vệ nhìn lướt qua ba vị nhân viên bảo trì đang khiêu khích, xoay
người rút phích cắm, ấn chặt lại, nhẹ nhàng mà khởi động lại.

2
phút sau, tất cả mọi người ngây ra, này… Quả thật là tài năng.

Mọi
người rốt cuộc cũng hiểu được cái liếc mắt vừa rồi của Chu Vệ là ý gì…

“Ha
ha, coi như đây là kinh nghiệm đi,” Lão Trương hòa giải, nhưng càng nói lại
càng thấy được là năng lực ba người kia không cao, làm cho người ta càng thấy
quẫn bách.

Tiễn
người, lão Trương lau mồ hôi lạnh: “Vừa rồi cậu có nhìn thấy không, biểu hiện
của ba vị kia thật phong phú.”

Chu
Vệ không nói gì, chỉ ngồi xem tài liệu.

“Chu
Vệ, bạn của cậu thật lợi hại .” Lâm Thích tán thưởng nói.

“Không
chỉ là bạn bè đâu ~~” lão Trương nhiều chuyện nói chen vào.

Lâm
Thích thấy được bầu không khí màu hồng, kinh ngạc nói: “Chu Vệ hóa ra cậu là
hoa đã có chủ rồi? Thật đáng tiếc, nhiều em gái xinh đẹp còn đến nhờ tớ làm mối
cho đấy.”

“Đáng
tiếc cái quỷ, cậu ta có chủ, cơ hội không phải dành cho cậu sao?” Lão Trương
nhíu mày nói thêm. “Chu Vệ, Trần sư muội khi nào thì về? Chúng ta dù sao cũng
thật có phúc. Dù sao cũng là người một nhà, cũng sẽ không chiêu đãi khách qua
loa chứ.”

Chu
Vệ ngẩng đầu liếc mắt một cái, nói: “Ở nhà chúng tôi, kinh tế là độc lập.”

Vậy
là có ý gì? Lão Trương nhìn về phía Lâm Thích.

Lâm
Thích nghĩ nghĩ, nói: “Đại khái là nói, luật sư ở nhà cần lên tiếng hỗ trợ, hay
là muốn trả tiền phí sinh hoạt.” [Sa: chắc xoáy việc anh bị vợ chèn ép]

Tâm
thật sự là ngoan độc a… Lão Trương trong lòng rơi lệ.

Buổi
tối, trên Video trực tuyến.

“Nói
đi, em gặp chuyện gì không vui vậy?” Chu Vệ một chút cũng không biết nghệ thuật
khéo léo.

“Chẳng
có gì không vui cả.” Trần Triêu Huy phủ nhận cũng rất trực tiếp.

“Vậy
sao giọng điệu lại rầu rĩ đến vậy?”

Trần
Triêu Huy trừng mắt, không hỏi anh vì sao lại nghe ra như vậy, dù sao anh cũng
có chỗ hơn người, cô hỏi cũng không biết được. Cô không muốn nói, dù sao chuyện
cũng đã xảy ra rồi, nhắc lại cũng không có ý nghĩa gì, huống hồ cô lại cảm
thấy…

“Anh
không có nghĩa vụ phải nghe em phàn nàn.” Cô nhắc nhở anh.

Chu
Vệ nghe xong, cúi đầu cười khẽ, thông qua tín hiệu truyền tới hình ảnh mơ hồ
nhưng vẫn làm cho người ta cảm thấy tâm động như trước, anh nói:

“Anh
quả thực không có nghĩa vụ, nhưng mà, Triêu Huy, than thở với bạn bè là chuyện
bình thường, em để ý cái gì?”

Bạn
bè?

Trần
Triêu Huy bị từ ngữ quen thuộc này làm cho sửng sốt, bọn họ hóa ra đã là bạn bè
ư. Có tâm sự, tìm bạn bè nói hết, quả thật là chuyện bình thường.

“Chẳng
lẽ em không tin anh, sợ anh tiết lộ sao?” Chu Vệ lại truy kích.

“Đương
nhiên không phải…” Trần Triêu Huy do dự, chậm rãi kể ra tâm sự của mình.


và mẹ đương nhiên không phải là quan hệ từ nhỏ đã xấu như vậy, đại khái là thời
gian năm cô học lớp một lớp hai, cô thường xuyên hỏi mẹ về chuyện của ba, ban
đầu mẹ vẫn trả lời cô, nhưng lâu dần cô vẫn hỏi đi hỏi lại mẹ cũng không còn
kiên nhẫn nữa, thậm chí gắt gỏng. Mà mẹ là một người tham công tiếc việc, không
có nhiều thời gian ở cùng cô, khoảng cách giữa hai mẹ con càng ngày càng lớn,
cuối cùng khi cô lựa chọn đại học A, cảm xúc của mẹ liền đến cực điểm, chẳng
những tìm mọi cách ngăn cản, ngăn cản không được chuyển qua châm chọc khiêu
khích, thậm chí nói cũng không cần suy nghĩ. Có đôi khi, cô thật sự thực hoài
nghi, mẹ có phải là giận chó đánh mèo, giận cá chém thớt, đem hận ý với ba trút
hết lên người cô hay không?

“Nói
như vậy, ba của em ở thành phố B?” Chu Vệ hỏi.

“Vâng,
em biết ông ở đâu.” Trần Triêu Huy bình tĩnh trả lời, “Lúc trước là muốn thấy
ông, xem người cho em một nửa gien là người như thế nào, hiện giờ em không còn
suy nghĩ đó nữa. Với em mà nói, hiện tại người nhà vậy là đủ rồi, ông có tồn
tại hay không, quả thật không còn quan trọng nữa.”

Ý
nghĩ này là sau khi bà ngoại bị bệnh mới xuất hiện, quý trọng những thứ trước
mắt vẫn là quan trọng hơn.

“Vẫn
còn chưa đủ, tương lai em sẽ có nhiều người nhà hơn.” Cô sẽ có ông xã, có bé
con, có một gia đình nhỏ của chính mình.

“Có
lẽ vậy, chị họ của em  sắp kết hôn, em muốn làm phù dâu.” Nói tới đây,
Trần Triêu Huy rốt cục cũng cười, “Em có chút chờ mong.”

“Chúc
mừng nhé, khai giảng nhớ đem ảnh cho anh xem.”

“Được,
nhưng anh đừng nên kì vọng nhiều.” Trần Triêu Huy dừng một chút, nói: “Cám ơn
anh, Chu Vệ.”

“Là
bạn bè còn cảm ơn cái gì?” Chu Vệ trả lời, giọng điệu đột nhiên trở nên trầm
thấp, “Thật ra, anh có chút nhớ em.”

Hả?
Triêu Huy ngẩn ra, mặt ửng hồng.

“Thọ
Thọ cũng rất nhớ em, có phải hay không, Thọ Thọ?” Kế tiếp là hai tiếng sủa hăng
hái của Thọ Thọ.

 ”Em
đấy? Có nhớ hai người bọn anh hay không vậy? Nếu không có, người bạn như em
cũng thật sự là quá tuyệt tình.” [ Sa: Anh giỏi lấp liếm ghê]

“Em,
em… Đương nhiên cũng nhớ hai người.” Triêu Huy nói xong mặt đỏ hồng.

“Nhớ
là đương nhiên , không cần xấu hổ.” Chu Vệ mở miệng giáo dục cô.

Đương
nhiên sao?… So với chuyện này, cô quả thật thấy cái người đem chuyện nhớ nhung
ai đó nói ra thật dễ dàng da mặt quả thật là dày.

Chương 24: Vào Đội Huấn Luyện.

Edit: NaNa; Beta: Sakuraky            

Triêu
Huy trở về trường mang theo ảnh chụp làm phù dâu của mình, mọi người xem đều bị
sắc đẹp không gì sánh được làm cho sợ đến ngây người. Dĩ nhiên người đẹp kia
cũng không phải Triêu Huy, Triêu Huy nhiều nhất cũng chỉ như là một đóa hoa
bách hợp, hay là một đóa phù dung tươi tắn trên mặt nước, là phù dâu tốt nhất
mà thôi. Cô dâu kia mới gọi là đẹp đến không thể đẹp hơn, một nụ cười một cái
nhăn mày cũng đều thu hút ánh mắt của người khác, làm người ta không thể không
cảm thán khuôn mặt đẹp của cô như được thần thánh tạo ra (quá khoa trương).

“Tiểu
Huy, chị họ của cậu cũng yêu nghiệt quá đi, trình độ sát thương quả là không có
đối thủ.” Tiểu Khê líu ríu.

“Nhưng
nhìn chú rể thì kém hơn một chút nhỉ.” Cùng là mỹ nữ Tĩnh Tĩnh không phải không
có chút tiếc nuối thay.

“Chị
tớ trọng tài không trọng sắc.” Công ty của bác trai chưa tìm được người thích
hợp nối nghiệp, Lý Vân Úy thì vô tâm, mà Lý Tinh Tiệm mặc dù có thể đảm nhận,
nhưng thân phận nữ nhi lại có thể khiến cho người ta băn khoăn, mà anh rể xuất
hiện vừa vặn bù đắp điểm này, cho nên một đại mỹ nữ mới cất công đi theo đuổi
một người diện mạo bình thường như vậy. Tuy rằng Triêu Huy cảm thấy ý đồ của
chị họ khó có thể chấp nhận, nhưng cũng không thể không thừa nhận bọn họ quả là
“trai tài gái sắc”.

Chu
Vệ cũng nhìn ảnh chụp, nhưng lại không để ý đến Lý Tinh Tiệm, người anh chú ý
là cô phù dâu kia. Người khác nói, bạn gái của anh bình thường. Làm sao có thể
bình thường được? Nụ cười trong trẻo như nước, ánh mắt long lanh mặc dù là mặc
đồ thể thao, cô vẫn như trước là dáng vẻ điềm đạm, trong trắng thanh cao, làm
sao lại không khiến người ta động lòng chứ?

“Em
ở nhà phong cách ăn mặc cũng không khác nhau là mấy nhỉ.” Chu Vệ nhìn vài bức
ảnh cuộc sống bình thường của cô, phát hiện đồ của cô mặc ở nhà nếu không thiên
về thoải mái, thì lại là quần áo thể thao, chẳng có chút nữ tính gì cả. 

“Buổi
sáng chạy xong em lười quay về phòng ngủ thay quần áo.” Triêu Huy thành thật
trả lời.

Chu
Vệ yên lặng ở trong lòng cảm thán, bởi vì lười thay quần áo, thật sự có cô gái
suốt ngày mặc quần áo thể thao tồn tại trên thế giới này ư? Thích chưng diện là
bản tính trời sinh của con gái, tuy rằng anh không hy vọng cô sẽ gây ra sự chú
ý cho nhiều người khác nhưng ít ra cũng nên có dáng vẻ của con gái chứ.

“Vậy
thì thế này, quần áo em để bên anh, buổi sáng em chạy tới, thay quần áo rồi đi
học.” Chu Vệ nghĩ đến một phương án toàn vẹn, như vậy cũng có cớ để găp mặt cô
hằng ngày.

Triêu
Huy cẩn thận suy nghĩ, hỏi: “Vậy ngày hôm sau muốn thay quần áo thể thao thì
phải làm sao?”

“Buổi
tối trở về đổi lại, đồ thay ra cho vào máy giặt giặt sạch. Không phải em nói là
học kỳ này có vẻ bận rộn, không có thời gian lại đây chăm sóc Thọ Thọ sao,
 như vậy cũng một công đôi việc.”

Triêu
Huy nghĩ, cảm thấy phương án này rất tốt, không nghĩ nhiều nữa, đương nhiên là
cô không phát hiện được ý cười giảo hoạt trên khuôn mặt Chu Vệ lúc đó.

Sau
đó, Triêu Huy liền đem quần áo của mình chuyển đến tủ quần áo của Chu Vệ, lại
sau đó, trên cửa tây của đại học A, mỗi buổi sáng lúc hơn sáu giờ đều có thể
thấy bóng dáng một cô gái chăm chỉ đi chạy, lại lại sau đó, mọi người đều phát
hiện quần áo của Triêu Huy có chút biến đổi, lại lại lại sau đó, Chu Vệ mỗi đêm
lại xuất hiện ở dưới lầu của  ký túc xá nữ khoa máy tính che chở một bóng
hồng đi về. Hoàn toàn khiến cho mọi người hiểu được một việc, đó chính là,
đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, lời đồn nói mãi cũng sẽ trở thành sự thật.

Vẫn
có rất nhiều người khó mà tin được chuyện này là thật, dù sao thì ở trong mắt
mọi người, Chu Vệ thực sự là một người cao quý, mà Triêu Huy  thì lại
giống như một con kiến nhỏ nhoi vô danh bình thường, tuy rằng ở dạ tiệc Nguyên
Đán cô đều khiến mọi người kinh ngạc một phen, nhưng vẫn còn thua xa đẳng cấp
của Chu Vệ, chỉ nghĩ đến hình ảnh hai người đứng chung,  liền thấy khó
chịu… Cho dù như thế nào, mọi người cũng không thể xen vào, vợ chồng son người
ta, một người thì an tâm chờ tới ngày tốt nghiệp, một người tình trường đắc ý,
đường học cũng rộng mở.

Triêu
Huy vẫn như trước là người có thành tích đứng đầu khoa, nhất là thành tích
tiếng Anh của cô nâng cao đến kinh ngạc. Không chỉ có thế, cô lại khiến cho mọi
người phải rớt mắt kính khi được mời vào tổ thiết kế web ACM của đại học A,
phải biết rằng, tổ huấn luyện đó luôn là tinh anh trong đại học A mới được vào,
bình thường phải lên năm thứ ba đại học mới có tư cách, Triêu Huy lại được
người ta đích thân mời, hơn nữa lại là nữ sinh duy nhất…

Hướng
dẫn đội là thầy giáo Trương Quân mà Triêu Huy rất quen thuộc, vừa thấy vị thầy
giáo này, lại nhớ tới kỳ thi học kỳ. Người này quả thật như giống như trong
truyền thuyết không tầm thường tí nào, nội dung cuộc thi chính là trong một giờ
giải được một đoạn lập trình có vấn đề. Mọi người đều căng thẳng, hắn còn nói
với mọi người: “Thời gian còn có 58 giây.” Thật sự rất có cá tính, cũng may là
đề bài kia cũng không khó, chỉ cần một nửa thời gian là cô đã giải được, dĩ
nhiên là trong ánh mắt ghen tị của mọi người.

Huấn
luyện đội là đội trưởng QM, trong chốn giang hồ cũng không nghe đồn nhiều lắm,
có thể tìm được chỉ có N bằng khen thưởng cùng với thành tích trốn học cũng
nhiều không kém. Mấy ngày quan sát, Triêu Huy cảm thấy anh ta là một người tư
duy nhanh nhẹn, quan sát lợi hại, ngôn ngữ sắc bén, nói cách khác, chính là
người không nên chọc vào, Triêu Huy suy nghĩ nửa ngày quyết định đưa anh ta vào
danh sách “những nhân vật không nên đắc tội”.

Thời
gian huấn luyện không cố định, mọi người căn cứ theo bản thân lập một thời gian
biểu, dựa theo đó mà đi luyện tập là được. Thời gian Triêu Huy đi huấn luyện
cũng không nhiều lắm, cũng không cùng những người trong tổ gặp mặt nhiều, không
tính là quen thuộc. Không giống đội trưởng và A Hải lúc nào cũng ở đó,
 bất kể khi nào cô tới cũng đều gặp được bọn họ. Đối với loại vì cuộc thi
mà liều lĩnh bỏ qua những môn chuyên ngành như bọn họ Triêu Huy theo không kịp.
Nói thật, cô có chút sợ đội trưởng, bởi vì đôi mắt diều hâu của anh ta luôn cô
ý vô tình nhìn chằm chằm cô, giống như cô làm sai việc gì vậy. 

“Em
suy nghĩ nhiều quá rồi.” Chu Vệ lại nói như vậy.

“Hy
vọng là thế, nhưng em thật sự thấy mất tự nhiên.” Triêu Huy cầm một cái chân
giò hun khói chơi đùa với Thọ Thọ, thở dài, “Vì sao chỉ có mình em là nữ sinh,
cảm thấy thật ngại mà.”

Chu
Vệ xoa xoa đầu cô mấy cái, không muốn nói cho cô, vị đội trưởng kia nghiêm khắc
thật ra là đặt hy vọng rất cao với cô, nhưng anh không muốn nói cho cô biết sợ
sẽ lại tạo thêm áp lực cho cô.

Triêu
Huy bất giác cũng quen với hành động thân mật này của anh, cũng không có cự
tuyệt. Cô bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi: “Anh có bí mật gì không?”

“Bí
mật?” Chu Vệ khó hiểu hỏi.

“Không
phải lần trước em đã nói bí mật của em với anh sao? Người trong nhà thật ra
cũng không biết chuyện đó, em lại nói cho anh, anh không phải cũng nên nói cho
em bí mật của anh sao? Chúng ta là bạn bè, bạn bè thì phải bình đẳng.” Triêu
Huy mở to mắt, ngập tràn chờ mong nhìn về phía Chu Vệ.

Chu
Vệ nhìn nhìn, có điểm sững sờ.

“Bí
mật.” Nàng lại thúc giục, như trước nhìn anh.

“Bí
mật à.” Chu Vệ suy nghĩ một chút, ngồi xổm xuống, nói nhỏ bên tai cô một câu.

“…
Em không tin.” Triêu Huy mặt ửng hồng nhìn anh, gần đây mặt cô luôn đỏ như thế,
tất cả là tại anh.

“Không
tin thì thôi.” Chu Vệ cười, “Anh nói là sự thật.”


mật của Chu Vệ rút cục là… . . .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+