Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 25 – 26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Cái gọi là bí mật.

Edit:
NaNa; Beta: Sakuraky

Không
thể thế được.

Triêu
Huy đánh chết cũng không tin cái gọi là bí mật mà Chu Vệ nói, cô suy nghĩ lại
cảm thấy là hình như Chu Vệ muốn trêu chọc cô thì phải. Nhưng mà… Anh nói có vẻ
giống như thật, nhưng tại sao cô vẫn cảm thấy khó tin đến vậy?

Chuyện
này lại không thể nói với ai lại càng khiến cho cô khó chịu thêm.

Còn
Chu Vệ thì vô cùng đắc ý.

Triêu
Huy mấy ngày nay đều là bộ dáng băn khoăn suy ngẫm, muốn nói lại thôi, một câu
nói tùy tiện của anh lại có thể khiến cho cô canh cánh trong lòng, không làm rõ
ràng thì không yên. Loại cảm giác được chú ý này, thật sự rất thú vị, cho nên
anh không tính giải thoát cho cô sớm, ai bảo gần đây ngay cả thời gian ăn cơm
cùng cô cũng không có.

Chính
sách năn nỉ đối với Chu Vệ cũng không có hiệu quả, Triêu Huy đành phải tự tìm
hiểu chuyện này.

“Tiểu
Khê, cậu cảm thấy nụ hôn đầu tiên của cậu sẽ diễn ra như thế nào?” Tiểu Huy
chống cằm chờ mong, nhìn bạn học Tiểu Khê tay đang ôm một quyển tiểu thuyết
ngôn tình.

Tiểu
Khê dứt ra khỏi thế giới công thụ của hai vị mỹ nam suy nghĩ một lát rồi nói:
“Nụ hôn đầu tiên của tớ à? Nó sẽ được diễn ra ở một nơi thật lãng mạn, N các
anh chàng tiểu thụ vây quanh, tớ sẽ một bên thưởng thức âm nhạc êm ái, một bên
uống rượu, một bên vuốt ve mỹ nam,…”

“Cậu
có thể đồng thời làm được nhiều việc đến vậy sao.” Triêu Huy kinh ngạc.

“Tớ
còn chưa nói xong,” Tiểu Khê liếc mắt một cái, tiếp tục mơ mộng, “Quan trọng là
đôi môi no đủ gợi cảm của mỹ nam, hôn một cái, chẹp chẹp thật sự là quá tuyệt
vời”.

Triêu
Huy cũng tưởng tượng: “Tiểu Khê… Nụ hôn đầu tiên của cậu, dành cho bao nhiêu
người?”

Tiểu
Khê: “…”

Tụt
hết cả cảm xúc, thật sự là mất hứng mà.

Tiểu
Khê hung hãn trừng mắt nhìn ai đó không hề có một chút tế bào lãng mạn suốt
ngày điên cuồng ôm ấp cái máy tính, hỏi: “Vì sao cậu lại hỏi chuyện này?”

“Nếu
có người nói người đó có thể đoán được nụ hôn đầu tiên của mình là với ai, cậu
có tin không?”

Tiểu
Khê thiếu chút nữa thì ngã xuống giường, chuyện này ngay cả trẻ con cũng không
lừa nổi, Tiểu Huy sao lại có thể nghiêm túc nói ra như vậy, thật sự là… Rất kì
lạ. Có người nói? Người kia không phải là…

“Chu
Vệ nói phải không?” Tiểu Khê hỏi.

Triêu
Huy lập tức lắc đầu, nếu đã là bí mật, cho dù là bạn bè tốt nhất cũng không thể
nói ra.

Tiểu
Khê tung hoành trong tiểu thuyết dĩ nhiên kinh nghiệm đầy mình, Triêu Huy cũng
không thể che giấu cô, Tiểu Khê hỏi quanh co: “Người kia nói như thế nào?”

“Người
đó nói, người đó có thể đoán trước đối tượng của nụ hôn đầu tiên với người ta
là ai, hơn nữa nụ hôn đầu tiên của đối phương cũng là người ta, cậu nói, có
phải là gạt người hay không?” Triêu Huy  nhớ tới vẻ mặt của Chu Vệ không
khỏi run lên, rất là yêu nghiệt.

Tiểu
Khê lập tức cảm thấy hứng thú, hỏi: “Tiểu Huy Huy, cậu đã  KISS với Dương
Cảnh chưa?”

“…
Chưa.” Triêu Huy đỏ mặt trừng mắt nhìn Tiểu Khê, không rõ vì sao cô lại
hỏi về chuyện của mình.

“Ah
~~~~” Tiểu Khê ái muội nói, ánh mắt quét qua người Tiểu Huy, “Tớ nghĩ, cậu nên
tin lời người bạn đó đi.”

“Cậu
làm sao mà biết?” Triêu Huy hỏi.

“Tớ
tất nhiên là biết, người không biết mới là kẻ ngu ngốc.” Tiểu Khê quăng ra một
câu, rồi lại tiếp tục sự nghiệp đọc tiểu thuyết của mình.

Ai,
Tiểu Huy thật sự  ngốc nghếch, ám chỉ rõ ràng như vậy mà không hiểu, chẳng
lẽ chỉ số tình yêu của cô nàng thật sự là số âm? Lại không nghĩ tới là, nụ hôn
đầu tiên của Chu Vệ đại nhân gìn giữ lâu như thế, quả thực so với vạn năm chịu
phản công còn khó được a ~~~ Tiểu Huy đúng là tích quá nhiều phúc, thực hâm mộ
quá à ~~~~~

Triêu
Huy nhìn Tiểu Khê không để ý tới mình, có vẻ ấm ức, cô chỉ là không rõ, giải
thích một chút cũng không được sao. Ngay cả Tiểu Khê cũng nói là thật, vậy đại
khái đó là sự thật, nhưng mà, anh làm sao đoán trước được? Cô hoàn toàn không
thể tưởng tượng đối phương là ai, như thế nào, tính tình ra sao…


suy nghĩ mãi, lâu như vậy cô vẫn chưa nghĩ ra, nhất định anh sẽ chê cười cô.

“Anh
không có chê cười em.” Chu Vệ ra sức thanh minh, nhưng Triêu Huy vẫn không chịu
tin.

“Nếu
đã như vậy, anh nói cho em biết đáp án đi, làm sao anh có thể đoán trước được?”
Triêu Huy nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay anh.

“Không
phải là anh không muốn nói,” Chu Vệ cười đẩy tay cô ra, “Mà là nói ra sẽ lập
tức mất đi linh nghiệm.”

Mất
đi linh nghiệm? Triêu Huy bắt đầu mơ hồ.

“Anh
đang kể chuyện cổ tích hay sao?” Cô hỏi.

“Phải
nói là niềm tin, càng nghĩ thành công, xác suất  thành công sẽ càng lớn.”
Chu Vệ lại xoa đầu cô, làm cho tóc của cô lõa xõa ra, “Chuyện này giống như lời
ước trong ngày sinh nhật vậy, để sâu trong tâm trí, sau đó khích lệ bản thân cố
gắng thực hiện. Nếu nói ra để tiểu thiên sứ bướng bỉnh nghe thấy thì sẽ không
thực hiện được, không phải sao?”

Triêu
Huy: …

Tha
thứ cho cô không có một chút tế bào lãng mạn nào, một chút cô cũng không hiểu.

“Sau
này em sẽ biết, không cần phải sốt ruột.” Chu Vệ nói, “Mỗi người đều không chỉ
có một bí mật, em không thể mỗi bí mật đều theo đuổi đến cùng như vậy, anh cũng
không muốn cho em biết sớm đâu.”

“Vì
sao?” Cô cảnh giác nhìn anh.

“Bởi
vì như vậy cuộc sống sẽ mất đi nhiều thú vị.” Chu Vệ cho cô một nụ cười yêu
nghiệt.

“Anh…”
Triêu Huy hết chỗ nói rồi.

Người
này, quả nhiên là đang trêu chọc cô mà.

Bình
thường ACM huấn luyện đều trước một năm, từ tháng  9-12 tham gia vòng đấu
khu vực, sau đó tháng 3-4 năm sau thì tham gia trận chung kết, cho nên Triêu
Huy không hiểu tại sao bản thân mình lại được mời vào trong đội.


mò giết chết con mèo, cô không muốn số phận mình bi thảm như chú mèo kia nên
nhất định không hỏi. Nhưng mà, không hỏi không có nghĩa là người khác sẽ không
đào hố chờ cô nhảy vào…

Hôm
nay thầy hướng dẫn không tới, Triêu Huy không có việc gì nên tới phòng máy
luyện đề thi. Nhìn thấy cô, QM thoáng bất ngờ mất một giây, sau đó lấy ra một
tờ đề để trước mặt cô.

Triêu
Huy cũng không ngờ tới, bởi vì đội trưởng bình thường sẽ không chủ động hướng
dẫn, mà là chờ cô bắt đầu làm bài rồi hung hăng nhìn cô chằm chằm một cách quỷ
dị, thỉnh thoảng còn phát ra một hai tiếng cười lạnh âm trầm, khiến cho cô cảm
giác như có một con dao đằng sau lưng, như đứng trên đống lửa, như ngồi dưới
đống than… Nhưng hôm nay, anh lại đột nhiên trở nên thân thiện dễ gần khiến cho
cô có chút cảnh giác.

Trực
giác của Triêu Huy luôn luôn chuẩn, lần này cũng đoán trúng… Quả nhiên càng là
mỹ nữ tâm địa càng độc ác (bởi vì Tĩnh Tĩnh thường như thế, chị họ cũng vậy),
đội trưởng càng hòa nhã thì đề bài càng có nhiều nghi vấn —— cô làm gần 3 giờ,
lại vòng trở lại bước thứ 3, thử đi thử lại NNNNN lần rồi…

“Triêu
Huy.” QM ngồi đối diện ngẩng đầu, đột nhiên nói, “Em có biết đề bài mà em đang
làm là cái gì không?”

“Cạm
bẫy của đội trưởng…” Triêu Huy bất mãn nói, khiến cho A Hải cười lăn cười bò.

Ha
ha ha, nói quá chuẩn, đúng là cạm bẫy, lại có người dám ngang nhiên nói như vậy
trước mặt QM…

“Em
nói vậy cũng được.” QM không để ý tới A Hải đang cười như điên, lại nhìn chằm
chằm Triêu Huy như cũ: “Chính xác mà nói, đó chính là vũ khí bí mật của
bọn anh.”


khí bí mật… Bí mật?!

“Em
muốn biết vũ khí bí mật không?” QM dụ dỗ bỏ ra mồi câu.

Lại
là bí mật… Sao nơi nơi đều có bí mật vậy? Triêu Huy theo trực giác lắc đầu,
nói: “Nếu là bí mật, thì tiếp tục bí mật đi, em chỉ cần làm đề là được rồi.”

QM
cùng A Hải ngây ngốc, không biết nói gì.

Này…
Kịch bản sao lại thành ra như vậy? Theo kế hoạch, Triêu Huy sẽ phải bị vũ khí
bí mật bắt làm tù binh, sau đó bắt đầu thay đổi triệt để, từ nay về sau bỏ hết
tâm sức để đi tìm cái gọi là bí mật, con mèo luôn nhảy vào cái bẫy tò mò, không
phải sao? Đây là chiêu lừa gạt phổ biến của các sư huynh với đàn em mới vào,
sao cô có thể may mắn thoát khỏi?

Con
người chẳng phải luôn tò mò với bí mật của người khác sao???  

 

Chương 26 :Đại Sự Bất Thành, Tiểu
Sự Bất Đoạn.(*)

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

(*)
Đại sự chưa thành, việc nhỏ không nên đứt đoạn.

Trải
qua một khoảng thời gian huấn luyện, về cơ bản Triêu Huy đã vượt qua được đợt
sát hạch của đội, cùng hai bạn nam sinh đồng cấp lập thành một team, tham gia
cuộc thi đấu năm nay. Hai nam sinh, một người cùng khóa với Chu Vệ, tên là
Giang Tân, một người khác lớp, tên là Mã Trác Thành. Hai người này Triêu Huy
đều không quen, tình cảm chiến hữu hi vọng có thể dựa vào những ngày sau mà bồi
dưỡng.

Giang
Tân cùng Mã Trác Thành trước kia cùng với một sư huynh khác chung đội huấn
luyện, có rất nhiều kinh nghiệm thi đấu thực tiễn, cân nhắc việc sư huynh sang
năm không thể thi đấu được nữa, mới cố ý tìm một người để bổ sung, sau đó
Trương Quân đề cử Triêu Huy… Nói thật là, ban đầu ai cũng đều lo lắng, không
riêng gì không tin tưởng kĩ thuật của cô, còn bởi vì cô không ngừng liên quan đến
những chuyện xấu, khiến cho việc luyện tập sẽ bị ảnh hưởng, có vẻ như cô mỗi
ngày còn phải lo đối phó với những vấn đề rắc rối kia, còn có tâm trạng nào để
đến luyện đề? Nhưng sau khi năng lực bộc lộ ra, mọi người đều không còn gì để
nói.

Team
của bọn họ tạm thời là đội dự bị năm nay, cũng là đội hạt giống của trường năm
sau, cần một cái tên đại diện gây tiếng vang để tới khi vừa truyền ra ngoài đã
có thề hù dọa một đám đối thủ. Vì thế, toàn đội còn cố ý tổ chức một buổi họp
mặt long trọng gọi là đại hội tham thảo, một phen rầm rầm rồ rộ như vậy.


người đề nghị gọi là “Bỗng nhiên nổi tiếng”, “Dọa chết người không đền mạng”,
“Cực kì cao thủ”…

Triêu
Huy: “…” Cho dù là chuyên nghành máy tính cũng không cần phải thiếu chiều
sâu như vậy chứ?

Còn
có người đề nghị cái gì “Vĩnh viễn thứ nhất”, “Ta không đứng thứ hai”, “Đánh
ngươi chạy lui 900 dặm”…

Triêu
Huy lại trầm mặc…

QM
nghĩ nghĩ, cũng nói một câu: “Nghịch hành giả”. ( Đi ngược dòng người)

Ừm…
Cảm giác cũng không tệ.

Những
người khác cũng đều nêu ra ý kiến của bản thân, Giang Tân nhìn nhìn Triêu Huy
chưa nói câu nào, hỏi: “Này, em có ý tưởng gì không, em cũng là một trong những
thành viên quan trọng nhất của đội mà.”

Mọi
người đang thảo luận chợt dừng lại, quay đầu nhìn Triêu Huy.

Triêu
Huy nhất thời cảm thấy khó xử,  ánh mắt mọi người quá mức nóng bỏng, khiến
cho cô hoài nghi bản thân mình có phải đã biến thành RMB hay không. (RMB:
nhân dân tệ =)) )


vừa định mở miệng, điện thoại bỗng vang lên, trước ánh mắt như thiêu như đốt
của mọi người liền nghe điện thoại.


điện thoại của Chu Vệ, anh nói: “Anh đi Thanh Hải tham gia một cuộc hội thảo
nghiên cứu, thời gian ba ngày, mọi việc trong nhà đành phiền em vậy.”

(Sa:
Sao như ông xã dặn dò bà xã trước khi đi công tác thế nhỉ)

“Khi
nào thì anh xuất phát?”

“Chuyến
bay đêm nay. Chăm sóc con anh cho tốt nhé, nó buổi tối hay sợ hãi lắm, em tới
đó ở cùng nó đi.”

Chó
cũng sợ bóng tối ư? Triêu Huy vô lực nói: “Ý của anh là bảo em ở lại qua đêm?”
Cô chẳng những là bảo mẫu cho cún, nữ đầu bếp, còn kiêm thêm nhân viên quản lý?
Anh hẳn là nên làm người khai thác tài nguyên nhân lực mới đúng, ra sức đào bới
nhân tài tiềm năng sau đó đem vắt kiệt sức lao động, bản lĩnh thật là lãng phí
quá.

Qua
đêm? Mọi người đang quang minh chính đại nghe lén lóe ra tia bát quái, chắc là
đang nói chuyện điện thoại với Chu Vệ, không ngờ đã tiến triển tới mức này rồi
cơ à, độc nhất vô nhị a độc nhất vô nhị.

“Thông
minh. Đáp đúng có thưởng, nghĩ xem muốn thứ gì nào, anh nhân tiện mang về cho?”
Chu Vệ hào phóng nói. Chỉ cần không phải thứ gì quá khó tìm hay khó đem về, anh
đều có thể mua cho cô.

“Một
cái tên.” Triêu Huy trả lời.

“Tên
gì?” Đối với việc cô thường xuyên nói những chuyện không liên quan tới phạm vi
câu chuyện anh đã sớm thành thói quen nên không chút chần chờ Chu Vệ liền hỏi.

“Đội
của chúng em cần một cái tên nghe thật lợi hại, anh đặt cho một cái đi.” Triêu
Huy lười nghĩ, càng bởi vì cô cảm thấy dù sao bản thân mình cũng không có sở
trường về mấy chuyện này, vừa vặn Chu Vệ gọi tới, thôi thì đành lợi dụng anh
chút vậy.

Triêu
Huy gác điện thoại, bởi vì mấy tên trong đội quá mức ngốc nghếch mà đề xuất một
cái tên.

Archer.

Xạ
thủ hoặc là mũi tên sắc bén xuyên phá bầu trời


. . .

Cuối
cùng, “Archers” trở thành tên gọi của đội Triêu Huy.

Đã
là ý chí kiên định của xạ thủ cao quý, lại là mũi tên xuyên phá bầu trời đêm mù
mịt, ý nghĩa biết bao… Chu Vệ anh ấy cả ngày chỉ biết nghĩ tên hay sao mà lợi
hại đến vậy, ngay lập tức đã nghĩ được cái tên rồi.

(Sa:
Tên của Thọ Thọ anh còn bẻ cong thành thẳng nữa là cái tên của đội, muỗi!!!)


Chu Vệ lúc này, luận văn tốt nghiệp đã chỉnh sửa tới lần thứ hai, chỉ chờ bảo
vệ rồi tốt nghiệp. Anh tự mình liên hệ với thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh,
trước tiên ở chỗ thầy hướng dẫn tìm hiểu những mục cần lưu ý, ở văn phòng luật
sư về cơ bản anh lên kế hoạch những mục tiêu cơ bản cần phụ trách.

Tuy
cũng có mấy lần xảy ra khó khăn nhỏ nhưng đều là những chuyện nhỏ nhặt không
đáng kể, chuyện đáng để nhắc đến hình như chỉ có một sự kiện.

Chuyện
sự thể là như thế này, bạn học Đông Yến của chúng ta là một kẻ mặt ngoài bình
tĩnh nhưng nội tâm thì như lửa đốt, ở trong trò chơi tung hoành thiên hạ kiêu
ngạo xưng hùng xưng bá khiến cho tất cả đám nam nhi đều ảm đạm thất sắc với
cương cường nữ tử (cô gái mạnh mẽ), nhưng máy móc cũng có lúc thành rỉ sắt,
huống chi là người? Bạn Đông Yến là thế vậy mà lại làm ra một chuyện khiến cho
cô đời này cũng không ngẩng đầu lên được, chuyện mất mặt đến mức muốn quăng đến
tận Thái Bình Dương.

Đông
Yến cùng vài người bạn thời trung học tụ tập, trong đó có hai người bạn học là
một đôi. Người khác có một đôi với nhau hay không vốn chẳng liên quan gì với
Đông Yến, nhưng không hay là vị nam sinh kia từng là bạn trai của bạn thân Đông
Yến; mà cô chẳng may lại nhớ tới bạn tốt từng khóc lóc kể lể với mình, hơn nữa
đôi tình nhân kia còn không coi ai ra gì anh anh em em bày ra hình tượng buồn
nôn trước mặt. Huyết áp trong cơ thể cô một mạch tăng vọt, ý chí chiến đấu bùng
phát đạt giá trị lớn nhất trong lịch sử.

Bực
tức Đông Yến ra vẻ vô tâm thốt ra một câu “Này, hai người các ngươi bắt đầu cặp
kè từ lúc nào vậy?” Bắt đầu gây chiến.

Nữ
sinh kia vì bảo vệ tình yêu thái độ giống như sói mẹ một mực che chở sói con,
cô ta cảm xúc trào dâng phát biểu một bài diễn thuyết về tình yêu chân thực
không gì sánh được, ý đồ muốn để cho mọi người phải ngưỡng mộ tình yêu vĩ đại
của cô ta.

Đông
Yến liếc mắt một cái nhìn nam sinh yếu đuối tránh ở sau lưng cô gái kia, tàn
nhẫn nói: “Tiểu Tam cũng rất thích đem chuyện tình yêu nói ra ngoài miệng.”


Mọi
người ngây ngẩn cả người, vị nữ sinh kia mặt vặn vẹo, vị nam sinh kia tái cả
mặt.

Tranh
cãi liền biến thành đại chiến nước miếng.

“Tôi
đoạt đấy thì sao? Ai khiến cô rảnh hơi xen vào chuyện của người khác? Ngưu tầm
ngưu mã tầm mã, bạn tốt của cô với cô đều giống nhau, cả đời cũng tìm không
thấy một người đàn ông tốt, ghen tị nên tiếng chó sủa cũng vang hơn.”

Đàn
ông tốt? Ghen tị? Đông Yến mặt không chút thay đổi nhìn nhìn, lửa giận trong
lòng càng lúc càng mãnh liệt. Chất lượng mặt hàng tầm thường, chỉ có người
không có mắt mới coi cậu ta là bảo bối, bạn tốt trước kia bởi vì còn trẻ không
biết mà lầm đường lạc lối, may mắn hiện tại thoát ra rồi.

Nếu
người ta đã khiêu khích, không ứng chiến có vẻ mình rất không tôn trọng kẻ địch
thì phải.

Sau
đó, Đông Yến làm một động thái khiến cho cô thời điểm về sau hồi tưởng lại đều
cầu nguyện chính mình chưa làm ra hành động ấy, cô lấy điện thoại di động ra,
ấn xuống một một dãy số từ khi có được vẫn chưa một lần gọi tới.

“Là
Chu Vệ sư huynh phải không ạ, em là Đông Yến, anh có thể tới đây một chuyến
được không?”

Kết
quả không cần nhiều lời.

Khi
dáng vẻ cao ngất của Chu Vệ  xuất hiện trước cửa, ánh mắt của mọi người
đều trừng lớn; chờ tới khi anh ngồi xuống bên cạnh Đông Yến, miệng mọi người đã
há ra đủ để nhét vừa một quả trứng gà, các cô gái vừa hâm mộ lại vừa ghen tị
rục rịch. Trời ạ, Thái Cực phẩm a! (cực phẩm vũ trụ)

Biểu
hiện của Chu Vệ đại thần lại khiến cho nội tâm của các cô gái nước miếng oa oa
oa chảy ròng ròng. Anh thế mà lại vì cái vị trí ngồi của Đông Yến thường xuyên
có người đi lại mà quan tâm đổi chỗ cho cô, chàng trai này, quả thực là ác ma
chất lượng cao chuyên môn dụ hoặc nữ sinh sa đọa. A ~~~ ác ma a, vì sao trên
thế giới chỉ có một mình anh?

“Oa,
chàng trai của cậu thực khiến cho người ta thèm nhỏ dãi.” Một bạn học vụng trộm
nói với Đông Yến.

Đông
Yến không dấu nổi vẻ đắc ý hướng cô nữ sinh bị khí thế áp đảo cười lạnh, nói:
“Chu sư huynh là bạn trai của bạn cùng phòng với tớ, tuy rằng không phải là của
tớ, nhưng là mỗi ngày nhìn người vĩ đại như vậy, những người khác đều trở nên
khó coi. Em thật đáng thương , về sau nếu tìm không được bạn trai làm sao bây
giờ? Sư huynh?”

Nam
sinh “Khác” ở đây đều buồn bực, nhất là một vị nam sinh nào đó.

Chu
Vệ cười, nói: “Không sao đâu, đến lúc đó anh có thể giới thiệu người vĩ đại hơn
cho em.” Dựa vào câu nói “Bạn trai của bạn cùng phòng” của cô, hẳn anh nên cố
gắng giúp đỡ cô, lấy lòng bạn bè xung quanh, hình như là một trong những biện
pháp hay trong việc theo đuổi con gái.

Chúng
nữ hâm mộ, chúng nam xấu hổ, Đông Yến lại có chút thụ sủng nhược kinh, Chu Vệ
là người dễ dàng thương lượng như vậy sao?

Chuyện
Đông Yến giữ gìn mặt mũi của mình không lâu sau đó không cẩn thận bị bại lộ,
khiến cho cô bị mọi người khinh bỉ một phen —— mỹ nam kế luôn luôn là thủ đoạn
bản thân cô rất khinh thường, cô lại dùng cách như vậy để đối phó… Thanh danh
một đời, chung quy lại bị hủy hoại bởi ý nghĩ bốc đồng lần này.

Triêu
Huy thì lại có thêm một kinh nghiệm, hóa ra Chu Vệ còn có thể lợi dụng như vậy,
cô lại được mở mang.

Còn
Chu Vệ thì trong kế hoạch《  Tổng tiến công chiếm đóng Triêu Huy  》ghi
nhớ tên Đông Yến —— bên phe cánh trong doanh trại quân địch đã thành công khống
chế được một tên, giành được thắng lợi mang tính chiến lược.

Tấn
công chiến đấu vẫn còn đang tiếp tục.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+