Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 33 – 34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Thi Đấu Thắng Lợi.

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

Tiêu
diệt tình địch tiềm tàng xong, tâm tình Chu Vệ rất tốt, nhưng lại nghĩ đến sau
này có lẽ sẽ không có người để mắt giúp mình, mưu kế vừa lóe lên, anh liền trực
tiếp tìm tới QM.

QM
là một người vô cùng cá tính, đối với hành động mua chuộc của Chu Vệ rõ ràng
hoàn toàn chẳng thèm ngó tới: “Không ngờ cậu cũng là một gã tục nhân như vậy.”

Chu
Vệ cười lạnh: “Bản thân đang sống nơi thế tục, há có thể không tầm thường?
Không biết phần đại lễ này có thể để cho người có địa vị cao nhân nhượng trước
người có địa vị thấp.”

QM
thấy Chu Vệ đưa tới một tờ giấy, phỉ nhổ mình mất ba giây, mặt không đổi sắc
đưa tay tiếp nhận, nói: “Cậu thắng.”

Đó
là vé vào cửa của hội những người yêu thích máy tính lớn nhất thành phố B, chỉ
có cái máy tính ngu ngốc mới có thể cự tuyệt.

Từ
đó, trong học viện máy tính không có chàng trai nào dám tiếp tục có ý đồ với
Triêu Huy, Chu Vệ cứ thế mà vô tư bình yên tiến quân thần tốc.

Cuối
tuần Chu Vệ về nhà, mẹ già nấu một bàn đại tiệc lớn, muốn đền bù thật tốt cho
anh và Phương Di.

“Di
Di, con không phải là thích ăn sườn xào chua ngọt sao? Ăn nhiều chút đi.” Chu
mẹ liều mạng gắp thức ăn cho Phương Di. Đứa nhỏ này là bảo bối ở trong nhà,
nhất định không quen ăn thức ăn ở canten trường, thật khiến cho cả nhà lo lắng
mà.

“Cám
ơn dì cả.” Phương Di liếc mắt một cái nhìn sang Chu Vệ, kiên trì ăn. Ai…… Mỗi
ngày chạy tới chỗ anh họ ăn chực cơm, đã quen ăn mấy món thanh đạm sư tỷ làm mà
tay nghề cũng rất phong phú, về nhà ăn đồ dì cả nấu, cảm giác có chút hơi ngấy.
Nhưng không thể nói với anh họ, cũng không thể nói với ai trong nhà, thế nên cô
đành làm bộ dáng của một đứa trẻ đói bụng, miễn cưỡng cái dạ dày của mình.

“Tiểu
Vệ, buổi chiều ba con muốn con tới nhà chú Lương, con đi cùng đi.” Chu mẹ nói.

Chu
Vệ ngẩng đầu, nhìn ba anh không thấy nói câu nào, hỏi: “Ba đi nói chuyện công
việc, con tới để làm gì ạ?”

“Đi
thắt chặt tình cảm. Chú Lương con mấy ngày hôm trước vẫn càu nhàu là lâu rồi
cũng không gặp con, vừa hay Thụ Di cũng ở nhà, nên lại đó chơi đi.” Chu mẹ vẻ mặt
nhiệt tình. [Sa: Chu mẹ có âm mưu gì vậy, con nghi lắm]

Chu
Vệ vừa định gật đầu, nhưng nhìn đến cô em gái đang ra sức nháy mắt với mình,
cho nên nói: “Không được rồi, con và Phương Di còn có việc.”

Chu
mẹ vẻ mặt kỳ quái: “Chuyện gì?” Thằng bé này từ trước tới nay không phải là
phiền nhất Phương Di quấn quít lấy nó sao?

“Chính
sự ạ.” Chu Vệ vẻ mặt nghiêm túc nói.

Chu
mẹ thấy vậy, cũng không nói thêm gì, ngược lại nhìn về phía Phương Di, Phương
Di liều mạng vùi đầu ăn cơm, miễn bình luận.

Ăn
cơm trưa xong, hai anh em liền chui vào trong phòng, không biết là đang giở trò
quỷ gì.

Qua
thật lâu cũng không thấy hai đứa có động tĩnh gì, Chu mẹ cảm thấy kỳ quái, liền
gõ cửa, cũng không thấy trả lời. Đẩy cửa đi vào, thiếu chút nữa phá hỏng không
khí, hai chúng nó nói chuyện chính sự gì , đang chơi game thì có.

“Ngài
đừng tức giận mà, không phải là chưa tới giờ sao?” Phương Di nịnh nọt, sau đó
thúc giục Chu Vệ nói: “Sắp trễ rồi, mau tắt máy mau tắt máy.”

Chu
Vệ nhìn đồng hồ trên máy tính, đi theo Phương Di tới phòng khách, mở ti vi,
chuyển đến một kênh truyền hình địa phương.

Chu
mẹ càng thêm buồn bực, té ra chúng nó nói chính sự lại là xem ti vi? Quả thật
là ngạc nhiên, Chu Vệ rất ít khi chú ý tới tin tức địa phương, lại rất ít khi
xem tới mấy kênh truyền hình địa phương.

Đợi
được một lúc, Phương Di hưng phấn mà kêu lên: “Anh, bắt đầu bắt đầu.”

Cái
gì bắt đầu? Chu mẹ tò mò nhìn sang. Hóa ra là một bản tin phỏng vấn, hình như
là cuộc thi giữa mấy trường đại học gì đó….

Chu
Vệ dường như lại chú ý tới nơi khác, khu vực thi đấu của ACM, khẩn trương chờ
đợi.

Cuộc
tranh tài đã diễn ra được bốn tiếng rưỡi, chỉ còn lại nửa giờ cuối cùng, xem
rốt cục đội nào trong thời gian ngắn nhất giải quyết được nhiều lỗi nhất.
Camera quét qua tất cả tuyển thủ dự thi, bọn họ tập trung suy nghĩ, cố vắt
hết óc, có người thậm chí không ngừng bức tóc mình, thật là sự dữ dội trong im
lặng.

Trận
đấu kết thúc, qua một hồi lâu, ban tổ chức cầm danh sách đội thắng cuộc đi ra.
Đại học A có ba thành viên trong đội giành được quyền tham gia cuộc tranh tài
trong cả nước, ba thành viên trong đội có hai người là sinh viên năm thứ
ba đại học. Trong đội “Archers” còn có một thành viên nữ tên là Trần Triêu Huy.

“Thật
là lợi hại nha.” Phương Di lòng tràn đầy sùng bái. Mặc dù cô cũng không hiểu
ACM là cái gì lắm, nhưng chỉ cần xem sinh viên từ các trường đại học cao đẳng
của thành phố B tranh tài cao thấp chém giết lẫn nhau đến khi chỉ còn mười đội,
cũng biết thi đấu kịch liệt đến cỡ nào. Vậy mà sư tỷ ngơ ngác lại dễ dàng loại
được 5 đối thủ ra ngoài, có thể biết được tỷ có bao nhiêu lợi hại……

Chu
Vệ xem ti vi mà có vẻ mấy nhà sung sướng mấy nhà buồn, trong lòng một mảnh ấm
áp. Cô vượt qua rồi, thật là có chút hưng phấn, nhưng đồng thời tránh không
được có chút thở dài xúc động …… Sau này cô sẽ càng bận rộn hơn.

Đến
khâu phỏng vấn, phóng viên phỏng vấn cảm nghĩ của người thắng trận.

Hỏi
QM giờ phút này có cảm tưởng gì, QM thờ ơ thoáng nhìn, nói:“Đúng như dự đoán,
không vui mừng chút nào.”


giả đổ mồ hôi hột…… Lão đại ngài cũng quá tự tin đi?

Lúc
hỏi Giang Tân đội trưởng đội “archers”, anh rất đúng trọng tâm nói một số lời
cảm kích, tạm được. Ký giả lại đặc biệt chú ý tới Triêu huy, hỏi:“Xin hỏi là nữ
sinh duy nhất trong đội chiến thắng, cô có cảm tưởng đặc biệt nào không?”

Triêu
Huy theo thói quen hơi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cười nói:“Không có ạ.”

“Làm
sao có thể không có được? Cô là nữ sinh duy nhất tham dự, vinh hạnh đặc biệt
như vậy, thế nào cũng phải có chút thụ sủng nhược kinh chứ?” Ký giả không cam
lòng khi một chủ đề như vậy mà chỉ vì một câu nói mà bị dập tắt.

Triêu
Huy lại suy nghĩ trong chốc lát, hỏi: “Vậy anh đối với chuyện phụ nữ sinh con
có ý kiến gì không?”


giả sửng sốt, nói:“Đó là chuyện rất tự nhiên, không có gì đặc biệt.”

“Cũng
giống như chuyện phụ nữ sinh con, tuyển thủ tham gia thi đấu mà chiến thắng,
đều là do bản chất năng lực, không có ý nghĩ đặc biệt gì.” Triêu Huy bình tĩnh
nói.


giả hết chỗ nói hoàn toàn rồi…… Sinh viên đại học A vì sao lại làm khó người ta
đến vậy?

Phương
Di cũng không nói gì…… Nếu như đây là sư tỷ cố ý, có thể gọi đây là cá tính,
nhưng mà cô căn bản không có ý thức được nói như vậy có cái gì không đúng, đơn
thuần là bản tính trời sinh……Trời sinh mà……

Đây
chính là chỗ rất đặc biệt của cô, Chu Vệ cười, trời sinh khó trị nha.

“Các
con quen biết sao?” mẹ Chu nhìn hai anh em chúng nó vui mừng hiện rõ trên mặt,
thử dò xét. Cô bé này, thật đúng là có chút đặc biệt.

Chu
Vệ nhìn qua, trong mắt có loại đắc ý nói không nên lời,  Phương Di nhìn
một chút, nói: “Là một sư tỷ rất tốt.”

Quả
đúng là một sư tủy thật tốt mà, không quản mệt nhọc, nấu đồ ăn rất ngon, chơi
game rất khá, lại còn giúp sửa chữa máy vi tính không công. Ban đầu cô còn
tưởng rằng là tốc độ internet chỗ anh họ cao, kích động bèn ôm máy vi tính xách
tay của mình đi tới đó chiếm lấy dây mạng, kết quả……

Anh
họ cười lạnh, hỏi cô có biết máy tính của sư tỷ được cài đặt hay không. Cô dĩ
nhiên không hiểu, sư tỷ giải thích cho cô một lúc mà cô nghe cũng chẳng hiểu
gì, chỉ biết là cùng một tốc độ internet, máy tính của sư tỷ so với máy cô
nhanh gấp ba…… Cô vẫn ngu ngốc hỏi nhãn hiệu máy tính nào mà lại tốt như vậy.
Sư tỷ nghĩ nửa ngày, mới nói bề ngoài là nhãn hiệu xx, phụ kiện bên trong đều
là tự mình chọn, hơn nữa còn cài một số phần mềm máy tính chuyên nghiệp…..

Thạt
là may, sau đó sư tỷ lại giúp cô làm tăng tốc độ truy cập, nếu không cô thật sự
cảm giác mình bị chết một cách không đáng. [hỏi: Chết như thế nào?– ngu mà
chết.]

Chu
mẹ mơ hồ cảm thấy có chút không giống với lúc trước. Thằng bé Chu Vệ này, lúc
nào cũng nghiêm túc, trong lòng tính toán cái gì cũng sẽ không để cho bà biết,
nhưng hôm nay nó hình như có chút cao hứng thì phải. Nhìn nó cùng Phương Di mắt
đi mày lại, không biết cùng con bé kia làm chuyện xấu gì nữa.

Con
trai lớn rồi, mẹ không quản được nữa.

====


poi: Chương sau ngọt ngào + lãng mạn.

Chương 34: Sự Lãng Mạn Của Hai
Người.

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

Thời
điểm chính thức yêu nhau được một tháng, Chu Vệ đã dành cho Triêu Huy một sự
ngạc nhiên lớn.

Anh
sáng sớm đã gửi tin nhắn nói rằng ngày hôm đó anh bận rộn nhiều việc, muốn cô
buổi trưa qua trông nom Thọ Thọ.

Triêu
Huy không nghi ngờ gì anh, giữa trưa tan lớp liền chạy tới, lại không phát hiện
tung tích Thọ Thọ đâu. Tìm kiếm khắp nơi, phát hiện trên bát ăn cơm của Thọ Thọ
có dán một tờ giấy: “Cuộc sống thật nhàm chán, chúng ta đều cần một chút thử
thách. Đồ vật bắt đầu bằng chữ S, đồ vật bắt đầu bằng chữ M.” (*)

Triêu
Huy ngẩn ngơ… Quả nhiên anh rất là nhàm chán. Nghĩ ngợi một lát rồi chạy đến
bên giá sách nhìn nhìn, tìm được một quyển《Luật dân sự đại cương》mở
ra, tìm được tờ giấy thứ hai: “Không rời em, mỗi ngày được em ôm, em nằm lên,
tôi cảm giác thực hạnh phúc.”


Anh nói là ngược luyến sao?

Triêu
Huy không nói gì lật chiếc gối đầu lên, tìm được tờ giấy thứ ba viết: “Em thích
mơ mơ màng màng hướng tới tôi, để cho tôi nhìn thấy khuôn mặt chân thực nhất
mông lung nhất của em.”

Chân
thật lại mông lung? Triêu Huy suy nghĩ nửa ngày, tìm được tờ giấy thứ tư bên
cạnh tấm gương trong phòng tắm: tôi thích tính tình cáu giận một chút của em,
có chút buồn bực cũng có chút đáng yêu.”


Điều khiển từ xa.

Triêu
Huy ở  dưới TV tìm được tờ giấy thứ năm: “Tôi thuộc về bạn
bè phương xa, thuộc về tuổi trẻ mông lung yêu say đắm, cũng thuộc về người
yêu thần bí chưa từng gặp mặt, còn em thuộc về ai?”

Thế
này làm khó Triêu Huy rồi, cô suy nghĩ cẩn thận thật lâu cũng chưa nghĩ ra là
cái gì. Phương xa? Tuổi trẻ? Chưa từng gặp mặt… Điện thoại? Internet? Đều không
có a… Có cái gì có thể liên lạc khi hai người không thấy mặt? A… Hòm thư.
Bạn bè phương xa gửi thư, thiếu niên nhắn gửi thư tình, còn có mật ngữ tình
nhân không thấy mặt… Thật là lạnh nha, Triêu Huy run rẩy.

Đi
xuống lầu, mở hộp thư  ra, lấy ra tờ giấy: “Nhìn bên phải xem.”

Triêu
Huy không nói gì ngẩng đầu, chậm rãi nhìn sang phía bên phải.


lối vào, Thọ Thọ chậm rãi bước ra, ngồi xuống, nhìn cô, miệng ngậm một nhành
hoa hồng đỏ thắm.

Triêu
Huy ngây ngốc…

Trong
ánh mắt vô cùng kinh ngạc cô nhận lấy đóa hồng, không rõ nguyên nhân. Thọ Thọ
đứng lên, gãi gãi chân của cô, đi ra ngoài, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn cô.

Triêu
Huy bước theo Thọ Thọ đi ra ngoài, liền thấy Chu Vệ anh tuấn cầm một chùm
bóng bay lớn, chờ cô.

“Anh…”
Cô không nói lên lời, không biết là vì quá kinh ngạc hay là vì quá cảm động.

Chu
Vệ đi tới, nắm tay cô, nhẹ nhàng hôn lên gò má, nói: “Thực sự cảm ơn em đã cho
anh một tháng ngọt ngào như vậy.”

Thì
ra là kỉ niêm một tháng yêu nhau nha… Triêu Huy mơ mơ màng màng nhớ lại, trái
tim đập nhanh cực nhanh cũng giống những quả bóng trong tay lơ lửng bay. Cẩn
thận nghĩ lại, vừa rồi những lời gợi ý kia đều biến thành lời ngon tiếng ngọt
của anh dành cho cô, đầu cô càng choáng váng.

Choáng
váng cả một buổi chiều, Triêu Huy đặc biệt làm một cái bánh ga tô siêu lớn làm
quà đáp lễ anh.

Chu
Vệ rất nể tình ăn hết, nói: “Về sau em chỉ có thể làm bánh gato cho anh.”

“Vì
sao?” Cô khó hiểu.

“Đây
là vật đính ước của chúng ta, làm sao có thể cho người khác nếm được? Em muốn
trèo tường sao?” Anh nói có vẻ rất hợp tình hợp lí.

Triêu
Huy 囧… Vật đính ước… Cô còn tưởng rằng Thọ Thọ mới là chứ…

Ba
tháng yêu nhau.

Triêu
Huy có tiết cả ngày, tan giờ học đã là hơn chín giờ tối. Chu Vệ đứng trước
cửa phòng chờ cô, thấy cô bước ra liền kéo cô đi. Đi tới sân vận động, anh từ
ba lô lấy ra một đôi giầy trượt băng giúp cô đeo vào, rồi nắm tay cô vòng quanh
sân vận động trượt một vòng rồi lại một vòng nữa.


từng nói với anh  trước đây hồi còn nhỏ học trượt băng bị ngã gẫy chân,
mọi người trong nhà không cho cô  trượt băng nữa, anh thế nhưng lại nhớ
rõ.

Xa
xa ánh đèn đường mờ ảo chiếu lại đây, cô say đắm nhìn vào đôi mắt như ánh sao
sáng của anh, cùng anh chia sẻ nụ hôn ngọt ngào ấm nóng.

Yêu
nhau nửa năm.

Hai
người đều bận việc, Triêu Huy đi thi đấu, mà Chu Vệ vừa vặn phải đi công tác,
đành bỏ lỡ.

Từ
ngoài trường trở về, đã là đêm khuya, Triêu Huy không muốn quay về phòng ngủ sợ
quấy rầy các bạn, đành tới nhà Chu Vệ trong ánh mắt mờ ám của mấy anh
chàng trong đội.

Đang
ngủ mơ mơ màng màng, mơ hồ nhận thấy được có người kéo chăn lên, nằm ở bên
cạnh.


muốn mở to mắt, một mùi hương quen thuộc bay đến.

“Đừng
thức dậy, tiếp tục ngủ đi.” Chu Vệ giọng khàn khàn mang theo nét mỏi mệt vang
bên tai cô.


cảm thấy không ổn, xoay người muốn đứng lên, lại bị Chu Vệ gắt gao đè xuống
không thể nhúc nhích. “Anh đã mệt như vậy, còn có thể làm chuyện gì được?” Anh
cam đoan.

Ưmh…
Cô mơ mơ màng màng ngủ lại… Nhưng vì sao vừa rồi nghe ngữ khí của anh cảm giác lại
có chút đáng tiếc vậy…

Hai
người ngủ đến lúc trời sáng rõ.

Triêu
Huy là bị liếm mà tỉnh, cô kéo cái chăn cái trùm lên mặt. Sau đó là một tiếng
cười khẽ, chăn bị giật ra, lại là một trận nháo loạn mộng đẹp đụng vào.


giận: “Chu Vệ, anh có thể lôi con trai anh ra chỗ khác được không?”


cứ tưởng là Thọ Thọ… Chu Vệ lại nhẹ nhàng cười, cúi đầu cho cô một cái hôn ngọt
ngào, ý định cùng đoạt không khí.

Dần
dần, nụ hôn vui đùa của hai người dần biến chất, càng ngày càng có xu hướng
không thể khống chế. Vì sao càng ngày càng nóng vậy… Triêu Huy nửa ngủ nửa tỉnh
nghĩ… Trên cổ quả thật, có chút khó chịu… Áo ngủ hình như bị nhấc lên,
cảm giác lạnh lạnh dọc theo thắt lưng hướng lên trên lan ra, dừng lại… Cô
không có mặc nội y, cho nên…

Ôi!
Triêu Huy nháy mắt tỉnh táo, thấy Chu Vệ ghé vào trên người mình, hoảng
sợ, không khống chế tốc độ mạnh nhẹ liền một cước đem Chu Vệ đá xuống giường.

“Anh,
anh… Hơi quá đáng rồi.” Cô đỏ mặt, lắp bắp nói xong, luống cuống tay chân đem
áo ngủ cài lại.

Tuy
rằng bọn họ là người yêu, tuy rằng, tuy rằng bọn họ tình cảm dường như thật sự
rất tốt, thực ra phát sinh chuyện như thế này là rất bình thường nhưng mà,
nhưng mà… Cô một chút tâm lý chuẩn bị cũng chưa có.

Chu
Vệ đứng lên, có chút buồn cười lau mặt, nói: “Anh đi rửa mặt một chút.” Đi được
vài bước, quay đầu lại, ôm ngực, vẻ mặt ai oán tha thiết: “Bà xã đại nhân, lần
sau cước hạ lưu tình, bằng không ông xã em sớm hay muộn cũng hộc máu bỏ mình
mất.” Vừa rồi một cước kia, thật sự là không nhẹ…

Một
cái gối bay đến.

Triêu
Huy giận, ai là bà xã của anh? Còn nữa, cái gì mà lần sau?

……

“Là
cái gì vậy?” Chu Vệ tò mò nhìn chiếc hộp nhỏ đặt trên tay mình, hỏi.

“Quà
tặng.” Triêu Huy bối rối không dám nhìn anh, “Quà tặng nửa năm.”

Chu
Vệ không nói gì, thật cẩn thận mở ra, là chiếc Pocket PC loại mới nhất.

“Anh
 không phải nói máy tính của anh đã cũ rồi sao? Vừa vặn em lại quen một
người bán cái này…” Triêu Huy khẩn trương giải thích, không muốn để cho anh cảm
thấy là mình đã tiêu rất nhiều tiền, “Anh ta còn chiết khấu khá nhiều cho em…”

Chu
Vệ vuốt ve món quà trên tay, rũ mắt xuống, có chút xấu hổ nói: “So với cái
này, quà tặng anh chuẩn bị có chút thất vọng, hy vọng bà xã sẽ không ghét bỏ.”

“Làm
sao em có thể ghét bỏ được? Không đâu không đâu.” Triêu Huy vội vàng tỏ thái
độ, đã quên phủ nhận cách xưng hô bà xã, cũng đã quên mất người âm hiểm giả dối
như Chu Vệ làm sao có thể bởi vì chút đả kích này mà lại suy sụp được.

“Nếu
như vậy, mặc vào cho anh xem đi.” Chu Vệ lấy quà của mình ra.

Triêu
Huy nhất thời có một loại ý nghĩ xúc động muốn tự  sát… Cô cũng không thể
được thu hồi lời nói vừa rồi? Cô thật ghét, ghét muốn chết nha… Tuy rằng là cô
rất thích sờ chất lụa tơ tằm rất thoải mái này, tuy rằng màu sắc cũng là màu
trắng mà cô thích nhất, nhưng mà… Vải vóc quá ít, rất lộ liễu…

“Không
thích cái áo ngủ này sao?” Chu Vệ mặt xụ xuống, hỏi.

Triêu
Huy nhìn anh, lại nhìn áo ngủ trong tay, nuốt nuốt nước miếng: “Không, không
có…”

“Vậy
đi thay đi, để cho anh xem xem.” Chu Vệ gắt gao nhìn cô.

A…
Làm sao có thể! Áo ngủ của cô luôn luôn đều là loại tối bảo thủ, lập tức đổi
sang loại hình gợi cảm này… Lại còn muốn giữa ban ngày ban mặt mặc cho anh xem,
giết cô đi!

Cảm
thấy bản thân trêu đùa đã đủ, Chu Vệ mới kéo cô ngồi xuống: “Anh đùa em thôi.
Hai ngày trước đi bách hóa mua tất, vừa vặn thấy loại áo ngủ này. Vốn cũng
không định mua cái này đâu, nhưng mà xem xét rất nhiều cái, chỉ có cái này là
có chất vải mà em thích.”

Quần
áo là anh mua , anh thích nói như thế nào thì là như thế ấy, Triêu Huy ủy khuất
nghĩ.

Chu
Vệ còn nói: “Cất đi về sau đồng ý lại mặc cho anh xem.”

Triêu
Huy trừng mắt nhìn anh liếc mắt một cái, oán hận đem chiếc váy thả lại vào
chiếc túi, nhét vào trong tủ quần áo.

Mặc
cho anh xem… Có lẽ còn lâu… Cô cũng không dám chắc, bởi vì cô đối với anh càng
ngày càng quyến luyến, càng ngày càng đắm say.

============

Đọc
mấy bức thư của Chu ca sao mà thấy nó ngọt ngào đến vậy. ♥_♥

(*)
Ta giải thích chút vì sao chị Huy lại giải được bức mật thư thứ nhất nhé:

S:
Là chữ cái bắt đầu của từ sách (shu)

M:
Là từ bắt đầu của quyển “Luật dân sự đại cương” (mínfă tonglùn)

Anh
đang đố chị chơi trò giải ô chữ ấy mà

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+