Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 37 – 38 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 37: Sóng Gió Tình Triều

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

Thế gian này
liệu có đoạn tình cảm lưu luyến nào lại không phải
chịu cảnh chia li? Nhất là ở cái quốc gia từ trước tới giờ
luôn có truyền thống về chuyện tình yêu đau khổ như Trung Quốc.
Bằng chứng ư? Đương nhiên là có, Ngưu Lang Chức Nữ
này,  Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài này còn có Bạch
xà – Hứa Tiên nữa… Đó là còn chưa kể đến những chuyện tình bi kịch khắp
đại giang Nam Bắc.

Cho
nên, mặc dù  hòa hợp như cặp đôi Chu Trần, cũng phải chịu qua
thử thách khó khăn, ai lại khiến cho tác giả nhẫn tâm như vậy…

Phương
Di – Người khơi mào cho vụ thảm án lần này hiện có muốn hối cũng không kịp, cô
đúng là không nên hỏi cái vấn đề chết tiệt ấy.

Vấn
đề gì vậy?

——
“Sư tỷ, sau khi tốt nghiệp chị cùng anh họ vẫn ở lại đây chứ?” Như vậy thì thật
tốt nha, cô có thể mỗi ngày đến đây ăn chực cơm & dùng chực net.

Triêu
Huy, Chu Vệ nhìn nhau, trầm mặc mấy giây.

Đối
với tương lai, bọn họ dường như còn chưa từng thảo luận qua, chứ đừng nói là tư
tưởng thống nhất.

Chu
Vệ vì muốn thăm dò cô sẽ nói như thế nào đành mở lời trước: “Khi đó anh còn
chưa có tốt nghiệp, tất nhiên là muốn ở lại nơi này.”

Triêu
Huy nghĩ nghĩ, nói: “Em nghĩ, có thể em sẽ về nhà.”

Gia
gia và bà ngoại hiện sức khỏe đã không còn được như trước, cô cũng từng đồng ý
tốt nghiệp xong sẽ quay về thành phố G, lúc ấy làm sao biết được Chu Vệ sẽ xuất
hiện trong cuộc sống của cô? Lần trước cùng bà ngoại nói chuyện điện thoại, cô
rõ ràng nhận thấy trong giọng nói của bà ẩn chứa một sự nhớ nhung càng ngày
càng sâu đậm.

“Em
về nhà, vậy chúng ta phải tính sao?” Chu Vệ nghiêm túc nhìn cô.

Anh
nói “Chúng ta” tất nhiên không phải chỉ anh và Phương Di, mà là ám chỉ anh và
cô, Triêu Huy hiểu nhưng lại không thể cho anh một câu trả lời thuyết phục.

Ngay
từ đầu, cô cũng không nghĩ tới bản thân sẽ thích Chu Vệ, khi ý thức được mình
yêu anh thì cũng là lúc cô đã không còn đường mà quay đầu lại. Tình yêu ngọt
ngào khiến cô gạt bỏ hết bất an, chỉ đơn thuần cảm thấy được cùng anh bước đi
như vậy là tốt rồi. Đang bước trên con đường thênh thang đó, cô làm sao có thể
nghĩ đến hôm nay đột nhiên lại phải đối mặt một việc nhìn tưởng như yên ổn,
nhưng kì thực sông càng lớn sóng ngầm càng mãnh liệt, không cẩn thận
là có thể làm mồi cho cá bất cứ lúc nào.

“Phương
Di, em về trước đi.” Chu Vệ cảm thấy hai người bọn họ cần phải nói chuyện
nghiêm túc.

Phương
Di ảo não không thôi, nhưng cũng chỉ có thể lo lắng rời đi, cái miệng cô không
khác gì quạ đen, cái tốt thì không hỏi, lại cố tình hỏi cái này —— nhưng cô làm
sao biết được vấn đề này lại là thủy lôi cơ chứ…

“Ở
lại đây đi.” Chu Vệ yên lặng nhìn cô, đôi mắt đẹp chưa bao giờ thực sự nghiêm
túc đến vậy, “Ở lại giúp đỡ anh.”

Triêu
Huy hiểu sự khẩn thiết của anh, nhưng lòng cô cũng vô cùng mâu thuẫn không biết
nên làm gì bây giờ? Một bên là người yêu, một bên là người nhà, cán cân mất đi
điểm cân bằng trong lòng cô đang không ngừng dao động.

“Em,
em đã đồng ý với người nhà… Cho nên…” Cô nên nói như thế nào đây, nói cái gì
đây? [Sa : Nói em đồng ý chứ còn sao nữa]

“Trước
khi nhắc đến chuyện này, em có nghĩ là sẽ ở lại không.” Anh hỏi.


gật gật đầu: “Có.”

“Vậy
thì ở lại đi.” Anh ôm cô vào lòng, ở bên tai cô thủ thỉ: “Ở lại giúp anh, chờ
anh tốt nghiệp thạc sĩ rồi chúng ta lập tức kết hôn.”

“Thế
còn nhà em thì phải làm sao bây giờ?” Cô cũng không chịu thua kém sà vào lòng
anh tìm chút hơi ấm.

“Hàng
năm anh sẽ thu xếp thời gian cùng em về nhà, đi máy bay thật ra cũng không xa
lắm.”

“Nhưng
em phải mở miệng thế nào đây?” Nghĩ đến sự vui mừng mỗi lần cô về nhà,
và sự tiếc nuối không thể che dấu mỗi khi cô phải quay lại trường của gia
gia và bà ngoại, quả thật khiến cô không thể nào mở miệng.

Chu
Vệ khuyên cô: “Con cái lớn khôn sẽ phải bay đi, thân làm cha mẹ tất nhiên sẽ
rất buồn, nhưng quen rồi thì sẽ ổn thôi.”

Anh
không nói thì không sao, vừa nói đến câu này Triêu Huy liền nóng nảy: “Anh nói
thật dễ dàng, dù sao người khổ sở cũng không phải là nhà anh.”

“Sao
em lại nói như vậy?” Chu Vệ cũng không vui vẻ chút nào, anh không nghĩ cô cũng
có lúc tức giận như vậy.

“Còn
hỏi em nói cái gì sao?” Cô đem anh đẩy ra xa, “Vì sao nhất định là em ở lại mà
không phải là anh đi theo em?”

“Anh
còn chưa tốt nghiệp, hơn nữa thành phố G anh lại không quen.” Chu Vệ cố gắng
bình tĩnh nói.

“Dù
sao nhất định chính là anh không thể theo em trở về rồi.”

Trầm
mặc một lát, Chu Vệ hỏi: “Em hiện tại là muốn cãi nhau với anh sao?”

Triêu
Huy nghiêm mặt, xoay người mở cửa rời đi, còn suýt chút nữa va phải Phương Di
đang nghe lén ở ngoài cửa.

Kết
quả là, chiến tranh lạnh bắt đầu…

Không
biết người khác tức giận sẽ như thế nào, còn Triêu Huy càng tức thì chuyện
gì cũng đều không trì hoãn, thậm chí tinh thần lại càng thêm tập trung. Tiểu
Khê sau một hồi buồn bực quan sát liền kết luận: kết cấu đầu Triêu
Huy có thể so sánh với máy tính, không muốn để ý tới ai hoặc việc gì là trực
tiếp gạt qua một bên, công việc trước mắt một chút cũng không bị ảnh hưởng.

Chu
Vệ bên này cũng không thấy biến động nhỏ gì, vẫn như trước đi học, đi làm, rất
bình thường, chỉ không thấy xuất hiện ở dưới kí túc xá nữ nữa mà thôi.

Trong
chuyện này hình như chỉ có một mình người bạn nhỏ Phương Di của chúng ta là
nóng ruột nóng gan, nhưng cô cũng chỉ có thể sốt ruột, trách mình lực bất tòng
tâm. Khuyên anh họ, thì bị nói không phải chuyện của cô, bảo cô ít quan tâm đi.
Tới chỗ sư tỷ xin lỗi, thì mới có hai ba câu sư tỷ liền đem câu chuyện kéo đi
rất xa, tới khi sư tỷ đi rồi mới phát hiện lời cô muốn nói một câu cũng chưa đề
cập đến.

Đúng
lúc này, Hoàng Ngọc Bồi lại tìm đến hẹn gặp Triêu Huy ở quán cà phê ngoài
trường.

Triêu
Huy tuổi còn trẻ, chưa từng trải qua đoạn ân oán tình cừu của cha mẹ
ngày trước, cũng chưa làm cha mẹ bao giờ, ở góc độ nào mà nói đều
không thể lý giải lý do của Hoàng Ngọc Bồi, cho nên toàn bộ thời
gian gặp mặt cô đều im thin thít.

Hoàng
Ngọc Bồi nói đến quá khứ của ông và Trần Hải Viện, trong lời nói mơ hồ có chút
hoài niệm. Hai người là thanh mai trúc mã, hơn nữa cùng đến thành phố B làm
nghiên cứu sinh, cũng đang được cất nhắc vị trí ở đó. Nhưng sau khi kết hôn,
những vụn vặt của cuộc sống đã từng chút từng chút phá vỡ lý
tưởng của cả hai người, chuyện củi gạo mắm muối linh tinh khiến cho bọn họ
không ngừng cãi vã. Cuối cùng hai người ly hôn, ông lúc ấy hoàn toàn không biết
Trần Hải Viện đã mang thai, mãi rất nhiều năm sau mới biết được sự tồn tại của
Triêu Huy, nhưng vì rất nhiều nguyên nhân, vẫn chưa từng đến gặp mặt cô…

Triêu
Huy để mặc ông chìm vào trong kí ức của mình mà không vạch trần lời nói dối của
ông. Thật ra cũng không phải là ông ta nói dối, chỉ là phủi đi quãng thời
gian sai trái, chỉ để lại một mặt tốt đẹp. Cô sớm đã biết, Hoàng Ngọc Bồi cùng
mẹ cô không hoàn toàn yên ổn mà ly hôn, sự thật là mẹ muốn về nhà công tác,
nhưng ông không chịu, hai người hai lý tưởng khác nhau, vừa vặn ông lọt vào mắt
xanh của con gái một vị quan lớn, không ngừng hướng về phía ông mà phát tín
hiệu yêu đương, cuối cùng vẫn là ông lựa chọn phản bội cuộc hôn nhân của mình.
Về phía Trần Hải Viện sau khi biết được việc này liền lập tức đem cô con gái
của vị quan lớn kia ra sỉ nhục một phen, sau đó chủ động ly hôn, yêu cầu đơn vị
triệu hồi về thành phố G…

Cho
dù ông ta có giải thích thế nào thì với cô vẫn là không thể chấp nhận được, còn
khiến cô cảm thấy cuộc sống ở nơi nào mà chẳng giống nhau? Nhưng tức cười là cô
và Chu Vệ hiện tại chẳng phải cũng đang gặp phải vấn đề tương tự hay sao. Chẳng
lẽ mỗi cặp yêu nhau đều có những vấn đề nan giải nào đó? Hay là, từ lúc nhận
lời yêu anh, cô đã nghĩ đến, nhưng lại sợ đáp án cuối cùng, cho nên cô mới trốn
tránh không nghĩ tới chuyện này. Có lẽ, trong tiềm thức, cô đã mặc định khi đối
mặt với sự lựa chọn như thế này, những người yêu nhau đều sớm hay
muộn cũng phải chia tay.

Hoàng
Ngọc Bồi mời cô đến công ty ông thực tập, để có thể chiếu cố cho cô.

Mặc
dù biết công ty của ông là một công ty game rất danh tiếng, nhưng cô vẫn từ
chối, bởi vì cô còn phải thi đấu ACM, không thu xếp được thời gian.

Trước
khi đi, Hoàng Ngọc Bồi còn nói: “Mẹ Hán Văn bà ấy muốn gặp con, khi nào rảnh
mọi người hãy gặp mặt nhau một lần.”

“Chuyện
đó nói sau.” Cô khéo léo từ chối.

“Con…”
Ông do dự một chút, hỏi: “Con không thể gọi ta một tiếng ba sao?”


nhìn ông kì quái, hỏi: “Tôi gọi hay không gọi, có ý nghĩa gì sao?”

Triêu
Huy không phải là trẻ con, cô chẳng đơn thuần mà tin tưởng rằng Hoàng Ngọc Bồi
sẽ hoàn toàn tỉnh ngộ, muốn bù lại hai mươi năm thiếu thốn tình cha cho cô,
biết rõ sự tồn tại của cô nhưng chưa một lần xuất hiện, rồi đột nhiên lại ân
cần săn đón nói không phải thẹn với lòng mình thì chắc hẳn phải có ý đồ
gì đó. Cô bèn gọi điện cho Lý Mộ Thần, nói rõ chuyện này.

“Anh
sẽ tới đó, đến rồi nói sau.” Lý Mộ Thần cũng hiểu được sự tình không chỉ đơn
giản như vậy, nhất là trong hoàn cảnh Triêu Huy đang kiên trì chống án của
Hoàng Hán Văn, Hoàng phu nhân tự nhiên còn hữu hảo như vậy, thật sự rất kỳ lạ.

Chương 38: Cuối cùng cũng tỏ thái
độ

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

Cuối
tuần, Chu Vệ nhận được điện thoại của chú Lương: “Chu Vệ, đã lâu không chơi cờ
với con, ngày mai tới đây chú cháu ta luận bàn mấy ván.”

Chu
Vệ xem ra không có cách nào từ chối được nên đành gật đầu đồng ý, kế hoạch xem
xét một số văn kiện ban đầu coi như tạm thời gác lại.


thế, cả nhà Chu gia rồng rắn kéo đến Lương gia làm khách, Phương Di tất nhiên
cũng đi theo. Không ngờ Phương Di rốt cục lại được may mắn diện kiến dung nhan
thực sự của bà chị Lương Thụ Di mà dì cả thường xuyên nhắc tới.

Về
thân thế của Lương Thụ Di thì có thể nói là con gái kế thừa sự nghiệp của cha,
mà chung quy lại có thể miêu tả nàng ta bằng mấy chữ sau: kỳ nữ có tiếng, muốn
tài có tài, muốn sắc có sắc, muốn gia thế có gia thế, muốn bản lĩnh có bản
lĩnh, quả thực là mười phần toàn năng không có cái gì mà không tinh thông, có
thể ví như một viên kim cương quý giá… Khụ khụ, nhưng dù cho có lợi hại thế nào
thì nàng ta vẫn chỉ là giống như một viên kim cương, mà không phải kim cương…
Ai cũng biết, con gái cho dù bên ngoài có mạnh mẽ đến đâu thì bên trong cũng
đều có nhược điểm trí mạng, mà nhược điểm của người con gái họ Lương này lại
chính là anh chàng Chu Vệ. Haizz chuyện này thật quả là hoa rơi hữu ý mà nước
chảy vô tình, vì một người mà nàng ta phải hạ mình, dùng hết mọi mưu kế, vậy mà
cái tên Chu Vệ kia vẫn cứ dửng dưng với nàng ta. Hai nhà đều đã có ý tứ từ
trước, chỉ tiếc nhân vật chính là Chu Vệ cho dù thế nào vẫn không bày tỏ thái
độ, khiến cho tâm tư bọn họ hết lần này đến lần khác bập bềnh như sóng nước.

“Gần
đây chú đã nghiên cứu khá lâu, tuyệt đối phải cho cháu thua một trận”, lão
Lương không chút che giấu sự đắc ý của bản thân, dường như đã bỏ ra khá nhiều
công sức.

Chu
Vệ tay cầm quân đen, chăm chú nhìn bàn cờ trước mặt nói: “Cháu đây cần phải
nâng cao tinh thần cảnh giác mới được.”

Lão
Lương cười, trong lòng còn một chút tư vị khác. Đứa nhỏ họ Chu này bộ dạng thật
sự tuấn tú, cũng khó trách con gái nhà mình đối với cậu ta si mê không thay
đổi, sống chết quấn quít lấy ta bắt ta mời bằng được Chu gia tới đây. Không
phải ta khoe khoang gì, nhưng con gái ta quả thực rất xứng với Chu Vệ, ai nhìn
cũng đều nói chúng vô cùng đẹp đôi, thế mà thằng nhóc này thế nào lại… Nghe nói
cũng vì chuyện này mà quan hệ giữa lão Chu và con trai càng ngày càng lạnh
nhạt… Aizzz, đáng thương thay tấm lòng của các bậc làm cha làm mẹ trên đời này,
ta cũng chỉ là vì bảo bối của mình thôi.

“Chu
Vệ, anh không thể nhường ba em một chút sao? Lần nào cũng đều là anh thắng, anh
có ý gì vậy?” Lương Thụ Di ngồi một bên nói.

Lão
Lương cười mắng: “Nhóc con này, nói bậy bạ gì thế?”

Lương
Thụ Di bất mãn nói: “Con là vì ba nên nói vài câu, không phải nói lung tung.”

“Chú
Lương là một cao thủ.” Chu Vệ nói ngay cả mặt cũng không ngẩng lên: “Tôi nhường
cũng chính là không tôn trọng chú, đây là phẩm chất của những kỳ thủ.”

Lương
Thụ Di nghe thấy trong giọng nói của Chu Vệ có ý phê bình nên tự nhiên im bặt.

Các
lão nhân ở đây trong lòng không tránh khỏi cùng thở dài, lại nữa rồi…

Không
ngoài dự liệu, Chu Vệ toàn thắng, lão Lương chỉ biết nắm tay khâm phục.

“Chơi
cờ cháu là cao thủ, nhưng so chiêu thì cháu vẫn chưa chắc bằng đâu.” Lão Lương
vỗ vỗ bả vai Chu Vệ, “Lão Chu công phu một đời, tiếc là không có người nối
nghiệp.” Chu ba đến bây giờ vẫn còn giận con trai về chuyện không chịu đăng ký
vào học viện quân sự, mà lại nhất quyết đi học cái nghề luật sư chẳng có chút
tiền đồ gì kia.

Chu
ba hút thuốc không nói gì, còn Chu Vệ cười cười nói: “Cháu không nối nghiệp
được, chẳng phải còn có con cháu sao?”

“Đến
lúc đó ai dậy nó? Lại để ông già ấy phải xuất mã sao?” Chu mẹ trừng mắt liếc.

Chu
Vệ thuận miệng nói: “Vợ con dạy không được sao?”

Mọi
người ngẩn ngơ, rồi lập tức tỉnh ngộ, Lương Thụ Di lại cực kỳ vui vẻ, hiếm thấy
nha, cây vạn tuế cuối cùng cũng nở hoa rồi sao? Cái đấy gọi là có công mài sắt
có ngày nên kim… Không không không, phải nói là, anh hùng khó qua ải mỹ nhân,
lịch sử chẳng phải từ xưa đến nay vẫn vậy sao, Chu Vệ chỉ là một người phàm tục
làm sao có thể thoát được?

“Nói
như vậy, đứa nhỏ sẽ nhất định kế thừa sự nghiệp võ thuật của ba em.” Cô thẹn
thùng mở to mắt nhìn anh liếc một cái.

Chu
Vệ lập tức trầm mặc xuống… Anh có nói gì đó khiến cho người ta hiểu lầm à? Quả
thật không có.

“Anh
chưa nói đó là em.” Anh không biết trên đời này còn có người nào có thể tự kỷ
như cô nàng này không nữa, anh đã sớm tỏ thái độ là anh và cô trăm phần trăm
không có khả năng, vì sao cô còn khư khư giữ cái ý niệm đó trong đầu vậy?

Lương
Thụ Di sửng sốt: “Không phải em thì là ai?” Anh ta vừa rồi rõ ràng nói, để cho
vợ mình dạy võ thuật cho con cơ mà, người kia không phải cô thì là ai?

Chu
Vệ vẻ mặt kỳ quái, hỏi lại: “Cả thế giới chỉ có một mình em là nữ biết võ thuật
thôi sao?”

Lương
Thụ Di nhất thời không nói được gì.

Cha
mẹ hai bên lại thở dài lần nữa, hóa ra… Bọn họ lại thất vọng rồi… Thực tế lại
lần nữa chứng minh, thân thể Chu Vệ tuy rằng nơi nơi đều có điểm yếu, nhưng
tinh thần lại là tường đồng vách sắt.

Phương
Di lén kề sát Chu Vệ nói: “Sư tỷ bây giờ còn chiến tranh lạnh với anh cơ mà,
chưa gì anh đã nghĩ đến tương lai xa xôi? Sức tưởng tượng của anh thật phong
phú nha, còn không nhanh cầu xin tha thứ, bằng không anh tự mình sinh con đi?”

Chu
Vệ thản nhiên nhìn cô em họ đằng sau mình liếc mắt một cái, nói: “Anh làm việc
luôn luôn theo kế hoạch, không dựa vào tưởng tượng.”

Anh
không tin, người mà anh đã đeo đuổi đến cùng, giống con vịt đã nấu chín ấy còn
có thể vì một chút bất đồng này mà có thể bay mất. Tính cách của Triêu Huy anh
là người nắm rõ nhất, cô phớt lờ, anh liền quấn quýt lấy, cô ngang ngạnh, anh
sẽ mềm dẻo, xem cô chống đỡ như thế nào.

Phương
Di bị ánh mắt hung dữ chợt lóe lên của Chu Vệ dọa cho sợ chết khiếp, yên yên
lặng lặng trốn đến phạm vi an toàn, lại yên yên lặng lặng mà đồng tình với Tiểu
Huy sư tỷ… Đắc tội với ba ba? Khóc khóc là xong. Đắc tội với momy? Tung chiêu
làm nũng liền OK. Đắc tội với chú dì? Giả bộ đáng thương liền pass. Nhưng mà,
đắc tội với anh họ… Từ trước đến nay, cô chưa từng thoát khỏi tay anh lần nào,
biện pháp an toàn duy nhất chính là —— đừng có mà bén mãn đi trêu chọc anh.


Lương gia không khí sau khi ăn xong có phần rất quái lạ, Chu Vệ theo cha mẹ về
nhà.

“Vất
vả lắm mới về nhà được một chuyến, mà con còn nhìn di động cả ngày, bộ con bận
rộn lắm sao?” Chu mẹ mất hứng nói.

Hôm
nay vẫn chưa có tin nhắn hay cú điện thoại nào… Chu Vệ yên lặng cất di động, giả
bộ chăm chú nghe giáo huấn.

“Cái
thằng nhỏ này, vì sao lại nói năng như vậy, con cũng không thèm cho chú Lương
chút mặt mũi nào.” Chu mẹ trong lòng tức giận, Chu Vệ nói như vậy quả thật quá
đáng, về sau còn mặt mũi nào mà sang nhà người ta nữa.

Chu
Vệ vô tình nói: “Cùng lắm thì về sau không tới nữa.”

“Con
muốn làm phản sao, càng lớn càng hồ đồ có phải hay không? Nói như thế chẳng
phải quá ư vô trách nhiệm sao, nhà chú Lương với nhà chúng ta là quan hệ gì hả,
có thể nói không đi là sẽ không đi sao?” Chu mẹ càng nói càng giận, càng mắng
càng hăng.

“Nhà
chúng ta với nhà họ là quan hệ gì? Đời trước chúng ta thiếu bọn họ mấy mạng
người, hay là đời này thiếu bọn họ mấy ngàn mấy triệu? Ba mẹ kiên quyết muốn ép
con cưới Lương Thụ Di là điều không thể.” Chu Vệ quật cường hỏi, không phải chỉ
một đáp án không thể, anh không muốn những ngày sau này còn vì những người
không quan trọng mà hao tổn tâm trí, lại càng không muốn sau này những người
thân của mình bị thương tổn.

Chu
mẹ nhất thời không nói nên lời.

Trầm
mặc hồi lâu, Chu ba mới mở miệng nói: “Chú Lương trước kia đã cứu ba một mạng.”
Ông không phải không biết con trai mình có bao nhiêu phản cảm với chuyện này,
nhưng mà lão Lương không màng mặt mũi đến tận cửa nhờ, ông phải cự tuyệt như
thế nào mới được đây? Hơn nữa ông cảm thấy đứa nhỏ Thụ Di kia rất có khí chất,
ở quân bộ cũng rất nổi tiếng, rất được lòng ông.

Một
lúc lâu sau, Chu Vệ nói: “Phụ trái tử thường (*), con không có ý kiến, coi như
Chu Vệ con thiếu Lương gia bọn họ một cái nhân tình, về sau sẽ dùng mạng báo
đáp, nhưng mà muốn con lấy thân báo đáp, đó là chuyện tuyệt đối không thể xảy
ra.” [Sa:Chu ca ngầu chưa]

*Phụ
trái tử thường: Cha có nợ thì con phải trả

Anh
nhìn cha mẹ, nghiêm túc nói: “Đây là lần cuối cùng con nói chuyện này, về sau
con không muốn nghe bất cứ lời nào liên quan đến chuyện này nữa. Khó khăn lắm
mới có được một chuyến về nhà, cũng không để cho con được nghỉ ngơi, vậy còn về
làm gì nữa?”

Chu
mẹ nhìn bóng dáng con, than ngắn thở dài, cùng bạn già nói: “Xem ra chuyện này
không thể đùa được, anh nên đi thuyết phục chú Lương quay đầu lại thôi.” Giao
tình dù sao thì cũng vẫn là người ngoài, không thể vì chuyện của người ngoài mà
cha con trở mặt.

Chu
ba nửa ngày mới mở miệng nói: “Cũng chỉ có thể như vậy.” Năm đó kiên quyết
muốn con sửa lại nguyện vọng, quan hệ cha con vốn đã sức mẻ không ít, nếu lại
ép nó quá, chỉ sợ về sau đến tình cha con cũng không còn mất.

“Ô
ô…” Một bên Phương Di đột nhiên khóc rất thê thảm.

“Con
bị sao vậy? Có chỗ nào khó chịu sao?” Chu mẹ lo lắng kéo cô lại hỏi.

“Ô
ô…” Phương Di khóc nói, “Dì cả, con rất sợ hai người ép anh họ… Như vậy, hai
người cũng giống như những bậc cha mẹ có ý xấu trên tivi phá hỏng nhân duyên
của nam nữ nhân vật chính, nhẫn tâm chia rẽ uyên ương… Ô ô… Chú dì con không
muốn như vậy đâu…”

Hai
vợ chồng họ hoàn toàn không biết phải nói gì… Bọn nhỏ bây giờ sao mà khó nói
chuyện đến vậy?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+