Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 39 – 40 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 39: Bắt Buộc Làm Hòa (1)

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

Triêu
Huy gần đây có chút phiền muộn…

Hoàng
Ngọc Bồi kia vẫn không ngừng điện thoại, hết lần này đến lần khác nói muốn cô
tới công ty của ông ta thực tập, không chỉ thế, phu nhân ông ta cũng liên tục
xuất hiện ở đại học A cùng cô hai người chơi trò mèo vờn chuột. Ai là chuột ——
tất nhiên là Triêu Huy, còn con mèo kia là người mà cô chẳng bao giờ muốn thấy
mặt? Cô thật hy vọng mình có thể như chú chuột Jerry trong bộ phim hoạt hình
Tom và Jerry, tùy ý đem con mèo kia ra đùa bỡn, đương nhiên, cô chẳng qua cũng
chỉ là tùy tiện mơ mộng hão huyền mà thôi.

Nhưng
đây cũng chỉ là một phần nguyên nhân làm cô phiền lòng, không phải không có
cách giải quyết; không muốn nghe điện thoại thì tắt máy là được, không muốn gặp
người không ưa thì bất quá đi trốn là ổn. Điều quan trọng nhất với cô bây giờ
là Chu Vệ vẫn không chịu gọi điện thoại đến… khiến lòng cô có chút khó chịu, cũng
có chút mất mát.

“Ai
nha nha… Một ngày không gặp tựa như cách ba thu, nhiều ngày nay đều không được
diện kiến, Hoàng Thượng người xem, nô tì phải làm sao với chữ khổ trong lòng
đây a?” Tiểu Khê ôm ngực khoa trương nói với Đông Yến.

Đông
Yến cố nhịn ý định muốn tránh xa nàng ta một cái mà xúc động, hỏi: “Một chữ khổ
không đủ, vậy nàng muốn mấy cái mới đủ đây, ái phi?”

“Ồ!
Nô tì muốn ít nhất phải ba cái a, nô tì không chiếm được sủng hạnh của Hoàng
Thượng, trong lòng rất đau khổ a… Hoàng Thượng ~~~~” Tiểu Khê xông lên ôm lấy
Đông Yến xoay qua xoay lại.

Tĩnh
Tĩnh liếc nhìn qua. Thiệt là hết chỗ nói rồi… Đành nhắm mắt làm ngơ.

Triêu
Huy khóe miệng run run, cô đương nhiên biết người các cô nàng đang ám chỉ là
cô… Mà các cô ấy nói cũng đúng! Tuy rằng không khoa trương đến mức “Một ngày
không thấy, như cách ba thu”, nhưng quả thật cô có chút nhớ nhung Chu Vệ, nhưng
cô cũng có chính kiến của riêng mình, không thể dễ dàng buông xuôi được.

Nhớ
tới ngày đó, Lý Mộ Thần về sau nghe kể lại, cười nhạt, nói: “Người như cậu ta,
em nói chia tay là chia tay thật không thấy luyến tiếc gì sao.”

Triêu
Huy buồn bực lắm… Cô cũng đâu có nói gì đến việc chia tay, chỉ chiến tranh lạnh
thôi mà.

“Còn
không có chia tay?” Lý Mộ Thần nhíu mày, “Chia tay đi chia tay đi, nhị ca sẽ
giới thiệu cho em một cậu thanh niên tốt hơn, so với tên nhóc họ Chu kia còn
cao hơn gấp trăm lần.”

Triêu
Huy càng thêm buồn bực… Không phải cổ nhân đã từng nói “Thà rằng dỡ đi một tòa
miếu, còn hơn hủy một cuộc hôn nhân” sao? Tuy rằng cô và Chu Vệ còn chưa có kết
hôn, nhưng anh cũng không cần phải thể hiện bộ mặt gian ác như vậy chớ?

Aizzz…
Thật là tự dưng đi chiến tranh lạnh với người ta, chẳng lẽ không thể làm như
chưa từng có chuyện gì mà làm hòa với cô sao? Di động của anh để làm gì mà
không thèm liên lạc với cô lấy một lần… “Ding, bạn có tin nhắn”…

——
“Sư tỷ, em là Phương Di. Buổi chiều lớp bọn em có một hoạt động, cần mượn Thọ
Thọ một chút. Không biết tỷ có thể cho em mang Thọ Thọ lên sân khấu biểu diễn
không? Em cam đoan là sẽ không có bạo lực hay ngược đãi gì em nó đâu.”

Kỳ
quái, mượn Thọ Thọ vì sao lại hỏi cô? Triêu Huy nhắn lại: “Có thể”. Thọ Thọ rất
thích chỗ đông người, bình thường ở nhà cũng chỉ có một mình cô độc, ra ngoài
đi dạo cũng tốt.

——
“Cám ơn sư tỷ, bây giờ tỷ có rảnh không?”

——
“Có, làm sao vậy?”

——
“Có thể giúp em đem Thọ Thọ đưa tới chỗ XXX được không, anh họ không ở nhà, mà
em lại không có chìa khóa.”


… Đang chiến tranh lạnh mà mình còn có thể đến nhà của đối phương? Triêu Huy
nhìn con số trong thang máy không ngừng tăng lên mà tự hỏi trong lòng.

Thang
máy mở ra, cô nắm chặt chìa khóa trong tay, đi ra khỏi thang máy.

Phía
trước một đôi vợ chồng đi tới, cô vô tình nhìn thoáng qua, cảm thấy có chút
quen thuộc, nhưng không nghĩ ra là đã từng gặp ở nơi nào. Cô lại liếc mắt một
cái, phát hiện đối phương cũng vừa hay nhìn qua, cảm thấy có chút thất lễ, đành
ngượng ngùng hướng về phía bọn họ gật đầu, sau đó nghiêng người lướt qua.

Bên
này chỉ có hai hộ gia đình, vậy mà đến giờ cô vẫn chưa bao giờ gặp qua hai
người này, không biết họ có phải là vợ chồng không nữa. Vậy là cô lại tò mò
quay lại liếc một cái, không ngờ ánh mắt bọn họ cũng đang mở to nhìn về phía
cô, khiến cô không khỏi mơ hồ có phải bản thân mình hoa mắt hay không, đúng lúc
đó cửa thang máy lại đóng lại.

Sao
bọn họ thấy mình lại kinh ngạc giống như thấy người ngoài hành tinh vậy? Mà có
thể là nhìn lầm thôi. Cô mở cửa, mang Thọ Thọ theo.

Thang
máy vừa vặn xuống lầu một, mở ra, cô một lần nữa lại sửng sốt, không phải chứ
sao vẫn là hai vợ chồng kia, bọn họ không phải đã đi xuống rồi sao? Cô nhìn họ
cười cười, kỳ quái nghĩ, chẳng lẽ thang máy xảy ra vấn đề?

Thọ
Thọ nhìn thấy họ dường như rất hưng phấn, vui mừng hướng về phía hai người sủa
vài tiếng.

“Thọ
Thọ, ngoan, không được sủa.” Cô trấn an Thọ Thọ, đem nó kéo sang một bên,
ngượng ngùng quay sang xin lỗi hai người vẻ mặt đang vô cùng sửng sốt kia:
“Thật ngại quá ạ, nó thật ra không có ác ý.”

Vị
phu nhân kia lấy lại tinh thần trước, mỉm cười nói: “Ah, cái này chúng tôi
biết.”

Thấy
bà nói như vậy, Triêu Huy mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người sờ sờ cổ Thọ Thọ,
giáo huấn nó: “Hôm nay vì sao con lại không ngoan ngoãn như vậy, làm dì và chú
phải sợ hãi…”

Hai
vợ chồng kia đẩy qua đẩy lại một chút rồi vị phu nhân kia lại hỏi: “Đây là chó
của cháu sao? Là giống gì vậy?”

“Dạ…”
Thọ Thọ coi như là của cô đi? Cô gật đầu, “Cháu nhớ hình như là giống chó
Saint-Bernard ạ.”

“Chú
chó lớn như vậy, nuôi nó chắc cháu vất vả lắm nhỉ? Nhất là với mấy cô gái độc
thân như cháu, cháu còn chưa kết hôn đúng không?” Vị phu nhân kia lại nói.

Triêu
Huy đỏ mặt cười cười, nói: “Con chó này thật ra không phải một mình cháu nuôi,
nhưng mà nuôi nó quả thật không phiền lắm đâu ạ, nếu bác cảm thấy hứng thú, có
thể tới bệnh viện thú cưng để được tư vấn tốt nhất.”

Đến
dưới lầu, Triêu Huy cùng hai vợ chồng kia tạm biệt nhau, rồi lại chào hỏi bác
bảo vệ chung cư: “Bác Tống, cháu đi trước.”

Lão
Tống gật đầu, cười nói: “Mang con đi tản bộ hả? Hôm nay không phải đi học sao?”

“Có
vẻ như thế ạ.” Triêu Huy vẫy vẫy tay, lên xe đạp, ra hiệu cho Thọ Thọ đứng lên
chạy.

“Aizzz,
vợ chồng son thật là hạnh phúc a.” Lão Tống cảm thán.

Hai
vợ chồng kia ở bên cạnh nghe thấy, đều đờ người ra.

“Lão
Chu, sao em lại thấy có chút choáng váng vậy?” Vị phu nhân kia cầm lấy tay vị
tiên sinh nhà mình, hoảng hốt nói.

Người
đàn ông dìu phu nhân nhà mình nói: “Đừng nói là em, anh cũng có một chút đây
nè.”

Thật
làm cho người ta chết khiếp mà… Thật là coi thường tấm lòng bọn họ luôn quan
tâm lo lắng cho “cuộc sống độc thân” của con mình mà, không ngờ lại có lúc để
bọn họ phát hiện ra cái chuyện đáng sợ này… Không biết thằng bé đã gạt bọn họ
qua lại với cô gái kia bao lâu?

Đạp
xe, mang theo Thọ Thọ, Triêu Huy rất nhanh đã tới được chỗ Phương Di nói. Thọ
Thọ chiến tích huy hoàng, lần này cũng không ngoại lệ, dựa vào thân hình cao
lớn dũng mãnh này, cộng thêm bộ lông vàng lóng lánh cùng với vẻ mặt thơ ngây,
nó rất nhanh đã chiếm được phần lớn trái tim nữ sinh.

“Thật
sự là ‘Chủ nào chó nấy’ a, ngay cả thú cưng cũng ưu tú như vậy, nhân phẩm của
anh họ còn phải xét lại a ~~~” Phương Di cảm thán, nhớ ngày đó cô cũng như
những cô gái khác đều phải khốn đốn trước sự quyến rũ vô đối của Thọ Thọ á nha.

Triêu
Huy 囧… Thọ Thọ chẳng phải phần lớn đều là do cô chăm sóc
sao? Cái này mà nói ra thì… Thôi cô cũng không tiện giải thích.

“Đúng
rồi, sư tỷ, hoạt động lần này lớp chúng em lấy chủ đề là ‘Người đẹp và chó’.”
Phương Di cười tủm tỉm nói.

Người
đẹp và chó, người đẹp… Tim cô thịch một cái, không phải là anh đấy chứ…

“Ah,
tới đây.” Phương Di hưng phấn mà vẫy tay, “Tĩnh Tĩnh sư tỷ, bên này bên này.”

Thì
ra là Tĩnh Tĩnh nhà các cô… Triêu Huy thở phào nhẹ nhõm, sau lại tự hỏi, vì sao
cô phải sợ? Cũng không phải cô làm điều gì sai…

Tĩnh
Tĩnh nhẹ nhàng bước tới, thản nhiên nhìn lướt qua đám nữ sinh đang vô cùng sủng
ái Thọ Thọ, nói: “Tiểu Huy, chú chó này tên là gì?”

“Chu
Thọ Thọ*.” Triêu Huy buồn bực trả lời, tại sao trước kia lại không nghĩ tới để
Thọ Thọ mang họ của mình chứ… Nhưng mà dù sao Trần Thọ Thọ nghe cứ kì quái thế
nào ấy.

“Thân
Gầy Gầy*?” Tĩnh Tĩnh hỏi.

“Không
phải.”

“Công
Thụ Thụ*?” Tiểu Khê hỏi.

“…
Không phải.”

“Cầm
Thú Thú*?” Đông Yến hỏi.

“…
… Không phải, là thọ trong từ sống lâu…” Triêu Huy vô lực trả lời. Xem các cô
đều nói là cái gì a…

Chú
Thích:

*
Ba chữ Thọ, Gầy, Thụ, Thú trong tiếng Trung đều phát âm là [shòu]

Còn
ba chữ Chu phát âm là [zhōu], Thân là [shēn], Công là [gōng], Cầm là [shòu], ba
chữ này tuy phát âm khác nhau nhưng khi nghe rất dễ nhầm.


poi:

Chap
sau có chiến tranh giữa các vì sao nhé các nàng.

Chương 40: Bắt Buộc Làm Hòa (2)

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

Người
chó đã đến đông đủ, hoạt động cũng được bắt đầu. Triêu Huy tuy rằng không phải
mỹ nữ, vẫn không ngăn được nhiệt tình của Phương Di, vui vẻ bị kéo đi.

Trong
lúc đó, Phương Di cũng không phải chú tâm lắm, liên tục nhìn lén di động, còn
vài lần lén lút gọi điện thoại.

“Bắt
được kẻ trộm rồi nhé.” Tĩnh Tĩnh ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cô bé, “Mật
báo cho ai vậy cưng?”

Phương
Di nhất thời như tiểu bạch thỏ bị hù dọa: “Không có, không có… Là dì em gọi
điện, không tin các tỷ xem đi.” Trời ạ, Tĩnh Tĩnh sư tỷ thật sự là rất khó đối
phó, ô ô… Thật may là vừa rồi quả đúng là dì cả gọi điện, bằng không cô sẽ khó
mà sống sót [1], nhưng cũng thật là kì quái nha, tự nhiên dì cả lại hỏi cô
hiện tại đang ở chỗ nào trong trường, để làm gì vậy nhỉ?

Hoạt
động tiến vào giai đoạn hoàn thiện, đang lúc các bạn học của Phương Di tuy vất
vả nhưng cả tập thể lớn ai ai cũng sung sướng vì sắp thu được thành quả, thì
lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Lương
Thụ Di bất ngờ tìm tới cửa, không biết chị ấy làm sao mà biết được.

“Chị
Lương, sao chị lại tới đây?” Phương Di như gặp kẻ địch, vụng trộm đánh tín hiệu
cấp báo cho người nào đó ở bên cạnh.

“Chị
chỉ đến xem thôi, hoạt động của các em có vẻ rất thú vị.” Lương Thụ Di nhìn kỹ
một lượt, ánh mắt dừng lại chỗ Thọ Thọ cao to đang chơi đùa trên người Tĩnh
Tĩnh, “Kia có phải là chó của nhà anh Chu Vệ không?”

Phương
Di kiên trì gật gật đầu.

Lương
Thụ Di hừ một tiếng, đi đến trước mặt Tĩnh Tĩnh, từ trên cao nhìn xuống nói:
“Tôi là Lương Thụ Di.”

Tĩnh
Tĩnh nhìn thấy ánh mắt kiệt ngạo của người xa lạ kia, vừa nhìn Phương Di kinh
hồn bạt vía bên cạnh, lại nhìn Triêu Huy cũng đang khó hiểu như mình, đứng lên,
không chút kiêu ngạo rất đúng mực nói: “Xin chào, mình là Tô Tĩnh.”

Hai
đại mỹ nữ khí thế ngất trời mỗi người một phía hai mắt nhìn nhau, trong ánh mắt
mơ hồ có thể thấy được sát khí khiến người ta phải run rẩy. Mấy người râu ria
bên cạnh đều nhất tề lui xa chín mươi dặm, tránh việc không cẩn thận bị điện
cao thế giật chết người.

“Bộ
dạng mặt mũi cũng không đến nỗi nào, nhưng cử chỉ lại quá lẳng lơ, khiến cho
người khác chịu không nổi.” Lương Thụ Di đánh giá xong.

Người
kiêu ngạo như Tĩnh Tĩnh, tất nhiên không thể nào chịu được sự chế nhạo như vậy,
mà nhất là lại phải chịu loại chế nhạo của kẻ lai lịch không rõ ràng này, cô
nén cơn thịnh nộ, cười nói: “Còn hơn người có chút nhân tính muốn lẳng lơ mà
cũng không lẳng lơ nổi.”

Phương
Di nhất thời sùng bái vô cùng, Tĩnh Tĩnh sư tỷ, tỷ quả thật là rất sắc bén! Chỉ
cần một câu là đã hạ gục được đối thủ… Lương Thụ Di tuy diện mạo xinh đẹp,
nhưng tính tình lại khá nóng nảy!

“Cô!”
Bị nói đúng chỗ đau lòng, Lương Thụ Di nhất thời thẹn quá hóa giận. Bình
thường, nếu là những người khác nói như vậy, Lương Thụ Di có thể sẽ không chấp
nhất, nhưng hôm nay cô nghe nói bác và dì Chu muốn tới thăm Chu Vệ, vừa vặn ba
cô cũng có chuyện tới đại học A, nên cô mới đi theo tới đây, không ngờ vừa vào
trường đã nghe nói Chu Vệ cùng bạn gái đã làm không ít chuyện xấu… Hơn nữa, cô
gái kia, bộ dạng còn như vậy, như vậy… Lực lượng ngang nhau… Cô đương nhiên
biết chính mình tính tình cũng có điểm chưa tốt, rất nhiều người cũng đã nhắc
nhở, nhưng lời này lại từ miệng cô gái đứng trước mặt nói ra, khiến cô vô cùng
tức giận.

“Lương
tỷ –” đây là tiếng gọi hoảng hốt của Phương Di.

“Lương
Thụ Di!” Đây đích thị là tiếng quát của Chu Vệ vừa nghe tin đã vội vã chạy đến.

“Thụ
Di –” đây là tiếng kêu sợ hãi của mấy vị phụ huynh theo đuôi Chu Vệ mà tới.

“Lương
tiểu thư, tay chân không có mắt, cẩn thận kẻo đả thương người khác.” Triêu Huy
gắt gao giữ chặt lấy Lương Thụ Di thiếu chút nữa là đã vung tay đến trên mặt
Tĩnh Tĩnh, dùng ánh mắt ý bảo Tĩnh Tĩnh lùi ra xa một chút. Không hiểu tại sao
dạo gần đây cô hình như luôn gặp phải mấy người hễ một chút là dễ dàng kích
động, hỡ chút là động tay động chân? Chẳng lẽ gần đây vũ khúc tinh (sao vũ
khúc) có biến động khác thường?

“Không
phải việc của cô, tránh ra!” Lương Thụ Di hung hăng trừng mắt với Triêu Huy, bỏ
tay cô ra. Cô chính là nuốt không nổi khẩu khí này, cho dù có Chu Vệ đến đây,
ba cô đến đây, hay thiên vương Lão Tử đến đây cũng không được.

Vừa
thấy Chu Vệ hổn hển chạy tới, Tĩnh Tĩnh đã lập tức hiểu ra, Lương Thụ Di kia
đích thị là ăn phải dấm chua sai người (ghen nhầm), cô cười lạnh, không quên
kích động: “Cô mới là người ngoài cuộc ấy, cô mới là người từ nhỏ đến lớn làm
trò chia uyên rẽ thúy ấy.”

Lương
Thụ Di mặt nháy mắt đã tái xanh, vừa tiến về phía Tĩnh Tĩnh vừa hung hăng vung
tay lên. Tĩnh Tĩnh đã đề phòng trước, rất nhanh vọt sang một bên, cùng Phương
Di nhàn hạ ngồi ngây ngốc một bên vừa cắn hạt dưa thưởng thức vừa làm ra vẻ
mình vô can NG — cũng không thể trách cô vô tình vô nghĩa, thật sự là cô đạo
hạnh quá nhỏ bé, nên càng giúp càng rách việc.

Lương
Thụ Di không thể nghĩ tới một cô gái thoạt nhìn có vẻ gầy còm nhỏ bé thế mà có
thể đối phó với mình, mấy cái đại chiêu vừa vung xuống dưới chẳng những không
thoát khỏi cô, còn bị cô kiềm chế, rõ ràng đã muốn hung hăng lúm lấy cô, vậy mà
thoắt cái cô lại không biết sử dụng chiêu gì mà hóa giải được, thật kỳ lạ.
Lương Thụ Di khẽ cắn môi, năm ngón tay dùng một chút lực, xoay trụ của cánh tay
cô, ý đồ muốn chế ngự cô.

Đầu
vai truyền đến một cơn đau khiến Triêu Huy nhận thấy được chiêu nguy hiểm tiếp
theo, bất giác hai chân trụ vững, tay trái chụp ra sau, bắt được cánh tay của
Lương Thụ Di.

Không
xong rồi! Lương Thụ Di vừa mới động thủ, cả người đã bị ném mạnh xuống đất…

Triêu
Huy lập tức lui vài bước, xoa bả vai mình, há miệng thở dốc. Suýt chút nữa thì
bị trật khớp, thật là nguy hiểm a.

Lương
Thụ Di ôm hận đứng lên, vẫn còn muốn tiếp tục phân cao thấp, Thọ Thọ lại dũng
mãnh phốc một cái, hướng về phía cô nàng vừa sủa vừa cắn, làm cho cô không kịp
ngăn cản. (Phong Vũ: Thọ Thọ vô địch cẩu sực ta tới đây)

Chu
Vệ chạy tới, vội vàng giật Thọ Thọ, kêu nó dừng lại, nhưng Thọ Thọ vẫn hướng về
phía Lương Thụ Di hung hăng sủa to, sủa đến mức lão Lương cũng phải lo lắng.

“Không
có việc gì chứ?” Chu Vệ lo lắng nhìn về phía Triêu Huy, “Tay em…”

“Không
có việc gì.” Triêu Huy không nhìn hắn cử động cánh tay. Ah… Cô rốt cục cũng
hiểu ra ý của Tĩnh Tĩnh lúc nói câu đó, tất cả việc này cũng chỉ vì nam nhân
họa thủy a…

Chu
Vệ biết cô buồn bực, chỉ có thể yên lặng ai oán, ban đầu kế hoạch của hắn chính
là hy vọng có thể thông qua Phương Di làm cho cha mẹ và cô gặp mặt, nào ngờ lại
làm ra một Trình Giảo Kim [2] là Lương Thụ Di này… Dẹp yên chuyện của cô trước rồi tính
tiếp, trước mắt phải làm sao giải quyết cái tên Trình Giảo Kim này đi đã, bằng
không tiếng sủa của Thọ Thọ nhất định sẽ kéo bảo vệ tới.

“Chú
Lương, chú mang Thụ Di về đi, cháu không muốn truy cứu chuyện này đâu ạ.” Chu
Vệ nhìn nửa ngày, nói.

Lão
Lương im lặng, không thể không thừa nhận con gái mình thật sự có phần hơi quá
quắt, mặt khác ông cũng biết chuyện hôn sự là không thể miễn cưỡng.

Nhưng
Lương Thụ Di kia lại nhất quyết không chịu, Chu Vệ rõ ràng từ đầu tới cuối
không những không liếc con mắt nhìn cô lấy một cái, mà nửa con mắt cũng không
có! “Chu Vệ, chó của anh cắn em, việc này anh phải tính thế nào đây?”

“Là
em vô lễ trước đấy chứ, nó bảo vệ chủ có gì là không đúng?” Chu Vệ lạnh lùng
liếc cô.

Bảo
vệ chủ? Lương Thụ Di trong lòng không biết là bi ai hay là giận dữ.

“Chu
Vệ, em thích anh đã nhiều năm như vậy, không biết em có gì không xứng với anh,
vì sao anh vẫn không chịu chấp nhận em?”

“Chuyện
tình cảm vốn dĩ không thể miễn cưỡng.” Chu Vệ áy náy nhìn cô, sau đó lại quay
đầu nhìn người ở phía sau nói: “Em có thể làm cho Thọ Thọ ngậm miệng được hay
không, bảo vệ sẽ kéo tới đây mất.”

Chuyện
này liên quan gì tới mình chứ? Triêu Huy thầm nghĩ, liền kéo dây xích lôi Thọ
Thọ ra: “Thọ Thọ, lại đây.”

Thọ
Thọ lập tức rất nghe lời ngoan ngoãn ngồi xổm bên chân cô, một chút cũng nhìn
không ra bộ dạng hung hãng như vừa rồi.

Này…
Lão Lương và con gái ngơ ngác nhìn Triêu Huy, nhất là Lương Thụ Di đứng
ngây ngốc như trời chồng. Bạn gái của Chu Vệ không phải là cái cô tên Tô Tĩnh
kia sao… Nhưng vì sao con chó lại nghe lời cô gái kia?… Công phu… Chẳng lẽ…
Không phải chứ… Trời ơi, mắt chó của anh mù rồi sao?

“Thực
xin lỗi.” Chu Vệ cúi đầu nhìn người đang đùa với Thọ Thọ nhẹ nhàng nói.

Triêu
Huy ngẩng đầu, hỏi: “Xin lỗi tôi làm gì, người hoảng sợ cũng không phải là tôi,
anh nên xin lỗi Tĩnh Tĩnh mới đúng…” Kỳ cục người thiếu chút nữa là bị đánh, dù
là ai cũng đều không vui…

“Tôi
không sao, miễn.” Tĩnh Tĩnh đúng lúc làm ra vẻ cô là một khán giả trung thực số
một, một chút cũng không muốn đề cập đến tình tiết kịch tình vừa rồi.

“Tha
thứ cho anh đi? Đừng lạnh nhạt với anh nữa, anh thật không chịu được nữa rồi.”
Chu Vệ năn nỉ nói.

Triêu
Huy cúi đầu nói: “Chẳng lẽ có mình anh khó chịu sao? Nhưng nếu vấn đề vẫn chưa
giải quyết được, em nhất quyết sẽ không gặp mặt anh.”

Nói
xong cô muốn lập tức rời đi, Chu Vệ tự nhiên cản lại, đúng lúc giữ chặt lấy cô,
nhưng Triêu Huy vừa động thân một cước đá vào phía sau đầu gối của anh, làm
chân anh khụy xuống: “Em chưa nói tha thứ cho anh.”

Mọi
người đều ngây ngẩn cả người…

Chu
Vệ chỉ có thể ai oán nhìn hình tượng của mình sụp đổ, làm không tốt về sau chắc
sẽ phải mang cái danh sợ vợ…

“Dì
cả, chú…” Phương Di không đúng lúc kêu to một tiếng.

Dì,
chú? Triêu Huy cả kinh, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía sau là cặp vợ chồng vừa
mới gặp mặt, bổng nhiên tỉnh ngộ, cuối cùng cô cũng biết vì sao bọn họ lại nhìn
quen mắt đến như vậy…

“Ba,
mẹ.” Chu Vệ lôi kéo Triêu Huy còn đang ngây ngốc đi đến trước mặt cha mẹ, vui
vẻ nói: “Đây là Triêu Huy, bạn gái con, là con dâu tương lai của ba
mẹ.” [Sa: Ầm! sét đánh lần một]


… Triêu Huy hoàn toàn giác ngộ… Cô nói không tha thứ cho anh, không ngờ anh lại
dùng đến ám chiêu, ép buộc trúng thưởng… …

Chú
Thích


[1] Chỗ này nguyên gốc là tráng niên sớm thệ (英年早逝), nghĩa đen có nghĩa là chết lúc đầu xanh, chết trẻ.

[2] Trình Giảo Kim (程咬金) (589-665) tự Tri
Tiết, là một công thần khai quốc nhà Đường. Trình Giảo Kim là bạn thân của Tần
Thúc Bảo từ thuở nhỏ. Khi ra trận ông sử dụng rìu làm vũ khí. Khi đánh nhau,3
búa đầu thì rất mạnh nhưng đến búa thứ 4 thì không được như vậy nữa. Ông tham
gia khởi nghĩa ở Ngõa Cương và làm vua ở đó 3 năm. Khi Lý Mật lên làm vua một
thời gian thì ông không phục nên cùng với Tần Thúc Bảo, La Thành sang Lạc Dương
cùng Vương Thế Sung và Đan Hùng Tín (vốn là tướng cũ của Ngõa Cương đã bỏ đi
trước đó). Từ Mậu Công sau khi hàng Đường đã giả dạng sang Lạc Dương chiêu hàng
3 người, Giảo Kim và Thúc Bảo theo về còn La Thành thì đang bệnh nên không đi
được bất đắc dĩ phải hàng Vương Thế Sung. Ông theo Lý Thế Dân đánh dẹp các phản
vương khác. Khi về triều được phong làm chức Tổng binh. Thái tử Lý Kiến Thành
và Tề Vương Lý Nguyên Cát thông gian với Trương Phi, Doãn Phi rồi vu oan cho
Tần Vương Lý Thế Dân. Cao Tổ nổi giận giam Lý Thế Dân vào ngục và đuổi các
tướng thủ hạ của ông về quê (trừ Tần Thúc Bảo vì ông có ơn cứu mạng cả nhà
Đường Cao Tổ) trong đó có Trình Giảo Kim. Hậu Hán Vương Lưu Hắc Thát tấn công
ải Tử Kim.Cao Tổ cho đi mời các tướng cũ về và thả Thế Dân ra.Dân chỉ huy Giảo
Kim cùng Thúc Bảo và Uất Trì Cung dẹp được giặc. Về triều,Kim được phong là Lỗ
Quốc Công. Ảnh của ông được đặt trong Lăng Yên các. Trong các tiểu thuyết ngôn
tình thì khi một nhân vật được gọi là Trình Giảo Kim thì ý chỉ đó là kẻ phá
đám.

Nguồn:
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C3%ACnh_Gi%E1%BA%A3o_Kim

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+