Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 41 – 42 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 41: Con dâu dù xấu
cũng phải gặp cha mẹ chồng?[1]

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

Cứ
tưởng Chu ba cả đời chinh chiến, đại địch trước mặt cũng không bao giờ biến
sắc, vậy mà hôm nay ông lại bị đánh bại hoàn toàn.

Trong
căn phòng nhỏ của Chu Vệ, vợ chồng lão Chu gượng gạo ngồi đó, Triêu Huy bối rối
cúi đầu đứng bên cạnh, Chu Vệ vẻ mặt lại rất thỏa mãn sau khi thực hiện được
gian kế, còn Phương Di đơn thuần chỉ là người đến xem chuyện hay.

Năm
người năm tâm tư khác nhau, trầm mặc hồi lâu, Chu ba mới vỗ tay của bạn già
liên tục thúc giục, hắng giọng nói: “Cháu gái, ngồi xuống nói chuyện đi.”

Triêu
Huy rất cẩn thận ngồi xuống bên cạnh Chu Vệ, nói: “Cám ơn chú ạ.”

“Gọi
chú làm gì, quá phiền toái, cứ gọi là ba đi.” Chu Vệ vừa thuận miệng nói đã
khiến cho bốn vị thính giả phải một phen chấn động. [Sa: Ầm! Sét đánh lần hai,
tóc tai dựng đứng mặt mũi đen xì]

Chu
Vệ ôm cái chân bị đá đau, nhìn về phía người động thủ, anh cực kỳ vô tội mà.
Sao lại đá anh, anh có nói sai gì đâu, dù sao về sau cũng gọi như vậy, cần gì
phải sửa tới sửa lui?

Chu
ba không thèm chú ý đôi vợ chồng son đang liếc mắt đưa tình với nhau, khụ khụ
nói: “Cháu thoạt nhìn chắc vẫn còn nhỏ tuổi, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Dạ
21 ạ.” Triêu Huy nhỏ giọng trả lời… Hiện tại có phải là đang gặp mặt phụ huynh
hay là thủ tục tra hộ khẩu vậy nè trời? Toát cả mồ hôi! Cô cũng đã từng nghĩ
tới việc đến gặp mặt cha mẹ Chu Vệ, nhưng tuyệt đối không phải cục diện hốt
hoảng và luống cuống như bây giờ…

“Sang
năm tốt nghiệp là có thể kết hôn.” Chu Vệ bồi thêm một câu, lại lần nữa khiến
cho bốn vị thính giả chấn động. [Ầm! Sét đánh lần ba tan tành xác pháo không
lết nổi dậy với anh]

Anh
nhanh như vậy vội vã kết hôn sao! Triêu Huy nội tâm đang ở thiên nhân giao
chiến (bối rối, mâu thuẫn) —— Có nên đạp thêm cho anh một cước nữa hay không?
Nên hay không?

“Con
đã quyết định như vậy rồi sao?” Chu ba nhìn con trai, nghiêm túc hỏi.

Chu
Vệ nhìn phụ thân, nói: “Đúng vậy ạ.”

Chu
ba hai mắt chớp chớp, nhớ lại mấy năm trước, thằng bé cũng từng dùng ánh mắt và
ngữ khí như vậy kiên định lựa chọn trường học cùng chuyên ngành cho mình.

“Con
thật là, gia đình người ta đã đồng ý chưa?” Chu mẹ hỏi một câu.

Triêu
Huy nhất thời cảm động đến rơi nước mắt, dì à, dì nói câu ấy thật sự là quá
đúng! Anh nói kết hôn, vậy đã cầu hôn chưa? Em đồng ý rồi sao? Người nhà của em
đồng ý rồi sao?

Chu
Vệ lại nở nụ cười: “Mẹ, mẹ không tin tưởng con trai mẹ sao?”

Chu
mẹ bị khuôn mặt vô cùng sáng lạn của anh khiến cho hoàn toàn không biết phải
nói gì… Không phải là vấn đề bà có tin tưởng hay không, nó không thấy là tiểu
cô nương người ta mặt càng ngày càng trắng bệch sao…

“Ba,
mẹ, hai người ngồi đây trước đã ạ, con và Triêu Huy có chút việc muốn thương
lượng.” Chu Vệ nói xong, kéo Triêu Huy đi tới phòng ngủ.

Trầm
mặc trong chốc lát, Chu mẹ sâu kín nói: “Chúng ta cũng không phải cổ hủ, cũng
sẽ không cứng rắn muốn ép thằng bé cưới khuê nữ Lương gia, nhưng chuyện hôn
nhân đại sự như thế nào nhất nhất phải nói cho hai vợ chồng già bọn ta biết
chứ”.

“Cho
nên biểu ca thường nói chỉ riêng những kinh nghiệm số một của anh ấy nói ra là
đã có thể viết thành sách.”

 Chu
mẹ nửa ngày sau mới nói: “Sao vẫn chưa thấy hai đứa nó ra nhỉ… A, cô bé này
không phải là người ngày đó các con xem trên tivi chứ?” Thảo nào, lại tích cực
như vậy.

“Thoạt
nhìn cũng là đưa nhỏ tính tình rất tốt.” Chu ba nói.

“Không
phải tốt đâu mà, mà là rất tốt.” Phương Di tiếp tục tán dương, “Con cho tới bây
giờ chưa từng thấy sư tỷ nổi giận, lần nào nhờ giúp đỡ, chị ấy cũng đều giúp
con hết mình, máy tính chơi rất giỏi, đồ ăn cũng làm cũng rất ngon…”

“Cho
nên bây giờ con mới không thích ăn đồ ăn dì làm!” Chu mẹ nghiến răng nghiến lợi
nói.

Phương
Di ngẩn ngơ, lập tức kêu khóc om sòm: “Đại nhân, tiểu nhân oan uổng ạ~~~~~~”

Trong
phòng, là một khung cảnh khác.

Cách
một cánh cửa phòng, dây thần kinh đang căng thẳng của Triêu Huy cuối cùng cũng
được thả lỏng, cơ thể cùng tâm tình đột nhiên mềm xuống, nước mắt liền ào ào
tuôn rơi.

Chu
Vệ vốn dĩ nghĩ rằng cô sẽ hung hăng tiến lại đây, cho anh thấy rõ chính mình có
bao nhiêu cái xương sườn, không ngờ được cô sẽ òa khóc, lập tức hoảng hốt, nâng
khuôn mặt của cô lên, hỏi: “Sao em lại khóc? Con dâu có xấu dù sao cũng phải
gặp ba mẹ chồng.”

“Em
không xấu”.

 Cô
gạt tay anh, dùng sức gạt nước mắt, hỏi:

 ”Anh
chuyện này thật tùy tiện? Không chỉ làm cho em không thể không làm hòa với anh,
lại có thể khiến cho ba mẹ anh gặp mặt em, còn để cho người khác đối với anh
hết hy vọng, một mũi tên trúng ba con chim (nhất tiễn tam điêu). Anh… Quá đáng
lắm! Có biết em cũng sẽ sợ hãi hay không? Sợ bản thân mình làm không tốt, sợ
bản thân không thể khiến ba mẹ anh vui lòng? Anh có biết hay không?”

“Anh
biết.” Anh đau lòng mà ôm cô vào lòng, nói: “Nhưng anh thực hy vọng em theo anh
gặp mặt ba mẹ. Em tốt như vậy, họ làm sao mà không thích em được? Hơn nữa, về
sau người chung sống với em là anh, chứ không phải là ba mẹ, cho dù ba mẹ không
hiểu em, nhưng nể mặt anh, bọn họ cũng sẽ không làm khó em.”

Triêu
Huy rúc thật sâu vào trong lòng anh, khóc như mưa, tựa như đem những khổ sở
tích tụ mấy ngày không gặp anh ra khóc cho hết.

“Anh
thật quá đáng, toàn dùng mấy trò xấu hại chết người ta, về sau anh lấy ra đối
phó em, em biết phải làm sao bây giờ?” Cô khóc thút thít hỏi.

Chu
Vệ nhẹ nhàng cười, ngực phập phồng dao động theo khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của
cô, anh nói: “Triêu Huy, tâm tư anh dành cho em còn chưa đủ hay sao?”

“Anh
nói vậy là có ý gì?” Cô không hiểu.

“Em
cho là Thọ Thọ thật sự là do anh nhặt về? Liệu có ai lại may mắn có thể nhặt
được một chú chó Saint-Bernard thuần chủng như vậy?” Anh nhắc nhở cô.


ngẩng đầu lên, không thể tin được hỏi: “Nếu không phải thì…”

“Là
do anh đặc biệt nhờ một người bạn mua đến tặng cho em. Bằng không, anh đâu phải
lấy cớ để em mỗi ngày tự động đến nhà anh?” Nhớ tới kia quãng ngày náo loạn đó,
Chu Vệ nhịn không được bật cười.

“Anh
biết rõ là em sợ chó, còn đối với em như vậy.” Triêu Huy xấu hổ ảo não đẩy anh.

Chu
Vệ nhân tiện nằm luôn ở trên giường, hai tay gối lên sau đầu, đắc ý nói: “Chỉ
là anh đả xà đả thất thốn [2] thôi. Rất rõ ràng nếu anh lấy lòng em chẳng phải em sẽ
cảnh giác, nghi ngờ sao? Vả lại, bây giờ em còn sợ chó nữa không?”

Đúng
là không sợ … Triêu Huy yên lặng nghĩ, nằm xuống bên cạnh anh: “Cám ơn anh…”

 Cô
chưa từng có suy nghĩ sâu xa về mọi chuyện mà Chu Vệ đã làm cho cô, cẩn thận
suy nghĩ lại một lượt, nhận ra rất nhiều khía cạnh trước kia chưa từng phát
hiện.

Chu
Vệ nghiêng người, kề sát cô, ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên
mặt cô, dịu dàng nói: “Em khóc anh rất đau lòng.”

“Đều
là anh do chọc em chứ em đâu có thích khóc.” Cô oán giận nói.

Chu
Vệ đem cô kéo đến bên mình, nói: “Anh với em về nhà, cầu xin gia gia bà ngoại,
để cho bọn họ đem em gả cho anh, cho nên chúng ta không cần giận dỗi nữa, được
không?”

“Vâng…”
Triêu Huy thiếu chút nữa lại khóc, gắt gao ôm lấy anh. Anh thật là nghiêm túc
nghĩ tới mỗi một bước của bọn họ về sau, mà cô lại cái gì cũng không vì anh mà
làm, chỉ biết tức giận với anh…

“Tiểu
ngu ngốc.” Anh dỗ cô, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói.

Tiểu
ngu ngốc chính là tiểu ngu ngốc, vĩnh viễn không hiểu được mình là bảo bối, anh
có thể có được cô, là vô cùng may mắn.

Phòng
ngoài.

Chu
mẹ tuần tra một lượt phòng khách, phòng bếp, thư phòng… Thiếu chút nữa phá hỏng
không khí!


nghiêm cái mặt đen xì chỉ vào quần áo ngoài ban công, chỉ chỉ chỉ, run run hỏi:
“Đây là cái gì?”

Phương
Di nhìn thoáng qua, khó hiểu: “Quần áo ạ.”


đương nhiên biết đây là quần áo! Liếc mắt một cái là đã nhìn ra! Vấn đề là, một
cái thằng thanh niên độc thân trên ban công làm sao có thể có nhiều quần áo của
con gái đến vậy, bà sẽ không ngốc đến mức cho rằng mình con trai mình có sở
thích khác thường.

Vừa
rồi nhìn đến tủ giày bên trong có mấy đôi giày của con gái, bà có thể cho rằng
bạn gái đến nhà chơi, có mấy đôi giày con gái cũng không gì đáng trách. Nhìn
đến trong thư phòng có rất nhiều sách vở cùng tạp chí chữ viết văn phong không
phải của con nhà mình, bà cũng có thể cho rằng là bạn gái đến nhà học tập, hoặc
là em họ ra khỏi phòng bỏ quên lại. Nhưng là… quần áo này… Thoạt nhìn không
phải đồ của Phương Di hay mặc, số lượng còn không phải một bộ nữa…

“Anh
họ con đem người ta ăn mất rồi sao?” Chu mẹ nghiến răng nghiến lợi hỏi. Được
lắm, nếu không phải hôm nay không cẩn thận bị hai lão già bọn ta phát hiện,
không biết nó còn gạt bọn ta như gạt con nít đến bao giờ? Cái thằng bất hiếu
này!

Phương
Di không ngờ được dì cả nhà mình luôn cẩn trọng lại có thể nói ra lời kích
thích như vậy, bất giác ngẩn ngơ: “Không có ạ?”

 Anh
họ thoạt nhìn không phải là người nhanh nhẹn như vậy, mà sư tỷ có vẻ cũng không
phải là người tùy tiện như thế… Nhưng mà, nhớ tới có một ngày cô tìm sư tỷ hỗ
trợ đánh quái khi gõ cửa phòng ngủ, sư tỷ nửa ngày mới đi ra, mặt đỏ hồng, môi
sưng đỏ, quần áo có chút rối loạn, mà anh họ dường như cũng rất thỏa mãn… Cô
bỗng nhiên không dám khẳng định như vậy…

Chu
mẹ vẻ mặt bỗng nhiên trở nên bi thương: “Con gái nhà người ta mới mấy tuổi đầu,
nó làm sao lại có thể đã xuống tay độc ác rồi chứ?”

Phương
Di ngẩn ngơ, ra tay độc ác… Dì cả, dì chẳng có tình thương của người mẹ gì cả?
Sao lại trách móc con mình như vậy.

Chu
ba cũng ngẩn ngơ, ra tay độc ác… Bà xã, năm đó em theo anh, lúc ấy em cũng
không lớn hơn là mấy mà…

 Chú
thích


[1] Câu này nguyên gốc là (丑媳妇总得见公婆) theo như Baidu nói thì câu này có ý là không có thể
giấu được việc gì, nhất định là có một ngày cũng bị lộ ra tương đương với câu
cây kim trong bọc cũng có ngày lộ ra. Câu thành ngữ cận đại này bắt nguồn từ
Thanh – Lý Bảo Gia trong《quan tràng hiện hình ký》

[2] đả xà đả thất thốn: đánh rắn đánh vào đốt thứ bảy, thất
thốn tức là phần cổ dưới đầu bảy tấc, là chỗ trí mạng của rắn. Đánh vào đó ắt
sẽ giết được rắn.. Câu này ngụ ý là đánh vào chỗ hiểm.

Chương 42: Hóa Ra Em Cũng Sẽ Kích
Động

Edit:
Sakuraky

Beta:
Phong Vũ

 Làm
lành xong vợ chồng son nhanh chóng khôi phục sự nhiệt tình trước kia, khiến cho
mọi người nhìn thấy lại nảy ra cái ý xấu xa là kỳ thật tách ra cũng không có gì
là không tốt, bởi vì nhìn cái đôi tình nhân ngọt ngào ấm áp kia thật sự là rất
rất chướng mắt…

Triêu
Huy đem chuyện Hoàng Ngọc Bồi quấy rầy nói với Chu Vệ: “Anh thấy có kỳ quái
không? Nhị ca nói với em không cần để ý tới ông ta, còn bảo em đổi số điên
thoại nữa.”

Chu
Vệ bỗng nhiên nhớ tới một chút tin tức có liên quan tới công ty của Hoàng Ngọc
Bồi, nói: “Nghe nói công ty bọn họ gần đây mở rộng một dự án, cần rất nhiều
nhân tài IT.”

Triêu
Huy im lặng…

“Ý
của anh là ông ta muốn lôi kéo nhân tài, không tiếc vận dụng nhân lực vật lực
tài lực cùng tinh lực khiến cho em tin tưởng người cha như ông ta cũng có tấm
lòng của một người cha?” Cũng quá là khoa trương đi… Cho dù cô có thật sự tới
giúp ông ta, phí mà cô thu cũng sẽ không có cái giá thân tình.

“Em
chỉ là ván cầu thôi, mục tiêu thật sự của ông ta đại khái là QM.” QM ở thành
phố B tương đối nổi danh, rất nhiều công ty lớn đều muốn mời chào anh ấy, đáng
tiếc anh ta rất có cá tính, khiến cho N người đều như giẫm phải đinh…

Thành
công về sau, có phải sẽ có một màn “Qua cầu rút ván” hay không, nói cái gì mà
—— Thật ngại quá, ta không nên quấy rầy cuộc sống của con và mẹ con? Triêu Huy
đồng ý với Chu Vệ, đem toàn bộ nội dung nói chuyện trên điện thoại của Hoàng
Ngọc Bồi chuyển sang di động Chu Vệ, chuyển cho chuyên gia xử lý.

Chu
Vệ hỏi cô số điện thoại của Lý Mộ Thần, Triêu Huy hỏi anh muốn làm gì, không
phải anh với nhị ca luôn không thể nói chuyện với nhau sao?

“Hắc,
dù sao cũng phải lấy lòng anh vợ đúng hay không?” Chu Vệ nhìn cô nháy mắt mấy
cái, “Ba mẹ nói muốn hẹn gặp anh ấy.”

Thông
gia gặp mặt…?

Triêu
Huy cảm giác mặt mình lập tức trở nên nóng quá nóng quá.

Chuyện
gặp mặt cứ giao cho Chu Vệ làm, Triêu Huy không suy nghĩ gì nhiều, tiếp tục làm
một sinh viên bình thường.

Từ
sau trận đấu ACM, số ngày rảnh rỗi của cô cũng không có nhiều. QM không biết
dùng phương pháp gì kéo một cái hạng mục từ bên ngoài về cho bọn họ làm, mỹ
danh thì viết là tôi luyện kỹ thuật, thực chất là đem bọn họ ra làm lao động
chất lượng cao với giá rẻ mạt. Thật may mọi người rất có hứng thú, cũng không
thèm để ý thù lao linh tinh, làm việc rất vui vẻ.

Đang
chiến đấu hăng hái, điện thoại vang lên, là Lý Mộ Thần gọi tới.

“Em
và tên tiểu tử kia sao lại thế này?” Lý Mộ Thần đi thẳng vào vấn đề ép hỏi.

“Sao
lại thế này là thế nào?” Triêu Huy hỏi lại.

“Cậu
ta lại còn nói muốn tới cầu hôn! Cậu ta ăn gan hùm mật gấu sao? Tùy tùy tiện
liền đã muốn cưới con gái nhà chúng ta, đừng có mơ.” Lý Mộ Thần khá gay gắt
nói.

Please,
làm ơn đi em cũng không phải là con gái của anh, Triêu Huy nghĩ, hỏi lại: “Anh có
nói câu gì đả kích không vậy?”

“Anh
nói để cậu ta chuẩn bị mười năm hẵng đến cầu hôn.”

Triêu
Huy buồn bực, nói: “Khi đó em đã thành gái lỡ thì rồi.”

“Hừ,
hai ngươi thì ra là tâm linh tương thông.” Lý Mộ Thần mất hứng nói, lập tức lại
đắc ý: “Cho dù là gái lỡ thì, cũng không phải dễ dàng có thể lấy được.”

“Rốt
cục thì anh đã nói cái gì vậy?” Triêu Huy có một loại dự cảm đặc biệt không
hay.

Cảnh
tượng Lý Mộ Thần dương dương tự đắc lại tái hiện một phen, cuối cùng nói: “Còn
sao nữa, vị luật sư rất có tiền đồ kia, đối mặt với uy hiếp cường đại của anh
còn không phải cũng xẹp lép hay sao?”

“Nhị
ca” Triêu Huy nhẹ nhàng nói.

“Cái
gì?”

“Mười
vạn tệ anh mượn trước kia lập tức đem trả em, mười hai giờ đêm hôm nay không
trả hết nợ, liền tính lãi từng ngày.” Triêu Huy bình tĩnh nói hết.

“Hôm
nay? Quá gấp … Này!”

Cúp
điện thoại, Triêu Huy liền gọi cho Chu Vệ, anh không nhấc máy. Cô lập tức thu
dọn các thứ, nói một tiếng với QM, chạy thẳng đến công ty Chu Vệ.


cho tới bây giờ cũng chưa từng tới nơi anh làm việc, cô không phải đặc biệt
giỏi giao tiếp với người khác, anh cũng chưa từng miễn cưỡng cô. Nhưng hôm nay
trong lòng cô khát vọng muốn lập tức xuất hiện ở nơi nào đó lại vô cùng mãnh
liệt, nhị ca thật là quá đáng, dám cư nhiên đem chuyện lớn như vậy ra đùa… Nếu
anh ấy tin là thật, cô, cô… Nhất định sẽ khiến cho Lý Mộ Thần nếm thử mùi vị bị
người khác đùa bỡn, tuyệt đối là như vậy.

Bắt
một chiếc xe taxi, vất vả lắm mới đến văn phòng luật sư nơi anh làm việc. Đi
thẳng lên tầng 33, hỏi nhân viên quầy lễ tân: “Xin hỏi anh Chu Vệ ở đâu ạ?”

Nhân
viên lễ tân thoáng đánh giá một phen, rất khách khí nói: “Thật là ngại quá, Chu
luật sư bây giờ đang bận họp, cô tìm anh ấy có chuyện gì sao?”


cũng đoán đại khái là anh đang họp, bởi vì lúc nào anh họp thì điện thoại di
động cũng để chế độ yên lặng.

“Vậy
cuộc họp bao giờ thì kết thúc?” Cô ảo não hỏi, đột nhiên cảm thấy bản thân mình
thực ngốc, biết rõ anh không rảnh lại còn muốn chạy tới đây, sao lại vội vàng
như thế, dù sao đêm nay anh cũng sẽ phải về nhà, cô chỉ việc ở nhà chờ là được
mà? Tại sao lại phải gấp đến nỗi như một kẻ ngốc nghếch thế này?

“Bởi
vì đây là một cuộc họp rất quan trọng, cho nên chúng tôi cũng không rõ là khi
nào mới chấm dứt, có thể sẽ kéo dài tới tối. Nếu không cô chờ thời gian khác
lại đến?” Trước quầy cô nàng lễ tân lễ phép đề nghị, “Chu luật sư luôn luôn bận
rộn, cũng không phải vụ án nào cũng có thể tiếp, cô có thể suy nghĩ lại một
chút chúng tôi vẫn còn nhiều luật sư khác xuất sắc như anh ấy.”

Triêu
Huy có chút khó xử: “Tìm những người khác cũng vô dụng thôi… Quên đi, tôi ngồi
ở đây chờ anh ấy vậy.” Lần sau cũng không có dũng khí cùng xúc động như vậy,
chuyện hiểu lầm vẫn là nên sớm giải quyết cho tốt.

“Xin
cô cứ tự nhiên.” Nhân viên lễ tân ngữ khí thoáng có chút lạnh nhạt, nhưng mà
trong đầu Triêu Huy chỉ nghĩ làm cách nào để giải quyết hiểu lầm nên cũng không
buồn để ý đến, im lặng ngồi ở bàn tiếp khách.

Đợi
rất lâu, cuộc họp vẫn chưa kết thúc, Triêu Huy không nôn nóng vội vàng, ngược
lại cô nhân viên lễ tân thì nhìn qua ánh mắt càng ngày càng sắc bén. Chẳng lẽ
mình gây phiền toái gì cho cô ấy? Triêu Huy rất hối lỗi nhìn về nhân viên lễ
tân, đối phương lại không thèm để ý đến. Tòa nhà luật sư cao cấp, nhân viên lễ
tân cũng thật cao cấp a…

Một
lát sau, một cô gái đi tới, khuôn mặt thoạt nhìn thì trẻ trung mà ăn mặc lại
rất già dặn. Cô ấy đầu tiên là nhìn lướt qua Triêu Huy, sau đó lập tức đi tới
trước quầy, nói: “Tôi tìm luật sư Chu.”

“Xin
hỏi là vị luật sư Chu nào?” Nhân viên lễ tân kinh sợ hỏi, phỏng chừng là bị
người mới tới áp đảo khí thế.

Vị
khách nọ liếc mắt một cái, hỏi: “Nơi này của các cô còn có vị Chu luật sư thứ
hai sao?”

Nhân
viên lễ tân cả kinh, nói: “Xin cô chờ một lát.” Lập tức ấn điện thoại nội bộ,
nói mấy câu, sau đó cung kính lễ độ nói: “Chu luật sư lập tức ra bây giờ, xin
cô chờ một lát.” [Sa: Lật bàn, thế này là thế nào hả, đến sau mà được gặp
trước à, ngồi từ này tới giờ công cốc à, bà này muốn ăn đập hả >.<]

Đang
xem cuộc vui Triêu Huy lập tức ngây người… Vì sao đãi ngộ lại khác xa nhau đến
vậy? Nhân phẩm cao hơn? Hay chẳng nhẽ khinh bỉ cô ăn mặc tùy tiện sao…

Chu
Vệ quả nhiên rất nhanh đã xuất hiện, anh khách khí nói với người mới tới:
“Vương tiểu thư, vụ án của cô chúng ta đã hẹn là ngày mai gặp mặt rồi mà?”

“Tôi
đột nhiên nhớ tới có vài vấn đề rất quan trọng, liền trực tiếp tới đây tìm anh.
Quấy rầy anh rồi?” Vương tiểu thư cười hỏi.

“Đâu
có, chúng ta vào trong nói chuyện đã.” Chu Vệ mang Vương tiểu thư đi vào bên
trong, không chú ý tới tình huống bên ngoài.

Từ
lúc anh vừa ra tới đây, Triêu Huy liền đoán rằng không bao lâu anh sẽ phát hiện
ra cô ở chỗ này, bởi vì cô nhớ anh đã từng nói qua, ở giữa biển người mênh mông
anh tuyệt đối có thể chỉ cần liếc mắt một cái là tìm được cô. Kết quả từ đầu
tới giờ anh đều không có chú ý tới cô, khiến cho cô nghĩ đến một câu nói rất
kinh điển ở trên mạng —— Đàn ông mà đáng tin, thì heo mẹ cũng biết leo cây… Nói
cái gì lúc hai người yêu thương hướng về nhau sẽ linh cảm được đối phương? Lời
ngon tiếng ngọt của đàn ông nghe một chút thì có thể, nhưng mà không được để ở
trong lòng… [Sa: Chuẩn lun!!Hu hu em dỗi rồi, đi về đi chị Huy, ứ thèm đợi
anh nữa]

Trước
khi anh đi vào cô liền gọi anh: “Chu Vệ!”

Chu
Vệ có chút kinh ngạc quay đầu, nhìn đến người nào đó có chút ủy khuất trừng mắt
nhìn mình, càng thêm kinh ngạc: “Sao em lại tới đây?”

“…”
Triêu Huy không biết nên ở trước mặt mọi người giải thích nguyên nhân mình tới
tìm anh như thế nào.

“Đến
bao lâu rồi?” Chu Vệ đi tới, vuốt ve mái tóc cô.

“Khoảng
1 tiếng rưỡi rồi.” Cô kéo kéo tay áo anh, nói: “Em đến giải thích hiểu lầm, nhị
ca anh ấy nói là…”

“Chúng
ta đi vào đã rồi nói sau.” Chu Vệ kéo tay cô, đi vào trong, ánh mắt lại lạnh
lùng nhìn lướt qua cô nhân viên lễ tân.

Lễ
tân lập tức cứng đờ…

“Em
tới đây vì giải thích hiểu lầm?” Chu Vệ hỏi, khóe miệng dường như rất vui vẻ
nhếch lên.

“Nếu
đã là hiểu lầm, tự nhiên sẽ được gạt bỏ.” Triêu Huy khó hiểu vì sao anh chàng
này lại có vẻ như tâm tình rất tốt, người bình thường nghe được lời nói như thế
này đều đã tức giận rồi chứ?

“Anh
chỉ là rất cao hứng, hóa ra em cũng sẽ kích động.” Chu Vệ cười nói.

Triêu
Huy hết chỗ nói rồi… nói cái gì cô “cũng sẽ kích động”? Anh cho rằng điểm cảm
xúc cao nhất cô chỉ tương đương với mức bình thường của mọi người? Cô cũng
không phải là người châu Nam cực, tất nhiên cũng sẽ bị kích động… Còn nữa, cô
kích động, tâm tình anh vui vẻ cái nỗi gì nhỉ? 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+