Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ai Là Của Ai – Chương 45 End 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 45: Nguyện Không Hối Hận
(*)

Edit:
Sakuraky & Phong Vũ

Beta:
Phong Vũ

Thời
gian thấm thoắt thoi đưa, Triêu Huy cuối cùng cũng đã tốt nghiệp.

Điều
khiến cho mọi người phải té rớt kính là cô và Chu Vệ vẫn tiếp tục ngọt ngào bên
nhau, kiên trì đến cuối cùng.

Trong
thời gian đó đương nhiên sẽ có lúc khó khăn, thử thách, nhưng hai người đều
đồng tâm hợp lực mà vượt qua.

Lễ
Tốt nghiệp ngày đó, cô mặc áo cử nhân, cùng bạn học bên cạnh cười nói huyên
náo, ánh mắt nhìn về bóng dáng của Chu Vệ dưới đám đông cách đó không xa. Anh
cầm máy chụp ảnh, xa xa hướng về phía cô cười, hai người cứ như vậy mà nhìn
nhau.

“Thấy
buồn nôn quá, nhưng mà về sau cho dù muốn nhìn cũng không được nhìn nữa~~” Tiểu
Khê buồn rầu.

“Cho
nên bây giờ cậu xem thêm vài lần nữa đi, lưu lại, về sau lôi ra mà tưởng niệm.”
Tĩnh Tĩnh hảo tâm đề nghị.

Tiểu
Khê thụ giáo gật gật đầu, nhưng lại lập tức không thể nhìn được: “Không được a…
Thật sự rất buồn nôn…”

Triêu
Huy không trở về thành phố G, bởi vì Chu Vệ đã dùng mị lực nhân cách vô cùng
mạnh mẽ khiến cho gia gia và bà ngoại liếc mắt một cái liền yêu mến anh, lại
dùng miệng lưỡi lưu loát mà thuyết phục bác trai đồng ý cho cô ở lại thành phố
B. Cho nên, Triêu Huy rất đương nhiên trở thành nhân viên cho công ty của QM.

Chu
Vệ còn chưa tốt nghiệp nên hai người vẫn ở tại căn phòng nhỏ kia. Nhà chỉ có
một phòng ngủ, mà Chu Vệ nói sao thì cũng là một người đàn ông, hai người tất
nhiên sẽ không chỉ đơn thuần đắp chăn bông nói chuyện phiếm.

Lần
đầu tiên phát sinh thật sự rất bất ngờ.

Đồng
nghiệp tụ tập, Chu Vệ lại phải đến phiên tòa cùng với đối tác. Lúc về đến thì
cũng đã hơi muộn. Mọi người bình thường hình như đều muốn trừng phạt bọn họ, ào
đến chúc rượu.

Cách
dưỡng sinh của nhà họ Trần là —— uống ít rượu. Triêu Huy lại không thể khước
từ, miễn cưỡng uống mấy chén đã cảm thấy khó chịu. Trái lại Chu Vệ, ứng phó rất
thích đáng, không gặp một chút khó khăn nào.

“Chậc,
các cậu bình thường nhất định là rất oán hận tôi đúng không?” Anh sảng khoái
đón lấy chén rượu từ tay Triêu Huy mà uống cạn, “Dám nhẫn tâm bắt nạt bà xã của
tôi như vậy.”

Lâm
Thích rất nhanh mời anh một ly, nói: “Nào dám đâu. Ai mà chẳng biết cô ấy chính
là bà xã bảo bối của cậu chứ. Chỉ là hiếm khi chị dâu cũng ở đây nên mọi người
vui vẻ chút thôi.”

Triêu
Huy nhìn một đống ghế ngồi lộn xộn, cảm thấy ngực có chút khó chịu, lại thấy
Chu Vệ đang bị vây quanh nên lén rời khỏi nhà hàng, ra ngồi ở ghế đá ven đường.
Ban đêm hơi lạnh khiến đầu cô được thanh tỉnh không ít, hai má đã có chút nóng
nóng.

Chỉ
chốc lát sau, Chu Vệ tìm ra, bàn tay sờ lên mặt của cô hỏi: “Em khó chịu hả?”


lắc đầu, ôm lấy thắt lưng của anh, nói: “Có hơi nóng, có thể là do em không
quen uống rượu.”

Chu
Vệ cởi áo khoác, choàng lên vai cô, lại sờ sờ cổ và trán của cô, nói: “Chúng ta
về nhà đi.”

“Không
phải chúng ta chỉ vừa mới tới sao?” Triêu Huy cảm thấy thật ngượng ngùng, cô
không muốn mọi người bị mất hứng như vậy.

“Em
chịu đến là đã rất nể mặt bọn họ rồi, bà xã của Chu Vệ này không phải ai muốn
gặp là gặp được đâu.” Chu Vệ lập tức gửi tin nhắn cho lão Trương rồi lái xe về
nhà.

Về
nhà, tắm giặt sạch sẽ, Triêu Huy nằm xuống ngủ, nhưng mà làm thế nào cũng không
ngủ được, lăn qua lộn lại.

Chu
Vệ xoay người ôm cô, hỏi: “Em sao vậy?” Hình như cô chỉ uống có ba ly rượu hoa
quả thôi mà vì sao cơ thể lại nóng như vậy?

Sự
mát mẻ trên người Chu Vệ khiến cho Triêu Huy cảm thấy dễ chịu đi một chút, cô
lẩm bẩm nói vài câu, rồi lại sà vào cạ cạ trong lòng anh.

“Rất
khó chịu sao?” Chu Vệ liền hạ nhiệt độ phòng xuống một chút.

“Vâng,
ôm một chút thì sẽ ổn thôi.” Triêu Huy thì thào nói xong, lại ôm anh càng chặt
một chút.

Cái
gọi là sát thương tẩu hỏa (cướp cò súng) chính là vào lúc như thế này đây, Chu
Vệ vừa không phải là thánh nhân, cũng không phải là Liễu Hạ Huệ. Nguyệt hắc
phong cao, người con gái mình yêu thì âu yếm ôm chặt trong ngực, còn không an
phận nhích tới nhích lui, không cần chờ đêm trăng tròn, anh lập tức bắt đầu
biến thân thành một con sói S.

(*)
nguyệt hắc phong cao: thời điểm trăng vắng sao thưa, gió nổi bốn bề rất thích
hợp để làm chuyện mờ ám, không bị trăng làm lộ bóng, không sợ để lại dấu
vết. J

Triêu
Huy ngay sau đó liền ngây ngốc, người nào đó nói đến là đến, cô căn bản chưa
kịp phản ứng, đã bị anh ăn sạch sẽ.

“Cuối
cùng cũng có thể nói là đã cùng lão tổ tông chào hỏi qua.” Chu Vệ nhẹ nhàng
vuốt tóc Triêu Huy, thỏa mãn nói.

Chào
hỏi gì, chào khi nào? Triêu Huy khó hiểu.

Chu
Vệ có dụng ý khác nhìn cô một cái, nói: “Cổ nhân không phải nói việc này là
‘hành Chu công chi lễ’ (đến chào hỏi Chu công) sao? Chu công, coi như là của tổ
tông của anh rồi.”

Triêu
Huy vô cùng 囧…

Loại
chuyện này, có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, có lần thứ hai sẽ có lần thứ ba…
Triêu Huy khó mà đề phòng được đành phải chiều theo anh.

Chu
mẹ thấy việc như vậy thì vô cùng vui vẻ, bà cũng chỉ mong sao sớm được ẳm cháu
trai một chút. Vậy mà thằng con trai lại dùng lời nói sâu xa đả kích bà.

Chu
Vệ nói: “Con cái? Chuyện này vẫn còn quá sớm. Hai chúng con đều mới đi làm,
không có thời gian mà cũng không có sức. Huống hồ gì có một mình Thọ Thọ chắn ở
giữa là đã phiền muốn chết, con cũng không muốn có thêm một đứa phiền con nữa
đâu.”


Nhìn đi nhìn đi, đây là cái lời bất hiếu gì vậy! Chu mẹ hết cách, cũng chỉ có
thể ra tay với cô vợ bé nhỏ kia thôi.

Triêu
Huy nghĩ nghĩ, nói: “Hai năm nữa được không mẹ, con cả cả ngày tiếp xúc với máy
tính, đối với em bé cũng không tốt cho lắm. Hơn nữa, chúng con còn chưa có kết
hôn, sinh con có lẽ vẫn còn sớm.”

…Chu
mẹ hoàn toàn hết chỗ nói rồi.

Chu
Vệ nói, chờ sau khi anh tốt nghiệp lập tức kết hôn.


chưa từng nghĩ tới mình sẽ phải kết hôn sớm như vậy nhưng mà từ ngày gặp anh
mọi chuyện đã sớm chẳng còn theo ý cô dự định. Anh dùng kiên nhẫn cùng nghị lực
khiến cho cô hiểu được mùi vị yêu một người, cảm giác lo lắng cho một người và
ý muốn bảo vệ cho một người là như thế nào. Giữa hàng vạn người trên đất nước
này, cô nhất định sẽ gặp được một người nào đó, và anh đã xuất hiện mang đến
cho cô tình yêu duy nhất trong đời này. Cô không cần tình yêu oanh oanh liệt
liệt, cũng không cần thứ tình yêu ầm ầm sóng dậy, cô chỉ cần một tình yêu vô
cùng đơn giản, chỉ cần anh hiểu cô là đủ rồi, người ngoài muốn nghĩ gì hay nói
gì cũng mặc kệ.

Anh
mới đầu cũng không tính kết hôn sớm như vậy, nhưng vì cô đã không còn là cô gái
trong trẻo, đơn độc, ngốc nghếch như trước kia, lại càng ngày càng có sức hấp
dẫn của một người phụ nữ đã trưởng thành, khiến chung quanh có rất nhiều nam
sinh nhỏ tuổi thường xuyên thấy cô mà ngơ ngẩn, quyết định kết hôn sớm một chút
cũng tốt. Nếu nói ngay từ đầu chọn cô là vì cô là người phù hợp nhất với ba
tiêu chuẩn kén vợ, thì hiện tại, còn ai tin cái lý do gượng ép này chứ? Không
biết từ khi nào, cô đã là một báu vật quý giá nhất trong lòng anh. Giữa hàng hà
sa số con người, anh thực cảm tạ thượng đế đã cho anh được tình cờ gặp cô, cho
anh bắt được cô, cùng cô sánh đôi.

Chỉ
thầm mong gian khổ không lùi bước, cái chết không chia lìa, nguyện không hối
hận.


yêu cho nên không thể hối hận, cũng không muốn hối hận.

Công
ty lại thắng một vụ, toàn thể nhân viên đều được khách hàng mời đi chiêu đãi.

“Các
anh uống nhiều như vậy thì ai sẽ lái xe đây?” Trương tiểu thư hỏi, còn nói:
“Tôi ở khu XX, có ai tiện đường không? Tôi đưa đi một đoạn.” Nói xong, cố ý vô
tình nhìn về phía Chu Vệ.

Những
người có liên quan thoáng chốc liền hiểu ra tiểu tử này lại phạm kiếp đào hoa.

Chu
Vệ thấy chẳng phải là mọi người đang muốn xem trò hay sao, anh nhìn đồng hồ,
cười nhẹ: “Thôi tôi không đi đâu, làm phiền cô.”

Trương
tiểu thư bị nụ cười của anh khiến cho ngây ngẩn cả người hỏi: “Tiện đường thôi,
có gì quan trọng đâu.”

“Đúng
vậy, có gì quan trọng đâu?” Lâm Thích ồn ào.

“Có
người đến đón.” Chu Vệ nói.

Lâm
Thích sửng sốt, nói: “Ai?” Đã trễ thế này, sẽ không là chị dâu chứ?

“Đương
nhiên là bà xã của tôi.” Chu Vệ không chút giấu diếm, không thèm để ý Trương
tiểu thư mặt thoáng chốc trắng xanh, nói: “Có người nào muốn đi nhờ xe hay
không? Tốt nhất là không có, tôi không chào đón bóng đèn, nhất là mấy bóng đèn
công suất rất lớn như mấy vị.” [Bá đạo ~ing]

Đang
nói, một chiếc xe dáng vẻ bình thường nhanh chóng dừng ở bên cạnh, cửa kính xe
hạ xuống, là khuôn mặt lanh lợi của Triêu Huy.

“Chị
dâu, thật là chị à?” Lâm Thích ngơ ngác hỏi. Đã trễ thế này, Chu Vệ yêu vợ đến
điên cuồng kia sao lại chịu cho bà xã xuất hiện vậy?

Triêu
Huy cười theo chân bọn họ chào hỏi, nói: “Em cũng vừa hay tan tầm.”

Chu
Vệ ngồi bên ghế phụ, cùng mọi người chào hỏi tiếp đón một chút, hai người liền
rời đi.

Vừa
vặn tan tầm… Lâm Thích buồn bực, chị dâu rõ ràng là ở nhà làm việc, vậy vừa vặn
tan tầm là thế quái nào? Cứ nói thẳng là đặc biệt tới đón không được sao? Như
vậy thật kỳ cục.

“Ngày
mai phải nhớ về nhà ăn cơm đấy.” Chu Vệ nhắc nhở người đang lái xe. Từ sau lần
nào đó phát hiện cô có bằng lái, anh lập tức tìm cha già vay tiền mua một chiếc
xe cho cô. Kết quả cô lái xe rất khá, hơn nữa tay lái vô cùng tốt, rất ít khi
bị kẹt xe, anh thực thích ngồi xe cô lái.

Dễ
dàng vượt qua đèn đỏ, Triêu Huy mới nói: “À, hôm nay mẹ gọi điện nói là sẽ ghé
qua. Mẹ còn mua một đống này nọ cho Thọ Thọ, không biết là cái gì.”

“Ba
gần đây có tìm em luyện võ không?”


cười cười, nói: “Có… Ngày mai có khi sẽ bị đánh chết.”

Chu
Vệ cũng cười, nói: “Yên tâm, anh sẽ cứu em.”

“Anh
á…” Cô không dám trông cậy vào, mỗi lần vào lúc cô cùng ba chồng so chiêu, anh
không những không có ngăn lại còn cầm DV đến ghi ghi chép chép, còn nói muốn
dùng làm báu vật gia truyền.

“Ngày
mai hả…” Chu Vệ thì thào nói, cùng cô nhìn nhau một hồi, đọc ra ý tứ trong mắt
nhau.

Ngày
mai à… Hy vọng mẹ già sẽ không suốt ngày càm ràm thúc giục đòi cháu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+