Trang chủ » Thế giới truyện » Kĩ năng sống

Ai lấy miếng phomat của tôi ? – 01: NHỮNG TÍNH CÁCH BÊN TRONG CHÚNG TA 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mọi chuyện đã kết thúc … 

hay chỉ là một khởi đầu mới ? 
Tất cả tùy thuộc nơi bạn !

“Cu ộc đời luôn là những hành lang thẳng tắp để ta có thể dễ dàng đi qua mà không gặp một vật cản nào. Cuộc đời thường là những mê lộ buộc ta phải tìm kiếm lối đi cho riêng mình nếu muốn băng qua nó.”

– A. J. Cronin

NHỮNG TÍNH CÁCH BÊN TRONG CHÚNG TA

B ốn nhân vật được mô tả trong câu chuyện này – hai con chuột: “Đánh Hơi” và “Nhanh Nhẹn” cùng với hai con người tí hon: “Chậm Chạp” và “Ù Lì” – với mục đích đại diện cho những tính cách đơn giản và phức tạp trong chúng ta, không phân biệt tuổi tác, giới tính, chủng tộc hay quốc tịch.

Có lúc chúng ta xử sự như
Đánh Hơi 
Nhân vật thường ngửi thấy trước những thay đổi, hay
Nhanh Nhẹn 
Nhân vật đâm bổ vào hành động, hay
Ù Lì 
Nhân vật không thừa nhận sự thay đổi và chống lại những thay đổi, vì sợ rằng nó sẽ dẫn đến những thứ tồi tệ hơn, hay
Chậm Chạp 
Nhân vật học cách thích nghi đúng lúc khi nhận thấy rằng sự thay đổi sẽ dẫn đến những thứ tốt hơn!
Cho dù chúng ta có thái độ nào đi chăng nữa, chúng ta đều có chung một điểm giống nhau: một nhu cầu tìm kiếm lối đi cho mình trong mê cung, và thành công trong thời điểm thay đổi. 
VÀ CÂU CHUYỆN BẮT ĐÂU
Đã lâu lắm rồi, ở một vùng đất xa xôi nọ, có bốn nhân vật bé nhỏ sinh sống bằng cách đi tìm những miếng Pho Mát tại một nơi có tên gọi là Mê Cung.

Hai trong s ố đó, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn, là lòai chuột, còn Chậm Chạp và Ù Lì là những người tí hon – một sinh vật cũng nhỏ như chuột nhưng có hình dạng và cách suy nghĩ giống như con người bây giờ vậy. Công việc hàng ngày của họ là đi vào Mê Cung rộng lớn để tìm kiếm những miếng Pho Mát. Với họ Pho mát không chỉ là guồn thức ăn nuôi sống bản thân mà còn là niềm vui, niềm hạnh phúc.

Hai chú chu ột Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn chỉ có bộ não đơn giản của lòai gặm nhấm nhưng lại có bản năng rất nhanh nhẹn và chính xác. Như các con chuột khác, chúng đặc biệt rất thích những miếng Pho Mát cứng, và khó gặm và thường tập trung đi kiếm lọai Pho Mát này.

Trong khi đó, Chậm Chạp và Ù Lì, thường sử dụng trí thông minh vốn có của lòai người, lòng đầy niềm tin và tình cảm, lại thích tìm một lọai Pho Mát đặc biệt mà họ tin là sẽ đem lại cho mình sự thành đạt và hạnh phúc.

Tuy có nh ững khác biệt như thế, nhưng bọn họ có một điểm chung : mỗi sớm tinh mơ, tất cả đều thức dậy, mặc quần áo thể thao, xỏ giày vào, ra khỏi nhà và chạy đến Mê Cung để tìm kiếm miếng Pho Mát của mình.

Mê Cung gi ống như một trận đồ khổng lồ với vô số lối đi và các căn phòng, ngõ ngách. Có nơi chứa đầy những miếng Pho Mát thơm ngon. Nhưng cũng có nhiều góc trống rỗng, tối tăm và những con đường cụt chẳng dẫn đến đâu. Đó là một nơi rất dễ bị lạc lối. Tuy vậy, ẩn chứa trong Mê Cung là bí mật cho một cuộc sống tốt đẹp dành cho những ai mạnh dạn tìm ra lối đi của riêng mình. Các chú chuột, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn, thường sử dụng cách thử thật đơn giản : có – hay – không, để tìm kiếm những miếng Pho Mát. Đầu tiên, chúng chạy vào một mê lộ, nếu không tìm thấy gì ở trong đó thì chúng quay trở ra và chạy vào một lối khác. Chúng ghi nhớ những khu vực nào không có Pho Mát và ngay lập tức rẽ sang một con đường mới.

Đ ánh Hơi thường dùng chiếc mũi cực kỳ thính của mình để nhắm đến hướng nào có miếng Pho Mát, còn Nhanh Nhẹn lại thích cắm đầu chạy thật nhanh. Có lúc chúng bị lạc hướng và va đầu vào tường. Nhưng không sao cả, chẳng bao lâu sau chúng cũng tìm được lối đi của mình.

Nh ư các chú chuột, hai ngừơi tí hon – Chậm Chạp và Ù Lì, cũng dùng khả năng tư duy của mình và biết rút kinh nghiệm từ các sai lầm họ đã trải qua. Tuy nhiên, hầu như họ chỉ dựa vào bộ não và cảm xúc phức tạp của mình để nghĩ ra toàn những chuyện rắc rối trong khi đi tìm Pho Mát. Cũng có khi họ tìm được Pho Mát, nhưng cũng có lúc niềm tin và cảm xúc con người đã lấn át và chi phối họ, khiến họ nhìn nhận sự việc thiếu khách quan. Chính điều đó làm cho cuộc sống trong Mê Cung trở nên phức tạp và càng thêm thách thức.

Nh ưng dẫu sao, một ngày nọ, Đánh Hơi, Nhanh Nhẹn, Chậm Chạp và Ù Lì, bằng cách riêng của mình, đều tìm thấy điều mà họ tìm kiếm. Ai cũng tìm được lạoi Pho Mát mà mình yêu thích tại kho Pho Mát P nằm ở cuối Mê Lộ.

K ể từ đó trở đi, cứ mỗi sáng các chú chuột và hai người tí hon mặc đồ thể thao vào và chạy một mạch về hướng kho Pho Mát P. Chỉ trong vài ngày, cả bốn đều đã có thể tìm cho mình một con đường riêng để đi đến kho Pho Mát nhanh nhất.

Đ ánh Hơi và Nhanh Nhẹn ngày ngày vẫn dậy sớm chạy vào Mê Cung, theo một lộ trình quen thuộc. Đến nơi, hai chú cởi giày ra, cột lại với nhau rồi đeo lên cổ để có thể nhanh chóng mang theo khi cần thiết. Xong xui đâu đấy, bọn chúng bắt đầu đánh chén món Pho Mát một cách ngon lành.

Th ọat đầu Chậm Chạp và Ù Lì cũng chạy vào Mê Cung để thưởng thức những miếng Pho Mát tươi mới, thơm phức đang đợi họ trogn kho. Nhưng sau một thời gian, những con người tí hon này bắt đầu thay đổi.

M ỗi ngày Chậm Chạp và Ù Lì lại dậy muộn hơn một chút, mặc quần áo chậm hơn một chút, và thong thả đi bộ đến kho Pho Mát P. Có gì mà phải vội cơ chứ ! Giờ đây họ đã biết những miếng Pho Mát đang ở đâu và con đường nào sẽ dẫn đến đó rồi mà. Cuộc sống thật bỉnh an !

H ọ cũng chẳng bận tâm làm gì đến chuyện những miếng Pho Mát đó từ đâu ra hay ai đã để nó ở đó. Họ cứ đinh ninh rằng những miếng Pho Mát đã và sẽ mãi mãi còn ở đó – không cần phải suy nghĩ gì thêm.

Ngay khi Ch ậm Chạp và Ù Lì đến kho Pho Mát P vào mỗi buổi sáng như thế, họ cứ rề rà như đang ở nhà mình vậy. Cả hai treo quần áo lên, cởi giày ra, bắt đầu thưởng thức pho mát. Tâm trạng họ lúc này thật dễ chịu vì đã tìm thấy những miếng Pho Mát ngon lành.

– Tuyệt thật, – Ù Lì nói – ở đây có đủ Pho Mát cho chúng ta ăn suốt cả đời ấy chứ. Chẳng phải lo nghĩ gì ! Sướng thật. 
Những người tí hon cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện. Cuộc sống của họ giờ đây thật an tòan.

Ch ẳng bao lâu sau, cả Chậm Chạp và Ù Lì đều nghĩ rằng những miếng Pho Mát họ tìm thấy ở kho Pho Mát P là kho Pho Mát của riêng họ. Cái kho rộng lớn đến nỗi họ quyết định dời hẳn về gần đó và bắt đầu một cuộc sống mới.

Để làm cho không khí ở kho Pho Mát này trở nên ấm cúng và thân thuộc như chính ở nhà mình hơn, Chậm Chạp và Ù Lì trang trí lên những bức tường xung quanh kho Pho Mát các câu châm ngôn, thậm chí họ còn vẽ cả những bức tranh về những miếng Pho Mát để có thể chiêm ngưỡng những bức tranh hấp dẫn đó. Một trong số đó là câu :

Hạnh Phúc là Pho Mát, Là Ý Nghĩa Của Cuộc Sống Chúng Ta

Th ỉnh thỏang Chậm Chạp và Ù Lì còn mời bạn bè đến chơi và khoe những miếng Pho Mát ngon lành và thơm phức của mình ở kho Pho Mát P, tự hào nói : “Kho Pho Mát này thật tuyệt, có phải không các bạn ? “ Có lúc họ rộng lượng chia cho bạn bè vài miếng, nhưng có lúc thì không.

“ Chúng ta x ứng đáng được có những miếng Pho Mát này, “Ù Lì tự công nhận. “ Chúng ta đã phải vất vã chạy tìm khắp nơi, phải chăm chỉ lắm mới tìm thấy chúng mà. “ Nói xong, chú ta bốc một miếng bỏ vào miệng nhai ngon lành, mắt nhắm lại thưởng thức.

Sau dó, như mọi khi, Ù Lì nằm xuống đánh một giấc ngon lành. 
Và cứ mỗi tối, những người tí hon lại ì ạch trở về tổ ấm của mình với cái bụng căng đầy tòan những Pho Mát, để rồi ngày hôm sau lại ung dung đi đến chổ cũ để tiếp tục thưởng thức, hưởng thụ. 
Rồi thì lòng tự tin của Chậm Chạp và Ù Lì nhanh chóng biến thành tính tự mãn. Họ hài lòng và yên trí với những gì mình có và chẳng thèm để tâm tới bất cứ điều gì đang xãy ra.

Trong khi đó, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn vẫn tuân theo những thói quen ban đầu của mình. Chúng chạy đến kho từ sáng sớm rồi liên tục đánh hơi, sục sạo khắp nơi, chạy quanh tất cả những miếng Pho Mát ở kho Pho Mát P để xem có điều gì khác đi so với ngày hôm qua không. Sau khi yên tâm là không có chuyện gì xảy ra, chúng mới ngồi xuống và bắt đầu gặm những miếng Pho Mát.

Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến một ngày …… 
Như thường lệ, sớm hôm ấy, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn chạy tới kho Pho Mát P và bỗng phát hiện thấy không còn một chút Pho Mát nào trong kho nữa.

Hai chú chu ột hơi bất ngờ nhưng không hề lúng túng, bởi mỗi ngày trôi qua, chúng đã nhận thấy nguồn Pho Mát đang dần dần bị vơi đi. Và chúng đã có linh cảm rằng cái ngày này, không sớm thì muộn, thế nào rồi cũng sẽ đến. Nhưng không ngờ điều đó lại xảy ra qua sớm !

Và chúng đã chuẩn bị tinh thần cho điều không thể tránh khỏi này, và với bản năng của mình, chúng biết sẽ phải làm gì. 
Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn nhìn vào kho Pho mát trống trơn rồi nhìn nhau, nhanh chóng tháo đôi giày thể thao vẫn đeo sẵn trên cổ xuống, mang vào chân, cột dây lại sẵn sàng.

Các chú chu ột không quen phân tích quá sâu vào một vấn đề. Đối với chúng thì vấn đề đó cũng chẳng có gì là ghê gớm và cách giải quyết thì thật đơn giản. Kho Pho mát P giờ đây đã thay đổi. và thế là chúng cũng quyết định phải nhanh chóng tìm cách thích ứng với điều đó.

C ả hai nhìn ra ngòai mê lộ. Đánh Hơi hếch mũi lên, khịt mũi ngửi ngửi và cố gắng đuổi theo Nhanh Nhẹn đang nhanh chóng chạy vào Mê Cung. Chúng mau chóng tìm thấy cảm hứng để đi tìm kho Pho Mát mới.

Vài gi ờ sau cũng như mọi ngày, Chậm Chạp và Ù Lì lục đục đi đến kho Pho Mát P quen thuộc. Họ không hề để ý rằng những miếng Pho Mát đang vơi đi từng ngày và vẫn cứ đinh ninh rằng kho Pho Mát sẽ không bao giờ hết.

Cả hai đều chưa chuẩn bị gì cho những điều sắp hiện ra trứơc mắt mình.

– Cái gì th ế này ! Sao không còn miếng Pho Mát nào hết vậy ? – Ù Lì gào lên hốt hỏang. Và anh chàng cứ tiếp tục la hét – Không còn một chút Pho Mát nào cho chúng ta nữa hay sao ? Tại sao lại có thể như thế được ?

Anh chàng làm như thể cứ la thật to lên sẽ khiến ai đó động lòng mang trả lại kho Pho Mát về chổ cũ.

– Không còn chút Pho Mát nào sao ? Không còn chút Pho Mát nào sao ? Nh ững miếng Pho Mát của tôi đâu rồi ? – Cậu ta kêu gào thật thảm thiết – Ai đã lấy Pho Mát của tôi ? 
Cuối cùng cậu ta chống hai tay lên hông, mặt đỏ phừng phừng, rồi rít lên :

– Thế này thì còn gì để nói chứ ? Đúng là trời không có mắt !

Ch ậm Chạp chỉ biết lắc đầu không tin nổi những gì đang xãy ra trứơc mắt mình. Cậu ta cũng vậy, cũng chắc mẫm rằng những miếng Pho Mát sẽ còn mãi mãi ở kho Pho Mát P. Cậu ta đứng ngây ra như trời trồng vì không hiểu chuyện gì đã xãy ra.

Trong khi đó, Ù Lì vẫn lớn tiếng la lối, nhưng Chậm Chạp lại không muốn nghe. Cậu ta lấy hai tay bịt lỗ tai lại vì không muốn chấp nhận cái thực tế quá phũ phàng này, nên không muốn cảm nhận hay nghe thấy gì hết .

Ph ản ứng của hai con người tí hon này thật dễ hiểu bởi lẽ họ kiếm được kho Pho Mát này đâu có dễ dàng gì, và đối với họ, miếng Pho Mát đâu chỉ là để đáp ứng nhu cầu nuôi sống bản thân hàng ngày, nó còn là hạnh phúc cuộc sống, là sự an nhàn thanh thản trong lòng ….Tại sao trứơc nay vẫn có mà nay lại không ?

Ki ếm được những miếng Pho Mát ưa thích chính là điều mà Ù Lì và Chậm Chạp nghĩ rằng mình cần có thể được hạnh phúc. Tùy theo sở thích của mình, mỗi người trong bọn họ nhìn nhận những miếng Pho Mát với một ý nghĩa riêng trong cuộc sống của mình.

V ới một số người, tìm thấy những miếng Pho Mát đồng nghĩa với chuyện có vật chất, của cải trong tay. Đối với những người khác thì đó là một tình yêu đẹp, sức khỏe tốt hay một đời sống tinh thần phong phú, dễ chịu, phù hợp với mình.

Chậm Chạp nghĩ rằng những miếng Pho Mát đó có ý nghĩa một cuộc sống an tòan, có một gia đình thân yêu, được sống trong một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, dễ chịu ở Đại Lộ Pho Mát Anh. 
Còn với Ù Lì thì có được kho Pho Mát đó là có được miếng Pho Mát Vĩ Đại Nhất, cũng đồng nghĩa với việc làm chủ một ngôi nhà rộng lớn ở Ngọn Đồi Pho Mát Pháp.

B ởi những miếng Pho Mát có một ý nghĩa rất quan trọng đối với họ như thế nên cả hai đã mất nhiều thời giờ để nhìn nhận thực tế. Những gì mà bộ não phức tạp của họ mách bảo lúc này là tìm kiếm xung quanh Kho Pho Mát P trống rỗng để xem đã thật sự mất hẳn những miếng Pho Mát hay chưa.

Trong lúc Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã nhanh chóng lên đường đi tìm Kho Pho Mát mới thì Chậm Chạp và Ù Lì vẫn còn tiếp tục chậm chạp và ù lì.

H ọ vẫn tiếp tục than vãn và nguyền rũa những bất công bỗng đâu ập xuống. Ù Lì bắt đầu chán nản và thất vọng. bao nhiêu dự định tốt đẹp cho tương lai của cậu đã đặt cả vào Kho Pho Mát này. Thế mà …..

Hai chàng tí hon không th ể tin nổi. Làm sao chuyện như thế này có thể xảy ra đựơc chứ ? Không ai báo trứơc với họ một lời nào. Không thể được. Sao cuộc sống lại bất công đến như thế ! Họ có đáng phải bị đối xử như vậy không ? Mọi chuyện không thể và không đáng xảy ra như thế này !

Đêm hôm đó, Chậm Chạp và Ù Lì trở về nhà với cái bụng đói meo cùng nỗi thất vọng tràn trề. Trứơc khi ra về Chậm Chạp viết lên tường : 
Miếng Pho Mát Càng Quan Trọng Thì Người Ta Càng Muốn Giữ Nó 
Ngày hôm sau Chậm Chạp và Ù Lì rời nhà và quyết định trở lại kho Pho Mát P, lòng vẫn hy vọng một phép màu nào đó sẽ mang kho Pho Mát trở về với họ.

Nh ưng không hề có phép màu nào xãy ra cả – những miếng Pho Mát không còn nữa. Chậm Chạp và Ù Lì khôgn biết phải làm gì nữa. Hai chàng tí hon chỉ biết đứng đó, bất động như những pho tượng. Chậm Chạp vẫn bịt chặt tai và nhắm nghiền mắt lại. Cậu ta không muốn nghe và thấy bất kỳ điều gì cả. Cậu không muốn tin rằng nguồn Pho Mát vẫn nuôi cậu bấy lâu nay đã dần vơi đi từng ngày mà cậu không hề hay biết. Cậu vẫn cứ tin rằng chúng đã bất ngờ biến mất.

Còn Ù Lì c ứ huyên thuyên phân tích trở đi trở lại mãi vấn đề và rốt cuộc thì bộ não rắc rối của cậu vẫn gắn chặt với một niềm tin tuyệt đối là “Tại sao người ta lại đối xữ với tôi như thế này ?”. Cậu thắc mắc “Thật ra là đang có chuyện gì xãy ra vậy chứ ?”

Cuối cùng Chậm Chạp cũng dám mở mắt ra, hé mắt nhìn một lượt rồi hỏi : 
– À mà này, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đi đâu rồi nhỉ ? Cậu có nghĩ rắng họ đã biết điều gì mà chúng ta không biết không ? 
Ù Lì bĩu môi :

– B ọn chúng mà biết được cái gì hơn chúng ta cơ chứ ? Chúng chỉ là mấy con chuột nhắt ngu ngốc mà thôi. Chuyện xãy ra bao nhiêu thì bọn chúng biết bấy nhiêu thôi. Chúng ta là những người tí hon. Chúng ta phải khôn ngoan hơn chúng chứ. Chúng ta có thể tìm ra nguyên nhân của vấn đề và giải quyết mọi chuyện được mà.

– Mình bi ết là chúng ta thông minh hơn chúng rồi, nhưng có vẻ lúc này chúng ta không hành động khôn ngoan hơn chúng gì cả. mọi chuyện ở đây đã thay đổi rồi, Ù Lì à. Có lẽ chúng ta cần phải thay đổi và hàng động khác đi thôi.

– Vi ệc gì chúng ta phải thay đổi chứ ? – Ù Lì hỏi vặn lại – Chúng ta là những người tí hon. Chúng ta đặc biệt hơn bọn chúng. Những chuyện này lẽ ra không thể xảy ra với chúng ta được. Hay cùng lắm nếu có xảy ra thì chúng ta cũng phải có được lợi lộc gì đó chứ.

– Tại sao chúng ta lại có lợi trong việc này ? – Chậm Chạp thắc mắc. 
– Bởi vì chúng ta có quyền. – Ù Lì khẳng định. 
– Quyền gì ? – Chậm Chạp chưa hiểu. 
– Quyền có được những miếng Pho Mát mà chúng ta đã cất công tìm thấy. 
– Sao vậy ? – Chậm Chạp gặng hỏi . 
– Vì chúng ta không gây ra chuyện này. – Ù Lì nói. – Ai đó đã làm chuyện này và chúng ta phải được cái gì đó bù lại chứ. 
Chậm Chạp đề nghị : 
– Hay là mình đừng suy nghĩ về chuyện này nữa mà hãy đi tìm kho Pho Mát khác đi. 
– Không được, – Ù Lì phản đối – Tôi sẽ làm cho ra lẽ việc này.

Trong lúc Ch ậm Chạp và Ù Lì còn đang mải nghĩ ngọi xem phải làm gì, thì Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã bon trên những con đường mới. Chúng đi sâu vào trong Mê Cung, chạy tới chạy lui theo những Mê Lộ khác nhau, sục sạo khắp nơi tìm kiếm những miếng Pho Mát trong bất cứ cái kho nào chúng bắt gặp.

Chúng chẳng suy nghĩ gì ngòai chuyện tìm kho Pho Mát mới.

Đ ánh Hơi và Nhanh Nhẹn chẳng tìm được gì trong một thời gian cho đến khi chúng đi đến một khu vực khác trong Mê Cung – một nơi mà trước đó chúng chưa bao giờ đặt chân đến. Đó là kho Pho Mát M. 
Cả hai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau vì sung sướng. Cuối cùng thì chúng cũng đã tìm được cái mà chúng mong muốn : cả một kho Pho Mát tươi ngon và đầy ắp.

Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn không tin vào mắt mình nữa. Đó là một cái kho Pho Mát lớn chưa từng thấy.

Trong lúc đó, Chậm Chạp và Ù Lì vẫn còn ở lại kho Pho Mát P trống rỗng để tìm hiểu xem nguyên nhân là do đâu. Giờ đây họ phải đối mặt với tình trạng không còn miếng Pho Mát nào cả. Họ cảm thấy bế tắc, giận dữ và đổ lỗi cho nhau về chuyện này.

Có lúc Ch ậm Chạp nghĩ tới những chú bạn chuột và tự hỏi không biết chúng đã tìm thấy kho Pho Mát mới hay chưa. Cậu tin rằng Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn có lẽ cũng đang vất vả lắm, vì phải chạy tới chạy lui trong Mê Cung đầy những bất trắc, hiểm nguy. Nhưng cậu ta cũng nghĩ rằng chuyện đó sẽ kéo dài không lâu.

Th ỉnh thỏang Chậm Chạp hình dung ra cảnh Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã tìm được kho Pho Mát Mới và đang đánh chén no say. Cậu ta tưởng tượng nếu mình được biết chân phiêu lưu ra ngòai Mê Cung rộng lớn kia để tìm kho Pho Mát mới thì sẽ hay biết chừng nào. Cậu đói đến nỗi gần như ngửi được cả mùi vị của miếng Pho Mát thơm ngon tuyệt vời đó.

Càng nghĩ đến điều ấy, Chậm Chạp càng thấy bị thôi thúc phải sớm rời khỏi kho Pho Mát P này thôi. 
– Đi thôi ! – Bất chợt cậu ta thốt lên. 
– Không – Ù Lì lập tức phản đối – Mình muốn ở lại đây. Ở đây dễ chịu hơn, vì mình đã quen như vậy rồi. Hơn nữa ngoài kia nguy hiểm lắm. 
– Không đâu Chậm Chạp nói. – Trứơc đây chúng ta cũng từng lục sùng tìm kiếm ở nhiều nơi trong Mê Cung mới tìm thấy kho Pho Mát P này, và bây giờ chúng ta cũng có thể làm lại như thế mà. 
– Tớ cảm thấy sợ hãi phải bắt đầu lại từ đầu – Ù Lì đáp – và tớ e rằng mình không còn thích thú với chuyện bị lạc đường. Cậu cũng vậy mà phải không ? 
Nghe thấy thế, nỗi sợ hãi thất bại lại trở về bủa vây Chậm Chạp khiến niềm tin hy vọng sẽ tìm được kho Pho Mát Mới trong cậu nhanh chóng phai nhạt dần.

Th ế là ngày ngày, hai anh chàng tí hon nọ lại tiếp tục lặp đi lặp lại đúng những chuyện mà họ đã làm trước đo. Họ đến kho Pho Mát P, không tìm thấy gì cả, rồi lại thất thểu về nhà, mang theo cái bụng đói meo, nỗi lo lắng và sự bế tắc.

Họ cố phủ nhận điều đang xảy ra, nhưng càng lúc họ càng cảm thấy khó ngủ hơn, sức khỏe suy giảm và ngày hôm sau càng trở nên cáu gắt hơn.

Mái nhà c ủa họ giờ đây không còn là chốn no ấm như ngày xưa nữa. Hai người tí hon đó đêm nào cũng phải trải qua một giấc ngủ nặng nề với những cơn ác mộng về chuyện không tìm được chút Pho Mát nào.

Ngày qua ngày, Chậm Chạp và Ù Lì cũng vẫn kéo nhau tới Kho Pho Mát P, ngồi nhìn quanh và chờ đợi. 
Ù Lì nói :

– C ậu này, nếu chúng ta cố gắng hơn một chút thì có lẽ chúng ta sẽ thấy thật ra ; à chẳng có gì thay đổi nhiều đâu. Có lẽ những miếng Pho Mát cũng đang ở quanh đâu đây thôi. Hay là người ta mang dấu nó sau những bức tường nhỉ ?

Hôm sau, Ch ậm Chạp và Ù Lì trở lại và mang theo bộ đồ nghề của mình. Ù Lì giữ cái đục cho Chậm Chạp giáng từng nhát búa để tới khi họ đục thủng một cái lỗ trên tường của kho Pho Mát P. Họ chui đầu vào, chăm chú ngó dọc ngó ngang trong đó nhưng cũng chẳng thấy chút Pho Mát nào cả. Dù thất vọng tràn trề, họ vẫn tin rằng họ sẽ giải quyết được vấn đề. Thế là họ tới kho sớm hơn, ở lại muộn hơn và làm việc cật lực, nhưng tất cả những gì họ có được chỉ là những cái lỗ to tướng trên các bức tường.

Chậm Chạp bắt đầu nhận ra khỏang cách giữa những hành động họ đang làm và hiệu quả đạt được. 
– Hay là, – Ù Lì nói – chúng ta thử ngồi chờ ở đây xem. Sớm muộn gì rồi người ta cũng phải đem trả kho Pho Mát lại chỗ này thôi. Vì trứơc giờ nó vẫn ở đây mà !

Ch ậm Chạp cũng muốn tin như vậy. Thế nên tối tối, anh ta lại trở về nhà để nghỉ ngơi và miễn cưởng đi cùng với Ù Lì tới kho Pho Mát P vào sáng hôm sau. Nhưng những míêng Pho Mát thơm ngon đã không bao giờ xuất hiện trở lại.

Lúc này hai ng ười tí hon đang trở nên yếu đi vì đói lả, căng thẳng và tuyệt vọng. Chậm Chạp cảm thấy chán nản trong cảnh cứ chờ đợi mỏi mòn một phép màu nào đó xuất hiện để cải thiện hòan cảnh. Cậu ta nhận ra rằng càng ngồi chờ lâu bao nhiêu, thì tình hình càng tồi tệ thêm bấy nhiêu.

Cậu biết lợi thế của cậu và Ù Lì đang mất dần.

Cu ối cùng, vào một ngày nọ, Chậm Chạp bắt đầu cười nhạo chính mình : “Chậm Chạp ơi, hãy nhìn lại mi xem. Mi cứ lặp đi lặp lại những công việc cũ rích y như trước thì trách sao kết quả không khá hơn được.”

Ch ậm Chạp chẳng mấy thích thú với chuyện phải chạy vào Mê Cung lần nữa, vì cậu ta biết rồi mình thế nào cũng sẽ đi lạc, sẽ bị mệt lả, và cũng không biết trước được liệu có tìm thấy miếng Pho Mát ở nơi nào đó hay không. Nhưng Chậm Chạp phải cười chính mình vì cậu hiểu rõ nỗi sợ hãi đang khống chế chính mình ra sao.

Cậu hỏi Ù Lì : 
– Chúng ta bỏ đôi giày thể thao ở đâu rồi nhỉ ? 
Phải mất một lúc lâu họ mới tìm thấy chúng nằm lăn lóc ở một góc. Khi tìm ra kho Pho Mát P, họ đã quẳng chúng đi vì nghĩ rằng sẽ không bao giờ còn cần tới chúng nữa, chẳng bao giờ phải đi đâu nữa.

C ậu định chạy vào Mê Cung nữa đấy à ? – Thấy bạn mang giày vào, Ù Lì hỏi và năn nỉ – Thôi, cậu cứ ngồi chờ với tớ thêm một chút nữa, tớ nghĩ người ta sắp trả những míêng Pho Mát lại cho chúng ta rồi.

Đ iều đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu – Chậm Chạp nói. – Tớ cũng không muốn nghĩ vậy, nhưng bây giờ tớ đã nhận ra rằng người ta sẽ không bao giờ mang trả lại những miếng Pho Mát của ngảy hôm qua đâu. Đến lúc chúng ta phải tìm Kho Pho Mát Mới thôi.

Ù Lì cãi lại : 
– Thế nếu ngòai kia chẳng có chút Pho Mát nào thì sao ? Và nếu có đi chăng nữa thì cậu sẽ làm gì khi không tìm được nó ? 
– Tớ cũng chẳng biết nữa – Chậm Chạp nói. Cậu ta tự hỏi mình câu này hàng bao nhiêu lần rồi và cảm thấy nỗi sợ hãi đang chôn chân mình lại. 
Nhiều lần cậu tự hỏi, “ Những miếng Pho Mát có thể đang ở đâu – ở đây hay ngòai Mê Cung kia ? “.

Ch ậm Chạp hình dung ra một bức tranh mà trong đó, cậu đang đi vào Mê Cung bao la, rộng lớn với một nụ cười trên môi. Chậm Chạp vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình như vậy, và đồng thời cậu cũng thấy tinh thần mình khá hơn. Cậu thấy mình thỉnh thỏang có bị lạc đường trong Mê Cung, nhưng vẫn tự tin rằng thế nào cậu cũng tìm thấy được những miếng Pho Mát mới, cùng với những điều tuyệt diệu mà nó mang lại. 
Nghĩ tới đó, Chậm Chạp như được tiếp thêm sự can đãm và tiếp tục điểm tô những chi tiết thực hiện vào bức tranh ấy. Đó là cảm giác ngọt ngào đến tuyệt vời khi cậu thưởng thức những miếng Pho Mát đó. Cậu thấy mình đang ăn lọai Pho Mát Thụy Sĩ với những cái lỗ nhỏ li ti trên đó, lọai Pho Mát được làm từ cam tươi nguyên chất của Anh và Mỹ, lại còn cả lọai Pho Mát thật mềm và thơm của Ý dùng chung với bánh Pizza và Pho Mát cao cấp của Pháp , và…..còn nhiều nhiều nữa.

Đột nhiên Chậm Chạp nghe Ù Lì nói gì đó và nhận ra rằng mình vẫn còn ở kho Pho Mát P. 
Chậm Chạp nói : 
– Ù Lì à, có nhiều lúc mọi chuyện đã thay đổi và không bao giờ trở lại như cũ nữa. Lần này cũng giống như vậy đấy. Cuộc đời là thế ! Cuộc sống luôn thay đổi, và chúng ta cũng nên thích ứng với nó. 
Chậm Chạp nhìn người bạn đang ngày một hốc hác, cố gắng động viên cậu ta, nhưng nỗi sợ hãi của Ù Lì đã biến thành sự giận dữ, và cậu ta không còn muốn nghe gì nữa. 
Chậm Chạp không muốn thô lỗ với bạn mình, nhưng cậu phải cười khi nhận thấy cả hai thật ngốc nghếch thế nào. 
Khi đã quyết tâm ra đi, cậu cảm thấy mình mạnh mẽ hơn. Cuối cùng cậu cũng đã biết cười chính bản thân mình, cho qua mọi chuyện và tiến về phía trứơc. 
Chậm Chạp mĩm cười tuyên bố : 
Đã đến lúc chúng ta phải vào Mê Cung thôi ! 
Ù Lì không thể nào cười nổi, không biểu hiện gì và cũng không trả lời.

Ch ậm Chạp nhặt lên một viên đá nhỏ, nhọn và viết lên tường một ý nghĩ nghiêm túc để Ù Lì có thể suy gẫm. Theo thói quen, Chậm Chạp vẽ thêm cả một miếng Pho Mát thật to ở bên cạnh, cậu mong rằng nó sẽ làm cho Ù Lì mỉm cười, có thêm sức mạnh và sẽ lên đường đi tìm kho Pho Mát mới.

Nhưng Ù Lì không muốn nhìn thấy nó, không muốn đọc nó. 
Đó là câu : 
Nếu Không Thay Đổi Thì Người Ta Có Thể Bị Đào Thải 
Nếu Không Chịu Đi Tìm, Thì Không Bao Giờ Có Được Miếng Pho Mát Mới

Ch ậm Chạp thò đầu ra ngòai và lo lắng nhìn vào con đường Mê Cung dài hun hút. Cậu nhớ đến những lúc cậu đã vất vả ra sao khi không có miếng Pho Mát nào. Cậu nghĩ có thể trong Mê Cung không còn miếng Pho Mát nào cả, hoặc là có nhưng cậu sẽ không kịp tìm thấy nó trước khi cậu kiệt sức vì mệt và đói. Nỗi sợ hãi đó đã làm Chậm Chạp nhụt chí và bào mòn quyết tâm của cậu.

Ch ậm Chạp chợt mĩm cười. Giờ này chắc Ù Lì vẫn đang mãi thắc mắc “Ai đã mang những miếng Pho Mát của tôi đi đâu rồi ?”, nhưng Chậm Chạp thì khác, cậu tự hỏi : “Tại sao mình không bắt đầu đi tìm những míêng Pho Mát sớm hơn chứ ? “

Khi b ắt đầu đi vào Mê Cung, Chậm Chạp quay đầu nhìn lại nơi mình vừa đi khỏi và vẫn còn cảm nhận được sự êm ấm quen thuộc của nó. Bất giác cậu lại muốn quay về cái nơi chốn thân quen ấy, ngay cả khi nó không còn Pho Mát ở đó nữa.

Ch ậm Chạp thấy bất an trong lòng và cậu luôn băn khoăn không biết mình có thật sự muốn vào Mê Cung đầy rẫy những trở ngại và hiểm nguy hay không. Cậu viết lên bức tường trứơc mặt mình một câu nữa và đứng lặng nhìn nó một lúc lâu :

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+