Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ai nói đó là yêu : Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đắc tội với Hướng Phi

Yến Linh buông quyển sách “ kỹ năng quản lý” xuống nhìn đồng hồ đã hơn 11h cô vội vàng bước đến bên cạnh máy vi tính nhấn nút power khởi động máy vi tính. Theo thường lệ, mỗi tháng một lần cô và Hà Vy online nói chuyện.

Chiếc máy vi tính của cô nhìn vào thật giống như “bảo vật tổ truyền”. Tất nhiên là không phải “tổ truyền” thật mà là được truyền tay nhau qua nhiều lần. Đến lượt cô không thể tính toán được là chủ nhân đời thứ mấy.

Ngoài việc nó thĩnh thoãng tự động sáng tối và đánh chữ lạch tạch như người bị ”cà lăm” thì những cái khác cũng được tạm coi là bình thường vậy.

Trúc Nhi đang đeo tai phone nằm trên giường nghe nhạc, ngó qua Yến Linh không nhịn được ghẹo một câu:

“Mày lại đến hẹn gặp người yêu đấy à?”

Từ lúc Hà Vy đi nước ngoài đến nay scandal của cô cũng tạm thời lắng xuống. Đôi lúc cũng có vài người nhớ chuyện khi đi qua cô to nhỏ vài câu, hay có khi hai cô bạn cùng phòng vui miệng trêu đùa. Trên thực tế chuyện này cũng dần dần bị bỏ quên.

Nhắc lại thời điểm đó Yến Linh chán nản cực độ. Mỗi ngày việc đi học giống như một loại tra tấn tinh thần. Nhiều lúc bi quan gần như muốn bỏ học, may nhờ có Trúc Nhi và Thảo Nguyên luôn bên cạnh an ủi động viên. Hiện tại cô cũng phục hồi lại tinh thần trở về một Yến Linh lạc quan, vui vẽ.

Có câu nói: “Sống trong vùng bão lũ hẳn sẽ có cách thích nghi với bão lũ”. Yến Linh thật sự cảm thấy hoàn cảnh mình như thế.

Tất nhiên sự việc này từ đầu đến cuối gia đình cô một chút cũng không biết. Nếu không chắc cô không biết ông bà có tức giận đến tăng huyết áp hay không? Còn có ông anh hắc ám nữa, không cười tới trẹo quai hàm mới là lạ.

Yến Linh nheo mắt nhìn Trúc Nhi đắc ý: “Mày ghen à!”

Trúc Nhi làm bộ dạng ôm ngực rên rỉ: “Ôi đau tim quá, chết mất”.

Yến Linh nhìn màn hình vẫn chưa thấy Hà Vy online nên quay sang trêu đùa với Trúc Nhi: “Haha, cho mày ghen chết khi thấy tụi tao tình cảm thắm thiết”.

Trúc Nhi “…”

Thảo Nguyên nằm bên cạnh Trúc Nhi đang ngủ ngon bị hai đứa bạn cười nói giật mình thức dậy. Trừng mắt nhìn hai kẻ gây rối nói: ”Tao mà không ngủ được hai đứa bây ngày mai đừng mong có cơ hội nhìn thấy mặt trời”.

Quăng ra câu sát thủ lạnh người, kẻ hăm dọa tỉnh bơ ngủ tiếp.

Yến Linh và Trúc Nhi nhìn nhau lè lưỡi nhát ma. Lúc này màn hình vi tính hiển thị dòng tin “tieucongchua vừa đăng nhập”. Yến Linh xua tay nói: “Người yêu ta đến rồi, ngươi cút qua một bên”. Sau đó cười cười mười ngón tay thon dài nhẹ lướt trên bàn phím:

Babyngoan: “Hi”

Trúc Nhi bĩu môi: “Ta đây mới không thèm nói chuyện với ngươi. Ngày mai trường có tổ chức buổi giao lưu thảo luận với doanh nghiệp, tranh thủ ngủ sớm để còn đi dự đó”.

Yến Linh: “Biết rồi”.

Trên màn hình, tieucongchua: “Mày online lâu chưa”

Babyngoan: “Mày nói coi”.

Tieucongchua: “Thành thật xin lỗi, tao không cố ý”.

Babyngoan: ”Chỉ cái không cố ý mà cố tình của mày thôi tao cũng không phải không biết”.

Tieucongchua: “Hihi”, 

                        “Haiz! ở đây chán quá, tao không quen ai, suốt ngày ở một chổ như khúc gổ”.

Babyngoan: “Vẫn chưa quen à?”

Tieucongchua: “Tạm thời cũng thích ứng được, chỉ là không thích.”

                      “À, dạo này lớp trưởng còn tránh mặt mày không?”  

Babyngoan: ”Hết rồi, thỉnh thoảng còn nói chuyện, đi ăn uống với nhau nữa”.

Tieucongchua: “Vậy còn mọi người trong trường, còn nói nữa không?”.

Babyngoan: “Nói thì nói, dù sao dạo này tao lợi hại lắm nên mặc kệ họ nói”.

Tieucongchua: “????”

Babyngoan : “ Mặt dày hơn trước”.

Tieucongchua: “…”

Mãi trò chuyện đến khi tạm biệt với Hà Vy thì đã hơn 4h sáng. Lông mi của Yến Linh cứ như dùng keo dính chặt vào nhau. Lúc này cô mới bò lên giường ngủ.

Không lâu sau, cô bị hai cô bạn một lôi, hai kéo khí thế hùng hổ như tội nhân bị đưa ra pháp trường. Ngơ ngác nhìn hai đứa bạn, hai người này cũng bị cô chọc giận lầm bầm: “Đã nhắc ngủ sớm rồi thế mà còn…”

 Cả người cô vẫn còn lâng lâng. Hai cô bạn chật vật lắm mới ép được cô rửa mặt, chải đầu chỉnh trang lên trường.

Nhưng mà cái người vẫn đang đi đều bước kia tâm hồn vẫn còn đang du lịch ở tận phương nào.

 Xxxxxxxxxxxxxxxxxxx

 Ba cô tuy đi sớm nhưng hội trường lúc này cũng khá đông người. Trúc Nhi và Thảo Nguyên đóng vai trò là lính dọn đường đi hai bên Yến Linh chen lấn, cuối cùng cũng tìm được chỗ ngồi chính giữa hội trường, cách sân khấu không xa. Khỏi nói hai cô lúc này thấy bản thân vô cùng thành công không khác gì xông vào trại giặc giết được tướng quân, nét mặt lộ rõ vẻ rạng rỡ cùng phấn khởi.

Lúc này hội trường càng lúc càng đông, đặc biệt là hầu hết đều là bóng dáng nữ sinh. Kể cả những sinh viên không thuộc khoa kinh tế cũng có mặt. Nam sinh thì  ít ỏi đến mờ nhạt . Kiểu này theo tử vi được coi là âm thịnh dương suy.

Bên cạnh chỗ ba người ngồi có hai nữ sinh đang tỉ tê nói chuyện. Hai cô này đi dự thảo luận mà không khác lắm với đi dự tiệc cưới. Quần áo chải chuốt, phấn son lòe loẹt. Phải nói đúng hơn chính là 80% người có mặt hôm nay đều có bộ dạng này.

Sinh viên A nói: “Nghe nói khách mời lần này rất đẹp trai”. Nói xong ánh mắt lộ vẽ đắm đuối.

Sinh viên B: “Còn phải nói sao? Là chủ tịch tập đoàn Hướng Đông. Lần này anh ta nhận lời đến đây thật là không ít tiếng tăm cho trường ta”.

Sinh viên A: “Mọi người nói anh ta vẫn còn đang độc thân, thật là tài nguyên quý hiếm nha”.

Sinh viên B: “Nếu không phải anh ta tôi thèm đến buổi thảo luận này hay sao. Biết đâu anh ta nhìn trúng tôi”. Người này đang đắc ý dào dạt bỗng thấy không khí xung quanh trầm xuống. Quả nhiên rất nhiều ánh mắt thiếu thiện cảm bắn qua phía này.

Thảo Nguyên và Trúc Nhi thầm thở dài trong lòng thương hại cho nữ sinh  kia mắc chứng tự kỷ. Còn Yến Linh vẫn không có phản ứng gì, bản thân cô ngay cả chút phản ứng cũng không có. Bởi vì cô…”bận ngủ”.

Một lúc sau, không khí hội trường ồn ào náo nhiệt lắng xuống.Từ bên trái thầy chủ nhiệm lớp Yến Linh với vai trò là MC bước ra sân khấu .

Hàng năm trường vẫn tổ chức những buổi thảo luận như thế này, cũng chính là hình thức liên kết giữa trường học và doanh nghiệp. Tương tự mọi năm theo trình tự vẫn là khách sáo mấy câu sau đó lần lượt giơí thiệu phía lãnh đạo nhà trường, lãnh đạo cấp bộ xuống dự,…

 Bên cạnh hiệu trưởng một chiếc ghế vẫn đang còn trống, mọi người mõi mắt mong đợi chủ nhân chiếc ghế đó.

Thầy hiệu trưởng tiến lên phát biểu, đầu tiên giải thích vị khách mời do có việc đột xuất sẽ đến chậm. Hội trường “ồ” lên buồn bã, trên mặt hầu hết sinh viên lộ ra vẻ thất vọng. Thầy hiệu trưởng vô cùng cảm động tinh thần nhiệt tình học tập của các bạn chỉ thiếu rút khăn lau nước mắt. Cũng may ông không biết trong lòng họ tính toán những gì bằng không ông sẽ tức đến nội thương mà chết.

Giây sau đó thầy hiệu trưởng tuôn ra một tràng diễn văn làm đám sinh viên trong lòng nhấp nhỏm thở dài mãi không thôi. Đến lúc thầy hiệu trưởng kết thúc diễn văn xong họ mới nhẹ thở hắc ra một hơi.

Tiếp theo thầy MC tươi cười nói: “Bây giờ vị khách mời ngày hôm nay đã đến”. Ánh mắt ông hướng về phía cửa. Cả hội trường đồng thời đưa mắt nhìn về phía cửa lớn.

Con đường chính giữa từ cửa lớn đến sân khấu lúc này xuất hiện một chàng trai vô cùng anh tuấn, tiêu sái. Anh ta mặc bộ vest màu đen, trên người anh ta tỏa ra một loại khí chất vương giã, tự tin. Hội trường lúc này có nhiều người kích động đứng lên nhìn. Cứ mỗi bước chân anh ta đi cơ hồ là nhịp tim của các thiếu nữ đập nhanh một chút. Trên mặt anh ta lúc này ẩn hiện chút cao ngạo, đôi môi hơi nhếch lên, ánh mắt bình thản.

Trường hợp này quả thật không xác định được là “sói lạc vào bầy cừu” hay “cừu lạc vào bầy sói” đói khát.

Đi theo sau anh ta là một trung niên khoảng chừng bốn mươi đoán là trợ lí của anh ta. Rất may anh ta mang theo trợ lí nếu đổi lại là thư ký thì không chừng số lượng ánh mắt nóng bỏng dồn về anh ta giảm đi đáng kể. Cam đoan là anh ta cố ý.

Anh từng bước vững chãi bước lên sân khấu, bắt tay với hiệu trưởng khách sáo nói: “Rất xin lỗi, có việc đột xuất nên đến trễ, sẽ không ảnh hưởng đến buổi thảo luận chứ?”

Hiệu trưởng nữa điểm cũng không dám trách móc, liên tục xua tay nói:  “Hứa chủ tịch đừng khách sáo, ngày dành ít thời gian quý báu đến đây đã là vinh hạnh cho trường này lắm”.

Lúc này thầy MC giới thiệu khách mời lên chia sẽ những thông tin và kiến thức mà doanh nghiệp thường yêu cầu đối với sinh viên mới ra trường. Anh thẳng người bước đến đón micro từ tay MC nở nụ cười với mọi người. Bên dưới này không ít cô gái đỏ mặt thẹn thùng nhìn xuống chân mình.

Anh đưa mắt nhìn một vòng quanh hội trường, mọi người ai ai cũng hồi hộp mong ánh mắt anh sẽ dừng lại trên người họ chậm hơn vài giây.

Ánh mắt anh đang bình thản liếc qua bỗng một giây sững lại giữa không trung, hai chân mày hơi nhanh nhíu lại, sau đó ánh mắt tiếp tục dò xét. Sau cùng không nhịn được lại nhìn về phía đó một lần nữa mới thu hồi ánh mắt. Đáy mắt anh lúc này dường như có chút tức giận.

Một lần nữa Hướng Phi không làm mọi người thất vọng bởi anh sở hữu một giọng nói trầm ấm, thật dễ làm lòng người rung động.

Thế nhưng trên đời vốn không có gì là tuyệt đối. Ví như Hướng Phi vốn đang được ngàn người ngưỡng mộ kia thì trong đó một người ngay cả nửa mắt cũng không thèm nhìn anh.

Còn ai khác hơn là Yến Linh? Từ lúc mọi người xôn xao kích động cô có hơi giật mình thức dậy, miễn cưỡng nhìn lên sân khầu thấy một gương mặt lạ xuất hiện đoán là khách mời. Thực sự hôm gặp ở nhà hàng cô một chút cũng không nhìn anh nên không nhận ra. Lại nói cô đang rất buồn ngủ đừng nói là một người lạ mặt, ngay cả là người quen cô cũng lười chào hỏi. Vì vậy giây tiếp theo cô lại dựa đầu vào Trúc Nhi bên cạnh ngủ tiếp.

Thực là làm Hướng Phi tức muốn nghẹn cả họng. Trong suốt hơn 15 phút anh phát biểu cộng thêm trợ lí tiếp lời cũng là một giờ đồng hồ. Mọi người ai ai cũng bày ra bộ dáng nghiêm túc nghe, ánh mắt thì chăm chú hơn cả học sinh mẫu giáo nghe giảng bài nhìn về phía anh. Riêng cô, cô bày ra vẻ mặt ngủ đến no mắt.

Chính là muốn chọc tới anh sao? Từ trước đến giiờ anh chưa từng có cảm giác thất bại như lần này. Từ nhỏ anh vốn xuất sắc hơn người. Xung quanh không ai là không khen ngợi ngưỡng mộ. Trong phạm vi 100m anh xuất hiện có ai mà không quan tâm, khi anh cất tiếng có ai mà không hưởng ứng, hơn nữa dù là câu nói vô tình của anh còn được coi như là mệnh lệnh. Đã quen với sự đối đãi của bậc đế vương, hôm nay có người dám phá vỡ nguyên tắc, ngang nhiên coi thường anh. Anh chính là cảm thấy tự tôn bị xúc phạm.

Tất nhiên anh không bao giờ cho kẻ đó có dịp đắc ý, anh nhất định sẽ không tha cho cô.

Người này anh không thể không nhận ra, cô ta đã từng một lần làm mất mặt anh trước mọi người. Anh nghiến răng thầm nghĩ: “Yến Linh cô to gan lắm, tôi sẽ làm cho cô hối hận”.

Yến Linh đang ngủ nghe như có luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng, giật mình thức dậy mơ mơ màng màng nhìn quanh. Cô đưa tay dụi mắt quang cảnh phía trước làm cô giật mình.

Nếu không thấy vị hiệu trưởng còn oai nghiêm ngồi kia, cô thực sự nghi ngờ đây là liveshow của minh tinh nổi tiếng nào đó. Trước mắt các nữ sinh đang nhiệt tình vây quanh vị khách mời. Cô trong lòng dâng lên chút chán ghét: “Có phải đang đóng phim thần tượng đâu”.

Cô nhìn qua bên cạnh thấy hai cô bạn đang chôn chân tại chỗ, trong lòng cảm thấy có chút an ủi. Ít ra cũng còn có hai cô bạn giống cô không “yếu thế” trước cái đẹp. Cô hớn hở hỏ: “Sao hai đứa mày không lên đó?”

Hỏi xong nhướng mắt trong lòng có sẳn đáp án, ví như sỉ vả bọn người kia hay là coi thường vẻ đẹp mị dân của tên đó thì lại nghe hai câu trả lời hoàn toàn “trật đường ray”:

Trúc Nhi: “Đông quá không thể chen vào được”.

Thảo Nguyên: “Đợi chút tụi nó lui xuống mình liền lên”.

Yến Linh: “…” .

Lúc này lớp trưởng Quốc Nguyên phía sau bước tới chào ba người một cách nhiệt tình:

“Thảo luận xong rồi, mọi người có đói không? Cùng nhau đi ăn chút gì đi?” Ánh mắt có chút mong đợi hướng về Yến Linh.

Yến Linh ngủ no mắt mới hay trong bụng trống rỗng, đề nghị này với cô chẳng khác nào “buồn ngủ gặp chiếu manh”. Vả lại thấy chuyện kia cũng là lâu rồi, bây giờ coi nhau là bạn bè tốt nên gật đầu đáp ứng.

Hai đứa “mê trai” kia tuy là luyến tiếc cũng nhanh chóng gật đầu.

Bốn người cùng nhau bước ra khỏi hội trường. Trong hội trường người nào đó đang bị fan hâm mộ bao vây vẫn không quên đưa ánh mắt gắt gao nhìn theo một cô gái.

 

Xxxxxxxxxxxxx

Hướng Phi đang chăm chú nhìn vào lí lịch điều tra mà trợ lý Lâm cung cấp.

“Dương Yến Linh, 22 tuổi, sinh viên năm cuối ngành quản trị nhân lực, thành tích học tập khá tốt. Bên trái còn kém theo tấm hình 3×4, cô gái trong ảnh nét mặt hồn nhiên. Tiếp theo là các mối quan hệ, sở thích, xuất thân gia đình, sự thật vụ scandal cũng được cung cấp rõ ràng đầy đủ.

Trợ lý Lâm đứng bên cạnh hơi khó hiểu nhìn vị chủ tịch đang chăm chú đọc hồ sơ của Yến Linh, thần sắc nghiêm túc không khác gì đang đọc báo cáo kinh doanh. Đây là lần đầu tiên từ lúc ông công tác đến nay đối tượng bị điều tra là một cô sinh viên nhỏ chứ không phải là đối thủ kinh tế hay quan chức tai to mặt lớn.

Nhìn biểu tình trên mặt anh Trợ lí Lâm cảm thấy tội nghiệp cho cô gái bé nhỏ kia, bởi vì rõ ràng khóe môi của chủ tịch trẻ hơi nhếch lên đầy ác ý.

Hướng Phi xem xong hơi ngã người trên ghế ra vẻ thoải mái hỏi trợ lí Lâm:

“Trước giờ tập đoàn ta chưa từng cho sinh viên thực tập phải không?” Quy định này do anh đưa ra, anh rất không muốn những người không chuyên chạy nhảy tới lui trong môi trường chuyên nghiệp này. Càng không muốn bí mật kinh doanh bị người bên ngoài biết.

Trợ lí Lâm cung kính: “Thưa phải”.

Anh đều giọng: “Vâỵ coi như phá lệ một lần, anh sắp xếp sắp tới cho cô ta vào đây thực tập”.

Trợ lí Lâm hơn ngẩn người sau đó ứng tiếng: “Vâng”.

Anh khoát tay: “Anh ra ngoài đi”.

Trợ li Lâm ra ngoài còn lại một mình Hướng Phi vui vẽ đắc ý nhìn vào hồ sơ Yến Linh nói: “Đợi xem tôi trừng trị hành vi bất kính của cô như thế nào.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+