Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ai nói đó là yêu : Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Về quê 1

Đã từ lâu người Cần Thơ luôn ngâm nga câu hát: “Cần Thơ gạo trắng nước trong

                                                                             Ai đi đến đó lòng không muốn về”.

Cần Thơ còn được gọi bằng nhiều danh xưng như: “Tây Đô”( thủ đô của miền Tây) hay “đô thị miền sông nước”. Đến Cần Thơ phải qua sông Hậu Giang, lúc này mọi người lại có dịp từ trên phà nhìn xuống dòng sông nước cuồn cuộn chảy. Từ xa xa nhìn thấy những chiếc thuyền dập dềnh trên sóng nước, buổi tối còn có thể ngắm đèn cá trên sông ngoằn ngoèo uốn lượn như con rắn nhỏ, khi ẩn khi hiện rất sinh động vui mắt.

Bọn Trúc Nhi trước nay ở thành phố lúc nào cũng đầy tiếng ồn, còi xe ầm ĩ, ra đường thì khói bụi mù mịt, kẹt xe chen lấn… Nên khi về miền quê phong cảnh hữu tình, yên bình, mơ mộng, tâm tình thoải mái hơn rất nhiều, miệng cười toe toét chỉ đông chỉ tây. Yến Linh trong lòng cũng hớn hở, bao buồn phiền đều quăng lại phía sau lưng.

Từ bến xe Cần Thơ còn phải bắt thêm một chuyến xe buýt nữa. Vừa xuống xe buýt, Trúc Nhi và Thảo Nguyên trán đầy mồ hôi hùng hục chạy theo Yến Linh. Hai cô chân giày cao gót, tuy áo phông quần Jean thỏai mái nhưng hành lí nặng nề. Hai cô nghĩ rằng đi lâu nên mang theo rất nhiều quần áo lúc này hành lý trên tay cảm thấy càng lúc càng nặng, ân hận không thôi.

Yến Linh đứng lại nhìn hai cô bạn vừa đi vừa thở phì phò, thấy hơi tội nghiệp động viên: “Sắp tới rồi, sắp tới rồi”.

Đi thêm một đoạn chừng mười phút, Yến Linh mới reo lên: “Đến rồi”. Hai cô bạn lúc này mắt như nở hoa, mới đi một đoạn mà cô tưởng chừng đã hành quân hai ngày, chân tay bủn rủn, nón đội lệch, mặt đỏ ửng, nhìn rất thảm hại.

Yến Linh đứng trước cửa nhà, hét to: “Con về rồi!”.

Mẹ cô đang trong nhà, bước ra thấy cô về vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Bà Dương là người phụ nữ có gương mặt hiền từ, phúc hậu. Vừa trông là đoán ngay thuộc mẫu phụ nữ của gia đình, gương mặt của Yến Linh cũng có vài nét giống bà nhưng phần lớn là giống cha.

 Nhìn thấy cô bé đứng phía sau Yến Linh đoán là bạn học của con về chơi, bà dồn vã nói: “Mấy cháu là bạn học của bé Linh à? Xem kìa mặt mày bơ phờ mau vào nhà rửa mặt ngồi nghỉ đi”. Quay qua Yến Linh bảo: “Yến Linh mau dắt bạn con vào phòng cất hành lí rồi nghỉ ngơi cho khỏe”.

Hai cô bạn mệt lã người, bây giờ nhìn thấy người lớn cũng cố gắng nặn ra nụ cười lễ phép: “Chào bác gái”. Sau đó lếch thếch đi theo Yến Linh về phòng.

Cả ba đi xe suốt gần bốn giờ đồng hồ lại phải qua phà, sang xe buýt còn đi bộ gần 15 phút dưới trời nắng nóng thì cảm thấy từng bộ phận cơ thể như muốn rụng ra. Liền đó ngủ một giấc đến xế chiều mới tỉnh dậy.

Khi tỉnh dậy bụng đói meo kêu sùng sục ba người lững thững đi rửa mặt. Lúc này bà Dương đã nấu xong nồi cháo gà thơm phức đang dọn ra bàn. Miệng giục ba cô nhanh vào bàn ăn.

Yến Linh ngồi vào bàn hỏi: “Ba và anh hai đâu mẹ?”

Bà Dương chậm rãi đáp: “Đang mùa du lịch ba và anh con vẫn ở bên vườn thường hay về trễ”.

Yến Linh gật đầu sau đó lại chăm chú chén cháo trước mặt.

Ba người từ sáng chỉ gặm bánh mì ngủ một mạch đến giờ này thì dạ dày biểu tình dữ dội. Hai cô bạn dù sao cũng là khách trước mặt đang có phụ huynh nên ăn uống nhỏ nhẹ hoàn toàn bộ dáng thục nữ, ngoại trừ Yến Linh đói đến hoa mắt lúc này khí thế hừng hực chiến đấu.

Bà Dương nhìn con gái mắng yêu: “Con coi hai bạn con kìa. Còn con, con gái gì mà ăn uống ào ào như vậy”.

Yến Linh cong môi bất mãn: “Hai đứa nó chỉ giả bộ thôi, bình thường toàn ăn hiếp con”.

Bà Dương cười hiền: “Ai ăn hiếp được con sao? Kiểu này không biết còn ai dám rước con về nhà nữa?”

Yến Linh nịnh nọt: “Vậy thì con ở vậy nuôi ba mẹ càng tốt chứ sao”.

Trúc Nhi hóm hỉnh nói: “Mày ăn nhiều như vậy tự nuôi không nổi còn tính nuôi người khác?”

Yến Linh: “…”

Bà Dương thấy Thảo Nguyên và Trúc Nhi ăn uống nhỏ nhẹ thì nói: “Hai đứa tự nhiên, ăn nhiều vào, coi như gia đình đi. Xem kìa đứa nào cũng ốm nhom, yếu ớt như vậy”.

Trúc Nhi vui vẽ đáp: “Dạ bây giờ model con gái ốm mới đẹp mà bác”.

Bà Dương lắc đầu:” Ốm nhom làm gì cũng không nổi có gì mà tốt, vẫn là khỏe mạnh mới tốt. Tụi con đừng có học đòi theo người ta mà bỏ ăn giảm cân gì đó dễ bị bệnh”.

Không khí chan hòa vui vẽ. Ba cô gái ăn đến bụng no tròn thì rất thỏa mãn. Thảo Nguyên định dọn dẹp bị bà Dương cản lại: “Thôi ba đứa lên phòng khách chơi đi, ở đây để cho bác”.

Ba cô ngoan ngoãn đi vào phòng khách, lúc này ăn uống no say thần sắc tươi tỉnh. Thảo Nguyên và Trúc Nhi bây giờ mới có tâm trí quan sát bày trí trong nhà.

Phòng khách nhà Yến Linh rộng rãi nhưng bày trí đơn giản. Ở giữa bộ bàn ghế bằng gổ khảm xà cừ theo phong cách cổ xưa. Từ cửa lớn đi vào nhìn thấy nhiều giấy khen và chứng nhận đều là của hai anh em Yến Linh, hai bên tường có treo mấy bức tranh chữ thư pháp, còn có cả chữ Hán. Không gian vừa có tính thi vị lại mang phong cách cổ điển.

Trúc Nhi đùa nhìn bức tranh chữ Hán đùa: “Không ngờ gia đình mày thuộc gia đình truyền thống nha”.

Yến Linh cười cười: “Tranh này ba tao lúc trước mê phim kiếm hiệp nên sưu tầm thôi”.

Trúc Nhi nghe vậy hai mắt sáng rực: “Ba mày cũng mê kiếm hiệp nữa hả? Trùng hợp tao cũng mê kiếm hiệp nhất nghe”.

Nói đến phim kiếm hiệp, cùng với Yến Linh nhớ đến mọt đoạn hồi ức.

Khi đó ba cô vốn là fan trung thành của phim cổ trang, trong thời gian đó vừa ra mắt bộ phim “Trung nguyên kiếm khách”. Ông Dương mê đến bỏ ăn quên ngủ. Lúc này bà Dương mang thai đứa con đầu lòng lúc sinh ra là con trai. Ông Dương hào khí bừng bừng liền đặt cậu bé tên “Thiên Hào”. Đáng tiếc ông họ Dương chứ không họ Triệu nên tên cậu bé đọc là “Dương Thiên Hào” cũng mất chút uy phong.

Vài năm sau phần hai bộ trung nguyên kiếm khách ra đời trùng hợp lúc bà Dương mang thai Yến Linh. Tất nhiên đối với ông mà nói thì Cúc, Hồng, Lan, Huệ… gì gì đó không đủ khí phách, đem luôn hai chữ Yến Linh điền vào giấy khai sinh. Thế là từ đây nhị tiểu thư nhà họ Dương tên gọi Yến Linh.

Đối với việc này Yến Linh vẫn thầm cảm thấy may mắn. Nếu như hồi đó nhân vật đó không tên Yến Linh mà tên baba, rùa biển gì đó chẳng phải bây giờ tên cô thành rất khó nghe hay sao.

Yến Linh cùng Thiên Hào có số xung khắc. Người anh trai này từ nhỏ cùng cô thủy hỏa bất dung. Trong nhà đối nghịch đến gà bay chó chạy. Về sau thi đại học cô kiên quyết học trên thành phố. Mấy năm gần đây xa cách nên hay người không còn ầm ĩ như trước.

Trúc Nhi huơ huơ tay hỏi: “Mày lại mơ tưởng gì thế”.

Yến Linh giật mình cắt ngang dòng hồi tưởng cười cười: “Không có gì”.

Thảo Nguyên nãy giờ vẫn chăm chú ngắm mấy bức thư pháp. Cô vốn tính hướng nội lại rất thích văn chương nên nhìn rất chuyên chú.

Yến Linh về phòng lát sau quay ra mang theo tập album hình đa số là hình của cô và Thiên Hào. Trúc Nhi nhìn tấm hình người con trai nước da ngăm đen trông có chút phong trần nhưng đôi mắt đen sâu hút. Gương mặt hơi góc cạnh, đôi môi mõng hơi hơi cười. Trên người mặt chiếc áo sơ mi ngắn tay cùng chiếc quần Jean đơn giản. Trông anh ta khá điển trai.

Yến Linh nói: “Cảnh này chụp lúc anh hai tao quy hoạch vườn trái cây thành vườn sinh thái du lịch”.

Trúc Nhi chỉ vào trong hình nói: “Linh à mày xấu thật, anh trai đẹp thế mà giấu kĩ vậy. Đáng phạt nha”.

Yến Linh thản nhiên: “Không phải mày chấm trúng ông anh tao rồi chứ?”

Trúc Nhi nghiêng đầu hỏi: “Nếu phải thì sao?”

Yến Linh chỉnh lại bộ dáng nghiêm túc nhìn Trúc Nhi: “Đồng Chí Nhi, đồng chí còn chưa gặp mặt , hình này là photoshop không đáng tin”. Yến Linh được dịp nói xấu anh trai.

Trúc Nhi liếc Yến Linh một cái: “Đừng nói là tao không biết thế nào là ảnh photoshop nhé. Hìhì làm chị dâu của mày cũng thực tốt à nghe.”

Thảo Nguyên nhìn Trúc Nhi ra vẽ nghiêm túc: “Mày nói giởn?”

Yến Linh cũng gật đầu nhất trí nhìn Trúc Nhi ánh mắt đầy dấu hỏi.

            Trúc Nhi đùa dai: “Nè, trông anh mày y chang bạch mã hoàng tử trong lòng của tao”.

Yến Linh nhìn Trúc Nhi truy hỏi: ”Chẳng may anh tao có người yêu rồi thì sao?”

Trúc Nhi tự tin: “Người yêu cũng không hẳn là sẽ cưới nhau, cưới nhau cũng không hẳn là không bỏ nhau. Vì vậy tao cũng có cơ hội đúng không?”

Thiên Hào vừa mới vào nhà nghe câu nói hùng hồn của cô gái nhất thời sững lại. Sau đó đưa tay lên miệng ho khụ khụ.

Yến Linh nghe tiếng quay đầu la lên: “Anh hai”.

Trúc Nhi khí thế vừa mới bừng bừng nghe Yến Linh gọi một tiếng cả người giật thót, xấu hổ đứng dậy, chạy luôn vào phòng Yến Linh. Khuôn mặt đỏ lựng, hận đất không nứt ra để chui xuống. Cô chỉ là đùa với Yến Linh và Thảo Nguyên ai ngờ Thiên Hào nghe được. Mấy ngày tới cô ở đây chơi còn mặt mũi nào nữa chứ.

Yến Linh và Thảo Nguyên nhìn nhau cười. Thiên Hào tuy nhịn không cười nhưng ý cười trên mặt cũng hiện rõ.

Buổi tối ông Dương về mọi người quây quần trong phòng khách. Yến Linh ngồi gần bà Dương đang gọt trái cây. Thiên Hào lúc này mặc quần áo ở nhà là đồ thể thao nhìn anh trông khỏe mạnh và nam tính. Trúc Nhi từ đầu đến giờ đều tránh né không dám nhìn Thiên Hào.

Thiên Hào ngồi đối diện thấy dáng điệu của cô thì không khỏi cười thầm trong bụng, ngầm quan sát cô bé này trông có chút tinh nghịch. Gương mặt bầu bỉnh hơi trẻ con. Nhìn kĩ có nét đáng yêu và hồn nhiên.

 Thảo Nguyên cũng đang quan sát thấy ông Dương trông khỏang ngũ tuần, gương mặt biết là người vui tính, thân thiện. Thiên Hào và Yến Linh đều có nét mặt tươi cười giống cha. Gia đình này nhìn vào thật ấm áp.

Ông Dương cởi mở nói: “Hai cháu từ thành phố xuống chơi, hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe rồi mai Thiên Hào đưa các con đi vài nơi cho biết”.

Hai cô ngoan ngoãn: “Vâng ạ”.

Mọi người vừa ăn trái cây vừa nói chuyện.Ông Dương vốn là người bình dị hỏi thăm gia đình Trúc Nhi và Thảo Nguyên. Được một lúc thì cũng bà Dương về phòng nghỉ ngơi. Thiên Hào nhìn ba người lại hỏi:

“Các em ngày mai định đi đâu?”

Trúc Nhi nãy giờ im lặng xem tình hình. Chỉ thấy Thiên Hào thản nhiên nghĩ là anh không nhớ chuyện lúc chiều, mình cũng lờ đi cho xong. Thế là yên tâm nhanh nhảu hỏi:

“Ở đây có thể đi những chỗ nào? Lần này bọn em ở chơi một tuần có đi chơi hết không?”

Thiên Hào nói: “Ở đây cũng không nhiều chỗ chơi vậy đâu, hay là ngày mai trước hết đi tham quan khu vườn sinh thái của anh được không?”

Ba cô gái đồng tình gật đầu: “Như vậy đi”.

Ba cô gái đứng lên định về phòng. Thảo Nguyên và Trúc Nhi nhất quyết không ngủ phòng khách mà ngủ với Yến Linh. Thiên Hào gọi: “Khoan đã, Trúc Nhi”. Thấy vậy hai người kia đi trước, Trúc Nhi đứng lại không hiểu Thiên Hào muốn nói gì?

Anh đứng lên khi đi ngang cô ngừng lại hơi nheo mắt, nói: “Hiện tại anh còn chưa có bạn gái, nếu lỡ thích anh như vậy thôi thì anh cho em cơ hội theo đuổi anh vậy”. Nói xong cười khẽ đi thẳng về phòng mình.

Trúc Nhi sững người chết đứng như Từ Hải, hồi lâu mới tiêu hóa hết câu nói của anh. Trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô còn tưởng hắn không để tâm không ngờ hắn còn dám lấy đó trêu cô. Tên này cô mới đây còn coi hắn là quân tử. Hừ, cứ đợi đấy.

Thảo Nguyên nhìn Yến Linh nói: “Anh trai mày đúng là không hiền”.

Yến Linh cười khổ: “Nếu ảnh mà hiền tao tình nguyện đi đầu xuống đất”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+