Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

All about the true love ( Tình yêu pha lê ) – Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 2: Thượng đế không cho ai quá nhiều

Viên đá tuy không đẹp nhưng có thể vĩnh viễn ngàn năm. Hoa tươi đẹp không gì bằng nhưng cũng chỉ ngát hương một mùa. Thượng đế không bao giờ tạo ra con người và vạn vật hoàn mỹ, không khiếm khuyết. Cuộc sống cũng chẳng để việc gì viên mãn một trăm phần trăm. Chẳng có ai có thể giành được tất cả hạnh phúc, trong cuộc sống luôn luôn có cảm giác khiếm khuyết như thế.

Con người luôn có ly hợp, vui buồn. Giống như Trăng có lúc tròn, lúc khuyết, mờ sáng.

 

Love 1:

Biệt thự nhà họ Minh.

Sau vườn hoa ngát hương và rợp bóng cây có một hồ bơi lộ thiên hình elip. Bốn phía quanh hồ đều trồng hoa cỏ nhiệt đới, đặc biệt là trồng nhiều hoa dâm bụt cảnh. Loại cây này tán rộng, dáng cây đẹp, cành lá sum suê, hoa nở bốn mùa, vừa tươi màu vừa thơm. Phong cảnh cả khu vườn và hồ nước trong xanh đều đượm vẻ nhuộm màu đặc trưng của Hawaii.

Mỗi buổi chiều sau khi tan học, Minh Nhật Lãng đều đến hồ bơi ngâm mình khoảng nửa tiếng. Cậu cứ để thân mình từ từ chìm vào trong nước giống như chìm vào một bể tình yêu. Sau đó tự do ngoi lên, lặn xuống, thoải mái vẫy vùng. Hồ nước xanh này là vùng trời nơi cậu tự do, tự tại không có gì ràng buộc nhất.

Xa xa là bà Minh đang đứng nhìn cậu con trai từ ban công lộ thiên trên tầng hai. Minh Nhật Lãng không bơi mà cứ để cả người nổi trên mặt nước. Thỉnh thoảng khẽ khua nhẹ tay, điệu bộ có vẻ lười biếng và thờ ơ. Điều này cũng không có gì lạ, bơi lội từ trước đến giờ cũng không phải môn tập luyện của cậu.

Nhưng bà Minh thấy có điều khác lạ, là một người mẹ quan tâm, chăm sóc con trai từng ly từng tý nên bà thoáng nhìn là đoán ra ngay cậu có chuyện gì đó không vui trong lòng.

Để cơ thể bồng bềnh trên mặt nước một hồi lâu, đột nhiên Minh Nhật Lãng trở mình lặn xuống nước. Ánh tịch dương chênh chếch phía tây và chiếu xuống mặt hồ thành từng vệt màu cam đỏ. Xuyên qua làn nước trong xanh chiếu rõ hình ảnh cậu đang lặn dưới đáy hồ. Mái tóc đen nổi dập dềnh trên mặt nước như bụi cỏ, thân hình thiếu niên mới lớn vô cùng mảnh dẻ. Chân tay cậu dang rộng thoải mái dưới nước, dường như cậu là con của thủy thần vậy.

Sau một hồi ngụp lặn, Minh Nhật Lãng trồi lên, vừa hay đáp vào bờ bên kia hồ. Cậu vuốt hết nước trên mặt đi rồi nhìn về phía bờ bên kia, sau đó bơi ngược lại với tốc độ rất nhanh.

Trên tầng hai bà Minh vẫn dõi theo con và cảm thấy vô cùng sửng sốt. Chưa bao giờ cậu bơi nhanh đến thế. Từ trước đến giờ, với cậu bơi lội không phải là một môn thể thao mà chỉ đơn giản là cách khiến bản thân thanh thản và thoải mái hơn. Có thể giải phóng sức mạnh bị kìm kẹp trong thời gian dài. Nhưng bây giờ cậu đang bơi trong nước nhanh như cá, thật khiến người ta kinh ngạc. Bao năm nay cậu và nước luôn gần gũi, có thể nói đã hợp thành một thể. Khi người và nước có thể hòa hợp, cho dù cậu không vận dụng nhiều kĩ năng bơi lội thì dưới nước tốc độ bơi vẫn rất nhanh và linh hoạt như một chú cá.

Nhưng Nhật Lãng bơi chưa được nửa hồ tốc độ đã chậm lại. Xét cho cùng vẫn là do thể lực, cơ thể cậu vốn yếu bẩm sinh nên không có lực để bơi tiếp. Nhưng Minh Nhật Lãng không chịu thua trận ở đây, cậu vẫn tiếp tục bơi.

Bà Minh thấy vậy không yên tâm chút nào, bà nghiêng mình ra ngoài ban công và gọi lớn: “A Lãng, đừng cố nữa, không bơi được nữa thì nghỉ ngơi đi con”.

Không rõ là Minh Nhật Lãng không nghe thấy hay là do tuổi trẻ cứng đầu không chấp nhận thua cuộc mà hai tay vẫn cố gắng rẽ nước. Nhưng chẳng bơi được bao xa cả người cậu đã chìm xuống nước, dưới làn nước trong suốt là hình ảnh cậu đang giằng co, giãy giụa.

Bà Minh giật mình liền chạy ngay xuống dưới, vừa chạy vừa hốt hoảng la lên: “Mau, mau cho người xuống hồ, A Lãng chết đuối rồi”.

Quản gia Vương Thái đang chỉ đạo người hầu chuẩn bị bữa tối, ông Minh Hạo Thiên cũng vừa đi làm về, vừa bước vào nhà, và đang cởi cái áo. Nghe tiếng bà Minh hét lên như thế, tất cả sững lại không biết làm thế nào, chỉ có ông Minh Hạo Thiên phản ứng nhanh liền quăng áo khoác và chạy vội ra vườn. Nhanh đến mức mọi người phải sững sờ. Chẳng ai tin đó là tổng giám đốc Minh đạo mạo, điềm tĩnh trong giới tài chính. Mấy người hầu biết bơi cũng vội chạy theo ông ra vườn.

Ông Minh lao ngay xuống hồ và nhanh chóng đưa Minh Nhật Lãng lên trên mặt nước. Đám người hầu cùng xúm lại đưa cậu lên bờ. Bà Minh và các cô hầu đứng bên bờ, gương mặt bà Minh trắng bệch, bà ôm chặt cậu vào lòng và thút thít: “A Lãng, A Lãng, con có sao không?”.

“Mẹ… con không sao… chỉ là chân… bị chuột rút”. Minh Nhật Lãng đau đớn chau mày lại.

Đang bơi thì ống chân bị chuột rút, cậu nhanh chóng nín thở để bắp chân được thả lỏng trong nước, nhưng không hóa giải được, cơ thể lúc đó cứ ngoi lên mặt nước để thở, càng khiến chân bị rút mạnh hơn. Ngay sau khibị chìm xuống lần nữa thì cơ thể đã không còn sức để nổi lên mặt nước nữa. Cũng may ông Minh Hạo Thiên đến kịp.

“Chuột rút ở chỗ nào? Để bố xoa cho con”.

Toàn thân ông Minh ướt nhẹp vừa lóp ngóp từ dưới hồ lên đã vội vàng hỏi han con trai. Ông để cậu nằm trên đất, từ từ duỗi chân ra, kéo thẳng dần dần, rồi nhẹ nhàng xoa bóp phần bắp chân mấy phút, cơn chuột rút đã dần dần tan đi.

“A Lãng, con ngâm mình trong nước bao lâu thế? Không phải bố đã nói với con không được ngâm mình quá lâu sao, ngâm lâu sẽ bị chuột rút”.

Bà Minh ngồi cạnh nói thêm: “Không hẳn là do ngâm quá lâu, ban nãy con nó bơi quá nhanh, không bơi được nữa cũng không chịu ngừng, kết quả mới xảy ra chuyện đấy”.

“A Lãng, khi mệt mỏi không được tiếp tục bơi nữa, như thế rất dễ bị chuột rút”.

“Bố, sau này con không thế nữa”.

“A Lãng, đang bình thường sao tự nhiên con lại bơi nhanh như thi thố với ai đó thế? Vừa giày vò bản thân vừa giày vò bố mẹ, thực sự khiến mẹ sợ hãi”.

Minh Nhật Lãng cúi đầu biết lỗi: “Bố, mẹ, con xin lỗi”.

“A Lãng, lần sau không được thế nữa, nhất định phải chú ý đó. Được rồi, bây giờ con về phòng thay quần áo đi”.

Chuyện kinh động này cũng may không nguy hiểm, mọi người cũng tản đi làm việc của mình. Minh Nhật Lãng về phòng thay quần áo và chuẩn bị xuống dùng bữa tối, khi đi qua ban công tầng hai cậu giật mình dừng lại. Cậu nhìn xuống hồ nước xanh bên dưới trong đầu tưởng tượng ra một hình ảnh khác đang bơi nhanh như rồng lượn dưới nước. Trong lòng bất chợt cảm thấy vô cùng buồn bã….

Trong kho sách cũ của thư viện có quá nhiều sách đã cũ và rách nát. Một đống cao bằng tường xếp trong góc phòng, trên chiếc bàn dài có rất nhiều băng dính, keo dán, giấy bóng. Cô giáo phụ trách sau khi giảng giải cách làm cho các học sinh được cử đến từ nhiều lớp đã rời khỏi để các bạn tự làm.

Đây là một công việc thực sự rất vô vị và nhạt nhẽo, ngồi gỡ từng trang sách rách, bong ra rồi dán lại, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn. Làm được vài ngày học sinh các lớp đều tìm cớ thoái thác, cuối cùng chỉ còn lại mỗi mình Lâm Nguyệt Loan. Cô vẫn chăm chỉ, cần mẫn làm công việc mà người khác cảm thấy vô vị và nhạt nhẽo này.

Buổi chiều thứ sáu có hai tiết tự học. Cũng chẳng có việc gì nên Lâm Nguyệt Loan đã xin phép thầy Châu cho cô đến thư viện sửa sách. Nhân tiện thầy Châu liền hỏi cả lớp: “Có bạn nào muốn đi làm giúp Lâm Nguyệt Loan không?”.

Cả lớp cười nghiêng ngả rồi hỏi lại:

“Thầy ơi dán một cuốn sách được bao nhiêu tiền ạ?”.

“Tính tiền theo ngày hay tính theo tuần ạ?”.

“Hôm nay em không mang cơm, hay là em đi dán sách thì nhà trường mời em một bữa nhé!”.

…..

Thầy Châu vừa tức vừa buồn cười: “Các em đúng là tiểu nhân chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt”.

Các học sinh bên dưới càng ồn ào hơn:

“Đúng thế mà thầy, chúng em là tiểu nhân, bởi vì chúng em chưa hoàn toàn trưởng thành mà”.

“Thầy ơi, bây giờ không nói chữ lợi thì nói cái gì chứ? Nói tình cảm chắc?”.

“Thầy ơi, em muốn nói chuyện tình cảm với trường, thầy bảo nhà trường đừng thu học phí của em đi”.

Đủ mọi âm thanh hỗn loạn vang lên, đột nhiên Minh Nhật Lãng lên tiếng: “Thưa thầy, nếu còn thiếu người thì em xin đi ạ!”.

Giọng của cậu tuy không lớn nhưng đủ khiến cho tất cả im bặt. Sau giây phút im lặng lại rào rào lên:

“Thầy ơi, em cũng đi”.

“Em nữa, em cũng đi”.

Cả lớp tranh nhau xin đi, mà phần lớn là con gái, đương nhiên là vì Minh Nhật Lãng. Đúng là say vì người chứ không vì rượu. Có người thở dài nói: “Vươn mình một cái, mây xanh kéo đến, đúng là sức hút của hoàng tử”.

Tiêu Tinh Dã lừ mắt nhìn Minh Nhật Lãng, tuy không nói gì nhưng cậu lại bĩu môi.

Tất cả học sinh nữ trong lớp đều theo Minh Nhật Lãng tới thư viện. Cảnh tượng này cũng phải khiến mấy thầy cô phụ trách nhìn mà phát sợ. Đống sách cao bằng tường làm cả tuần chưa vơi được một phần tư thế mà Minh Nhật Lãng dẫn dầu các bạn nữ chỉ làm một lúc đã vơi đi một nửa, thầy chủ nhiệm thư viện cười vô cùng sung sướng.

Hôm sau là thứ bảy, là ngày nghỉ. Lâm Nguyệt Loan vẫn đến thư viện như thường, cô đã mượn chìa khóa của giáo viên phụ trách. Đằng nào thì ở nhà cũng không có việc gì làm nên cô muốn đến thư viện làm cho xong chỗ sách còn lại.

Cô giáo Khương thấy thế liền khen Nguyệt Loan hết lời: “Bây giờ học sinh vừa có trách nhiệm lại không ham chơi như em hiếm lắm, thực sự lâu lắm rồi cô không thấy ai như em cả”.

Lâm Nguyệt Loan nhờ bác bảo vệ mở cửa thư viện trước rồi mới lên phòng sách cũ trên tầng bốn. Một mình cô ngồi giữa đống sách ngổn ngang. Sau khi dán xong một đống sách thì bất chợt có người mở cửa vào. Cô giật mình quay lại nhìn thấy Minh Nhật Lãng đang đứng ngoài cửa. Gương mặt cậu cũng vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy cô. Hai cả đồng thanh kêu lên:

“Lâm Nguyệt Loan, sao cậu lại ở đây?”.

“Minh Nhật Lãng, sao cậu lại ở đây?”.

Minh Nhật Lãng mượn chìa khóa của thầy chủ nhiệm thư viện. Lúc đưa chìa khóa cho cậu, thầy còn hỏi: “Ngày nghỉ mà em cũng đến trường, không đi đâu chơi sao?”.

Cậu chỉ cười và đáp: “Em không muốn đi, đến trường xếp sách cũng được rồi, trước đây em dán nhiều sách lắm tay nghề em khá lắm đấy!”.

Sở dĩ Minh Nhật Lãng muốn đến trường, thứ nhất là vì cậu không muốn ở nhà, thứ hai là phòng sửa sách đã chạm vào ký ức xa xôi mà cậu đã chôn chặt tận đáy lòng. Bất giác cậu nghĩ lại ngày xưa và muốn một mình đến nơi đây. Không ngờ Lâm Nguyệt Loan cũng có mặt.

“Cậu cũng có chìa khóa à? Cậu mượn của ai thế?”. Lâm Nguyệt Loan thắc mắc khi thấy chùm chìa khóa trong tay cậu.

“Tớ mượn của thầy chủ nhiệm thư viện.

“Tớ thì mượn của cô Khương”. Ngập ngừng một hồi cô mới cười và nói tiếp: “Không ngờ ngày nghỉ mà cậu cũng đến trường dán sách, không đi đâu chơi à?”.

Không hẹn mà gặp, câu hỏi của Nguyệt Loan không khác câu hỏi của thầy chủ nhiệm là mấy. Xem ra, trong ấn tượng của mọi người thì có lẽ cậu có nhiều nơi để vui chơi thật. Minh Nhật Lãng cười trừ, có ai biết rằng các hoạt động cậu có thể tham gia vô cùng hữu hạn.

Cậu miễn cưỡng đáp: “Thực ra… tớ không có nhiều nơi để đi chơi đâu”.

Giọng nói của Minh Nhật Lãng có chút gì đó trầm buồn khiến Lâm Nguyệt Loan vừa nghe đã sững người. Cô ngạc nhiên nhìn Minh Nhật Lãng. Hôm nay cậu không mặc đồng phục mà mặc một bộ quần áo ở nhà màu trắng được may rất tinh tế, nhìn kiểu dáng cũng toát lên vẻ quý phái, và sang trọng mà không phô trương. Gia thế xuất sắc, dung mạo khí chất như hoàng tử, nhìn kiểu gì cậu ấy cũng rất có phong cách. Thế nhưng… cậu ấy luôn rầu rĩ, tại sao thế? Xem ra đằng sau sự giàu có, cơm ngon áo đẹp còn có những điều thầm kín mà người ngoài không thể biết. Đúng là nhà nào cũng có những điều khó nói!

Đơn giản thôi, không cần phức tạp làm gì. Ninh Nhật Lãng khác với Tiêu Tinh Dã, cậu một người đến từ thế giới khác. Cậu và cô không có nhiều điểm tương đồng. Lâm Nguyệt Loan chỉ cười nhẹ nhàng và nói: “Tớ cũng chẳng có nơi nào đi chơi cả nên đến trường dán sách. Nào, chúng ta cùng làm việc đi, để xem hôm nay có dán hết chỗ sách này không?”.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua ô cửa kính, rọi sáng cả căn phòng. Hai đôi tay thoăn thoắt dán keo không nghỉ.

Đôi tay Lâm Nguyệt Loan nhanh nhẹn như chú bướm đang tung cánh bay lượn. Minh Nhật Lãng cứ nhìn đôi tay ấy nhanh nhẹn dán keo sửa lại lại từng trang sách. Bất giác, cậu nhớ lại hình ảnh cây hòe non được cô “nối xương”. Đôi tay này tuy nhỏ nhắn nhưng lại có một sức mạnh nâng giữ vô cùng ấm áp. Theo đôi tay nhìn ngược lên phía trên là chiếc váy liền thân màu hồng nhạt, hai bím tóc được buộc bằng dây thun màu hồng cứ lúc lắc trước ngực. Đôi mắt đẹp, vẻ đẹp nhẹ nhàng nhưng cuốn hút, cô giống như một bông sen mới nở trong những ngày hè oi ả.

Ánh mắt Minh Nhật Lãng khẽ dừng lại khi thấy sợi dây buộc tóc màu hồng. Sợi dây thun hồng ở hai đầu có hai quả cầu thủy tinh nho nhỏ. Sợi dây thun vòng qua bím tóc, hai quả cầu thủy tinh cùng chụm lại một chỗ. Vừa đáng yêu vừa tinh tế. Chỉ cần nhìn một cái là Minh Nhật Lãng nhận ra sợi dây màu hồng này và sợi dây màu xanh lần trước là cùng một đôi.

Minh Nhật Lãng để ý đến cô mà không biết cô cũng đang thầm nhìn cậu. Hôm qua đông người nên cô không để ý thấy Minh Nhật Lãng dán sách lại thuần thục đến thế. Nhìn từng chồng sách chất cao như núi đang ngày càng thấp dần, cô không kiềm chế được liền thốt lên: “Minh Nhật Lãng, cậu dán sách giỏi thật. Cuốn nào cuốn ấy khiến người ta không nhận ra là đã được dán. Trước đây cậu dán sách bao giờ chưa?”.

Minh Nhật Lãng do dự một hồi rồi hạ giọng nói: “Tớ đã từng xé nát hết sách trên giá của mình sau đó dán lại từng cuốn một”.

Đó là câu chuyện khi cậu mười hai tuổi.

Từ một đứa trẻ vô tri cậu bé đã bước vào lứa tuổi thiếu niên. Dần dần Minh Nhật Lãng đã hiểu tình hình sức khỏe của mình, khác với những bạn bè cùng trang lứa khác. Từ đó cậu bé không còn vui vẻ nữa. Nụ cười càng ngày càng hiếm hoi, càng ngày càng trở nên dễ cáu giận.

Một hôm, đứa con trai của bác Hồng đi xe đạp đến nhà Minh Nhật Lãng tìm bác ấy có việc. Nhìn thấy cậu bạn cùng tuổi vui vẻ đi xe đạp, cậu nhớ lại chiếc xe đạp nhỏ yêu thích nhất ngày bé. Đột nhiên có một thứ xung động không thể kiềm chế được, cậu liền muốn đi trên chiếc xe đạp đó.

Con trai bác Hồng rất hào phóng nhường cho Minh Nhật Lãng đi, nhưng vẫn chưa kịp sờ vào chiếc xe thì mih Nhật Lãng đã bị bác Hồng bế lại. Bác Hồng đã làm việc ở nhà cậu mười mấy năm nên hiểu rất rõ bệnh tình và sức khỏe của cậu, bác lo lắng nói: “Cậu chủ, cậu không được đi xe, bị ngã là không xong đâu”.

Bà Minh cũng nghe phong thanh nên đã chạy đến, một mặt vừa khuyên con trai, một mặt bảo con trai bác Hồng mau đạp xe rời khỏi đó. Cậu giẫy giụa trong lòng bác Hồng một hồi lâu rồi rưng rưng nước mắt nhìn chiếc xe đạp càng lúc càng khuất xa tầm mắt. Cả người cậu xẹp xuống như quả bóng bị xì hơi.

“A Lãng, chúng ta không chơi đi xe nữa, mẹ dẫn con vào phòng đọc sách nhé, được không con?”.

Bà Minh nhẹ nhàng dỗ dành con, từ khi Minh Nhật Lãng không thể chơi đùa, nhảy nhót như những đứa trẻ bình thường khác, ông Minh Hạo Thiên đã sửa phòng vui chơi thành phòng đọc sách, mỗi năm đều mua cho cậu một lượng sách phù hợp với lứa tuổi, phần lớn thời gian cậu đều làm bạn với sách.

Giẫy giụa thoát khỏi tay bác Hồng, Minh Nhật Lãng chạy vụt vào trong phòng, bà Minh mặt mày tái xanh hốt hoảng gọi với theo: “A Lãng, con chạy chậm thôi, đừng chạy nhanh như thế, A Lãng”.

Minh Nhật Lãng chạy một mạch vào phòng đọc sách rồi khóa trái cửa lại. Bà Minh chạy đến trước cửa liền nghe thấy bên trong có những tiếng “roạt roạt”, bà đau đớn gọi cửa: “A Lãng, con làm gì trong đó thế? Mau mở cửa đi con”.

Bà Minh lo lắng, hốt hoảng không biết làm gì khác ngoài việc đập cửa, nhưng cũng chẳng ăn thua gì. Cũng may bác Hồng nhanh trí đi gọi bà quản gia Vương Thái đến để lấy chìa khóa mở cửa. Cửa vừa được mở ra, một cảnh tượng bày ra trước mắt: Khắp phòng đều là những trang sách bị xé nham nhở. Minh Nhật Lãng đang ngồi co ro trong góc phòng, hai tay ôm gối, gương mặt giấu sau hai cánh tay, ngồi yên bất động.

“A Lãng”, bà Minh chạy lại ôm chặt lấy con, hai tay bà ôm trọn đôi vai đang run rẩy cùa cậu, nghe rõ tiếng nấc nghẹn ngào đầy đau đớn… Bà vốn định  đưa con ra ngoài, nhưng thấy cảnh này nước mắt lại như mưa, thế là hai mẹ con ngồi ôm nhau khóc.

Ông Minh Hạo Thiên nhận được tin liền hủy ngay một vụ làm ăn quan trọng để về với con, ông vào phòng nói chuyện rất lâu với cậu. Cuộc nói chuyện diễn ra trong hai tiếng đồ hồ, sau đó Minh Nhật Lãng bước ra ngoài với gương mặt trầm mặc. Cậu đi đến trước đống sách bị mình xé tan đang được bà Vương Thái và hai cô người hầu dọn dẹp, nói:

“Mấy người ra ngoài đi, cứ để cháu tự dọn dẹp”.

Cậu chỉ mất nửa tiếng để phá hoại phòng đọc sách nhưng phải mất nửa tháng để phục hồi nguyên vẹn. Tất cả số sách bị xé đều được dán lại như cũ. Ông Minh đã từng cẩn thận dò hỏi con: “A Lãng, sách rách rồi thì thôi, để mẹ mua cho con sách mới”.

A Lãng lắc đầu: “Không, con muốn những cuốn sách này, chúng đã bên con bao năm rồi”.

“Vậy… để mẹ giúp con nhé?”.

“Không, con xé rách thì tự con dán lại”.

Nhất định phải là tự mình làm, phải học cách chịu trách nhiệm với bản thân. Trong cuộc sống, một số thứ có thể dựa vào người khác, nhưng một số thứ bản thân mình phải tự đảm đương.

 

Love 2:

Xe nát tất cả sách trong phòng đọc của mình?!

Lâm Nguyệt Loan nghe xong vô cùng kinh ngạc, một người nho nhã, ôn hòa như Minh Nhật Lãng lại có thể làm được một việc đầy bạo lực thế sao? Là Tiêu Tinh Dã còn được. Nhưng sau đó dán lại hết, điều này lại phù hợp với tính cách và hành vi của cậu. Lẽ nào, con người Minh Nhật Lãng thực sự có hai tính cách, vừa có thể ôn hòa như ngọc, lại có thể bạo lực như lửa.

 

“Thật thế sao? Minh Nhật Lãng này, nhìn cậu chẳng giống người có thể xé sách gì cả”. Lâm Nguyệt Loan hoài nghi.

Minh Nhật Lãng ngẩng đầu lên định nói gì đó rồi chợt khựng lại. Cậu đút vào túi quần và lấy ra một chiếc điện thoại. Là màu xanh của Địa Trung Hải, thân máy được làm rất tinh xảo, bóng như kim cương, nhìn qua là biết rất đắt giá. Chắc chắn không giống với điện thoại của những bạn cùng lớp khác. Nhìn màn hình gọi đến cậu nhìn Lâm Nguyệt Loan rồi nói “Xin lỗi”, sau đó đi ra ngoài nghe điện thoại.

Lâm Nguyệt Loan sững lại một hồi mới nhận ra cậu đi nghe điện thoại. Hóa ra điện thoại cậu để chế độ rung, khi có điện thoại đến không gây ra tiếng động, ảnh hưởng đến người khác. Sự giáo dục tốt của cậu quả thật đã thẩm thấu rất sâu.

Cho dù xuất thân từ gia đình giàu có, điều kiện vật chất hơn hẳn người khác, nhưng Minh Nhật Lãng chưa bao giờ khoe khoang về điều kiện nhà mình. Cậu rất hạn chế dùng những món đồ mà người bình thường không có được. Niềm vui của những người sử dụng đồ đắt tiền đó là để làm “tổn thương” người khác, đồ càng đắt tiền càng được họ coi như đồ “sát khí”. “Đánh” vào lòng tự tôn của những học sinh bình thường không đủ tiền mua những thứ đó. Người ta nói cách sử dụng đồ vật được quyết định bởi chủ nhân của nó, nhìn Minh Nhật Lãng, Lâm Nguyệt Loan càng cảm thấy điều đó đúng.

Người gọi điện đến là bà Minh: “A Lãng, con còn ở trường sao, mau về nhà ăn cơm, mẹ bảo bác Hồng đến đón con nhé!”.

“Con còn làm một lúc nữa, mọi người ăn cơm trước đi”.

“Vẫn chưa xong à? Hay là về ăn cơm xong rồi đến làm tiếp”.

“Cũng không còn nhiều nữa đâu ạ, con làm xong rồi về cũng được. Nếu không thì ăn xong con lại phải đến”.

Bà Minh nghe thấy vậy cũng không nói thêm nữa: “Vậy cũng được, khi nào làm xong thì con gọi điện cho bác Hồng đến đón con nhé!”.

Trở lại phòng sách cũ, Lâm Nguyệt Loan đang bê một chồng sách từ phía sau ra: “Đây là chồng cuối cùng, làm xong chúng ta có thể nghỉ được rồi”.

Minh Nhật Lãng vội bước đến: “Để tớ”.

Lâm Nguyệt Loan không chịu, cô chỉ cười và nói tiếp: “Đây là chồng sách cuối cùng, đặt dưới sàn nhà nên bẩn lắm, cẩn thận bộ đồ trắng của cậu. Bộ này của cậu cũng không rẻ đâu nhỉ, bẩn một cái là đi toi một tháng ăn của tớ đấy!”.

Thực sự Lâm Nguyệt Loan không biết gì về đồ hiệu, cho dù là quần áo hay điện thoại của Minh Nhật Lãng cô cũng không nhìn ra là hãng nào. Thậm chí là chiếc xe Mercedes-Benz ngày nào cũng đưa đón cậu hồi đầu cô cũng không biết là hãng gì, sau đó mới biết đó là một trong mười hãng đứng đầu thế giới. Thế mà cô nói: “Cái này cũng bình thường mà”.

Lâm Nguyệt Loan chỉ biết một số xe dựa vào màu sắc, xe mui kín màu đỏ, xe taxi màu trắng, xe to màu xanh… kiến thức cơ bản như học sinh mẫu giáo. Vì thế trong mắt cô thì xe mui kín cái nào cũng giống cái nào. Không nhìn thấy sự khác biệt giữa xe nổi tiếng và tầm thường.

Lúc đó đứng cạnh cô là Tần Quảng Phong quay lại nhìn cô và buông một câu: “Bang chủ à, con mắt cũng kém quá đó!”. Câu Tần Quảng Phong nói trích trong bộ phim Đại thoại giang hồ, đó là câu thoại của Chí Tôn Bảo trong lần đầu gặp Bạch Tinh Tinh, ngụ ý chê trình độ thưởng thức của cô. Lâm Nguyệt Loan cười và chấp nhận, quả thực là cô không hiểu biết nhiều lắm về phương diện này.

Cô nhắc đến chuyện tiền bạc với quần áo của Minh Nhật Lãng chỉ là đùa thôi, nhưng cậu lại nói: “Tớ không biết quần áo bao nhiêu tiền, quần áo của tớ đều là mẹ mua cho”.

Lâm Nguyệt Loan liền cười: “Thích thế, có mẹ quan tâm chăm sóc cậu”.

Minh Nhật Lãng thầm giật mình, cậu nghe thấy một âm thanh khác ngoài câu nói. Cậu ngước lên nhìn cô nhưng cô đã cúi đầu xuống tiếp tục dán sách. Cậu cũng không nói gì nữa, cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật đều đều từng trang sách.

Ai cũng có những nỗi buồn giấu, đạo nào cũng có những bộ kinh khó đọc. Hóa ra trên thế giới này lại có nhiều điều không như ý đến thế.

Sau khi dán xong hết chỗ sách cũng gần hai giờ chiều. Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng dọn dẹp và sắp xếp lại căn phòng, lúc đó cô mới phát hiện ra còn một chồng sách chưa dán bị lẫn với những chồng sách đã dán.

“Trời ơi, ở đây bị sót này”.

Minh Nhật Lãng quỳ xuống lật lật xem thử rồi nói: “Chắc chắn là hôm qua bỏ sót, hôm qua đông người nên không sắp xếp gọn gàng được”.

Lâm Nguyệt Loan xem qua chỗ sách rồi ước lượng: “Làm hết chỗ này cũng phải mất bốn tiếng rưỡi, không được, chúng ta phải đi ăn trước rồi tính. Minh Nhật Lãng, cậu về nhà ăn cơm à?”.

Minh Nhật Lãng không đáp mà hỏi ngược lại: “Cậu thì sao?”.

“Tớ không về nữa mà ăn ở nhà ăn gần trường luôn, đỡ phải đi xa”.

“Vậy tớ cũng không về nữa”. Nói xong Minh Nhật Lãng lấy điện thoại gọi về nhà rồi chuẩn bị đi ăn cùng Lâm Nguyệt Loan.

Hai người ra khỏi thư viện, theo lối phòng học đi qua sân bóng ra ngoài. Xa xa trên thảm cỏ xanh có một tốp học sinh đang đá bóng. Dáng người thấp thấp khỏe mạnh của Tiêu Tinh Dã nổi bật nhất trong đám đó. Ngoài ra còn Tần Quảng Phong.

Minh Nhật Lãng chầm chậm bước chân, cậu hỏi: “Sao chủ nhật mà đám Tiêu Tinh Dã cũng đến trường đá bóng?”.

“Đây là buổi tập của đội bóng của trường. Tháng này trường mình với trường Thanh Hà có một trận bóng giao hữu”.

Minh Nhật Lãng quả thực không biết, cậu chưa bao giờ để ý đến những hoạt động thể dục, thể thao của trường. Cả hai không nói gì nữa mà cứ tiếp tục đến quán ăn bên ngoài.

Lâm Nguyệt Loan gọi cho mình một suất cơm thịt lợn nướng sau đó quay sang hỏi Minh Nhật Lãng: “Cậu muốn ăn gì?”.

“Gì cũng được, cứ gọi giống cậu đi”.

“Vậy bác ơi cho cháu hai suất cơm thịt lợn nướng”.

Cô vừa dứt lời thì có một giọng nói khác tiếp ngay: “Bác ơi cho cháu ba suất cơm thịt lợn nướng”.

Hai người cùng đồng loạt ngẩng đầu lên thì thấy Tiêu Tinh Dã người đầy mồ hôi đi từ ngoài vào.

Bên cạnh chiếc bàn vuông nhỏ xinh, Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng ngồi đối diện. Tiêu Tinh Dã ngồi xuống cùng bàn với họ không chút khách khí, cậu ngước mắt nhìn hai người một lượt.

Lâm Nguyệt Loan đánh tiếng hỏi: “Tiêu Tinh Dã, cậu vẫn chưa ăn cơm trưa à?”.

“Ăn rồi, nhưng bây giờ tớ muốn ăn nữa không được à?”. Tiêu Tinh Dã lại bắt đầu ương bướng.

Khẩu khí của cậu có chút khó chịu nhưng Lâm Nguyệt Loan không để ý mà vẫn cười lấy trong túi ra một tấm khăn giấy rồi đưa cho cậu: “Nhìn người đầy mồ hôi kìa, lau đi”.

Tiêu Tinh Dã đón lấy rồi lau qua vài cái trên mặt, tấm khăn trắng sạch sẽ nháy mắt đã biến thành màu xám đen. Lâm Nguyệt Loan lấy một tấm nữa đưa cho cậu: “Nhìn cậu như vừa ngoi dưới nước lên ý”.

“Đương nhiên rồi, cậu nói xem, trời nắng thế này mà tớ lại chạy dọc ngang sân bóng như thế cơ mà”. Thành phố A là vùng duyên hải, khí hậu ấm áp, tuy đã vào thu nhưng mặt trời vẫn gay gắt như mùa hè.

Hai người họ mỗi người nói một câu, Minh Nhật Lãng ngồi im nghe không nói gì. Tiêu Tinh Dã cũng không bắt chuyện với cậu, cứ coi cậu như không khí, nhưng lại hỏi Lâm Nguyệt Loan: “Sao cậu lại đi cùng với cậu ta?”.

Khi Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng đi qua sân bóng Tiêu Tinh Dã không hề nhìn thấy, một khi đã vào sân thì cậu chỉ quan tâm đến bóng thôi. Nhưng Tần Quảng Phong chỉ cho cậu thấy: “Nhìn kìa, kia có phải Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng không nhỉ?”.

Do cách quá xa nên Tần Quảng Phong không dám khẳng định, nhưng chỉ thoáng nhìn là Tiêu Tinh Dã là nhận ra ngay. Đột nhiên trong lòng Tiêu Tinh Dã cảm thấy vô cùng khó chịu, chân chẳng có chút sức lực nào. Cậu xin phép huấn luyện viên cho nghỉ giữa hiệp rồi chạy bắn theo hai người.

“Tớ và Minh Nhật Lãng cùng dán sách ở thư viện”.

“Ngày nghỉ cậu còn đến trường dán sách làm gì?”.

“Chẳng còn nhiều sách nên tớ muốn tranh thủ ngày nghỉ làm nốt cho xong”.

Tiêu Tinh Dã trừng mắt nhìn cô rồi kết luận: “Cậu đúng là ăn no rửng mỡ không biết làm gì à?”.

Nói xong câu đó Tiêu Tinh Dã “khai ân” quay sang nhìn Minh Nhật Lãng một cái và hỏi: “Minh đại thiếu gia, cậu cũng nhàn rỗi thế sao?”.

Minh Nhật Lãng trả lời ngắn gọn: “Đã là ngày nghỉ thì tự nhiên sẽ có thời gian rỗi”.

Vừa dứt lời thì bà chủ bưng ra ba bát cơm thịt lợn nướng, thế là chẳng ai nói thêm câu nào nữa mà cúi mặt xuống ăn cơm.

 

Love 2 (tiếp):

Tiêu Tinh Dã đã ăn cơm trưa rồi nhưng vật lộn cả buổi trên sân nên đã đói, cậu ăn rất nhanh, nháy mắt đã ăn được hai phần ba. Lâm Nguyệt Loan cũng đói nhưng ăn uống từ tốn cũng đã hết một nửa. Còn Minh Nhật Lãng một bát cơm chỉ động đũa mấy cái, thịt lợn nướng đi kèm hầu như không ăn miếng nào, nhưng đã ăn sạch rau.

Tiêu Tinh Dã nhìn ngứa mắt, liền nói: “Minh Nhật Lãng, cậu tuổi thỏ à, ăn chán chê mới ăn hết rau. Hay là nhà cậu thịt cá ăn nhiều quá nên chán quá rồi?”.

 

Minh Nhật Lãng do dự một chút rồi gắp miếng thịt bỏ vào miệng, nhưng vừa nhai được mấy cái đã nhổ ra: “Miếng thịt này có vị lạ lắm”.

Ban nãy cậu vừa ăn một miếng đầu tiên đã cảm thấy có vị lạ, vì thế cậu không muốn ăn nữa. Thịt nướng đều được hấp trên cơm, nên bao nhiêu mỡ đều ngấm cả vào cơm nên ngay cả cơm cậu cũng không muốn ăn.

“Có mùi gì chứ, cơm cũng giống nhau, chúng tớ đều ăn rồi, sao chỉ có mình cậu thấy có mùi? Đúng là công tử bột sung sướng quen rồi”. Tiêu Tinh Dã hậm hực nói.

Minh Nhật Lãng không nói gì cả, cậu chỉ im lặng buông đũa xuống.

“Cậu không ăn nữa à?”. Thấy bát cơm của Minh Nhật Lãng vẫn còn nguyên Tiêu Tinh Dã lại lên giọng nói tiếp: “Tớ nói rồi mà, những người như cậu chắc chả mấy khi chết đói. Lãng phí lương thực quá!”.

Dù Tiêu Tinh Dã châm chọc như nhưng Minh Nhật Lãng vẫn im lặng không lên tiếng. Lâm Nguyệt Loan nhìn cậu rồi nhìn bát cơm đầy. Đột nhiên cô giơ đũa gắp một miếng thịt trong bát của Nhật Lãng rồi bỏ vào miệng.

Minh Nhật Lãng ngạc nhiên, Tiêu Tinh Dã cũng giật mình: “Cậu làm cái gì thế? Cậu sao phải ăn của cậu ta?”.

Lâm Nguyệt Loan không nói gì mà chăm chú nhai miếng thịt trong miếng, ngay sau đó cũng nhổ ra giống Minh Nhật Lãng. Sau đó cô vẫy tay gọi bà chủ đến: “Bác ơi phần cơm này không ăn được thịt, có mùi lạ lắm, có phải thịt nướng bị ôi không ạ?”.

Bà chủ vội vàng giải thích: “Sao thế được, phần cơm nào cũng giống nhau sao chỉ có phần này bị ôi được?”.

“Có lẽ thịt trong phần cơm này không cùng một tảng với những phần cơm khác bác ạ?”.

Bà chủ không nói gì nữa, vì sự thực là bà dùng hết phần thịt thừa từ hôm trước rồi mới dùng miếng mới. Chắc là do bảo quản có vấn đề. Buổi hôm nay bán gần hết rồi thì mới phát hiện ra có mùi. Cũng thật trùng hợp người ăn suất cơm này là Minh Nhật Lãng, nếu mà là Tiêu Tinh Dã thì chắc chắn cậu ta đã ăn hết trước khi phát hiện ra.

“Hay là tôi đổi cho cháu phần khác?”. Bà chủ biết điều nói.

Phần cơm khác được mang tới, lần này Minh Nhật Lãng ăn rất nhanh, vì cậu thực sự rất đói. Tiêu Tinh Dã biết mình đã hiểu nhầm Nhật Lãng nhưng muốn cậu xin lỗi ư, còn lâu. Cậu ăn xong cơm trước tiên và đến góc tường uống nước, nhân tiện lấy luôn cho Nguyệt Loan và Nhật Lãng mỗi người một cốc nước, coi như xin lỗi trong im lặng.

Minh Nhật Lãng hơi ngạc nhiên: “Cảm ơn”.

Tiêu Tinh Dã không để ý gì đến cậu mà cứ lặng lẽ uống nước.

Ăn cơm xong bà chủ đến tính tiền, mỗi suất cơm năm tệ, ba phần tất cả là mười lăm tệ. Lâm Nguyệt Loan lấy tiền trong túi xách, Tiêu Tinh Dã thì móc trong túi quần. Theo quán tính Minh Nhật Lãng cũng đút tay vào túi quần, chợt cậu khựng lại. Trong túi quần chỉ có mỗi điện thoại, bình thường cậu rất ít khi ra ngoài nên không có thói quen mang theo tiền.

Tiêu Tinh Dã thông minh, láu cá nhìn thái độ của Minh Nhật Lãng là biết ngay tình cảnh của cậu ấy lúc này. Nhưng cậu vẫn muốn chơi đểu Nhật Lãng nên cố ý nói: “Chúng ta ai trả phần người đấy nhé!”. Nói xong cậu liền móc ra đồng năm tệ tỏ ý đã trả phần của mình.

Minh Nhật Lãng luống cuống đến đỏ cả mặt. Tiêu Tinh Dã nhìn thấy Nhật Lãng xấu hổ như thế trong lòng liền nghĩ: Không phải cậu là công tử nhà giàu sao? Bây giờ cho cậu nếm mùi anh hùng chết bởi một xu như thế nào.

Cho dù chưa bao giờ thừa nhận nhưng trong lòng Tiêu Tinh Dã luôn đố kỵ với Minh Nhật Lãng. Mười năm trước mẹ cậu đã bỏ rơi cha con cậu để chạy theo người đàn ông lắm tiền, vì thế cậu mới sinh lòng thù ghét những người có tiền. Nhưng cậu không chỉ đố kỵ Minh Nhật Lãng vì điều dó. Cậu luôn cảm thấy Nhật Lãng thực sự quá may mắn, xuất thân trong một gia đình giàu có, lại là con một, được quý như vàng, muốn gì được nấy. Nghe nói bố mẹ vô cùng yêu quý cậu ấy, để chăm sóc Nhật Lãng tốt hơn mà mấy năm qua họ hầu như không giao lưu với xã hội. Điều này khiến một người đã mất mẹ như Tiêu Tinh Dã cảm thấy vô cùng đố kỵ: Cũng là bạn cùng trang lứa, dựa vào cái gì mà cậu ta có nhiều thứ như thế?

“Đúng rồi, Minh Nhật Lãng này, cậu là người nhà giàu cơ mà, hay là cậu mời bữa này đi”. Tiêu Tinh Dã còn bồi thêm chiêu nữa.

Tiêu Tinh Dã làm khó Minh Nhật Lãng bằng chiêu thức vô hình của cậu. Nhưng Lâm Nguyệt Loan rất nhạy cảm, nhìn một cái là nhận thấy sự ngại ngùng của Nhật Lãng, cô ngay lập tức hiểu ra ý định của Tiêu Tinh Dã. Cô liền cười và nói: “Chẳng mấy khi mời được hắc mã hoàng tử và bạch mã hoàng tử ăn cơm cùng với mình, bữa này tớ mời”.

Vừa dứt lời cô liền rút mười lăm tệ ra đưa cho bà chủ. Minh Nhật Lãng thở phào, nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến việc để con gái mời cơm cậu lại ngượng đỏ chín mặt.

Tiêu Tinh Dã giật lại tiền từ trong tay bà chủ và trả lại cho Lâm Nguyệt Loan. Sau đó rút trong túi ra tờ  mười tệ nhàu nát cùng với tờ năm tệ trên bàn nữa rồi đưa cho bà chủ rồi có ý ra về. Sau đó cậu đá đá cái ghế và đứng lên nói: “Ăn xong rồi còn không đi, ngồi đây làm cái gì? Hay là muốn tớ mời ăn cả bữa tối?”.

Ba người cùng bước ra khỏi quán, Minh Nhật Lãng lịch sự nói :”Tiêu Tinh Dã này, thứ hai tớ gửi cậu tiền cơm nhé!”.

Tiêu Tinh Dã lườm cậu một cái rồi nói: “Không nghe thấy là tớ nói mời các cậu à?”.

Lâm Nguyệt Loan đi bên cạnh cười và nói: “Minh Nhật Lãng, bữa này Tiêu Tinh Dã mời, chúng ta được ăn ké”.

“Thật là, đã nói thế rồi còn tính toán”. Tiêu Tinh Dã lụng bụng trong miệng.

Lâm Nguyệt Loan an ủi: “Được rồi, cùng lắm là hôm nào đó tớ mời”.

“Ai bắt cậu mời, có mời thì cậu ta phải mời”. Tiêu Tinh Dã lại lườm Minh Nhật Lãng một cái.

“Được”. Minh Nhật Lãng đáp không chút do dự, “Nhất định tớ sẽ mời, các cậu muốn ăn gì?”.

“Xin người, mới ăn xong đã hỏi người ta muốn ăn gì, cậu coi tớ là lợn chắc!”.

Minh Nhật Lãng nghe thế liền không nói gì nữa, cậu phát hiện thấy giữa mình và cậu ấy chẳng có chuyện gì để nói cả, nói được một câu thì đã bị cậu ta chặn họng.

Vừa đi vừa nói chuyện, Tiêu Tinh Dã đột nhiên kêu lên: “Sao các cậu lại về trường thế này?”.

“Ờ, chúng tớ vẫn phải lên thư viện, còn một ít sách cũ nữa cần phải dán xong”.

Tiêu Tinh Dã chột dạ, cậu nhìn Minh Nhật Lãng rồi lại quay sang ngó Lâm Nguyệt Loan: “Còn phải làm bao lâu nữa mới xong?”.

“Chắc bọn tớ phải làm đến hơn bốn giờ”.

“Chắc tầm ấy tớ cũng tập bóng xong, xong tớ đợi cậu cùng về nhé!”.

“Ok”.

Trong giờ tập bóng, đồng đội phát hiện thấy Tiêu Tinh Dã có chút gì đó khác thường.

“Có chuyện gì thế Tiêu Tinh Dã, cho cậu nghỉ giữa hiệp mà sao mất tinh thần thế?”.

Tiêu Tinh Dã cũng biết tâm trạng mình không tốt, bình thường trên sân bóng thì “người bóng là một”, nhưng hôm nay người ở sân bóng mà hồn nơi nao.

Tần Quảng Phong thì thầm hỏi: “Cái tên này, Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng ở phòng sách cũ nên cậu hoảng loạn hả?”.

“Làm gì có”. Tiêu Tinh Dã còn cứng miệng đáp.

“Thôi đi”. Gương mặt Tần Quảng Phong tỏ rõ sự đắc ý, kiểu như “tớ còn lạ gì cậu”, “Nếu không phải như thế thì làm sao mà cậu chẳng tập trung gì cả, cậu cũng lắm chuyện thật, bọn họ chẳng qua là tình cờ đi với nhau thôi, cậu nghĩ hoàng tử mặt trời và cô bé lọ lem đang diễn kịch chắc? Người ta với Bạch Vân Tịnh đang ngon lành đấy!”.

“Ai nói tớ không tập trung”. Tiêu Tinh Dã vẫn cãi cố, thế nhưng nghe được câu sau của Quảng Phong cậu cũng có chút yên lòng rồi chăm chỉ, tập trung luyện bóng cho đến hết giờ.

 

 

 

Catalog: 

Thư viện sách

All about the true love – Chương 02 – 2

Love 3.

Sau buổi tập Tiêu Tinh Dã chạy như bay đến thư viện tìm người. Chạy chưa đến cầu thang thì đã nghe thấy tiếng Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng nói chuyện vọng xuống. Nhìn thấy Tiêu Tinh Dã Lâm Nguyệt Loan nói: “Tiêu Tinh Dã, cậu đến rồi à?”.

“Trùng hợp thế, đúng lúc hai cậu xuống, tớ đỡ phải chạy lên”. Cậu vừa nói vừa liếc nhìn Minh Nhật Lãng, ánh mắt Nhật Lãng trĩu xuống, bộ quần áo trắng như tuyết. Đứng trước bức tường màu xám lạnh lẽo cậu thật giống một viên kim cương đang phát sáng.

 

Lâm Nguyệt Loan nhìn bộ quần áo trắng của Minh Nhật Lãng và nói: “Cho nhiều xà phòng và ngâm lâu một chút, chắc là sạch ấy mà. Nếu không thì bộ quần áo đắt thế này tiếc lắm!”.

Câu này vừa nói xong thì Tiêu Tinh Dã mới chú ý, trên quần trắng của Minh Nhật Lãng có nhiều vết mực.

“Chuyện gì thế? Chẳng phải hai cậu dán sách cũ sao, chuyển sang luyện bút lông à?”.

“Chúng tớ xếp sách đã dán xong lên giá, chẳng biết ai để mực bút lông và giấy huyên trên đó nữa, thế là đổ hết xuống. Cũng may Minh Nhật Lãng đẩy tớ ra chứ không thì cả lọ mực úp lên đầu tớ rồi”. Gương mặt cô bé lộ rõ sự vui vẻ. Nếu không phải là Minh Nhật Lãng nhanh chân nhanh tay thì lọ mực không phải rơi xuống sàn mà đã nở hoa trên đầu cô rồi.

“Giặt không sạch thì vứt đi có sao đâu, đằng nào nhà người ta cũng có tiền, mua cái khác là được mà”.

Tiêu Tinh Dã nhìn những vết mực trên quần Nhật Lãng rồi chợt hỏi: “Cái quần của cậu là của hãng Diese của Ý à?”.

Minh Nhật Lãng nghĩ một chốc rồi nói: “Đúng là hãng đó”.

Tiêu Tinh Dã cười lạnh lùng một tiếng: “Nghe nói quần của hãng đó hơn nghìn tệ một cái đấy, dựa vào cái gì mà bán đắt thế nhỉ, mặc vào bay được chắc?”.

Lâm Nguyệt Loan nghe thấy thế mà lạnh cả người, cô còn đùa Nhật Lãng là bộ quần áo này đủ cô ăn một tháng, ai mà biết được một cái quần đã đủ cô ăn hai tháng rồi.

Minh Nhật Lãng sững người rồi nhẹ giọng đáp: “Mặc vào đương nhiên không bay được, thế nhưng mẹ tớ thích hãng này nên tớ mặc cũng quen rồi”.

Tiêu Tinh Dã không để ý đến Nhật Lãng nữa mà quay sang Lâm Nguyệt Loan: “Chúng ta về đi, ra ngoài cổng trường đợi xe bus”.

“Hôm nay cậu không đi xe đạp à?”.

“Không”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn Minh Nhật Lãng rồi hỏi cậu: “Vậy tụi tớ ra đợi xe bus đây, cậu ở đây đợi bác lái xe à?”.

Cô vừa nói xong thì Minh Nhật Lãng mới nhớ ra mình đã quên gọi cho bác Hồng trước: “Tớ quên chưa báo cho bác ấy rồi”.

Tiêu Tinh Dã đứng bên nghe thấy thế liền lạnh lùng hỏi: “Minh đại thiếu gia, nếu lái xe không đến thì một mình cậu không biết đường về nhà chắc?”.

Minh Nhật Lãng sững lại không nói gì. Từ lúc bốn tuổi, sau khi biết mình mắc bệnh xương thủy tinh, cậu chưa bao giờ ra khỏi nhà một mình. Cho dù đi đâu cũng đều có lái xe đưa đón, có mẹ bên cạnh. Đến khi vào học ở Thần Quang, mẹ mới không theo cậu từng bước nữa, nhưng bác lái xe vẫn đưa đón như cũ. Cậu chưa bao giờ đi một mình.

Thấy Nhật Lãng không nói gì Tiêu Tinh Dã liền cười ha ha, cười không dứt được. “Đã từng thấy người nhát chết nhưng mà chưa thấy ai nhát chết như cậu”.

Lâm Nguyệt Loan bực mình đẩy cậu một cái: “Sao cậu nói thế hả Tiêu Tinh Dã?”.

“Tớ nói gì chứ, tớ nói sự thật”. Tiêu Tinh Dã chỉ Minh Nhật Lãng và nói: “Cậu ấy lớn như thế này rồi, ra khỏi nhà không có người khác thì ngay cả đường về nhà cũng không biết. Đây không phải nhát chết thì là cái gì?”.

Điều này thực sự cũng khó mà nói lại, Lâm Nguyệt Loan cũng lắc lắc đầu. Nhà họ Minh bảo vệ con cái kỹ quá, hoàn toàn thoát ly với xã hội.

Ban đầu gương mặt Nhật Lãng đỏ ửng, sau đó chuyển sang trắng bệch. Cậu quay người chẳng nói lời nào mà một mình bước về phía trước. Lâm Nguyệt Loan vội đuổi theo sau:”Minh Nhật Lãng cậu đi đâu thế?”.

“Tớ về nhà”. Ba tiếng khô khốc.

“Cậu định đi bộ về nhà?”. Lâm Nguyệt Loan ngạc nhiên.

“Ừ, không cần xe đón đưa, chắc tớ không biết đường về nhà đâu”.

Tiêu Tinh Dã cũng đi lên theo rồi lại bắt đầu giở giọng châm biếm: “Mỗi ngày đi hai lượt từ nhà đến trường từ trường về nhà, cậu vẫn không biết đường về, đúng là một kẻ nhát chết không hơn không kém…”.

“Tiêu Tinh Dã cậu bớt nói vài câu đi”. Lâm Nguyệt Loan lớn tiếng.

Bình thường Lâm Nguyệt Loan luôn tươi cười, nhưng gương mặt cô ban nãy nghiêm lại khiến Tiêu Tinh Dã sững người và ngoan ngoãn im lặng.

Minh Nhật Lãng cúi đầu bước đi không nói câu nào, Lâm Nguyệt Loan đi bên cạnh: “Minh Nhật Lãng, nhà cậu ở đâu?”.

“Bạch Bình Châu”.

“Bạch Bình Châu! Phải đi ngược hướng với trường mình đấy! Cậu phải đi qua nửa thành phố mới về nhà được. Chắc phải đi đến tối mịt mất! Minh Nhật Lãng cậu đừng cố chấp nữa, mau gọi điện cho lái xe đến đón đi”.

Minh Nhật Lãng nghe lời đứng lại và móc điện thoại ra. Lâm Nguyệt Loan thở phào nhưng lại thấy cậu tắt điện thoại rồi cắm đầu đi tiếp. Lâm Nguyệt Loan thấy vậy liền bực bội trừng mắt nhìn Tiêu Tinh Dã ra điều: Tất cả đều do cậu gây chuyện.

Tiêu Tinh Dã cũng không ngờ Minh Nhật Lãng lại cứng đầu như vậy. Nhất định không chịu gọi lái xe đến mà cứ đi một mình. Nếu thực sự để cậu ta đi bộ như thế, có khi đi chưa được nửa đường thì sẽ khiến tên công tử bột nhà giàu này sẽ mệt chết mất.

Nghĩ một lúc Tiêu Tinh Dã liền đi lên trước nói với Minh Nhật Lãng: “Muốn về nhà thì không chỉ dựa vào đôi chân mà đi được, nếu thế thì bao nhiêu xe bus làm ăn kiểu gì chứ! Đi, cùng đi xe bus, phải chăm sóc cho mấy bác xe bus chứ”.

“Đúng thế, đúng thế”. Lâm Nguyệt Loan cũng phụ họa theo: “Minh Nhật Lãng nếu cậu không muốn gọi lái xe đến vậy thì đợi xe bus cùng bọn tớ đi”.

Minh Nhật Lãng không phản đối ý kiến này nên cùng hai người ra bến xe bus đối diện trường chờ xe.

Lâm Nguyệt Loan phải đi xe số 82, Tiêu Tinh Dã có thể đi cùng xe với cô và xuống sau một bến. Nhưng Minh Nhật Lãng về Bạch Bình Châu, phải đi xe 41 trước, qua sáu bến thì xuống xe bắt xe số 7. Lâm Nguyệt Loan đứng chỉ rõ cho cậu thấy cậu nên đi xe nào, xuống bến nào rồi đi xe nào tiếp.

Minh Nhật Lãng nghe một hồi rồi từ từ hỏi lại: “Nếu tớ đi xe bus từ đây có thể về được Bạch Bình Châu, vậy nếu tớ muốn đi từ Bạch Bình Châu đến trường thì nên đi xe số nào?”.

Cậu vừa nói xong thì Tiêu Tinh Dã lại bật cười ha ha. Lâm Nguyệt Loan cũng buồn cười nhưng cô kìm lại được rồi giải thích tỉ mỉ cho cậu: “Minh Nhật Lãng à, chỉ cần là nơi xe bus dừng lại thì cậu có thể tìm thấy bên xe tương ứng ở bên kia đường. Sau khi cậu xuống xe ở bến này, nếu như muốn quay lại nơi cậu đến thì sang bên kia đường đợi tuyến xe lúc nãy là được. Xe bus đi đi đi lại trên cùng một tuyến đường mà”.

Hóa ra lại đơn giản như thế, Minh Nhật Lãng chợt cảm thấy mình thật ngu dốt. Tuy thế, việc dù đơn giản hơn nữa mà không trải qua thì cũng không thể biết được. Thấy Tiêu Tinh Dã đang đứng bên cười không dứt, cậu thầm nghiến răng rồi quay đầu ra chỗ khác.

Một chiếc xe chầm chậm vào bến, là xe 41. Trên xe đã đông cứng người, vậy mà bên dưới vẫn còn một đám người đang chen lên.

Tiêu Tinh Dã móc ra bốn đồng xu một tệ rồi nhét cho Minh Nhật Lãng: “Ê, tiền xe tớ trả cho cậu, mau lên đi. Nhớ là xe này nhét hai đồng thôi, đợi xe số 7 đến thì nhét tiếp. Đừng có nhét hết đấy, nếu không thì không có tiền đi xe trung chuyển cậu sẽ ngủ ngoài đường đấy”.

Nhưng Minh Nhật Lãng cứ ngây người nhìn chiếc xe bus đông cứng người, đông thế làm sao mà chen lên được? Trước cửa xe vẫn có vô số người đang chen lên, sao cậu dám lại gần chứ? Những người này có thể khiến cậu…

Tiêu Tinh Dã đẩy Minh Nhật Lãng một cái: “Cậu còn không mau nhanh lên, xe sắp chạy rồi”.

Lúc này Minh Nhật Lãng mới sực tỉnh: “Xe này… đông người quá!”.

“Xe bus làm gì có cái nào ít người, cậu nghĩ nó là con xe bóng lộn nhà cậu, chỉ chở một mình cậu chắc!”.

Trong lúc nói chuyện chiếc xe 41 khó khăn lắm mới nhét hết được số hành khách rồi nổ máy chạy tiếp.

“Đấy, xe nó chạy mất rồi, cậu chỉ còn cách đợi xe sau thôi”. Tiêu Tinh Dã vung vẩy hai tay.

“Đợi xe sau thì đợi, xe này thực sự là quá đông mà, nếu là tớ tớ cũng không lên đâu”. Lâm Nguyệt Loan nói đỡ cho Nhật Lãng, cậu nhìn cô với ánh mắt cảm kích.

Chiếc tiếp theo là xe số 82, Tiêu Tinh Dã nhìn Nguyệt Loan nói: “Chúng ta có lên không?”.

Lâm Nguyệt Loan nói không cần suy nghĩ: “Đợi Minh Nhật Lãng lên xe rồi chúng mình lên sau”.

“Được”. Cậu cũng đáp dứt khoát, xem ra Tiêu Tinh Dã cũng không có ý định để Nhật Lãng đứng đây một mình.

Minh Nhật Lãng nói: “Hai cậu cứ đi đi, tớ đứng đây đợi cũng được”.

Tiêu Tinh Dã lại hậm hực nói: “Tớ đã nói là đợi cậu lên xe rồi đi thì nhất định sẽ làm thế, sao cậu lắm lời thế?”.

Lâm Nguyệt Loan không nén được cười, cái tên Tiêu Tinh Dã này rõ ràng đang làm người tốt nhưng cứ cố phải làm ra bộ dạng hung dữ mới chịu được.

Từ năm giờ đến sáu giờ chiều là giờ cao điểm của xe bus, ba chiếc 41 đã đi qua, chiếc nào cũng đông cứng người. Minh Nhật Lãng vẫn chần chừ không lên, Nguyệt Loan cũng không miễn cưỡng, nhưng Tiêu Tinh Dã càng lúc càng chau mày, cuối cùng không chịu được nữa liền nói:

“Minh đại thiếu gia, sao cậu cứ kén chọn thế, lúc thì chê người đông lúc thì chê xe chật, sao không gọi điện cho người nhà đến đón đi! Nếu không thì bảo người nhà cậu mua luôn cho chuyến xe 41 này mà ngồi một mình!”.

“Tiêu Tinh Dã”, Lâm Nguyệt Loan vội nói: “Nhật Lãng lần đầu tiên đi xe bus, xe đông thế kia cũng khó mà quen được. Đợi chút nữa đi, qua giờ cao điểm là hết đông thôi”.

“Lại đợi, đợi nữa là trời tối rồi, chúng ta cũng phải về nhà nữa”.

Minh Nhật Lãng nghiến răng rồi bấm ngón chân lấy sức: “Được rồi, tớ lên xe này”.

Cậu nhằm hướng chuyến xe 41 đi đến nhưng Lâm Nguyệt Loan ngăn lại: “Đừng lên, đông người thế này cậu mà lên thì bị kẹp dẹp lépmất”.

Sau đó cô quay lại nhìn Tiêu Tinh Dã: “Tiêu Tinh Dã, nếu cậu vội về nhà thì về trước đi, tớ thì không sao, tớ đợi cùng Minh Nhật Lãng một lúc”.

Tiêu Tinh Dã lúc này mới có chút hối hận, ban nãy làm sao mà khích Minh Nhật Lãng đến mức cậu ta nhất định tự mình về nhà thế không biết, khiến cho bây giờ không ở lại đợi cùng cậu ta cũng không được. “Tớ không lên, nhất ngôn cửu đỉnh, tớ đã nói là sẽ đợi cậu ấy lên xe rồi mới đi, tớ nhất định sẽ làm được”.

Cuối cùng chuyến xe 41 tiếp theo cũng đã rộng rãi. Minh Nhật Lãng lên xe thuận lợi, Nguyệt Loan đứng dưới còn dặn dò cẩn thận: “Nhớ là đến bến chỗ cửa Phong Độ thì xuống xe, sau đó bắt tiếp xe số 7, xe số 7 đến bếnvịnh Trân Trâu thì xuống, sau đó rẽ trái đi không xa thì đến Bạch Bình Châu…”.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Minh Nhật Lãng còn vẫy vẫy hai người qua cửa sổ: “Cảm ơn các cậu nhé, tạm biệt”.

Tiêu Tinh Dã đương nhiên không đáp lại, còn Nguyệt Loan thì vẫy vẫy tay dặn dò: “Đi đường cẩn thận, tạm biệt”.

Thấy chiếc xe chạy xa rồi Tiêu Tinh Dã mới chu miệng lên nói: “Cái tên Minh Nhật Lãng này quả thực có thể làm thần tiên đấy, đúng là không nhiễm khói lửa nhân gian”.

“Có trách thì trách bố mẹ cậu ấy bảo vệ cậu ấy kỹ quá, đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”. Lâm Nguyệt Loan thở dài.

“Ai cũng là người, sao số cậu ta sướng thế không biết?”. Tiêu Tinh Dã không nhịn được lại bắt đầu lên tiếng than ngắn thở dài.

Lâm Nguyệt Loan cười và nói: “Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó mà”.

Trong lúc nói chuyện chiếc xe 82 đã đến, chuẩn bị lên xe thì Nguyệt Loan đột nhiên nhớ ra điều gì đó, gương mặt biến sắc: “Chết rồi!”.

Tiêu Tinh Dã cũng ngạc nhiên theo: “Chuyện gì?”.

“Ban nãy quên dặn Minh Nhật Lãng khi bắt xe số 7 phải sang bên kia đường, không biết cậu ấy có…”.

“Cậu không dặn cậu ta à, lần này xong rồi”. Tiêu Tinh Dã lại ca thán: “Gà này chín mươi chín phẩy chín phần trăm là lên nhầm xe, chỉ có không phẩy không một phần trăm may mắn”.

“Vậy làm thế nào? Nếu cậu ấy lên ngược tuyến thì có khi ngồi đến ga xe lửa mất”. Xe số 7 bắt đầu đi từ ga xe lửa từ Thành Nam đến khi nhà mới ở Thành Bắc, đi qua Bạch Bình Châu.

“Vậy cậu ta ngồi đến ga xe lửa rồi đi ngược lại là được”.

“Sao mà đi ngược được chứ, cậu ấy không có tiền đi xe”. Lâm Nguyệt Loan nhắc nhở Minh Nhật Lãng, trong tay Minh Nhật Lãng chỉ có bốn tệ mà Tiêu Tinh Dã đưa cho.

Tiêu Tinh Dã sững lại: “Đến lúc đó cậu ta sẽ gọi điện cho người nhà ra đón”.

Lâm Nguyệt Loan lắc đầu: “Cậu thấy cậu ấy ban nãy rồi đấy, cậu thấy có khả năng đấy sao?”.

Tiêu Tinh Dã nói với giọng không thể không thừa nhận: “Cái tên công tử bột này mà dở chứng thì cũng khiếp lắm đấy”.

“Không được, chúng ta phải đến cửa Phong Độ ngay, xem xem có thể đến trước cậu ấy được không”. Lâm Nguyệt Loan nhanh trí nghĩ ra cách.

Tiêu Tinh Dã không nói gì cả, cậu đã đứng lui ra ngoài đường và vẫy vẫy. Phải tranh thủ thời gian đương nhiên là không thể đợi xe bus được rồi. Nhưng taxi đi qua đều có người, khó khăn lắm mới vẫy được một xe, hai người vội vã lên đến ngay cửa Phong Độ.

Xe 41 tuy không đông nhưng cũng không còn chỗ trống nữa. Minh Nhật Lãng cũng làm theo người ta bỏ hai đồng xu vào hòm sau đó đứng ra giữa. Lần đầu tiên đi xe bus nên cậu cảm thấy rất mới mẻ, nhìn trái nhìn phải nhìn trên nhìn dưới. Đột nhiên bác lái xe phanh gấp một cái, tay cậu chỉ bám nhẹ vào thành ghế nên cả người không vững và bị lao về phía trước. May thay, cách cậu mấy bước về phía trước là một anh béo đang quay lưng về phía cậu, người ta đã đỡ cho cậu khỏi ngã xuống đất.

“Xin lỗi ạ, xin lỗi ạ”. Minh Nhật Lãng sau khi đứng vững vội kính cẩn xin lỗi anh chàng béo ban nãy. Anh ta cũng không nói gì mà chỉ vui vẻ dặn cậu: “Bám chắc, đứng vững vào”.

Không cần anh béo này nhắc nhở thì Minh Nhật Lãng cũng không dám lơ là nữa, một tay cậu bám vào cái tay bám trên đầu, một tay bám vào thành ghế, nhất định phải giữ cho thăng bằng. Lúc này cậu thực sự mới cảm thấy nhớ chiếc xe hay đón đưa cậu mỗi ngày, tốc độ xe ổn định, ghế ngồi êm ái, tốc độ lái xe của bác Hồng luôn luôn ổn định. Bà Minh chọn lái xe thì yếu tố an toàn luôn đặt lên hàng đầu, tuyệt đối không được lái xe như đang đua. Đặc biệt là xe chở con trai bà, càng phải thứ nhất ổn định, thứ hai ổn định, thứ ba càng phải ổn định.

Bến cửa Phong Độ vừa đến, cậu xuống xe liền nhìn thấy xe số 7 vào bến. Không suy nghĩ gì cả, cậu lên xe ngay lập tức, trên xe còn ghế trống. Cậu ngồi ngay xuống, cảm giác dễ chịu hơn nhiều.

Nghĩ ngợi trong đầu, Lâm Nguyệt Loan nói đến bến nào ở vịnh Trân Châu nhỉ? Là bến thứ mấy? Cậu nhìn trái nhìn phải rồi nhìn tấm biển dính trên xe, từ cửa Phong Độ đến vịnh Trân Châu phải đi qua bảy bến xe bus. Xa thế, vẫn còn sớm. Nghĩ vậy cậu an tâm ngồi xuống. Nhưng xe đi qua bảy bến rồi, đài phát thanh trên xe lại báo là đến Tân Phong Đài. Thế là sao?

Minh Nhật Lãng liền đến hỏi lái xe: “Cháu muốn đến Trân Châu cảng, vậy phải xuống ở bến nào ạ?”.

Cậu nói nhầm “vịnh Trân Châu” thành “Trân Châu cảng”. Bác lái xe cũng rất vui tính, bác làm bộ nghiêm túc nói: “Cháu muốn đến Trân Châu cảng à, xin lỗi, xe này không đi Mỹ đâu”.

Minh Nhật Lãng lúc này mới sực nhớ ra, cậu liền vội giải thích: “Không ạ, cháu nói nhầm, cháu muốn đến vịnh Trân Châu ạ”.

“Đi vịnh Trân Châu sao lại đi xe này chứ?”.

“Không phải đi xe này ạ? Đây không phải là xe số 7 sao?”. Nhật Lãng ngạc nhiên.

“Là xe số 7, nhưng xe này đi ngược lại hướng đó, ban đầu cháu nên sang bên kia đường bắt xe đi ngược lại thì mới đúng hướng vịnh Trân Châu”.

Minh Nhật Lãng sững người ngay lúc đó.

“Cậu mau xuống xe rồi sang bên kia đường đợi xe”. Bác lái xe nhắc nhở.

“Cảm ơn bác ạ”.

Nhật Lãng vội vàng xuống xe rồi đi sang bên kia đường. Có một chiếc số 7 đang

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+