Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Âm Dương Tam Thư Sinh – Chương 05:Phong Lưu Ngân Hồ 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Trời đã sáng hẳn, tầng mây trùng
trùng, sắc trời u ám, gió thổi ào ào, ngàn thông xào xạc. Cả ba người vẫn ngồi
im trầm tư mặc tưởng nơi cửa động, cặp mày chau lại, tâm sự trùng trùng. Tích
Thư Nhân lúc này đã bình tĩnh lại bèn hỏi :

– Thiếu chủ nói, sự đáng sợ còn ở
phía sau, vậy điều đó là gì?

Đông Phương Thanh Vân buồn rầu :

– Khi ta mang mặt nạ của Tuệ Mẫn
lên. Lãnh Tuyết Quyên đã lộ vẻ kinh hoàng biến sắc.

Thạch Lan gật đầu :

– Đúng vậy, với chiếc mặt nạ này,
Lãnh Tuyết Quyên rất quen thuộc mà còn tựa hồ cảm thấy lo lắng cho sự an nguy
sinh mạng của chủ nhân chiếc mặt nạ.

Đông Phương Thanh Vân nói :

– Do vậy có thể nói Không Trung quỷ
lâm có mối quan hệ rất mật thiết với Hàn Đàm ma cung, ngoài ra vì sao bỗng có
quá nhiều cao thủ của Không Trung quỷ lâm xuất hiện tại Âm Dương bang, vãn bối
thấy có hai điểm khả nghi khiến tự thấy càng đáng sợ hơn, lo lắng hơn.

– Lo lắng điều chi?

– Điểm thứ nhất, Quỷ lâm và Ma cung
cùng có căn cứ địa. Điểm thứ hai, Quỷ lâm và Ma cung đồng thời xuất hiện nhiều
cao thủ, có phải cũng vì bộ Huyền Mê ma kinh tại Thanh Chung mà tới chăng?

– Đúng vậy, có thể là lưỡng hổ tương
tranh, cả hai cùng tranh nhau Huyền Mê ma kinh.

– Không phải, thoạt đầu vãn bối cũng
nghĩ như vậy?

– Vì sao không phải?

– Không thể vậy được?

– Vì sao ngươi đoán vậy?

– Khi ở Âm Dương bang, có phải tiền
bối đã dọ thám toàn bộ Âm Dương bảo rồi không?

– Phải?

– Phát hiện được điều gì?

– Ngoài ba mươi cao thủ Quỷ lâm ra,
phần còn lại là người của Âm Dương bang.

– Còn số cao thủ của Ma cung tại
Thiếu Lâm tự?

– Hơn một trăm.

– Chúng ta tới Thiếu Lâm tự khi nào?

– Nửa tháng trước?

– Đúng, cao thủ Ma cung hơn một trăm
mà môn hạ của Quỷ lâm chỉ có ba mươi, vấn đề chính là ở chỗ đó.

– Vấn đề này thực khiến người nan
giải?

– Xin hỏi tiền bối, có phải một trăm
năm cả Ma cung lẫn Qui Lam đều hoàn toàn vô sự không?

– Phải?

– Vậy thì há có lý gì Ma cung xuất
hiện nhiều cao thủ như vậy mà Quỷ lâm lại không biết, thế nhưng Quỷ lâm vẫn chỉ
phái có ba mươi môn hạ đi, vậy là Ma cung và Quỷ lâm phải có quan hệ tế nhị
rồi?

– Lẽ nào chúng đã ước hẹn với nhau
sao?

– Đúng thế?

– Ngươi lại võ đoán rồi?

– Không, vãn bối không đoán bừa đâu?

– Vậy phải làm thế nào?

– Vãn bối cần phải luyện thành Ngũ
Nguyên thần công mới có thể ứng phó. Tiền bối, sự tình mà tiền bối đáp ứng đã
làm tới đâu rồi?

– Còn thiếu mất hai.

– Của vị nào?

– Thiên Hoang, Địa Lão.

– Không kiếm được tông tích?

– Kiếm được, chỉ không chịu đưa ra
khiến ta uổng phí mất bao nhiêu tâm huyết.

Xem ra ngươi phải đi với lão phu một
chuyến, xin không được thì đành lấy trộm vậy?

– Lấy trộm?

– Phải, tình thế khẩn trương, không
thể không làm thế. Hãy thử nghĩ Qui Lam và Ma cung vốn đã hùng mạnh nay lại
thêm một bộ Huyền Mê Ma cung thì có khác nào như cọp thêm cánh, cho nên phải
bất chấp thủ đoạn?

– Theo vãn bối trong việc này tất
phải có điều chi uẩn khúc. Với thể diện của tiền bối cùng đạo nghĩa võ lâm mà
Thiên Hoang, Địa Lão, nhị tiên lại có thể làm ngơ được ư? Tiền bối hãy kể tường
tận được không?

Thạch Lan trầm tư hồi lâu mới nói :

– Thoạt đầu khi lão phu gặp được
Thiên Hoang Đế Quân, lão phu nói với lão rằng :

“Lão quỷ, ngươi nghĩ xem, việc
Tuần Hồi ma cung dám công khai chiếm lĩnh Thiếu Lâm tự làm căn cứ có đáng hận
không?”

Lão gật đầu nói :

– “Quá ư bá đạo”, sau đó
lão phu còn nói rất nhiều những lời đường hoàng chính phái rồi mới tới chuyện
của tiểu tử nhà ngươi. Nhưng lão càng nghe càng mày chau mặt ủ, sau khi lão phu
nói xong, ngươi có biết lão quỷ đó nói sao không?

Thực là tức chết lão phu? Lão chỉ hừ
một tiếng :

“Tiểu tử không biết trời cao
đất dày?” Thử nghĩ xem lão phu há có thể để người khác vũ nhục ngươi, lập
tức nổi giận hỏi Thiên Hoang :

– Vậy ý ngươi thế nào?

Lão lạnh lùng nói :

– Đừng tới làm phiền ta nữa.

Lão phu hỏi :

– Ngươi có cho không?

Lão đáp :

– Không cho?

Lão phu tự nhiên nổi giận mà bỏ đi,
hôm nay nghĩ lại thực hổ thẹn vô cùng.

Đông Phương Thanh Vân trầm ngâm hồi
lâu rồi hỏi :

– Bây giờ nói tới Địa Lão tiên?

Thạch Lan tiên tựa vẫn còn dư hận,
nói :

– “Nói tới lão quỷ này càng
thêm phần khả ố, sau khi rời khỏi chỗ Thiên Hoang, lão phu bèn tới ngay chỗ Địa
Lão, giữa đường lão phu chợt nghĩ rằng sau thất bại với Thiên Hoang, mình phải
có cách khác. Kết cục lão phu nghĩ ra được một chiêu. Vừa gặp Địa Lão đã chẳng
nói chẳng rằng động thủ liền. Sau ba ngày ba đêm, cả hai đều sức cùng lực kiệt
rồi, không thể bỏ đi đâu được. Lúc ấy lão phu mới nhắc tới chuyện này, thoạt
đầu còn thêm dầu thêm mỡ, nói ra những điều khác của Ma cung và Quỷ lâm. Địa
Lão nghe rồi thì tỏ vẻ bất bình :

– Thật khả ố, thế thì khinh miệt võ
lâm quá rồi?

Một chiêu này quả là đánh trúng tâm
tư của lão, do vậy lão phu bèn đem hết sự tình ra mà nói cho Địa Lão quái thực
tường tận, lão quái vừa nghe vừa gật đầu. Lão phu nói khô cả cổ họng, lào quái
mới nói ra câu: “Tốt nhất chúng ta phải cứu tiểu tử này?”.

Lão phu nghe vậy bèn nói cho Địa Lão
toàn bộ kế hoạch, nào là đem thiên hạ Ngũ Đan giúp ngươi luyện thành Ngũ Nguyên
thần công, sau đó truyền nhập Hàn Đàm ma cung thế nào, nhất nhất kể ra, nào ngờ
sau khi nghe xong, Địa Lão quái gầm lên :

– Ngươi dám bảo lão phu cho tiểu tử
kia Linh Đan bảo dược ư?

Lão phu nói vấn đề hiện tại không
còn của một người nữa mà là quan hệ đến sự tồn vong của toàn thể võ lâm đồng
đạo.

Địa Lão lạnh nhạt đáp :

– Điều đó chẳng quan hệ gì tới ta,
võ lâm đều biết ta thoái ẩn đã lâu rồi.

Lão phu nói :

– Chẳng lẽ ngươi không đếm xỉa gì
tới mọi sự sao?

– Đương nhiên, việc này đâu có liên
can tới ta đâu.

Lão phu tức quá, lại động thủ, kết
quả là song phương đều sức cùng lực kiệt mà bỏ đi. Mọi chuyện là vậy đó, ngươi
nghe rõ cả rồi chứ?”

Đông Phương Thanh Vân thủy chung vẫn
trầm ngâm hồi lâu mới hỏi :

– Khi chúng ta ở trong tửu điếm luận
ba ngày đêm, có kẻ nói chúng ta đặt điều thị phi, rồi tiền bối vượt qua cửa sổ
mà đuổi theo, sau đó có phát hiện được điều chi không?

Thạch Lan đáp :

– Khi lão phu ra ngoài thì người nọ
đã cách ngoài ba mươi trượng, lão phu dốc toàn lực đuổi theo chỉ còn cách chừng
hai mươi trượng thì kẻ kia chạy vào rừng mà trốn, lão phu kiếm không ra.

– Phải chăng tiền bối là người có
khinh công tối cao trong Tứ tiên?

– Đúng vậy?

– Đêm đó trời tối mù mịt, song với
thị lực của mình, tiền bối vẫn thấy rõ người nọ chứ?

– Phải, song chỉ nhìn thấy dáng
người.

– Dáng người thế nào?

– Dáng người thon nhỏ, uyển chuyển
thấp hơn ngươi nửa cái đầu, dáng người của nữ nhân? Song có thể dám chắc thị
nhất định là có quan hệ với Thiên Hoang, nếu không làm sao thị lại nghe trộm
chúng ta luận việc và nói như vậy, ắt hẳn thị biết rõ nội tình hơn ta.

– Nói vậy thì Thiên Hoang là người
ngoài cuộc ư?

– Không phải, Thiên Hoang vừa là
người ngoài vừa là người trong cuộc?

– Đúng vậy, tiền bối đã biết rồi.

– Biết mà coi như chưa biết.

– Vì sao?

– Như vậy cũng coi là biết sao, nếu
có người hỏi rằng tiểu tử ngươi võ công cao hơn Tứ tiên không? Ngươi nói rằng
vừa cao hơn vừa thấp hơn, kết cục là bất phân cao thấp, vậy chẳng thà đừng hỏi.

– Được rồi, vãn bối cho tiền bối
hay, Thiên Hoàng cũng trong cuộc mà đồng thời cũng là người ngoài cuộc.

Tích Thư Nhân bỗng xen vào :

– Thiếu chủ có thể nói rõ hơn một
chút được không?

Đông Phương Thanh Vân bèn nói :

– Được, Thiên Hoang là người trong
cuộc và cùng với Hàn Đàm ma cung có quan hệ mật thiết, nhưng có lúc Thiên Hoang
lại là người ngoại cuộc. Hiện tại chỉ cần đi gặp Thiên Hoang là có thể biết
ngay điều này đúng hay sai.

Thạch Lan vội nói :

– Vậy ta đi ngay thôi?

Nói rồi lão nhân dợm đứng lên, Đông
Phương Thanh Vân vội nói :

– Hãy khoan, còn có điều phải nói
rõ, kẻ có hình dáng yêu kiều xinh đẹp kia là ai, tiền bối thực không biết sao?

– Không biết?

– Tiền bối thử nghĩ kỹ lại xem.

– Không có gì để nghĩ cả, với nữ
nhân lão phu luôn không ưa?

– Nhưng điều này rất quan trọng.

Thạch Lan nhắm mắt suy nghĩ, hồi lâu
bỗng kêu lên :

– Ồ? Thị lại là… lại là…

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Phải, người đó chính là Di nương
của Tuệ Mẫn, tại Tung sơn Thiếu Lâm tự chúng ta đã thấy.

Thạch Lan chau mày nói :

– Chẳng trách khi đó thị không hề ép
ngươi phải bỏ mặt nạ, thì ra thị đã sớm biết chân tướng của ngươi rồi?

– Phải, càng có thể là mọi hành động
của ta cũng đã bị chúng phát giác rồi.

– Vậy làm sao đây?

– Hiện tại không thể khinh xuất, đợi
khi chúng ta gặp Thiên Hoang và Ngũ Nguyên thần công đã có chút thành tựu rồi
hãy ứng phó cũng chưa muộn. Hiện tại chúng ta phải động thân rồi?

 

 

Trời vừa sẩm tối, trăng treo giữa
trời, núi đen mây xám, tiết trời giá buốt. Phía bắc dãy Thiên sơn, giữa hai
ngọn cao phong có một tòa cốc, vì địa thế ở cao nên tuyết phủ dầy hơn thước,
khắp mọi nơi trồng toàn mai, đương khi khai hoa nở nhụy, gió nhẹ khẽ đưa, có
thể thấy trong gió mùi hương hoa mê hồn.

Dưới bóng trăng ảm đạm bỗng xuất
hiện năm bóng người đang lướt nhanh tới sơn cốc. Một người vận hắc y, vai mang
một cỗ quan tài, một người thân hình phì nộn lưng đeo một cái gùi, một người
lại tựa tử thi, chỉ còn da bọc xương, hai người còn lại một già một trẻ, tất cả
là năm người.

Đông Phương Thanh Vân lên tiếng nói
sau khi đã đứng lại cách sơn cốc hai mươi trượng :

– Ba vị tùy tùng hãy phân tán ra, ta
cùng tiền bối đây sẽ nhập sơn cốc gặp Thiên Hoang Đế Quân, nếu ta chưa lên
tiếng báo hiệu các vị không được thiện tiện xuất đầu lộ diện.

Tích Thư Nhân cùng hai người nọ đồng
thanh trả lời :

– Tuân mệnh Thiếu chủ.

Nói rồi lap?tức mỗi người tản ra một
hướng.

Đông Phương Thanh Vân lại nói :

– Tiền bối, chúng ta đi thôi.

Lời vừa dứt cả hai đã thi triển
khinh công tiến vào sơn cốc, không lâu sau đã tới, chỉ thấy một tòa sơn động
lớn, ngoài động có một cây mai quấn quít lấy một gốc cổ tùng. Cả hai còn đang
đứng ngoài xem phong cảnh, đã thấy có người bước ra, người này là một lão nhân
râu tóc bạc phơ, thần thái phi phàm, Thạch Lan Dật Tiên cười nói :

– Lão quỷ, vẫn luôn hưởng phước chứ?

Thiên Hoàng Đế Quân sa sầm mặt :

– Ngươi tới đây làm gì?

– Ngươi tự biết rồi, Thiên sơn u cốc
chẳng phải đất của vua, lẽ nào ta không được tới sao? Hãy nói…

Thiên Hoang Đế Quân trừng mắt nhìn
Thạch Lan, đoạn quay qua quan sát Đông Phương Thanh Vân từ đầu tới chân một
lượt nói :

– Hãy nói cái gì?

Thạch Lan đáp :

– Hãy nói tới trước đây chúng ta ước
hẹn thế nào đã?

Thiên Hoang Đế Quân khẽ hừ một tiếng
bước lại gần Đông Phương Thanh Vân, nói :

– Tiểu tử, ngươi là người muốn đảm
đương trọng trách của võ lâm hả?

Ngay từ đầu, Đông Phương Thanh Vân
đã lưu tâm xem nhị tiên nói gì, hiện tại chàng cũng hiểu đôi chút về Thiên
Hoang. Đúng như chàng tiên liệu, Thiên Hoang là người cao ngạo, hành sự chỉ dựa
vào lý do của mình mà bất cần thiên hạ. Nghe Thiên Hoang hỏi vậy, Đông Phương
Thanh Vân lạnh lùng đáp :

– Đúng vậy?

Thiên Hoang nói :

– Tiểu tử, nhưng ngươi chỉ có thể
đảm đương trọng trách của quỷ mà thôi.

Đông Phương Thanh Vân cười nhạt :

– Chí ít còn cao minh hơn Đế Quân
lẩn trốn trong động.

Thiên Hoang gầm lên, thân hình khẽ
động, lao tới công kích Thanh Vân, miệng không ngớt cười nhạt.

Đông Phương Thanh Vân đã tiên liệu
Thiên Hoang sớm sẽ có hành động này, lập tức thi triển “Đạp Vân Thất Tinh
bộ” thoát khỏi thế công của Thiên Hoang.

Tuy đã tránh thoát, song Đông Phương
Thanh Vân không khỏi kinh hãi, bất giác mồ hôi lạnh túa đầy người. Thiên Hoang
một chiêu vô dụng, biến sắc, cười nhạt :

– Thân pháp của ngươi khá đó?

Đông Phương Thanh Vân thản nhiên :

– Lãnh giáo cao chiêu?

Thiên Hoang Đế Quân lạnh lẽo nói :

– Tiểu tử, ngươi muốn lấy một viên
bảo đan phải không?

– Đúng vậy?

– Được, có chí khí, những mong có
thể tặng cho ngươi bảo đan, song…

– Có điều kiện phải không?

– Có hai điều kiện, thứ nhất hãy kêu
lão quỷ kia cút đi, thứ hai tiếp ta một chiêu đủ mười thành công lực, dám
không?

Thạch Lan Dật Tiên vội lướt tới, nói
:

– Đừng trúng quỷ kế của lão.

Đông Phương Thanh Vân vội nói :

– Tại hạ đã có chủ ý thỉnh tiền bối
tạm rời khỏi đây.

Thạch Lan Dật Tiên nói :

– Nhưng nếu ngươi có bề gì, lão phu
thực ân hận.

– Tiền bối cứ an tâm.

Dứt lời Đông Phương Thanh Vân cười
ha hả :

– Quân tử nhất ngôn.

Thạch Lan đành chuyển thân mà bỏ đi.

Luc này, mặt lộ sát cơ, Thiên Hoang
Đế Quân từ từ tiến tới, lạnh giọng cười nhạt :

– Tiểu tử, ngươi quả là to gan, thực
không sợ chết sao?

Đông Phương Thanh Vân giọng cao ngạo
:

– Bổn nhân sớm đã tiên liệu, nói
thẳng ra tiền bối chẳng thể làm gì nổi bổn nhân.

– Ngươi có bao nhiêu bản lãnh?

– Chí ít cũng là nam tử hán đại
trượng phu.

– Ngươi chửi lão phu à?

– Chửi kẻ nào không thủ tín.

Thiên Hoang gầm lên :

– Được, hãy tiếp lão phu một chưởng.

Đông Phương Thanh Vân giọng băng
lạnh :

– Tiền bối thủ tín chứ?

Thiên Hoang gằn giọng :

– Tứ mã nan truy, chỉ là ngươi chết
rồi thì ta không thể tặng bảo đan cho người chết.

– Tối thiểu tại hạ cũng phải nhận
bảo đan xong mới chết được?

Đông Phương Thanh Vân vừa nói vừa
thò tay vào bọc lôi ra tấm mặt nạ của Tuệ Mẫn cho chàng, nhanh chóng mang lên,
đoạn ngấm ngầm vận công chờ đợi.

Thiên Hoang Đế Quân sững sờ, trợn
mắt nhìn chàng, mặt biến sắc, gầm lên :

– Tiểu tử, ngươi…

Đông Phương Thanh Vân cuồng ngạo :

– Vì sao tại hạ có chiếc mặt nạ này,
phải không?

– Chính vậy, mau nói ra cho lão phu
biết.

– Vật này chính của tại hạ.

Thiên Hoang Đế Quân bỗng quát vang,
thân hình dịch động, song thủ cất lên ngang ngực rồi đẩy ra hai chưởng, chưởng
phong ào ào đá bay cát chạy, chưởng thanh tựa sấm chớp. Đông Phương Thanh Vân
không dám khinh xuất vội huy động song thủ, dốc hết sung lực vào thân nghênh
tiếp song chưởng của đối phương. Chỉ nghe hai tiếng “bùng, bùng” vang
lên, thân hình chàng đã như diều đứt dây văng ra xa năm trượng.

Thiên Hoang Đế Quân rú lên một tiếng,
thân hình như quỷ mị đã lướt tới bên mình Đông Phương Thanh Vân, gằn giọng :

– Nếu ngươi không nói ra thực tình,
lão phu sẽ tế độ cho ngươi?

Đông Phương Thanh Vân lúc này đã
thấy khí huyết chạy ngược, mắt nổ đom đóm, chàng gượng đứng lên lạnh giọng :

– Nói thực cái gì?

Vừa nói xong chàng “hự”
một tiếng, thổ ra một búng máu. Thiên Hoang quát :

– Ngươi có nói đã lấy mặt nạ này đâu
không?

Vừa nói lão nhân vừa thò tay hữu ra
chộp lấy uyển mạch của Đông Phương Thanh Vân. Đông Phương Thanh Vân chỉ thấy
trời đất chao đảo, bóng người chập chờn mờ ảo trước mắt, song một chút điểm
linh tri vẫn còn, chàng bèn vội cưỡng chế dòng khí huyết đang trồi ngược thều
thào :

– Thì ra tiền bối là phụ thân của
Tuệ Mẫn.

Thiên Hoang quát :

– Hiện Mẫn nhi đang ở đâu?

Đông Phương Thanh Vân cảm chàng
không duy trì nổi nữa, tả chưởng dùng hết sức lực tống thẳng vào ngực Thiên
Hoang, miệng quát :

– Tuệ Mẫn ư? Nàng chết rồi…

Lại nghe ầm một tiếng rồi chàng ngất
đi. Đến khi tỉnh lại thấy toàn thân đau đớn vô cùng, chàng mở mắt ra thấy mình
đang nằm trong một sơn động bên tai bỗng vang lên một thanh âm lạnh lẽo :

– Tiểu tử, nếu không nói ra tình
thực, ngươi sẽ phải chịu đau đớn nhiều hơn nữa đó.

Hiện tại chàng biết mình đang nằm
trong sơn động của Thiên Hoang, Đông Phương Thanh Vân vội vận công điều tức
chân khí song khi vừa vận công lập tức chàng thấy nội phủ đau đớn vô cùng, thì
ra đại huyệt toàn thân đã bị phong bế. Lúc này thanh âm lạnh lẽo vang lên :

– Tiểu tử, ngươi đã tiếp của ta một
chưởng, theo lý thì phải tặng ngươi bảo đan, nhưng ngươi còn phải chịu đau đớn
nếu chưa nói ra Mẫn nhi ở đâu.

Đông Phương Thanh Vân cảm thấy hoàn
toàn vô vọng, bèn nói :

– Tuệ Mẫn? Có phải lão quỷ ngươi là
phụ thân của nàng không?

– Ngươi không có quyền hỏi?

– Nàng đang nằm trong tay bổn thiếu
gia?

– Bằng vào bản lãnh của ngươi, mà
dám nói câu đó sao? Mẫn nhi ở đâu?

– Dưới chân bổn thiếu gia đây này?

– Ngươi thực không nói?

– Không nói?

– Được, cứ cho là ngươi có chí khí
hơn người, hiện tại ngươi cầm lấy bảo đan rồi cút đi, cút đi cho xa vào, hôm
nay lão phu phá lệ đó?

Nói rồi Thiên Hoang giải khai huyệt
đạo cho Đông Phương Thanh Vân, chàng gượng đứng lên, tiếp lấy bảo đan, bỏ vào
trong bọc lạnh giọng hằn học :

– Lão quỷ, lần sau mà gặp, bổn thiếu
gia thề phân thây ngươi thành trăm mảnh.

Dứt lời chàng lảo đảo bước đi, mới
đi được vài bước đã ngã gục xuống ngất đi.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê chàng nghe
có người nói từ nơi nào đó rất xa vọng lại :

– Tiểu tử ngươi trúng quỷ kế rồi…

Sau đó chàng bất tỉnh nhân sự.

Khi tỉnh lại, trời đã chính ngọ, ánh
thái dương thiêu đốt khiến da thịt chàng như muốn chảy ra, khí huyết trào dâng,
thực khó mà duy trì nổi.

Bỗng một luồng gió nhẹ thoáng qua
mát rượi, lập tức mọi đau đớn đều tiêu tan, bên tai lại vang lên thanh âm lạnh
lẽo :

– Tiểu tử, mạng ngươi còn lớn lắm…

Đông Phương Thanh Vân mở choàng mắt
nhìn, bất giác tâm kinh phách động, kẻ vừa nói lại chính là Thiên Hoang, nộ khí
xung thiên, chàng chẳng nói chẳng rằng vung chưởng công luôn. Nguyên hiện thời
Thiên Hoang chỉ ngồi cách chàng chưa đầy một thước khi song chưởng đã đẩy tới
sát ngực Thiên Hoang đã nghe lão cười nhạt :

– Muốn báo cừu hả? Vài năm nữa hãy
tới?

Cùng lúc ấy Đông Phương Thanh Vân
lại nghe một thanh âm rất quen thuộc vang lên :

– Tiểu tử, mau quì xuống?

Song chưởng tuy kích trúng, song
toàn thân bị sức phản chấn của chưởng lực đẩy lùi mấy thước, chàng ngồi xuống
đưa mắt nhìn thì vô cùng kinh ngạc.

Thì ra chàng đang ngồi giữa bốn vị
lão nhân :

Thạch Lan, Thiên Hoang và hai người
lạ mặt khác. Tích Thư Nhân cùng hai người kia đứng ở cửa động nhìn vào.

Đã nghe Thạch Lan kêu lên :

– Tiểu tử mau ngồi xuống bái tạ Tứ
tiên hợp lực đả thông kỳ kinh bát mạch cho ngươi, làm sao lại muốn lấy oán báo
ân vậy?

Đông Phương Thanh Vân chợt hiểu ra,
vội quì xuống :

– Đại ân của Tứ tiên khiến tại hạ
ghi lòng tạc dạ, những mong Thiên Hoang Đế Quân lượng thứ, tại hạ không dám vô
lễ như vậy, thỉnh đại tiên khai ân.

Thiên Hoang khẽ hừ một tiếng :

– Hiện tại đã xong cả rồi, mời?

Nói đoạn lão đại tiên chẳng đếm xỉa
gì tới mọi người, cất bước bỏ vào trong động.

Địa lão tiên cùng Hải Khô lão tiên
chẳng nói chẳng rằng cũng bỏ đi. Thạch Lan Dật Tiên bước tới nói :

– Tiểu tử, ngươi còn quì làm gì nữa,
người ta đi cả rồi, đứng lên đi? Chúng ta đi thôi, đây không phải là nơi để
nói.

Trời về chiều đầy mây, sắc trời ảm
đạm.

Trong một tiểu điếm bên đường, Đông
Phương Thanh Vân ngồi đối diện Thạch Lan Dật Tiên, tuyết phủ kín tiểu điếm, đắp
dầy cửa sổ trong phòng.

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

– Tiền bối làm thế nào mà thuyết
phục được lão đại tiên đả thông kỳ kinh bát mạch cho tại hạ vậy? Thực kỳ quái
không hiểu sao Thiên Hoang lại đáp ứng.

Thạch Lan cười nói :

– Tứ tiên, danh hiệu của mỗi người
đều có nguồn gốc, như lão đại tiên thì khi lãnh sự thì vô cùng nóng nảy thường
làm những việc khiến người khác bất ngờ nên còn gọi là Hoan hỷ phá Thiên Hoang.
Khi lão phu rời khỏi ngươi duy chỉ có một điểm có thể an tâm là trong Tứ tiên,
Thiên Hoang tuy chính tà bất phân song không thích lấy lớn hiếp bé, đặc biệt
đối với hạng hậu sinh như ngươi, lại càng không muốn vũ nhục. Lão phu cùng ba
tiểu tử kia lén tới gần, tập trung toàn thần lắng nghe động tịnh của ngươi. Khi
tiếng “bùng, bùng” vang lên, lão phu thực kinh hoảng, với công phu tu
vi của ngươi, chỉ cần lão đại tiên dùng ba thành công lực là ngươi cũng táng
mạng rồi. Khi đó lão phu đã định xông vào, song lại sợ ngươi có chủ ý nên đành
cố nhẫn nại, chỉ có ba tiểu tử kia là như kiến bò trên chảo nóng.

Không lâu sau, tất cả chìm vào im
lặng tịch mịch.

Lão phu bèn ngầm tiếp cận hiện
trường, dè đâu chẳng thấy một bóng người, lão phu cùng ba tiểu tử nọ lập tức
lao vào trong động.

Vừa đến cửa động thì thấy ngươi lảo
đảo sắp ngã. Tích Thư Nhân vội ôm lấy ngươi, còn lão phu lập tức xuất thủ. Mới
đánh được vài chưởng, Tích Thư Nhân bỗng kêu :

– Thỉnh tiền bối lại xem mạch cho
tiểu chủ.

Lão phu bèn vội chạy lại vừa bắt
mạch thì phát hiện ra một sự kỳ quái.

Đông Phương Thanh Vân vội hỏi :

– Sự gì mà kỳ quái?

Thạch Lan cười tiếp :

– Toàn thân ngươi đã được lão đại
tiên dùng Di Công đại pháp đã thông huyệt “Bách Hội” cho ngươi.

Ngươi có biết khi đó lão đại tiên
nói sao không? Lão nói :

– Các ngươi hãy cút đi, cút thật xa,
mau?

Khi ấy lão phu vừa kinh hoàng vừa
cảm kích, chả trách khi lão và ta động thủ mới…

(thiếu 2 trang)

– Nhưng có một điều tại hạ còn nghi
hoặc. Đó là như lời tiền bối đã nói, võ công bất luận cao tới đâu rốt cục vẫn
còn giới hạn, như vậy võ công của Hàn Đàm ma cung cũng chẳng cao hơn Tứ tiên,
vì nếu võ công của Hàn Đàm ma cung cao hơn Tứ tiên thì Ma cung chẳng cần phải
đem Tuệ Mẫn làm con tin. Xin hỏi tiền bối rằng trong võ lâm đương thời các nhân
vật thành danh ngoài Tam Bí, Tứ Tiên ra còn ai khác nữa?

– Còn có Nhất Diễm Nhị Kỳ, hợp lại
chính là Nhất Diễm, Nhị Kỳ, Tam Bí, Tứ Tiên.

– Nhất Diễm và Nhị Kỳ là ai?

– Hãy nói tới Nhị Kỳ trước, nói ra
thực kỳ quái, chừng mười năm trước có một người bịt mặt tới kiếm lão phu mà
nói: “Xin hỏi các hạ là Thạch Lan Dật Tiên phải không?”

Lão phu đáp phải. Người nọ lập tức
nói muốn được lãnh giáo vài chiêu, lão phu bình sinh chưa từng có ân oán với ai
biết ngay là sự bất thường bèn hỏi vì sao thì người nọ nói muốn chứng thực võ
công. Lão cùng người nọ động thủ kết cục là sau khi đấu hơn trăm chiêu vẫn là
bình thủ. Người nọ vội thi lễ nói :

– Thỉnh tiên trưởng lượng thứ.

Nói rồi y bỏ đi.

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

– Sau đó thế nào?

Thạch Lan nói :

– Sau đó lại xuất hiện một người bịt
mặt nữa, người này thân hình nhỏ gọn cũng như người trước muốn chứng thực võ
công, sau khi đấu hơn trăm chiêu rồi cũng bỏ đi.

– Rồi có trở lại không?

– Đương nhien là không rồi? Hơn nữa
cả hai cùng kiếm đến Tứ tiên, cùng giống y như với lão phu vậy, việc này sau đó
truyền ra giang hồ, hai người nọ được gọi là Nhị Kỳ.

– Còn Nhất Diễm?

– Nam nhân xét anh tuấn, nữ nhân
giang nhan sắc mà đây lại là một thiếu nữ nhan sắc khuynh nước khuynh thành
chim sa cá lặn. Lão phu chỉ biết võ công của Nhất Diễm còn cao hơn cả Thiên
Hoang Đế Quân, còn những điều khác thì không rõ lắm.

– Vì sao tiền bối biết?

– Chính miệng lão quỷ nói ra bằng
không có ai mà biết.

Võ lâm còn có Nhất Diễm. Song hiện
tại điều trọng yếu là phải trở về sơn động để luyện Ngũ Nguyên thần công chứ
không phải ngồi đây tán dóc.

 

 

Thời gian thấm thoát trôi đi, hiện
thời là cuối tháng chạp sắp đến đại hội đêm trừ tịch rồi…

Sắc trời ảm đạm, hoa tuyết bay đầy
mọi nơi.

Nga Mi sơn trắng xóa một màu trắng,
khiến người có cảm giác đây là một bức màng trắng không chút bụi bẩn.

Trong cảnh trời đất một màu trắng
xóa, bỗng xuất hiện một bóng người đang phi thân lao đi vun vút, bóng người này
tiến về phía Nga Mi sơn, lại thấy có hai bóng người nhảy ra chặn người kia lại.

Người vừa xuất hiện chính là Thần
Quan Tú Sĩ, hai người kia lại là hai đạo sĩ. Lúc này một đạo sĩ lên tiếng :

– Xin hỏi vì sao các hạ lại lên Nga
Mi sơn?

Thần Quan Tú Sĩ cất giọng băng lạnh
:

– Lai lịch của tại hạ rất dài, nhị
vị đạo trưởng có tâm tình để nghe không?

– Xin lãnh giáo?

– Hãy nghe cho rõ, tại hạ là Thần
Quan Tú Sĩ, một trong hai mươi bốn đệ tử của Sinh Tử Sinh đệ nhất Bí Đông
Phương Thần Nghiêu, quá dài rồi phải không?

– Quả là dài? Xin hỏi các hạ định
lên Nga Mi sơn làm gì?

– Tại hạ mở đường cho Thiếu chủ.

– Mở đường ư?

– Phải, hai vị đạo trưởng, lẽ nào
cho rằng không phải?

– Không, không, nhưng theo lời Thiếu
Lâm tự chưởng môn, chỉ chính Thiếu chủ của các vị và Tích Thư Nhân lên núi,
những người khác thì không được thiên tiện.

– Tại hạ không thể lên, xông vào thì
thế nào, nhị vị đạo trưởng hẳn có nghe danh Võ Đang Ngũ Vũ chăng?

– Xông vào ư? Được lắm, chúng tại hạ
chính là Huyền Vũ và Thanh Vũ, xin hỏi các hạ định xông vào thế nào?

– Rất đơn giản, tại hạ vẫn cứ tiến
tới, các vị muốn dùng đao hay động chưởng thì tùy, chỉ cần có thể giữ được tại
hạ lại, tại hạ xin quay lại ngay.

– Ồ, vậy thỉnh các hạ cứ tự tiện.

Thần Quan Tú Sĩ cười gằn một tiếng
cất bước tiến tới. Huyền Vũ, Thanh Vũ đợi Thần Quan Tú Sĩ đi chừng một trượng,
hai vị đồng thanh nói :

– Các hạ hãy chuẩn bị? Tại hạ xuất
chưởng.

Vừa nói cả hai đạo sĩ cùng huy động
song thủ đẩy ra bốn chưởng, chưởng phong ào ào, chưởng thanh vang như sấm nổ,
chưởng thế tựa sóng dữ xô bờ ập tới sau lưng Thần Quan Tú Sĩ. Thần Quan Tú Sĩ
lại như không nghe thấy, dửng dưng bước tới.

“Bùng” một tiếng vang lên,
Huyền Vũ, Thanh Vũ, nhị vị đạo sĩ cùng thối lui một bước, mặt lộ vẻ kinh hãi
xen lẫn bái phục. Thần Quan Tú Sĩ dừng bước, quay đầu hỏi :

– Dám hỏi nhị vị đạo trưởng, tại hạ
có thể đi rồi chứ?

Huyền Vũ vội cười nói :

– Các hạ quả nhiên thân thủ phi
phàm, mời?

Thần Quan Tú Sĩ khẽ gật đầu bỏ đi,
không lâu sau trên nền tuyết trắng lại xuất hiện hai bóng người phi thân tới.

Huyền Vũ đưa mắt nhìn lên vội cung
tay nói :

– Tiên trưởng giá lâm, chúng tại hạ
chậm đón…

Lời nói chưa dứt, Thạch Lan đã cười
ha hả :

– Khỏi cần khách khí, lão phu chỉ là
nhân vật thứ yếu thay người khai lộ mà thôi, nếu các vị muốn khách khí, hãy đợi
khi thấy tiểu tử kia hãy nói?

Huyền, Thanh nhị Vũ cùng kinh hãi :

– Thay người khai lộ?

Thạch Lan Dật Tiên cười lớn :

– Phải? Có một tiểu tử là nam tử của
đệ nhất bí Sinh Tử Sinh tới đây, lão phu là người khai lộ cho y, xin hỏi lão
phu đi được chưa?

Huyền, Thanh nhị Vũ cùng liếc nhìn
Thụ Thi Chiêu Hồn đứng một bên, nói :

– Thỉnh tiên trưởng, nhưng…

– Ha ha… lão phu biết phải chăng
nhị vị đạo trưởng không thích vị khách nhân hay kêu đói bụng này?

Nói xong Thạch Lan quay sang Thụ Thi
Chiêu Hồn mà nói :

– Hãy nghe đây, Nga Mi sơn khắp nơi
có đủ đồ ăn, nếu ngươi đói bụng thì hãy kêu lão phu, lão phu sẽ cho người đem
thịt cá đến cho ngươi, nếu ngươi lại không chịu như vậy, lão phu sẽ phải quăng
ngươi xuống núi đó?

Thụ Thi Chiêu Hồn vội nói :

– Tại hạ nghe rõ?

Thạch Lan lại nói :

– Lão phu xin bảo đảm rằng trên Nga
Mi sơn, vị này sẽ không gây ra bất kỳ điều gì kinh động tới đại hội, lão phu có
thể đi được chưa?

Huyền, Thanh nhị Vũ vội nghiêng mình
đáp le ?:

– Tiên trưởng, mời…

Đến khi cả hai ngẩng đầu lên Thạch
Lan và Thụ Thi Chiêu Hồn đã đi xa rồi. Hai người cùng ngẩn người nhìn nhau hồi
lâu, tựa hồ như cùng muốn nói rằng đến cả Thạch Lan Dật Tiên cũng đi khai lộ
cho hậu duệ của Sinh Tử Sinh, điều này thực khó hiểu.

Song có một điều họ được an ủi là
một trong Tứ tiên, Thạch Lan Dật Tiên cũng tham dự đại hội, xem ra trường đại
hội này nhất định sẽ có thành tựu. Võ lâm chính nghĩa sẽ được vãn hồi.

Cũng chính vì điều này, tự thấy mọi
người dự hội đều có lòng hâm mộ và bái phục đối với vị Thiếu chủ kia, đồng thời
họ cũng muốn được thấy mặt vị thiếu niên anh hùng này. Vậy mà Đông Phương Thanh
Vân và Tích Thư Nhân đến gần giờ khai mạc đại hội vẫn chưa thấy xuất hiện.

Nguyên lúc ấy cả hai đang ở trên
đỉnh núi Nga Mi, thong thả tiến bước, Đông Phương Thanh Vân nói :

– Tích Thư Nhân, ngươi từng nói gia
phụ cùng bảy đại môn phái đã có sự hiểu lầm sâu xa, phải không?

Tích Thư Nhân đáp :

– Bẩm Thiếu chủ, đúng vậy, nói thẳng
ra sự hiểu lầm này đã dẫn tới cục thế không thể cùng đứng chung, sư tôn trước
khi bỏ đi từng giao lại cho thuộc hạ cẩm nang diệu kế, cho nên về điều này,
thỉnh Thiếu chủ để việc giải thích sự hiểu lầm của song phương cho tại hạ lo
liệu.

– Có thể nói giản lược về sự hiểu
lầm không?

– Được, năm xưa bảy đại môn phái tuy
chân kinh mất đã lâu, song các phái đều tập trung tinh hoa của mình lại, sao
thành một bản truyền lại cho đời sau, vậy mà trong một đêm tất cả đều bị mất
sạch.

– Vậy thì cuốn chân kinh ngươi hoàn
lại cho Nga Mi chưởng môn là thật hay giả?

– Là thật. Tại Tuyệt Nghệ hội hơn
một trăm năm trước bảy đại môn phái mất đi tuyệt học của mình. Tỉ như Hoa sơn
phái, đương nhiên coi Kim Long thần kíp là tuyệt nghệ, còn những bộ khác như
Đại Kim Long thần kíp hay Tiểu kim long thần kíp, vì sao lại phân ra Đại và
Tiểu làm chi? Nguyên là do võ học chia ra nhiều chủng loại. Hoa sơn lấy kiếm
làm danh, đương nhiên kiếm pháp sẽ ghi lại trong Kim Long thần kíp còn như
khinh công nội công thì phân ra làm Đại và Tiểu Kim Long thần kíp. Bằng không,
chỉ một cuốn sách mỏng làm sao có thể ghi hết nào là nội công, chưởng pháp,
kiếm pháp, khinh công, ám khí, y đạo? Pho kiếp pháp mất, khi tra xét lại cùng
một người lấy, người này lại chính là sư tôn, hơn nữa võ học của sư tôn là Giao
Long chưởng cũng được người nọ thi triển, hơn nữa người kia lại giống sư tôn
như đúc, từ thân hình đến lời nói, vì thế sự hiểu lầm càng thêm sâu xa.

Đông Phương Thanh Vân lại hỏi :

– Ngươi thực có cách giải thích sự
hiểu lầm này sao?

Tích Thư Nhân đáp :

– Tại hạ không có cách nào ngoài cẩm
nang diệu kế của sư tôn, ắt là phải có.

– Như vậy, hiện tại bảy đại môn phái
do Thiếu Lâm chưởng môn đứng đầu. Thiếu Lâm đã lãnh đạo võ lâm cả ngàn năm nay,
nay ta tới tiếp lấy quyền lãnh đạo từ tay Thiếu Lâm thì thực là một sự khó
khăn.

– Rất khó, nhưng nếu Thiếu chủ không
giành lấy quyền lãnh đạo được thì vấn đề sẽ trở nên phức tạp hơn.

Lúc này hai người đã tới Kim Đính
tự, và cùng nhập bọn với Thạch Lan Dật Tiên.

Trong đại điện có bảy người đang
đứng, tăng có, đạo có, sắc diện ai nấy đều đầy vẻ trang nghiêm, họ chính là
Chưởng môn nhân của bảy đại môn phái. Từ trong bảy người này bước ra một hòa
thượng, từ diện mạo cùng phong cách oai nghiêm, có thể biết đây là Thiếu Lâm
chưởng môn Tuệ Không thiền sư.

Tuệ Không thiền sư bước lại gần
Thạch Lan Dật Tiên, song thủ chắp trước ngực thi lễ, cất giọng sang sảng :

– Tiên trưởng giá lâm, lão nạp chậm
đón kính thỉnh lượng thứ, nay bất luận tiên trưởng là người khai lộ hay là gì,
kính thỉnh tiên trưởng đảm nhiệm trọng trách là người chủ trì đại hội hôm nay,
ý tiên trưởng thế nào?

Thạch Lan Dật Tiên vội cười nói :

– Đa tạ thịnh tình của đại sư, lão
phu thực không dám đảm đương trọng trách này, nhưng nếu được làm người hòa giải
lão phu sẽ tòng mệnh, không biết đại sư thấy thế nào?

Tuệ Không thiền sư vui mừng nói :

– Tiên trưởng giá lâm chính là đại
hạnh cho các Chưởng môn bảy đại môn phái, mời tiên trưởng.

Thạch Lan Dật Tiên cười nói, thân
hình chưa động, người đã xuất hiện giữa điện, nghiêm mặt nói :

– Hôm nay lão phu thực vinh hạnh
được làm người hòa giải giữa Chưởng môn bảy môn phái cùng hậu duệ của Sinh Tử
Sinh.

Ngừng một chút Thạch Lan tiếp :

– Hàn Đàm ma cung cứ mỗi ba năm lại
xuất hiện trong võ lâm một lần, lần này Hàn Đàm ma cung lại công nhiên chiếm
đỉnh Tung Sơn Thiếu Lâm tự làm căn cứ hoạt động, điều này thực khó mà dung nhẫn
nổi, chẳng những vũ nhục Thiếu Lâm, khinh thị bảy đại môn phái mà còn khinh
miệt võ lâm thiên hạ, đáng sợ hơn cả là chúng khinh miệt chính nghĩa, chân lý
cùng sinh linh. Do vậy chúng ta cần phải hành động, nhưng muốn hành động cần
phải có một kế hoạch chu toàn, nhân đây lão phu xin giới thiệu một người, vị
này là Đông Phương Thanh Vân là hậu duệ của Đệ nhất bí Sinh Tử Sinh Đông Phương
Thần Nghiêu.

Đông Phương Thanh Vân từng dọ thám
Ma cung, nên có rất nhiều tin tức quí báu, tất cả những tin này đều là lấy sự
an nguy của sinh mạng để đổi lấy. Hôm nay lão phu xuất đầu lộ diện làm người
hoà giải chính là vì muốn vãn hồi võ lâm chính nghĩa, những mong song phương
giải thích rõ mối hiềm nghi trước đây. Hiện tại lão phu kêu Tích Thư Nhân tới
đây nói rõ và phụng mệnh trao cho bảy đại môn phái chân kinh đã mất hơn một
trăm năm trước, vì võ lâm và chính nghĩa, vì chúng sinh thiên hạ, dám hỏi bảy
vị Chưởng môn phải chăng các vị có thành tâm muốn đoàn kết, giải trừ mối hiềm
nghi này không?

Tuệ Không thiền sư cúi đầu từ từ nói
:

– Những lời vàng ngọc của tiên
trưởng đã thức tỉnh mê ngộ cho cả bảy phái, bần tăng kính cẩn thay mặt bảy vị
Chưởng môn đa tạ lòng thành của tiên trưởng.

Thạch Lan thấy vậy bèn cất giọng
sang sảng :

– Tích Thư Nhân, thỉnh các hạ bước
lên trước.

Tích Thư Nhân vội bước tới thi lễ
nói :

– Đa tạ lượng khoan dung của bảy vị
Chưởng môn, tại hạ khi làm đệ tử của Đệ nhất bí từng được chứng kiến mối giao
hảo của Tam Bí và bảy đại môn phái. Song bất hạnh thay, sau khi bảy đại môn
phái bị mất chân kinh, lại đều cho rằng sư gia đã làm, vì thế mà có sự hiểu
lầm, tổn thương đến hòa khí, đây không chỉ là sự bất hạnh của riêng Tam Bí mà
còn là bất hạnh của toàn thể võ lâm. Kỳ thực, chính như tiên trưởng đã nói là
trúng kế ly gián, hiện tại hạ sẽ đem những lời căn dặn của sư gia trước khi qui
ẩn mà nói lại cho rõ.

“Sinh Tử Sinh vốn cùng bảy phái
có mối quan hệ giao hảo, vì sự mất chân kinh mà đổi dạ thay lòng thực lấy làm ân
hận. Sinh Tử Sinh không trách bảy phái hành sự khinh suất, nhưng trong lòng
truy tầm hung thủ vẫn luôn nung nấu khôn nguôi, khi phát hiện võ công chân kinh
của bảy phái bèn dặn dò đệ tử Tích Thư Nhân rằng :

“Tích Thư Nhân phụng hoàn lại
bảy phái không những chân kinh bí kíp mà còn có lệnh chỉ chứng vật, còn những
vật khác thì để bảy phái hợp lại truy tầm.”

Còn về bảy phó bản bí kíp, tuy không
biết được người ấy, song bọn họ thảy đồng gia nhập Ma cung, hiệu xưng là Âm
Dương Lý Kiện Minh. Nay Sinh Tử Sinh muốn được nói rõ :

Điều thứ nhất: Sinh Tử Sinh không có
lòng đoạt kinh, há có thể phụng hoàn.

Điều thứ hai: Bình sanh Sinh Tử Sinh
ngoài luyện Thiên Tầm thần công ra, còn luyện Giao Long tam chưởng, nhưng người
trong thiên hạ đã có ai thấy Sinh Tử Sinh từng thi triển qua Giao Long tam
chưởng? Bảy đại môn phái thấy hung thủ xuất ba chưởng uy phong cương mãnh mà tự
cho đấy là Giao Long tam chưởng. Kỳ thực Giao Long uy lực vô cùng bá đạo, cho
dù đến Tứ tiên nếu đón đỡ cũng táng mạng tại trường. Khẩu khuyết vô bằng, Sinh
Tử Sinh kính cẩn truyền cho Tích Thư Nhân một thức chiêu trong Giao Long tam
chưởng cửu thức, để chứng nghiệm phiền quí Chưởng môn phái người lấy tấm đá lớn
để ấn chứng chưởng lực.”

Nghe tới đây Thiếu Lâm chưởng môn
lập tức sai người đi lấy. Thạch Lan thì đầy vẻ nghi hoặc.

Tích Thư Nhân lại tiếp :

– Thỉnh Thiếu Lâm chưởng môn dùng
Ban Nhược thần công, đứng cách xa hai trượng bảo vệ tảng đá. Tích Thư mỗ sẽ
đứng đây xuất chưởng, Chưởng môn thấy sao?

Thiếu Lâm chưởng môn giọng đầy nghi
hoặc :

– Được?

Nói rồi Tuệ Không thiền sư tiến tới
cách tảng đá hai trượng, ngưng thần định ý, vận Ban Nhược thần công bảo vệ tảng
đá, rồi nói :

– Tích Thư thí chủ, mời?

Tích Thư Nhân khẽ gật đầu, chỉ thấy
hữu chưởng của y khẽ đẩy ra thu vào cực nhanh hoàn toàn không thấy chưởng thanh
cùng chưởng phong chưởng ảnh. Bỗng một tiếng “ầm” kinh thiên động địa
vang lên, mọi người đứng quanh đều cảm thấy tức ngực váng đầu, khí huyết nhộn
nhạo. Tuệ Không thiền sư kêu hự một tiếng lảo đảo thối lui mấy bước. Tảng đá nọ
không hề dịch chuyển, vẫn đứng nguyên như cũ, song một trận gió nhẹ vừa thổi
qua, toàn bộ tảng đá trong chớp mắt biến thành bụi phấn tan đi trong gió.

Diễn biến xảy ra quá đột ngột, khiến
quần hùng thảy đều đứng sững kinh ngạc khôn xiết. Lúc này thanh âm của Tích Thư
Nhân :

– Hẳn các vị đã thấy uy lực của Giao
Long chưởng, thiết tưởng hung thủ đã lấy cắp chân kinh của bảy phái đã thi
triển võ công gì hẳn các vị đã biết. Sinh Tử Sinh đã luyện Giao Long chưởng lại
thêm “Thiên Tầm thần công” mà “Thiên Tầm thần công” chính
là “Ban Nhược Mật La thần công” so với “Ban Nhược thần
công” còn cao thâm hơn một bậc, vậy có thể nào lại lấy cắp chân kinh tuyệt
học của bảy phái làm gì?

Tuệ Không thiền sư lúc này tiến tới
hai bước nói :

– Chưởng môn bảy phái, đều đã rõ cả,
hơn nữa lại rất tin lời chứng minh này, còn việc có liên quan tới lệnh chỉ của
tệ phải, thí chủ có thể nói tường tận được chăng?

Bỗng một giọng cười lanh lảnh của nữ
nhân vang lên, quần hùng thảy đều giật mình kinh hãi, khi bảy bảy đại môn phái
khai hội luôn có hơn một trăm cao thủ của bảy phái tuần phòng nghiêm mật, vậy
mà lại có ngoại nhân xâm nhập Nga Mi sơn và không một ai phát giác ra, điều này
thực ngoài mọi tiên liệu.

Tích Thư Nhân vội kêu lên :

– Thỉnh Thiếu chủ phát lệnh cho tùy
tùng ứng địch.

Đông Phương Thanh Vân biết tình thế
nghiêm trọng vội nói :

– Các vị tùy tùng, mau ứng địch?

Tích Thư Nhân, Thụ Thi Chiêu Hồn,
Quách Tỉnh nhất tề hô lớn :

– Tuân mệnh Thiếu chủ?

Tích Thư Nhân lại cất tiếng sang
sảng nói :

– Ma cung Tứ Yến hãy hiện thân mau?

Cùng lúc ấy, phía dưới Xư Thần Nhai
đằng sau đại diện một bóng trắng từ trong phóng lên, khi lên tới lại là một
thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, chỉ thấy nàng khẽ lắc mình một cái, thân hình đã
đứng cách Thần Quan Tú Sĩ chưa đầy năm thước, cùng trong lúc ấy, ba bóng trắng
nữa cùng xuất hiện, phân ra đứng đối diện với Tích Thư Nhân, Thụ Thi Chiêu Hồn.

Bốn thiếu nữ này hình dung diện mạo
đều giống nhau, sắc diện lộ vẻ yêu mị, tuổi độ hai mươi. Thiếu nữ đứng trước
mặt Thần Quan Tú Sĩ nói :

– Gã vác quan tài kia, kêu Thiếu chủ
của ngươi ra đây đàm luận với bổn cô nương.

Thần Quan Tú Sĩ lạnh lẽo đáp :

– Ngươi còn chưa đủ tư cách.

Tích Thư Nhân cũng lên tiếng :

– Cô nương, có lời gì thì cứ nói cho
tại hạ là được rồi, mời?

Bạch y thiếu nữ bèn nói :

– Nói với các ngươi sao? Cũng được,
đêm nay bổn cô nương tới Nga My là muốn lấy thủ cấp Chưởng môn của bảy phái,
cùng cái gùi của ngươi và cỗ quan tài kia, đồng ý không?

Tích Thư Nhân cười nhạt :

– Chưa chắc, tiếp thử một chiêu đi?

Bạch y thiếu nữ mặt đằng đằng sát
khí, vai hữu khẽ động đã thấy một chưởng bung ra công kích Tích Thư Nhân. Tích
Thư Nhân khẽ hừ một tiếng, hữu chưởng khoát nhẹ.

“Ầm” một tiếng, song
chưởng chạm nhau. Tích Thư Nhân vẫn đứng im bất động, thiếu nữ thối lui hai
bước.

Từ đầu tới giờ, Thạch Lan Dật Tiên
thấy mọi sự thực khó hiểu, dù lão nhân trên Nga My sơn hiện tại là người có
danh phận cao, nên Thạch Lan tự nhiên tin rằng mình có võ công cao hơn cả, song
tiếng cười của mấy bạch y thiếu nữ này vang lên ở đâu, lão nhân cũng không rõ
vậy mà Thụ Thi Chiêu Hồn cùng Tích Thư Nhân lại biết những người này là ai.

Như vậy chẳng lẽ võ công của hai
người cao hơn Thạch Lan sao?

Thạch Lan bỗng lắc người phi thân
đến cạnh Tích Thư Nhân quát :

– Tiểu nha đầu, tiếp chiêu.

Lời vừa dứt, song thủ đẩy mạnh ra,
hai luồn kình lực cuồn cuộn tuôn ra tựa sóng dữ xô bờ, ập về phía Bạch y thiếu
nữ đứng trước mặt Tích Thư Nhân. Bạch y thiếu nữ khẽ hừ một tiếng, tay hữu khoa
tròn một vòng, rồi đẩy ra một chưởng.

Một tiếng “bùng” vang lên.
Thạch Lan thối lui một bước, Bạch y thiếu nữ thân hình khẽ lắc lư.

Lúc này Tích Thư Nhân dùng truyền âm
nhập mật nói với Đông Phương Thanh Vân :

– Thiếu chủ, hãy mau lại gần Xư Thần
Nhai, nữ ma đầu thủ lãnh sắp xuất hiện.

Đông Phương Thanh Vân vội lao tới
đối diện với Xư Thần Nhai, cất giọng lạnh lẽo :

– Cô nương, hiện tại đến lượt cô
nương rồi.

Thạch Lan kinh ngạc nhìn Đông Phương
Thanh Vân, lão nhân vừa định cất tiếng hỏi bỗng một giọng cười lanh lảnh từ
dưới vực vang lên, hồi lâu vẫn còn dư âm.

Bên tai Đông Phương Thanh Vân lại
vang lên thanh âm của Tích Thư Nhân :

– Thiếu chủ hãy mau phát thần uy đối
địch.

Đông Phương Thanh Vân thầm nghĩ :

– Võ công của mình còn chưa cao,
Thạch Lan còn chưa thắng nổi một ả a hoàn thì làm sao mình có thể địch nổi chủ
nhân thủ lãnh ma đầu?

Bên tai chàng lại vang lên :

– Thiếu chủ, Ngũ Nguyên thần công
chính là “Ban Nhược Mật La thần công” của sư tôn, Thiếu chủ tuy luyện
được có năm thành hỏa hầu, song muốn thắng cũng chẳng phải chuyện khó, xin an
tâm ứng phó.

Đông Phương Thanh Vân vội hú một
tiếng dài nói :

– Thỉnh cô nương mau hiện thân. Đông
Phương thiếu gia chờ đã lâu rồi.

Tiếng cười lanh lảnh bỗng im bặt, từ
đáy vực một bóng trắng bay vút lên, đoạn nghiêng người khẽ đáp xuống cách Đông
Phương Thanh Vân gần một trượng.

Thạch Lan Dật Tiên múa tít song
chưởng đẩy ra hai luồng kình phong mãnh liệt, đồng thời thân hình cùng lướt tới.

Chỉ thấy thiếu nữ vừa hiện thân cười
nhạt nói :

– Lão quỷ, dừng tay?

Lời vừa dứt, Thạch Lan đã đứng vững
như tượng gỗ. Thì ra thiếu nữ nọ đã nhanh tay điểm vào huyệt Trung Đình trước
ngực lão nhân từ bao giờ, thủ pháp điểm huyệt cực kỳ xảo diệu và nhanh chóng.

Cùng lúc ấy hai bạch y thiếu nữ cũng
lao tới chộp lấy Thạch Lan Dật Tiên. Mọi sự diễn biến chỉ trong nháy mắt khiến
quần hùng thảy đều vô cùng kinh ngạc đứng sững như tượng đá.

Bỗng Đông Phương Thanh Vân quát :

– Hãy khoan?

Đồng thời song chưởng khoa tròn hợp
lại trước ngực, đoạn đẩy ra một luồng chưởng phong ào ào ập về phía thiếu nữ
vừa xuất thân.

Thiếu nữ nọ chẳng hề né tránh, vung
chưởng đẩy ra co lại.

Chỉ nghe một tiếng “sầm”
bóng hai người hợp lại rồi bung ra. Cả hai người cùng lảo đảo tháo lui mấy
bước, cùng lúc ấy hai bạch y thiếu nữ xách Thạch Lan lao vào Xư Thần Nhai.

Tích Thư Nhân thấy vậy bỗng gầm lên,
tung mình phát chưởng, song thiếu nữ đang xách Thạch Lan lại không hề né tránh
mà lao thẳng vào luồng chưởng phong của Tích Thư Nhân. Tích Thư Nhân cả kinh
biến sắc, sau khi xuất chưởng mới chợt tỉnh ra, thiếu nữ không tránh mà lấy
Thạch Lan làm bình phong lao tới. Thạch Lan há có thể chịu nổi một chưởng này?

Tích Thư Nhân lập tức tràn ngang
sang mé tả, hữu chưởng đánh chếch đi vào chỗ không người, đồng thời cũng thu
lại sáu bảy thành công lực.

Thiếu nữ thấy Tích Thư Nhân né
tránh, bật tiếng cười lanh lảnh, đoạn chuyển hướng lao vọt tới bờ vực mà nhảy
xuống.

Bên này đã nghe Đông Phương Thanh
Vân gằn giọng :

– Thỉnh cô nương hãy nói ra vì sao
tới đây, cô nương có phải là môn hạ của Ma cung không?

Thiếu nữ cười tươi như hoa nói :

– Được, bổn cô nương sẽ nói cho các
hạ biết. Thứ nhất là tới đây để bắt Thạch Lan Dật Tiên, thứ hai cảnh cáo bảy
đại môn phái chớ nên có vọng tưởng muốn chống lại Ma cung, bằng không sẽ làm cỏ
toàn bộ võ lâm thiên hạ. Nghe rõ chưa? Bổn cô nương cáo từ?

Đông Phương Thanh Vân lửa giận ngút
trời, quát :

– Cô nương hãy về báo lại với Ma
cung chủ nhân rằng. Đông Phương thiếu gia sẽ san bằng Ma cung.

Thiếu nữ nọ vừa phi thân về phía Xư
Thân Nhai vừa cười nói :

– Thỉnh các hạ nên nghĩ lại.

Đông Phương Thanh Vân khẽ hừ một
tiếng. Bảy vị Chưởng môn vẫn tự thủ quan chiến, sắc diện ai nấy đều lộ vẻ thất
vọng. Lúc này Tuệ Không thiền sư lướt tới trước mặt Đông Phương Thanh Vân nói :

– Đông Phương thiếu chủ, đại hội của
bảy phái hôm nay xin cứ tiếp tục, hiện tại lão hủ cả gan thỉnh thí chủ chủ trì
đại cuộc.

Đông Phương Thanh Vân vội thi lễ :

– Tại hạ tự biết mình bất tài.

Không đợi chàng nói hết, Tuệ Không
thiền sư vội nói :

– Thần công của thí chủ đã khiến lão
hủ kính phục, bất luận thế nào, trong đây ngoài thí chủ ra, không có ai xứng
đáng đảm đương, thỉnh thí chủ hãy nói tường tận kế hoạch phá Ma cung và Quỷ
lâm.

Đông Phương Thanh Vân vội đáp :

– Tại hạ vẫn còn nhiều điều nghi
vấn, cần phải được sáng tỏ, chúng ta hãy rời khỏi nơi đây rồi hãy nói.

Tuệ Không thiền sư gật đầu đoạn quần
hùng thảy đều tiến vào phương trượng thất của Kim Đính tự. Sau khi ai nấy đã an
vị, Đông Phương Thanh Vân vội đứng lên cung tay nói :

– Thỉnh các vị Chưởng môn tạm nhẫn
nại để tại hạ hỏi rõ vài sự.

Bảy vị Chưởng môn cùng đứng lên đáp
lễ :

– Thỉnh Đông Phương thiếu chủ cứ tự
tiện.

Đông Phương Thanh Vân quay qua hỏi
Tích Thư Nhân :

– Tích Thư Nhân, phải chăng ngươi đã
thấy qua Ma cung Tứ yến rồi?

Tích Thư Nhân vội đáp :

– Khải bẩm Thiếu chủ, cách đây không
lâu, trong khi thuộc hạ bôn tẩu khắp giang hồ tìm Thiếu chủ thì gặp một trong
số hai mươi bốn đệ tử của sư tôn, vị này là Bệnh Nhược Hiệp, đang làm môn hạ
của Tuần Hồi ma cung. Khi đó thuộc hạ bị chính người của Tuần Hồi ma cung bao
vây. Bệnh Nhược Hiệp thấy thuộc hạ vội quát người thoái bộ đoạn cùng thuộc hạ
đàm luận, vì vậy thuộc hạ mới biết một vài điều của Ma cung. Ma cung phân ra
mười trưởng lão, chín hộ cung, tám thị vệ, Thất ưng, Lục điêu, Ngũ hoa, Tứ yến.
Hồi đêm khi chúng sắp tới, thuộc hạ ngấm ngầm dò xét thì thấy có bốn người, vì
vậy mới nghĩ tới đó là Tứ Yến.

– Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?

– Bẩm Thiếu chủ nghe nói một trong
mười trưởng lão hiện là Cung chủ, mà trên Cung chủ còn có Tổng giáo chủ.

– Theo ngươi thấy võ công của Tứ
tiên thế nào?

– Bẩm Thiếu chủ, võ công của Tứ tiên
tối thiểu cũng có thể cùng Thất ưng bình thủ.

– Làm sao ngươi biết?

– Vì Bệnh Nhược Hiệp từng nói, võ
công của y tương đương với cửu hộ cung.

– Vậy thì võ công của các ngươi còn
cao hơn Tứ tiên sao?

– Cao hơn nhiều, nói thẳng ra, tới
nay hai mươi bốn đệ tử không biết võ công ai cao thấp thế nào, thuộc hạ cũng
trong số đó.

Đông Phương Thanh Vân nói :

– Nhớ lại tình huống khi Thạch Lan
tiền bối bị bắt cóc dường như Thạch Lan tiền bối cùng thiếu nữ kia chẳng những
rất quen biết nhau và có quan hệ chẳng phải tầm thường, bằng không tại sao
Thạch Lan tiền bối lại muốn sát hại thiếu nữ nọ.

Trầm tư hồi lâu, Đông Phương Thanh
Vân lại hỏi :

– Tích Thư Nhân, theo ngươi thì võ
công giữa thiếu nữ và Thạch Lan thế nào?

Tích Thư Nhân đáp :

– Theo tại hạ thấy, có thể là bình
thủ, cũng có thể thiếu nữ kia cao hơn một bậc.

– Giả như võ công của Tứ tiên thấp
hơn cô nương nọ, vậy thì Tứ tiên có điều gì mà Ma cung lưu tâm, song sự thực
lại khác trước mắt ta, ắt hẳn Ma cung muốn bắt Tứ tiên hẳn là có mục đích
khác… Xin hỏi bảy vị Chưởng môn có biết danh tính cùng thân thế chân thực của
Tứ tiên không?

Tuệ Không thiền sư gật đầu :

– Có biết chút ít, Thiên Hoang Đế
Quân tên thực là Vương Bất An, nghe nói trước kia là tăng nhân sống lân cận
Thiên sơn. Địa Lão là Đàm Trụy Thành, người Hán, Hải Khô lão nhân là người Vưu
Diệu Tây. Thạch Lan Dật Tiên người Nam Hải Cô Dao, tên thực là Tạ An Hùng, lão
hủ chỉ biết có vậy mà thôi.

Đông Phương Thanh Vân lại nói :

– Đã biết chân thực danh tính, hãy
tạm khoan tra xét thân thế, hiện tại Tích Thư Nhân hãy nói tiếp điểm thứ ba
muốn chứng minh cho sự vô tội của gia phụ cùng bảy đại môn phái.

Tích Thư Nhân vội bước tới trước nói
:

– Sư gia tại hạ có nói “Sinh Tử
Sinh trao lại cho các phái chứng vật đã mất, hiện do Tích Thư Nhân nắm giữ, sau
đó sẽ tra tìm nguyên chủ”

Nói rồi Tích Thư Nhân lấy từ trong
bọc một túi vải đen, đem dâng lên cho Tuệ Không thiền sư. Thiếu Lâm chưởng môn
đưa hai tay ra run run tiếp lấy.

Trong nhất thời Tuệ Không thiền sư
tựa hồ mất hết toàn bộ nội lực, hai tay run run mở túi vải vừa nhìn thoáng qua
thì thấy ngay đó là các vật của bảy phái. Sau khi Chưởng môn các phái tiếp lấy
chứng vật của mình. Đông Phương Thanh Vân bỗng nói :

– Thỉnh thiền sư hãy coi còn vật gì
trong túi không?

Tuệ Không thiền sư tuy ngạc nhiên
song vẫn làm theo, đưa hữu thủ vào trong túi, lục tìm đoạn rút tay ra nói :

– Xin hỏi thí chủ muốn tìm vật gì?

Đông Phương Thanh Vân lại nói :

– Thỉnh thiền sư hãy lật mặt trong
ra?

Tuệ Không thiền sư vội y lời làm
theo. Vừa lộn ngược bề trong ra, mặt thiền sư lộ vẻ kinh ngạc, rồi cả mừng nói
:

– Thí chủ quả là thông tuệ hơn
người, thì ra mặt trong có viết địa điểm của Thanh Chung cùng Tuyệt Nghệ hội.

– Nay tại hạ có thể đoán chắc vì sao
Thạch Lan tiền bối lại bị bắt cóc rồi, ắt hẳn Thạch Lan tiền bối có liên quan
đến một bí ẩn võ công tối cao trong võ lâm – Huyền Mê ma kinh.

Tuệ Không thiền sư cả kinh kêu lên :

– Huyền Mê ma kinh?

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi
:

– Phải chăng thiền sư biết rõ nội
tình có liên quan tới Huyền Mê Ma cung sao?

Tuệ Không thiền sư cất giọng trầm :

– Lão hủ biết rất rõ, nếu Ma cung và
Quỷ lâm đã đoạt được bộ kinh này thì hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.

Đông Phương Thanh Vân vội nói :

– Thỉnh thiền sư nói rõ mọi sự?

Tuệ Không thiền sư bèn nói :

– Nói tới Huyền Mê ma kinh là nói
tới một thứ võ công kinh thiên động địa và vô cùng bá đạo. Nói tới
“Huyền” hoàn toàn chảng phải là huyền môn chính tông, mà là kinh và
võ công huyền hư, mê ảo. Theo di ngôn của các đời trưởng môn thì Huyền Mê ma
kinh chia làm năm cuốn, hai cuốn đầu là Âm kinh, hai cuốn sau là Dương kinh,
cuốn cuối là Âm Dương kinh.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+