Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Âm Dương Tam Thư Sinh – Chương 19:Nghĩa mẫu quy tiên 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Khi Đông Phương Thanh Vân vào phòng
đã thấy Trung Nguyên đà chủ Cửu phu nhân ngồi chờ rồi. Vừa thấy chàng Cửu phu
nhân lên tiếng nói :

– Tướng công đã biết hành tung của
quí nghĩa mẫu rồi phải không?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu nhưng
không nói gì. Cửu phu nhân tiếp :

– Sự tình này khiến bổn Đà chủ bất
ngờ, không ngờ Lãnh Huyết Diễm Nữ lại dễ dàng để tướng công biết hành tung của
nghĩa mẫu, hơn nữa lại còn có ý muốn bỏ qua cho quí nghĩa mẫu. Nay tướng công
đã biết nghĩa mẫu ra sao, bổn Đà chủ có nói cũng vô dụng. Xin cáo từ.

Dứt lời vị Cửu phu nhân đứng lên rời
khỏi phòng. Sáng hôm sau khi mặt trời vừa mọc đã thấy một chiếc kiệu dừng lại
trước phòng Đông Phương Thanh Vân, tì nữ Thu Cúc mời Đông Phương Thanh Vân lên
kiệu. Trong kiệu chàng thấy Lãnh Huyết Diễm Nữ đang ngồi. Đông Phương Thanh Vân
hỏi :

– Nghĩa mẫu tại hạ đâu?

Lãnh Huyết Diễm Nữ đáp :

– Quí nghĩa mẫu đã được hộ tống ra
ngoài trước rồi.

Đông Phương Thanh Vân không muốn nói
nhiều bèn ngồi xuống im lặng. Lúc này kiệu bắt đầu dịch chuyển. Lãnh Huyết Diễm
Nữ nói :

– Tướng công, giải mê dược, thiếp đã
đưa cho lệnh nghĩa mẫu mong tướng công tự bảo trọng. Tiện thiếp tự biết mình
thân đã dính bùn dơ, nhưng lòng luôn hướng thiện, điều này chắc tướng công cũng
nghi hoặc lắm?

– Tại hạ tự tin như vậy?

– Đa tạ tướng công, tiện thiếp chó
một yêu cầu, mong tướng công đáp ứng. Là thiếp muốn cùng tướng công kết giao
bằng hữu.

Đông Phương Thanh Vân im lặng không
nói. Lãnh Huyết Diễm Nữ thở dài :

– Chẳng lẽ tướng công vẫn khinh
thường thiếp?

– Không phải, nhưng…

– Thiếp biết, chỉ vì tuổi tác quá
chênh lệch, kỳ thực tự kỷ tương giao, hoàn toàn chàng chớ bàn luận tới thân
phận và tuổi tác?

Đông Phương Thanh Vân im lặng. Lãnh
Huyết Diễm Nữ nói :

– Huống hồ, sẽ có một ngày chúng ta
biến thành cừu địch, vậy thì tại sao bây giờ chúng ta không thể tạm thời kết
giao bằng hữu?

Lúc này chiếc kiệu bỗng dừng lại,
một thanh âm trong trẻo vang lên :

– Thỉnh tướng công xuống kiệu.

Lãnh Huyết Diễm Nữ thở dài :

– Tướng công, thiếp có rất nhiều lời
muốn nói song không biết phải nói thế nào, những mong tướng công tự bảo trọng.
Tuệ Mẫn đã được đưa về Ma cung, lệnh mẫu lúc này đang chờ trên cỗ xem ngựa kia,
xin cáo từ.

Đông Phương Thanh Vân bước xuống
kiệu, đưa mắt nhìn quả nhiên đã thấy một cỗ xe ngựa đứng sẵn, chàng vội bước
tới leo lên xe. Trong xe nghĩa mẫu của chàng đang ngồi đợi, chàng nghẹn ngào
thốt lên :

– Mẫu thân…

Nghĩa mẫu của chàng lệ tràn ướt mặt
nói :

– Thanh Vân nhi, đúng là Thanh Vân
nhi rồi…

Hai người im lặng hồi lâu nghĩa mẫu
của Đông Phương Thanh Vân nói :

– Mẫu thân đã xa con ba năm, trong
ba năm nay nghĩa mẫu phải chịu biết bao gian khổ, nhưng khi nghe rằng con đã
nối gót phụ thân, chủ trì võ lâm chính nghĩa, mẫu thân lấy làm vui lòng…

Đông Phương Thanh Vân nói :

– Hài nhi không cần gì hết, hài nhi
chỉ cần mẫu thân thôi.

Nghĩa mẫu của chàng cười :

– Con đừng nói vậy hãy mau ngồi
thẳng người lên, mẫu thân có vài lời muốn nói.

Thanh Vân nhi, con đã trúng Anh Túc
hương quá ư trầm trọng, ngoại trừ nghĩa mẫu và ma đầu kia ra không ai có giải
dược. Ôi? Ma đầu khả ố kia chính là người giết nghĩa phụ của con, hãy báo cừu
rửa hận.

Đông Phương Thanh Vân gật đầu :

– Thưa mẫu thân, con xin vâng lời?

Nghĩa mẫu của chàng nói tiếp :

– Hiện tại, tình hình đã nguy ngập
lắm rồi, ngay cả thân sinh phụ thân của con cũng nguy trong sớm chiều, hãy luôn
lưu tâm. Mẫu thân không còn sống được bao lâu nữa. Nay được thấy con đã mãn
nguyện lắm rồi.

Nói tới đây, nghĩa mẫu của Đông
Phương Thanh Vân bỗng giơ cao hữu thủ lên vỗ xuống thiên linh cái.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, Đông
Phương Thanh Vân kinh hoảng vội ngăn lại nhưng không kịp, nghĩa mẫu của chàng
đã tắt thở. Đông Phương Thanh Vân gào lên :

– Mẫu thân…

Rồi chàng ngất lịm, không biết thời
gian trôi qua bao lâu, chàng từ từ tỉnh lại.

Nhìn thi thể của nghĩa mẫu, hai mắt
chàng lửa hận rừng rực cháy, gằn giọng :

– Hài nhi thề san bằng Địa Mộ giáo
báo thù cho nghĩa phụ, nghĩa mẫu. Lúc này lòng chàng đau đớn, tựa trăm ngàn
lưỡi dao đang cắt ruột gan, bỗng một giọng nói run run vang lên :

– Tích Thư Nhân xin bái kiến Thiếu
chủ.

Đông Phương Thanh Vân sực tỉnh, vội
ôm lấy thi thể của nghĩa mẫu, nhảy xuống xe, vì chàng bi thương quá độ nên khi
chạm đất thân hình lảo đảo muốn ngã. Tích Thư Nhân thấy vậy bèn lao tới đỡ lấy,
giọng run rẫy :

– Thiếu chủ…

Đông Phương Thanh Vân vì quá đau đớn
nên bất tỉnh nhân sự lần nữa.

Khi chàng tỉnh lại thấy mình nằm
trong phòng phương trượng chùa Thiếu Lâm trên Tung Sơn Thiếu Thất phong.

Viên Trí thiền sư, Chưởng môn nhân
phái Thiếu Lâm đang ngồi tọa thiền gần đó.

Chỉ có Tích Thư Nhân, Thần Quan Tú
Sĩ, Thụ Thi Chiêu Hồn và Quỷ Tinh Linh vẫn đứng im cạnh giường, sắc diện ai nấy
đều lộ vẻ ngưng trọng.

Chợt một tiểu sa ni hốt hoảng chạy vào
quì xuống nói :

– Bẩm Chưởng môn, có người đột nhập
Thiếu Lâm tự.

Viên Trí thiền sư từ từ ngẩng đầu
lên nói :

– Hiện giờ người đó ở đâu?

– Bẩm Chưởng môn, người đó đang đứng
trước Đại Hùng bảo điện nói là muốn tìm Thiếu chủ.

– Tướng mạo người đó ra sao?

– Người này trạc tứ tuần, thân hình
khôi vĩ, mặt mũi đanh ác.

Đông Phương Thanh Vân bỗng đứng lên
nói :

– Ta sẽ ra gặp hắn.

Nói rồi chàng phi thân lao ra ngoài.

Tích Thư Nhân và ba người kia không
chút chậm trễ theo chân chàng tiến ra. Chỉ có Viên Trí thiền sư vẫn vừa lên
tiếng vừa từ từ đứng lên :

– Người đến là thiện hay ác?

Tiểu sa ni nói :

– Bẩm, người nọ lộ vẻ ác ý, y đã
liên tiếp đả thương rất nhiều đệ tử bổn phái.

Viên Trí thiền sư vội bước ra. Lại
nói Đông Phương Thanh Vân sau vài lượt nhấp nhô lên xuống đã tới quảng trường
trước Đại Hùng bảo điện, đưa mắt nhìn thì thấy Thiếu Lâm tam lão đang ngồi trên
mặt đất, cạnh Tam lão là một đạo sĩ thân vận hắc bào, mặt mũi đanh ác. Đạo sĩ
nọ vừa nhìn thấy Đông Phương Thanh Vân thì y bèn đứng lên, cười nói :

– Tiểu tử, ngươi là hậu duệ của Tam
Bí hả?

Đông Phương Thanh Vân cất giọng lạnh
lẽo nói :

– Đúng vậy, chẳng hay các hạ có điều
chi chỉ giáo?

– Bần đạo là môn đồ của Thái Cực
bang ngoại hiệu Cuồng Tiếu Đại Hán, nay phụng mệnh tới đây điều tra võ công của
ngươi.

– Được, tại hạ xin lãnh giáo.

Lúc này đã thấy Thần Quan Tú Sĩ bước
tới nói :

– Giết gà không cần dùng dao mổ
trâu, xin Thiếu chủ để tùy tòng ứng phó với y.

Đông Phương Thanh Vân còn chưa kịp
trả lời, đã nghe Tích Thư Nhân nói nhỏ bên tai :

– Bẩm Thiếu chủ, chúng ta còn chưa
biết rõ thân phận của đối phương, mong Thiếu chủ để Thần Quan Tú Sĩ ứng phó dò
xét thực hư trước.

Cuồng Tiếu Đại Hán cười cuồng ngạo :

– Hay, hay, tùy tòng của Tam Bí oai
danh lừng lẫy võ lâm, nay ta phải thử chúng bây mới được.

Đông Phương Thanh Vân bèn nói :

– Được, Thần Quan Tú Sĩ hãy ra
nghênh chiến.

Nói rồi chàng cùng Tích Thư Nhân lùi
lại. Cuồng Tiếu Đại Hán nói :

– Thần Quan Tú Sĩ, chúng ta hãy đánh
cuộc, ngươi thấy sao?

Thần Quan Tú Sĩ cười nhạt :

– Đánh cuộc thế nào?

– Một mạng của ta đổi lấy cỗ quan
tài trên vai ngươi.

– Không, một mạng đổi một mạng.

– Sao? trong quan tài có bí mật hả?

– Đúng vậy?

– Bí mật gì vậy?

– Lời thừa không nên nói.

– Ta biết trong cỗ quan tài của
ngươi có thanh Chủng Minh, phải không?

Đông Phương Thanh Vân cảm thấy kỳ
quái, không hiểu thanh Chủng Minh là cái gì, lại nghe Thần Quan Tú Sĩ nói :

– Nếu ta đoạt được thanh Chủng minh
thì đã là minh chủ võ lâm rồi, còn phải vác cỗ quan tài này làm chi? Đừng nhiều
lời, hãy xuất chiêu đi.

Cuồng Tiếu Đại Hán cười nhạt, thân
hình lay động, song thủ từ từ đặt ngang ngực đẩy ra một luồng kình phong mãnh
liệt.

Thần Quan Tú Sĩ cười nhạt :

– Sớm nên như thế?

Đoạn tay hữu khoát một vòng, tạo nên
luồng kình phong không kém phần mãnh liệt, hóa giải liền chưởng lực của Cuồng
Tiếu Đại Hán.

Cuồng Tiếu Đại Hán gằn giọng :

– Quả là hảo chưởng pháp?

Vừa nói vừa liên tiếp công kích tới
tấp vào các yếu huyệt trên thân mình Thần Quan Tú Sĩ.

Thần Quan Tú Sĩ xoay trở như lằn
chớp, hữu chưởng cũng toàn lực thi triển, luồng kình khí vô hình trấn áp công
thế của đối phương.

Chưởng phong như gió lốc, cuốn bay
đất đá xung quanh hai người, cành gẫy lá rụng lả tả.

Đông Phương Thanh Vân chăm chú theo
dõi, cảm thấy Thần Quan Tú Sĩ bị thiệt thòi không nhỏ vì vướng cỗ quan tài, võ
công của đối phương lại cao thâm khó đoán.

Chợt đang đấu hai người tách ra,
Cuồng Tiếu Đại Hán như một con gà chọi, mắt chòng chọc nhìn Thần Quan Tú Sĩ,
cánh mũi phập phồng, râu tóc dựng đứng cả lên.

Còn Thần Quan Tú Sĩ thì áo đã căng
phồng, kình khí hồng ẩn hiện, trông đáng sợ.

Nhất là cỗ quan tài màu đen toát ra
hàn khí bảo hộ Thần Quan Tú Sĩ.

Bỗng Cuồng Tiếu Đại Hán gầm lên một
tiếng như sấm, song chưởng phóng tới Thần Quan Tú Sĩ, uy thế kinh nhân.

Thần Quan Tú Sĩ đứng vững như Thái
sơn, vận công vào tay hữu, phóng ra tiếp chưởng thế của đối phương.
“Binh” một tiếng lớn, Thần Quan Tú Sĩ phải lùi hai bước, còn Cuồng
Tiếu Đại Hán thì ngã chúi đi năm bước.

Bỗng có tiếng nói sang sảng :

– Tu Di Cương Khí và Đoạt Mệnh thần
chưởng đều xuất hiện giang hồ, hạnh hội, hạnh hội?

Đông Phương Thanh Vân đưa mắt nhìn
thấy đứng giữa Thần Quan Tú Sĩ và Cuồng Tiếu Đại Hán là một lão nhân râu ria
xồm xoàm, tay tả cầm chiếc bồ, tay hữu giơ bút như sẵn sàng công kích.

Chỉ nghe Thần Quan Tú Sĩ nói :

– Thỉnh hãy lưu tình?

Đoạn tiến về phía lão nhân. Cùng
lúc, Cuồng Tiếu Đại Hán mặt trắng bệch kêu to :

– Thỉnh lão trượng lưu tình?

Rồi cũng lao bổ tới.

Tích Thư Nhân, Thụ Thi Chiêu Hồn,
Quỷ Tinh Linh cùng lao tới, miệng kêu :

– Lão trượng dừng tay, có gì hãy nói
đã.

Năm người lao bổ tới chỗ lão nhân
đều giằng lấy chiếc bồ. Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên nhìn.

“Binh” một tiếng, cả năm
người kia đều văng ra xa mấy thước. Lão nhân đã biến mất.

Đông Phương Thanh Vân đang kinh dị,
bỗng nghe sau lưng có tiếng nói vo ve như tiếng muỗi :

– Trong bọc của ngươi ta đã bỏ vào
một mảnh giấy, chỉ một mình ngươi được đọc.

Đêm nay ta gặp lại.

Chàng quay người lại, lão nhân ở
ngay trước mặt.

Khinh công thân pháp đến như vậy
thật là kinh nhân.

Lão nhân lúc này nói to :

– Tam Bí? Ta thấy Đoạt Mệnh thần
chưởng đã xuất hiện trên giang hồ, xem chừng Tam Bí nhà ngươi không thể không
xuất đầu lộ diện. Thôi hẹn tái kiến các vị.

Nói đoạn, xoay mình bay đi như một
làn khói.

Đông Phương Thanh Vân thấy kỳ quái
há dám chậm trễ, vội đuổi theo :

– Lão tiền bối, đợi một chút.

Tích Thư Nhân đã vọt tới chắn trước
mặt chàng :

– Bẩm Thiếu chủ, đừng đuổi theo.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

– Tại sao?

Lúc này Cuồng Tiếu Đại Hán hét một
tiếng phóng theo sau lão nhân, thoáng chốc mất hút.

Đông Phương Thanh Vân nghe câu nói
của lão nhân đã biết người ấy có quan hệ mật thiết với thân phụ của chàng, nên
muốn hỏi cho rõ. Tại sao Tích Thư Nhân lại ngăn cản chàng?

Lúc này Thần Quan Tú Sĩ chạy tới
trước mặt Đông Phương Thanh Vân, quì xuống nói :

– Bẩm Thiếu chủ, tùy tòng đã phạm
đại tội, mong Thiếu chủ định tội.

Tích Thư Nhân nói :

– Chẳng lẽ Tú Sĩ đã quên lời dặn của
chủ nhân.

Thần Quan Tú Sĩ đáp :

– Kẻ kia võ công cao hơn tùy tòng,
cho nên chỉ vì muốn phụng mệnh tôn chủ nhân bảo vệ quan tài, đồng thời đã thi
triển…

Đông Phương Thanh Vân đưa hai tay đỡ
Thần Quan Tú Sĩ đứng dậy hỏi :

– Đã như vậy thì ngươi còn có tội gì
nữa?

– Nhưng… nhưng mà…

Đông Phương Thanh Vân gật đầu :

– Nhưng Tu di cương khí đã bị đối
phương phát hiện phải không? Ngươi đã thi triển để bảo vệ quan tài, vậy ta miễn
tội cho ngươi. Hãy bình thân, chẳng lẽ võ công của đối phương cao lắm ư?

– Bẩm Thiếu chủ, võ công của y tùy
tùng không thể địch nổi, nhất là Đoạn mệnh thần chưởng lợi hại vô cùng.

Tích Thư Nhân nói :

– Thụ Thi và Tinh Linh, hai sư đệ
hãy đi thẩm tra xem trong vòng mười dặm có nhân vật khả nghi hay không?

Thụ Thi Chiêu Hồn và Quỷ Tinh Linh
lập tức vâng lời lao đi.

Đông Phương Thanh Vân thấy Tích Thư
Nhân trịnh trọng như vậy, chắc là sự thể nghiêm trọng. Huống hồ thân mẫu trước
khi chết từng bảo tình thế cấp bách.

Tích Thư Nhân nói :

– Bẩm Thiếu chủ, tình hình rõ ràng
nghiêm trọng.

Đông Phương Thanh Vân nghi hoặc hỏi
:

– Thúc phụ của ta quả thật không thể
xuất hiện ư?

Tích Thư Nhân đáp :

– Thưa đúng vậy? Cứ theo lời chủ
nhân nói, nếu Tam Bí hiện thân trong võ lâm, lập tức thây chết thành núi, máu
chảy thành sông.

– Tại sao?

– Tùy tòng từng hỏi chủ nhân, nhưng
chủ nhân không chịu cho biết lý do.

– Vậy tại sao ngươi lại biết sự thể
rất nghiêm trọng?

Tích Thư Nhân quay sang phía Thần
Quan Tú Sĩ :

– Việc này để Tú Sĩ nói rõ.

Thần Quan Tú Sĩ gật đầu :

– Bẩm Thiếu chủ, chủ nhân từng bảo
tùy tòng trong thiên hạ có ba giáo phái không được xuất hiện võ lâm là Thái Cực
bang, Thánh Chỉ giáo và Mê điện, và tối trọng là trong thiên hạ có một người
không thể xuất hiện võ lâm là Thần Bí Nhân.

– Thần Bí Nhân?

– Bẩm Thiếu chủ, đúng vậy. Vị lão
nhân cầm bút vừa nãy chính là đại đệ tử của Thần Bí Nhân, có trách nhiệm điều
tra mười hai đại sự, đã gần mười lăm năm nay, đợi khi điều tra xong mười hai
đại sự rồi, Thần Bí Nhân sẽ xuất hiện.

– Toàn bộ chuyện này kỳ quái quá.

– Thưa đúng vậy, tùy tòng chỉ biết
đến đó, nay Thái Cực bang đã có người xuất hiện, đệ tử của Thần Bí Nhân ngẫu
nhiên điều tra được hai đại sự, như thế chẳng phải là tình hình nghiêm trọng
hay sao?

Đông Phương Thanh Vân chợt nhớ lại
Lãnh Huyết Diễm Nữ, bèn hỏi :

– Ngươi có biết chuyện mười hai tội
phạm không?

Tích Thư Nhân hỏi :

– Có phải Thiếu chủ muốn nhắc đến
mười hai tội phạm của Mê điện.

– Chẳng lẽ ngươi biết ư?

– Tùy tòng cùng với Bệnh Nhược Hiệp
và Truy Hồn Khách cùng lâm cảnh ngộ ấy, sao lại không biết.

– Các ngươi cùng lâm cảnh ngộ ấy?

– Thưa đúng vậy. Tùy tòng cùng hai
vị kia vốn là ba trong số mười hai tội phạm của Mê điện.

– Vậy không phải gia phụ và gia thúc
ư?

– Đương nhiên không phải, Tam Bí là
nhân vật thế nào mà chịu làm người của Mê điện. Tùy tòng cùng hai vị kia sau
khi chống lại Mê điện, do bị nguy đến tính mạng, bèn làm môn hạ cho Tam Bí. Mê
điện không dám động đến Tam Bí, vậy mà nực cười thay, người của Mê điện lại ngộ
nhân tùy tòng cùng hai vị kia là Tam Bí.

Đông Phương Thanh Vân nói :

– Trên đỉnh Nga Mi, khi ngươi chứng
thực võ công với Chưởng môn bảy đại môn phái, ngươi sử dụng Giao Long chưởng,
há chẳng phải…

– Đúng, nói thẳng ra, Tam Bí đều
không hiểu võ công, song trong thiên hạ chẳng một ai có võ công sanh được với
Tam Bí.

– Sao lại trái ngược như vậy? Tam Bí
đã không hiểu võ công, hà cớ gì trong thiên hạ lại không một ai có võ công sánh
được với Tam Bí? Quái dị?

Tích Thư Nhân nói tiếp :

– Chủ nhân không hiểu võ công, điều
bí ẩn này chỉ có hai mươi bốn tùy tòng biết mà thôi. Nhưng võ công của chủ nhân
chỉ gồm toàn một chữ “bí”

– Nghĩa là sao?

– Thưa không rõ, tóm lại chủ nhân
không biết võ công là sự thực. Song người có võ công trong thiên hạ không một
ai giải nổi bí quyết ấy.

– Thật là khó hiểu.

– Đúng vậy, tùy tùng cũng chịu.

– Tam Bí không hiểu võ công, tại sao
ngươi biết là không một ai trong thiên hạ địch nổi Tam Bí.

– Lý do rất đơn giản, Mê điện, Thánh
Chỉ giáo, Thái Cực bang và ngay cả Thần Bí Nhân vừa nghe chủ nhân đến là đã bỏ
chạy trối hết.

– Là vì cớ gì? Sao vừa rồi Cuồng
Tiếu Đại Hán của Thái Cực bang lại dám tới đây điều tra võ công?

– Điều này càng khiến cho sự việc
thêm nghiêm trọng. Tùy tòng đoán rằng hoàn toàn không phải chủ nhân không hiểu
võ công, mà là thứ võ công của chủ nhân không được đem ra thi triển.

– Điều đó nghe càng mâu thuẫn.

– Chúng tùy tòng hiện chưa hiểu nổi,
chờ sự tình phát triển thế nào mới có thể biết được.

Đông Phương Thanh Vân hiểu rằng càng
hỏi thêm càng mơ hồ, song vẫn hỏi :

– Thế thì điều đó liên quan gì tới
Tu Di cương khí?

Tích Thư Nhân lại quay sang Thần Quan
Tú Sĩ :

– Đây là vấn đề của Tú Sĩ đó.

Thần Quan Tú Sĩ gật đầu :

– Bẩm Thiếu chủ, chủ nhân có truyền
khẩu quyết Tu Di cương khí, lệnh cho tùy tòng phải luyện thành. Theo lời chủ
nhân, thì Tu Di cương khí là tuyệt học của Thần Bí Nhân.

– Tuyệt học của Thần Bí Nhân?

– Thưa phải. Sở dĩ chủ nhân không
hiểu võ công, mà lại vô địch trong thiên hạ chính là vì thế.

– Ta không hiểu nổi.

– Rất đơn giản. Chủ nhân tuy không
hiểu võ công, nhưng mọi thứ khẩu quyết võ công của thiên hạ đều ở trong đầu chủ
nhân.

Đông Phương Thanh Vân cuối cùng hiểu
được phần nào, lại hỏi :

– Tích Thư Nhân, vì sao khi ta muốn
biết nội tình Mê điện, ngươi lại không nói?

– Bẩm Thiếu chủ, đó chỉ là bất đắc
dĩ.

– Tại sao?

– Chủ nhân bảo rằng sau khi đệ tử
của Thần Bí Nhân điều tra xong mười hai đại sự thì Tam Bí nhất định phải hiện
thân võ lâm, nhưng khi ấy chủ nhân cũng không cách gì tồn tại trên nhân thế.

– Là thế nào?

– Chủ nhân chỉ bảo vậy, tùy tòng
cũng không hiểu.

Đông Phương Thanh Vân đã phát giác
rằng Tích Thư Nhân biết hết mọi chuyện, nhưng không chịu nói thực. Chàng không
ưa nài ép người khác, nhất là việc kia có thể liên quan đến lệnh của phụ thân.
Sau một lúc trầm ngâm, chàng mới hỏi :

– Như vậy, ngươi cũng quen biết Lãnh
Huyết Diễm Nữ?

– Bẩm Thiếu chủ, Thiếu chủ quen nữ
nhân ấy như thế nào?

– Lãnh Huyết Diễm Nữ là người vợ thứ
tám của Giáo chủ Địa Mộ giáo.

– Bẩm Thiếu chủ, tùy tòng quả có
quen biết ả, hơn nữa còn biết rất kỹ. Mụ ta là kẻ cực kỳ hiểm độc.

Đông Phương Thanh Vân thở dài nhè
nhẹ.

Nên biết quan hệ giữa người với
người rất ảo diệu, cách đánh giá về một người có thể khác nhau. Đối với Lãnh
Huyết Diễm Nữ, thoạt đầu Đông Phương Thanh Vân cũng rất căm ghét, nhưng sau khi
hiểu ra, chàng lại có hảo cảm, nhất là câu nói của mẫu thân trước khi chết
khiến chàng thấy thân thiết với nữ nhân đó.

Lúc này Thanh Vân cảm thấy mình đã
bị trúng Anh Túc hương, sau vài ngày nữa, dược tính phát tác thì nguy hiểm, bèn
hỏi :

– Ngươi có biết Anh Túc hương không?

– Bẩm Thiếu chủ, có biết.

– Điều trị cách nào?

– Chẳng lẽ Thiếu chủ bị trúng độc
dược ấy?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu :

– Chẳng những trúng độc, mà những ba
lần liên tiếp. Nay độc dược đã ngấm vào nội tạng, chưa biết cách điều trị ra
sao?

Tích Thư Nhân hoảng sợ kêu lên :

– Trời ơi, biết làm thế nào đây?

– Tích Thư Nhân huynh, thử xem trong
túi đồ lặt vặt của chủ nhân có giải dược hay không?

Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :

– Hãy khoan, khoan…

 

 

Đã sang canh một, trăng sao đã mọc.

Đông Phương Thanh Vân rón rén rời
phòng phương trượng, lao nhanh xuống chân núi, chàng vốn định giấu không cho
Tích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ biết, muốn một mình đi gặp đại đệ tử của Thần
Bí Nhân.

Nguyên lão nhân kia có hẹn trong
mảnh giấy gặp chàng ở dưới chân núi vào canh một.

Chàng vừa rời phòng phương trượng,
thì Tiêu Phụng Hoàng phát hiện, liền báo cho bốn tùy tùng, thế là họ lập tức
bám theo sau chàng.

Đông Phương Thanh Vân thi triển
khinh công, phóng đi như bay. Được chừng nửa giờ, đột nhiên…

Một tiếng cười lớn vang lên sau
lưng.

Đông Phương Thanh Vân ngoảnh lại,
thấy vị lão nhân nọ, liền chắp tay vái :

– Vãn bối tới kiến diện tiền bối,
thỉnh chỉ giáo.

Lão nhân cười nhạt, ngồi xuống một
mỏm đá :

– Lại đây ta bàn chuyện Tam Bí với
người.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

– Bàn chuyện Tam Bí ư?

– Phải.

– Không phải nói về việc vãn bối
trúng Anh Túc hương ư?

– Ta là đệ tử của Thần Bí Nhân,
người trong võ lâm gọi ta là Quái Sấu.

– Quái Sấu tiền bối…

– Ngươi hồ nghi phải không? Nói cho
ngươi biết, chính ta đã cứu ngươi ra khỏi đám lửa ngút trời ngày nọ.

– Thế thì tiền bối là ân nhân.

– Khỏi cần nói đến ân huệ. Mảnh giấy
ta viết, ngươi đã đọc chưa?

Đông Phương Thanh Vân định bước tới
bái tạ, nhưng một luồng kình lực vô hình ấn chàng ngồi xuống. Lão nhân nói tiếp
:

– Cứ ngồi đó nghe ta nói được chăng?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu.

Lão nhân nói nhỏ :

– Ngươi nên biết, để điều tra mười
hai đại sự, ta đã tốn không ít thời gian. Ai ngờ có lần thâm nhập hiệp cốc, ta
phát hiện trong đó có hành tung quái dị của một số đại hán. Ta liền bám theo
chúng. Sau một hồi theo dõi, ta phát hiện nhà của ngươi bốc cháy, có người ôm
một nữ nhân chạy ra, ta nghĩ bên trong còn có người cần cứu, liền mạo hiểm xông
vào đám lửa, cuối cùng cứu được ngươi.

Đương nhiên, nữ nhân đã bị mang đi,
ta thấy ngươi có dung mạo y hệt Tam Bí..

Hiện tại, ta không muốn nói tiếp, vì
có mấy người của ngươi kéo đến.

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc, hỏi
:

– Họ ở đâu?

– Ở thạch động cách đây ba mươi
trượng, ngươi hãy đứng dậy nói to: “Tích Thư tiền bối, hãy trở về Thiếu
Lâm tự, ta đã có chủ trương” là được.

Đông Phương Thanh Vân thấy khinh
công của các tùy tòng cao thâm như thế mà vẫn không qua mắt được lão nhân, đủ
hiểu võ công của lão nhân cao cường đến mức nào. Chàng chưa rõ lão có ác ý hay
thiện ý đối với chàng, đêm nay nhất định phải hỏi cho rõ. Thế là chàng đứng dậy
nói to :

– Tích Thư tiền bối, thỉnh trở về
Thiếu Lâm tự, Thanh Vân tự có chủ trương.

Từ ngoài ba mươi trượng vọng lại lời
đáp :

– Bẩm Thiếu chủ, lời lão nhân không
đáng tin cậy.

Đông Phương Thanh Vân nói :

– Thỉnh cứ trở về đi, Thanh Vân đã
có chủ trương.

Lão nhân nói :

– Họ đi xa rồi. Ngươi hãy ngồi
xuống. Vừa rồi nói tới chỗ nào nhỉ.

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Đến chỗ tiền bối thấy vãn bối có
dung mạo giống hệt Tam Bí.

– Phải, ta nói tiếp. Gọi là ngươi
giống Tam Bí, thực ra đã có ai thấy diện mạo thật của Tam Bí là thế nào đâu.
Sau khi cứu ngươi, ta nảy ra kế đem ngươi giao cho Tích Thư Nhân, khi đó Tích
Thư Nhân đang đem kinh trả cho bảy đại môn phái và lấy đơn dược.

Kết quả thực bất ngờ, cuối cùng
ngươi lại đúng là hậu duệ của Tam Bí. Ta kinh ngạc vội trở về bẩm báo với sư
phụ, ngay sư phụ cũng chẳng hiểu nổi. Tam Bí là Tam Bí, tại sao lại có hậu duệ?

Nghe bảo Tam Bí hoàn toàn không phải
ba người, mà là Hóa Dạng Bí, Kế Hoạch Bí, Hôn Đạo Bí gộp thành, đúng ra nên gọi
là “Bí Bí Bí” Tam Bí có hậu duệ là điều không thể xảy ra. Thế mà các
môn hạ của Tam Bí lại nhận bừa ngươi làm Thiếu chủ, thật quá kỳ dị.

Sư phụ và ta nghĩ đến hai năm vẫn
không hiểu nổi điều kỳ dị ấy.

Nay ta gặp lại ngươi, phát hiện độc
môn tuyệt học của sư tôn là Tu Di cương khí lại do các môn hạ của Tam Bí thi
triển.

Người khác ắt sẽ kinh dị, còn ta thì
không. Tại sao? Đơn giản vì Tam Bí rất bí hiểm.

Vừa rồi Tích Thư Nhân bảo Thái Cực
bang, Tử Phủ mê điện, Thánh Chỉ giáo đều muốn Tam Bí xuất hiện ngay sau khi ta
điều tra mười hai đại sự, cưỡng bức Tam Bí phải xuất hiện, thì thật là quá sai
lầm.

Sai lầm ở chỗ nào? Ở chỗ khiến người
ta hỏi: Vì sao? Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?

Tóm lại Tam Bí là Tam Bí. Ngươi sẽ
hỏi: Tại sao ta bảo sai lầm? Tại vì cứ như lời gia sư nói, thì một khi Tam Bí
xuất hiện võ lâm, người lo sợ trước hết là gia sư, người đã dành mất chữ
“Bí”, cho nên vội bảo vệ Tam Bí.

Người sẽ hỏi: Vì sao vội bảo vệ Tam
Bí? Vì võ công của Tam Bí quá cao? Võ công quá cao, sao lại cần bảo vệ? Bởi vì
Tam Bí căn bản không hiểu võ công.

Thật quái đản…Thế mới là Tam Bí?

Cứ như gia sư nói, Thái Cực bang,
Thánh Chi giáo, Tử Phủ mê điện đều sợ Tam Bí xuất hiện võ lâm chẳng khác gì gia
sư.

Người biết không, Thái Cực bang ở
Tây Vực, còn Thánh Chỉ giáo ở Nam Hải, và Tử Phủ mê điện ở núi Võ Đang. Ngươi
sẽ hỏi : Vì sao bang, giáo, điện ở đó mà mấy trăm năm nay không ai hay biết?
Điều này nghe cũng có vẻ mâu thuẫn, nhưng ngươi thử nghĩ coi, vừa có người của
Thái Cực bang xuất hiện, không lâu sau đã lập tức xuất hiện người của Thánh Chỉ
giáo và Mê điện. Vậy là sắp có một trường máu đổ thịt rơi.

Lại nói về Tam Bí.

Vì sao Tam Bí không thể xuất hiện võ
lâm? Đây vẫn là một câu đố. Nhưng ta đoán điều đó có thể liên quan đến tiểu oa
nhi ngươi, ngươi hiểu chưa?

Đông Phương Thanh Vân giật mình hỏi
:

– Vì vãn vối ư?

– Phải, ta nói là có thể vì ngươi.
Vì ngươi đã xuất hiện võ lâm, mà Tam Bí không thể xuất hiện, đây là một vấn đề
phức tạp, lắc léo. Ồ, có người tới đấy, khinh công của y cực cao.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi
:

– Ý của lão trượng là thế nào?

Lão nhân lắc đầu :

– Có người tới, không tiện nói
chuyện đó vội. Hãy nói chuyện khác. Ngươi bị trúng Anh Túc hương. Thứ độc dược
này vốn của dân tộc Miêu, sau bị người của Mê điện sử dụng rộng rãi. Người bị trúng
độc hết phương cứu chữa.

– Hết phương cứu chữa ư?

– Phải, ngay kẻ chế tạo độc dược
cũng bó tay. Sau đó một người phát minh ra giải dược. Ngươi biết là ai không?

– Tam Bí chứ gì?

– Tại sao ngươi biết?

– Vì Tam Bí rất thần bí mà lại?

– Ngươi không cảm thấy vinh quang
hay sao?

– Sao lại vinh quang?

– Ồ, kẻ kia đi rồi… Bởi vì một lẽ
giản đơn, người đứng đầu Tam Bí có thể là lệnh tôn.

– Thật là rắc rối.

Đông Phương Thanh Vân đang định nói,
nhưng lão nhân tiếp :

– Sau khi Tam Bí phát minh giải
dược, vì quá ít người biết, cho nên ta rất lo cho việc ngươi trúng độc…

Bỗng có tiếng cười vang :

– Đệ tử của Thần Bí Nhân không biết
phép giải độc là chuyện dĩ nhiên.

Lời chưa dứt một bóng người đã đứng
trước mặt Đông Phương Thanh Vân. Đó là một thiếu nữ chừng hai mươi tuổi, dung
nhan mỹ lệ mê hồn. Sự xuất hiện của nàng bất ngờ đối với cả lão nhân.

– Ngươi là ai?

– Là một trong Bát Linh của Tử Phủ
mê điện.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ thầm :

“Lão nhân bảo sau khi xuất hiện
người của Thái Cực bang sẽ có người của Mê điện. Hóa ra đúng vậy?”

Lão nhân hỏi :

– Có gì làm tín vật?

Thiếu nữ rút trong túi ra một tấm
kim bài hình tròn, đưa cho lão nhân. Lão nhân chăm chú xem mặt sau rồi trả lại
thiếu nữ, gằn giọng hỏi :

– Ngươi đến làm gì?

– Để giải độc cho Đông Phương Thanh
Vân, nghĩa là cũng giống như mục đích xuất hiện của lão trượng, không muốn Tam
Bí xuất hiện võ lâm.

Lão nhân nói :

– Ta để ý theo dõi ngươi đã nửa
tháng nay, ngươi biết chứ?

Thiếu nữ đáp :

– Biết, do Đông Phương tướng công
giao đấu với Quỷ lâm, đến khi lão trượng đột ngột xuất hiện võ lâm, cố làm ra
vẻ thần bí, tiểu nữ cũng để ý theo dõi lão trượng.

– Ta biết, dụng ý của ngươi là gì?

– Là muốn biểu thị Mê điện biết Đông
Phương tướng công bị trúng độc nên muốn giải cứu.

– Ngoài ra có ý định biểu thị võ
công hay không?

– Không?

Đông Phương Thanh Vân bỗng đứng dậy
nói :

– Tại sao Vân mỗ lại phải nhờ cô
nương giải độc?

Bỗng có tiếng cười vang trời :

– Đúng, Thiếu chủ của lão phu nói
đúng, không cần.

Trong tiếng cười, năm bóng người do
Tích Thư Nhân dẫn đầu đã tới. Tích Thư Nhân quì trước mặt Đông Phương Thanh Vân
nói :

– Bẩm Thiếu chủ, các tùy tùng theo
sát thiếu nữ kia mà đến.

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc, xem
ra khinh công của nhóm tùy tùng còn cao hơn cả lão nhân và thiếu nữ kia. Lão
nhân sa sầm mặt, thiếu nữ thì biến sắc.

Đông Phương Thanh Vân đỡ Tích Thư
Nhân dậy, nói :

– Bình thân, ngươi vô tội.

Tích Thư Nhân đứng dậy nói :

– Bẩn Thiếu chủ, đừng nghe hai người
này nói năng bá đạo.

Lão nhân gật gù :

– Tuy bá đạo, nhưng cũng đúng mấy
phần đấy. Điều hiển nhiên là ngươi, tên phản đồ của Mê điện, dám xuất hiện
trước mặt người của Mê điện.

– Bẩm Thiếu chủ, điểm này chủ nhân
đã đem ba tùy tùng rời Mê điện để trao đổi điều kiện, nếu không, làm sao Mê
điện được Giao Long bát chưởng?

Đông Phương Thanh Vân “à”
khẽ một tiếng.

Vậy là rõ, phụ thân chàng đã đem
Giao Long bát chưởng đổi cho Mê điện lấy sự an toàn cho Tích Thư Nhân.

Đông Phương Thanh Vân hỏi lão nhân :

– Lão trượng có biết rõ địa điểm
phần đà của Địa Mộ giáo ở Trung Nguyên chăng?

– Đương nhiên biết

– Nó ở đâu?

– Cách phủ Khai Phong chừng mười dặm
về phía Đông, ngươi có cừu hận với Địa Mộ giáo chủ, muốn báo cừu phải không? Ta
sẽ dẫn ngươi đi.

Mê điện thiếu nữ nói :

– Đừng đi, hiện ở đó chỉ có một mình
Lãnh Huyết Diễm Nữ, còn những kẻ khác đi cả rồi.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi
:

– Thế Địa Mộ giáo chủ đi đâu?

– Bỏ trốn rồi?

Tích Thư Nhân vui mừng nói :

– Bẩm Thiếu chủ, chúng ta đang cần
tìm chỗ cư trú cố định, nơi ấy chẳng phải là địa điểm quá tốt hay sao?

Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :

– Đó là căn cứ của người khác, chúng
ta chiếm lấy làm gì?

Tích Thư Nhân gật đầu :

– Phải, bẩm Thiếu chủ, chúng ta về
Thiếu Lâm tự thôi?

Đông Phương Thanh Vân nghĩ một chút,
đáp :

– Được, chúng ta đi?

Đoạn phóng về Thiếu Lâm tự.

Nhóm Tích Thư Nhân phóng theo chàng,
lão nhân cũng đi theo. Mê điện thiếu nữ ngạc nhiên, chạy về phía núi Võ Đang.

Đến phòng phương trượng, Tích Thư
Nhân trầm giọng nói :

– Bẩm Thiếu chủ, người kia vẫn bám
theo?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu :

– Ta biết, nhưng nếu các ngươi tiếp
tục giấu giếm, thì có ngày ta sẽ rời bỏ các ngươi mà đi. Thử nghĩ tại sao ta
phải bôn ba vất vả như thế? Chỉ vì các ngươi không chịu nói rõ cho ta biết thân
thế của ta.

Tích Thư Nhân hoảng sợ :

– Bẩm Thiếu chủ, điều này…

Đông Phương Thanh Vân ngắt lời,
giọng cảm động :

– Ta có phải là hậu duệ của Tam Bí
hay không?

Tích Thư Nhân tái mặt, quì xuống nói
:

– Bẩm Thiếu chủ, vấn đề này không
thể hồ nghi Đông Phương Thanh Vân nắm chặt Tích Thư Nhân :

– Lấy gì chứng thực?

Tích Thư Nhân vội đáp :

– Sư tôn từng dự liệu việc này, nên
có ghi chữ trong chuỗi ngọc đeo ở cổ Thiếu chủ, Thiếu chủ chứ đập vỡ nó sẽ minh
bạch ngay Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc :

– Thật ư?

Đoạn đập vỡ viên ngọc lớn nhất, thấy
lòi ra một mẫu giấy. Tích Thư Nhân vội kêu lên :

– Phải phòng thủ nghiêm mật căn
phòng này trong phạm vi năm trượng. Thiếu chủ cố xem cho kỹ.

Đoạn chạy ra trước. Bốn người kia
cũng chạy ra theo. Đông Phương Thanh Vân vội mở mảnh giấy ra, bỗng có tiếng
quát lớn :

– Dừng bước?

Tiếp đó, có tiếng nói vang như sấm :

– Môn hạ của Tam Bí là cái thá gì?
Tiếp chiêu?

Đông Phương Thanh Vân không ngờ sắp
biết rõ thân thế của mình, lại có kẻ ngang nhiên xông vào. Chàng bèn cất mảnh
giấy bước ra khỏi phòng quan sát.

Ngoài kia có hai mươi bóng đen xếp
thành một hàng ngang, một nửa là thiếu nữ, một nửa là đại hán, vị lão nhân cầm
bút đứng trong đám ấy là kẻ cầm đầu.

Lão nhân thong thả tiến về phía Đông
Phương Thanh Vân.

Tích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ
chắn trước, hỏi :

– Thỉnh lão trượng nói rõ mục đích?

Lão nhân cười ha hả :

– Rất đơn giản, vì mảnh giấy Tam Bí
lưu lại mà đến. Nếu biết điều giao mảnh giấy ra thì tốt, bằng không…

Đông Phương Thanh Vân kinh hãi, võ
công người này quá cao minh, có thể nghe rõ câu chuyện trong phòng vừa rồi.
Chàng bước lên ngay hàng với Tích Thư Nhân cùng Thần Quan Tú Sĩ, hỏi :

– Tại sao lão biết?

Lão nhân sa sầm mặt :

– Làm địch nhân hay bằng hữu, hoàn
toàn tùy thuộc ở ngươi, nói thẳng ra, ta chỉ muốn biết chân tướng của Tam Bí.
Cũng nói thẳng cho ngươi biết, tối thiểu có mười người cả Thần Bí Nhân bám sát
ngươi từng bước trong vòng nửa tháng nay.

– Bám sát Vân mỗ ư?

– Phải, tùy tùng của ngươi có thể
ứng phó với Ma cung, Quỷ lâm nhưng không là gì so với môn hạ của Thần Bí Nhân.

Đông Phương Thanh Vân nghe vậy cả
giận, quát :

– Được, được, có giỏi cứ việc xuất
chiêu.

Tích Thư Nhân nói nhỏ :

– Thiếu chủ hà tất xuất thủ. Thì cứ
lệnh cho Bạch Sa Nhân ứng chiến.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

– Bạch Sa Nhân ở đâu?

– Ở sau lưng Thiếu chủ.

Lão nhân cười vang :

– Kẻ nào dám đóng giả môn đồ của
Thần Bí Nhân?

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc.
Phía sau chàng có tiếng cười lạnh :

– Ai bảo ta đóng giả?

Một bóng người từ xa vọt tới cạnh
chàng. Kỳ quái, lão nhân này có tướng mạo, phong thái y hệt lão nhân cầm bút kia.
Lão nhân vừa đến, nói với lão nhân kia :

– Chút nữa thì ta lỡ đại sự, ta vừa
tới Thiếu Lâm tự được vài bước, đột nhiên cảm thấy có chuyện không hay, thì ra
là ngươi? Tại sao ngươi lại vỗ ngực tự xưng là môn hạ của Thần Bí Nhân.

Lão nhân đến trước sa sầm mặt, chỉ
ngón tay vào bên thái dương mình, lạnh lùng hỏi :

– Ngươi hẳn biết ta là ai chứ?

Lão nhân đến sau cười vang :

– Ta chẳng cần biết ngươi là ai?

Lão nhân đến trước nói :

– Vậy thì hãy tiếp chiêu?

Đoạn đẩy ra song chưởng. Một luồng
kình phong ào ào phóng đi.

Lão nhân đến sau cười khảy nói :

– Các ngươi coi đây?

Rồi lắc mình một cái, chỉ thấy lão
nhân đến trước và hai mươi người của lão cũng ngã rạp cả xuống, song họ chồm
dậy ngay.

Tích Thư Nhân nói :

– Bẩm Thiếu chủ, chúng ta mặc họ
giao đấu, thỉnh Thiếu chủ trở vào phòng xem mảnh giấy của chủ nhân.

Đông Phương Thanh Vân gật đầu :

– Phải đấy, nhưng ta có một nghi
vấn, trong hai lão nhân, ai là môn hạ thật sự của Thần Bí Nhân?

– Bẩm Thiếu chủ, cả hai lão giống
nhau quá?

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

– Thế họ đóng kịch ư?

– Bẩm không, một lão là Quỷ Ảnh
Nhân, một lão là Âm Dương Quỷ, hai lão Quỷ cùng đi với nhau thì không làm nên
việc gì cả, huống hồ chúng ta có Bạch Sa Nhân ở đó.

Đông Phương Thanh Vân nhìn phía sau
lưng chẳng có ai.

Chẳng lẽ Tích Thư Nhân nói sai. Tích
Thư Nhân hiểu ý đáp :

– Bạch Sa Nhân đi rồi?

– Đi rồi? Tại sao?

– Bẩm Thiếu chủ, một khi Quỷ Ảnh
Nhân đã tới thì coi như ổn rồi, nên Bạch Sa Nhân đi luôn.

– Tại sao không gặp ta?

– Vạn bất đắc dĩ mới phải xuất hiện,
huống hồ sau khi Bạch Sa Nhân xuất hiện, tình hình sẽ càng nghiêm trọng thêm.

– Tại sao?

– Thiếu chủ cứ đọc mảnh giấy của chủ
nhân sẽ rõ.

Đông Phương Thanh Vân nghi vấn :

– Ngươi bảo Quỷ Ảnh Nhân là người
của chính phái ư?

– Thưa phải.

– Tại sao Quỷ Ảnh Nhân phải giả làm
môn đồ của Thần Bí Nhân?

– Vì có liên quan đến việc của Tam
Bí.

– Việc gì của Tam Bí? Tam Bí đối với
võ lâm quan trọng thế ư?

– Thưa phải, liên quan đến sinh tử
của võ lâm.

– Ta không hiểu nổi.

– Thế sự hư hư thực thực, Thiếu chủ
cứ đọc xong mẫu giấy của chủ nhân sẽ rõ.

Lúc này nghe Quỷ Ảnh Nhân quát :

– Gã kia, lột mặt nạ ra coi?

Âm Dương Quỷ đưa tay gở mặt nạ, lộ
ra một bộ mặt cực kỳ xấu xí, đoạn quát :

– Ngươi dám vuốt râu hùm ư?

Quỷ Ảnh Nhân đáp :

– Đến chủ nhân của ngươi ta còn
không coi ra gì, nữa là hạng tốt đen như ngươi.

Thế là đôi bên lại lao vào nhau giao
đấu kịch liệt.

Tích Thư Nhân nói :

– Bẩm Thiếu chủ, xem chừng hai người
ấy đấu vài trăm hiệp chưa phân thắng bại.

Đông Phương Thanh Vân gật đầu :

– Ta vào phòng thôi.

Đoạn chạy vào phòng.

Tích Thư Nhân nói nhỏ :

– Tiêu cô nương, sau khi vào phòng,
cô nương cứ mặc bọn họ tự giải quyết với nhau ở ngoài này.

Tiêu Phụng Hoàng lướt nhanh vào
phòng. Tích Thư Nhân, Thần Quan Tú Sĩ, Quỷ Tinh Linh đứng vây bên ngoài phòng
để bảo vệ cho Đông Phương Thanh Vân.

Đông Phương Thanh Vân vào phòng, lập
tức lấy mảnh giấy ra xem, thấy mảnh giấy viết chi chít những dòng chữ ngay
ngắn, đẹp đẽ, bút lực mạnh mẽ :

“Những lời viết cho Thanh Vân
nhi tử của ta dưới đây là tâm huyết của ta, có thể nói là mực được máu và lệ
hòa thành. Khi viết thư này, ngươi còn nằm trong nôi, lòng ta đau đớn khôn
cùng. Vì không muốn để lụy vào ngươi, ta phải xa ngươi đi nơi khác.

Đó là việc vạn bất đắc dĩ. Khi ngươi
lớn lên sẽ hiểu. Lúc này thời gian gấp rút, ngươi còn quá thơ dại. Mẫu thân
ngươi gặp nhiều việc rắc rối, phải ẩn mình lánh võ lâm.

Giang hồ lắm hiểm trá, thật giả khó
lường. Khi ngươi đọc thư này, ngươi đã phải nghe bao lời giả trá về thân thế
của mình? Vậy là hậu duệ của Tam Bí, đặc biệt thuộc hàng kỳ nhân…

… Ta biết ngươi sẽ là hài tử hiếu
thuận, mong sớm đoàn tụ gia đình, hiện tại nghe mẫu thân ngươi nói là ngươi
chịu khó đọc sách, luyện võ, mẫu thân ngươi đã an bài cho ngươi đâu vào đó.

Trước hết ngươi hãy thuộc kỹ khẩu
quyết, nắm vững Lục Giáp chân kinh, trong đó ghi toàn bộ kinh văn tuyệt học.
Lục Giáp chân kinh là những tuyệt kỹ tối cao của võ lâm mà phụ thân ngươi sưu
tập, nghiền ngẫm tinh hoa mà viết ra, công có bốn môn. Một là Phật học Bát Nhã
(Ban Nhược) Mật La thần công. Cách luyện tập có ghi rõ trong sách.

Hai là kiếm pháp Tu La lục chiêu. Ba
chiêu đầu ngươi đã biết, ba chiêu sau là tuyệt kỹ tối cao của kiếm pháp, sau
khi nắm vững sẽ thành vô địch.

Những khi gặp kẻ cực kỳ hiểm ác, hãy
nên sử dụng.

Thứ ba là chưởng pháp, chỉ có một
chiêu gọi là Vạn Lưu Quy Tông, thiên hạ không ai địch nổi, chiêu này nó vừa là
vương đạo cũng là bá đạo, học xong tự ngươi sẽ rõ.

Cuối cùng là khinh công, là Thiên hạ
thần bộ, phải dày công luyện tập mới thành.

Ngoài ra, ta tặng ngươi một thanh
bảo kiếm, gọi là Vương kiếm, tuy không nổi danh bằng Ấu dương kiếm, nhưng quí
giá hơn nhiều. Đương nhiên hiện tại ngươi đã bắt đầu vào vòng nguy hiểm, cho
nên mấy thứ võ công kia phải gấp rút hoàn thành trong thời gian ngắn. Sau đó
tìm gặp một người được thiên hạ tôn là Thần Bí Nhân. Người ấy là ai? Tích Thư
Nhân tùy tùng sẽ nói cho người biết.

Lục Giáp chân kinh cất trong gùi của
Tích Thư Nhân. Sau khi lấy nó ra, hãy bảo Tích Thư Nhân hủy chiếc gùi đi và
khôi phục lại diện mục.

Vương kiếm đặt trong cỗ quan tài của
Thần Quan Tú Sĩ. Trong cỗ quan tài ấy có một nữ nhân, đó là di nương của ngươi,
nàng đã luyện được một loại thần công, tự nguyện chui vào quan tài, sau khi
ngươi mở nắp quan ra, nàng sẽ luôn luôn ở bên cạnh ngươi, bảo vệ chiếu cố
ngươi. Có nàng, ngươi không còn ngại gì hết.

Nàng sẽ nói cho ngươi biết, tìm gặp
Thần Bí Nhân để làm gì.

Thư đến đây, ta đã tận tình nói hết
với ngươi. Mong ngươi thể lượng cho ta, sớm luyện xong thần công để gia đình
đoàn tụ, chung hưởng niềm vui.

Tái bút : Nói cho Tích Thư, Thần
Quan tùy tùng nhớ khẩu quyết : Tam Bí Bất Bí.

Phụ thân”

Đọc thư, Đông Phương Thanh Vân xúc
động, bất giác ứa nước mắt. Tuy trong thư không nói nguyên nhân gia đình tan
nát, nhưng lời lẽ chứng tỏ phụ thân chàng luôn nhớ đến chàng.

Bên ngoài bỗng có tiếng thét lớn,
Đông Phương Thanh Vân giật mình, chàng bèn xé vụn mảnh giấy, chạy ra ngoài.

Tích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ
tiến lại bên chàng, vội hỏi :

– Bẩm Thiếu chủ, chủ nhân có lệnh dụ
gì cho chúng tùy tòng chăng?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu đáp :

– Có, Tam Bí Bất Bí.

Tích Thư Nhân, Thần Quan Tú Sĩ cùng
quì xuống :

– Tuân lệnh dụ của Thiếu chủ?

Đông Phương Thanh Vân đỡ họ dậy, hỏi
:

– Như vậy là các ngươi đều biết ư?

Tích Thư Nhân đáp :

– Đúng vậy, Thiếu chủ.

Đoạn quay sang phía Thụ Thi Chiêu
Hồn nói :

– Thụ Thi Chiêu Hồn đẩy lui địch
nhân.

Thu Thị Chiêu Hồn đáp :

– Được…

Đoạn lão kêu rít mấy tiếng :
“Ò, ò, đói rồi…”. Đến lần thứ ba thì giọng lão cao vút tận mây.

Tiếng kêu vừa dứt, Quỷ Ảnh Nhân và
Âm Dương Quỷ đang giao đấu với nhau đều thối lui mấy bước và ngã phịch xuống
đất, mắt trợn trừng, Thụ Thi Chiêu Hồn xông tới chỗ hai lão quỷ.

Đông Phương Thanh Vân chợt gọi :

– Thụ Thi Chiêu Hồn hãy khoan…

Thụ Thi Chiêu Hồn quả nhiên dừng
lại, nói :

– Tuân lệnh Thiếu chủ…

Tích Thư Nhân cất giọng sang sảng :

– Các vị bằng hữu, sự thực nhãn tiền
các vị đều đã thấy, hậu duệ của Tam Bí từ bi, nhân đức, không vô cớ đả thương
người. Hiện tại các vị hãy mau rút đi. Nếu không để Thiếu chủ của lão phu nổi
giận thì đừng có trách.

Âm Dương Quỷ bỗng chồm dậy lao về
phía Đông Phương Thanh Vân. Chàng thấy gã này không biết đạo lý, bèn tiến lên
ba bước, tay hữu tống mạnh ra một chưởng.

Chưởng lực uy vũ di sơn đảo hải,
kình phong như bão táp ập về phía Âm Dương Quỷ.

Âm Dương Quỷ chạy đến nửa đường,
thấy vậy liền giơ hai tay đẩy mạnh ra hai chưởng tiếp chiêu.

Bùng? Một tiếng nổ vang như sấm Đông
Phương Thanh Vân bị đẩy lùi hai bước. Còn Âm Dương Quỷ thì bị văng dội lại hơn
ba trượng, ngã vật xuống ngất lịm.

Kỳ quái là hai chục người của gã
chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng quay đầu rời Thiếu Lâm, bỏ mặt Âm Dương Quỷ nằm
đó.

Lúc đó Quỷ Ảnh Nhân gằn giọng hỏi :

– Tích Thư Nhân, làm sao ngươi biết
ta không phải là môn đồ của Thần Bí Nhân.

Tích Thư Nhân cười ha hả :

– Ngươi là Quỷ Ảnh Nhân, đến đây làm
gì vậy?

– Ta chỉ muốn hỏi một việc thôi.

Đông Phương Thanh Vân lên tiếng :

– Việc gì vậy?

Quỷ Ảnh Nhân nói :

– Ngươi có phải là hậu duệ của Tam
Bí hay không?

– Đương nhiên là phải.

Quỷ Ảnh Nhân lắc lắc đầu, chạy về
phía Âm Dương Quỷ, đá cho hắn một cái văng xa ba trượng nói :

– Đi thôi, chẳng lẽ ngươi còn định
ngủ lại ở Thiếu Lâm tự hay sao?

Đoạn quay lại, cao giọng hỏi :

– Thật vậy ư?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Chẳng lẽ là giả?

Quỷ Ảnh Nhân nói lẩm bẩm :

– Quái sự năm nào cũng có, riêng năm
nay quá nhiều. Tam Bí có hậu duệ, thật là thiên hạ khó tin. Tam Bí, Tam Bí, Bí
cái gì?

Vừa nói vừa quẳng chiếc bồ, cây bút
đi rồi bỏ chạy. Đúng lúc ấy, Âm Dương Quỷ tỉnh lại, đứng dậy và chạy theo sau
Quỷ Ảnh Nhân.

Họ đi rồi, Tích Thư Nhân mới nói :

– Bẩm Thiếu chủ, Thiếu chủ đã có thể
luyện được thần công.

Đông Phương Thanh Vân gật đầu nói :

– Chúng ta nên đi tìm một bí động,
nếu không e bị quấy nhiễu.

– Bẩm Thiếu chủ, chúng ta hãy tạm
đến Phân đà của Mộ Địa giáo ở Trung Nguyên.

– Ngươi biết địa điểm hay không?

– Thưa không, Chẳng lẽ ngay cả Thiếu
chủ cũng chưa biết?

– Phải, thế thì chúng ta có thể vào
Thanh Chuung.

– Chúng ta nên đi ngay thôi, đừng để
chậm trễ.

– Hãy khoan, ta trúng Anh Túc hương
làm sao đây?

Tích Thư Nhân cười :

– Độc dược của Ngũ môn làm sao hại
nổi Thiếu chủ.

– Ngươi bảo ta sẽ không sao ư?

– Bẩm Thiếu chủ, tuy Thiếu chủ trúng
độc, nhưng nếu luyện được thần công chính tông tối cao thì có thể vận công trừ
độc.

 

 

Khai Phong là thủ phủ của tỉnh Hà
Nam, Đông Phương Thanh Vân tới đây lúc trời sắp tối, chàng một mình vào khách
sạn Đại Hưng dùng bữa. Sau mấy ngày đường vất vả, ăn xong chàng định đi ngủ,
bỗng có tiếng nói sau lưng.

– Huynh đài, có thể ngồi bàn này
được chăng?

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc đáp
:

– Thỉnh tọa, tại hạ chính đang rời
bàn.

Chàng quay nhìn, thấy một thiếu niên
trạc tuổi mình. Chàng ta nói :

– Đáng tiếc?

– Đáng tiếc ư?

– Đúng vậy. Tại hạ đang muốn kết
giao bằng hữu với huynh đài.

Đông Phương Thanh Vân cả nghi, vừa
mới gặp người kia đã nói vậy, bèn đáp :

– Đáng tiếc thật. Tại hạ ăn xong
rồi, phải đi thôi.

Thiếu niên mỉm cười :

– Tại hạ có điều muốn báo tin cho
huynh đài, mong huynh đài ở lại.

Kỳ quái, hắn muốn điều khiển ta ư?
Nực cười, nhưng nghĩ lại, thiếu niên kia có thân pháp khinh công quá cao, hắn
đến sát cạnh mà chàng không hay biết, hắn là gã có ý đồ gì, chàng bèn nói :

– Muốn báo tin gì, thỉnh cứ nói?

Vừa đứng dậy, chàng lại ngồi xuống.

Thiếu niên gật đầu mỉm cười. Lúc ấy
tiểu nhị mang rượu tới, thiếu niên rót rượu, nâng chung :

– Huynh đài, thỉnh cạn chén.

Đoạn nốc cạn chung rượu.

Đông Phương Thanh Vân cũng không
khách khí, cạn chung rượu, rồi hỏi :

– Thỉnh có gì cứ cho biết?

– Khoan, hãy cạn chén nữa?

Nói rồi lại nốc cạn chung rượu.

– Thỉnh cho biết tin?

– Huynh đài có phải là Đông Phương
Thanh Vân, gần đây uy danh lừng lẫy võ lâm?

– Không sai?

– Cũng là hậu duệ của Tam Bí?

– Chính vậy, thỉnh quý tính đại danh
của huynh đài.

– Tại hạ là Gia Cát Phụng Tiết. Nghe
khẩu khí, tựa hồ huynh đài quá miễn cưỡng ngồi lại. Huynh đài nóng lòng muốn
nghe tin lắm phải không?

– Đương nhiên, nhưng nếu huynh đài
không nói, tại hạ cũng chẳng ép.

Thiếu niên tựa hồ thích chí, cười
vang :

– Thật ư?

Đông Phương Thanh Vân ngồi lại là để
nghe tin, song đã nói câu vừa rồi, đâu thể rút lại, bèn điềm nhiên đáp :

– Đương nhiên.

Thiếu niên cao hứng rót rượu :

– Tại hạ thán phục phong độ của
huynh đài, nào, xin hãy cạn chén.

Đông Phương Thanh Vân cần chấm dứt,
bèn đứng dậy :

– Tại hạ có yếu sự, xin cáo biệt.

Thiếu niên ngạc nhiên :

– Thì ra huynh đài nói dối. Ban nãy
tại hạ nghe huynh đài bảo tiểu nhị dọn một phòng yên tỉnh để huynh đài nghỉ
ngơi, nay lại bảo có yếu sự phải đi, thế là lừa người ư?

Đông Phương Thanh Vân khó chịu, liền
ngồi xuống hỏi :

– Huynh đài chú ý đến tại hạ lắm
phải không?

– Đương nhiên.

– Vì sao?

– Vì huynh đài là Đông Phương Thanh
Vân, hậu duệ của Tam Bí.

– Như vậy tại hạ có tội hay sao?

– Hoàn toàn không, nhưng mục tiêu
của huynh đài quá lộ liễu.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ một chút
cười cười nói :

– Hẹn ngày sau tái ngộ.

Rồi chàng đứng dậy, bỏ về phòng ngủ.
Chàng thấy thiếu niên kia rất khả nghi, phải dè chừng cẩn thận.

Khoảng canh hai đêm đó, có bóng
người bay qua song cửa vào phòng. Tiếp đó, thêm hai bóng người nữa bay vào.

Đông Phương Thanh Vân mở to mắt
nhìn, thì đó là Tích Thư Nhân, Quỷ Ảnh Nhân và người tự xưng Gia Cát Phụng
Tiết.

Tích Thư Nhân đứng bên giường Đông
Phương Thanh Vân, Quỷ Ảnh Nhân và Gia Cát Phụng Tiết thì ung dung ngồi xuống
ghế, như không có chuyện gì hết. Cứ thế hồi lâu, Đông Phương Thanh Vân bèn trở
dậy, bảo Tích Thư Nhân :

– Tích Thư tiền bối, ngồi xuống đi.

– Đa tạ Thiếu chủ cho phép.

Đoạn ngồi xuống cạnh Đông Phương
Thanh Vân. Bốn người im lặng hồi lâu, cuối cùng Tích Thư Nhân nói :

– Đã khuya lắm rồi, mọi người ngủ
cả, không tiện kêu trà, thỉnh hai vị lượng thứ.

Gia Cát Phụng Tiết và Quỷ Ảnh Nhân
hơi cúi đầu đáp lễ.

Tích Thư Nhân thấy hai người ấy im
lặng, bèn hỏi :

– Nhị vị quý khách có gì chỉ giáo?

Quỷ Ảnh Nhân không động tỉnh, Gia
Cát Phụng Tiết nghĩ hồi lâu mới đáp :

– Tại hạ đến để báo tin.

Tích Thư Nhân hơi ngạc nhiên :

– Thỉnh cho biết tin gì?

Gia Cát Phụng Tiết nói :

– Vài hôm rày nghe đồn tướng công có
thanh Vương kiếm và bộ Lục Giáp kinh đúng vậy không?

Đông Phương Thanh Vân giật mình,
nhưng lập tức trấn tĩnh, chỉ hơi mỉm cười.

Bộ hồng y của Tích Thư Nhân khiến
người khác không thể thấy được sắc diện, Tích Thư Nhân hỏi bằng giọng điềm
nhiên :

– Đã là lời đồn, há lại đáng tin?

Quỷ Ảnh Nhân lắc đầu :

– Lão có biết tin ấy do ai truyền
không?

– Ai vậy?

– Đại đệ tử của Thần Bí Nhân, Quái
Sấu đó?

– Quái Sấu?

– Chính thế?

Đông Phương Thanh Vân thấy Tích Thư
Nhân thất sắc, bèn hỏi :

– Quái Sấu là người như thế nào?

Tích Thư Nhân đáp luôn :

– Là đại đệ tử của Thần Bí Nhân, võ
công cao siêu khôn lường, khinh công thượng thừa, cũng bán chính bán tà như
Thần Bí Nhân.

Gia Cát Phụng Tiết cười to :

– Cứ theo lời Quái Sấu, lão ta đã
đọc thư của Tam Bí, tiết lộ Lục Giáp chân kinh giấu trong gùi của Tích Thư
Nhân, còn Vương kiếm và di nương của huynh đài thì đều ở trong chiếc quan tài,
có đúng vậy chăng?

Đông Phương Thanh Vân giật mình cả
kinh. Lời đồn quả không sai. Nhưng do đâu Qúai Sấu biết điều đó? Trời đất,
chẳng lẽ lúc chàng đọc thư, Quái Sấu đã lẽn vào ngó trộm? Nếu thế võ công của
Quái Sấu cao cường hơn các tùy tòng của chàng quá nhiều.

Tích Thư Nhân lạnh lùng hỏi :

– Dám hỏi các hạ, Quái Sấu còn nói
những gì?

Gia Cát Phụng Tiết cười :

– Quái Sấu còn nói huynh đài lần này
muốn vào Thanh Chủng luyện xong võ công chân kinh, sau đó sẽ đi gặp Thần Bí
Nhân đúng chưa.

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng đáp
:

– Đúng hay không đó là chuyện riêng
của gia đình tại hạ, ngoại nhân không nên can thiệp. Chẳng lẽ huynh đài vì
chuyện đó mà đến đây.

– Chính vậy?

Đông Phương Thanh Vân cười khảy :

– Lời của Quái Sấu câu nào cũng
đúng. Vân mỗ sẵn sàng nghênh tiếp hai vị huynh đài xuất thủ.

Lúc này một bóng người vụt vào phòng
đó là Thần Quan Tú Sĩ.

Thần Quan Tú Sĩ đứng sau lưng Thiếu
chủ và Tích Thư Nhân.

Quỷ Ảnh Nhân kinh ngạc, cung kính và
hoảng hốt nói :

– Thật là chuyện khó ngờ?

Gia Cát Phụng Tiết cười :

– Nếu tại hạ đến đây để đoạt Lục
Giáp chân kinh và Vương kiếm thì há lại đường hoàng tự nhiên thế này?

Đông Phương Thanh Vân có con mắt
tinh tường, há không nhận biết gã thiếu niên này là kẻ gian giảo, thâm hiểm,
đánh vào lòng người, bèn cười khảy :

– Vậy thì tại hạ lầm?

Thiếu niên đắc ý nói :

– Người lần này tham gia cưỡng đoạt
Lục Giáp chân kinh và Vương kiếm của huynh đài là môn hạ của Thánh Chỉ giáo,
thử nghĩ sự thể quá nghiêm trọng đó.

Đông Phương Thanh Vân không biết
Thánh Chỉ giáo là gì, lộ vẻ ngơ ngác hỏi :

– Sự thể nghiêm trọng ư?

Thiếu niên tiếp :

– Địa Tôn, Nhân Tôn, hai người ấy đã
gia nhập Thánh Chỉ giáo. Bát Linh của Tử Phủ mê điện, mười hai kim thoa của
Thái Cực bang toàn là những nhân tài, nếu tất cả bọn họ bao vây thì khác gì
thiên la địa võng.

Đông Phương Thanh Vân vờ sợ hãi nói
:

– Đúng là mình đồng da sắt có chắp
cánh cũng không thoát.

Tích Thư Nhân thấy Thiếu chủ của
mình vốn không sợ trời đất là gì, nay lại khiếp đảm sợ bọn kia bao vây, mất cả
dũng khí như thế, thì tùy tòng còn gì chí khí. Nghĩ vậy lão rất lo lắng.

Nên biết việc này quan hệ đến sự
sống còn của Tam Bí. Nếu Lục Giáp chân kinh và Vương kiếm bị mất đi, thì dù Tam
Bí có xuất hiện cũng chẳng thể làm bá chủ võ lâm.

Tích Thư Nhân lo bảo vệ Thiếu chủ,
khi Thiếu chủ đọc thư, kẻ nào có thể qua mắt lão mà nhòm trộm được thử kia chứ?

Chỉ có môn đệ của Thần Bí Nhân là
Quái Sấu. Thần Bí Nhân đã lệnh cho m

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+