Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Âm Dương Tam Thư Sinh – Chương 20:Tam nguyên Vương kiếm 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đông Phương Thanh Vân hỏi gã thiếu
niên cuối cùng là Thần Bí Nhân hay là Quái Sấu. Thiếu niên tái mặt, Tích Thư
Nhân vội đứng bật dậy, sẵn sàng động thủ, tình thế trong phòng trở nên căng
thẳng.

Đông Phương Thanh Vân vẫn ngồi, hai
mắt giận dữ quan sát Gia Cát Phụng Tiết.

Gã nói :

– Tại hạ thán phục huynh đài cơ trí
siêu quần. Nói thẳng ra, tại hạ là Quái Sấu.

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng, chỉ
có Quỷ Ảnh Nhân đứng bật dậy cả giận quát :

– Tên tiểu tử này hóa ra đánh lừa
ta.

Quái Sấu cũng đứng dậy, giận dữ :

– Ngươi dám kêu ta là tiểu tử, ngươi
nên biết ta là Quái Sấu, khôn hồn thì ngồi xuống, chẳng lẽ ngươi chưa biết động
tới Quái Sấu thì hậu quả thế nào ư?

Quỷ Ảnh Nhân mặt trắng bệch, ngần
ngừ ngồi xuống, nói :

– Ta cảm thấy dường như ngươi mạo
xưng mà thôi.

Quái Sấu không thèm để ý đến lời Quỷ
Ảnh Nhân, ngồi xuống đối thoại với Đông Phương Thanh Vân :

– Chẳng lẽ huynh đài còn nghi ngờ
thân phận của tại hạ?

– Đúng vậy?

– Chúng ta đã gặp nhau mấy lần?

– Hai lần.

– Huynh đài nhất định muốn biết chân
diện mục của tại hạ ư?

– Chính thế?

– Cứ bàn việc xong, tại hạ sẽ gở bỏ
mặt nạ cũng không muộn.

Đông Phương Thanh Vân cười lạnh :

– Có gì chứng thực các hạ là Quái
Sấu?

Quái Sấu nghĩ hồi lâu rồi đáp :

– Huynh đài đã hỏi tại hạ là Thần Bí
Nhân hay là Quái Sấu, thiết tưởng đã biết sơ bộ rồi, nay còn hỏi làm gì nữa?

– Chỉ là nghi vấn, chưa có bằng
chứng.

– Huynh đài không tin, tại hạ đành
gở bỏ mặt nạ.

Nói đoạn đưa tay gở mặt nạ. Hóa ra
đó là một trung niên tướng mạo bình thường.

Tích Thư Nhân bỗng gằn giọng :

– Thỉnh các hạ nói rõ mục đích tới
đây?

Quái Sấu đáp :

– Tích Thư huynh, đã biết tại hạ là
ai, sao còn hỏi thế?

Tích Thư Nhân thấp giọng :

– Đồ đệ Quái Sấu của Thần Bí Nhân
chẳng lẽ lại có hảo ý đối với hậu duệ của Tam Bí.

– Tại hạ muốn đàm phán trực tiếp vói
Thiếu chủ của Tích Thư huynh.

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng :

– Nói đi.

Quái Sấu nói :

– Trách nhiệm của tại hạ rất nặng
nề, gánh vác mười hai đại sự, có sáu đại sự liên quan đến Tam Bí, cho nên mục đích
tới đây của tại hạ rất đơn giản. Tại hạ muốn biết chân tướng của sáu đại sự.
Còn nếu định chiếm đoạt cỗ quan tài và cái gùi của Tích Thư Nhân thì có khó gì?

Tích Thư Nhân cười khảy :

– Cứ thử coi?

Đông Phương Thanh Vân đột nhiên hỏi
:

– Sáu đại sự là những gì?

Quái Sấu nói :

– Thứ nhất, di nương của huynh đài ở
trong cỗ quan tài có phải là đệ nhất mỹ nhân của võ lâm cách đây hai mươi năm,
tên là Tiêu Sương mỹ nhân Diệp Đại Thúy hay không?

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

– Thứ hai là gì?

– Thứ hai, kỳ thư của võ lâm, quyển
ba, bốn, năm của bộ Huyền mê ma kinh, có phải trong tay Tam Bí hay không?

– Điều thứ ba?

– Thứ ba, Tam Bí có phải là môn hạ
của Vũ Khúc hay không?

– Điều thứ tư?

– Thứ tư, Tam Bí có hậu duệ thật hay
không?

– Điều thứ năm?

– Thứ năm, Cầu Kỳ cốc và Thanh Chủng
minh, có phải là hai địa điểm của Tam Bí hay không?

– Thứ sáu?

– Thứ sáu, Tam Bí là một hay ba
người, là nam hay nữ. Tại hạ đã nói hết sáu điều, đáp hay không tùy huynh đài,
nhưng tại hạ đủ khả năng buộc huynh đài phải trả lời.

Đông Phương Thanh Vân quả quyết đáp
:

– Không thể phụng cáo?

Quái Sấu nổi sát cơ hỏi :

– Xin hỏi lần cuối, huynh đài có
chịu nói hay không?

Đông Phương Thanh Vân thong thả đứng
dậy, lạnh lùng đáp :

– Không nói? Cứ việc động thủ.

Quái Sấu nhếch mép cười :

– Đây là lữ điếm, động thủ bất tiện,
sẽ gây kinh thế hãi tục. Tại hạ khâm phục huynh đài to gan. Nói cho huynh đài
biết, khi huynh đài tới Thanh Chủng, nhất định ta sẽ đoạt Lục Giáp chân kinh và
cỗ quan tài. Hẹn gặp lại.

Đoạn phóng nhanh ra khỏi phòng.

Ngoài song có tiếng quát :

– Quái Sấu, chớ mục thị vô nhân, hãy
tiếp chiêu này của tùy tòng Tam Bí.

Rồi tất cả trở lại im ắng.

Đông Phương Thanh Vân quay đầu hỏi
Tích Thư Nhân :

– Ai ngăn cản Quái Sấu vậy?

Tích Thư Nhân đáp khẽ :

– Quỷ Tinh Linh. Thiếu chủ yên tâm,
luận về khinh công, Quỷ Tinh Linh đã đạt tới mức Đăng Phong Tạo Cấp, luận về
nội lực có Thiếu chủ ở bên cạnh, mỗi tùy tùng đều có nội lực kinh thiên động
địa.

Đông Phương Thanh Vân lo cho sự an
nguy của Quỷ Tinh Linh, định đứng dậy, Tích Thư Nhân hiểu ý, bèn nói :

– Bẩm Thiếu chủ, Thiếu chủ chỉ cần
hạ lệnh cho Quỷ Tinh Linh để cho Quái Sấu đi là được.

Đông Phương Thanh Vân bèn nói to :

– Quỷ Tinh Linh tiền bối, hãy để y
đi?

Ngoài song có tiếng đáp :

– Tùy tòng tuân pháp chỉ?

Chợt nghe hai tiếng hự hự, rồi giọng
Quái Sấu :

– Huynh đài chớ huyênh hoang, cứ hỏi
Quỷ Tinh Linh sẽ biết mọi chuyện? Ta đi đây?

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng đáp
:

– Thứ cho không thể tiễn?

Có tiếng bên ngoài :

– Quỷ Tinh Linh sư đệ, mau vận công
trị thương, có huynh bảo vệ đây Đông Phương Thanh Vân đoán rằng võ công của
Quái Sấu cao hơn Quỷ Tinh Linh.

Lúc này Quỷ Ảnh Nhân lên tiếng :

– Lời Quái Sấu không sai, Tam Bí là
một hay ba người, là nam hay nữ, thật khó hiểu.

Đông Phương Thanh Vân gằn giọng :

– Chẳng ai được đoán lung tung về
Tam Bí, kể cả lão?

Quỷ Ảnh Nhân biến sắc, trầm mặc một
hồi, rồi nói :

– Cũng phải, Tam Bí là cứu tinh của
võ lâm, nếu không có Tam Bí thì võ lâm sớm đã diệt vong, sinh linh khốn đốn. Lẽ
ra không nên nghi vấn, nhưng lại cứ sinh hiếu kỳ.

Nói đoạn khẽ thở dài.

Đông Phương Thanh Vân lúc này mới
hiểu vị lão nhân này quả thật chân tâm thán phục phụ thân chàng. Có câu người
kính ta, ta kính người. Đông Phương Thanh Vân chợt có hảo cảm với Quỷ Ảnh Nhân,
bèn nói :

– Lão trượng quá khen.

Quỷ Ảnh Nhân nói :

– Có gì là quá? Thời kỳ Tam Bí toàn
thịnh, bất cứ nơi nào xuất hiện kẻ ác, có người nhắc đến Tam Bí, là kẻ ác lập
tức chùn tay?

– Chẳng lẽ nhờ vậy mà Tam Bí nổi
danh?

– Có thể nói như vậy, nhưng mấy ai
được diện kiến Tam Bí? Lão phu đánh cuộc, ngay các môn hạ của Tam Bí cũng vị
tất được thấy chân diện mục của Tam Bí, phải vậy không?

Lão quay sang như hỏi Tích Thư Nhân,
Tích Thư Nhân gật đầu :

– Đúng thế?

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi
:

– Thế thì việc ngươi bảo đã gặp phụ
thân ta mười hai lần ở Thiếu Lâm tự chẳng lẽ là giả ư?

Tích Thư Nhân đáp :

– Việc đến nước này, bẩm Thiếu chủ,
cứ lời sư tôn nói, thì Tam Sinh, xếp trước Tam Bí, là Sinh Tử Sinh Đông Phương
Thần Nghiêu, Phục hổ sinh Hoàng Phổ Duy, Tọa Long sinh Thượng Quan Tường, có
một người hộ vệ Bạch Sa lão nhân, mỗi Tam Sinh đều có môn hạ.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

– Thế thì gia phụ không phải là Sinh
Tử Sinh ư?

– Bẩm Thiếu chủ, nhầm rồi. Thiếu chủ
là hậu duệ của Tam Bí. Trong võ lâm cứ tưởng lầm Tam Sinh là Tam Bí. Mọi việc
làm tốt đẹp của Tam Sinh được võ lâm tán thưởng đều nhân danh Tam Bí.

Hiện tại Đông Phương Thanh Vân đã
hiểu thêm nhiều điều.

Chẳng trách Quái Sấu và Quỷ Ảnh Nhân
đều hồ nghi Tam Bí là một hay ba người, là nam hay nữ, bởi võ lâm chưa một ai
được thấy Tam Bí.

Ngay cả hai mươi bốn tùy tùng của
Sinh Tử Sinh cũng đều chưa biết mặt sư tổ của họ là ai. Thật quá thần bí.

Lúc này, Quỷ Ảnh Nhân đứng dậy, nói
:

– Lão phu đi đây, tiểu oa nhi hãy
cẩn thận. Lục Giáp chân kinh và Vương kiếm không thể lọt vào tay kẻ khác, hậu
họa sẽ khôn lường.

Đông Phương Thanh Vân đứng dậy nói :

– Thỉnh lão trượng, tại hạ không đưa
tiễn.

Quỷ Ảnh Nhân cười vang :

– Hiện tại lão phu gọi người là tiểu
oa nhi, khi nào ngươi đeo Vương kiếm, lão phu sẽ quỳ xuống mà bái người làm
hoàng đế võ lâm. Tái kiến.

Đông Phương Thanh Vân bước ra, thấy
Quỷ Tinh Linh đang hành công, Thụ Thi Chiêu Hồn đứng cạnh hộ vệ, chàng mới an
tâm quay vào phòng, hỏi Tích Thư Nhân :

– Quái Sấu võ công cao hơn các
ngươi, tại sao y không dám cưỡng bức, mà lại nêu ra sáu câu hỏi?

Tích Thư Nhân đáp :

– Võ công của y cao hơn chúng tùy
tùng nhưng lại thua cỗ quan tài trên vai Thần Quan Tú Sĩ.

– Ngươi muốn nói tới di nương của
ta.

– Bẩm Thiếu chủ, tùy tùng không rõ,
chẳng lẽ trong quan tài quả thực là di nương của Thiếu chủ ư?

– Đúng thế?

Lát sau, Đông Phương Thanh Vân cùng
các tùy tùng lên đường. Hai hôm sau đã tới vùng phụ cận trấn Liễu Hà. Sáu người
đi vào một cánh rừng dày.

Mấy ngày qua đều bình an vô sự,
nhưng có nhiều dấu hiệu khả nghi, bởi vậy sau khi vào rừng, Đông Phương Thanh
Vân không dám khinh suất, nói với các tùy tùng :

– Các vị hãy cẩn thận?

Tích Thư Nhân đáp :

– Tuân lệnh?

Tiêu Phụng Hoàng đến bên cạnh chàng
nói :

– Thiếu chủ…

Đông Phương Thanh Vân quay lại nhìn
nàng, chợt thấy ngượng ngùng, Tiêu Phụng Hoàng đối với chàng đầm thắm như thế,
mà chàng như quên khuấy nàng đi, mặc dù nàng luôn luôn ở bên cạnh chàng. Chàng
bèn cầm tay nàng hỏi :

– Tiêu cô nương, có việc gì vậy?

Tiêu Phụng Hoàng đột nhiên đỏ mặt, e
thẹn nói :

– Thiếu chủ, thiếp…

Đông Phương Thanh Vân thấy sắc diện
nàng có khác, vội hỏi :

– Tiêu cô nương, có chuyện gì cứ nói
đi?

Chàng bất giác dừng bước, bốn tùy
tùng và Tiêu Phụng Hoàng cũng đứng lại. Chỉ thấy nàng đỏ mặt, không nói.

Đông Phương Thanh Vân chưa hiểu, hẳn
Tiêu Phụng Hoàng phải có việc gì trọng yếu cần nói hoặc báo cho chàng biết.
Chàng nghĩ, chợt giật mình, nửa mừng nửa lo hỏi :

– Có phải là, có phải là đã…

Tiêu Phụng Hoàng lúc này càng đỏ mặt
hơn, toàn thân nóng ran, trông càng hấp dẫn, nhưng nàng chưa biết nên nói
chuyện kia thế nào? Cuối cùng ấp úng :

– Thiếu chủ, trong động ở núi Võ
Đang, sau lần ấy, chúng ta đã có, đã có… rồi…

Đông Phương Thanh Vân chấn động toàn
thân. Trời đất? Chàng sắp được làm phụ thân. Chàng ôm chầm lấy Tiêu Phụng Hoàng
mà reo to :

– Hay quá, ta sắp được làm phụ thân,
ta sắp có nhi tử, thật bất ngờ?

Bỗng Thụ Thi Chiêu Hồn quát to :

– Bằng hữu ở phía nào hãy mau hiện
thân, sao cứ lén lút như thế, không đáng mặt nam tử hán.

Tích Thư Nhân nói :

– Chúc mừng Thiếu chủ có hậu duệ.

Lúc này Đông Phương Thanh Vân đã
mừng như đang nằm mơ, chàng cao hứng như điên, chẳng để ý gì đến xung quanh.

Tích Thư Nhân thấy vậy liền quay ra
nói lớn :

– Vị cao nhân ở phía nào, hãy mau
xuất hiện.

Đoạn hạ giọng :

– Thụ Thi sư đệ, chúng ta hãy vây
quanh Thiếu chủ.

Thế là Thụ Thi Chiêu Hồn, Thần Quan
Tú Sĩ, Quỷ Tinh Linh cùng Tích Thư Nhân đứng bốn góc xung quanh Đông Phương
Thanh Vân và Tiêu Phụng Hoàng.

Chỉ thấy mười hai thiếu nữ kiều diễm
đã vây tròn bên ngoài. Một thiếu nữ áo trắng, tay áo màu xanh, cao giọng nói :

– Không ngờ cuối cùng chúng ta lại
gặp hậu duệ của Tam Bí ở đây?

Tích Thư Nhân gằn giọng :

– Thỉnh cô nương nói rõ mục đích.

Đông Phương Thanh Vân lúc này mới
giật mình, vội đẩy nhẹ Tiêu Phụng Hoàng sang bên cạnh Tích Thư Nhân.

Thiếu nữ kia nói :

– Bọn ta đến lấy Vương kiếm và Lục
Giáp chân kinh.

Đông Phương Thanh Vân quát :

– Với tư cách gì mà đòi lấy hai thứ
đó?

Thiếu nữ cười tươi như hoa :

– Dựa vào tư cách của tệ Điện chủ có
khả năng thống lĩnh võ lâm. Vương kiếm là của bậc vương giả, tướng công tuy
thông minh, tài cán, nhưng còn ít tuổi, chưa đủ tư cách thống lĩnh võ lâm.

Đông Phương Thanh Vân gằn giọng :

– Được lắm, hãy bảo Điện chủ của
ngươi đến đây gặp bổn thiếu gia.

Thiếu nữ cười gằn, cặp mắt đong đưa
nói :

– Tướng công chưa đủ tư cách yết
kiến Điện chủ của bổn cô nương.

Đông Phương Thanh Vân cả giận, định
phát tác, nhưng nghĩ lại, muốn ứng phó có kết quả, không thể nóng giận, bèn
lẳng lặng bước lên vài bước, lạnh lùng nói :

– Để ta giáo huấn cho ngươi.

Đột nhiên chàng xông tới, vỗ chưởng
vào má phải của thiếu nữ.

Nên biết bậc quân tử thà chết không
chịu nhục. Nay bị thiếu nữ sỉ nhục như vậy, chàng bèn dồn toàn lực mà xuất thủ.

Thiếu nữ né tránh, chàng giáng tiếp
chưởng thứ hai. Không ngờ thiếu nữ thân pháp khinh linh, vừa né tránh đã lập
tức trả đòn, thế là cương đối cương, thành thế lưỡng bại câu thương.

Chỉ nghe hai tiếng hự lẫn trong
tiếng “Bình” lớn hơn?

Đông Phương Thanh Vân loạng choạng
thối lui ba, bốn bước.

Thiếu nữ cũng lảo đảo năm, sáu bước
mới đứng vững lại, trân trân nhìn chàng.

Đông Phương Thanh Vân vừa dùng Bát
Nhã Mật La thần công, lúc này mới biết nội lực của thiếu nữ còn thâm hậu hơn
chàng. Chàng gằn giọng :

– Tặc nữ, mau gọi Điện chủ của ngươi
ra đây?

Tích Thư Nhân lao đến bên cạnh chàng
nói nhỏ :

– Thiếu chủ, để tùy tùng thu thập
bọn chúng.

Mê điện thiếu nữ sầm mặt :

– Nói cho ngươi biết, ngươi chưa đủ
tư cách yết kiến Điện chủ của bổn cô nương. Để lại Vương kiếm và Lục Giáp chân
kinh, bổn Mê điện đã huy động Tứ mỹ, Bát linh. Ngươi biết điều hãy giao hai thứ
đó ra ngay.

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Nói lời thừa, có tài cán gì cứ
việc thi triển.

Thiếu nữ hô to :

– Mọi người xuất thủ?

Mười một thiếu nữ nhất tề vung kiếm,
hàn quang loang loáng như hàng trăm làn chưởng.

Đông Phương Thanh Vân hú lên một
tiếng vang trời, cũng rút kiếm vung lên Bỗng một thanh âm lạnh lùng chói tai :

– Bát linh, Tứ mỹ của Mê điện, hãy
lui ra?

Mười hai thiếu nữ nghe vậy thu kiếm,
thối lui ra ngoài mười trượng.

Một thanh âm khác vang lên :

– Vị bằng hữu nào không phải người
của Mê điện, sao không lộ diện?

Đông Phương Thanh Vân nghe hai giọng
nói khác nhau từ trong rừng vọng lại, đoán rằng hai người ấy ở cách nhau hơn
mười trượng. Chàng không ưa trò lén lén lút lút, bèn nói to :

– Ra cả đây ta coi?

Một bóng đen vụt tới gần chỗ chàng.

Chàng vừa nói vừa vận công, cử
chưởng sẵn sàng phóng ra. Bóng đen kia cách chàng ba trượng liền quỳ xuống, nói
:

– Bạch Sa Nhân bái kiến Thiếu chủ?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Bình thân?

Giọng nói khác từ trong rừng vọng
lại :

– Hôm nay Mê điện thấy chưa phải
lúc, tạm lui. Hẹn gặp lại?

Giọng nói xa dần. Mười hai thiếu nữ
cũng rút lui.

Bạch Sa lão nhân quay sang nói :

– Bẩm Thiếu chủ, có một việc cần
thương lượng với Thiếu chủ.

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Thỉnh nói rõ?

Bạch Sa lão nhân tiếp :

– Bẩm Thiếu chủ, đây chỉ là ngu ý
của lão phu, hỉ sự vừa rồi đã bị Địa Tôn phát hiện và loan truyền trong võ lâm,
nếu Tiêu cô nương gặp sự bất trắc thì phải làm sao?

Đông Phương Thanh Vân cười :

– Ta sẽ làm phụ thân, thì phải đủ
năng lực bảo hộ cho thê nhi của mình, lão có cho như vậy là đúng không?

Bạch Sa lão nhân gật gù :

– Lòng can đảm của Thiếu chủ đã sớm
khiến lão phu kính phục, chỉ là lỡ Tiêu cô nương đang hoài thai hậu duệ của Tam
Bí mà bị bắt sẽ là chuyện lớn, còn Lục Giáp chân kinh cùng Vương kiếm bị chiếm
đoạt chỉ là chuyện nhỏ, nếu chủ nhân buộc phải hiện thân, võ lâm ắt rất nguy
hiểm.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ một lát
nói :

– Ý của ta là đem giấu nàng đi một cách
lén lút thì không đáng mặt nam nhi.

– Bẩm Thiếu chủ, Thiếu chủ nói rất
đúng, song dọc đường tới Thanh Chủng, địch nhân mai phục tứ bề, cao thủ nhan
nhản, lão phu có kế này, Thiếu chủ muốn nghe chăng?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Sự việc sắp tới, ta đã có chủ định
rồi.

– Ý của Thiếu chủ định thế nào?

Đông Phương Thanh Vân đang định nói,
thì Tích Thư Nhân đột nhiên hỏi :

– Kính vấn sư huynh, chủ nhân có nói
mật khẩu cho sư huynh hay không?

Bạch Sa lão nhân lúng túng đáp :

– Có, thì chủ nhân bảo vậy đó.

Tích Thư Nhân liền quát lớn :

– Ngươi là ai?

Lời chưa dứt, hai tay đã cùng phóng
ra hai chưởng công kích Bạch Sa lão nhân.

Bạch Sa lão nhân cũng gầm lên, vung
tay tiếp đón.

Bình một tiếng, cả hai cùng bật lùi
mấy bước.

Lúc này Đông Phương Thanh Vân mới
biết người kia không phải là Bạch Sa lão nhân. Chàng cả giận, quát to :

– Ngươi là ai, dám cả gan mạo nhận
danh đồ?

Người kia cười khảy :

– Không ngờ Tam Bí có mật khẩu. Nói
cho các ngươi biết, sắp tới hãy cẩn thận.

Đoạn định quay mình bỏ đi.

Bỗng có tiếng quát to :

– Hậu duệ của Tam Bí chịu dễ dàng để
cho ngươi đi, chứ Địa Tôn này quyết truy đuổi hạng cẩu tặc như ngươi?

– Địa Quỷ, lẽ nào ngươi không biết
ta là ai?

– Ngươi là ai mặc thây ngươi, ngươi
mạo xưng là đắc tội, đáng bị ăn đòn rồi, tiếp chiêu đi.

Từ trên ngọn cây xa mười trượng, một
bóng người như gió lốc ào ào xông tới người giả mạo Bạch Sa nhân.

Bạch Sa lão nhân giả mạo kêu lên :

– Ngươi…

Đoạn hai tay đặt ngang ngực đẩy ra
một luồng kình phong di sơn đảo hải…

Hự một tiếng, Bạch Sa lão nhân giả
mạo đã thổ ra một búng máu, ngã qụy xuống.

Đồng thời Địa Tôn vung chưởng tấn
công Đông Phương Thanh Vân.

Đông Phương Thanh Vân đang đứng coi,
chợt cả kinh trước uy thế như vũ bão của đối phương.

Thần Quan Tú Sĩ chợt lao tới phía
trước Đông Phương Thanh Vân nói :

– Bẩm Thiếu chủ, giết gà khỏi cần
dao mổ trâu, để tùy tùng xử hắn.

Đoạn tống ra một chưởng khủng khiếp.
Chưởng lực song phương đập vào nhau, nổ vang như tiếng sấm. Địa Tôn bật ra xa
mấy trượng, ngã nhào, trong khi Thần Quan Tú Sĩ đứng vững như núi Thái Sơn.

Địa Tôn chồm dậy, lao tới cách Đông
Phương Thanh Vân hai trượng, quát :

– Tiểu tử, có giỏi hãy tự tiếp chiêu
của lão phu, đừng sợ hãi đẩy người khác hứng đòn, thì sao đáng cầm Vương kiếm?

Đông Phương Thanh Vân cười khảy,
bước tới.

Thụ Thi Chiêu Hồn vội nói :

– Bẩm Thiếu chủ, để tùy tùng giao
thủ với hắn.

Đông Phương Thanh Vân cười đáp :

– Thụ Thi tiền bối hãy lui ra sau,
hắn gọi đích danh ta, để ta ứng phó?

Đoạn hướng về phía Địa Tôn nói :

– Vân mỗ chờ đây?

Tích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ đưa
mắt nhìn nhau biết rằng hiện tại võ công của Đông Phương Thanh Vân chưa cao hơn
Địa Tôn, nếu để Thiếu chủ ra đấu, thật nguy hiểm vạn phần. Tích Thư Nhân nói
với Thần Quan Tú Sĩ :

– Chúng ta phải hợp lực, dùng pháp
“Cách không truyền lực” hiệp trợ Thiếu chủ.

Thế là hai người nắm tay nhau ở tư
thế vận công.

Thụ Thi Chiêu Hồn, Quỷ Tinh Linh và
Tiêu Phụng Hoàng hộ vệ xung quanh.

Địa Tôn thấy Đông Phương Thanh Vân
ít tuổi dám ngạo nghễ ứng chiến thì cả giận vung cây thiết trượng nhắm đánh tới
Thiên linh cái của chàng.

Nguyên Địa Tôn là hổ hình đại hán,
vận võ y màu đen, mặt xăm hình, cầm cây thiết trượng màu đen. Còn cách Đông
Phương Thanh Vân một thước lão bổ cây thiết trượng xuống đầu chàng.

Chàng đưa xéo cây kiếm lên :

Keng? Cây thiết trượng của Địa Tôn
bị giạt sang một bên.

Chàng cảm thấy có kình lực từ phía
sau truyền nhập thân thể, hoà với nguyên khí của chàng liên miên bất tuyệt. Bèn
thi triển tiếp Tu La tam kiếm công kích yếu huyệt của đối phương.

Địa Tôn nhảy lui lại năm bước, vung
tay tả phóng ra một chưởng nghênh tiếp.

Binh? Địa Tôn kêu hự một tiếng, bật
ra xa hai trượng.

Đông Phương Thanh Vân vẫn đứng vững
như bàn thạch, ngạo nghễ nói :

– Có giỏi lại đây?

Địa Tôn vung thiết trượng xông tới.

Đông Phương Thanh Vân dùng chiêu
“Thất Đạp Bộ Vân” mau lẹ né tránh công thế, vọt ra sau lưng đối
phương, tả chưởng giáng một đòn cực kỳ lợi hại vào vai Địa Tôn.

Địa Tôn rú lên, cảm thấy xương vai
gãy rời đau buốt khủng khiếp, ngã chúi ngay xuống.

Mười hai thiếu nữ của Mê điện cùng
vung kiếm ập tới phía Đông Phương Thanh Vân.

Bỗng một thanh âm vang lên như tiếng
xé vải :

– Các nàng dừng tay, dìu Địa Tôn
cùng Bạch Sa Nhân lui về.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhien,
lúc này mới buông lỏng toàn thân, nói với Tích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ :

– Hai người mau vận công hoàn khí?

Tích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ
liền ngồi xuống điều tức.

Âm thanh như tiếng xé vải vang lên :

– Hậu duệ của Tam Bí, các ngươi đã
hết đường ra khỏi cánh rừng này.

Lúc này, Đông Phương Thanh Vân thấy
trên các ngọn cây đều thấp thoáng bóng người, chỉ biết rằng sự thể rất nghiêm
trọng. Rừng dày, trời tối, phục binh ẩn nấp khắp nơi, ta ở chỗ sáng địch trong
bóng tối, thực là đại bất lợi.

Tiêu Phụng Hoàng hỏi :

– Thiếu chủ, chúng ta nên làm thế
nào?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Cứ xông lên?

Quỷ Tinh Linh nói :

– Bẩm Thiếu chủ, nếu Bạch Sa Nhân
xuất hiện thì hay quá?

Thanh âm như tiếng xé vải lại cất
lên :

– Muốn sống mau đem Vương kiếm và
Lục Giáp chân kinh giao nộp?

Đông Phương Thanh Vân quát :

– Ngươi là cái thứ gì?

– Tiểu tử, ngươi lầm rồi? Tam Bí
hoàn toàn không có gì đáng sợ. Người ta nghe nói về sự thần bí của Tam Bí, chứ
ta thì biết Tam Bí quá rõ.

Đông Phương Thanh Vân quát :

– Bất kể ngươi biết nhiều ít, có
giỏi thì hiện thân đi, đừng nhiều lời. Ngươi là ai?

– Là ai ư? Cho ngươi hay, ta là
người có thể làm cho kẻ khác bị kinh hồn đoạt phách. Tiểu tử, hồi ngươi tới Mê
điện, ta có ý thả ngươi đi, ngươi mới được toàn mạng đến hôm nay đó.

Đông Phương Thanh Vân đã biết đối
phương là người của Mê điện. Chàng im lặng vì cứ đối đáp thế này thì chưa biết
khi nào mới chấm dứt.

Thanh âm kia lại tiếp :

– Sự lợi hại của Mê điện, đại khái
ngươi đã biết, ngươi tin là có thể thoát ra khỏi cánh rừng này ư?

– Lắm lời thừa?

– Muốn sống, mau nộp Vương kiếm và
Lục Giáp chân kinh.

Tích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ đến
bên cạnh Đông Phương Thanh Vân nói :

– Bẩm Thiếu chủ, vừa rồi chúng tùy
tùng bất đắc dĩ phải truyền chân khí để Thiếu chủ đối phó. Nay trừ Mê điện chủ
và Thái Cực chủ ra, khó kẻ nào ngăn chúng ta được.

Đông Phương Thanh Vân nói :

– Phải, chúng ta tiến lên?

Thanh âm như tiếng xé vải quát :

– Dừng bước?

Đông Phương Thanh Vân cười lạnh :

– Có giỏi thì bước ra, cứ ẩn trong
xó tối mà hăm dọa, thật xấu mặt đấng nam nhi.

Thanh âm kia nói :

– Tam hoa, đoạt lấy cỗ quan tài và
chiếc gùi cho ta?

Ba đạo bạch quang xông tới, đó là ba
trung niên nữ nhân. Đông Phương Thanh Vân liền hạ lệnh :

– Tích Thư, Thần Quan, Thụ Thi, ba
vị tiền bối ứng phó với ba nữ nhân kia?

Chợt có thanh âm thiếu nữ dịu dàng
vang lên :

– Tướng công, để thiếp hiệp trợ thay
tướng công.

Chỉ thấy một dải mây hồng bay đến,
đó là sáu hồng y thiếu nữ, trong đó một nàng tuổi chừng đôi tám, dung mạo
khuynh quốc khuynh thành. Sáu thiếu nữ vây tròn lấy ba trung niên nữ nhân.

Đông Phương Thanh Vân ngẩn người ra
trước sự biến bất ngờ. Kỳ quái ở chỗ chàng không hề quen biết thiếu nữ đôi tám
kia, tại sao nàng lại giúp chàng.

Thiếu nữ tươi cười hỏi :

– Tướng công quên tiện thiếp rồi
phải không?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu đáp :

– Kính thỉnh phương danh của cô
nương.

Thiếu nữ cười tươi như hoa nói :

– Chàng đã quên thiếp thì được, rồi
sẽ có ngày chàng biết thiếp là ai?

Thanh âm như xé vải lại cất lên :

– Tiện tì kia, ngươi là ai?

Thiếu nữ hừ một tiếng, từ từ giờ tay
tả búng ra một ngón, một tia hồng quang bay vút đi như làn chớp.

Trên ngọn cây cách nàng mười trượng,
một nam tử kêu ối và rớt xuống đất.

Năm thiếu nữ công kích Tam hoa của
Mê điện cũng đã dồn ép ba trung niên nữ nhân vào một chỗ.

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc
trước võ công cao cường của hồng y thiếu nữ.

Chàng hồ nghi :

“Liệu trong này có gì gian trá
giống như Bạch Sa Nhân giả lúc trước chăng? Nếu thế, thiếu nữ này thật đáng
sợ?”

Nam tử bị rớt trên cây xuống đất
đứng dậy nói :

– Nữ tỳ, ngươi… ngươi là…

Thiếu nữ quát :

– Còn chưa xéo đi, để bổn cô nương
nổi giận thì các ngươi bẽ mặt đó.

Hán tử nghe vậy, không nói không
rằng quay đầu bỏ chạy.

Thiếu nữ quay sang nói với Đông
Phương Thanh Vân :

– Thỉnh tướng công lên đường, tiện
thiếp tạm thời cáo biệt ngày sau tái kiến.

Đoạn đằm thắm nhìn Đông Phương Thanh
Vân một lát rồi mới phi thân bay đi như một cánh nhạn. Năm thiếu nữ cũng kèm
Tam hoa của Mê điện vút theo.

Đông Phương Thanh Vân quay sang Tích
Thư Nhân hỏi :

– Vậy là sao nhỉ?

Tích Thư Nhân như sực tỉnh vội đáp :

– Bẩm Thiếu chủ, võ công của hồng y
thiếu nữ quả là kinh nhân.

– Phải?

– Bẩm Thiếu chủ, nàng là ai mà có
thể đánh lui Thiết tướng quân và Tam hoa của Mê điện vậy?

Đông Phương Thanh Vân không đáp.

– Bẩm Thiếu chủ, tùy tòng vốn là môn
đồ của Mê điện, nên biết rõ nội tình của Mê điện. Ngoài Mê điện chủ, còn có Lục
kiều và sáu thê, dưới Lục kiều có mười hai nữ tỳ, năm trưởng lão, bốn tướng
quân hộ vệ Điện chủ là Kim, Ngân, Đồng, Thiết tướng quân, rồi Tam hoa. Thử
nghĩ, thiếu nữ có thể dễ dàng dùng Đạn Chỉ huyết công đánh đuổi Thiết tướng
quân và Tam hoa, có khác gì Đại La chân tiên tái thế?

– Đạn Chỉ huyết công ư?

– Bẩm Thiếu chủ, Đạn Chỉ huyết công
đã thất truyền ba trăm năm, nay lại thấy thiếu nữ thi triển, thật là kinh nhân.

– Ngươi nói rõ hơn coi?

– Bẩm Thiếu chủ, Tứ tướng quân của
Mê điện võ công rất cao, chúng tùy tòng tận thi sở học mới mong địch nổi, vậy
mà thiếu nữ dùng Đạn Chỉ huyết công đã lập tức làm cho Thiết tướng quân ở trên
ngọn cây xa mười trượng rớt xuống đất, đủ thấy Đạn Chỉ huyết công lợi hại kinh
nhân?

– Đúng vậy. Nhưng thiếu nữ ấy là ai?

Tích Thư Nhân lắc đầu, im lặng.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ nếu dùng
dằng ở trong cánh rừng này sẽ lắm chuyện, liền nắm tay Tiêu Phụng Hoàng tiến
bước.

Đi được một quãng, nghe Tích Thư
Nhân nói nhỏ :

– Bẩm Thiếu chủ, không hiểu Bạch Sa
lão nhân đi đâu?

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

– Ngươi phát hiện có điều gì khả
nghi ư?

– Thưa phải. Khi xuất hiện Bạch Sa
lão nhân giả, thì Bạch Sa lão nhân thật nên lộ diện mới đúng, đằng này đến giờ
vẫn không thấy gì.

– Có lẽ lão đã đi nơi khác?

– Bẩm Thiếu chủ, sau khi Thiếu chủ
nói “tam bí, bất bí”. Bạch Sa lão nhân phải bám sát Thiếu chủ từng
bước, không thể ly khai, làm sao có thể bỏ đi nơi khác?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Đừng để ý đến lão nữa. Chúng ta cứ
đi?

Được vài chục bước, bỗng vang lên
tiếng cười lanh lảnh :

– Để quan tài và chiếc gùi xuống, đi
ra khỏi rừng.

Đông Phương Thanh Vân vẫn bước tiếp
nói :

– Có giỏi thì bước ra, đừng hù dọa.

– Ngươi bảo ai hù dọa, tiểu tử kia?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

– Ta bảo hạng vô năng như ngươi đó?

Một bóng người vọt tới trước mặt
Đông Phương Thanh Vân, quát :

– Tiểu tử, ngươi bảo ta là hạng vô
năng?

Đông Phương Thanh Vân cười to :

– Phải. Nếu không, tại sao lúc này
mới lộ diện?

Nguyên đó là một hổ hình đại hán,
mặt đen như than, tay cầm trường kiếm. Y hùng hổ vung kiếm xông tới công kích
Đông Phương Thanh Vân. Chàng chờ hắn tới gần, mới lắc mình một cái, vọt ra phía
sau lưng hắn.

Bỗng có tiếng gọi nghe như tiếng ma
quỷ :

– Lão nhị, trở lại đây?

Hắc diện đại hán nói :

– Tiểu tử, nhớ món nợ này?

Rồi lao vút vào rừng sâu.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

– Không ngờ đêm nay ta gặp lắm bọn
cường đạo trong rừng thế này.

Thanh âm như tiếng ma quỷ kia cất
lên :

– Tiểu tử chớ nói xàm. Đêm nay, cánh
rừng này sẽ là nơi ngươi táng mạng.

Thanh âm vừa dứt, hai bóng đen bay
vụt tới trước mặt Đông Phương Thanh Vân cách chừng năm trượng, nhẹ nhàng đáp
xuống vô thanh vô tức, chứng tỏ thân pháp khinh công cực cao.

Đông Phương Thanh Vân đưa mắt nhìn
hơi ngạc nhiên.

Hai người kia tướng mạo cổ quái. Một
nhỏ thó, đầu hói như không còn tóc, không lông mày, mũi to, miệng rộng, mắt thô
lố.

Còn người thứ hai thì cao ngỏng, mắt
ti hí, mũi nhỏ, miệng hẹp. Có thể gọi là một cặp tương phản.

Gã nhỏ thó cung tay nói với Đông
Phương Thanh Vân :

– Tiểu huynh đệ, mạnh giỏi chứ?

Đông Phương Thanh Vân ngơ ngác, đáp
lễ, hỏi :

– Vẫn khỏe, thỉnh vấn các vị muốn
gì?

Gã kia đáp :

– Tiểu huynh đệ chưa biết hai ta
đâu…

Gã cao ngỏng tiếp :

– Hai ta thuộc hạng vô danh, làm sao
người ta biết là ai?

Gã nhỏ thó nói :

– Còn danh tiếng của tiểu huynh đệ
thì ai ai nghe thấy cũng thán phục.

Gã cao ngỏng tiếp lời :

– Đương nhiên, người ta là hậu duệ
của Tam Bí, cứu tinh của võ lâm, ai không bái phục. Thôi, có gì thì nói luôn
đi.

Gã nhỏ thó nói :

– Phải, phải? Tiểu huynh đệ, ta có
ngoại hiệu là Gian Thương, còn vị này ngoại hiệu nghe không được…

Gã cao ngỏng tiếp :

– Ta là Thủ Tài Nô (đầy tớ giữ tiền)
Gã nhỏ thó nói :

– Phải, phải, tiểu huynh đệ vừa hỏi
chúng ta đến có mục đích gì, thực ra hai ta đến đây không phải vì Vương kiếm và
Lục Giáp chân kinh.

Gã cao ngỏng tiếp lời :

– Đương nhiên nghề nghiệp của hai ta
cần gì đến Vương kiếm. Người ta là cứu tinh mới đủ tư cách, điểm đó hai ta đủ
thông minh để hiểu. Này tiểu tử, hãy để quan tài và chiếc gùi lại, thế là cao
minh, phải không?

Gã nhỏ thó tiếp luôn :

– Phải, phải. Tiểu huynh đệ đừng
hiểu sai ý định của hai ta.

Đông Phương Thanh Vân thấy hai gã cứ
kẻ xướng người họa, thật tức cười, nhưng không rõ lai lịch họ thế nào, bèn ngầm
vận công đề phòng.

Hai gã kia tiếp tục xướng họa với
nhau.

Thủ Tài Nô nói :

– Trong rừng phục binh trùng trùng,
tiểu tử không thoát khỏi đây được đâu.

Gian Thương nói :

– Đúng, tiểu huynh đệ không thể tới
Thanh Chủng được.

Thủ Tài Nô :

– Không đến được vì sao?

Gian Thương :

– Vì trong Thanh Chủng thường có ma
quỷ hiện hình. Tiểu huynh đệ, phục binh tứ bề, ta chỉ nói một câu, họ sẽ rút đi
hết. Ý tiểu huynh đệ ra sao?

Đông Phương Thanh Vân cười khảy hỏi
:

– Bằng hữu có điều kiện gì?

Gian Thương đáp :

– Há dám nói là điều kiện. Đã buôn
bán cả đôi bên phải cùng có lợi.

Thủ Tài Nô nói tiếp :

– Đúng thế, đã buôn bán phải cùng có
lợi. Hãy nói rõ ra đi.

Gian Thương nói :

– Yêu cầu của ta rất đơn giản, chỉ
cần tiểu huynh đệ chịu mở nắp quan tài cho ta ngó vào, xem trong ấy phải có một
nữ nhân là Tiêu Sương mỹ nhân Diệp Đại Thúy hay không mà thôi. Sau đó ai đi
đường nấy. Thế là song phương đắc lợi.

Thủ Tài Nô hỏi :

– Khó hiểu quá. Xem có đúng không để
làm gì?

Gian Thương đáp :

– Điều đó Gian Thường này khó nói ra
lắm.

Thủ Tài Nô nói :

– Mở quan tài ra, có cao thủ nào đó
đoạt mất Vương kiếm của người ta thì sao?

Gian Thương đáp :

– À, phải? Điều này quan hệ đến sự
sinh tử của Tam Bí.

Thủ Tài Nô :

– Quan hệ thế nào?

Gian Thương :

– Tam Bí không thể hiện thân võ lâm
Đông Phương Thanh Vân càng khó hiểu bèn hỏi :

– Hai vị bằng hữu, nếu tại hạ đáp
ứng thì sao? Không đáp ứng thì sao?

Gian Thương vội cung tay nói :

– Nếu tiểu huynh đệ đáp ứng, ta sẽ
bảo toàn bộ phục binh rút lui. Nếu không đáp ứng, thì đành mặc xác tiểu huynh
đệ.

Bỗng có tiếng cười lanh lảnh vang
lên :

– Kính vấn nhị vị tiền bối. Quái Sấu
ta có thể chứng minh được hay không? Chỉ cần rõ sáu điều là được.

Gian Thương kêu lên :

– Hỏng, hỏng rồi. Trời đất, ta càng
già càng ngốc. Quái Sấu là ai vậy? Có nên trao đổi điều kiện với lão ta không?

Thủ Tài Nô nói :

– Có gì phải sợ. Quái Sấu đến từ sớm
ở rất gần đây. Lúc hai ta đi ngang qua chỗ y, ngươi chẳng đã hỏi ta y là ai đấy
thôi.

Gian Thương :

– Ồ, thì ra chỉ cách hai mươi trượng
trên ngọn cây đại tùng.

Thủ Tài Nô :

– Đúng, ngươi càng già càng hồ đồ.
Hồi trẻ, Quái Sấu với hai ta được người ta gọi là gì có nhớ không?

Gian Thương :

– Quên mất rồi?

Thủ Tài Nô :

– Vũ Nội tam quái?

Gian Thương :

– Ừ, phải?

Thủ Tài Nô :

– Mấy ngày trước, ở trước cửa Thanh
Chủng, Quái Sấu nói gì với ngươi, ngươi quên rồi sao?

Gian Thương :

– Nhớ, y bảo Quái Sấu không thể xuất
hiện. Ngày nay nhân tâm tệ hại, chân giả lẫn lộn, có kẻ giả mạo Quái Sấu, điều
tra mười hai đại sự, lục vấn Tam Bí là nam hay nữ, là một hay ba người.

Thủ Tài Nô :

– Phải. Tam Bí là một hay ba người,
là nam hay nữ mà không biết, sao dám gọi là Quái Sấu?

Gian Thương :

– Quái Sấu còn nói sẽ có ngày y tóm
cổ kẻ mạo xưng mà lột da tróc thịt hắn.

Tiếng cười lanh lảnh lại vang lên :

– Tóm cổ rồi, tóm cổ rồi?

Một tiếng rú thảm, rồi thanh âm quái
dị vang lên :

– Bạch Sa lão nhân, chúng ta là bằng
hữu cũ, đừng truy đuổi ta nữa. Trời ơi, để ta chạy, nếu có ngày gặp Sinh Tử
Sinh, nhất định ta phải nói cho y biết. Ối? Ối? Chúng ta là bằng hữu lâu năm
mà. Có gì cứ nói đã. Đừng đuổi, ta đi đây, Thiếu chủ tái kiến.

Giọng nói xa dần.

Đông Phương Thanh Vân không hiểu đâu
vào đâu.

Gian Thương nói :

– Làm thế nào? Lão đuổi không được
huynh đệ của chúng ta, sẽ quay lại đây đuổi chúng ta. Xem chừng ta nên chạy
trước thì hơn.

Thủ Tài Nô :

– An tâm, lão sẽ không…

Từ ngoài xa lại vọng tới thanh âm
lanh lảnh :

– Ôi ngày xưa khi Tam Sinh còn hành
hiệp giang hồ, Bạch Sa lão nhân ngươi hễ thấy ta đều luôn miệng tôn kính thúc
thúc, nay lại truy đuổi ta là có ý gì? Được, không nói, thì không nói. Ta đáp
ứng sẽ không nói thật với Thiếu chủ của ngươi, ừ thì không gặp Thiếu chủ các
ngươi? Ngươi, sao còn cứ truy đuổi ta? Trời, Gian Thương, Thủ Tài Nô mau chạy
đi? Đuổi đến nơi rồi…

Gian Thương và Tài Nô nhìn nhau.
Gian Thương nói :

– Đến rồi, làm thế nào?

Thủ Tài Nô :

– Chạy mau?

Thế là hai lão cùng cắm đầu chạy.

Ngoài xa văng vẳng thanh âm của Quái
Sấu :

– Đừng đuổi nữa, mau đi cho kịp
Thiếu chủ của ngươi. Nếu không, lại có người đến, không tin hả? Hậu quả ngươi
sẽ làm liên lụy đến ta, sau này ta mặc xác ngươi. Ơ hay, sao ngươi cứ đuổi ta
mãi thế?

Thanh âm xa dần.

Đông Phương Thanh Vân biết không thể
hiểu nổi mấy chuyện này. Mẫu thân cũng từng nói rằng có nhiều việc phải giấu
chàng, chàng phải tự đoán lấy.

Sở dĩ Bạch Sa lão nhân truy đuổi
Quái Sấu có lẽ là vì sợ Quái Sấu sẽ đem kể hết mọi chuyện cho chàng biết.

Kể hết thì đã sao kia chứ? Thật khó
hiểu.

Chàng định hỏi Tích Thư Nhân, nhưng
chắc lão cũng chẳng biết, thế là chàng giục.

– Chúng ta đi thôi?

Từ xa lại vọng tới giọng Quái Sấu :

– Trời, Bạch Sa lão nhân, ngươi thật
quỷ kế đa đoan. Ta cứ ngỡ ngươi đuổi ta vì chuyện gì, hóa ra chỉ để xua đuổi
những kẻ ở trong rừng muốn chiếm đoạt Vương kiếm và Lục Giáp chân kinh của
Thiếu chủ ư? Hiện tại bọn chúng đã chạy hết rồi, ngươi còn đuổi ta làm gì? Ôi,
ôi, chẳng lẽ chúng ta thề không đội trời chung? Ngươi nói xem, thế là lý gì?
Đừng truy đuổi nữa, nếu Thiếu chủ lát nữa bị người ta cướp đi, thì một mình
ngươi gánh vác lấy, ta không lo nổi đâu. Trời ơi?

Tiếng nói xa dần…

Lại hai bóng người lướt tới, là Gian
Thương và Thủ Tài Nô.

Gian Thương hỏi :

– Tiểu huynh đệ, có thể thực tâm trả
lời câu này, trong quan tài có đúng là Tiêu Sương mỹ nhân Diệp Đại Thúy hay
không?

Đông Phương Thanh Vân nghĩ một lúc
đoạn đáp :

– Nói cho lão biết cũng chẳng sao,
đúng vậy?

Gian Thương và Thủ Tài Nô cũng sững
sờ.

Giọng nói của Quái Sấu lại vang lên
:

– Ối, ối? Bạch Sa lão nhân, ngươi
coi ta như cừu địch là vì cớ gì? Oan gia nên giải chẳng nên kết, phải không?
Ngày xưa ta, Gian Thương và Tài Nô đối đãi với ngươi như thế nào? Tạo phản,
đúng là tạo phản rồi? Sinh Tử Sinh của ta ơi, tới đây giáo huấn cho hắn một
trận đi.

Gian Thương giật mình :

– Làm thế nào đây?

Thủ Tài Nô đáp :

– Tìm một sơn động mà lánh mình.

Gian Thương lắc đầu. Thủ Tài Nô gắt
lên :

– Đi Thanh Chủng mau?

Gian Thương :

– Làm gì?

Thủ Tài Nô :

– Lập công chuộc tội, đi Thanh Chủng
mau?

Gian Thương nói vói Đông Phương
Thanh Vân :

– Việc giao dịch để khi khác tái
kiến?

Đoạn cùng Thủ Tài Nô chạy đi. Đông
Phương Thanh Vân hỏi Tích Thư Nhân :

– Ngươi có thể nói rõ cho ta biết
được chăng?

Tích Thư Nhân đáp :

– Bẩm Thiếu chủ cứ hỏi, tùy tùng
biết sao nói vậy.

– Giữa gia phụ với Thần Bí Nhân có
việc gì phát sinh không?

– Tùy tùng chỉ biết quan hệ đó vô
cùng phức tạp mà thôi.

Bỗng có tiếng nữ nhân cười khanh khách.
Một hồng y thiếu nữ gót sen uyển chuyển đã tới trước mặt Đông Phương Thanh Vân,
nhưng không phải là thiếu nữ ban nãy đã thi triển Đạn Chỉ huyết công.

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng hỏi
:

– Thỉnh cô nương nói rõ mục đích đến
đây?

Thiếu nữ long lanh đôi mắt đưa tình,
dịu dàng đáp :

– Chẳng lẽ tướng công đã quên tiện
thiếp?

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi
:

– Cô nương là ai?

Thiếu nữ cười tươi như hoa nói :

– Tướng công đã quên tiện thiếp, thế
thì được.

Tích Thư Nhân đã sẵn sàng động thủ,
Thụ Thi Chiêu Hồn đến sát phía sau Thần Quan Tú Sĩ.

Thiếu nữ thấy vậy cười hỏi :

– Tướng công há lại coi tiện thiếp
như địch nhân?

Đột nhiên nàng ta kêu to :

– Gian Thương và Thủ Tài Nô, hiện
thân đi?

Lời vừa dứt, hai bóng người đã vọt
tới, lại là Gian Thương và Thủ Tài Nô.

Đông Phương Thanh Vân thấy vậy kinh
ngạc và khó hiểu. Hành tung của hai lão nhân này ngụy dị khó tưởng, cứ lẽo đẽo
bám theo như âm hồn bất tán vậy.

Nếu bảo hai lão có thiện ý với
chàng, khi đã biết trong quan tài là ai, họ bảo sẽ đến Thanh Chủng, tại sao còn
quay trở lại?

Nếu hai lão có ác ý với chàng thì
sao? Cũng không phải. Cứ nghe lời Quái Sấu nói với Bạch Sa lão nhân, đủ biết võ
công của hai lão này tương đương với Quái Sấu, nếu họ có ác ý, thì họ đã xuất
thủ chiếm đoạt quan tài và chiếc gùi, hà cớ gì lại không ra tay? Huống hồ Quái
Sấu đang bận ngăn cản Bạch Sa lão nhân.

Không phải có thiện ý, cũng không có
ác ý, thế thì sao? Có thể là hai lão này đắc tội gì đó với Tiêu Sương mỹ nhân
Diệp Đại Thúy, nên họ mới bảo sẽ đến Thanh Chủng để lập công chuộc tội.

Tối thiểu họ cũng có quan hệ sinh tử
với di nương của chàng.

Lúc này chỉ nghe Thủ Tài Nô hỏi Gian
Thương :

– Ta nói đúng chưa? Bạch Sa lão nhân
truy đuổi Quái Sấu là sai lầm lớn, để kẻ khác thừa cơ hảm hại Thiếu chủ, nếu
hai ta quay lại không kịp, thì ôi thôi…

Gian Thương lắc đầu :

– Thì sao?

Thủ Tài Nô :

– Ô hô ai tai, thì tội của Quái Sấu
và Bạch Sa lão nhân chẳng phải nhỏ, đúng không nào?

Gian Thương :

– Đúng. Vậy phải làm sao đây?

Thủ Tài Nô :

– Phải hỏi rõ mục đích của thiếu nữ
kia.

Gian Thương đáp :

– Đúng?

Đoạn bước lên hỏi :

– Này cô nương, Gian Thương ta kiến
lễ.

Thiếu nữ lạnh lùng nói :

– Đa lễ ắt có gian trá, có gì nói
đi?

Thủ Tài Nô cười :

– Cô nương phải nói trước mới đúng.

Gian Thương :

– Đúng, đúng thế. Cô nương lá ngọc
cành vàng, lão phu muốn biết mục đích đến đây của cô nương là gì?

Thiếu nữ lạnh lùng :

– Nói lời thừa?

Gian Thương :

– Phải, là lời thừa đấy. Cô nương có
chịu nói rõ mục đích tới đây hay không?

Thiếu nữ hừ một tiếng đáp :

– Thế mục đích của lão đến đây làm
gì?

Thủ Tài Nô cười ha hả :

– Gian Thương, huynh mau hóa giải
tuyệt chiêu của cô nương đi.

Gian Thương cúi mình thi lễ :

– Cô nương, ý của huynh đệ lão phu,
lão phu đã nói rõ với vị tiểu huynh đệ kia rồi.

Còn ý của cô nương thì chưa ai biết.
Vậy đến lượt cô nương nói rõ đấy.

Đông Phương Thanh Vân tức cười. Gian
Thương quả không hổ danh giao dịch buôn bán, không hề giận dữ, cứ lịch sự mặc
cả giá hàng.

Thủ Tài Nô cả cười :

– Khá khen. Tuyệt chiêu đã gặp sát
thủ. Màn tiếp theo sẽ thú vị lắm đây Thiếu nữ di động vài bước, lạnh lùng hỏi :

– Lão hỏi ý của bổn cô nương để làm
gì?

Gian Thương đáp :

– Cô nương hiểu lầm rồi, ý của lão
phu là nếu cô nương không có ác ý với vị tiểu huynh đệ của chúng lão phu,
thì…

Thiếu nữ bước tới gần hỏi :

– Thì sao?

Gian Thương cung tay nói :

– Cô nương lại hiểu lầm rồi, nếu cô
nương có ác ý với vị tiểu huynh đệ kia, thì mục đích của chúng lão phu đây, hay
còn gọi là việc giao dịch cũng được, coi như thành công.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên.

Thiếu nữ cũng ngạc nhiên hỏi :

– Giao dịch cái gì, lão nói rõ coi?

Thủ Tài Nô cười khoái trá :

– Thành công, thành công rồi, nói
đi?

Gian Thương lại cung tay mà vái :

– Cô nương, giao dịch nghĩa là làm
một việc song phương hữu lợi.

Thiếu nữ bước thêm tới một bước :

– Lão nói thẳng vào đề đi.

Gian Thương :

– Chỉ cần cô nương trả giá, mặc cả,
coi như giao dịch thành công.

Thủ Tài Nô khoái chí :

– Chín phần mười thành công rồi.

Gian Thương thản nhiên vái một vái :

– Nếu cô nương không chịu giao dịch,
thì lão phu muốn tặng không cái mạng già này cho cô nương. Ý cô nương thế nào?

– Ngụ ý là sẵn sàng liều mạng với cô
nương.

Đông Phương Thanh Vân ngẩn người.

Thiếu nữ cũng sững sờ, rồi đáp :

– Chấp nhận giao dịch.

Thủ Tài Nô cười ha hả :

– Gian Thương, vậy là ý muốn của
huynh hôm nay thất bại.

Gian Thương lại vái dài :

– Vậy là cô nương có thiện ý. Đã vậy
hai lão phu rời khỏi chốn thị phi này để vị tiểu huynh đệ kia được như ý đi tới
đâu mình muốn.

Thiếu nữ lạnh lùng :

– Nhưng bổn cô nương lại muốn đem
Đông Phương tướng công đi tới nơi bổn cô nương muốn.

Gian Thương ngạc nhiên :

– Ý của cô nương là gì?

Thiếu nữ đáp :

– Bổn cô nương đem tướng công đi?

Thủ Tài Nô bước lên hai bước, gằn
giọng :

– Gian Thương huynh, câu vừa rồi coi
như đã rõ. Lão đệ đây cũng quyết tặng không cái mạng già này cho cô nương kia.

Gian Thương điềm nhiên nói :

– Vậy thì cô nương nghe đây, cô
nương muốn được như ý, trước hết phải tính toán xem việc đổi một mạng lấy hai
mạng già có lời hay không đã. Nên nhớ trong bụng cô nương còn một hài tử đó.

Thủ Tài Nô kêu lên :

– Trời đất, xem ra việc này đổi mạng
ngang nhau.

Rồi nói to lên :

– Bạch Sa lão nhân, Quái Sấu nghe
đây. Việc này là của hai lão đó. Còn huynh đệ lão phu không muốn đắc tội với
Thiếu chủ đâu.

Tiếng nói của lão vang vọng rất xa.

Thiếu nữ biến sắc, đứng ngây ra,
nhưng cặp mắt trợn trừng đầy nộ khí.

Đông Phương Thanh Vân toàn thân chấn
động.

Thử nghĩ, căn cứ lời hai lão nhân
vừa nói, thì ra thiếu nữ kia là Hận Thiên Nữ, đã mang thai với chàng.

Quỷ y từng bảo chàng rằng Hận Thiên
Nữ sẽ thoát cốt hoán thai, sau khi tu luyện xong, xuất hiện lại ở võ lâm sẽ trở
thành một người khác, tươi trẻ như một thiếu nữ mười tám tuổi.

Nay sự thực đúng như vậy.

Điều đáng ngại là nàng đã có thai
với chàng, vậy chàng phải làm sao đây?

Từ xa vẳng lại giọng của Quái Sấu :

– Bạch Sa lão nhân, nghe rõ chưa?
Khánh chúc ngươi sắp có thêm một vị Thiếu chủ, khánh chúc, khánh chúc. Hận
Thiên Nữ định bắt Thiếu chủ đem đi, Thiếu chủ mà mệnh hệ gì, thì ngươi có gánh
vác nổi trách nhiệm ấy không? Quái Sấu này không gánh vác nổi đâu nghe.

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

– Hận cô nương, nàng muốn bắt ta đi
là vì sao?

Hận Thiên Nữ quay sang đắm đuối nhìn
chàng :

– Tướng công hiểu sai ý tiện thiếp
rồi. Tiện thiếp chỉ muốn biết rõ hai lão kia đối với tướng công có thiện ý hay
ác ý, ngoài ra tiện thiếp muốn thưa với tướng công rằng…

Đông Phương Thanh Vân hơi biến sắc :

– Nàng muốn nói gì?

Hận Thiên Nữ mỉm cười :

– Muốn nói ngàn lời mà chưa biết bắt
đầu từ đâu.

Đông Phương Thanh Vân trầm tư một
chút, nói :

– Đã thế, cô nương nên lui về đi thì
hơn.

Hận Thiên Nữ tái mặt :

– Tướng công nỡ tàn nhẫn với tiện
thiếp vậy sao?

Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :

– Nàng nên biết ta dang có yếu sự,
hiện tại hoàn toàn không phải lúc nói chuyện ái tình, đúng chưa?

Hận Thiên Nữ ai oán gật đầu.

Đông Phương Thanh Vân đành hỏi :

– Cô nương quả có thai với ta ư?

Hận Thiên Nữ e thẹn gật đầu :

– Thưa tướng công, đúng như vậy.
Chính vì việc này mà tiện thiếp vội tới đây để bàn chuyện riêng với tướng công.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

– Bàn chuyện gì?

Hận Thiên Nữ ai oán nói :

– Chẳng lẽ tướng công không muốn có
hậu duệ?

Đông Phương Thanh Vân chấn động toàn
thân. Chàng đâu ngờ lại có hậu duệ với Hận Thiên Nữ, một kẻ cực kỳ hiểm ác, làm
sao có thể giữ nàng ở bên cạnh chàng?

Chàng rùng mình nói.

– Đương nhiên ta muốn.

– Đã muốn, vậy tướng công có thành ý
bàn luận với tiện thiếp hay không?

Đông Phương Thanh Vân cảm thấy trong
lòng đầy mâu thuẫn đối với Hận Thiên Nữ. Chàng vốn chỉ muốn kính nhi viễn chi,
nay sự tình trói buộc lấy chàng, không thể bỏ mặc nàng ta, nhưng biết làm sao?
Chàng nghĩ hồi lâu vẫn chưa có kế sách lưỡng toàn.

Việc này thật nan giải. Nàng ta muốn
trói buộc chàng, dựa vào hậu duệ của chàng mà bày đặt mưu kế. Đương nhiên chàng
không thể bỏ cốt nhục. Nhưng võ công của nàng cao hơn chàng, nếu nghe lời yêu
cầu của nàng hóa ra nhu nhược, nếu không nghe hóa ra thất lễ, nàng mà trở mặt
thì sự thể sẽ vô cùng nghiêm trọng. Chàng đành hỏi :

– Thỉnh cô nương cho biết điều kiện?

Hận Thiên Nữ rưng rưng lệ :

– Tướng công, tiện thiếp không cần
điều kiện gì.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

– Thế nàng muốn gì?

– Thiếp chỉ muốn bàn với tướng công
mà thôi?

– Bàn cái gì?

– Bàn việc sau khi nhi tử của hai ta
chào đời.

– Vậy nàng nói đi.

Hận Thiên Nữ buồn rầu :

– Nơi này là chỗ hai ta có thể bàn chuyện
ấy được ư?

– Vậy ý cô nương muốn bàn ở đâu?

– Ở đâu cũng được, hai ta cùng đi
rồi hãy hay.

– Nhưng…

– Thiếp biết rồi, Tiêu cô nương cũng
đã có thai với tướng công cho nên tướng công chẳng cần đến cái thai trong bụng
thiếp nữa chứ gì?

– Không phải vậy?

Hận Thiên Nữ giận dữ :

– Bất kể thế nào, thiếp cũng cần bàn
với tướng công. Nơi này không tiện, vậy mong tướng công lượng thứ.

Nói đoạn nàng lướt tới chỗ chàng.

Đông Phương Thanh Vân kêu lên :

– Cô nương…

Rồi vội vã né tránh.

Các tùy tùng và Tiêu Phụng Hoàng đều
không dám động thủ, vì trong bụng nàng ta có hậu duệ của Tam Bí.

Hận Thiên Nữ nói :

– Tướng công lượng thứ…

Lời chưa dứt, Đông Phương Thanh Vân
đã bị điểm vào huyệt “Khí Hải”, chút nữa thì ngã, nếu Hận Thiên Nữ
không đỡ kịp.

Bốn tùy tùng và Tiêu Phụng Hoàng vây
ngay xung quanh Hận Thiên Nữ. Gian Thương vội nói :

– Cô nương hãy khoan, hãy khoan…

Hận Thiên Nữ lạnh lùng :

– Các vị nghe đây, ta đem Thiếu chủ
của các vị đi, hoàn toàn không có ác ý gì, các vị chớ hoảng hốt, coi ta như
địch nhân không bằng.

Tích Thư Nhân giận dữ :

– Hận Thiên Nữ, lão phu biết cô
nương thâm ái Thiếu chủ của lão phu, lại đã mang thai hậu duệ của Tam Bí, nhưng
việc làm này của cô nương khiến lão phu rất đau lòng. Thử nghĩ Thiếu chủ của
lão phu vừa được chủ nhân ban cho Lục Giáp chân kinh và Vương kiếm, nay có cơ
hội tốt nhất để luyện võ, lại bị cô nương gây náo loạn…

Hận Thiên Nữ quát :

– Ai bảo ta gây náo loạn?

Tích Thư Nhân hậm hực :

– Được, không gây náo loạn? Nay bị
cô nương ngăn cản, trong khi cuộc chiến hai phe chính tà đang đến hồi quyết
định, thử nghĩ làm như vậy có phải là khiến người thân đau lòng, cừu nhân đắc
chí hay không?

Gian Thương nói :

– Cô nương nghĩ coi, cô nương ái mộ
Thiếu chủ lại hóa ra hại Thiếu chủ đó.

Hận Thiên Nữ lạnh lùng :

– Chuyện này ta biết rõ hơn các vị.
Ta không hề muốn hại tướng công, cũng sẽ không ngăn trở. Võ công của ta còn cao
hơn Tam Bí, Thần Bí. Nếu ta muốn hại ai thì dễ như trở bàn tay, đúng không nào?

Tích Thư Nhân sững người hỏi :

– Thế thì ý cô nương là gì?

Hận Thiên Nữ mím môi :

– Võ công của quí Thiếu chủ vốn có
thể thống lĩnh võ lâm, nhất là chàng đã luyện xong phép phong bế huyệt đạo. Vậy
mà ta chỉ búng tay đã điểm huyệt của chàng.

Nghĩa là cao nhân ắt có cao nhân
trị…

Mấy người kia chẳng biết nói năng
sao.

Hận Thiên Nữ tiếp :

– Ta với chàng có tình phu thê, ta
có nhiều kế hoạch muốn cho chàng biết, nhất là những gì liên quan tới nhi tử
của chàng. Cho nên không thể bàn ở đây, đành thất lễ với chàng. Còn các vị, xin
cứ theo kế hoạch mà tới Thanh Chủng, ta phái năm thiếu nữ đi theo để tăng cường
lực lượng cho các vị khi gặp địch. Các vị tới Thanh Chủng, ta nhất định sẽ đưa
Thiếu chủ tới trước mặt các vị là được.

Không ai đáp lời, Hận Thiên Nữ lại
nói :

– Ta đi đây, hẹn gặp lại.

Đoạn cắp Đông Phương Thanh Vân lao
đi.

Mọi người ở lại ngẩn cả ra.

Từ xa vẳng lại giọng nói của Quái
Sấu :

– Bạch Sa lão nhân, khinh công của
ngươi thần tốc, thì ra ngươi đã có chủ ý để Hận Thiên Nữ đem Thiếu chủ đi.
Khánh chúc ngươi có Thiếu chủ phu nhân võ công quán thế. Nào, hai ta hãy bám
sát theo Hận Thiên Nữ.

Giọng nói xa dần…

Cánh rừng trở lại yên ắng, tối mò mò
vì mây đen bao phủ.

Gian Thương lên tiếng trước :

– Thủ Tài huynh, hai ta cũng bám
theo họ đi.

Đoạn cả hai cùng lao vút đi mất hút.

Chỉ còn lại bốn tùy tùng và Tiêu
Phụng Hoàng.

Tiêu Phụng Hoàng thất vọng, tan nát
cả cõi lòng, nhưng nàng nghĩ lại, chỉ vài hôm sau sẽ được gặp Đông Phương Thanh
Vân ở Thanh Chủng, cho nên cố nén đau thương.

Tích Thư Nhân nói :

– Sự việc đột biến, chúng ta không
cách gì đối phó. Các sư đệ cũng đừng quá bi quan, hiện tại cần nhận rõ hai
điểm. Thứ nhất, như Quái Sấu nói Bạch Sa lão nhân đã có chủ định. Hiện tại hai
vị ấy đã bám sát Hận Thiên Nữ, dù Hận Thiên Nữ có võ công cao đến mấy cũng khó
làm gì nổi hai vị Quái Sấu và Bạch Sa lão nhân. Thứ hai, người có võ công quán
thế như Hận Thiên Nữ sẽ không nuốt lời. Do đó, chúng ta có thể yên tâm, cứ
chiếu theo kế hoạch của Thiếu chủ mà đến Thanh Chủng. Các vị sư đệ có cao kiến
gì khác không?

Mọi người gật gù, Thần Quan Tú Sĩ
nói :

– Chỉ e lực lượng chúng ta quá yếu.

Tích Thư Nhân gật đầu :

– Điểm này, lão phu cũng đã nghĩ
đến. Hiện tại, công nhiên khiêu chiến với Tam Bí chỉ có Tử Phủ mê điện. Nhưng
Mê điện chủ sẽ không dám làm gì chúng ta khi Tam Bí chưa xuất hiện. Còn bốn
tướng của Mê điện thì Thần Quan Tú Sĩ nếu không vướng quan tài cũng dư sức đối
phó. Chỉ lo Quái Sấu nhưng Quái Sấu đã bị Bạch Sa lão nhân đuổi đi rồi.

Thần Quan Tú Sĩ hỏi :

– Vấn đề Quái Sấu kia thật hay giả?

Tích Thư Nhân gật đầu :

– Sư huynh Bạch Sa lão nhân từng ở
chung nhiều năm với Quái Sấu, lẽ nào không biết đó là Quái Sấu thật hay giả?

Thần Quan Tú Sĩ hỏi :

– Còn những kẻ khác muốn ngăn trở
chúng ta.

Tích Thư Nhân cười :

– Thì đ

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+