Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh dám yêu em à- Chương 03+ 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3:

Diệp Hướng Lăng hồi âm rất nhanh.

 Lần này hắn lại viết về bài diễn thuyết của chính mình, trong đó hắn dùng rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành. Tôi đọc tới 3 lần nhưng vẫn không tài nào hiểu được, nhưng cũng còn đỡhơn Tiểu Phượng nó đọc từ đầu tới đuôi cả chục lần, còn nhìn đi nhìn lại nhiều lần  hơn tôi nữa chứ.

  Sau đó nó còn nhìn tôi thẹn thùng, trách móc:”Tiểu Mãn, mày là cái đứa không biết suy nghĩ mà, sao lại đem chuyện tắm rửa bằng nước lạnh riêng tư đến như thế đi nói cho người ta nghe chứ!”

 Á? Tôi giật lại lá thư, nhìn một lần từ trên xuống dưới không hề thấy có một chữ nào nhắc đến việc tôi tắm bằng nước lạnh nha.

 Tôi ngẩng đầu có chút hoang mang nhìn nó:”Mày sao biết tao nói cho hắn nghe chứ?”

 Tiểu Phượng trừng mắt nhìn tôi một cái, ngón trỏ chỉ đến cuối lá thư. Ai.. ôi… Diệp sư huynh thật khó hiểu mà, tại sao lại dùng bút dạ quang màu bạc cơ chứ. Ở phía cuối thư chỉphản diện một chữ PS nhỏ xíu, nhìn không kỹ cũng không thấy nha.

 PS: con gái tốt nhất không nên dùng nước lạnh mà tắm, đối với cơ thể sẽ không tốt. Nhớ đó!

 Giấy viết thư là màu trắng, mực viết bằng màu bạc dạ quang. Nếu không phải nhờ Tiểu Phượng đọc qua, ai lại biết đến nó còn có huyền cơ bên dưới chứ.

 Tôi yên lặng, suy nghĩ rối rắm nửa ngày cảm thấy mình thật là không có chút tình thú, hay sáng kiến nào cả, lòng buồn bực hỏi Tiểu Phượng:”Mày nghĩ tao có phải cũng nên mua một vài cây viết dạ màu để viết ở phần PS không?”

 Tiểu Phượng đối với việc tôi luôn đem đầu nọ xọ đuôi kia vấn đề mà phân tích đã sớm không còn lạ gì nên nó cũng chảbuồn trách.

 Nó lại trừng mắt liếc tôi, nhìn nó bộ dạng chẳng khác nào như bị táo bón mấy ngày không bằng, thật rất bực bội nha.

 “Hòa Mãn, con gái thì phải kín đáo một chút !” nó nói tiếp.

 “Tắm với rửa… tắm với rửa….. còn ra cái thể thống gì nữa a.” nó lại tiếp túc thở dài.

 Liên tục bị nó chất vấn,  tôi thấy có chút hoảng sợ. Tôi cẩn thận kiểm điểm chính mình lần nữa rốt cuộc rút ra kết luận chuyện tắm rửa là chuyện rất có tính lưu manh nha.

 “Tao sai rồi, Tiểu Phượng. Tao không nên đùa giỡn, ăn nói  cái kiểu lưu manh như thế  với Diệp Hướng Lăng.!” Con người của tôi được chỗ rất tốt, biết sai liền sửa,”Lần sau , tao nhất định sẽ đề cao tính tự giác, chuyện gì cũng phải có thứtự trước sau mới được”

 “…” Tiểu Phượng im lặng không nói gì.

 Tôi biết nó cũng như tôi đây là cam chịu mà chấp nhận lý lẽđó.

 Tối đến quả nhiên nó mua cho tôi quyển từ điển Khang Hi. Tôi vui mừng còn không kịp, thật là tốt quá. Một bên là thưviết nội dung vô cùng cao thâm, một bên là đứa bạn rất xuất chúng, cuộc đời sinh viên của tôi còn gì mỹ mãn hơn.

 Chúng tôi cứ tiếp tục gửi thư cho nhau qua được một tuần hơn .

 Dần dần tôi cùng Diệp Hướng Lăng gởi thư bắt đầu có quy luật. Thư đến thường xuyên hơn, cơ hồ là cách một ngày một lá. Đôi khi tôi ở bên ngoài gây gỗ với người khác hoặc trong lòng giận dỗi sinh khí thì viết đặc biệt nhiều hơn một lá. Cho nên hắn so với tôi thì nhận được tới hai lá một ngày.

 Được cái hắn nói chuyện hắn, tôi tự do phát tiết chuyện tôi, hai bên an ổn vô sự chuyện ai nấy lo.

 “Tiểu Mãn, mày cảm thấy sao? Diệp Hướng Lăng dường như càng viết càng nhiều nha!”. Tối đêm đó, hai đứa cùng phòng kia đều có hẹn, trong này chỉ còn lại tôi cùng Tiểu Phượng. Nó nằm giường trên, vui vẻ nhìn tôi cầm lá thư mới nhận dài đến cả hai trang.”Tao tưởng hắn sẽ không hồi âm nữa chứ!”

 Tôi lười ngáp một cái trả lời:”Trước kia hắn chỉ viết chuyện đi học mỗi ngày thêm vào ít vấn đề vặt vãnh. Nhưng hiện tại hắn đang đọc sách về luật pháp chính quy đương nhiên là càng viết càng dài rồi!.”

 Trước đây đọc thơ hắn viết chả khác gì đọc nhật ký, chỉ là ghi xuống việc hắn học mỗi ngày xuống. Dĩ nhiên đây hoàn toàn là do hắn nghĩ ra, giống như mỗi ngày đầu tiên học luật pháp tôi đọc mỗi ngày thường xuyên mà trong đầu còn đầy mờ mịt nữa là, hiện tại nội dung dần dần chó khác một chút, bất quá cũng không khá được bao nhiêu, đại khái là hắn đã đoc thư rất nhiều lần hoặc là chuyện hắn thích thú với một chương trình học nào đó.

 “Tiểu Mãn, mày hôm nay viết cho hắn chút gì khác đi?” nó quay sang tôi

 Tôi có hơi do dự, tuy rằng đối với nội dung thư như thếđương nhiên có chút mâu thuẫn, nhưng xem đôi mắt nóng bỏng kia của nó tôi lập tức cũng mềm lòng theo.

 “Tao sẽ đem chuyện tao gia nhập đội duy trì trật tự nói cho hắn biết.”

 “…” Tiểu Phượng không nói gì.

 Duy trì trật tự ở trường học đối với tôi là chuyện quang minh cỡ nào đi. Khỏi nói những  thành viên được vào đội phải rất xuất sắc; dĩ nhiên ngũ quan, dung mạo phải khủng bố là khỏi bàn cãi. Để tuyển được đội ngũ này đều là phải nhờnhững sư phụ có cặp mắt thật tinh tường mới được. Phần đông thành viên nếu không phải là những người đã từng bịthương tổn nặng về tình cảm, từ đó đâm ra chán ghét cực kỳ đối với chuyện bồ bịch, còn lại là những đứa mà dung mạo có thể cho là khó coi cực phẩm,  không ai thèm quen nên gây ra tâm lý có phần bị nhiễu sóng.

 Nhưng cũng có một loại giữa hai loại kia, đó là những đứa mùa xuân chờ lâu không thấy tới làm tâm lý trở nên cực kỳ biến thái. Tôi nghĩ mình chính là được xếp vào loại này đi, nhiệt huyết sôi sục dâng trào lại không có chỗ phát tiết,  đành vận dụng nó vào chỗ khác thôi.

 Tôi còn nhớ rõ vị trưởng nhóm kia hỏi tôi: bạn học Hòa Mãn, bạn vì sao lại muốn gia nhập đội duy trì trật tự.

 Tôi trả lời hắn: vì tôi chịu hết nổi rồi, tôi muốn có chỗ phát tiết.

 Hắn ngay lập tức cho tôi gia nhập mà không cần vượt qua thời gian thử. Tôi trở thành người đầu tiên mà cũng là duy nhất  trong đội tình cảm trống vắng, trước mặt chỉ có chính nghĩa. Lúc tôi đến người trong đội đều dùng ánh mắt rất sâu xa đón chào tôi.

 Không những thế đèn pin mà họ đưa cho tôi cũng đặc biệt lớn hơn. Bấm một cái, chùm sáng kia chẳng khác gì đèn huỳnh quang, chiếu sáng cả người đối phương sợ ngay cả tóc gáy cũng không bỏ sót.

 Chẳng qua khi cầm đến nó tôi suýt muốn phát khóc. Nghe nói đèn pin của bọn họ chỉ tốn loại pin nhỏ có 7 hào, còn đèn pin của tôi phải dùng loại pin cỡ lớn đương nhiên tiền cũng trả nhiều hơn. Sau đó nhờ có đội trưởng nói giúp vài lời, lại xét thấy tôi bộ dạng sống không bằng chết kia nên quyết định giảm bớt cho tôi 1 hào.

 A..a…a …nói tới nói lui nhiệm vụ chính mà đội duy trì trật tự trong trường cần làm là gì? …Kỳ thật chính là người đi bắt thông dâm tập thể nha.

 Tất cả mọi cử chỉ, hành động mờ ám dù rất nhỏ nhặt xảy raở mọi ngõ ngách, bụi cây trong khuôn viên trường ban đêm, đều phải bị bắt hết, nghiêm trọng hơn còn có thể lập tức bị xủphạt.

 “Tiểu Mãn, sao mày sa sút đến nỗi phải làm trong đội duy trì trật tự a?” Tiểu Phựơng vẻ mặt giận dữ không ít hỏi tôi:” Mày chừng nào thì bắt đầu đi trực, còn dư thời gian để viết thư cho Hướng Lăng sao?”

 Tôi nghĩ chắc mai là tôi sẽ bắt đầu, nhớ tới cái đèn pin tục tằng và phù hiệu màu hồng trên tay áo tôi bất giác nhoẻn miệng cười, tự sướng một lúc tôi nhìn nó nói:” Ngày mai tuy tao có chuyện phải làm, nhưng thư cho Diệp Hướng Lăng cũng không vì thế mà gián đoạn, tao nhất định sẽ chiếu cố  cà hai bên văn võ.”

 Tôi văn có thể trao dồi bằng thư, võ chính là đi bắt uyênương trốn bụi rậm, lưỡng toàn kỳ mỹ, ai có khả năng được như tôi chứ?

 Tiểu Phượng nghe tôi cam đoan xong mới hơi trầm tĩnh lại.

Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh, ngẫu nhiên lâu lâu cũng nghe được tiếng điện thoại  của Tiểu Phượng truyền đến khúc nhi, y y nha nha. Đó là khúc nhạc cổ xưa mà nó bình thường cũng rất thích nghe.

 Tôi nhất thời không việc gì làm thấy thật phiền chán, lấy quyển sách luật mới mua, nghiêm túc đọc vài trang. Trước mắt không lâu liền tối thui, dĩ nhiên tôi đã bị thôi miên, giờchỉ còn nghe tiếng thở đều đều của mình.

 Tôi đang ngủ, đang ngủ ……

 ….

 Ngày hôm sau học xong, một sư huynh đội trật tự tới tìm tôi, không nói gì chỉ là đưa một băng rôn nhỏ đeo tay. Nhìn hắn dáng vẻ ngượng ngùng, không có dũng khí đối diện với tôi .

 “Sư huynh, bây giờ đã phải bắt đầu đi duy trì trật tự rồi sao?” tôi bấm nút mở đèn pin lên thử vài cái, nghiêm túc đeo phù hiệu lên trên tay áo.

 Không biết vì cái gì sư huynh kia mặt đó quét, mũi chân hắn còn không ngừng chà lên mấy cái vũng bùn nhỏ vài vòng nữa chứ.

 “Hiện giờ chưa cần đi, sẽ bị người ta nhìn thấy!” Lúc hắn ngẩng đầu nhìn lên cánh tay  đang treo phù hiệu kia, nhất thời sợ tới mức hoa dung thất sách, lập tức che miệng, thân mình ốm tong và cái đầu không ngừng run rẫy, thỉnh thoảng còn quay lại nhìn những đồng học khác đang tiến tới.

 “Ban ngày ban mặt, không cần phải đeo mấy cái phù hiệu lộn xộn kia chỉ sợ sẽ bị trả thù!” hắn từng chữ rõ ràng vang lên, tay chĩa vào phù hiệu trên tay áo của tôi, nhất quyết buộc tôi cởi xuống .

 “…” tôi im lặng ngoan ngoãn đem phù hiệu trên tay tháo xuống.

 “Chúng ta không cần phô trương như vậy, buổi tối lúc đi trực trăm ngàn lần đừng để đèn chiếu lên mặt mình, gặp phải những đứa hung ác nó sẽ trả thù cho xem. Lần trước có một đứa bị bắt phạt, liền liên tiếp một học kỳ không ngừng gọi điện quấy rối… rất đáng sợ.” Tôi xem ra bộ dạng hắn đúng là hoảng loạn, khóe mắt còn hơi ươn ướt.

 “Hàng năm không biết có bao nhiêu tổ viên nhịn đau đớn mà rời đội….” hắn ảm đạm than thở.

 

OTZ, tình cảm của đội trật tự thật là cao cả nha!.

 “6 giờ rưỡi tối mới là bắt đầu đi trực.” Phỏng chừng sợ cứtiếp tục kể sẽ ảnh hưởng đến nhiệt tình của tôi, hắn điều chỉnh lại cảm xúc, vô cùng nghiêm túc bổ sung đồng thời cũng có ý tốt nhắc nhở tôi:”Hòa Mãn à, hôm nay là ngày đầu tiên cô đi trực, nếu gặp được mấy đứa cứng đầu nhớ rõ phải quay về tìm chúng tôi, đêm nay mọi người phá lệ ở lại phòng hội nghị chờ!”

 Tôi ngây ngô, mơ hồ gật đầu.

 “Trước đi ăn cơm đi, đi trực tốn rất nhiều thể lực!” Hắn đem kinh nghiệm như người từng trải khuyên tôi.

 Á? Không ngờ bụi cây nhỏ trong trường học lại nhiều đến vậy ư, hèn chi hắn nói cái gì là hao tổn khí lực, không sai nha? Tôi lúc đó cảm thấy vấn đề này thật mờ mịt nhưng rốt cuộc đến tối tôi liền hiểu ra.

 “Đội viên trực nhật đây! Làm gì đấy!” tôi dùng đèn pin chiếu đến từng nhóm trai gái đang hôn nhau nồng nhiệt. Biểu tình trên mặt tôi cực kỳ nghiêm túc, ánh sáng mãnh liệt từ đèn pin không chút e ngại chiếu thẳng một đôi nam nữ, những người chung quanh thấy thế cũng giật mình liền chạy tán loạn.

 “Ở trong đây náo loạn, tất cả trở về phòng mình lập tức!”. Một bên, tôi khí thế chính nghĩa ngùn ngụt rống lớn, bên còn lại không nói gì chỉ là những tràng cười của bọn họ. Ánh sáng từ đen pin bắn ra khắp nơi, cả người tôi hưng phấn hẳn lên.

 Taytôi chiếu đèn, chân không ngừng đuổi theo, trong bụi cây khắp nơi vang lên tiếng thét chói tai của nam nữ. Tôi chạy một mạch vọt vào tận bụi cây bên trong, càng vô càng thấy lạnh.

 Mãi đến lùm cây nhỏ cuối cùng, cơm chiều ăn khi nãy theo sự hưng phấn của tôi không biết đã bị biến mất nơi nào rồi.

 Theo hướng đèn pin chiếu, tôi tùy tiện nhìn qua một cái, lập tức cả người một trận run rẩy dữ dội.

 OH…NO… hình ảnh cực kỳ sắc nét, nhân vật thì thật rất hưkhông.

 Lạch cạch một cái, đèn pin trong tay tôi rơi xuống đất, bàn tay mình chỉ vào phù hiệu trên tay áo mình kêu to:”cưu… cưu… cưu….cưu cưu cưu…”

 Tôi thật là, thời khắc mấu chốt sao lại trở nên lắp lắp thếnày.

Chương 4: 

Tôi là đứa nhát gan, trước giờ chưa từng gặp qua cái kiểu hôn vừa tiêu chuẩn lại cuồng nhiệt đến thế a.

Càng chưa từng gặp qua nữ sinh hôn người trắng trợn đến thế, cảnh tượng này đã vượt qua phạm vi chấp nhận của bản thân. Tôi hoảng quá rống to một tiếng, nữ sinh kia bị tôi làm sợ tới mức cũng hét lên, điệu bộ nhu nhược trốn vào lòng tên nam sinh kia.

 Tôi run run nhặt đèn pin lên, chiếu về hướng bọn họ.

 “Là gà con mà muốn học đòi làm đà điểu sao!” Tên nam sinh kia tươi cười, mắt lạnh lùng nhìn tôi:”Ai u, đúng là xui xẻo mà, sao lại là người trong đội trật tự chứ!”

 Tôi nỗi giận vỗ bình bịch lên ngực, cố gắng bình tĩnh từng bước đi tới, dõng dạc nói:”Tôi.. không… cà lăm!”(=.=) Tôi đây chỉ sợ rằng mình ngay cả khi nói chuyện cũng làm ảnh hưởng đến khí thế bức người của tôi giờ đây a.

 Hắn nhướn đôi mắt hí lên , cười càng thêm điên cuồng lại đẹp như ánh mặt trời ấm áp, lấy tay vỗ vỗ trấn an nữ sinh trong lòng mình hỏi tôi:”Này nếu cô không biết kế tiếp muốn làm gì, thì bọn này sẽ tiếp tục đấy!”

 Tôi nổi trận lôi đình, giơ đèn pin về phía họ, dùng hết sức rống lên:”Không được nhúc nhích!”

 Tôi cũng không biết là mình muốn làm cái gì nữa a. Đội trưởng đội trật tự lại không có dạy tôi bước kế tiếp là phải làm sao, đã bắt tôi rút thăm đi trực tối nay.

 “Anh cùng cô, hai người mau theo tôi trở về văn phòng viết kiểm điểm!” Tôi vừa nói vừa không ngừng nuốt nước bọt.

 Đối phương nghe thế thở mạnh một hơi, cười ha hả, đẩy nữsinh trong lòng ra, hướng phía tôi đi tới. Đôi giày boot bóng lưỡng phản chiếu ánh sáng của ánh trăng rất sinh động, đôi mắt hắn đảo qua, đầu tôi “Ong” lên một tiếng, lập tức nhảy lùi lại, cách hắn thêm vài bước:” Anh không được đến gần….”

 Thật đúng là oan gia ngỏ hẹp mà, hắn chính là cái tên báo hại tôi phải tắm nước lạnh hôm trước đây mà. Hôm nay hắn mặc chiếc áo thun màu xám, quần bò màu xanh, thân hình thư thái, nhã nhặn, xém chút là tôi đã không nhận ra hắn.

 Hắn nheo đôi mắt hí nhìn tôi hỏi:”Thế nào, cô định dẫn tôi đi viết kiểm điểm chứ?” Giọng nói muốn bao nhiêu mê hoặc là có bấy nhiêu mê hoặc, trầm thấp giống như đang đòi mạng a.

 Tôi nhanh chóng ôm đèn pin lùi lại thêm mấy bước nữa.

 Hắn cười nhạo một tiếng, nhíu mày thấy tôi đúng là nhát gan, sau đó xoay người giữ chặt mặt nữ sinh kia, nóng bỏng hôn xuống.

 Tôi ngây ngốc cầm đèn pin đứng đó một hồi, vừa nhìn lại chạm vào ánh mắt giảo họat kia hoảng sợ xoay người cắm đầu mà chạy.

 Tiếng lá cây khô bị tôi giẫm mạnh phát ra tiếng”Sát sát”bên dưới, bùn đất bị tôi đá văng tung tóe, tôi một mạch chạy nhưđiên không dám ngừng lại, cứ nhằm hướng văn phòng của đội trật tự tường mà lao đến.

Văn phòng đèn đuốc vẫn còn sáng trưng, nhìn từ xa qua chỗcửa sổ dường như có không ít người đang ngồi trong đó. Tôi một bên thở phì phò giống như mấy tên đangg lên cơn xuyễn, một bên dùng sức lấy chân đạp văng cánh cửa văn phòng.

 “Báo cáo đội trưởng, có chuyện lớn!”

Sáu cặp mắt hướng tôi bắn thẳng tới, mỗi người đều mang theo phẫn nộ đồng thanh hỏi:” Tiểu Mãn, làm sao vậy?”

 Đội phó nhìn tôi đem không khí cứ hết hít vô rồi lại thở ra, còn rất nghĩa khí, lo sợ tôi quá khẩn trương mà ngất, bèn ra tay hướng dẫn tôi điều khí một phen.

 “Báo cáo đội trưởng, bụi cây quả là có hành động rất bất nhã!”

 “Tới trình độ nào?” đội phó cố thật bình tĩnh lên tiếng.

Tôi khó xử suy nghĩ một hồi mới ấp úng trả lời :”Hiện tại là xx trường hợp, nhưng tôi chạy một hồi về đây, có khả năng đã nâng thành nghệ thuật cấp ba không chừng, hay cũng đã diễn thành một đoạn trong bộ phim A kia chứ chả chơi!”

 Tôi thấy sắc mặt đội trưởng lập tức xanh mét.

 Mọi người rất háo hức lập tức cầm lấy đèn pin của mình, tay đeo lên phù hiệu màu đỏ một đường thẳng đến bụi cây ban nãy. Tôi đi phía trước dẫn đường, tay nắm thật chặt, lẫm liệt hiên ngang, đem theo một bụng chính nghĩa thẳng tiến.

Con mẹ nó, lảo nương đây rất muốn báo thù nha!

Bởi vì sợ bọn họ trốn thoát, tôi cảm thấy không thể kiên nhẫn nữa, liền chạy nhanh tiến lên trước nhìn thấy hai người kia vẫn còn đang ôm nhau rất nóng bỏng nói chuyện phiếm lập tức cả người hưng phấn hẳn lên.

 Tôi giơ tay lên, rốt cuộc không thể kiềm chế được cảm xúc hưng phấn dâng trào, vung tay cười thật to :”Đội trưởng, ởtrong này nè!”

 “Hướng này! Đội trưởng nhìn mau!” tôi lập tức bật đèn pin, đem hai người trong bóng tối rọi sáng.

 “Phụt”, những người khác cùng đội trưởng lập tức nhào tới.

 Hai người đang ôm ấp rất thân thiết rốt cục cũng tách ra. Tên nam sinh mặc áo xám với khuôn mặt trẻ con giờ đây cũng đen thui, khóe miệng hơi co rút, khó khăn nở nụ cười. Đột nhiên “phốc” một cái, hắn cười thật lớn, trong giọng cười hình như xen lẫn một chút ý tứ giận dữ:”Không ngờ cô hiển nhiên mang thêm nhiều người đến đây để coi!”

 “…”tôi một thân chính nghĩa lẫm liệt, không sợ dùng đèn pin chiếu thẳng mặt hắn.

 “Cô tự mình rình coi đến nghiện rồi sao? Còn muốn rủngười khác đến đây bu coi? Dù thế nào đi nữa, chẳng lẽchuyện của nghiên cứu sinh cũng phải nhờ đội trật tự quản sao?” Hắn ủy khuất trừng mắt nhìn tôi, khuôn mặt như ánh mặt trời hé lộ, nhìn sao cũng thấy thật không đáng thương chút nào.

 Tôi nhìn vẻ mặt hắn có chút chấn động, lắp bắp hướng đội trưởng giải thích:”Bọn họ vừa rồi mới, cái kia, kiss….”

 Đội trưởng bình tĩnh nhìn hai người bọn hắn trong chốc lát, sững sốt quay đầu nói với tôi:” Tần Ngũ với cô gái này thật đúng là quan hệ học trưởng và nghiên cứu sinh, chúng ta không nên can thiệp, đội trật tự chỉ là quản lý trật tự sinh viên chưa tốt nghiệp mà thôi… Nhìn hai người này cũng không phải nhỏ nhắn gì.”

 “…” tôi lập tức ủ rũ.

 Mọi người khí thế ngùn ngụt lại đây, bây giờ lại mất hứng mà trở về. Bây giờ tôi chỉ còn biết co đầu rụt cổ, tiểu soái đi phía sau bọn họ. Mới vừa bước đi vài bước cổ tay đã bị người khác kéo lại.

 “Này, tên!”

 Tôi ủ rũ quay đầu, nhìn thấy Tần Ngũ bộ mặt dữ tơn đang tươi cười, đầu óc liền chấn động, tôi phản xạ có điều kiện trảlời hắn:”Nhuế Tiểu Phượng.”

Hắn nghe thế hơi nhíu mày.

 Tôi thấy hắn nhăn mày liền bày ra bộ dạng khúm núm, làm hắn thật đúng là dở khóc dở cười mà.

Một tên trong đội đang đi phía trước, dường như cảm thấy tôi đi hơi chậm, lỗ mảng quay đầu kêu to:”Hòa Mãn, còn không đi theo nhanh lên.!”

 Phốc …phút chốc thân phận nằm vùng của tôi liền bị bại lộa!

 Tôi vừa xấu hổ vừa giận dữ thở hỗn hển.

 Tần Ngũ cười thật to, rất sảng khoái buông tay tôi ra hướng tôi bĩu môi nói.”Đi nhanh lên, gọi cô đấy!”

 Tôi yên lặng trầm mặc trong chốc lát, đầu hơi uốn éo. Thật là khóc không ra nước mắt mà,  trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác thật xấu.

 = =, tôi quyết định phải đem chuyện này nói cho Diệp đồng học sư huynh biết mới được.

  Bởi vì chuyện này là một sai lầm nên không có ai thèm truy cứu nữa, cứ để mọi thứ qua đi. Cho nên chưa đến 9 giờ, tôi đã trở về đến ký túc xá, nhìn thấy Tiểu Phượng đang ngồi gởi tin nhắn bằng điện thoại. Nó vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy tôi, cười thật dịu dàng:”Trở về rồi sao!”

Tôi liền gật đầu.

 Nó cười nói:”Cuối tuần này, ký túc xá của bọn Trình Lâm muốn rủ tụi mình đi Tử Kim Sơn”

Tôi mờ mịt nhìn nó:”Mày nói ai?”

  Mặt nó đột nhiên cứng đờ, cười gượng trả lời tôi:”Là đám bạn trong ký túc xá của Diệp Hướng Lăng, cái người đặc biệt cao lớn ấy?”

 A..a…, tôi ngay lập tức nhớ lại, Trình Lâm , chậc chậc là cái người cứng ngắt ấy mà, thì ra kim cương là biệt danh của hắn.

 Tôi đem mặt mình kề sát vào mặt nó rồi hỏi:”Chẳng lẽ mày đã đồng ý rồi?”

Nó vừa xấu hổ lại vừa ngượng ngùng, mặt mày nhăn nhó trảlời như có như không:”Diệp sư huynh đến lúc đó cũng sẽ đi chung, tao nghĩ hai bên túc xá cùng đi chẳng phải là tốt hơn sao.!”

 Tôi chả hiểu nó muốn nói gì nhưng cũng nhìn nó gật đầu. Leo bên giường định hạ màn xuống ngủ liền thấy nó cầm tờxấp giấy viết thư màu hồng phấn đưa cho tôi, đại khái có hai ba tấm gì đó:” Tiểu Mãn, tao có vài câu thơ tự mình viết, mày có thể đem nó gởi kèm chung với thư mày không?”

 Tôi ngu ngơ, mơ hồ nhận tờ giấy trong tay nó đưa rồi xếp lại hướng nó nhếch miệng cười nói:”Được được tao sẽ gởi cái này đi !”

 Nó lập tức hoa dung thất sắc, đứng lên hướng phía tôi xem tới xem lui, hình như là muốn nhìn sắc mặt của tôi, lát sau mới cẩn thận hỏi:”Tiểu Mãn, chẳng lẽ mày tức giận à?”

 “…” Tôi khó hiểu nhìn nó, trên tay còn cầm tờ giấy viết thưcủa nó, “Á? Vì sao mà tức giận chứ?”

 Nó thở dài một hơi trấn an tôi:”Hòa Mãn a, Diệp sư huynh muốn viết thư ý là muốn nói chuyện phiếm với mày, nếu chỉcó đưa lá thư của tao chỉ sợ anh ấy tức giận sẽ không hồi âm nữa đâu.”

 Tôi trợn mắt há mồm nhìn nó, cảm thấy thật không hiểu nổi trong đầu nó là đang nghĩ gì nữa:”Vì sao a, anh ta là sưhuynh thời trung học của mày, vì sao nhận thư của mày gởi lại tức giận chứ…?”

 Tiểu Phượng như bị nghẹn cổ họng, u oán nhìn tôi liếc mắt một cái, tức giận thở một hơi thật mạnh, sau đó nét mặt sâu xa nhìn tôi rồi quay người bỏ đi ngủ.

 Tôi nghĩ lại cảm thấy nó rất có khả năng bị chứng bệnh u uất, bình thường những đứa có tâm hồn văn nghệ như nó thường nhiễm phải chứng này. Để làm cho nó yên tâm tôi lấy giấy ra bắt đầu viết thư, đem chuyện xảy ra ngày đầu tiên tôi khi gia nhập đội trật tự viết xuống.

  Sau cùng tôi còn làm ra vẻ rất khổ sở hỏi: Bạn thân Diệp Hướng Lăng, xin hỏi nam sinh kia bị em dẫn người đến xem có khả năng sẽ trả thù không a?

 Tôi chỉ nghĩ đến thôi mà đã thấy sợ. Nhớ tới lúc trên đường trở về, mọi người đồng loạt cũng bày ra bộ dáng rất lạ, giống như ý ngầm chính là: tôi chết chắc rồi…..

 “Phốc” Tôi cảm thấy thật là kinh hồn khiếp đảm.

Viết xong thư, ở phía cuối cùng tôi còn nghiêm chỉnh viết: người bạn chân thành nhất của anh : Hòa Mãn.

 Bỏ vào phong thư xong xuôi, tôi lại có có phần an tâm hơn, tựa hồ cái cảm giác “kinh hồn khiếp đảm” kia đã bị vứt ở một xó xỉnh nào rồi.

 “Tiểu Phượng…” Tôi cúi đầu nhìn xem Nhuế Tiểu Phượng một chút.

 Nó đang ngồi khâu lại chiếc váy bị rách, nghe tôi gọi liền ngẩng đầu lên đáp :”Ân?”

 “Tao cảm thấy Diệp Hướng Lăng làm bác sĩ tâm lý thì không phải rất tốt sao!”  nói xong câu đó thì thở ra một hơi nhẹnhõm, rồi tựa đầu gối ngủ thiếp đi.

 Tôi ngủ một đêm thật sâu, dường như đây là giấc ngủ ngon nhất từ trước tới nay.

 Ngày hôm sau lúc tỉnh lại nhìn thấy Nhuế Tiểu Phượng tròng mắt thì đỏ hoe, quầng mắt thì đen thui dù cho có đắp cả hai lớp phấn dày cũng không thể nào che được, đang đăm đăm nhìn tôi.

 “Á? Mày mất ngủ sao?” trên đường đi học tôi quan tâm hỏi nó.

  Nó nhìn có chút mất mác, tay cầm sách vở, ánh mắt nhìn xa một góc 45 độ thật mê ly:”Anh ấy ngay cả bản thân muốn làm bác sĩ tâm lý mà cũng nói cho mày biết sao?”

 “…” tôi hoàn toàn chả hiểu ra làm sao, chẳng lẽ là chuyện nó với đồng học Trình Lâm có vấn đề gì sao?  Tôi quyết định giúp nó trấn an thần kinh yếu ớt kia:” Làm bác sĩ tâm lý rất tốt nha.!”

 Tiểu Phượng ánh mắt càng trở nên u oán.

 = =, tôi bị nó nhìn đến nỗi tóc gáy cũng dựng đứng cả lên, tiến nhanh phía trước hai bước quyết định đem cái vấn đề rất thâm thúy này liệng qua một bên, haiz.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+