Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Anh dù biết em không là hoa hồng: Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hôm nay là sinh nhật.

 

Đưa bài cho giảng viên, bà nhìn qua Viễn Phong cũng không nói
gì chắc mặc nhiên xem anh là nam sinh của lớp. Anh thầm nghĩ: “Đáng hận, có nam sinh nào mà đóng
thùng ăn mặc lịch sự lại đĩnh đạc như anh không chứ”.

Nhật An hoàn thành xong nhiệm vụ như trút được gánh nặng ngàn
cân, cả người nhẹ nhõm. Lững thững đi về ra gần đến cổng trường mới hay sau lưng
mình có một cái đuôi, cô trợn mắt nói: “Sao thầy đi theo tôi?”

Viễn Phong tỉnh bơ: “Tôi giúp em nhiều như vậy, em không thấy
nên mời tôi ăn một bửa cơm đáp lễ sao?”

Cô nhíu mày nhìn anh, trong lòng thầm mắng “đã biết ngay hắn
không phải là người tốt mà”. Nét mặt không tình nguyện nói: “Thôi được. Nhưng mà
tôi không có nhiều tiền chỉ có thể mời thầy ăn vĩa hè. Thầy có dám không?”

Anh cười cười: “Tôi đâu phải là minh tinh hay người nổi tiếng
gì mà để ý mặt mũi, ngon là được”.

Tia nắng qua tán cây chiếu xuyên qua dừng lại trên mái tóc
anh, nụ cười anh có cái gì đó như ẩn chứa ma lực, nhìn vào dễ làm người đối diện
có chút không tự chủ. Rất không may người đối diện là Nhật An, so với sắt đá còn
sắt đá hơn dù nụ cười anh có là nhiệt lượng 3000oC e rằng cũng là hỏa hầu không
đủ, cần tiếp tục tu luyện.

Trong một quán cơm bình dân, Nhật An gọi hai phần cơm gà. Phần
ăn vừa mang lên cô nữa mắt cũng không nhìn người đối diện cúi đầu chăm chú nhìn thức ăn trước mặt. Chiếc đùi gà chiên giòn vàng ánh cô không nhịn được lập
tức chiến đấu.

Từ sáng đến giờ cô trong bụng đã đói meo, hiện tại đối với
người ngồi đối diện có chút chán ghét chỉ mong mau chóng ăn no rồi tránh xa hắn
ra. Vì vậy càng ăn càng nhiệt tình.

Viễn Phong nhìn cô ăn như hùm như hổ thế kia thì cũng lấy làm
kinh ngạc. Dù là anh vẫn đoán cô vốn không biết cái gì là thục
nữ nhưng khi ý nghĩ quá nhanh thành hiện thực thì cũng thấy không kịp thích ứng. Anh dù sao
cũng là xuất thân trong gia đình gia giáo lễ nghĩa, nếu thật mẹ anh nhìn thấy cảnh
tượng này chắc bị dọa ngất đi.

Cũng chính vì điều này mà trước đây những cô gái khi quen
anh luôn bày ra bộ dạng giả dối làm anh đối với bọn họ mất đi hứng thú. Qua bao
nhiêu năm cây tình yêu của anh cũng không đâm chồi nổi chứ đừng mong đơm hoa kết
quả.

Đối lập với cách ăn uống mạnh mẽ của Nhật An, Viễn Phong từng muổng lại từng muổng từ tốn. Ngay cả cách ăn cũng thể hiện khí chất học giả.
Khí chất này chính là được giáo dục từ nhỏ trong tiềm chất tỏa ra, cho dù anh có
đói đến sắp xỉu đến nơi cũng một phong cách như vậy.

Nhật An ngẩng đầu lên nhìn thấy trong lòng thầm khinh thường:
“Hắn ta nghĩ là đang có đạo diễn quay phim sao, làm gì mà giả dối thế”.

Cô buông muổng xuống, dĩa cơm sạch loáng không còn một hạt. Đây
chính là vì sự nghiêm khắc của mẹ cô. Mẹ cô từng bảo: “Không được lãng phí thức
ăn, một là không ăn hai là phải ăn cho hết”. Bởi vì mẹ cô từng sống trong cô
nhi viện thường chịu bửa no bửa đói nên đối với thức ăn rất là trân trọng.

Nhật An nhìn Viễn Phong vẫn còn đang trình diễn màn ăn uống
tao nhã, đứng lên nói: “Vậy là coi tôi không nợ thầy, tôi có việc phải đi trước.
Chào thầy”. Viễn Phong vẫn còn chưa kịp trả lừi đã th thấy cô bước đến quầy tính
tiền sau đó đi luôn ra cửa, hành động vô cùng dứt khoát, trước sau không nhìn lại
anh một lần.

Viễn Phong thấy lòng tự tôn bị đả kích trầm trọng, mới đây cô
còn yếu ớt vô lực nếu không có anh giúp đỡ cô có khả năng xoay sở với chồng sách
đó sao, vậy mà vừa ăn xong sắc mặt hồng hào liền trở mặt. Thái độ vô ơn này làm
cho anh vô cùng khó chịu, đối với cô lòng hảo cảm mất sạch chỉ có căm ghét.

Anh cũng không hiểu nỗi mình, trước giờ chưa từng để bản thân
chịu ủy khuất thế mà lần này hoàn toàn ngoại lệ. Đứng trước mặt cô lần nào ý chí
trả đũa cũng bị quăng đi tận chín tầng mây, cho dù thái độ của cô đối với anh
luôn rất tệ anh vẫn một lần lại một lần nhẫn nhịn cô. Đầu của anh chắc là bị đụng
trúng ở đâu hỏng rồi.

Thấm thoát đã qua hai tuần nữa. Nhật An vẫn như vậy đến giờ
tin học là vắng, ngay cả giờ thực hành cũng không đi. Viễn Phong đoán cô chính
là hẹn hò cùng nam sinh kia tâm trạng cũng trở nên nặng nề.

Hôm nay một người bạn của mẹ tổ chức sinh nhật cho con gái.
Cô gái này anh cũng có từng gặp qua, chính là một cô gái rất nhút nhát, nói chuyện
mấy câu liền đỏ mặt. Trông cũng đáng yêu, mấy năm trước anh cũng một lần đi dự sinh
nhật cô bé.

Nói ra thì gia thế của cô bé cũng không tệ, cô là con gái của
Huỳnh Nhật Minh một người bao năm qua vẫn đứng vững trong thị trường bất động
sản. Không ai biết tài chính của ông ta hùng hậu như thế nào? Chỉ biết sau nhiều
lần bất động sản chìm nỗi ông vẫn như cây cổ thụ trước giông bảo không hề suy
xuyển.

Lần này mẹ anh cương quyết bắt anh đi cùng, chắc là muốn tác
hợp anh và cô bé. Anh quả thực đối với cô bé không có gì phàn nàn nhưng tình cảm
thì không thể miển cưỡng, anh chỉ có thể xem cô là em gái.

Viễn Phong đang trầm ngâm suy nghĩ đã nghe tiếng mẹ anh ở ghế
sau vang lên: “Viễn Phong, đề nghị của mẹ con đã nghĩ chưa?”.

Viễn Phong do dự nói: “Mẹ à, con vẫn còn trẻ sự nghiệp chỉ mới
bắt đầu con còn nhiều thời gian kết giao bạn bè, cô bé ấy trẻ con như vậy
không hợp với con đâu”.

Bà Vân vẫn không từ bỏ ý định: “Con có thể thử tìm hiểu, chưa
gì đã vội dứt khoát như vậy. Nhất định khi tiếp xúc nhiều với cô bé, con sẽ thích”.

Viễn Phong không muốn kéo dài câu chuyện. Anh biết tính của
mẹ nếu chưa đến cùng sẽ không bỏ cuộc đành nói: “Được rồi, con sẽ cân nhắc”.

Bà Vân nghe vậy trên môi mỉm cười, bà tin qua thời gian con
trai mình sẽ thích con bé đó”.

Bà đối với con bé rất có cảm tình, cô tình tình thùy mị tuy
có chút nhút nhát nhưng đảm đang, lễ phép. Một cô gái như vậy thời buổi này không
dễ tìm thấy. Hơn nữa cô bé gia đình hai bên có quen biết, so sánh thì cũng môn đăng hộ
đối.

Trong phòng tiệc không gian thoáng mát, rèm cửa màu hồng
ngay cả khăn chải bàn cũng màu hồng, cách bày trí vừa trẻ trung mà không kém phần
sang trọng giống như chủ nhân của buổi tiệc. Mỗi chi tiết đều được sắp đặt chu đáo
không có một chút không phù hợp, chứng tỏ người chịu trách nhiệm cũng đã tốn không
ít tâm tư.

Bức hoành phi hoa văn đẹp mắt, nét chữ uốn lượn: “Mừng sinh
nhật con gái Huỳnh Kiều Mai lần thứ 19”. Ông Minh là người đại diện buổi
tiệc gương mặt thỏa mãn nhìn không gian gật đầu hài lòng.

Chiếc bánh kem ba tầng thật to và đẹp mắt, trên mặt bánh kem
trang trí mười chín đóa hoa mai mới nụ e ấp, vừa mang tên của nhân vật chính buổi
tiệc vừa là loài hoa mà Kiều Mai yêu thích. Nhìn qua cũng biết do bàn tay thợ
khéo léo bậc nhất làm nên, có thể gọi là độc nhất.

Bà Kiều Lam mặt trang điểm kỹ, những nếp nhăn theo năm tháng
vô tình dưới lớp son phấn không còn dấu vết. Bà năm nay cũng đã trên dưới bốn mươi
nhưng nhìn qua chỉ thấy giống như là chị em của Kiều Mai. Trên người bà vận chiếc
váy màu đen lấp lánh hạt trông thật quý phái. Bên cạnh Kiều Mai tay vẫn níu
cánh tay mẹ, hôm nay cô mặc chiếc váy màu hồng phấn ôm khích người lộ ra đường
cong tuyệt mỹ, làn da trắng mịn làm người ta nhìn không nở rời mắt. Đúng thật là
mỹ nhân.

Mọi người đã đến đông đủ, Viễn Phong tay cầm bó hoa hồng đỉnh
đạc bước đến cúi gập người chào ông Minh, tiếp đến bước đến trước mặt bà Lam cúi đầu chào. Sau đó môi nở nụ cười tươi đưa bó hoa đến trước mặt Kiều Mai nói: “Chúc
em sinh nhật vui vẽ, đêm nay em là cô gái xinh đẹp nhất”.

Trước mặt là một
người con trai hào hoa phong nhã, thêm nụ cười quyến rũ mê người, giọng nói trầm ấm, Kiều Mai nhất thời
ngất ngây, trái tim đập loạn, gương mặt cũng hồng hồng, e lệ đón nhận bó hoa. Lí
nhí nói: “Cám ơn anh”.

Viễn Phong nhìn cô
bé trước mặt qua bao lâu cũng không thay đổi, vẫn là rụt rè như trước. Anh thật
có thể đem cô với Thúy Vân trong truyện Nguyễn Du mà so sánh. Nếu cô là Thúy Vân
thì cô bé lưu manh kia sẽ sắm vai gì nhỉ?

Viễn Phong cũng
giật mình với ý nghĩ của chính mình, không nghĩ tới anh bất ngờ nhớ đến cô ta,
lại còn đem cô ấy so sánh với người con gái khác. Anh đúng là điên rồi, cô ta cơ
bản không giống con gái.

Lúc này trong một góc phòng, có một nhân viên phục vụ vẫn đang đứng thất thần. Cô nhìn khung cảnh
gia đình hạnh phúc trước mắt, ánh mắt mơ màng, tâm hồn như người mộng
du, cảnh vật trước mặt cũng trở thành mờ ảo, mông lung.

Đây là kiểu mẩu của
gia đình hạnh phúc, gia đình mà cô hằng mơ ước nhưng nó đang nằm trong tay người
khác. Còn cô không khác gì kẻ hành khất đứng bên lề nhìn thấy chỉ biết ngưỡng mộ
và ao ước.

Cũng là ngày này
cách đây hai mươi năm, mẹ cô tự tay mình ký vào tờ giấy ly hôn, thu dọn hành lí
rời khỏi biệt thự nhà họ Huỳnh mang theo cô đang nằm trong bụng đi đến con hẻm
xóm lao động tạm trú nhà của dì Thu.

Cũng không ngờ hôm
đó cũng là ngày cô chào đời, cô đến với cuộc sống này trong giọt nước mắt đau
khổ của mẹ, sự chật vật của dì Thu và sự thương hại của những người hàng xóm.

Bao nhiêu năm qua
gia đình họ vẫn hạnh phúc trong khi mẹ cô cực khổ nuôi cô, đến khi cô bảy tuổi
thì mẹ cô vì thương tâm và lao lực quá sức mà qua đời, bỏ lại cô một mình trên
cỏi đời này. Sống nhờ tình thương của người bạn cũng cô nhi viện với mẹ và tình
thương của những người hàng xóm nghèo.

Người đàn ông
kia, cái người mà cô phải gọi bằng ba từng dùng một số tiền lớn mang danh nghĩa nuôi dưỡng cô. Có lẽ ông cũng không có ý nhận cô là con chẳng qua muốn
dùng tiền để lấp đi những ray rứt với người đã khuất. Tuy nhiên cô sẽ không vì vậy mà
sà vào lòng ông cảm kích gọi một tiếng ba và hài lòng nhận thứ tình cảm dư thừa được ban bố. Cô càng không ngoan ngoãn như con cún con được
cho ăn. Bởi vì cô không bao giờ quên những giọt nước mắt của mẹ cũng không
thừa nhận mình có ba. Giống như mẹ cô từng nói: “Ba con chết rồi”.

Cô từ năm mười lăm
tuổi tình cờ phát hiện dì Thu nhờ tiền ông ta mà mở hiệu sách năm năm qua. Cô
trong lòng quyết tâm không xin tiền dì nữa, tự mình ra ngoài tìm việc. Mặc cho
dì có bao nhiêu than khóc cô đều làm ngơ, kiên quyết làm theo ý mình, không cam
tâm chấp nhận sự giúp đỡ của người đàn ông đó. Cô hận ông ta.

Dòng ký ức cũ hiện
về, trước mắt cô phủ một màn nước, tâm tình phức tạp. Hôm nay thật trùng hợp ông
ta tổ chức sinh nhật cho con gái chọn đúng nhà hàng cô làm, mà hơn nữa chính là
sảnh do cô phụ trách.

Ông ta chỉ biết có
một con gái lá ngọc cành vàng đang khép nép đứng ở kia, nào biết có một đứa con
khác đang cúi đầu bưng bê phục vụ. Sự đời thật đáng cười thay.

Nhật An vẫn đứng
bất động đó, nét mặt ưu thương pha lẫn căm hận, cô thay mẹ cô mà bất bình, thay
mẹ cô mà đau khổ. Cô không hay biết có một đôi mắt từ lúc vô tình trông thấy cô vẫn
ngầm quan sát, đôi mắt ấy không hề bỏ lỡ một biểu hiện nào trên mặt cô. Đôi mắt
ấy nhìn cô đớn đau dù không biết lí do gì trong lòng cũng nghe đau xót.

Người quản lý đi
đến bên cạnh cô hỏi: “Nhật An sao em đứng đây? Sao vậy, hâm mộ sao?”

Nhật An chua chát
nói: “Uhm, thật đáng hâm mộ”. Trong lòng còn có thêm một câu nữa nhịn không thể
nói chính là “thật chướng mắt”.

Nhìn cô sắc mặt
không tốt người quản lý vốn biết cô vừa đi làm vừa phải học nên thông cảm nói:
“Em không khỏe thì về đi anh xếp người làm thay em”.

Cô cảm kích nhìn
anh, nói: “Vậy thì cám ơn anh”.

Cô quay người rời
khỏi nhà hàng, cái bóng lẻ loi in trên tường làm cho người ta liên tưởng đến cụm từ “chiếc bóng cô đơn”, càng làm cho người nào đó nảy sinh ý định che chở.

Ngay lập tức người đó cũng đứng lên đi theo, bỏ lại sau lưng một bửa tiệc xa hoa
hào nhoáng.

Người đó gì cái
gì mà đuổi theo cô ngay cả bản thân cũng không biết, người đó chỉ biết một điều
tâm trạng cô đang không tốt cần có một người bên cạnh. Và anh ta tình nguyện đi cùng cô, anh ta không để tâm cô đối với mình thái độ đanh đá, hung hăng, càng không muốn nhìn cô dáng vẻ bi thương yếu đuối
kia.

Đêm nay cô đi đến
đâu anh ta sẽ theo cô đến đó, mặc kệ cô chán ghét anh, mặc kệ hậu quả như thế nào.
Anh ta chấp nhận.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+