Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Anh dù biết em không là hoa hồng: Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đêm sinh nhật ý nghĩa.

 

Nhật An cưỡi xe
qua mấy con đường, trên người vẫn còn mặc đồng phục của nhà hàng. Tâm trạng không
thoải mái cô chỉ muốn đi vòng vòng cho khuây khỏa. Một lúc sau cô có cảm giác dường
như cô bị theo dõi, cho xe chạy thật chậm, quả nhiên chiếc taxi phía sau cũng dùng
tốc độ rùa già bò theo cô.

Cô hiện tại
còn đang tìm chỗ phát tiết tâm trạng khó chịu trong lòng, lại có kẻ dám tìm tới gây chuyện, cô nghĩ sẽ cho kẻ đó phải hối hận. Ý nghĩ vừa hình thành lập tức dừng xe, ngay lúc đó chiếc taxi cũng thắng lại. Cô chống xe xong hung hăng đi đến bên chiếc taxi
đá chân vào sườn xe một cái, miệng hét lên: “Mau bò ra đây”.

Chú tài xế gương
mặt tái mét cắt không còn hột máu, bàn tay đặt trên vô lăng đang run rẩy. Viễn Phong thấy tình hình
vội mở cửa xe bước ra nói: “Đừng nóng, là tôi”.

Cô nhìn thấy anh
cơn giận trong mắt có chút dịu lại rồi bùng lên mạnh mẽ, trừng mắt hỏi: “Thầy vì
sao theo dõi tôi, thầy muốn gì?” Vừa rồi cô cũng nhìn thấy anh ở buổi tiệc không
biết anh đã đi theo sau cô từ khi nào.

Viễn Phong không
trả lời mở ví thanh toán tiền taxi. Chiếc taxi rời đi anh nhìn cô trầm giọng nói:
“Chẳng phải tâm trạng em không vui sao? Tâm trạng tôi cũng không thoải mái, đi cùng đi”.

Thoáng thấy ánh
mắt nghi ngờ của cô anh mặt giận nói: “Tôi nghiêm túc, không cần dùng ánh mắt này
nhìn tôi. Tôi không phải muốn giở trò gì đâu”.

Nhật An nhìn thái
độ chân thành của anh tạm thời có chút tin tưởng, cô hơi suy nghĩ không biết vì
sao anh biết cô không vui lại còn đề nghị đi cùng, có điều quả thật cô một mình đi dạo chỉ thấy cô đơn
và tịch mịch hoàn toàn chưa hết buồn phiền, lúc này có thêm một người bên cạnh
cũng không tệ. Cô gật đầu nói: “Thôi được, nhưng thầy phải đáp ứng không ồn ào
làm phiền tôi”.

Viễn Phong
nhanh chóng gật đầu: “Tôi hiểu”.

Viễn Phong đi đến
bên chiếc xe đạp điện, ngồi lên. Anh thân hình 1m78 ngồi lên chiếc xe trông thật
tương phản, Nhật An nhìn hình ảnh này có chút buồn cười, bất giác khóe môi cong
lên lộ ra một nụ cười hiếm hoi. Viễn Phong bắt được hình ảnh này trong lòng bỗng
dưng không biết vì sao nghe xôn xao, là lạ.

Cô ngồi sau lưng
Viễn Phong bị thân hình cao lớn che hết
tầm nhìn, chỉ có thể nhìn hai bên đường. Đã lâu rồi cô không cùng ai đi dạo đêm
thế này. Cô chợt hỏi: “Thầy vì sao mà không vui?”

Viễn Phong ngớ
người, hồi lâu mới hiểu câu nói của cô. Vừa rồi anh thuận miệng nói bừa nên nhất
thời nghe cô hỏi không nghĩ ra. Anh đáp: “Là chuyện tình cảm”. Đúng vậy chuyện
tình cảm của anh thật đáng buồn nha, anh đã hơn hai mươi sáu tuổi vẫn không có
một mối tình nào, quả thật bi ai mà. Anh hỏi ngược lại cô: “Thế
còn em?”

Nhật An im lặng,
hồi lâu nói: “Hôm nay là sinh nhật tôi”.

Anh “à” lên một
tiếng, sau đó không nói gì, một lúc sau hai người dừng lại ở bến sông Bạch Đằng.
Anh nói: “Ở đây đợi tôi”.

Nhật An khó hiểu
nhìn anh chỉ nghe anh nói: “Nếu em bỏ về tôi sẽ không tha thứ cho em”. Anh không
biết câu nói của mình có bao nhiêu tầng nghĩa, chỉ biết trong lòng lo lắng sau
khi mình đi cô cũng rời đi.

Cô nhìn anh khó
hiểu, nhưng vẫn gật đầu: “Tôi đợi”.

Hai tiếng “tôi
đợi” chui vào tai Viễn Phong làm cho tim anh nhất thời bị hẩng một nhịp. Chỉ đơn
giản là một lời nói, anh đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Anh như đứa trẻ được người
lớn hứa cho quà vui mừng ra mặt, anh nói: “Đến quán nước trước mặt ngồi đợi, tôi
sẽ nhanh quay lại”. Nói xong vẩy tay đón một chiếc taxi rời khỏi. Nhật An nhìn
theo anh, nghe nỗi buồn mình vơi đi một nửa.

Anh kêu xe dừng
lại ở một cửa hàng bánh kem, chọn một cái bảo người bán hàng viết tên và ngày
sinh của cô. Sau đó đi đến một gian hàng bán cây cảnh, cẩn thận xem xét cuối cùng
nhìn thấy những chậu xương rồng kiểng nằm ở trong góc, ánh mắt lóe lên chọn lấy một
chậu, nhờ người bán hàng gói lại. Tưởng đến lúc cô mở ra, trên mỗi bất giác mỉm
cười.

Có trời mới biết
trong đời anh trước nay chưa từng chu đáo như thế. Vì một câu nói “hôm nay là
sinh nhật tôi” vội vã chạy đi mua bánh kem lại hao tốn tâm tư chọn quà. Anh liên tưởng
cô như một cây xương rồng nhỏ đầy gai nhưng thực đáng yêu. Anh không biết vẻ mặt
của mình lúc này có bao nhiêu ngớ ngẩn đến nỗi chị bán hàng rất muốn cười to một
tiếng.

Anh quay lại đã
là nửa giờ sau. Nhật An lúc này đang ngồi hướng mặt về phía sông. Từ phía sau
nhìn thấy thân người cô thật nhỏ bé và hiu quạnh.

Anh bước đến bên
cạnh cô, đặt chiếc bánh xuống hai tay bịt mắt cô lại. Nhật An theo phản xạ vung
tay lên khi sắp chạm vào người bịt mắt mình chợt nghe một giọng trầm vang lên:
“Tôi đã trở lại, em tạm thời nhắm mắt được không?”

Nhật An có chút
tò mò sau đó nhắm mắt lại, lát sau nghe tiếng bật lửa rồi một ánh sáng lóe lên,
trong đầu cô liền nghĩ đến ánh nến. Ngay lúc đó nghe anh nói: “Em mở mắt ra đi”.

Cô mở mắt ra, Viễn
Phong hai tay cầm bánh kem dâng lên trước mặt, cười rạng rỡ nói: “Sinh nhật vui
vẽ”.

Cô nhất thời ngẩn người, sau đó lúng túng không biết nên làm sao, tình huống này đúng  là ngoài tưởng tượng của cô, cô không nghĩ anh
đi nãy giờ là vì mua bánh kem cho mình, nhất thời có hơi xúc động.

Trong cuộc đời
cô từ trước đến giờ chưa từng có ai tổ chức sinh nhật, cũng chưa từng một lần
thổi nến cầu nguyện. Bao nhiêu năm qua cô tự nhủ với mình sinh nhật chỉ là trò
trẻ con, cô không cần.

Nhưng từ trong
tiềm thức cô là một đứa trẻ khao khát tình thương, hôm nay giây phút này cô mới
biết bấy lâu nay là cô tự gạt mình, thực sự chính vì cô biết bản thân không thể có được nên
không thừa nhận mình mong muốn, cô hốc mắt đỏ hoe không nói lên lời. Viễn Phong
vẫn trìu mến nhìn cô nói: “Em thổi nến và cầu nguyện đi”.

Cô cắn môi nhìn
chiếc bánh kem, sau đó nhắm mắt cầu nguyện. Cô thật sự do dự không biết nên cầu
nguyện điều gì, cô cần rất nhiều thứ tuy nhiên có lúc cảm thấy mình không cần gì cả. Mãi một lúc cô mới nghĩ ra tâm nguyện luôn ôm ấp mười mấy năm nay. Thầm nguyện xong mở mắt ra thổi tắt nến.

Hai người bắt đầu
cắt bánh kem. Anh tâm trạng hưng phấn muốn thay đổi không khí trầm mặc kể cho cô nghe nhiều câu chuyện vui, lúc đầu
cô còn cố nén giữ lấy gương mặt bình thường không biểu cảm, càng về sau cô càng
bất ngờ, cô không nghĩ anh bình thường nghiêm nghị mà có thể hài hước như thế nên
bất giác hòa theo nhịp cười với anh. Tiếng nói trầm trầm, tiếng cười trong trẻo
làm cho những đôi tình nhân gần đấy không hẹn quay đầu nhìn lại.

Được một lúc không
khí có vẻ lắng xuống, Viễn Phong chợt cất tiếng nói: “Chúng ta hòa nhé”.

Nhật An hơi cúi
đầu suy nghĩ, thì ra anh làm nhiều việc như vậy vì để giảng hòa với cô sao. Cô ngẩng
đầu lên nhìn anh nói: “Cám ơn thầy rất nhiều về buổi tối hôm nay”.

Viễn Phong cười: “Đừng khách sáo. Tôi có thể hỏi em một
việc không?”

Cô khẽ gật đầu
nói: “Được”.

Viễn Phong nói:
“Tôi có thể biết điều em vừa cầu nguyện không?” Anh thực sự tò mò, cô suy nghĩ
lâu như vậy không biết cô mong ước điều gì. Biết đâu anh có khả năng giúp cô thực
hiện điều ước.

Cô nhìn anh do
dự. Anh thấy vậy liền nói: “Nếu không tiện không nói cũng không sao”.

Cô lắc đầu: “Không
phải là không tiện, có điều thầy phải hứa là thầy nghe rồi không được cười”. Bộ
dạng của cô rụt rè, rơi vào tâm mắt Viễn Phong cử chỉ này thật vừa mắt.

Anh nói: “Sẽ không”.

Cô thấp giọng nói:
“Tôi ước mẹ tôi có thể sống lại”.

Viễn Phong nghe
cô nói mà ngẩn người. Anh nghĩ cô giống như bao cô gái mới lớn ôm giấc mơ bạch
mã hoàng tử hay một điều gì đó đầy mơ mộng. Không ngờ tới điều ước của cô là như thế. Thì
ra cô đã không còn mẹ.

Anh dịu dàng nói:
“Điều ước của em rất ý nghĩa, ở nơi xa mẹ em nhất định sẽ rất vui”.

Cô tròn mắt nhìn
anh nói: “Thầy không thấy buồn cười sao, tôi lại có thể ước một điều trẻ con như
vậy”.

Anh nói: “Em ngốc
quá, đó là điều trong lòng em khao khát, em nói ra cũng là thường tình, tôi lại
thấy ngưỡng mộ mẹ em, bà có một đứa con gái hiếu thảo như em. Thật may mắn”.

Nhật An xúc động
nhìn anh, cô không ngờ anh có thể thông cảm với mình như vậy. Cô nghe mình được
an ủi, cảm thấy được quan tâm. Trước giờ chưa từng có ai nói những lời này với
cô, chưa ai quan tâm cô như anh hiện tại. Cô mỉm cười nói: “Hôm nay tôi rất vui”.

Viễn Phong cười
nói: “Vui là tốt rồi, bây giờ về thôi, nếu không ba em ở nhà sẽ lo lắng”.

Cô nét mặt thoáng
chút u ám, không vui nói: “Tôi không có ba, trên đời vốn không có người này”. Cô
nói dứt lời đứng lên quay người đi đến thẳng đến bãi đậu xe.

Viễn Phong thực
sự muốn vả lên miệng mình, không khí đang vui vẻ bị anh phá hư anh vội vàng đứng
lên, chợt nhớ chậu xương rồng cầm lên đuổi theo cô.

Anh ra đến ngoài
Nhật An cũng chuẩn bị rời đi, anh gấp gáp nói: “Khoan đã Nhật An”.

Cô hơi dừng lại
nhìn anh nói: “Tôi có thể tự về, thầy không cần đưa”.

Anh chìa tay về
phía cô nói: “Tặng sinh nhật em. Buổi tối vui vẽ”.

Cô nhìn món quà
trên tay anh hình như là cây cảnh cảm thấy không đắt tiền, cầm lấy nói: “Cám ơn”.
Nói xong cho xe chạy.

Anh nhìn
theo bóng lưng cô, trong lòng nghe có chút khác lạ, có gì đó không giống với trước
đây. Anh không biết đó là điều gì chỉ mơ hồ thấy, tâm tình thực vui vẻ.

Anh về đến nhà, mở
điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, là mẹ của anh. Anh ngao ngán cầm điện thoại gọi
lại, bà Vân có vẻ vẫn đang chờ anh rất nhanh nhận cuộc gọi: “Con về nhà chưa?”

Viễn Phong đáp:
“Con về rồi, xin lỗi mẹ lúc nãy con nhìn thấy một người bạn cũ nên cùng nhau hàn
huyên mãi đến giờ này”.

Bà Vân thở dài định
nói gì đó, sau lại nói: “Thôi được rồi, con ngủ sớm đi”.

Viễn Phong: “Ba
đi nước ngoài dự hội thảo khi nào về vậy mẹ?”

Bà Vân: “Chắc là
hai ngày nữa”.

Viễn Phong: “Dạ,
mẹ cũng ngủ sớm đừng thức khuya quá. Chúc mẹ ngủ ngon”.

Bà Vân “uhm” một
tiếng rồi ngắt cuộc gọi.

Anh nhìn
đồng hồ đã hơn mười một giờ, cầm điện thoại hơi do dự, sau đó quyết định nhắn một
tin: “Em về đến nhà chưa? Viễn Phong”. Anh tự biện minh tin nhắn này cũng hợp tình
thôi, anh lo cô gặp chuyện lại rắc rối đến mình.

Lúc này Nhật An
đang ngồi nhìn đăm đăm chậu xương rồng, món quà này khi mới mở ra cô thấy tức
giận, nghĩ thầm anh châm chọc mình, liền tay cầm lên ném đi chậu hoa theo đường thẳng lao đi tiếp xúc tới bức tường
rơi xuống lăn lông lốc, cây xương rồng nhỏ rơi ra, chậu hoa trở thành mấy mãnh
vụn, đất rơi vương vãi.

Cô vẫn còn đang
tức giận chộp lấy nó định ném ra cửa sổ nhất thời quên nó có gai, tay bị gai nhọn đâm đau nhói, rướm
máu. Loài hoa này đúng là kiên cường cô mới chợt nhận ra nó giống như mình, lúc nào cũng
đầy vẽ hung dữ và gai góc. Suy cho cùng nó cũng thú vị.

Cũng may tối
nay dì Thu ở lại cửa hàng sách. Cô vội vã chạy xuống bếp tìm lấy một cái chậu,
gom tất cả đất vương vãi cho vào, cẩn thận đặt cây xương rồng nhỏ vào. Lúc này
mới cảm thấy hài lòng.

Thu dọn xong, cô
ngồi bên bàn học nhìn chậu xương rồng đầy thích thú, bỗng nghe tiếng âm báo tin
nhắn cầm điện thoại lên đọc xong tin nhắn hơi cười đáp lại: “Đang chuẩn bị ngủ,
thầy tìm em có việc gì không?”

Trước đây Viễn
Phong vốn cho việc nhắn tin thật ngớ ngần và phiền toái, anh là người bận rộn cần
gì liền gọi nói trực tiếp không thích nhắn tin tốn thời gian. Nhưng hiện tại anh phát hiện ra tiện ích của
việc nhắn tin, nó giúp người ta tránh khỏi cảm giác ngượng ngập và khó nói. Anh
trả lời: “Tôi định báo với em là ngày mai giờ tin học nhớ đi thực hành, em đã
nghỉ mấy buổi rồi”.

Nhật An nhận được
tin nhắn hơi ngạc nhiên sau đó cảm thấy vui vẽ, cô nhắn lại: “Vâng, cám ơn thầy.
Chúc thầy ngủ ngon”.

Viễn Phong trả
lời: “Em cũng ngủ ngon”.

Anh buông điện
thoại xuống, bước vào nhà tắm. Một lúc sau đã đặt người lên giường nhưng thần trí
rất tỉnh táo, không có cách nào ngủ được. Nhớ đến gương mặt buồn bả của cô ở nhà
hàng, nhớ nụ cười ở trên phố, ánh mắt rạng
ngời khi nhìn chiếc bánh kem. Từng nét mặt của cô trong đầu anh rõ như in.

Thì ra cô là cô
bé mồ côi, chính vì thiếu thốn tình thương và quan tâm nên mới rèn cho mình thành
cá tính mạnh mẽ, lạnh nhạt. Anh muốn cô mở lòng ra với mọi người, không muốn cô
phải lặng thầm thở dài hay một mình buồn bả. Anh muốn chính mình sẽ thay đổi cô.

Anh mong trời
mau sáng, thật khó tin khi anh từ một người chán ghét giảng dạy lại nôn nóng
mong thời gian trôi qua để được lên lớp. Anh không muốn cũng không buồn tìm hiểu
tận cùng nguyên nhân sự thay đổi của mình. Chỉ theo tự nhiên mà thích ứng.

Thật trùng hợp tối
nay cũng có hai người cũng cùng cảnh ngộ với anh, cả thảy đều một đêm khó ngủ, một người ngồi bó gối nhìn chăm
chăm vào chậu xương rồng. Còn người kia ngón tay đang vân vê những cánh hoa hồng
tươi thắm.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+