Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh, em sai rồi – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Kỳ thi

Edit: Kim Anh

Beta: Linh Trưởng

Sau đợt gửi tiền của anh trai, Tô Tiểu Lai được ăn no miễn phí vô tư vô lo vài ngày, sau đó cô bắt đầu theo ba chị em thân thiết của mình lên thư viện tự đọc. Quần áo thức ăn đều không thành vấn đề, nhưng kì thi cuối kỳ phải giành được vị trí đầu.

 

Mấy ngày nay, chỉ cần đi ngang qua thư viện, nhìn vào cửa sổ bên trái của kệ sách, có thể bắt gặp được hình dáng siêng năng của cô. Trước kia cô chỉ ngồi đây được mười năm phút là bắt đầu nằm sấp xuống, sau đó ngủ một giấc say sưa như lợn, mặc cho ai gọi cũng không dậy.

Lâm Vi Vi bị tình trạng đọc sách mãnh liệt của cô làm cho rung động, mà còn ngạc nhiên hơn, đã năm lần bảy lượt gọi cô nàng đi ăn cơm, vậy mà bạn Tiểu Lai buông một câu, “Để tớ đọc đến hết trang cuối cùng đã!!!”.

Sau khi phát hiện thấy bạn bè lục đục đi ra thư viện hết, bụng Lâm Vi Vi đã kêu inh ỏi, vốn sang sớm nay chưa kịp tỉnh ngủ đã bị Tô Tiểu Lai lôi đến đây, bây giờ còn khiến cô chịu đói bụng, cuối cùng không thể nhịn nữa, cô bắt đầu nổi bão, đoạt lấy quyển sách của cô nàng, dùng ánh mắt giết người hăm dọa Tiểu Lai, “Tô-Tiểu-Lai-kia!!!, TM nhà cậu, đọc sách đến tẩu hỏa nhập ma rồi à, kì thi lần này cậu chuẩn bị sát nhập vào top ten của nhà trường sao???”.= =+

Ánh mắt Tô Tiểu Lai ngây dại, tay cướp lại quyển sách, để nó lên trên bàn như lúc trước, lẩm bẩm nói, “Chỉ còn vài trang cuối thôi mà”.

Lâm Vi Vi thở dài một hơi, rầu rĩ nói, “Aizz, đúng là trúng tà rồi, ôi trời ơi, chị đây không điên cùng em đâu, đi ăn cơm đây”.

Cô đang chuẩn bị rời đi, cổ tay đã bị Tô Tiểu Lai nắm chặt, cô quay đầu, không đỡ nổi vẻ mặt ân cần tươi cười của Tô Tiểu Lai, “Ha ha, chị Vi Vi à, đừng nóng giận mà, em đây cũng là có nguyên nhân mới biểu hiện khác thường như vậy mà”.

“Đừng gọi chị tha thiết thế, nói đi, nguyên nhân chuyện này là thế nào?”. Lâm Vi Vi gỡ tay cô nàng ra, đặt mông ngồi về vị trí cũ.

“Để kỳ nghỉ hè không tốt đẹp này tớ có thể được đi Nhật Bản chơi, nhưng có điều kiện”. Lời nói và ánh mắt của Tô Tiểu Lai lúc này hoàn toàn thay đổi, vừa rồi còn ngây dại, còn bây giờ sáng ngời.

Tròng mắt Lâm Vi Vi xoay vòng, bắt đầu suy nghĩ sâu xa, “Để tớ đoán nhé, có phải có liên quan đến kì thi lần này hay không?”.

“Vi tử, cậu quá thông minh”. Tô Tiểu Lai kích động vỗ vai cô.

“Xùy, cậu đúng là ngốc, mấy ngày nay cậu mất ăn mất ngủ rõ ràng như vậy, tớ còn không đoán được sao?”. Lâm Vi Vi khinh bỉ nói.

“Ha ha, nhưng anh nuôi tớ nói, điểm kiểm tra lần này phải giành được từ 85 điểm trở lên”.

Lâm Vi Vi giật mình gõ trán cô nói, “Cậu thấy mình ngu chưa? Cậu đã quên mất môn Triết chỉ được có 4 điểm thôi sao? Còn cả anh già Tiếng Anh liệu có dễ dàng buông tha cho cậu sao?”.

Tô Tiểu Lai đờ người hóa thạch ngồi đó, qua hai giây, vỗ mạnh trán mình, “Vậy à, thế nếu tớ có thể đạt tiêu chuẩn thì đúng là kì tích , đúng không???”.

“Có thể nói là như vậy”. Lâm Vi Vi quả quyết gật đầu.

“Vậy sao cậu không nói sớm cho tớ biết?”.

“Tớ thấy mấy ngày nay cậu cố gắng như vậy, chỉ nghĩ cậu mong không bị liệt cuối danh sách mới chăm chỉ đến vậy thôi”.

Trời ơi!!!! Tô Tiểu Lai cảm thấy chính mình đã gặp phải điều xấu hổ nhất trên thế giới, ban đầu cố gắng để lấy điểm kiểm tra thật cao, không nghĩ đến có cố gắng đến ngày cuối cùng cũng không thể đạt tiêu chuẩn được, khoảng cách chênh lệch lớn như vậy khiến cô không thể nào lấp đầy. Xem ra hành trình du lịch đến Nhật Bản chỉ có thể thực hiện trong giấc mơ thôi, ôi đất nước anh đào xa xôi ơi, tạm biệt T___T. Lần này chỉ mong không bị ai đó mắng cũng là món quà tốt đẹp nhất mà ông trài bàn tặng cho cô rồi.

******

“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành cho em mãi mãi là chân thật…. “. Một bài hát vang lên làm thay đổi cả không khí.

“Này, di động của ai kêu thế?”.  Từ Tố đang dựa người vào thành giường xem tạp chí hỏi, cô còn đang thắc mắc không biết người nào thưởng thức được cái bài nhạc chuông di động sến khủng khiếp này.

“Không phải của tớ”. Lâm Vi Vi đang chơi võng du nói vọng ra.

“Cũng không phải của tớ”. Lý Ly đang cắt móng tay trả lời.

Vì thế, ba người cùng nhìn nhau, đồng thanh kêu to, “Tô Tiểu Laiiiii, ai cho phép cậu đổi nhạc chuông dọa người thế này hả?”.

Tô Tiểu Lai tay còn dính đầy bọt xà phòng nhảy vọt ra từ WC, vẻ mặt vô tội hỏi, “Vi tử, không thấy tớ đang giặt quần áo sao? Giúp tớ nghe điện đi”.

Lâm Vi Vi ghét nhất lúc cô đang chơi game bị người khác quấy rầy, nhưng so với lúc này cô còn ghét cái tiếng chuông kinh dị ấy hơn, vì thế không kiên nhẫn được nhận điện thoại.

“Alô !!!!”.

“Em không phải là Tiểu Lai?”.

“Tôi là bạn cùng phòng của cô ấy, xin hỏi chị là… ?”.

“À, tôi là La San, Tiểu Lai…”.

Sao lại là cô ta, người phụ nữ này sao lại tìm đến cô thế này, suốt cả một tuần cô ta gọi đến một tá cuộc điện thoại, mỗi lần chỉ hỏi tình hình của anh trai cô, còn hẹn cô đi ăn cơm, nhưng cô không đồng ý, sau sự kiện Kentucky và đồ ăn vặt, cô không dám gặp mặt cô ta nữa. Trong khoảng thời gian này Tô Tiểu Lai vì chuyện thi cử mà trở nên trầm cảm, hơn nữa âm hồn không tiêu tan La San này khiến cho trái tim vốn đã suy sụp của cô trở nên hỏng thật sự. ( _ _||||)

“Tiểu Lai đang ở…”. Đang giặt quần áo, còn không chờ Lâm Vi Vi nói tiếp, Tô Tiểu Lai liền nhảy bổ ra, kích động lay lay tay cô, ý bảo cô đừng nói, Lâm Vi Vi nhìn bọt xà phòng bay về hướng của cô, không kịp tránh vì thế một đám bọt tung ra….

Tô tiểu Lai nhìn khuôn mặt đầy bọt xà phòng của Lâm Vi Vi, trong đầu chỉ thoáng hiện lên mấy chữ, thôi xong đời rồi….

Giờ phút này Lâm Vi Vi đang cắn chặt răng, ánh mắt hung dữ nhìn cô, miệng còn nói dịu dàng, “Tiểu Lai đang công tác ở WC, không có cách nào tiếp điện thoại của chị, lát nữa đợi cô ấy đi ra tôi sẽ nói có chị gọi điện đến, vâng, chào chị, vâng hẹn gặp lại”.

Tô Tiểu Lai cảm thấy tình thế không ổn, quyết định thực thi ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, chạy nhanh về hướng nhà WC, nhưng hỏa nhãn kim tinh của Lâm Vi Vi đã sớm đoán được ý đồ của cô, nhanh hơn một bước tóm lấy cô, kết quả chính là hai người vừa rượt đuổi vừa đánh nhau, lại còn dùng hết những dụng cụ trong phòng, nào là thú bông, rồi đến móc treo quần áo, lại cả chổi nữa ….TT~TT

Kết quả là, chiến tranh thế giới lần thứ ba bắt đầu…. =w=

Lý Ly và Từ Tố trở thành hai người duy nhất chứng kiến đại chiến này, không những không can ngăn mà còn ngồi đó rung đùi, cười đến sái quai hàm.

Vài phút sau đó, cuộc chiến đã đánh bại Tô Tiểu Lai một cách thảm hại chấm dứt trong vẻ vang của Lâm Vi Vi.

Hai người trong tình trạng kiệt sức nửa ngồi dưới đất, phòng ký túc xã bỗng dưng trở nên im lặng lạ thường, chỉ chốc lát sau Từ Tô đã phá tan bầu không khí yên tĩnh ngắn ngủi này, “Tiểu Lai, cậu mau đổi ngay nhạc chuông đi, cậu đã làm vấy bẩn trái tim bé bỏng của tớ đó!!!”.

“Ha ha, này nhớ các cậu không thấy bài hát Anh tin tưởng mùa xuân không hề nhàm chán hay sao? Tớ cũng muốn ôm một chút gió xuân”. Tô Tiểu Lai đắc chí nói.

“Tô Tiểu Lai ơi Tô Tiểu Lai, muốn tớ nói tử tế với cậu thế nào đây, đầu cậu bị đập vào tường à?”. Giọng nói Lý Ly lúc này chỉ cần so sánh với ngữ khí nói chuyện bình thường Tô Tiểu Lai cũng hiểu được đại hội phê phán lập tức tràn đến…

Quả nhiên….

“Đúng vậy, Tiểu Lai, cậu đúng là bị trúng tà của kì thi rồi”. Lâm Vi Vi nói.

“Ôi đứa trẻ đáng thương này, cậu đúng là thế hệ bị hủy hoại”. Từ Tố thở một hơi dài thườn thượt nói.

“Được lắm, chờ thành tích của kì thi lần này công bố, tớ sẽ đổi nhạc chuông”. Tô Tiểu Lai quyết định bóp chết cái đại hội phê phán lần này ngay còn ở trong trứng nước.*^*

“Tùy cậu đấy, dù sao sau đợt thi này xong, ở trường cũng không có việc gì. Tớ chuẩn bị về nhà ít ngày, mẹ tớ đã liên hệ một đơn vị cho tớ thực tập rồi”. Lý Ly nói nhẹ nhàng như không.

Sau đó là Lâm Vi Vi, “Hai ngày sau tớ cũng về quê, bà ngoại tớ còn chờ tớ về để chăm sóc”.

Tô Tiểu Lai nhìn sang Từ Tố, hy vọng có người ở lại với cô.

“Các cậu đều về nhà. Còn nghỉ hè lần này tớ chuẩn bị đi tìm việc”. Từ Tố đóng quyển tạp chí trong tay lại, nhìn sang Tô Tiểu Lai hỏi, “Tiểu Lai, còn cậu?”.

“Tớ, tớ còn chưa nghĩa đến”. Tô Tiếu Lai ấp úng nói. Cô đúng là chưa từng nghĩ đến, trong khoảng thời gian này bị kỳ thi làm cho đầu óc lú lẫn, dường như không để lại một khoảng trống nào để tự hỏi công việc sắp tới của mình.

“Tiểu Lai, tớ cảm thấy cậu có thể đến công ty anh trai cậu thực tập đấy, công ty giàu có như vậy tích lũy kinh nghiệm tốt lắm”. Lâm Vi Vi đề nghị.

Tô Tiểu Lai còn chưa nghĩ đến vấn đề này, cô vẫn nghĩ mình vẫn còn là trẻ con, không nghĩ đến đột nhiên cô sẽ trở thành người lớn. Khoảng thời gian ba năm đại học đẹp nhất còn chưa kịp nhớ đã sắp đi qua, khoảng thời gian ba năm đẹp nhất vì không có Trình Thiếu Phàm kè kè ở cạnh, cuộc đời vô tư vô lo suốt ba năm, cứ như vậy vô thức cách xa cô. Cô đột nhiên ngây ngốc đứng dậy, tương lai à, đối với cô mà nói, cứ thế xa xôi nhưng lại gần trong gang tấc.

Cô bỗng nhiên cảm thấy mình như đứa trẻ bị lạc đường không tìm thấy đường về nhà.

End

Chương 14

Phỏng vấn

Edit: Linh Trưởng

“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành cho em mãi mãi là chân thật…. “.

“Alo, mẹ ạ!”

“ Hừ, con còn biết mẹ là mẹ con sao? Đi lâu như thế mà cũng không biết đường gọi điện về nhà hỏi thăm sao?” Mẹ Tô tựa như núi lửa bùng nổ to tiếng mắng Tiểu Lai.

 

“ Mẹ, hôm nay mẹ ăn bom sao?” Tiểu Lai nhỏ nhẹ.

“Con đúng là cùng một giuộc với ba con. Có nhớ hôm qua là ngày gì không hả…hả…hả…?????”

Mẹ Tiểu Lai rất ít khi hỏi những vấn đề đại loại như vậy. Vậy nên Tiểu Lai cố gắng hết sức nhớ xem ngày hôm qua là ngày gì. Hôm qua là ngày bảy tháng bảy có gì đặc biệt đâu ~.~  Đột nhiên, đầu óc lóe sáng, nghĩ ra rồi !!!! May là Tiểu Lai cô đây hồi học trung học rất khá môn sử nha. Hồi đó cô là “thủ khoa” môn Sử của cả khối đó, điểm lúc nào cũng trên 90. Nhưng mà, cô thật không nghĩ mẹ mình lại là một công dân yêu nước như thế đó nha!

“ Mẹ! Nhân dân cả nước đều biết! Ngày hôm qua chính là ngày kỷ niệm Nhân dân Trung Quốc đứng lên chống Nhật!!!!” Tô Tiểu Lai nói xong, mặt rất tự đắc vênh lên, tựa như chính cô đã tham gia vào sự kiện ấy vậy. Tự hào quá ~ Tự hào quá ~.

Mẹ Tô khóe miệng run run, cảm xúc đã không thể kiềm chế được, quay sang nhìn ba Tô đang mồ hôi lạnh đổ ròng ròng. Mẹ Tô là mẫu người lý tưởng của chế độ “ Nữ vương ở nhà”. Ba Tô rất có lòng tin ở con gái của mình. Aiz con gái ơi con gái à, con đúng là con ba! Chúng ta là những công dân yêu nước hết mình. Vì hôm qua khi mẹ Tô hỏi ba Tô câu hỏi này, ba Tô cũng đáp lại câu trả lời y chang Tiểu Lai, nên hôm nay mẹ Tô thật muốn kề dao vào cổ ba Tô mà = =+

Mẹ Tô rít lên: “Tô-Tiểu-Lai!!!!, đúng là con gái ngoan của ba mày mà!!!! Ngày cả nước chống Nhật thì nhớ, sinh nhật mẹ mày thì quên à??????”.

Tô Tiểu Lai sợ mất mật, sinh nhật mẹ thì làm sao mà quên được cơ chứ? Tiểu Lai thuận tay lật lại tờ lịch, hôm qua đúng là sinh nhật mẹ đó. Cô còn nhớ rõ mùa hè năm ấy, hôm đó là sinh nhật mẹ, cô cùng ba quên béng đi mất. Thế nên kết quả là mẹ một tuần không về nhà ăn cơm, cô với ba phải ăn uống bậy bạ cầm cự. Từ đó trở đi, sinh nhật mẹ là ngày quan trọng, không một ai dám quên. Nhưng hôm nay….lịch sử lại lặp lại T___T

“Mẹ…con…..”. Tiểu Lai lúng búng nói.

“Con, con, con cái gì mà con! Uổng công mẹ nuôi mày. Thiếu Phàm nó còn gọi điện, gửi quà cho mẹ mày đấy. Đáng lẽ Thiếu Phàm nên là con mẹ mới phải!”.

Mẹ Tô vẫn đang tức giận nhiều lắm, chưa vơi được nhiêu đâu.

Ba Tô ở đầu dây điện thoại nói “Thôi, bà xã à, vào chủ đề chính đi!”.

“Tôi bị hai ba con ông làm tức đến nghẹn rồi. Ông nói chuyện với con gái cưng của ông đi!”.

Mẹ Tô lập tức ném điện thoại cho ba Tô, hầm hầm đi về phía cửa phòng

Ba Tô lúc này mới có thể thở, cầm lấy điện thoại nói : “Tiểu Lai, ba với mẹ con đã nói chuyện với nhau, chuẩn bị cho con về nhà nghiên cứu luận văn rồi. Vậy nên nhanh nhanh thu xếp đồ đạc về nhà đi nhé. Ở nhà gắng mà ôn tập cho tốt!”.

“Ba, con muốn thực tập, hè này không về nhà đâu.” Tiểu Lai là cao thủ nói dối bậc nhất rồi, người bình thường sẽ không nhìn ra đâu.

“Vậy sao con không nói sớm cho ba với mẹ biết?”. Ba Tô đương nhiên là bất ngờ.

“Tóm lại bây giờ ba biết là được rồi. Ba, ba yên tâm. Con sẽ tự chăm sóc mình rất tốt cho ba xem!”.

Tiểu Lai không đợi ba tiếp tục lải nhải, dập luôn điện thoại.

Nếu đã nói dối phải nói dối cho trót. Tiểu Lai cô phải nhanh chóng tìm việc làm thôi.

*

Giờ phút này, Tô Tiểu Lai líu ríu theo sát chân Từ Tố, hỏi liên tục : “Tố Tố à, thật sự là đi được đúng không?”

Từ Tố quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Lai đang hết sức lo lắng, nao núng, liền nhướn đuôi lông mày nói :”Tiểu Lai, hôm qua cậu có tắm rửa ngâm nước ấm không vậy? Sao mà không thể hiên ngang ưỡn ngực thẳng lưng hả?”.

Tiểu Lai kéo kéo cái váy không dài đến đầu gối, hỏi như muỗi vo ve :  “Tớ đứng thẳng được mới lạ đó. Chiếc giày này cao nhiêu phân vậy? Chân đau muốn chết rồi”.

Từ Tố nhìn Tiểu Lai nhăn nhăn nhó nhó, tư dưng lại cảm thấy buồn cười : “Ha ha ha, cả buổi sáng phải mặc như vầy đó, muốn tìm công việc nữa không?”.

“Tớ cảm thấy thật hối hận khi đã nhận cái lời mời kia….”. Tiểu Lai chiếp chiếp miệng nói.

“Cậu mắc chứng ảo tưởng à? Nhìn vào cái nhan sắc này thì cầu chưa chắc đã được đâu =3=~~~. Mơ hão!”. Từ Tố ở một bên nhìn Tiểu Lai cười đến run cả người.

*

“Mời người tiếp theo, Từ Tố”.

Từ Tố tao nhã đứng dậy, quay lại chớp chớp mắt với Tiểu Lai mấy cái, sau đó thẳng tiến bước vào căn phòng phỏng vấn đầy bí ẩn.

Không đến nửa tiếng sau, Từ Tố đã thong dong đi ra, cười với Tiểu Lai : “Đừng hồi hộp, cứ bình tĩnh đi. Không có gì là đáng sợ cả.”

Tiểu Lai sao có thể bình tĩnh cơ chứ. Mới đầu chỉ là hai chân run run, bây giờ là cả người lẩy bẩy. Cơ thể Tiểu Lai đang run bần bật đây này =O=~

Ba chữ “Tô Tiểu Lai” đột ngột vang lên làm cô giật mình, suýt chút nữa là thân mật với sàn nhà, may mà có Từ Tố giữ lại kịp thời.

Tô Tiểu Lai nơm nớp lo sợ đi về phía cửa phòng. Gõ cửa, bên trong có tiếng nói vọng ra “Mời vào”.

Cửa mở ra ngay lập tức. Cô đang còn tự hỏi câu giới thiệu đầu tiên nói như thế nào thì …..Chiệp, có lẽ do cô chăm chú tập trung cao độ quá nên quên mất dưới chân đang đi giày cao gót. Thế là…rầm!!!!!!! Tiểu Lai ngã oạch một cú. Rất hoành tráng! Rất ấn tượng! Như kiểu ngã “chó” rất nghệ thuật. Đã thế lại trao một nụ hôn kiểu Pháp với mặt đất nữa =A=

Vì nể mặt chủ tịch hội đồng phỏng vấn nên năm người kia chỉ biết ôm bụng, cắn chặt môi, nghẹn cười đến đau cả ruột. Ai ngờ, vị chủ tịch kia cũng cười. Tô Tiểu Lai giờ phút này chỉ ước có một cái hang để trốn vào thôi. Đây là lần đầu cô đi phỏng vấn đó đời này cô có bao nhiêu xui xẻo vậy trời?? Tất cả đều tại cái đôi cao gót này, Tố Tố chết tiệt!! Lòng Tiểu Lai lúc này tràn ngập bi phẫn. Nhưng mà, sao cái tiếng cười kia quen thuộc đến thế? Cô phủi bụi đứng dậy, mắt nhìn quét qua toàn bộ căn phòng, dừng lại ở người con trai đẹp đến hớp hồn kia. Dịch Xuyên Thần thấy Tiểu Lai đang chằm chằm nhìn mình nên ho khụ khụ mấy cái. Sau đó anh ta nhìn vào tập hồ sơ, hỏi “Tô Tiểu Lai đúng không?”.

Đúng là trái đất tròn mà. Tiểu Lai không hề nghĩ tới sẽ gặp lại Dịch Xuyên Thần ở đây. Quả nhiên là oan gia chạm mặt. Nghĩ đến trong này còn rất nhiều người khác đang rất nghiêm túc nên cô cắn răng nói :  “Vâng”.

Dịch Xuyên Thần tay gõ gõ lên bàn, thả tập hồ sơ xuống, bán tín bán nghi hỏi Tiểu Lai : “Cô đã từng là tình nguyện viên trong Thế vận hội Olympic Bắc Kinh à?”.

Hớ….đâu ra vậy? Làm lúc gì mà sao bà đây không hề biết thế? Tiểu Lai đây khi nào làm tình nguyện viên cho Thế vận hội vậy? Trời ơi, ông giết chết Từ Tố giùm con. Bà đây tin tưởng giao cho mi làm hồ sơ, thế mà …thế mà….grrrrrrừ. Đợi bà đây phỏng vấn xong sẽ xử lý mi, Từ Tố!!!

Tô Tiểu Lai hé miệng cười khẽ “Đúng vậy ạ”.

“Vậy cô có thể cho chúng tôi biết công việc của một tình nguyện viên như cô là gì được không?”.

Tô Tiểu Lai bắt đầu phát huy khả năng “chém gió thành bão” của mình. Dù cô không thật sự là tình nguyện viên Thế vận hội nhưng chuyện xung quanh nó thì nghe được không ít nha. Vì thế, mở miệng là văn chương tuôn trào, đứng lên nói chậm rãi. Đầu tiên, cô tham gia đăng ký làm tình nguyện viên, sau đó cô được đưa đi huấn luyện ở Bắc Kinh, rồi phụ trách nhiệm vụ hàng ngày như thế nào blah blah blah….Tiểu Lai không quên kèm theo “body language” khi nói. Vì thế, bài diễn thuyết của Tiểu Lai thật sinh động, y như thật vậy.  Kết thúc bài văn nói, toàn bộ hội đồng đều bị Tiểu Lai làm cho sững sờ, hoàn toàn quên đây là một buổi phỏng vấn. Tiểu Lai nhìn mọi người ngây ngẩn vì bài diễn văn của mình, lần đầu tiên có cảm giác thành công rực rỡ, đầu cũng tự nhiển ngẩng cao đầy hãnh diện.

Dịch Xuyên Thần quả thực không ngờ cái con bé này trình độ “chém gió” cao siêu đến thế. Cũng may là đã có vài lần khẩu chiến với cô nàng nên Xuyên Thần biết được cái mồm miệng sắc bén kia, nếu không thì ngồi nghe con bé này nói chắc anh ta cũng tin sái cổ rồi. Hắn ngẩng đầu nhìn Tiểu Lai. Khiếp thật, hơn 10 phút trôi qua rồi mà cô ta vẫn đang thao thao bất tuyệt . Xuyên Thần biết chắc nếu mình không cắt ngang cô nàng thì không được đi ăn cơm trưa rồi.

“Được rồi, tốt lắm. Không cần nói nữa đâu”.

Tô Tiểu Lai cũng không còn hứng thú nữa. Đột nhiên, cô nghĩ rằng việc buôn bán bên ngoài công ty thì cũng có khác gì cái việc hùng biện cô vừa làm đâu, sao không bắt ngay lấy cơ hội này chứ? Vậy nên, Tiểu Lai cung kính cúi đầu về phía hội đồng phỏng vấn, nói : “Các vị giám khảo phỏng vấn, tôi đi làm tình nguyện viên cho thế vận hội đã là chuyện cũ rồi, tôi nghĩ các vị cũng đã hiểu rõ. Tôi biết tôi còn non nớt, chưa đủ chín chắn. Thế nhưng tôi có thể chịu được cực khổ, có tinh thần kiên cường . Tôi quyết tâm phục vụ công ty, phục vụ khách hàng ở khả năng tốt nhất. Tôi coi công ty là tất cả, lợi ích của công ty là lợi ích cao nhất phải hướng đến. Quan trọng nhất là, tôi vì công ty có thể chịu vượt qua biển lửa, băng qua sông rộng, quyết không nhụt chí trước khó khăn. Tôi hy vọng quý công ty sẽ cho tôi một cơ hội để tôi dốc sức phục vụ. Xin cảm ơn!”.

Các vị giám khảo cứ nhìn Tiểu Lai, rồi lại nhìn nhau, cuối cùng vẫn là nhìn về phía Dịch Xuyên Thần. À há! Hóa ra chính anh ta mới là người đứng đầu.

Tiểu Lai thở dài trong lòng.  “Haizz, thôi rồi! Khỏi cần nhìn kết quả cũng biết mình rớt thẳng cẳng rồi”. Cả người cũng tự động nhũn xuống, không thẳng thớm như ban đầu nữa.

Dịch Xuyên Thần vẻ mặt nghiền ngẫm một chút, sau đó nói nhẹ : “Về nhà chờ thông báo nhé!”.

Tiểu Lai đang héo rũ, nghe được câu nói nay lại tựa như cây xanh được tưới nước, bừng lên sức sống. Anh ta nói như vậy có phải là còn cơ hội cho mình không. 

“Vâng”. Tiểu Lai mỉm cười gật đầu, nhẹ nhàng tiến ra cửa.

End


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+