Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh, em sai rồi – Chương 17-18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17

Chuyển nhà

Edit: Kim Anh

Beta: I’m SO2

Đi theo Tô Tiểu Lai vào ký túc xá của cô, Trình Thiếu Phàm nhìn xung quanh như đánh giá nơi sinh hoạt suốt ba năm qua của cô, bỗng dưng ánh mắt dừng lại ở một đống lộn xộn trên bàn, anh hơi giật mình kinh ngạc.

 

Cô lấy cốc riêng của mình rót nước lọc mời anh, sau đó theo ánh mắt anh nhìn qua, mặt bắt đầu đỏ hồng lên, lập tức cô nhảy vọt ra trước bàn, tay chân luống cuống thu dọn mọi thứ cho ngăn nắp.

Anh bưng cốc nước đứng trước bàn, vẻ mặt như nghiền ngẫm thái độ bối rối của cô, “Bàn học của em?”

“Dạ.” Cô nhẹ giọng đáp.

“Em có phải là con gái không đấy? Nhìn bàn người khác gọn gàng thế kia mà không biết học tập à?” Ngữ khí anh cứng rắn. Dứt lời anh lại quay xung quanh xem, tiếp tục nói, “ Xem ra cái giường này là của em.” Trên một chiếc giường rải rác đủ thứ linh tinh như quần áo, sách vở, chai lọ… anh cảm thấy thật kinh ngạc, cái giường lộn xộn như vậy mà vẫn có người ngủ được!!

Cô quay đầu gật gật. Trong lòng không khỏi cảm thán, ai biết có một ngày Trình Thiếu Phàm lại bước chân vào ký túc xá của cô chứ, thật sự khó lường mà!!!

Cô thu xếp vài thứ trên bàn nhanh chóng, rồi dọn tiếp đồ đạc, quần áo cho một cái thùng đặt ở giường.

“Cái này không mang đi à?” Anh chỉ vào cái thùng ở trên giường.

“Bỏ đi, anh à, anh cứ ngồi nghỉ ngơi đi. Một mình em thu xếp là được.” Tô Tiểu Lai vội vàng thu xếp đóng gói thùng quần áo lớn, kỳ thực cũng không muốn mang đi nhiều như vậy, dù sao cũng chỉ ở hơn một tháng, cô còn ngại mang đi nhiều lúc về lại khiêng cũng phiền phức.

Anh liếc nhìn vào thùng của cô, thấy nghi hoặc.

“Quần áo em trong cái thùng này sao anh thấy quen vậy?” Anh thuận thế ngồi trên giường cao nhìn xuống cô.

Cơ thể của cô vốn đang nghiêng về phía sau, nghe được câu nói của anh thiếu chút nữa tặng mông cho đất, mồ hôi trên trán chảy dọc xuống cổ áo T-shirt màu trắng. Thấy không ngờ tới quần áo này anh lại nhớ rõ đến vậy, chẳng lẽ anh tự tay chọn nó sao?

Đúng vậy, toàn bộ quần áo tặng cho Tiểu Lai đều do Trình Thiếu Phàm tự tay chọn, hơn nữa đều được chọn từ các tạp chí thời trang nổi tiếng nhất và mới nhất. Mỗi tháng luôn có vài ngày anh sẽ đọc vài quyển tạp chí, sau đó tìm xem những bộ quần áo thích hợp với cô nhất, lúc đó anh luôn lầm bầm nói, “Bộ quần áo này thích hợp với cô ấy.” “Bộ váy này cô ấy mặc rất đẹp.” Dần dần, việc lựa chọn quần áo cho cô dường như cũng đã trở thành một thói quen thường trực trong cuộc sống của anh.

Cô căn môi, cười yếu ớt nói, “Quần áo anh gửi cho em, em rất rất quý trọng cho nên không dám mặc, cho nên mới đóng gói vào thùng này.”

Anh sờ cằm, mặt đăm chiêu nói, “À, vậy lấy nữa ra đây cho anh xem đi.”

Tâm trí cô bắt đầu thấy rối bời, rốt cuộc nói thật hay là nói dối đây, à mà chuyện di động không phải anh ấy tin tưởng cô sao? Đúng không? Đúng chứ! Hay là giờ đánh liều canh bạc này.

“Em đều mang về nhà rồi, thật đấy.” Lúc nói câu này cô cảm thấy tim mình như nhảy lên tận cổ họng, nhưng biểu hiện của cô vẫn rất bình tĩnh.

Anh ngờ vực nhìn cô, một lúc lâu miệng mới bật ra ba chữ, “Nói thật đi.”

Chẳng lẽ làm bất cứ việc gì cũng không trốn khỏi hỏa nhãn kim tinh của anh sao? Cô phải nhận sai sao??

Cô sợ hãi cắn môi, tay ngừng việc thu xếp quần áo, từ từ chậm rãi ngồi xổm xuống bên chân anh, tay kéo kéo ống quần, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt trông đợi, cộng thêm cả ngữ khí cầu xin, “Anh, em sai rồi.” Cô biết giờ phút này cô phải tỏ ra đáng thương, càng đáng thương sẽ càng dễ được tha thứ.

Đúng là chứng nào tật nấy, anh đang cố kiềm chế nội tâm đang có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, cố bình tĩnh hỏi, “Nói đi? Anh sẽ không trách em.”

Cô đứng lên ngay lập tức, lau mồ hôi trên trán, nói, “Là anh nói đấy, anh nói anh sẽ không tránh em, đến lúc đó anh đừng có nổi giận đấy.”

“Ừ.” Anh đáp.

“Quần áo này em đều bán cho bạn bè, em đã cầm tiền mua ít quần áo khác và máy tính xách tay.” Cô nhìn sắc mặt anh trai đột nhiên biến đổi, vội vàng nói tiếp, “Anh nói, anh sẽ không giận, anh đã nói rồi không thể nuốt lời được!!!”

Anh đứng dậy, ấn tay vào trán cô, cố đè nén tức giận nói, “Tô Tiểu Lai, chuyện này anh sẽ không nói thêm nữa. Nhưng em nói đi, sau này còn dám tái phạm không?” Anh quả thực đang rất nhịn, cố nhịn, phải nhịn thôi.

“Không đâu, em thề, em hứa, em đảm bảo đấy.”  Cô tuyên bố lời thề son sắc.

******

Mùa hè, thời tiết luôn nóng bức như thế này.

Bầu trời cao vời vợi mang màu xanh nhạt, không một gợn mây, không một cơn gió, trên đỉnh đầu ánh mặt trời còn tỏa rực rỡ, cây cối hai bên đường lặng lẽ đứng đó tỏa bóng râm ít ỏi. Trên con đường lớn rộng mở chỉ thấy hình bóng hai người. Trình Thiếu Phàm kéo chiếc valy nặng trịch đầy đồ đạc đi về phía trước, Tô Tiểu Lai mệt mỏi lê bước theo sau.

Đi mãi đi mãi khoảng cách hai người càng ngày càng xa.

Cách đó không xa, cô nhìn thấy anh đang nhận điện thoại, loáng thoáng nghe được mấy câu đối thoại anh nói, “Hả, thật không?… Sao tớ lại không biết chuyện này?… Được rồi, tớ sẽ nói với con bé.”

Bỗng dưng, anh xoay người, tháo kính râm xuống, nhìn về phía cô hét to, “Tô-Tiểu-Lai!!!”

Cô không hiểu chuyện gì xảy ra, sao anh lại mang cả họ lẫn tên của cô mà gọi thế kia, chẳng lẽ đi chậm một chút cũng bị mắng sao? Cái tên gia trưởng này!! Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, cô vẫn ngoan ngoãn chạy nhanh về phía anh, cô còn chưa có thời gian để thở, chưa có thời gian lau mồ hôi, đã chợt nghe thấy giọng nói đầy tức giận của anh, “Em đúng là đã chạy đến công ty Xuyên Thần phỏng vấn, vậy mà không đến tìm anh.”

Đầu óc của cô còn đang ở trạng thái hỗn loạn, có chút không hiểu rõ ràng anh cô đang nói cái gì. Phỏng vấn ? Cô chỉ đến mỗi một công ty phỏng vấn mà thôi, vỗ trán, a, nhớ rồi, cô lập tức phản ứng kịp thời.

“Em, em…” Cô rất muốn giải thích, lúc cô vào đó phỏng vấn cũng không biết là công ty của Dịch Xuyên Thần, nhưng cô vốn muốn giải thích như vậy, nhưng ….

“Em rất ghét nhìn thấy anh phải không?” Anh giận dữ cuồng loạn nói, tức giận bao phủ vẻ lạnh lùng lên khuôn mặt hoàn mỹ của anh.

Nhìn mặt anh chợt biến thành màu xám xịt, mặt cô cũng bắt đầu sợ hãi tớ mức trắng bệch. Chưa bao giờ thấy anh tức giận như vậy,đơn giản chỉ là một buổi phỏng vấn nhỏ như vậy mà còn có thể làm anh tức giận như vậy, cô thật chẳng hiểu rõ ràng. Nhưng anh cứ tự coi mình là hiểu rõ mọi chuyện, cho là cô ghét anh. Thực ra ghét chỉ chiếm một phần thôi, phần nhiều là sợ hãi.

“Tô Tiểu Lai, trả lời anh.” Nhìn Tô Tiểu Lai sững sờ, giọng nói anh dường như bình tĩnh lại một chút, nhưng đôi lông mày rậm vẫn nhíu chặt lại.

“Không có, anh, em…” Cô cảm thấy giờ mình mà giải thích chắc chắn sẽ càng đổ thêm dầu vào lửa, bây giờ cô rất hy vọng mình ngất xỉu đi, phải ngất xỉu là cách tốt nhất, có ngất xỉu đi thì mọi chuyện không cần giải quyết nữa. Cũng không biết nắng quá to hay tâm lý đã ngầm ám chỉ rõ ràng mãnh liệt, đột nhiên trước mặt cô dần tối đen, thực sự mờ nhạt.

Cô rất sợ mình bị ngã phải nền đất xi măng cứng rắn, lại rất muốn tỉnh lại. Nhưng ngoài mong đợi, một vòng tay to lớn rắn chắc ôm lấy cô, mờ ảo mông lung, bên tai vang lên giọng nói lo lắng của anh, “Tiểu Lai, làm sao vậy?” Đầu cô vẫn có chút ý thức, nhưng mắt không mở được ra, miệng cũng không bật được ra tiếng nào. Khoảng cách gần anh như vậy, gần gũi đến mức cô có thể ngửi được mùi hương dã yên thảo [1] tự nhiên, nghe được hơi thở dồn dập gấp gáp của anh, cảm nhận được tiếng bước chân sốt ruột nôn nóng của anh.

Cô từ từ tựa vào lòng anh, cơ thể nhất thời cảm thấy thoải mái hơn nhiều, vô thức tâm trạng thư giãn, ý thức cũng dần rời xa chính mình.

End

—————————————————-

[1] Dã yên thảo là cây thân cỏ, thường được trồng trong chậu để trang trí cho các khu vườn và là cây hàng năm. Phần lớn Dã yên thảo chúng ta trồng ngày nay là Dã yên thảo đã được lai tạo từ Petunia Aillaris, P. Violacea và P. Inflata.

Chương 18

Đêm trước khi đi làm

Edit : Hidari

Beta: Kim Anh + I’m SO2

Năm giờ chiều, ánh tà dương lưu loát xuyên qua rèm cửa chiếu vào, chiếu lên khuôn mặt trắng nõn khẽ cười của Tô Tiểu Lai, rèm mi dài xinh đẹp hạ bóng dưới mắt. Trình Thiếu Phàm im lặng cẩn thận trông Tô Tiểu Lai, chẳng hiểu sao trong lòng thấy thật ấm áp, đứng lên, bất giác vuốt nhẹ vài sợi tóc vương trên trán cô. Đột nhiên, lông mi cô run rẩy, ánh mắt chậm rãi mở, con ngươi chuyển động nhìn bốn phía, bộ dạng mơ màng, cô thấy mình như phiêu phiêu bồng bồng giữa không trung, cơ hồ đã ngủ cả nửa thế kỷ.

 

Bỗng dưng nhìn thấy một khuôn mặt tiến gần lại mặt cô, tiếp theo là một giọng nói mang đầy vẻ lo lắng hỏi: “Em tỉnh rồi? Thế nào? Đầu còn choáng không? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Qua vài giây, Tô Tiểu Lai mới hoảng hốt tỉnh táo, nhớ lại cuộc đối thoại cùng Trình Thiếu Phàm trước khi ngất xỉu, cơ thể không khỏi khẽ run.

Cô dùng âm thanh rất nhỏ để hỏi: “Anh, em ngủ bao lâu rồi?”

“Chưa lâu, mới chỉ một tiếng đồng hồ thôi.” Giọng nói của Trình Thiếu Phàm cực kì dịu dàng.

Chỉ tiếc Tô Tiểu Lai không nhận thấy được, trong lòng cô đang nghĩ, chỉ mới hôn mê một giờ thôi sao, cô còn tưởng mình đã cố gắng để được choáng váng một cách thê thảm rồi chứ?

“Anh hỏi, em có chỗ nào không thoải mái không?” Trình Thiếu Phàm nâng cao âm lượng, trong giọng nói lộ ra vẻ bất đắc dĩ. Đối với trạng thái mơ mơ hồ hồ của cô bây giờ, anh hoàn toàn không hài lòng.

Tô Tiểu Lai chỉ thấy trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong đầu nhớ lại những việc xảy ra tiếp theo ở nơi phỏng vấn xin việc. Trình Thiếu Phàm xoa xoa thái dương cho cô, cô cũng chẳng nhận ra. Anh hơi nhíu mày, lo lắng nói. “Sao mà nhiều mồ hôi lạnh như vậy. Phải đi bệnh viện kiểm tra thôi.” Dứt lời liền đứng dậy ôm lấy cô nhẹ nhàng.

Tô Tiểu Lai gấp đến độ cựa quậy, nhổm người ngồi dậy trên giường, xoa trán, vội nói. “Em không sao, không cần đi bệnh viện đâu.” Cô không muốn nghĩ đến bệnh viện, cô sợ nhất là bệnh viện, chỉ cần nhìn thấy bác sĩ thân mặc áo trắng tay cầm ống tiêm là cô sẽ trực tiếp ngất xỉu lần nữa.

Trình Thiếu Phàm đương nhiên biết cô sợ máu, chỉ cần nhìn thấy bác sĩ mặc áo trắng, cô liền liên tưởng đến máu đỏ tươi, đây cũng là nguyên nhân anh không đưa cô đi bệnh viện ngay mà là mời một bác sĩ đến nhà để khám cho cô, bác sĩ nói là cô bị cảm nắng, ngủ một giấc tỉnh lại sẽ không có chuyện gì nữa. Nhưng nhìn hiện trạng như thế này, anh thấy tốt nhất vẫn nên đi bệnh viện.

Nhìn Trình Thiếu Phàm trầm tư, cô thấy anh đúng thật đang nghĩ đến bệnh viện, vì thế cầm bàn tay to lớn của anh đang đặt trên trán mình, khóe miệng thét lên. “Anh sờ trán em, em bị dọa nên mới đổ mồ hôi lạnh, không cần đi đâu mà.”

Trình Thiếu Phàm biến sắc, thu tay về. “Em sợ gì anh chứ?”

“Em sợ anh mắng em.” Tô Tiểu Lai cúi đầu nói oan ức.

“Anh đã mắng gì đâu hả? Tiểu Lai, nói xem, rốt cuộc là em sợ anh điều gì?” Trình Thiếu Phàm nén cảm xúc của mình lại, cố kiềm chế nói.

“Chính là chuyện đi phỏng vấn công ty của bạn anh đó, em thật sự không cố ý, hơn nữa trước đó em cũng không biết anh ấy làm trong công ty anh.” Cô càng nói giọng càng thấp.

“Anh đang muốn nói cho em đây, Xuyên Thần gọi điện thoại bảo anh nói cho em, em đã được công ty của nó chọn rồi, bây giờ em có thể lựa chọn …”

Tô Tiểu Lai không đợi anh nói xong, chẳng hề nghĩ ngợi liền ngắt lời, nói: “Em đương nhiên phải đi làm ở công ty anh rồi.”

Trình Thiếu Phàm có chút giật mình, thật không ngờ, nhanh như vậy mà cô đã quyết định đến công ty anh. Nhưng đối với lời nói của cô, anh rất vừa lòng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười như có như không, theo thói quen xoa xoa đầu cô. “Lần này em ngoan lắm.”

Thực sự Tô Tiểu Lai trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ mỗi anh mình, hiện giờ chỉ có thể nói nhẹ nhàng, mỗi lần Trình Thiếu Phàm xoa đầu cô thì tâm tình anh đều có vẻ không tệ lắm.

“Tốt lắm, uống thuốc vậy, không đi bệnh viện.” Dứt lời liền đưa chén thuốc đến cho cô.

Tô Tiểu Lai nhận lấy cái chén, nhìn bên trong có một thứ chất lỏng màu đen đen bốc lên mùi vô cùng khó ngửi, cô bĩu môi nhìn Trình Thiếu Phàm, nhưng cuối cùng cũng bịt mũi đưa chén thuốc nuốt trọn vào bụng.

Trình Thiếu Phàm vừa lòng nhận lấy cái chén, cầm khăn tay lau lại vết thuốc còn đọng nơi mép của cô, mỉm cười. “Anh nấu cháo ngao em thích nhất đấy, để anh mang vào cho.”

Dứt lời liền đứng dậy bỏ đi vào bếp, Tô Tiểu Lai hóa đá. Cô chẳng hề biết anh mình thế mà lại mua ngao, còn tự mình xuống bếp nấu cháo ngao cho cô, càng không nghĩ đến việc anh đích thân mang bát cháo ngao nóng hổi vào đây cho cô, bao nhiêu năm gian khổ mới được một lần đãi ngộ nha ~.

Giờ phút này cô vừa vui vừa mừng như điên không để đâu cho hết.

********

Ngày hai mươi tháng bảy là ngày kỉ niệm đáng nhớ, bởi vì Tô Tiểu Lai trở thành một người bắt đầu đi làm.

Cô vừa sáng sớm đã trở mình thức dậy, thay đổi quần áo đến mấy lần nhưng vẫn chẳng hài lòng, không phải cảm thấy quá sinh viên thì cũng là quá đứng đắn, cuối cùng vẫn nên lựa chọn bộ quần áo ngày đó đi phỏng vấn, trong buổi phỏng vấn hôm đó Từ Tố đã đưa bộ quần áo này và một đôi giày cho cô. Lúc đấy cô không biết chuyện sẽ đi tới đâu, không nghĩ nhanh như vậy lại phải dùng tới nó, cô hớn hở vọt vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng, miệng còn rì rầm ca hát: “Tôi thích nhất con chim chích bé nhỏ, bé nhỏ, muốn bay đi, mà bay lên bay xuống cũng chẳng cao…”

Trình Thiếu Phàm bưng bánh bao từ phòng bếp đi đến, vừa lúc nhìn thấy thần sắc rạng rỡ của Tô Tiểu Lai, anh không khỏi đánh giá từ trên xuống dưới bộ dạng của cô, cuối cùng vẫn không thể nhịn được nữa, tay ôm bụng, không chú ý tới hình tượng, cười ha hả. Tô Tiểu Lai thấy kì quái, chẳng lẽ cô ăn mặc đẹp đến nỗi phải cười thế sao? Phải rồi!! Bộ này cô đã lựa chọn rất rất cẩn thận đó, mà thôi mặc kệ anh cứ để anh cười cho no nê đi.

Hai người ngồi xuống ăn bánh bao, Tô Tiểu Lai đói bụng, cắn từng miếng từng miếng bánh bao ngon lành, nhưng đối diện là đôi mắt Trình Thiếu Phàm không ngừng nhìn chằm chằm cô, nhất thời cô đỏ bừng mặt, miệng nói : “Em nhìn đẹp đến vậy sao? Anh, chẳng lẽ em còn đáng yêu hơn cả chị dâu tương lai?”

“Em không nhìn vào gương à, dáng người và khuôn mặt của em không hề khớp với nhau tí nào.” Trình Thiếu Phàm ho nhẹ một tiếng, nói.

“Mặt em ra làm sao?” Tô Tiểu Lai tức giận trong lòng, anh có ý gì đấy? Ý là bộ dạng mình rất xấu không hợp với bộ quần áo này sao?

“Ý anh là em lớn rồi mà nhìn giống như một đứa trẻ con vậy, thế mà lại đi mặc trang phục trưởng thành như thế này.” Trình Thiếu Phàm cắn một miếng bánh bao.

“Em, em làm sao mà giống trẻ con chứ…” Tô Tiểu Lai cuống lên, sao ai cũng bảo cô nhìn non nớt như trẻ con vậy chứ, cô giận rồi đấy! Cô hận không thể hóa phép thành Bạch Cốt Tinh, xem có ai còn dám nói cô như thế không.

“Được rồi, anh đi lấy bộ quần áo thích hợp cho em thay.”

***

Trên đường đến công ty, Tô Tiểu Lai chiếm cứ kính chiếu hậu, phô ra đủ loại pose. [kiểu dáng để chụp ảnh, làm duyên]

“Anh, anh thật là tinh mắt nha, em thấy, bộ quần áo này đẹp hơn rất rất nhiều so với bộ quần áo của Từ Tố.” Tô Tiểu Lai rạo rực nói, bộ quần áo trên người cô bây giờ cực kì thích hợp, vừa đáng yêu vừa đứng đắn, tao nhã nhưng vẫn không mất đi vẻ thuần khiết.

Tay Trình Thiếu Phàm nắm vô lăng, liếc cô một cái, nhếch môi. “Đó là chuyện đương nhiên, chẳng lẽ em không biết tài năng lựa chọn quần áo của anh sao?”

Tô Tiểu Lai nghi hoặc, chẳng lẽ anh đang nói rằng bộ quần áo này vốn đã mua cho cô? Size vừa, phong cách thích hợp, chẳng lẽ… Thì ra anh đối với cô cũng có không ít tình cảm nha, nhưng vì sao mà anh cô lại tốt với cô đến thế? Tô Tiểu Lai nghĩ mãi cũng không ra, chẳng lẽ do trước kia áp bức cô trăm đường trăm nẻo nên giờ thấy áy náy, muốn đền bù chăng? Tô Tiểu Lai càng nghĩ càng thấy chỉ có khả năng này mà thôi.

Bên trong xe im lặng chỉ có một bài hát du dương vang vọng trong không trung.

End

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+