Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh, em sai rồi – Chương 29-30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29

Dưỡng bệnh

Edit: Vitamin B2

Beta: Kim Anh

“Tiểu Lai có phải đã ăn đồ gì đó không hợp vệ sinh không?”

Dịch Xuyên Thân không khỏi bội phục ánh mắt của vị bác sĩ tư nhân nhà họ Trình này: “Đúng vậy. Hôm nay tôi không nên đưa cô ấy đến quán ăn ven đường.” Anh vô cùng ảo não nói.

 

“Xem ra là viêm dạ dày cấp tính, giống với lần bị bệnh cách đây ba năm trước. Haizz!” Nói xong, bác sỹ liền xoay người nói phân phó hai ba câu với cô y tá trẻ tuổi đứng phía sau anh.

“Con bé Tiểu Lai này, không lúc nào là không làm cho người khác thôi lo lắng. Lần đó đau đến như thế, vậy mà vẫn không biết nghe lời gì cả. Thật sự là muốn làm người khác lo lắng đến chết mà. Mà sao giờ này rồi mà thiếu gia vẫn chưa trở về nhỉ?” Lần này là lão quản gia của biệt thự nhà họ Trình, dì Chu.

Tô Tiểu Lai mệt mỏi và ôm chặt lấy bụng mình nằm trên giường, mơ hồ nghe thấy giọng nữ mềm mại vang lên: “Bác sỹ Vương, sẽ phải truyền cho cô ấy hai chai dịch phải không ạ?”

“Đúng vậy. Tối nay sẽ truyền hai chai, ngày mai sẽ…” Bác sỹ Vương còn chưa nói xong thì lại nghe thấy người nào đó nằm trên giường bắt đầu rên rỉ.

Một đám người vây xung quanh giường Tiểu Lai, nhưng mà vẫn không hiểu nổi là cô đang nói cái gì.

Dịch Xuyên Thần đành phải đưa tai tới gần miệng cô, vì thế mà mới nghe được giọng cô đứt quãng nói: “Tôi, tôi…không cần… không cần…truyền dịch đâu…. Tôi sợ…sợ kim tiêm lắm…”

“Tiểu Lai, ngoan nào. Truyền dịch xong thì bụng mới hết đau.” Dịch Xuyên Thần dịu dàng vỗ về Tiểu Lai, đồng thời đánh mắt ra hiệu cho cô trợ lý trẻ kia.

Cô gái kia lập tức hiểu ý liền cầm bông vô trùng xát xát trên mu bàn tay Tiểu Lai, rồi chích đầu kim tiêm vào tay cô. Tiểu Lai hoảng sợ mở to hai mắt, tỉnh cả ngủ rồi nhìn thấy trên tay cô y tá kia cầm bông xát xát tay cô, cô sợ hãi giằng lại tay mình, nằm nghiêng về một bên không cho cô y tá giữ  tay. Sau đó tất cả mọi người nghe thấy một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Sao lại thế này?”

Mọi người quay đầu, chỉ thấy Trình Thiếu Phàm vội vàng đi đến bên giường Tiểu Lai, hai tay giữ chặt rồi ôm lấy người Tiểu Lai, nhẹ nhàng đặt cô lên đùi mình, nhíu mày giọng trách cứ: “Em đừng động đậy nữa, có biết như thế bụng lại càng đau không?”

Tô Tiểu Lai nằm trong lòng anh bỗng nhiên trở nên an phận rất nhiều, nhưng sắc mặt cô thì ngày càng nhợt nhạt. Đầu óc cô không ngừng kêu “không truyền dịch đâu”, cô cũng không quan tâm mặt anh trai mình đã đen thành dạng gì, cô mở to hai mắt đã đầy nước, nắm chặt lấy tay anh, nói: “Anh, không cần truyền dịch có được không?”

Trình Thiếu Phàm do dự hai giây, gương mắt nhìn thẳng bác sỹ Vương hỏi: “Có thể không truyền dịch được không, bác sỹ? Chỉ cần uống thuốc giảm đau thôi được không?”

Bác sỹ Vương khó xử nói: “Chuyện này… Thiếu gia, truyền dịch cũng chỉ vì muốn tốt cho Tiểu Lai thôi.” Ông trong lòng cảm thấy khó tin, từ khi nào thiếu gia lại cùng với Tiểu Lai làm chuyện ngốc nghếch thế này?

Dịch Xuyên Thần đứng ở một bên cũng sửng sốt. Sao Trình Thiếu Phàm lại có thể cưng chiều cô ấy đến mức này? Đây vẫn là Trình Thiếu Phàm, một con người dù gặp bất cứ chuyện gì vẫn có thể bình tĩnh sao?

Tiểu Lai nắm chặt lấy tay Thiếu Phàm hơn, trong bụng lại quặn lên một lần nữa, toàn bộ người cô gồng cứng lại, mồ hôi lạnh liên tục toát ra. Trình Thiếu Phàm nhận thấy biểu hiện khác thường của cô, anh nắm chặt lấy tay cô, rồi nói với bác sỹ: “Nhanh lên, truyền dịch đi!”

Một tiếng hét “A” thảm thiết vang lên, kim tiêm hùng dũng chui vào cổ tay nhỏ bé của Tiểu Lai.

Trình Thiếu Phàm thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đặt cô nằm ngay ngắn xuống giường, rồi anh nhìn từng giọt từng giọt nước chai dịch đi vào mạch máu của cô. Sự đau đớn của cô cuối cùng cũng giảm bớt, vừa mệt mỏi vừa nháo loạn, chỉ chốc lát là cô liền chìm sâu vào giấc ngủ.

Anh cúi thấp đầu, cầm lấy khăn mặt ẩm nhẹ nhàng lau hết mồ hôi trên trán cô, lúc tầm mắt anh chuyển xuống khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương những giọt nước mắt, đột nhiên trong lòng bỗng thấy nặng chịch, vô cùng khó chịu. Anh đứng lên và rời khỏi phòng.

Đi ra khỏi phòng, anh căn dặn dì Chu thay quần áo cho Tiểu Lai giúp anh, tránh để cô bị cảm lạnh.

***
Trong đại sảnh của Trình gia.

Trình Thiếu Phàm ôn hòa ngồi trên ghế mặt đối mặt với Dịch Xuyên Thần, không khí bao trùm hơi thở lạnh lẽo làm cho ai đó hô hấp khó khăn. Trình Thiếu Phàm không nói gì, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm vào Dịch Xuyên Thần. Dịch Xuyên Thần bị ánh mắt của anh làm cho ớn lạnh, cả người nổi hết cả da gà, cuối cùng cũng mở miệng phá vỡ không khí trầm mặc ấy: “Chuyện đó, mình… Mình hôm nay… thôi được rồi. Chuyện của Tiểu Lai là lỗi của mình, mình vốn không biết Tiểu Lai không ăn được những món ven đường, nếu không mình nhất định sẽ không đưa cô ấy…”

Trình Thiếu Phàm đột nhiên cắt ngang lời anh, giọng nói cao hơn và mang theo sự tức giận vô cùng: “Tiểu Lai không hiểu chuyện, cậu đi cùng chẳng lẽ cũng không hiểu chuyện sao?”

Dịch Xuyên Thần rõ ràng có chút khó xử: “Mình, mình biết hôm nay là sinh nhật cô ấy nên cũng muốn làm cô ấy vui vẻ mà thôi.”

Thà anh đừng nói ra câu này có khi còn tốt hơn, Thiếu Phàm lại càng tức giận hơn: “Dịch Xuyên Thần, cậu cũng biết hôm nay là sinh nhật Tiểu Lai, còn không thèm nói với tôi một tiếng mà đã đưa cô ấy đi. Tôi mặc kệ là cậu đối với Tiểu Lai có ý đồ gì, tốt nhất là lập tức từ bỏ ý định đó đi. Tôi sẽ không cho phép bất cứ ai thừa cơ lợi dụng đâu.”

Dịch Xuyên Thần hiện giờ cũng thấy tức giận. Chẳng lẽ anh không có quyền theo đuổi hạnh phúc của chính mình hay sao? Đây quả nhiên là tác phong mạnh mẽ của Trình Thiếu Phàm.

“Cậu nói vậy là có ý gì? Tiểu Lai thích ai cậu biết được à? Nhỡ đâu cô ấy không thích cậu thì sao?”

Đây chính là vấn đề mà Thiếu Phàm anh lo sợ nhất. Một câu Dịch Xuyên Thần nói ra đã có thể đánh trúng tim đen của anh. Nhưng Trình Thiếu Phàm sẽ không để cho người khác nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của mình, vì thế anh vẫn rất khí phách mở miệng: “Được thôi. Vậy chúng ta cùng mỏi mắt trông chờ xem sao.”

Dịch Xuyên Thần đi rồi, Trình Thiếu Phàm vẫn ngồi ở đại sảnh hút hết điếu thuốc rồi mới đi lên lầu.

Khi Tô Tiểu Lai tỉnh lại, đầu vẫn cảm thấy đau nhức, cô nhìn quanh một lượt trong phòng. Không đúng nha, đây không phải phòng của cô. Đây là đâu vậy? Chẳng lẽ đêm qua cô lại không về kí túc xá. Chết rồi, thảm rồi. Nếu để cho anh trai cô biết, thể nào cô cũng bị ăn mắng thậm tệ cho coi.

Lúc này, dì Chu mở cửa, từ từ đi vào phòng: “Tiểu Lai, tỉnh rồi à? Con cảm thấy khỏe chưa?”

“A, dì Chu. Tại sao dì lại ở đây?” Tiểu Lai ngồi dậy, vẻ mặt kinh ngạc.

“Tiểu Lai à, con bị bệnh đến mức trở nên hồ đồ sao? Tối hôm qua con vừa nháo vừa khóc, thiếu gia đã phải trông con cả đêm không rời đấy?” Dì Chu quan sát cô. Thật đúng là ngây ngô ngốc nghếch, thảo nào thiếu gia lại lo lắng cho con bé này như vậy.

Vẻ mặt của Tiểu Lai vẫn mờ mịt. Dì Chu nhìn cô như vậy, cô đành phải cố gắng nhớ lại mọi chuyện của đêm qua. Cuối cùng cô bỗng dưng bừng tỉnh.

“Dì Chu, anh con cũng ở đây ạ?” Tiểu Lai không khỏi căng thẳng đứng bật dậy. Bây giờ trong đầu cô là một mảnh hỗn loạn, làm sao cô có thể nghĩ ra được nhiều kịch bản cho tốt được đây ||||_||||

Dì Chu hình như là nghĩ ra điều gì đó, nói: “Đúng rồi, sáng sớm nay thiếu gia phải sang Mỹ, nghe nói là lão thái gia bị bệnh, ông ấy còn dặn là phải mang theo cháu đi, nhưng thiếu gia nhìn bệnh tình của cháu hiện giờ, quyết định không đưa cháu đi cùng nữa.”

“Ông Trình bị bệnh ạ? Có nghiêm trọng không dì?” Nghĩ lại, cô cũng đã nhiều năm không gặp ông Trình rồi, sao đột nhiên ông lại đột nhiên bị bệnh chứ? Trong lòng Tiểu Lai buồn bã, chỉ mong ông không có việc gì là tốt rồi. Cô còn nhớ rõ, có năm nào ông Trình về nước thăm Thiếu Phàm, còn tặng cô bộ truyện tranh hài nhiều tập rất hay, khiến cô vui sướng coi làm bảo bối đến giờ.

“Dì cũng không rõ lắm. Nghe nói sức khỏe ông ấy vẫn tốt, cũng không biết sao đột nhiên lại ngã bệnh. Sáng nay thiếu gia cũng mới nhận được tin thôi.”  Dì Chu cũng cảm thấy kì lạ, hai ngày trước ông ấy vẫn tốt đẹp mà, còn bảo là muốn đi du lịch nữa, sao nói ngã bệnh liền ngã bệnh ngay vậy?

“À, đúng rồi. Thiếu gia nói là trong thời gian này , cháu phải ở lại đây dưỡng bệnh cho thật tốt, dù thế nào cũng không cho cháu đi.”

Sao anh lại làm vậy chứ??? Dù có ở cách xa như thế nào vẫn không quên quản thúc cô. Thật là!!

“Vậy còn khóa học chính trị của cháu làm thế nào bây giờ?” Tô Tiểu Lai đột nhiên nhớ ra, mình vẫn còn nhiệm vụ gian khổ này.

“Cậu ấy không có nhắc đến. Nếu không cháu gọi điện cho cậu ấy hỏi xem.” Dì Chu đề nghị.

Cô không muốn mở miệng hỏi anh chuyện này đâu.

“Thôi, bỏ đi.” Tiểu lai duỗi tay, nằm trở lại giường.

***

Trải qua vài ngày nghỉ ngơi, Tiểu Lai bắt đầu khỏe hơn và vui vẻ trở lại. Mỗi ngày dì Chu đều bị cô làm cho nhức đầu. Biệt thự Trình gia một thời gian rồi không hề náo nhiệt như vậy, nhưng hiện giờ Tô Tiểu Lai thấy mình cũng bị dọa cho phát hoảng rồi, cô đi đến đâu cũng có người đi theo, cô đã nói với họ không biết bao nhiêu lần câu: “Đừng-có-đi-theo-tôi-nữa!!! Tôi sẽ không trốn ra ngoài đâu.” Nhưng có nói thế nào thì những người đó vẫn cung kính đáp lại một câu duy nhất với cô: “Đây là mệnh lệnh của thiếu gia trước khi rời đi, mong Tiểu Lai tiểu thư thứ lỗi.”

Tiểu Lai cảm thấy mình sắp phát điên rồi, hóa ra đây là sự trừng phạt của anh trai đối với cô.

Trải qua lời xin xỏ được quay về nhà trọ thất bại lần thứ n, Tô Tiểu Lai bám riết không tha, lần thứ n+1 thong thả đi đến bên dì Chu nói: “Dì Chu, dì có thấy thoải mái không ạ?”

Dì Chu nhắm mắt dưỡng thần, hưởng thụ sự phục vụ miễn phí của Tiểu Lai.

“Nếu không con lại xoa bóp vai cho dì nữa nhé?” Cô tươi cười, ân cần hỏi.

“Ừ. Mà Tiểu Lai này, con học được cách mát xa này ở đâu vậy? Thật sự rất thoải mái.” Dì Chu không nhịn được khen cô vài câu.

Tô Tiểu Lai khúc khích cười, có thể không thoải mái được hay sao? Trước kia cô toàn đi mát xa cho những nhân vật quan trọng, những người đó lại còn trả đầy tiền cho cô nữa. Dì Chu, dì được hưởng thụ sự phục vụ miễn phí thế này, hẳn dì sẽ cho con một con đường sống đúng không??

“À vâng. Dì Chu à, dì xem, con ở đâu đã nhiều ngày như vậy rồi, con cũng không nên quấy rầy dì lâu như vậy…” Tô Tiểu Lai còn chưa nói ra một tràng thao thao bất tuyệt đã bị dì Chu cắt ngang.

“Được rồi, được rồi. Con chê bà già như ta hay lải nhải, nhiều lời phải không?” Dì Chu làm bộ dạng chịu oan ức.

Tô Tiểu Lai nóng nảy: “Con làm sao có thể ghét bỏ dì được. Dì trông trẻ đẹp như thế này cơ mà.” Tóm lại là khoe khoang và nịnh nọt phụ nữ là họ xinh đẹp thì không có gì sai cả.

Nghe được câu khen, dì Chu lập tức vui bẻ: “Vẫn là Tiểu Lai của chúng ta nói dễ nghe nhất. Tốt lắm, dì cũng không muốn làm khó dễ nữa, ngày mai dì sẽ sai người đưa con trở về.”

“Thật sao ạ?” Cô có điểm không tin, trước kia xin xỏ dì Chu không dễ như thế này mà, hôm nay sao lại như vậy? Mà thôi, cô quan tâm làm gì, có thể tự do là tốt rồi.

“Con biết dì Chu thương con nhất mà.” Nói xong còn thơm chụt một cái vào má dì Chu.

“Con bé xấu xa này,” Dì Chu mặt hơi hơi đỏ lên.

Tô Tiểu Lai lúc đó đã vô cùng mừng rỡ chạy đi mất rồi.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Tiểu Lai đã được người của Trình gia lái xe đưa về nhà trọ. Cô vừa mới vào cừa đã bị mùi thơm của thức ăn xông vào mũi. Đầu tiên là Tiểu Lai nhíu mày rồi sau đó đi về phía phòng bếp. Đi tới cửa bếp thì Tiểu Lai ngạc nhiên trừng lớn mắt, wooo trên bàn đã đầy thức ăn, mà tất cả đều là những món ăn cô thích nhất. Trời ơi!!! đây không phải là anh cô làm hết đó chứ? Nếu thế thì cần phải bao nhiêu thời gian mới làm ra được a. Cô cảm thấy nặng nề ghê, hôm đó tự nhiên cô lại phụ mất tấm lòng tốt của anh, trong lòng co dâng lên cảm giác tội lỗi. Cô chuẩn bị ngồi vào bản ăn cơm, khóe mắt lại vô tình nhìn thấy gần đó một chiếc bánh gato rất to. Cô chạy nhanh tới rồi mở ra, rồi “A” to một tiếng. Trời ơi, đây chính là hương vị mà cô thích nhất mà. Nhưng mà để mấy ngày nên bánh gato bị hỏng mất rồi. Nhịn xuống nước bọt đang ứa ra, cô vô cùng tiếc nuối và càng thấy áy náy hơn nữa.

Ăn xong một bàn thức ăn, Tiểu Lai thoải mái nằm úp sấp người trên sofa xem phim truyền hình. Không có ai quản thật là thốt, nhưng vấn đề chính là hai bữa cơm cô phải tự mình giải quyết, còn phải tự dùng tiền của chính mình nữa. Thật đau lòng quá T__T.

Giữa trưa cô gọi thức ăn bên ngoài mang tới, cô phải trả mất 20 tệ nhưng lại khó ăn. Aizz, nếu anh trai làm một bàn ăn mà bây giờ vẫn còn đồ ăn thì thật là tốt. Lúc đó biết vậy thì đã chẳng làm, giờ thì quá muộn rồi T__T.

Buổi chiều chán muốn chết, lên mạng là lựa chọn tốt nhất để giết thời gian, vì thế Tiểu Lai hứng trí bừng bừng ngồi vào máy tính, tham gia vào thế giới mạng ảo.

Cô mở QQ ra, chạy ra phòng khách uống ngụm nước rồi quay trở về, nháy mắt một cái đã vào được QQ, và âm thanh QQ vang lên không ngừng.

Tô Tiểu Lai mở lời mời vừa gửi đến ra, không phải mẹ đấy chứ? Mẹ cô lên mạng cơ à!! Lại còn đang mời chat với cô nữa. Trời ạ, hóa ra mẹ cô rất nguy hiểm nha, thế mà còn nói ngay cả khởi động máy cũng không biết. Nhớ ngày nào đó, mẹ cô không hề biết lên QQ hoặc là nhờ cô vào hộ, nhưng lần này thật quỷ dị, mẹ cô không bao giờ lên mạng mà. Chẳng lẽ lúc này là dây thần kinh nào đó bị chập rồi. Tô Tiểu Lai bị dọa nên sợ hãi.

Trực giác nói cho cô biết có điềm xấu xảy ra, mẹ cô tìm cô nói chuyện khẳng định là có chuyện không đẹp gì đâu…

Do dự vài giây, Tiểu Lai vẫn là run run chấp nhận chat.

Tiểu Lai vẻ mặt rối rắm nhìn màn hình, khuôn mặt duyên dáng của mẹ cô hiện ra trên màn hình lúc ẩn lúc hiện, đột nhiên mắng to một tiếng: “Tô Tiểu Lai kia, sinh nhật hôm đó con đi chết ở đâu vậy hả???”

“A, mẹ à, mẹ học được cách vào mạng từ bao giờ thế ” Tô Tiểu Lai cười tươi như hoa đánh trống lảng.

“Thiếu Phàm dạy mẹ đó. Mà con nhanh trả lời câu hỏi của mẹ đi.” Đề-xi-ben của mẹ đã cao lên gấp đôi.

Tô Tiểu Lai mặt co rút một chút. Mẹ cô quả nhiên là hồ ly.

“Con… con chỉ là cùng bạn bè ra ngoài đi chơi thôi.” Tô Tiểu Lai quyết định giấu diếm.

“Con có biết hôm đó con làm ba với mẹ con sợ muốn chết không hả? Hả?!” Lúc này khuôn mặt ba cô hiện lên trên màn hình.

Tô Tiểu Lai cảm thấy áy náy.

“Được rồi, việc đó mẹ không truy cứu nữa. Nhưng con giữ chặt lấy Thiếu Phàm cho tốt vào đấy.” Mẹ cô đột nhiên chuyển đề tài.

Tiểu Lai vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Mẹ, mẹ nói gì thế? Con nghe chẳng hiểu gì cả.”

Mẹ cô đột nhiên cười dịu dàng: “Ai u, ông xem, con gái mình còn thẹn thùng nữa kìa?”

Tiểu Lai rối rắm, cô thật sự không hiểu mà. Ai tới nói cho cô chuyện gì đã xảy ra rồi đi?

“Tiểu Lai, Thiếu Phàm không phải đã thông báo với con rồi sao? Ba và mẹ con đang rất vui mừng đây. Thiếu Phàm là đứa hiểu chuyện, ba mẹ cũng yên tâm…” Lúc này là ba cô nói.

Từ từ đã, cái gì cái gì vậy? Anh đã thông báo cái gì với cô cơ? Tại sao cô lại không biết gì cả? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?

Lần này đến phiên ba mẹ cô sửng sốt.

“Con chẳng lẽ là chưa xem chương trình kia sao?” Mẹ cô vô cùng kinh ngạc.

“Chương trình gì ạ?”

“Yên đấy, chương trình đó vẫn còn trên mạng, để mẹ lấy cho con xem.” Mẹ cô đột nhiên vào mạng tìm kiếm.

Tô Tiểu Lai vẫn không nhúc nhích ngồi trước màn hình máy tính xem cái clip mà mẹ cô vừa gửi cho cô. Cô ngơ ngẩn cả người, có phải trong màn hình người đàn ông anh tuấn đó đang thổ lộ với cô không? Sao anh ấy có thể thích cô được? Anh ấy không phải thích những người con gái tao nhã, hoàn mỹ sao? Còn nữa, vì sao anh trai lại hiểu cô rõ như thế chứ, ngay cả cô ngáy khi ngủ anh cũng đều biết, sở thích của cô, ngay cả đến cô cũng không biết rõ ràng mà kể lại được như vậy. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, cô ngốc nghếch đứng dậy. Cô đã lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên có người thổ lộ tình cảm với cô. Cô nên làm cái gì bây giờ? Khi anh trai trở lại, cô phải đối mặt với anh thế nào đây??

Aizz thật khó xử quá!!!

Bên dưới góc phải của màn hình, con chim cánh cụt không ngừng nhấp nháy, Tiểu Lai không còn tâm trí mà quan tâm nữa.

Đêm nay, Tô Tiểu Lai mất ngủ.

 

End


Chương 30

Tiệc tối [1]

Edit: Linh Trưởng

Beta: Kim Anh

Ngày hôm sau, Tô Tiểu Lai mơ màng tỉnh dậy, vặn vẹo eo một chút. Lúc đặt chân xuống sàn, cô cảm thấy có cái gì đó ở chân. Mắt liền nhìn xuống, không khỏi bất ngờ. Trên chân phải có một cái lắc chân sáng lóng lánh. Chiếc lắc rất đẹp, rất thanh nhã nhưng không kém phần cao quý,  những viên kim cương được đính chính giữa tạo thành một đóa hoa mai. Tô Tiểu Lai cảm giác hình như có số nổi lên trên mặt viên kim cương, là 21, lại đếm viên kim cương, có 21 viên…. Chẳng lẽ là tượng trưng cho sinh nhật tuổi 21 của cô sao???? ( LT: móa, anh ăn gì mà gớm thế =___= KA: Đại gia, từng đó có là gì =]])

 

Vì sao lần này quà tặng cho cô lại “nặng ký” thế? Là cái chuyện ở trên chương trình phỏng vấn đó à? Không! Không!! Tô Tiểu Lai bắt đầu vò đầu bứt tóc, không nghĩ, không quan tâm.

Nhưng mà, cô suýt nữa thì quên mất, cái lắc chân này không phải là anh đeo cho cô sao? Anh đã về rồi à? Trong lòng cô chợt thấy hoảng sợ, lấy hết dũng khí chạy ra mở cửa.

Ở trong phòng lắc lư đi qua lại, cuối cùng không nhịn được, vì thế rón ra rón rén đi ra ngoài. Vừa mới mở cửa, xộc ngay vào mũi là một thứ mùi hỗn tạp. Trời ơi, nguy rồi, đại nguy rồi, chẳng lẽ là anh ở trong bếp nấu cơm? Tô Tiểu Lai lại hoảng hốt. Lúc này, mở cửa phòng bếp chỉ thấy dì Chu mặt mày tươi cười rạng rỡ: “Tiểu Lai à, ăn cơm thôi”.

Tô Tiểu Lai thở dài nhẹ nhõm: “Dì, dì làm món gì ngon ngon đúng không ạ?” Nói xong cô nhanh nhảu đi vào phòng bếp.

“Con xem lại con đi kìa. Đúng là con mèo nhỏ tham ăn mà. Ngày hôm qua dì cũng lú lẫn hồ đồ, thiếu gia nói dì là sẽ bay về vào buổi tối, dì quên mất. Buổi sáng qua lại đưa con mang về đây, bị cậu ấy trách một trận đó!”

Tô Tiểu Lai vừa nghe thấy thế, tay liền run lên bần bật: “Ưm…anh không ở nhà đúng không dì?”

“Sáng sớm nay thiếu gia phải đến công ty rồi. Còn nữa, Tiểu Lai, điện thoại di động con quên không sạc pin, hết pin rồi. Dì để một cái khác ở sofa phòng khách cho con đó” Đứa nhỏ này thật cũng quá vô tâm, di động hết pin tắt máy, thiếu gia liên lạc không được, lại hại bà bị thiếu gia cằn nhằn mãi.

Tô Tiểu Lai “dạ” một tiếng. Anh không ở nhà là yên tâm rồi.

******

Dì Chu nhìn nhìn đồng hồ, lại quay đầu nói với Tiểu Lai đang ngồi ở sofa nói: “Năm giờ rồi, dì về đây.”

Tô Tiểu Lai vừa nghe dì Chu phải đi về liền giãy nảy, chạy như bay đến bên người bà: “dì Chu dì Chu, dì ở lại ăn cơm chiều với con đi. Ăn cơm một mình chán lắm” Tô Tiểu Lai lại giở tuyệt chiêu năn nỉ. Dì Chu mà đi thì cô biết làm sao? Anh mà về thì không phải là mặt đối mặt sao? T____T

Dì Chu mỉm cười, lắc tay nói: “Thiếu gia kêu buổi tối sẽ về. Dì còn nhiều việc phải làm lắm, dì về đây.” Dứt lời, bà liền đi ra khỏi cổng. Tô Tiểu Lai gấp gáp đến mức kéo tay bà lại. Dù thế nào đi nữa cũng không thể để bà đi được. Cô còn nghĩ đến phải làm sao cho bà ngủ lại nữa mà, cô không dám đối mặt với anh đâu ~~ hu huh u….

“Con thật là…Ngày hôm qua còn ước giá mà dì rời đi sớm cơ mà, sao hôm nay lại thế…”

Lời nói còn chưa ra hết khỏi miệng, cô đã nghe thấy tiếng mở cửa. Tô Tiểu Lai bị dọa đến bất động, không xui xẻo như vậy chứ?

Không…không…không…không….Cô cầu nguyện trong lòng đến tận một trăm lần.

Cửa bị đẩy thẳng ra, giọng nam trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Mọi người đang làm gì vậy?”

Tô Tiểu Lai kinh ngạc, buông tay ra. Dì Chu cũng sửa sang lại quần áo, cung kính nói với Thiếu Phàm: “Thiếu gia, cậu đã về. Vừa nãy Tiểu Lai đang nằng nặc giữ tôi lại không cho đi đó”

Trình Thiếu Phàm đổi giày, liếc Tô Tiểu Lai một cái, lại nói với dì Chu: “Dì Chu à, mấy ngày hôm nay dì vất vả rồi.”

Tô Tiểu Lai nhìn bóng lưng dì Chu rời đi..Lòng của cô thật lạnh, lạnh buốt, lạnh hơn cả khi ăn kem, lần này là lạnh từ tâm can, xương cốt…..

Xoay người, Trình Thiếu Phàm nhíu nhíu mi, nhìn thẳng Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai né tránh ánh mắt của anh, vân vê góc áo, đứng im không nhúc nhích…Trời đất quỷ thần ơi, mau đến cứu con đi! Bây giờ, lúc này, ngay lòng dũng cảm để nhìn mặt Thiếu Phàm cô còn chưa có nữa là….

“Tô Tiểu Lai, đi giày vào”

Tiểu Lai lúc này mới để ý rằng mình không đi giày. Thật quá thảm hại! Lại chọc giận anh nữa rồi (||___||)

Đi giày xong, Tiểu Lai thầm nghĩ phải làm gì đó để dịu lại bầu không khí nặng nề này thôi, vì thế : “Anh, em rót cho anh ly nước nhé?”

“Khỏi! Em thay quần áo, đi ra ngoài với anh”

Tô Tiểu Lai hạ ly nước trong tay xuống, vốn muốn hỏi câu: “Đi đâu?” nhưng lại bị ánh mắt lạnh lẽo như băng của Thiếu Phàm xẹt qua nên đành im miệng.

Tô Tiểu Lai ngoan ngoãn trở về phòng thay quần áo.

Sau đó chừng mười phút, xe đã chạy bon bon trên đường cái.

Trình Thiếu Phàm im lặng lái xe, Tô Tiểu Lai bên cạnh thở mạnh cũng không dám.

Buồn quá ~ Buồn quá đi ~

Im lặng như thế kéo dài cho đến khoảng chừng mười mấy phút, Trình Thiếu Phàm không biết móc đâu ra một hộp nhỏ đưa cho Tiểu Lai. Cô sửng sốt một lúc rồi mới đưa tay ra nhận. Ồ ồ ồ..là chocolate !!! Cô nghi ngờ …. “Đây là quà của ông anh tặng em, phía sau xe còn có một ít truyện tranh hài đó.” Vẫn là ông Trình hiểu cô nhất. Trong lòng Tiểu Lai vui vui, bỗng nhiên lại nhớ tới một việc: ông Trình không phải là đang bị bệnh sao?

“Ông …bị bệnh có nặng không ạ?”. Tô TIểu Lai nhẹ giọng hỏi

“Sức khỏe ông tốt lắm, chỉ là nhớ em nên trong lòng buồn rầu thôi.” Trình Thiếu Phàm liếc mắt nhìn Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai cúi thấp đầu, trăm lạy ngàn lạy đừng hỏi về chuyện hôm sinh nhật nữa, cô áy náy lắm!

Chuyện cô sợ hãi đã không xảy ra, chiếc xe chậm chậm dừng lại. Tiểu Lai còn đang cúi đầu cầm hộp chocolate, Trình Thiếu Phàm đã xuống xe, mở cửa cho Tiểu Lai: “Ngây ngẩn cái gì thế? Xuống xe”

Tô Tiểu Lai xuống xe, đi theo Thiếu Phàm đi vào một cửa hàng trang sức rất hoa lệ. Lúc đầu, cô còn tưởng rằng Thiếu Phàm đưa cô đến cửa hàng bình thường thôi, ai ngờ, vừa vào cửa, nghênh đón cô là một mỹ nữ cao gầy. Cô ta cười quyến rũ với Thiếu Phàm: “Trình tiên sinh, ngài đã tới! Vị này chắc chính là Tô tiểu thư rồi.”

Tô tiểu lai muốn lui về phía sau. Mỹ nữ này định làm gì? Tại sao lại còn sờ sờ mặt cô? Thiếu Phàm cũng không để ý đến việc đó, anh nhàn nhã đi đến chiếc sofa giữa phòng ngồi xuống.

Tiểu Lai nóng nảy, tại sao lại không để ý đến cô? Cái thái độ đó là gì vậy? Giống như là mang cô đi bán vậy đó….

Tô Tiểu Lai quay đầu, trưng ra vẻ mặt tội nghiệp nhìn Thiếu Phàm. Thật đáng tiếc! Vị mỹ nữ kia không để ý gì cả, kéo tay cô đi vào phía trong, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế da. Đối diện với Tiểu Lai là một tấm gương thật lớn! Vị mỹ nữ kia vỗ tay hai cái, lập tức lại có thêm hai vị mỹ nữ nữ hiện ra O___O. Sau đó, hai mĩ nữ đó bắt đầu quẹt quẹt, trét trét, bôi bôi trên mặt Tiểu Lai hết sức chăm chú.

Hai giờ sau, Tiểu Lai từ trong phòng bước ra. Khuôn mặt trắng trẻo được trang điểm kỹ càng, tóc được uốn ở phần đuôi, buông nhẹ xõa xuống trước ngực, rất thích hợp với bộ váy dạ hội màu trắng. Trình Thiếu Phàm ngơ ngẩn nhìn Tiểu Lai cả nửa ngày, sau đó mới “khụ” một tiếng, nói: “Ừ, cũng được, không tệ lắm.”

Đứng bên cạnh cùng với các mỹ nữ, Tiểu Lai dương dương tự đắc thấy mình cũng là một tiểu mỹ nhân nhá, mà thực ra cũng phải là “tuyệt thế tiểu mỹ nhân” đó chứ đừng có đùa ! Tiểu Lai cảm thấy mấy cô chuyên viên trang điểm này làm việc rất tốt, cô thực sự thích hình ảnh của mình lúc này. Xinh đẹp đáng yêu tỉ lệ thuận với khí chất! Để cho cô tự sướng một chút đi~ Phải chụp ảnh thôi. Tiểu Lai lấy di dộng, chuẩn bị chụp ảnh. Nhất định phải lưu lại giây phút này, đây là khoảnh khắc ngàn năm có một.

“Anh, chụp hình cho em đi. Cả người nha” Nói xong liền pose ra một tư thế rất đáng yêu.

Trình Thiếu Phàm nhìn cô, anh đương nhiên là sẽ không trẻ con làm cái trò mèo này như cô rồi.

Thiếu Phàm ấn trán Tiểu lai, hừ lạnh: “Chụp cái gì mà chụp. Nhìn xấu chết đi được. Đi thôi” Sau đó, anh dắt tay cô ra ngoài.

Tô Tiểu Lai nghẹn họng, đành phải vào trong xe tự chụp.

Trình Thiếu Phàm ngồi bên cạnh vẫn không quên đả kích: “Có cái gì đẹp mà chụp đâu chứ. Cái gì trải qua hai tiếng đồng hồ tu sửa đều nhìn như mới thôi.” Đương nhiên, những lời này là nghĩ một đằng, nói một nẻo.

Tô Tiểu Lai cực kỳ khó chịu. Dù gì cô cũng đã có người thổ lộ đó chứ. Trời ơi là trời, sau này cô sẽ không phấn khích, ngượng ngùng trước mặt anh nữa. Cô mà còn có thái độ như hôm nay chắc anh sẽ nghĩ cô thích anh đó, sau đó, anh sẽ chọc cô tới chết, đối xử với cô giống như là những người phụ nữ vây quanh anh vậy.

Tô Tiểu Lai nghĩ thế, lòng thoải mái nhẹ nhõm hơn, cũng không chụp hình nữa, ngồi trong xe im lặng quan sát cảnh vật bên ngoài.

Trình Thiếu Phàm thấy cô không nhúc nhích gì, liếc mắt mấy cái, miệng không tự chủ mà nhếch lên cười. Đúng thật là trẻ con quá đi….Tiểu Lai còn không tự nhìn lại mình sao? Ngày hôm đó cô đúng là tra tấn anh. Anh suýt chút nữa là gọi điện thoại khẩn cấp báo cảnh sát rồi. Aizz, đến bao giờ cô mới làm cho anh bớt lo đây….

Xuống xe, Trình Thiếu Phàm đi trước, Tiểu Lai đi giày cao gót theo sau. Bỗng nhiên cô cảm thấy chân đau nhói, ngồi xổm xuống để xem. Trời ơi, gót chân vì ma sát với giày mà bật máu rồi, đau đến mức Tiểu Lai mặt mày nhăn nhó kêu than rền rĩ. Đúng là làm đẹp phải biết chịu đựng đó mà (__||||)

Trình Thiếu Phàm đột nhiên cảm thấy cái gì đó là lạ, ở phía sau có ai đó kêu ư ử. Anh quay đầu lại liền thấy Tiểu Lai mặt mũi vặn vẹo đang ngồi xổm xuống. Anh hoảng hốt chạy lại bên cô: “Em làm sao vậy?”

“Chân đau muốn chết rồi” Tô Tiểu Lai rên rỉ….

Thiếu Phàm vội vàng nhìn chân cô, lo lắng nói: “Đưa chân đây để anh xem nào”

Tiểu Lai cởi gót giày ra. Mặt Thiếu Phàm trầm xuống, gót chân cô tróc da hết rồi “Giày đi đau chân mà em cũng không chịu nói à?”

“Tại em lúc đầu em thấy thích quá, cũng không để ý mấy” Ai bảo anh kêu mấy cô chuyên viên đó trang điểm cho em đẹp quá làm chi.

“Em..em…” Thiếu Phàm cứng họng, không nói được lời nào.

Đột nhiên, anh vòng tay qua lưng cô, nhấc bổng cô lên, ôm vào lòng mình. Tiểu Lai sợ quá, hét lớn lên: “Á á á…Anh à, thả em xuống đi…Em có chân, em đi được…”

Trình Thiếu Phàm tỉnh bơ, không quan tâm đến lời cô nói, phán cho một câu: “Bây giờ đi đến tiệc tối ở khách sạn R.S thôi.”

Tiểu Lai giãy dụa mạnh hơn. Nhất định phải xuống, không xuống không được. Nếu lát nữa có đồng nghiệp nữ nào đó thấy được thì sẽ có hậu quả khủng khiếp thế nào đây? Cô sẽ bị giết chết dưới ánh mắt của các nữ đồng nghiệp trong công ty mất. “Anh à, em xin anh đó, thả em xuống đi…” T_____T

Thiếu Phàm nghiêm mặt, quát lớn: “Em thử động đậy nữa coi, chạm vào vết thương làm nó toét ra đau hơn, lúc đó thì tự mình chịu nhé” Ngữ khí của anh tuyệt nhiên không phải là đùa giỡn.

Lời uy hiếp đậm đặc mùi thuốc súng đã làm Tiểu Lai đầu hàng. Lúc đi vào đại sảnh bữa tiệc, cô cầm chặt lấy vạt áo anh, đỏ mặt, vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn chắc chắn của anh. Mục đích chính là đừng để người khác thấy rõ mặt mình. Dỏng đôi tai nghe ngóng, cô nghe thấy một loạt những tiếng hô nho nhỏ, điểm vào đó là vài tiếng hét rất…đau thương! =_____=

“Ôi trời ơi, Trình tiên sinh đến đó. Phật tổ ơi, đẹp trai quá, đúng thật là con người hoàn mĩ toàn bích”

“Chúa ơi, quả thực là đẹp cực kỳ. Nhưng mà người mà anh ấy ôm trong tay là ai?”

“Không biết. Chẳng lẽ đó chính là người mà Trình tiên sinh nói muốn thổ lộ tình cảm sao? Không thể thế được….!!!!”

Tiểu Lai xấu hổ chết đi được, mặt đỏ như đít khỉ. Sự việc này có lẽ đã khiến nhân dân cả nước cũng tham gia vào bàn luận quá. Cô muốn tìm một cái lỗ để chui vào trốn thiên hạ quá. Mẹ ơi, xấu hổ quá, quá xấu hổ, xấu hổ cực kỳ, xấu hổ khủng khiếp!!! Cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh nữa. Tiểu Lai tưởng tượng rằng khuôn mặt anh giờ chắc đen thui thùi lùi như Bao Chửng rồi….

Tuy nhiên., trái hẳn với sự tưởng tượng của cô, Thiếu Phàm khi nghe những lời bàn tán này rất vui vẻ hài lòng. Khóe miệng anh nhếch lên, cả khuôn mặt phơi phới gió xuân tươi mát…..

End

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+