Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh, em sai rồi – Chương 31-32 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 31

Tiệc tối [2]

Edit: Tiểu Mót

Beta: I’m SO2

“Em cũng không phải là đứa nhỏ ba tuổi, làm sao mà vẫn không để cho người khác bớt lo được vậy, aizz.” Trình Thiếu Phàm than thở, lông mi nhíu chặt, ngồi xổm trước mặt Tô Tiểu Lai xem vết thương ở gót chân của cô.

 

Tô Tiểu Lai ngồi ở trên ghế bành lớn, chân đặt trên đầu gối anh, bĩu môi, đang muốn nói cái gì đó. Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Trình Thiếu Phàm đứng dậy, mở cửa, khi quay lại đã cầm theo một đôi giày bệt màu vàng dành cho nữ, Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn, cái này chẳng lẽ là cho cô? Nào có nguyên tắc lễ phục dạ hội lại phối với giày đế bằng như vậy, để làm giảm đi giá trị con người hả, cô không cần, vì vậy, phút chốc Trình Thiếu Phàm đưa đôi giày kia tới, cô từ chối, chân lộn xộn muốn đứng lên, “Em không muốn đi đôi này, hay là cứ đi đôi dép cao gót kia đi!” Nói xong còn liếc mắt nhìn đôi giày cao gót còn đang vứt dưới đất.

Trình Thiếu Phàm dùng sức nắm bàn chân của cô, mười phần tức giận, “Em có tin là anh sẽ đem em ném từ trên này xuống dưới không.”

Đây chính là tầng 25 nha, ném xuống kia sẽ chết không toàn thây đó.

Tô Tiểu Lai bất động, làm trái lại lời anh, cô từ trước đến giờ đều bị chết rất thảm, bài học kinh nghiệm tàn khốc a. TT__TT

Đột nhiên, Trình Thiếu Phàm nhẹ nhàng lấy tay vuốt ve cái lắc ở chân phải cô, Tô Tiểu Lai đóng băng lại như tượng, cũng không dám nhúc nhích, mặt cũng bị nhuộm thành màu đỏ, chỉ nghe thấy anh nói, “Cái lắc này em không được phép tháo xuống.” Trong giọng nói thản nhiên không nghi ngờ gì nữa mang theo cả mệnh lệnh.

Tô Tiểu Lai mặt càng nóng, bầu không khí trở nên khó chịu, cô cảm thấy thật xấu hổ, nhịn không được giương mắt ra quan sát vẻ mặt của Trình Thiếu Phàm, anh chẳng lẽ không có một tia cảm giác xấu hổ nào sao? Anh chẳng lẽ không cảm thấy quan hệ hiện tại của bọn họ có phần mập mờ sao? Thế nhưng, khuôn mặt lạnh lùng của anh vẫn bình tĩnh trước sau như một, không có gợn sóng nào, cũng không có chút biểu cảm.

“Tốt lắm, đi vào đi.” Một thanh âm lạnh lùng nhưng trong trẻo cắt ngang mơ mộng của cô.

“À.”

“Chân còn đau không? Có thể đi được không?”

Tô Tiểu Lai trước tiên dồn sức lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

Hai người đi vào đại sảnh bữa tiệc, Trình Thiếu Phàm vừa đi đến đã bị một đám người vây xung quanh, Tô Tiểu Lai vội vàng thừa dịp tìm cơ hội trốn đi. Đi giày bệt vào đúng là dễ làm đại sự hơn,  chỉ dùng công phu mất mấy chục giây, cô đã đến trước một núi đồ ăn, cầm lấy cái khay nhỏ, không ngừng lấy hết đồ ăn từ đông sang tây vào bên trong. Oa, ôi chao còn có bánh ngọt mà cô yêu nhất nữa, nhưng mà nhìn cái mâm trong tay đã đầy, cô hơi nhíu mày, nghĩ xem có nên lấy một cái khay nữa không, đột nhiên, một tay bị nâng lên, trực giác của Tô Tiểu Lai cho rằng anh cô đến đây, sợ tới mức ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, “Tiểu Lai, em còn dám ăn bậy, lần trước bị viêm dạ dày còn chưa đủ khổ à.” Ôi chao thanh âm nghiêm túc này không giống với anh trai cô.

Ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt xanh yêu mị của Dịch Xuyên Thần, Tô Tiểu Lai cười ha ha, “Thì ra là anh, em cứ nghĩ là…. Vừa đúng lúc, anh cầm giúp cho em cái khay này đi, em còn muốn lấy vài miếng bánh ngọt nữa.”

Nói xong liền đem cái khay đưa cho anh, những lời Dịch Xuyên Thần vừa mới nói hiển nhiên bị cô xem nhẹ, anh cũng không nhận lấy cái khay, rầu rĩ nhìn cô, “Tiểu Lai, em tìm một chỗ ngồi trước đi, để anh giúp em lấy, rồi bưng qua cho em.”

Tô Tiểu Lai đầu tiên là nghi ngờ nhìn anh, anh tốt như vậy sao, nhưng sau khi nghĩ lại, sinh nhật lần trước không phải là còn cùng cô ăn điên cuồng sao? Hình tượng của Dịch Xuyên Thần dần dần tốt lên trong mắt cô, cô hình như không ghét anh lắm.

“Vậy được rồi, anh nhanh lên đi.” Vì thế cô vui vẻ cầm cái khay chất đầy đồ ăn đi tìm chỗ trống ngồi.

Không bao lâu sau, xa xa, Dịch Xuyên Thần cầm cái đĩa to đi về phía cô, Tô Tiểu Lai đang lau miệng, vẻ mặt kích động, chờ anh đi đến nơi, cô tiến lên nhận cái khay, kết quả… bên trong chỉ có 2 cốc nước chanh và một cái đĩa không, Tô Tiểu Lai ngây ngẩn cả người, lập tức hung dữ giương mắt trừng anh, cô làm sao mà lại có thể nghĩ anh ta là người tốt được cơ chứ.

Chỉ thấy anh thản nhiên ngồi ở trước mặt cô, lại còn rất tao nhã lấy cái đĩa không trong khay, đem móng vuốt với đến khay thức ăn đầy của Tô Tiểu Lai, lấy một nửa đồ ăn sang khay của mình.

Tô Tiểu Lai kích động, phẫn nộ, run rẩy, trên đời này làm sao lại có người đàn ông vô sỉ như vậy ??? =_=

Chỉ có điều, năng lực phản ứng với nguy cơ của cô rất mạnh, chỉ hai giây, cô như gà mái che chở gà con mà bảo vệ cái khay của mình, Dịch Xuyên Thần lại nở nụ cười, “Em gái Tiểu Lai à, lần trước mời em ăn nhiều như vậy, mới qua vài ngày, mà đã học thói vong ân phụ nghĩa sao.”

Tô Tiểu Lai tức khí, căm giận nói, “Những thứ kia đâu mất tiền, sao anh lại giành với em.”

“Không phải anh giúp em bưng cốc nước chanh đến đây còn gì, em sao lại nhỏ mọn như vậy?” Dịch Xuyên Thần không đồng ý, dù sao mục đích của anh là không cho phép cô bị đau dạ dày lần nữa.

Tô Tiểu Lai liếc mắt nhìn bộ dạng vô lại của anh, ngẫm lại, thôi quên đi, không nên so đo cùng người như thế, coi như cô có tấm lòng từ bi, không xua đuổi tên ăn mày. Chỉ cần không dùng nhiều sức ở chân là có thể đem mấy thứ vừa bị mất đi bổ sung trở về, cô bưng khay lên muốn đi, Dịch Xuyên Thần giữ chặt cô, mang theo cảnh cáo, “Hồi nãy anh ở chỗ kia, hình như thấy anh trai em đang đứng ở đó.”

Êh, anh ta thật đúng là…. Ai nói cho anh biết là cô sợ anh trai vậy.

“Em không đi toilet được sao?” Hừ, cô không thể làm cho anh xem thường được.

Dịch Xuyên Thần xấu hổ nới lỏng tay.

Tô Tiểu Lai đi vòng quanh nhìn ngó, trong phạm vi thực hiện mục tiêu không thấy nhân vật kia xuất hiện, cô lén lút lấy một cái khay, khi chuẩn bị sắp xuống tay với một khối bánh ngọt, đột nhiên, một thanh âm hấp dẫn cô.

“Ông nó, nhanh lên một chút, ra đây chụp cho tôi nào.”

“Chụp được rồi phải không?”

“Thế nào? Cũng đến lúc tôi nở mày nở mặt với dì cả rồi.”

Tô Tiểu Lai nhìn về phía phát ra tiếng nói, vừa nhìn thấy, cô lập tức sợ đến ngây người, cái người ăn mặc đẹp đẽ kia là là là… Ôi chao, là mẹ cô. Còn người đàn ông mặc âu phục đứng bên cạnh đang đi tới đi lui kia không phải là ba thân yêu của cô sao?

Không phải là ảo giác chứ? Làm sao có khả năng đó được, ngày

hôm qua không phải là bọn họ còn ở nhà sao?

Cô buông cái khay xuống, từ từ đi về phía bên kia, đến gần, chỉ thấy mẹ cô đang đùa nghịch thử pose đủ kiểu, thúc giục ba cô mau mau chụp ảnh, thỉnh thoảng có người đi ngang qua, dùng vẻ mặt không thể tưởng tượng được đánh giá bọn họ, Tô Tiểu Lai cũng không dám đi đến gần quá, thật sự là mất mặt mà.

Cô đột nhiên nghĩ đến bản thân mình hôm trước còn chạy theo sau đòi anh trai chụp ảnh cho cô, rốt cuộc hiện tại mới hiểu được vì sao anh không chịu, thì ra là bởi vì rất mất mặt.

Cô lui người về trốn đằng sau cây cột lớn màu vàng nhỏ giọng gọi, “Ba, mẹ…”

Tai của mẹ cô rất tốt, lập tức quay đầu, xoay người lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy đầu của Tô Tiểu Lai đang núp núp, lập tức chạy lên phía trước nắm tay con gái, lớn giọng nói, “Con gái à, mẹ đi tìm con cả buổi, trời ạ, vừa rồi tôi nhìn không rõ, ông nó ơi, ông nhìn xem này, con gái chúng ta ngày hôm nay trông thật là xinh đẹp nha, khí chất áp đảo người khác a, ai nha, thật sự là giống tôi thời trẻ…” Mẹ cô càng nói càng kích động.

Tô Tiểu Lai vẻ mặt hắc tuyến, sớm biết như vầy cô không đi ra cho xong. (╯□╰)

Mẹ cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, bên cạnh vẫn còn rất nhiều người, Tô Tiểu Lai cúi đầu xuống, mượn tóc che đi lỗ tai, chỉ có thể dựa vào ý niệm nói cho chính mình, không ai thấy được cô.

Mẹ cô vẫn như trước vẫn không quan tâm, đề nghị nói, “Không bằng chúng ta chụp ảnh gia đình ở đây đi?”

Tô Tiểu Lai hoàn toàn sụp đổ, kéo tay mẹ cô muốn đi, ai dè mẹ cô trong phút chốc đã đem máy ảnh đưa cho người qua đường, cái này đúng là dọa người mà.

Giây tiếp theo, chuyện tình bi kịch đã xảy ra, người qua đường kia lại có thể là địch thủ của cô, Triệu… Triệu Linh San, chỉ thấy vẻ mặt cô ta trào phúng, trong tay nắm chặt máy ảnh, ngả đầu, bộ dạng vênh vênh váo váo, giọng nói lộ vẻ chế nhạo, “Tô Tiểu Lai, không nghĩ tới người giống như cô mà cũng có thể lừa gạt vào đây ăn uống a, đây là ba mẹ cô à, cho các người chụp một bức ảnh gia đình giữ lại làm kỷ niệm vậy? Về sau không biết mấy người còn có cơ hội tham dự bữa tiệc long trọng thế này đâu!”

Mẹ cô ngay từ câu đầu tiên đã không nhịn được, cô ta đến đây có ý đồ tra hỏi cái gì? Vậy cho cô ta nếm thử sự lợi hại của bà đây. Vì thế mẹ cô xoa eo, hùng hổ, “Đây là nơi nào mà cho dã nha đầu cô tới hả, làm sao không có tố chất như vậy, cái gì nói về sau không có cơ hội tham gia bữa tiệc long trọng như vậy. Đây chính là khách sạn con rể ta khai trương, ta không có cơ hội đi mà ngươi được đi? Hừ.” Nói xong còn hướng về phía Triệu yêu nữ chụp một cái.

Triệu Linh San kinh hoàng, người một bên xem náo nhiệt cũng kinh hoàng.

Tô Tiểu Lai kinh ngạc rớt quai hàm, sao mẹ cô lại ở đây ăn nói hồ đồ hả…

“Bà nói bậy, không có khả năng, Trình đại ca làm sao lại có khả năng thích nha đầu điên như cô ta.” Triệu Linh San hoảng sợ trừng lớn hai mắt cãi lại.

Tô Tiểu Lai cúi đầu xuống, tính mẹ cô đã làm gì thì đến mười con trâu cũng không cản được, cho nên cha cô và cô chỉ có thể thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, chỉ mong mẹ cô có thể nhanh nhanh phát tiết xong, không cần làm ra chuyện gì quá đáng là tốt rồi.

Người xung quanh đến xem ngày càng nhiều, thỉnh thoảng còn có vài người đứng bên cạnh khẽ bàn tàn.

“Cha mẹ cô chẳng lẽ chưa từng dạy cô phải biết kính trọng bậc trưởng bối à? Hôm nay tôi sẽ thay cha mẹ cô dạy dỗ cô lại thật tốt.” Thời điểm mẹ cô vừa nói xong, vừa vặn có người bưng một ly champagne đến, bà tiện tay cầm ly champagne hắt về phía Triệu Linh San, không còn kịp nữa rồi, khi Tô Tiểu Lai ngẩng đầu lên champagne vừa vặn rơi xuống mặt Triệu Linh San, Tô Tiểu Lai âm thầm cảm thán ở trong lòng, là cô không tốt tự chuốc lấy nha, cố tình chọc mẹ tôi, hôm nay coi như cô xui xẻo a. =_=!!!

Bi kịch liên tiếp mà đến.

Tô Tiểu Lai vốn tưởng mẹ cô phát tiết xong rồi, việc này coi như đã xong, ai ngờ, “San San, cháu làm sao vậy?” Đột nhiên một ông béo từ đám đông nhảy ra.

Này này đây không phải là hiệu trưởng sao? Cô hổi hộp hơi run run đứng lên.

Chỉ thấy Triệu Linh San nhếch nhác không tả nổi nhảy lên trên người hiệu trưởng, khóc giống như bị trời lớn ủy khuất vậy, cô ta nức nở khóc chỉ vào Tô Tiểu Lai, “Chú, bọn họ, bọn họ bắt nạt cháu, còn có Tô Tiểu Lai, cô ta quá đáng lắm.” Nói xong càng khóc lớn tiếng hơn.

Mẹ cô đang đắc ý, hướng Tô Tiểu Lai hỏi, “Con khẩn trương cái gì? Ai vậy? Mẹ chỉnh đốn cho con.”

Ôi chao mẹ của con, lão nhân gia ngài thật là quá cường đại mà.

Con gái ngài ngay lập tức sẽ bắt buộc bị đuổi học đó.

Tô Tiểu Lai bình tình đứng đằng sau nói vào tai mẹ cô, “Mẹ, đây là hiệu trưởng trường con.”

Hiệu trưởng, hiệu trưởng là cái rắm gì hả? Quay đầu nhìn Tô Tiểu Lai, rốt cuộc hiểu được, chân mềm nhũn ra, may mà ba cô đứng một bên đỡ bà.

Chỉ thấy mẹ cô vẻ mặt cười làm lành, đầu tiên sửa hình tượng một người đàn bà chanh chua, tiến đến trước mặt hiệu trưởng, chân chó nói, “Cái kia, hiệu trưởng à, vừa rồi đều là hiểu lầm hết, cô nương đáng yêu như vầy làm sao mà tôi lại bắt nạt được a, vừa rồi tôi đùa giỡn với cô ấy thôi.”

Triệu Linh San hừ lạnh một tiếng.

Lúc này, lại một trận xôn xao, chỉ thấy đám đông xúm lại bắt đầu tản ra, mở ra một lối đi nhỏ, Trình Thiếu Phàm không nóng không lạnh từ từ bước đến chỗ bọn họ, mẹ cô gặp được cứu tinh đến, ngay lập tức đi tới, khẽ nói nhỏ vào tai anh gì đó, chỉ thấy anh gật gật đầu.

Anh đi thẳng tới bên cạnh Tô Tiểu Lai, nắm vai cô, tất cả mọi người ngừng hô hấp, muốn nhìn xem kế tiếp chuyện gì sẽ xảy ra.

Triệu Linh San rốt cuộc cũng ngừng nức nở, lau khô nước mắt nói, “Trình đại ca, các người, các người rốt cuộc là có quan hệ gì?”

Trình Thiếu Phàm khom người xuống, ném cho cô ta một cái nhìn mê người, “Như thế này cô sẽ biết.”

Tiếp đó xoay người một cái rồi rời đi.

Cách đó không xa, Dịch Xuyên Thần đang bất lực quan sát mọi thứ.

********

“Bây giờ xin mọi người cho 1 tràng vỗ tay nhiệt liệt chào đón Trình tiên sinh lên nói vài câu.” MC vừa nói xong, chỉ thấy bên dưới đã rào rào tiếng vỗ tay hoan hô.

Giờ phút này Tô Tiểu Lai bị Trình Thiếu Phàm ôm chặt trong tay, đứng ở nơi cao điểm nhất bữa tiệc, cô cúi đầu xuống, không dám nhìn xuống phía dưới, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề, bên tai chỉ có thể nghe được thanh âm của Trình Thiếu Phàm.

“Hôm nay là ngày khai trương khách sạn R.S, tôi vô cùng cảm ơn các vị đã hạ cố đến dự buổi tiệc ngày hôm nay, các vấn đề liên quan đến khách sạn R.S, lần trước bí thư Lý đã đặc biệt giới thiệu với mọi người, cho nên tôi sẽ không giới thiệu nhiều ở đây, các tân khách đến tham dự ngày hôm nay đều có thể hưởng ưu đãi của khách sạn trong vòng một năm…”

Kế tiếp là tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

“Hôm nay, tôi mượn bữa tiệc này, muốn tuyên bố với mọi người một sự kiện, vị tiểu thư đang đứng bên cạnh tôi đây, là vị hôn thê của tôi, Tô Tiểu Lai, hơn nữa chúng tôi đang dự tính sẽ kết hôn trong khoảng ba năm nữa.” (≧▽≦)

Tất cả mọi khách khứa kinh ngạc, Triệu Linh San tức giận nghiến răng nghiến lợi, chỉ có ba Tô mẹ Tô vui mừng nhìn hai người.

Lập tức sau đó là một tiếng hét.

Vị hôn thê.

Trong nháy mắt Tô Tiểu Lai sợ ngây người! Vẻ mặt phức tạp.

Có ai có thể nói cho cô biết đây là một trò đùa dai không. T___T

Chân run rẩy như nhũn ra, Trình Thiếu Phàm dịu dàng ôm cô, ánh mắt nhìn cô cũng nhu hòa như vậy, làm cho người ta ngẩn ngơ, cảm giác không giống thật, tim đập chậm mất nửa nhịp, bỗng dưng, anh cúi người xuống, không báo trước gì cả, môi đặt xuống môi cô, in nhẹ một nụ hôn dịu dàng, Tô Tiểu Lai nhất thời mặt đỏ bừng, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Sao anh trai lại có thể hôn cô?? Còn trước mặt nhiều người nữa, a a a, đây là chuyện không thể tin được a a . Khi cô hồi phục suy nghĩ, thì Trình Thiếu Phàm đã mang cô rời khỏi bữa tiệc.

End

 

Chương 32

Ngủ chung giường

Edit: Kim Anh

Beta: I’m SO2

Màn đêm buông xuống, thành phố được bao trùm bởi ánh đèn rực rỡ.

Trong xe, khí áp giữa hai người đột nhiên xuống rất thấp.

Trình Thiếu Phàm chuyên tâm lái xe, Tô Tiểu Lai dường như vẫn hoảng hốt, người còn trong trạng thái mơ hồ, trong đầu toàn hiện lên hình ảnh nụ hôn trong bữa tiệc kia, a a a đó là nụ hôn đầu tiên của cô đấy, vậy mà không được chuẩn bị trước đã bị cướp mất rồi, sao lại giống như phim truyền hình trên tivi vậy… Cô rơi sâu vào trầm tư.

 

Bỗng nhiên, Trình Thiếu Phàm nhẹ nhàng gọi cô, “Tiểu Lai…”

“…” Không phản ứng.

“Tiểu Lai…”

“…” Người nào đó đang cắn móng tay, suy nghĩ trôi dạt ngoài không trung.

“Tô-Tiểu-Lai…” Trình Thiếu Phàm gọi to hơn.

Người nào đã vẫn trong trạng thái ngây ngô như ban đầu, còn như người mộng du.

Đột nhiên, đạp phanh gấp, xe dừng lại mạnh mẽ.

Tô Tiểu Lai bị sốc, theo bản năng hét to một tiếng “A”, quay đầu nói, “Sao vậy?”

Cuối cùng cũng hoàn hồn.

“Anh còn tưởng em đến sao Hỏa cũng chưa thèm về Trái Đất đấy”. Giọng anh không cao không thấp.

Ha ha, anh trai của cô cũng có khiếu hài hước đấy chứ, đâu có quá lãnh đạm…

Tô Tiểu Lai dè dặt, “Anh à, cái kia…” Cô gãi gãi đầu, đột nhiên không hiểu chính mình đang muốn nói gì, nghẹn một lúc lâu mới bật được một câu, “Ba mẹ em đâu rồi?”

“Anh cho người đưa họ về căn hộ rồi.”

Tô Tiểu Lai “À” một tiếng, rồi không nói tiếp.

Thời gian trôi qua mỗi phút yên lặng.

Cứ như vậy, im lặng một lúc, Trình Thiếu Phàm đột nhiên đưa tay vuốt tóc cô, thở dài, trong lòng khổ sở.

“Tiểu Lai, anh rất nghiêm túc.” Ánh mắt nóng rực chuyên chú nhìn cô, đôi mắt màu đen trong veo như dòng suối nguồn.

“Cái gì?” Phản ứng đầu tiên của cô mãi mãi như thế này, ngốc ạ.

Tô Tiểu Lai căng thẳng rụt đầu lại, trong đầu trống rỗng, ở thời điểm này bắt đầu ngừng suy nghĩ.

“Tiểu Lai, anh nói anh thích em.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, khuôn mặt anh tuấn đang trông đợi, hoàn toàn tập trung nghiêm túc.

Nói trắng ra như vậy, cô hẳn cũng hiểu lòng anh rồi chứ?

Giây phút đó, trái tim cô bị xáo trộn.

Cô bối rối quay đầu ra chỗ khác, nói năng lộn xộn, “Em … em, anh … em … Sao anh lại thích em được? Có phải anh nói đùa không đấy?”

Trình Thiếu Phàm cười khổ, mang vẻ tự giễu, “Nói đùa à? Anh giống người hay nói đùa vậy sao?”

Anh nghiêng đầu, cực kì bình tĩnh nói, “Không thích em, anh sẽ không phải cố gắng học tấp thật tốt trong thời gian ngắn để sớm về nước như vậy?”

“Không thích em, anh sẽ không phải lấy hết dũng khí thổ lộ với em trong buổi phỏng vấn trên truyền hình?”

“Không thích em, anh sẽ không phải lúc nào cũng giữ chặt em bên người giống như một đứa trẻ?”

“Không thích em, anh sẽ không hôn em, không tuyên bố trước mặt mọi người em chính là vị hôn thê của anh?”

Tô Tiểu Lai thoáng chốc hóa thạch, nhiều cái thích như vậy khiến cho cô trong thời gian ngắn không tiêu hóa được.

“Tô Tiểu Lai, em biết không? Anh luôn rất tự tin, nhưng em chính là điểm yếu duy nhất của anh.”

Anh thở dài, khởi động xe, chạy về hướng khu căn hộ.

Thời khắc anh khởi động xe đó, Tô Tiểu Lai thấy hối hận, cuộc đời cô từ lúc sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên có người thổ lộ mà, không khí lãng mạn như vậy sao lại bị chính mình đạp đổ thế??? Không phải tim cô cũng đập mạnh không ngừng sao? Không phải cô cũng thấy cảm động hay sao? Không phải cô cũng có cảm giác an toàn khó hiểu sao? Sao cô lại có biểu hiện như vậy để anh trai một mình diễn kịch một vai thế? Sao cô không đồng ý luôn đi, tốt xấu gì đây cũng là một người đàn ông tuyệt phẩm cực kỳ đẹp trai mà?? A a a …

Hai người một trước một sau trở về căn hộ, trong khi Trình Thiếu Phàm tắm rửa, Tô Tiểu Lai ngồi ở phòng khách hóa đá cả nửa ngày, nhìn xung quanh nhà, bỗng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, đột nhiên bóng đèn sáng hiện lên trong đầu, điềm xấu dần dần lộ ra, cô vội vàng chạy tới gõ cửa.

Cửa quả nhiên bị khóa trái bên trong.

Tô Tiểu Lai khóc không ra nước mắt, ba mẹ cô sao có thể làm vậy chứ? Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mới có mười giờ ba mươi thôi, ôi chao, trước kia bọn họ đâu có ngủ sớm như vậy, sao hôm nay không hề thương lượng đã dâng hiến con gái như vậy chứ, “bộp” một tiếng, “Ba mẹ, mau mở cửa ra!!!”

Lại hai tiếng “bộp, bộp” tiếp, bên trong vẫn không có chút động tĩnh nào.

Tô Tiểu Lai tức giận, cô biết người ở bên trong chắc chắn chưa ngủ, “Ba, mẹ, con biết hai người còn chưa ngủ, mau mở cửa ra đi mà.”

Mắt thấy anh trai vừa tắm rửa xong, cô vội vàng đến mức đá thẳng chân vào cửa.

Đầu tiên ba cô cũng không nhịn được, định đứng dậy mở cửa cho con gái, kết quả lài, bị mẹ cô túm áo đè xuống, “Ông ra đó làm gì? Không được mở cửa, mau nằm yên đó.” =.=

Ba cô làm sao là đối thủ của mẹ cô được, đành phải thở dài nằm yên đó.

“Tôi không ngủ nữa, bà cứ yên tâm giao khuê nữ nhà mình cho Thiếu Phàm, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì sao? Dù sao vẫn chưa kết hôn cơ mà.”

Mẹ cô vẻ mặt quỷ dị cười, “Ha ha, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Cùng lắm là cho chúng ta một đứa cháu ngoại chứ gì, tôi còn mong ước vậy đấy.”

Ba Tô không lên tiếng nữa, xoay người ra chỗ khác.

Mẹ Tô lại rất hưng phấn, lấy khuỷu tay huých huých ba cô, “Này ông, ông muốn cháu trai hay cháu gái vậy?”

Ba cô ngẫm nghĩ rồi nói, “Mặc kệ là cháu trai hay cháu gái, tôi đều thích hết.”

Mẹ cô cười ha ha rạng rỡ, “Đúng là không có chí hướng gì, để tôi nói đây, sinh cả hai luôn, tốt nhất mang thai đôi, một đứa giống Thiếu Phàm, một đứa giống Tiểu Lai, ai dà, thật tốt biết bao, haha.” Mẹ cô cười toe toét đến quên tổ quốc.

Ba cô thở dài một tiếng, “Bà này…”

Bên ngoài vẫn còn rất ầm ĩ, lại vài tiếng “bộp bộp”, nhưng không hề có người ra mở cửa.

Tô Tiểu Lai thấy sốt ruột, đây có phải ba mẹ đẻ của mình không đấy???

“Đã muộn rồi, còn ồn ào gì thế?” Trình Thiếu Phàm vừa lúc sấy tóc xong đi ra từ phòng tắm.

Tô Tiểu Lai đứng ở cửa thư phòng, vẻ mặt oan ức, “Ba mẹ ngủ ở phòng em rồi …”

“Vậy em ồn ào làm gì?”

“Thế em ngủ sao đây?”

“Em là vị hôn thê của anh, đương nhiên là ngủ với anh rồi.” Nói xong lập tức đi vào phòng ngủ.

Gì chứ?

Một tiếng sét xanh xẹt qua …

Vì câu nói kia mà cô càng kiên định quyết tâm gọi cửa, cô hét thật to, “Ba mẹ con biết hai người còn chưa ngủ, ba mở cửa ra đi, ba ngủ với anh trai để con ngủ với mẹ đi.”

Người ở bên trong vẫn không có phản ứng.

Người bên ngoài lại lao tới, “Tô Tiểu Lai, em mau tắm rửa sạch sẽ rồi ngoan ngoãn trở về phòng ngủ, sáng mai anh còn phải đến công ty!!!”

“Nhưng quần áo của em đều ở trong phòng, làm sao em tắm rửa được đây?”. 囧囧 rồi.

“Quần áo của em để ở phòng tắm đấy, có thể mẹ đặt ở đó.”

A!!!

Lại 囧囧囧!!

Được rồi! Đúng là mẹ cô có dự mưu từ trước.

Tô Tiểu Lai tắm rửa gần một tiếng vẫn không chịu đi ra, cô đang rối tung rối mù lên đây, bởi vì mở ngăn tủ quần áo trong nhà tắm ra, cô thấy rất rất kinh dị, đây-mà-là-quần-áo-ngủ-của-cô-sao?? Sao lại biến thành bộ vải mỏng manh như trong suốt thế này?? Cái này mà mặc lên người, đời này cô sẽ không muốn gặp ai nữa… Đã vậy anh cô còn mới… A a trời ơi, dọa người đến chết mà…

Cô không dám ra khỏi phòng tắm, thật hy vọng anh giờ đang ngủ, sẽ không quan tâm đến cô, cứ kệ cô ở phòng tắm tự sinh tự diệt đi!!!

Im lặng cầu nguyện nào…

Nhưng vẫn không được, đợi cho đến khi Trình Thiếu Phàm gõ cửa, suýt chút nữa cô đã ngủ ở trong phòng tắm luôn rồi, “Em tính ở bên trong mà tắm cho đến sáng mai sao?”

Lúc này Tô Tiểu Lai mới vuốt vuốt đầu tóc, quẫn bách nói, “Có thể lấy cho em bộ quần áo khác được không?”

Trình Thiếu Phàm cũng không làm khó cô, đưa cho cô một chiếc áo T-shirt to.

Đến lúc cô thay quần áo xong, đi vào phòng ngủ, Trình Thiếu Phàm vẫn còn ngồi trên giường liên tục đổi kênh tivi, cô đứng ở cửa, gãi đầu nói, “Anh, em ngủ ở sofa là được rồi.”

Anh tắt tivi đứng dậy kéo cô vào giường, đóng cửa lại, cầm lấy chiếc khăn lông trên giường, hạ lệnh cho cô, “Ngồi xuống.”

Tô Tiểu Lai sửng sốt một chút, nhưng vẫn vâng lời ngồi xuống.

Tiếp theo đó, mái tóc ướt sũng đột nhiên được phủ chiếc khăn, anh nhẹ nhàng lau tóc cô.

Cơ thể Tô Tiểu Lai cứng ngắc, mặt thoáng đỏ lên.

Đã bao giờ cô thấy anh trai dịu dàng như lúc này chưa nhỉ? Cái này không phải ảo giác chứ? Nếu đúng như vậy thì mau làm cho cô tỉnh táo lại đi.

Cảm giác tóc dần khô, anh bật máy sấy, thở dài trách cô.

“Không biết chăm sóc mình chút nào, xong rồi, ngủ đi.”

Ngủ ở đâu? Có đánh chết cô cũng không ngủ một giường với anh đâu, giờ phút này cô mới thấy nhớ chiếc sofa đến mức nào…

Còn không cho cô nhớ chiếc ghế sofa anh đã tắt đèn, “Nhanh lại đây ngủ đi, sáng mai anh còn phải đến công ty.” Ngữ khí đã bắt đầu khó chịu.

Tô Tiểu Lai cắn răng, rón rén nằm lên giường, trời ạ, mép giường ở đâu nhỉ?? Cái giường này to quá thể mà!! Tắt đèn không nhìn thấy gì nên mãi mới tìm thấy chỗ mép giường, cô từ từ dịch sang tránh xa hung thần kia, đột nhiên một cánh tay vươn tới, kéo lấy người cô, “Em nằm xa thế làm gì? Nhỡ may nửa đêm ngã xuống đất thì làm sao đây?”

Tô Tiểu Lai giãy dụa, “Em, em thích nằm dựa vào mép giường ngủ.”

“Phải bỏ cái thói quen không tốt đấy đi, sau này chỉ được để anh ôm em ngủ.”

Gì chứ?

Tô Tiểu Lai lại giãy dụa muốn thoát thân, nhưng anh lại càng ôm chặt hơn, cuối cùng vẫn bị khuất phục nằm trong lòng anh, hơi thở ấm áp mà nam tính bao phủ khiến cô khó thở, “Ngoan nào, đừng nhúc nhích nữa, ngủ đi.”

Xong rồi, bây giờ cô muốn động đây cũng không được nữa, hoàn toàn bị anh giam chặt trong lồng ngực. A a a, cô không còn không khí mà thở nữa rồi.

Đêm khuya, ánh trăng xuyên qua cửa sổ, soi ánh sáng yếu ớt vào bên giường.

Trong lồng ngực ấm áp của anh, cảm nhận được hơi thở vững vàng mạnh mẽ, người nào đó không thấy buồn ngủ, mắt mở to, mượn ánh trăng mông lung kia cô nhìn anh thật kĩ, mái tóc mềm mại vương lộn xộn trên trán, lông mi dài đậm trong bóng tối càng làm tôn lên khuôn mặt tuấn mỹ với hàng lông mày giãn ra, khóe miệng khẽ nhếch lên, thì ra lúc ngủ anh có bộ dạng thế này, so với lúc anh tỉnh còn đáng yêu hơn nhiều. Cô giống như phát hiện một Đại Lục mới, ánh mắt không thể dứt ra khỏi.

Ma xui quỷ khiến thế nào tay cô lại vươn lên muốn chạm vào khuôn mặt yên tĩnh của anh, đột nhiên, cơ thể bị anh ôm chặt hơn, cô sợ tới mức vội vàng rút tay về, tim đập thình thịch sợ hãi, không phải cô thích anh đấy chứ? Ý tưởng đáng sợ đó giống như ma chú nháy mắt ăn sâu vào suy nghĩ của cô.

Xem ra, tối nay cô lại mất ngủ.

End


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+