Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 01 _ 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1: ngày 20 tháng 3
năm 1995

 

          Một vị phu nhân dẫn theo cô con gái đang mang thai đi tới
trước mặt Thượng tướng Lục quân Hình Phục Quốc thì ông liền hiểu rõ, ông biết
rằng không thể quản được đứa con trai ngang bướng của mình.

 

Sinh ra trong gia đình
quân nhân, vả lại mồ côi mẹ từ nhỏ, lại rất là phản nghịch đến không ai nói
nổi.

 

Thời điểm lúc hắn 11
tuổi: đùa giỡn cố ý tháo váy bạn học nữ, dẫn đến người nhà của đứa bé gái làm
náo động lên tổng viện Lục quân.

 

Lúc hắn 12 tuổi: thì
trong lúc Hình Phục Quốc thay xong quân trang chuẩn bị lúc ra cửa, lại phát
hiện lá cờ trên xe bị dao gọt bút chì chà xát được thê thảm không nỡ nhìn.

 

          Năm 13 tuổi: hắn kéo bè kéo cánh cả lũ đánh nhau, đem mấy
người trung niên 30 mấy tuổi đánh ngã người ta, khiến mấy gả người thì gãy
xương chấn thương sọ não.

 

 

Năm14 tuổi: thì hắn ở
nhà hút thuốc uống rượu, dẫn tới nhà bị hỏa hoạn, khiến cho bộ đội chữa cháy và
người dân xung quanh phải hoảng hồn.

 

Năm 15 tuổi: thì hắn
bắt đầu tò mò về thân thể người khác phái, trong phòng ngủ của hắn thì ở dưới
giường thì giấu 1 thùng giấy toàn là đĩa phim AV(tự hiểu nha), tạp chí người
lớn thì chồng chất bên gối…(anh này tư tưởng BT từ hồi nhỏ, không biết lớn lên
sẽ sao đây)

 

Mà giờ đây, khi hắn 16
tuổi lại làm cho con gái người ta 18 tuổi có thai!!!!

 

Là tướng chỉ huy cao
nhất, thế nhưng Hình Phục Quốc lại không quản nổi được thằng con trai duy nhất
của ông

 

Tiền có thể giải quyết
rất nhiều vấn đề, nhưng không cách nào làm cho thằng con trai này hiểu tâm lý
vấn đề này.

 

Vì vậy, sau khi đã suy
tính, Hình Phục Quốc dẫn 1 cô gái ốm yếu bé nhỏ từ bên ngoài về. Giới thiệu cô
bé cho Hình Khải biết. Cô là cô nhi, cha me đều là quân nhân nhưng đã qua đời
khi làm nhiệm vụ. Cô bé năm nay 15 tuổi, Hình Phục Quốc đã đặt tên mới cho cô
là Hình Dục. Hình Dục chính thức vào ở Hình Gia và cũng là vợ tương lai của
Hình Khải.

 

Trong nhà đều có nhiều
cô giúp việc chăm sóc, Hình Phục Quốc cũng yên tâm mà làm việc hơn.

 

Đừng xem Hình dục số
tuổi không lớn, từ nhỏ cô đã chịu sự giáo dục trong quân đội, cuộc sống rất có
quy luật, thành tích học học tập thì rất giỏi, mọi việc gì đều cũng không làm
khó cô.

 

Hình Phục Quốc tin
tưởng năng lực của cô có thể trị được Hình Khải dẫn dắt hắn về con đường tốt.
Ông cũng không hiểu vì sao có lòng tin nhất định cô bé sẽ làm được. Chắc có lẽ
là câu nói của cô, khi chứng kiến thấy thi thể của cha me cô, thì có lẽ trên
giới này sẽ không có chuyện nào sẽ làm cô thấy sợ hãi nữa.

 

. . . . . .

 

Hình Khải không có can
đảm để chống đối mệnh lệnh của ông, chỉ có thể lựa cách trầm mặc mà thôi.

 

Kể từ ngày hôm đó, Hình
Phục Quốc an bài cho Hình Dục và Hình Khải học cùng một trường. Đối với danh
phận vị hôn thê này,thì Hình Phục Quốc nói gì cô đều nghe lời. Thậm chí, Hình
Phục Quốc còn đem việc quản lý kinh tế trong nhà giao cho cô. Hình Dục không
nói nhiều, công việc hằng ngày chính của cô là giám sát việc học hành của Hình
Khải, chăm sóc việc ăn uống hằng ngày của hắn, theo hắn suốt ngày như hình với
bóng.

 

Rồi cũng có một ngày,
Hình Khải thường ngày vung tay quá trán, giờ trên người một xu dính túi cũng
không có. (đáng
đời HK)

 

Cũng không thể nói,
Hình Dục là mộ cô gái rất xinh đẹp, có khuôn mặt rất thanh tú và đôi mắt to
long lanh. Nhưng trong đôi mắt lộ ra nát ưu sầu, cô rất ít cười, có đôi môi rất
đẹp nhưng hay khép lại thành một đường thẳng, cô rất là trầm lặng như sớm đã
mất đi vẽ hoạt bát của một thiếu nữ. Cô luôn mang đôi giày trắng đã cũ kỷ để
chơi bóng, mặc những bộ đồ màu xanh lá quê mùa, luôn trầm lặng đi theo sau Hình
Khải, vô luận Hình Khải nói có bao nhiêu từ khó nghe, nhục mạ cô, cô cũng chỉ
biết cúi đầu, nhắm mắt mà theo sau.

 

Hình Khải rất ghét Hình
Dục, nói chính xác, cực kỳ ghét.

 

 

Ngày nào cũng vậy, dau
khi tan học, Hình Khải cùng bạn thân cùng lớp là Đặng Dương Minh, đứng ở ngõ
vừa hút thuốc nói chuyện luyên thuyên.

 

Hình Dục ôm cặp sách ba
người bọn họ, đứng ở ngõ chờ đợi.

 

“Cút!”

 

“Bảy giờ rưỡi
trước phải về nhà.”

 

“Nghe không hiểu
tiếng người? Tôi kêu cô cút a!”

 

“ Bác Hình hôm nay sẽ
về nhà ăn cơm. Nếu như anh không muốn phải bị đánh, thì lập tức về nhà”. Hình
Dục trước sau vẫn giữ thái độ bình tĩnh.

 

Hình Khải phiền nhất
Hình Dục dùng ông để áp chế hắn, hắn ném cái bật lửa trong tay về phía Hình
Dục. Hình Dục nhanh nhẹn đem cặp sách lên chống đỡ, dường như đã doán trước
hành động của hắn.

 

“Hình Khải, cùng
nhau trở về đi thôi, ba ngươi nổi giận cũng không phải là chuyện đùa.”
Đặng Dương Minh đạp tắt tàn thuốc, đi về phía Hình Dục lấy cặp, hướng về khu
đại viện quân đội mà đi .

 

Đặng Dương Minh có cha
đang là Bộ trưởng bộ binh hậu cần, cấp bậc cùng Thượng tướng chênh lệch kém ba
cấp.Hình Phục Quốc kiêm là ủy viên Quốc hội, còn cha Dương Minh là Phó thư ký
cấp tỉnh ủy. Hai vị đều có chức vị cao, được mọi gọi là “ cán bộ cấp cao”.

 

Đặng Dương Minh so Hình
Khải ra đời sớm mấy ngày, hai người từ nhỏ sống cùng khu đại viện. Trong khu
đại viện toàn là những căn biệt thự riêng biệt, mặt ngoài thì cổ kính, nhưng
bên trong thì nội thất rất là hiện đại. Có sân bóng rỗ, phòng hồ bơi, phòng tập
Gym, không thiếu thứ gì… Có thể ví Bắc Kinh xa hoa với khu biệt thự này. Binh
lính thì tuần tra 24h. Con cái Con cái cán bộ cấp cao từ khi ra đời, cũng biết
mình cùng bình thường đứa bé có khác nhau. Bọn họ ở trên cao tiểu học trước,
căn bản không thể rời đi trụ sở quân đội. Kể từ lên tiểu học, con cái cán bộ do
quân nhân hộ tống, trừ lên đại học, học lên không cần điền bảng nguyện vọng,
trực tiếp tiến vào bộ binh bộ lệ thuộc trường học. Một ngày ba bữa cũng từ quân
đội ban cấp dưỡng xử lý. Nếu như muốn gặp ba mẹ, còn phải được bí thư trưởng
cho phép.

 

Hình Khải thường xuyên gây
chuyện thị phi, chính là kìm nén đến quá khó chịu.

 

Chỉ là, phải nói Hình
Khải rất không nghe lời, Hình Phục Quốc tính khí lại rất nóng, một câu không
hợp giơ tay lên liền đánh, mấy năm nay thỉnh thoảng đánh cho Hình Khải chạy
trối chết. Lại nói Hình Khải từ khi ba tuổi thì trở thành đề tài nói chuyện
trong đại viện.

 

Nếu như nhà ai con cái
không nghe lời, các gia trưởng cũng sẽ lôi chuyện Hình Khải ra mà nói, biết
Hình Khải tại sao ngày ngày bị cũng bị ba hắn đuổi theo đánh ra sao không? Cũng
là bởi vì hắn không hảo hảo ăn cơm; cũng là bởi vì hắn cuộc thi rớt; cũng là
bởi vì hắn bài tập không có làm xong. . . . . . Nếu như các con cũng không nghe
lời nói,chú Hình lãnh đạo tối cao mà biết thì cũng chấp hành hình phạt giống
tên tiểu tử ấy , dạy dỗ không thương tiếc!

 

Cho nên, trong viện bọn
nhỏ nhìn thấy Hình Phục Quốc như là gặp sói xám lớn. Cũng không nguyện cùng
Hình Khải cùng nhau chơi đùa, chỉ sợ chú Hình sẽ giáng cho một cái tát.

 

Đặng Dương Minh là người
duy nhất chịu làm bạn với Hình Khải làm bằng, có lẽ là tính khí giống nhau đi, điều
không tốt. Hai nhà trưởng bối thường đi ra ngoài công tác, mặc dù ban cấp dưỡng
sẽ đưa cơm và đúng giờ quét dọn vệ sinh, nhưng hai thiếu gia của hai nhà này
nhìn thấy tờ giấy lịch trình của một ngày đến thấy chán, cũng không đúng giờ
rời giường, cũng không đúng giờ ăn cơm, đánh điện tử đánh cho đến khuya thì mới
đi nằm ngủ, cũng không phân nhà ngươi nhà ta, hai người giống như hai anh em
không sai biệt lắm.

 

Chỉ là, kể từ Hình Dục
vào ở Hình gia, Đặng Dương Minh cùng Hình Khải đi học ít lại trễ đến. Hình Dục
đánh thức Hình Khải đồng thời, cũng sẽ thuận tiện đánh thức Đặng Dương Minh,
khi hắn hai rửa mặt xong rồi, bánh tiêu cháo đã sớm đặt ở trên bàn ăn. Rất
nhiều người ngộ nhận là có cuộc sống như là Hoang Thái Tử thời xưa, nói như vậy
thôi, chứ tiền tiêu vặt của bọn họ cũng chỉ nhiều hơn người ta một chút. Nhưng
so với con của những gia đình bình, bọn họ cơ hồ không chiếm được tình thương
của cha mẹ, thiếu hụt sự quan tâm.

 

Đặng Dương Minh đại
khái biết rõ thân phận của Hình Dục, anh có lúc cũng rất đồng tình với cô bé
này, ở cùng lứa cô gái đi dạo shopping, thì Hình dục lại muốn chui vào ban cấp
dưỡng trong chọn món ăn chọn cho họ,chuẩn bị thực đơn ba bữa cơm cho Hình Khải.
Không chỉ có như thế, còn phải giúp Hình Khải giặt quần áo xếp chăn, tóm lại,
tất cả các việc một vai cô ôm hết. Phụ trách chăm sóc Hình Khải là những người
giúp việc cửa ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.

 

Lúc này, Hình Khải một choàng
vai Đặng Dương Minh ôm cổ của anh, cắt đứt Đặng Dương Minh  ý nghĩ.

 

“Cậu đang suy nghĩ
cái gì đấy?” Hình Khải hướng anh huýt sáo.

 

“Đối với cô vợ nhỏ
tốt một chút.” Đặng Dương Minh ít phớt tỉnh nói.

 

Hình Khải một hồi lạnh
đến buồn nôn: “Cậu thật là ghê tởm, người khác không biết chẳng lẽ cậu còn
không biết? Cô ấy nhiều nhất cũng chỉ là bảo mẫu của tớ.”

 

“Vậy cậu dám làm
trái với ba cậu là không lấy cô ấy sao?” Đặng Dương Minh hếch lên mày đắc
y nói.

 

“Này. . . . .
.” Hình Khải xoay người trợn mắt nhìn Hình Dục một cái, hướng về Hình Dục nói
cho cô có thể nghe thấy, nói: “Tớ điều tra rồi, pháp luật quy định kết hôn
số là khi được 20 tuổi, tớ ít nhất còn có thời gian sáu năm để ép cô ấy đi!”

 

Hình Khải lại quay đầu
lại bổ túc một câu: “Này! Cách chúng ta xa một chút, nhìn cô giống tên nhà
quê chết đi được!”

 

Hình Dục đi chậm vài
bước, vuốt vuốt tóc rũ xuống vai trước bím tóc.

 

Đặng Dương Minh than
thở một tiếng, càng ngày càng đồng tình cô bé này.

 

Chương 2:  ngày 26 tháng 9 năm 1995

 

Hình Phục Quốc mỗi lần
về nhà đều rất náo nhiệt, có quân đội đi trước sau hộ tống, vào viện sau, bọn
lính đứng hai bên hành lễ, đồng loạt chào quân lễ, giống như chào đón những
người lãnh đạo quốc gia.

 

Hình Khải nằm ở hai lầu
ban công trước hút thuốc lá, kinh thấy ông đã đi vào cửa chính, lập tức dập tắt
tàn thuốc nhét vào chậu hoa.

 

Quan hệ của hai người
bọn họ, giống như chuột với mèo.

 

Hình Dục đứng ở trước
cửa nghênh đón Hình Phục Quốc, nhận lấy áo khoác của Hình Phục Quốc , khom
người lấy dép đưa cho ông.

 

Hình Phục Quốc mỉn cười
với Hình Dục, ông từ trong đáy lòng rất thích đứa nhỏ này, con bé thật hiểu
chuyện.

 

“Hình Khải
đâu?”

 

Vừa dứt lời, Hình Khải
hùng hùng hổ hổ chạy phía hướng lầu, tiếng hô”Ba” , một cái tay mất
tự nhiên bảo vệ lỗ tai.

 

“Để tay
xuống.” Hình Phục Quốc vừa thấy Hình Khải bị thương.

 

Hình Dục biết Hình Khải
lén xỏ lỗ tai, nên cô không nhìn Hình Khải.

 

Hình Khải theo bản năng
lui về phía Hình Dục sau, khẽ đá gót chân cô.

 

” Chú Hình, ăn cơm
trước đi.” Hình Dục chỉ hướng phòng bếp, đối với Hình Khải nói: “Còn
có một tô canh, anh tự  đi bưng ra.”

 

Hình Khải đáp một
tiếng, nhanh chạy đi, lần này coi là cô thông minh, nếu như dám tố cáo anh, thì
anh sẽ để con chuột trong túi sách của cô!

 

Hình Phục Quốc lên
tiếng, đối với Hình Dục ân cần dạy bảo nói: “Chú hi vọng con không nên
dung túng nó.”

 

Hình Dục khom người tạ
lỗi: “Tuần sau có cuộc thi, chú khoan hãy đánh anh ấy.”

 

Hình Phục Quốc ngớ
ngẩn, vỗ vai Hình Dục, thấy buồn cười: “Bộ chú đáng sợ  như vậy sao?”

 

Hình Dục chậm rãi nói:
“Không đáng sợ, là con không biết ăn nói.”

 

. . . . . .

 

Trước bàn cơm, Hình
Phục Quốc ngồi ngay trước Hình Khải và trước mặt Hình Dục nói: “Con là ta
nuôi dưỡng, cũng là con dâu tương lai của Hình gia , con không phải người giúp
việc của Hình Khải, không cần chuyện gì cũng nuông chiều hắn, việc nên dạy thì
dạy.”

 

Hình Dục gật đầu một
cái, không nhìn nhìn mặt Hình Khải một cái, cô đứng dậy bới cơm cho Hình Phục
Quốc . Hình Khải thầm oán khinh thường, ba thật là khôi hài, nghĩ sao mà một cô
gái mới có mười lăm tuổi mà có thể quản được mình?

 

“Hình Khải, chờ
cơm nước xong, đem các bảng điểm của con đến thư phòng cho ba.”

 

“. . . . . .”
Hình Khải cúi đầu ăn cơm, anh hoài nghi nếu ba không đánh mình thì một phần
khẳng định là ngủ không ngon giấc.

 

Quả nhiên, Hình Khải
cuối cùng không thể tránh được một kiếp, trong thư phòng truyền đến tiếng thét
thất thanh, Hình dục đứng ở phòng bếp, vừa rửa bát vừa nghe lầu hai bên trong
thư phòng, tiếp theo là truyền đến tiếng dây lưng quật vang lên.

 

Hình Phục Quốc đang
“dạy đỗ” thì nhận điện thoại của thư ký gọi tới, bởi vì là một cú
điện thoại, Hình Phục Quốc chỉ đành phải trở về phòng làm việc xử lý công vụ,
Hình Khải rất may mắn, chỉ bị có mấy lần bị đánh.

 

Mà Hình Khải cơ hồ là
trở lại phòng ngủ, cảm thấy phần lưng đau rát, chỉ là, anh phát hiện mình năng
lực kháng đòn càng ngày càng mạnh, cư nhiên một giọt nước mắt cũng không chảy.

 

Hình Khải đáng
thương  nằm lỳ ở trên giường, khổ sở cầm
cuốn tạp chí lên đọc cho đỡ buồn.

 

Hình Dục là bưng một
chậu nước nóng đi vào, ngồi ở mép giường, đem một chai thuốc trị bầm máu đặt ở
tủ đầu giường, vén lên áo sơ mi Hình Khải lên, vắt khăn lông nóng, lau sạch nhè
nhẹ ở lưng đang sưng đỏ mà anh bị đánh.

 

“Á! . . . . . .
Đừng đụng tôi! . . . . . .” Hình Khải ném khăn lông trong tay  Hình dục.

 

“Thành tích học
tập khá hơn một chút cũng sẽ không bị đánh.”

 

“Biết tôi là bị
nguyên nhân gì đánh sao? ! Tất cả đều là cô làm hại, thành tích học tập của cô
kém một chút là không đuọc hay sao? ! Cút, thấy cô là tôi liền phiền!”
Hình Khải vốn là vì mặt mũi không muốn nói chuyện này, nhưng Hình Dục hiển
nhiên là được tiện nghi còn ra vẻ.

 

“Thuốc ở trên
bàn.” Hình Dục nhặt lên trên đất khăn lông, bưng lên chậu nước rời đi.

 

Hình Khải uất ức trừng
mắt nhìn về phía bóng lưng, kể từ cô vào nhà của anh, cô tựa như là một người
làm anh lúc nào cũng gặp xui xẻo, làm rối loạn cuộc sống của anh!

 

Anh không muốn ở cùng
với cô cả đời này, tuyệt đối không được!

 

※※ ※

 

Ngày thứ hai, đi học
trong lúc Hình Khải nhận được một thư tỏ tình —— anh theo đuổi thật một nữ sinh
qua thư từ và hẹn anh gặp mặt. ( cái niên đại gì mà còn lưu hành thư từ liên lạc
trờ!! )

 

Nhưng mà anh trong túi
không có tiền, chỉ có thể tìm Hình Dục xin tiền, cơm trưa thì Hình Dục mang tới
bãi tập cho anh.

 

“Cho tôi ít
tiền.”

 

“Bao nhiêu?”

 

“1000.”

 

“Dùng làm
gì?”

 

Hình Khải giơ giơ nấm
đấm trước mặt: “Ai cần cô lo, mau đem tới.”

 

“Anh không nói rõ
ràng thì tôi không thể cho anh.” Nói xong, Hình Dục xoay người rời đi.

 

Hình Khải kéo lấy khuỷu
tay cô, nói: “Có một người bạn sắp sinh nhật, tôi thế nào cũng phải mua
chút quà tặng người ta chứ?”

 

Hình Dục nghi ngờ nhìn
anh, từ trong ví tiền lấy ra 100 tệ đưa cho anh: “Anh chỉ là học sinh,
không cần thiết mua đồ mắc tiền để tặng quà.” Cô lại từ trong túi móc ra
một quyển vở nhỏ, để quyển sổ nhỏ trên vách tường ghi rõ nguyên nhân trích
tiền, nói: “Ký tên nữa rồi mới đưa tiền.”

 

Hình Khải vô lực thở dài:
“Cô phải không phải phụ nữ , tôi sớm đã đánh cô rồi!”

 

Hình Dục nghiêm túc trở
về: “Anh chưa chắc đánh thắng được tôi.”

 

Hình Khải liếc mắt xem
thường, giơ hai tay lên hướng tới: “Tôi cũng thấy các bạn tôi tặng quà, cô
cho tôi 100 tệ không phải để cho tôi mất mặt sao?”

 

“Nam hay nữ
vậy?”

 

“Nữ.” Hình
Khải chà xát chà xát tay, quỷ dị cười một tiếng.

 

Hình Dục nhìn không
chớp mắt hắn, Hình Khải nhếch đôi chân mày: “Này! Cô cho là cô là vợ của
tôi hả? Tôi muốn tìm ai thì kệ tôi, cô còn muốn quản lý cuộc sông riêng của tôi
sao?”

 

Hình Dục đem quyển vở
nhỏ bỏ vào trong túi: “Tiền có thể cho anh, nhưng là anh phải dẫn tôi cùng
đi.”

 

“Tại sao? Cô…cô
đừng có quá đáng!”

 

“Tôi sẽ không làm
hỏng chuyện phiếm của anh đâu.” Hình Dục cho là mình có nghĩa vụ bảo vệ
Hình Khải, Hình Khải thân phận của đặc biệt, vừa con trai duy nhất của chú
Hình, không thể để cho hắn ra cái gì ngoài ý muốn.

 

Hình Khải quả thật hết
cách với cô, dù sao Hình Dục nắm quyền kinh tế trong tay, xem ra phải làm sao
khiến cho Hình Dục không đi theo.

 

. . . . . .

 

Bạn nữ trong thư, dùng
tên giả Co­co, trong thư nói là mình 18 tuổi, hẹn Hình Khải ở MacDonald gặp
mặt.

 

Hình Khải tính tìm vị
trí gần cửa sổ ngồi xuống, thấy Co­co còn chưa tới, xoay người nhìn về phía bàn
ở ngoài  của Hình Dục, chỉ thấy Hình Dục
đang đi mua chút thức ăn.

 

Hình Dục từ nhỏ cuộc
sống ở vắng vẻ quân đội, chưa từng trải qua tiệm ăn nhanh, cô đi tới quầy thu
ngân phía trước, nhìn về phía thcự đơn có món Khoái Xan (mình ko hiểu từ này lắm),
vừa nhìn về phía Hình Khải: “Anh muốn ăn cái gì?”

 

“Tùy tiện.”
Hình Khải nhìn đều lười phải nhìn cô, một đôi mắt dán chặt ngoài cửa sổ.

 

Hình Dục chỉ đành phải
hướng nhân viên phục vụ mượn thực đơn, để ở trước bàn Hình Khải : “Anh chỉ
cần chọn, tôi sẽ không nói.”

 

Đến giờ này, Hình Khải
không tin còn có người không biết dương Khoái Xan là cái gì, hắn bất mãn ngẩng
đầu lên: “Cố tình quấy rối?”

 

Đang lúc này, một vị
vóc người nóng bỏng  cô gái hướng tới bọn
hắn bên này đến gần, cô gái hướng Hình Khải ngoắc ngoắc tay, thần thái đầy
nhiệt tình.

 

Hình Khải vừa nhìn Co­co
cùng gửi tới hình không sai biệt lắm, vóc người lại đẹp, hắn đẩy ra Hình Dục,
đứng dậy nghênh đón.

 

Co­co lười biếng ngồi
xuống thân, chống cằm xem kỹ Hình Khải, mặc dù Hình Khải chưa đủ kinh nghiệm,
nhưng nhìn ra được, nàng rất hài lòng Hình Khải bộ dáng.

 

“Ơ ơ, so với trong
tấm hình , thì ở ngoài nhìn đẹp trai đáng yêu hơn . . . . . .” Co­co duỗi
ra ngón tay, vừa muốn đụng cằm Hình Khải, lại bị Hình Dục một tay chặn lại.

 

Co­co ngớ ngẩn, chậm
rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía bên cạnh dân hai lúa chính gốc, Co­co ghét bỏ
rút tay về, không vui hỏi Hình Khải: “Cô gái này người nào vậy?”

 

“. . . . . .”
Hình Khải rất không muốn dính dán đến Hình Dục, nhưng Hình Dục cứ bảo vệ cậu
đứng cũng không đi.

 

“Em gái anh.”

 

“Em gái anh? . . .
. . . Anh thấy có ai gặp bạn qua thư từ còn mang theo em gái không? Các người
dáng dấp cũng không giống anh em lắm.” Co­co  thái độ hơi có hòa hoãn, chỉ cần không phải
là bạn gái là được.

 

Hình Khải thở phào một
cái, một tay lấy Hình Dục kéo đến chỗ ngồi, im lặng hỏi ông trời.

 

Hình Dục là nhìn thẳng
Co­co, không mang theo vẻ tươi cười nhìn tới đối phương.

 

Co­co chưa từng gặp qua
như vậy một loại ánh mắt, không hề có ý định khác nhưng làm kẻ khác rợn cả tóc
gáy, nói trắng ra là, có điểm giống người Bệnh thần kinh … Phục hồi trạng
thái, cô xoa xoa đôi bàn tay cánh tay: “Em gái anh là tự nhiên sao lại
muốn đi chung vậy?”

 

“. . . . . .”
Hình Khải một tay nâng trán, mất hết cả mặt mũi đi.

 

Bỗng chốc, Hình Dục đem
bữa ăn đơn hướng Co­co mà đưa, hờ hững nói: “Ăn cái gì, tôi đi mua.”

 

Co­co cảm thấy không
khí quỷ dị, cô cũng không muốn tham dự cái gì cổ quái ba người ước hẹn:
“Không cần, tôi lập tức đi ngay.”

 

“A, cũng
tốt.” Hình Dục rút về bữa ăn đơn, vừa bày ở Hình Khải trước mặt: “ bạn anh
qua thư có chuyện muốn rời khỏi, anh còn ăn sao?”

 

Hình Khải nhìn chăm chú
Hình Dục với vẻ mặt căm phẫn, tức đến tê dại da đầu, nhặt cặp sách lên, bỏ đi
ra ngoài.

 

Hình Dục không hề nóng
lòng đuổi theo, bởi vì Hình Khải đã lên xe taxi, trên người anh không có tiền,
chỉ có thể kêu taxi lái về đại viện, đến cửa thì vệ binh tự sẽ giúp anh giao
tiền xe. Cho nên, Hình Dục mặt hướng Co­co nhàn nhạt cười một tiếng: “Thật
xin lỗi, anh ấy tính khí không tốt lắm.”

 

“. . . . . .”
Co­co khoát khoát tay, lần sau hẹn bạn qua thư từ gặp mặt thì còn phải thêm một
cái, xin chớ mang theo người thân!

 

※※※

 

Tiễn bạn nữ sinh kia đi
xong, Hình Dục một mình ngồi lên xe buýt trở về đại viện, dọc theo đường thưởng
thức cảnh đêm Bắc Kinh, ở Trường An Nhai hai bên đường đều tỏa ra ánh sáng lung
linh , phồn hoa lại không mất Trang Nghiêm —— chốn thành thị nàyđều trở thành
quê hương thứ hai của cô.

 

Mà khi cô mở cửa khóa,
phát hiện trong phòng khách đen kịt, cô bên cạnh cửa lục lọi chốt mở đèn, lại
bị một lực đánh ngã gục trên mặt đất.

 

Hình Dục lung lay mờ
mịt nhìn, thấy rõ bóng người người đè mình .

 

Hình Khải cưỡi Hình dục
trên người, đột nhiên lại đè cổ tay Hình Dục , dùng lực kéo đồng phục của cô
ra, Hình Dục nhẹ hô một tiếng, phản ứng chống đỡ không cho Hình Khải đánh lén.

 

Thật ra thì Hình Khải
cũng không có ý định gì đối với Hình Dục, chỉ là hi vọng cô không vướng chân
vướng tay là được rồi.

 

Vậy mà, Hình Khải ở một
bên hôn cô, một bên định sờ soạn, thì Hình Dục lại nói một tiếng”Thật xin
lỗi.”

 

Hình Khải còn chưa có
phản ứng gì, Hình Dục đã nắm một bên tay nện ở sau ótHình Khải , Hình Khải
chẳng qua là cảm thấy có hồ như đánh trúng não bộ, nhưng liền cảm giác đau cũng
chưa kịp nhận thấy được. . . . . . Trong nháy mắt té xỉu trên đất.

 

. . . . . .

 

Chờ anh khi tỉnh lại,
người đã nằm ở trong phòng cứu thương, anh rên lên một tiếng muốn đứng lên, y
tá lập tức đi tới đè lại bả vai anh.

 

“Mới khâu 6 mũi,
chớ lộn xộn.”

 

“. . . . . .”
Hình Khải sờ sờ cái trán, quả nhiên băng bó 
một vòng băng gạc. Anh liếc hạ con ngươi, trên ghế treo hắn đồng phục
học sinh, áo sơ mi trắng đã bị máu tươi nhuộm đỏ.

 

“Chú nói cháu
biết, nếu để cho ba con biết con lại đi đánh nhau, chú xem con còn phải đi vào
lần nữa.” Trưởng khoa Ngoại cùng Hình Dục đi vào phòng bệnh. Hình Khải là
“Khách quen” phòng cấp cứu, nơi này không ai không biết anh.

 

Hình Khải biết lần này
hôn mê, chính Hình Dục là kẻ đầu sỏ. Một chữ cũng không dám nói ra.

 

. . . . . .

 

Thông qua chuyện này,
anh biết cô nàng này chọc không được, xuống tay quá mạnh. Hơn nữa, anh rốt cuộc
cam tâm tình nguyện chạy đi luyện quyền đạo, nắng mưa cũng phải học.

 

1 năm sau, Hình Khải
mười bảy tuổi một năm này, trong đời nhận được chiếc cúp đầu tiên của môn quyền
đạo.

 

Hình Phục Quốc biết
được con giành giải thưởng, vui vẻ kiêu ngạo cười.

 

Khi Hình Khải lên phát
biểu cảm nghĩ  được giải: “ tôi muốn cảm
ơn một người, là người đó cho tôi biết giáo huấn đến sức đầu chảy máu , để cho
tôi hiểu có loại võ thuật có thể chống lại “ kẻ địch” mới là vũ khí mạnh nhất!

 

Hình Dục là ngồi ở dưới
đài vỗ tay anh, hướng phía anh nhếch lên ngón tay cái, thật lòng thay anh vui
mừng.

 

Hình Khải trợn mắt nhìn
Hình Dục một cái, ghét vẫn như cũ.

 

===============

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+